Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 52: Hoàn chính văn
Bên trong cánh cửa, Dung Sơ treo trên người Lục Kiệt, những nụ hôn mà cậu chờ mong lại không rơi xuống, Lục Kiệt chỉ đỡ lấy mông để cậu không bị tuột khỏi người mình, tay thì không ngừng v**t v* sau gáy cậu, “Sao đột nhiên em lại tới đây?”
Dung Sơ chớp chớp mắt, “Thì em thi xong rồi mà.”
Bị Lục Kiệt n*n b*p tới khó chịu, cậu không nhịn được nữa mà nghiêng người tới hôn anh một cái.
Lục Kiệt khẽ cười, “Cho nên liền lén thông đồng với Lâm Trác sau lưng anh à.”
Lục Kiệt vừa nói vừa bế cậu tới bên giường, anh ngồi xuống, để Dung Sơ thuận thế ngồi trên đùi mình. Sau khi mở máy sưởi, anh giúp Dung Sơ cởi bớt chiếc áo khoác dày cộp.
Trời rất lạnