Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 6: Sao lại giỏi vậy nhỉ? – “Hôm nay nắm tay nhé?”
Hôm sau Dung Sơ dậy từ rất sớm.
Cậu chuẩn bị sẽ đến thư viện trường vào buổi sáng để xem có tìm được những quyển sách mà Lục Kiệt đã gửi cho mình không.
Sau khi cúp điện thoại Lục Kiệt vẫn gửi cho cậu một danh sách dài các đầu sách.
Dung Sơ biết mấy lời của Lục Kiệt thì hơn phân nửa là lời khách sáo, chắc chắn không thể đến mức chỉ thẳng vào mặt rồi mắng cậu thật sự thể hiện quá kém.
Có điều tính tình của Lục Kiệt cũng không tệ như bên ngoài kia nói.
Thật khó mà tưởng tưởng được một người ngoài miệng toàn nói lời khen ngợi khách sao mà lại có thể ở trên phim trường ức h**p mấy diễn viên nhỏ, rồi ra vẻ ngôi sao được.
Không suy đoán vô cớ về người khác nữa, Dung Sơ thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, chẳng biết Vương Hiển đã dậy từ lúc nào, thò đầu ra khỏi giường, “Cậu phải đi rồi à?”
“Tôi tới thư viện trước.” Thấy Trương Nhậm hình như vẫn chưa dậy, Dung Sơ hạ thấp giọng hỏi: “Có cần tôi mang đồ ăn sáng về cho cậu không?”
Vương Hiển vội vàng lắc đầu, vẻ mặt không nhịn được sự hóng hớt mà mở điện thoạt ra chỉ vào một bức ảnh: “Cậu xem đây có phải cậu không?”
Dung Sơ ngẩng đầu liếc qua một cái, chính là bức ảnh chụp bóng lưng của cậu và Lục Kiệt được người ta đăng lên Weibo.
Dung Sơ gật đầu.
“Là tôi.”
Vương Hiển kêu lên một tiếng: “Tối qua tôi đã định hỏi cậu rồi, kết quả lúc tôi về tới nơi thì cậu đã ngủ mất, cậu có biết tấm hình này đã lan truyền điên đảo ở trên diễn đàn trường mình không?”
Dung Sơ có hơi kinh ngạc.
Hôm qua sau khi Hứa Xuyên gửi cái Weibo ấy vào trong nhóm thì Dung Sơ cũng không còn để ý tới nữa.
Chẳng lẽ có người đã nhận ra Lục Kiệt rồi à?
Thấy vẻ mặt của cậu, Vương Hiển cười bảo: “Chẳng lẽ cậu không biết bản thân khá là nổi tiếng ở trong trường à?”
Cậu ta mở diễn đàn của trường cho Dung Sơ xem.
Quả nhiên người chụp ảnh là một sinh viên cùng trường, là một cô bé đàn em năm nhất.
Bởi vì bình thường Dung Sơ phải đi làm thêm rất ít khi tới căn tin để ăn cơm, hôm qua cô bé hiếm hoi lắm mới gặp được cậu, còn vốn muốn đi tới để hỏi xin số liên lạc của Dung Sơ. Trong lúc còn đang do dự vì thấy ngồi bên đối diện Dung Sơ có một anh chàng tóc màu lam rất đẹp trai, kết quả là chờ ăn xong, thì đột nhiên lại xuất hiện thêm một người đàn ông đội mũ, có dáng vẻ rất thân mật khi ngồi xuống cạnh Dung Sơ.
Hơn nữa dáng vẻ người đàn ông ấy thoạt trông cực kì giống ảnh đế Lục Kiệt mà cô bé hâm mộ, cô bé nhất thời kích động nên đã chụp lén một tấm.
Đâu tiên cô bé đăng lên Weibo, kết quả bên dưới bài đăng từ nhận diện người chuyển thành đại chiến giữa fan và anti.
Cô bé bất đắc dĩ đành đăng lên diễn đàn của trường.
Trên diễn đàn thì trọng điểm chú ý đều đặt hết trên người Dung Sơ.
[Đây có phải là Dung Sơ học năm ba không?]
[Đậu má cậu ấy có người yêu rồi à? Đây là người yêu đúng không!!!]
[Là cậu ấy đó!! Hôm nay ở trong căn tin tôi cũng nhìn thấy cậu ấy! Nhưng mà không thấy anh chàng ngồi ở bên cạnh!!]
[Ai thế?]
Có người tốt bụng gửi một tấm ảnh chụp chính diện của Dung Sơ, là cắt ra từ ảnh website chính thức của nhà trường.
Phần trò chuyện trên diễn đàn lập tức bùng nổ.
[Cái đậu văn má đẹp trai thế]
[Sao tôi lại không biết trong trường mình còn có anh chàng đẹp trai thế này nhỉ?]
[Bạn trai cậu ấy là ai vậy?]
Cô bé khóa dưới cuối cùng cũng tìm được chỗ để mở miệng, hỏi: [Trông bạn trai của anh ấy có giống Lục Kiệt không?]
[Một chàng trai xinh đẹp thế này cũng xứng đôi với Lục Kiệt đó]
[Cút, Lục Kiệt là một cái tên vi phạm pháp luật đó!]
[Hiểu rồi, Dung Sơ là chuẩn bị tiến quân vào giời giải trí, bắt đầu lăng xê rồi]
[Bớt ké fame của Lục Kiệt đi]
Một đám người lại bắt đầu cãi cọ ầm ĩ, lần đầu tiên diễn đàn trường náo nhiệt tới vậy.
Qua một lúc lâu sau, cô bé khóa dưới lại lên tiếng: [Chắc là không phải đâu, bên phòng quan hệ công chúng của Lục Kiệt không yêu cầu tôi xóa Weibo để làm PR.]
Có người nói: [Nhỡ đâu là thật cho nên mới không cần PR thì sao?]
Vương Hiển cũng hỏi: “Là Lục Kiệt à?”
Nhìn bóng lưng đấy đúng là cực kì giống.
Trong lòng Dung Sơ vừa cảm thán hỏa nhãn kim tinh của fan, vừa hỏi lại Vương Hiển: “Bóng lưng trông giống lắm à?”
Không thể không thừa nhận rằng nước đi này của Hứa Xuyên đúng là nắm bắt lòng người quá chuẩn.
Nếu nhân cơ hội này mà công khai chuyện tình cảm, khẳng định sẽ có rất nhiều người nhảy ra mắng chửi Lục Kiệt là đang đóng kịch để tẩy trắng.
Nhưng hắn lại cứ mặc kệ ở đó, hôm qua Lục Kiệt còn có chút ý tứ muốn giấu diếm vậy mà không ai cảm thấy đó là đang diễn, ngược lại còn bàn tán, suy đoán xem rốt cuộc đó có phải là Lục Kiệt hay không.
Điều này cũng coi như là trải sẵn một con đường cho việc công khai tình cảm của họ.
Vương Hiển ra sức gật đầu, còn cố ý đưa tay ra vỗ vai Dung Sơ: “Phú quý chớ quên nhau đó.”
Dung Sơ lẳng lặng lùi lại về phía sau một bước, “Tôi nhất định sẽ xin chữ kí giúp cậu.”
Vương Hiển đương nhiên chẳng coi đó là thật, cậu ta buôn chuyện xong thì lại tiếp tục lăn ra ngủ.
Dung Sơ cầm theo danh sách mấy cuốn sách mà Lục Kiệt gửi rồi đi vào thư viện tìm cả một tiếng đồng hồ nhưng vẫn chẳng gom đủ được, cậu bèn nhét hết những cuốn tìm được vào trong vali rồi kéo thẳng nó ra cổng trường.
Vừa đến cổng, cậu đã nhận được tin nhắn Wechat của Lục Kiệt.
Anh gửi cho cậu biển số xe.
Thời gian vừa khéo.
Hôm nay Lục Kiệt lái một chiếc Bentley màu đen. Dung Sơ cẩn thận đối chiếu lại biển số xe, cậu sợ mình nhớ nhầm dãy số ấy. Điện thoại lại vang âm báo nhận được tin nhắn mới.
[Thầy Lục]: Không tìm nhầm đâu.
Dung Sơ vội vàng đi mở cửa xe, lúc đó mới phát hiện hôm nay không có tài xế cũng chẳng có Hứa Xuyên.
Lục Kiệt ngồi ở ghế lái, anh đang cúi đầu xem điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa thì mới quay sang nhìn Dung Sơ. Hôm nay anh mặc một bộ vest rất trang trọng, càng tôn thêm vẻ đẹp trai lãng tử của gương mặt ấy.
Dung Sơ sững người ở cửa xe một thoáng.
Lục Kiệt nhìn hành lý trong tay cậu, anh mở cốp xe rồi hỏi: “Em chỉ có từng này đồ thôi à?”
Dung Sơ khẽ gật đầu, đem vali đặt vào cốp.
Khi cậu vừa đi khuất khỏi tầm mắt, Lục Kiệt ngẩng đầu, nhìn sang bên kia đường.
Ở phía đó có một cậu sinh viên đang giơ điện thoại nhắm thẳng về phía họ, không biết là chụp Dung Sơ hay chụp cái gì khác.
Đeo kính râm vào, Lục Kiệt khẽ gõ ngón tay lên trên vô lăng.
Vừa lên xe, Dung Sơ đã cảm thấy không được thoải mái lắm. Giờ trên xe thật sự chỉ có cậu và Lục Kiệt thôi.
“Em đã ăn sáng chưa?” Lục Kiệt bật nhạc, trong xe vang lên một bản nhạc với tiếng piano dịu dàng.
Dung Sơ lắc đầu, thành thật: “Chưa ạ.”
“Tôi cũng chưa, vậy cùng tôi ăn chút gì đó nhé?” Lục Kiệt mới vừa rời giường chưa được bao lâu, hôm qua anh có việc, giữa trưa ăn một bữa, tối cũng chỉ ăn một chút. Lúc gọi điện thoại cho Dung Sơ thì anh vừa ra khỏi phòng bao để hít thở không khó đôi chút, sau đó lại quay trở vào uống chút rượu, tuy là không có say, nhưng vẫn hơi mệt.
Dung Sơ vội gật đầu đồng ý.
Lục Kiệt cười một tiếng: “Nhưng mà có lẽ phải nhờ em vào đó lấy rồi, tôi không tiện lộ diện.”
Dung Sơ lại gật đầu: “Vâng.”
Lục Kiệt nhướn mày.
Đúng là trẻ con, nói cái gì cũng đồng ý.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước một quán ăn tư gia, Lục Kiệt nói: “Em chỉ cần đi thẳng tới quầy lễ tân rồi báo tên tôi là được.”
Dung Sơ vẫn ngoan ngoãn gật đầu như trước.
Nhìn theo bóng Dung Sơ rời đi, Lục Kiệt lấy điện thoại ra rồi gửi cho Hứa Xuyên một tin, bảo hắn mấy ngày này chú ý xem có ai quay lại được video về chiếc xe của mình không.
Hứa Xuyên vẫn đang ở Studio, chỗ này là do Lục Kiệt thành lập, nhưng nghệ sĩ dưới trướng cũng không chỉ có một mình Lục Kiệt, bình thường Hứa Xuyên cũng còn phải dẫn dắt những nghệ sĩ khác. Thời gian gần đây vì chuyện của Lục Kiệt mà hắn bận sứt đầu mẻ trán, cũng chẳng có bao nhiêu thời gian quản người khác, vốn hôm nay hắn còn định đi cùng Lục Kiệt, nhưng anh bảo, ai đi đăng ký kết hôn mà lại còn đưa cả người ngoài theo.
Suýt chút nữa là Hứa Xuyên đã bị chọc tức tới nỗi trợn trắng mắt rồi.
Cmn chứ, có phải là đi lĩnh giấy chứng nhận hết hôn thật đâu.
Thế là Hứa Xuyên dứt khoát đến studio luôn.
Lúc nhận được tin nhắn của Lục Kiệt, trái tim Hứa Xuyên rơi lộp bộp: “Anh zai ơi lại làm sao, anh zai lái xe đi đâu? Không phải cậu đi lấy giấy chứng nhận kết hôn à? Sao lại lái cái xe đó là gì!”
Chiếc Bentley là quà sinh nhật của Phương Thư Tuyết tặng anh, bình thường Lục Kiệt ra ngoài thì đều đi xe bảo mẫu, căn bản là chưa từng lái cái xe ấy.
Lục Kiệt đáp: “Đi lĩnh giấy chứng nhận thì không thể trang trọng hơn một chút được à?”
Hứa Xuyên: ………..
Hứa Xuyên nghẹn họng, chỉ hận không thể lập tức bay tới chỗ Lục Kiệt.
Một lúc sau, Lục Kiệt kể lại toàn bộ chuyện ở cổng trường cho Hứa Xuyên.
“Tôi biết rồi.” Hứa Xuyên lập tức nghiêm túc, “Nếu thật sự bị quay lại thì cũng coi như có thêm bằng chứng.”
Lục Kiệt chỉ cười cười rồi không nhắn trả lời nữa.
Đột nhiên Hứa Xuyên nhận ra, Lục Kiệt lái cái xe gây chú ý ấy vì vốn là anh đã có chủ đích của mình rồi.
So về đầu óc tính toán thì người quản lý như hắn đây vẫn còn kém xa anh.
Hứa Xuyên bắt đầu lo lắng cho Dung Sơ, chẳng biết rồi có bị cái con cáo già Lục Kiệt này dạy hư mất không nữa.
Ở bên kia, Dung Sơ nhận hai hộp cơm từ tay của lễ tân rồi thì bất ngờ hắt xì một cái, lễ tân liền vội vàng hỏi cậu có cần hỗ trợ gì hay không.
Dung Sơ lắc đầu, cậu tự hỏi không biết có phải hôm nay mặc hơi ít rồi hay không.
Chờ Dung Sơ rời đi, lễ tân và mấy nhân viên khác liền nhìn nhau.
“Đây không phải là bạn trai của Lục Kiệt à? Trông còn ít tuổi quá nhỉ.”
“Không được rồi tôi phải khâu cái mồm này lại thôi!”
“Trông xinh đẹp quá nha!”
“Cái gì mà xinh đẹp chứ, là con trai đó!”
Lục Kiệt vốn là khách quen của quán họ, một tiếng rưỡi trước họ có nhận được cuộc gọi đặt đồ từ Lục Kiệt, lúc nghe anh nói là bạn trai anh sẽ qua lấy, thì mấy nhân viên lễ tân đã chẳng dám thở mạnh.
Lục Kiệt ra mắt đã nhiều năm vậy, ngoại trừ lúc tuyên truyền phim phải có những tương tác cần thiết với diễn viên nữ, thì hầu như anh chưa từng có bất kì tin đồn tình ái nào.
Kết quả giờ lại có bạn trai?
Cuối cùng, Lục Kiệt còn dặn dò bạn họ là ngàn vạn lần đừng tiết lộ điều gì ra bên ngoài.
–
Lúc Dung Sơ trở lại xe thì Lục Kiệt đang nghịch điện thoại, Dung Sơ nghe thấy tiếng ‘Unbelievable’ vang lên, liền liếc mắt nhìn một cái.
Quả nhiên là trò ‘Candy Crush’.
Lục Kiệt không ngẩng lên, chỉ bật thốt một câu: “Tôi phải qua bàn này đã, em ăn trước đi.”
Không nghĩ một người có thân phận như Lục Kiệt mà cũng chơi ‘Candy Crush’ đấy.
Dung Sơ cũng ngại không định ăn trước, cậu chỉ vừa mở túi giữ nhiệt ra đã nghe thấy Lục Kiệt khẽ tặc lưỡi.
“Không qua được rồi.” Lục Kiệt nói xong ngẩng lên nhìn Dung Sơ, “Em biết chơi không?”
Dung Sơ chớp mắt nhìn anh, “……. Biết ạ.”
Lục Kiệt dứt khoát đưa luôn điện thoại cho cậu, “Tôi kẹt ở bàn này lâu lắm rồi, em giúp tôi chơi qua thử xem.”
Dùng Sơ cảm giác cái điện thoại nóng phỏng tay, chẳng biết trong máy của Lục Kiệt có cái gì bí mật mà cậu không được xem không.
Cậu cầm lấy điện thoại, Lục Kiệt ghé lại gần, mái tóc của anh khẽ chạm vào tóc cậu, ngón tay anh nhanh chóng ấn mở màn chơi, âm thanh của trò chơi lại bắt đầu vang lên.
Dung Sơ đành phải lập tức tập trung vào trò ‘Candy Crush’.
Rất lâu rồi cậu chưa chơi, nhưng vẫn rất quen tay.
Chẳng mấy chốc đã dễ dàng qua bàn, nét mặt Dung Sơ vương chút ý cười, cậu ngẩng đầu lên trả điện thoại cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt lại chẳng tiếc lời khen ngợi: “Sao lại giỏi vậy nhỉ? Quả nhiên là đầu óc của sinh viên đại học vẫn linh hoạt hơn tôi.”
Vành tai Dung Sơ khẽ hồng lên, đôi mắt cong cong nghĩ ngợi: “Là khoảng thời gian thi đại học phải chịu áp lực rất lớn nên em toàn trốn trong chăn để chơi thôi.”
Lục Kiệt nhớ là ở trong tư liệu, Dung Sơ ban đầu là thí sinh nghệ thuật, nhưng sao này đột nhiên lại chuyển sang thi đại học bình thường.
Còn thi đỗ được vào một ngành mà điểm số không hề thấp.
Lục Kiệt khẽ cười, lấy ra phần ăn sáng được đóng gói cẩn thận, “Ăn ở trên xe luôn rồi đi.”
Dung Sơ gật đầu.
Không còn sự cẩn trọng lúc ban đầu nữa, cũng đã đỡ căng thẳng hơn nhiều.
Thật dễ dàng làm thân với người khác.
Lục Kiệt rời tầm mắt mình đi.
Lúc bọn họ tới được Cục Dân chính thì đã là hơn 10 giờ.
Có lẽ vì là ngày thường cho nên lượng người tới đăng ký kết hôn không nhiều lắm, cơ bản đều là các cặp đôi sắp cưới, tay trong tay cực kì ngọt ngào.
Hẳn là đang tràn đầy mong chờ với cuộc sống hôn nhân.
Đột nhiên Dung Sơ cảm thấy có hơi hâm mộ họ.
Yêu đương hẹn hò cậu còn chưa từng trải qua thế mà đã trực tiếp tiến thẳng tới hôn nhân, mà lại còn chỉ là giả.
Xuống xe, Lục Kiệt đeo khẩu trang và đội mũ rồi vòng sang bên kia đi tới bên cạnh Dung Sơ, cậu hiểu, giờ hai người họ cần phải tỏ ra thân mật một chút.
Cậu vươn ngón út ra.
Lục Kiệt khẽ cúi xuống ghé sát bên tại cậu, mu bàn tay gần như chạm vào tay Dung Sơ, hơi ấm được truyền qua. Lục Kiệt thấp giọng hỏi cậu: “Hôm nay nắm tay nhé?”
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 6: Sao lại giỏi vậy nhỉ? – “Hôm nay nắm tay nhé?”
10.0/10 từ 23 lượt.
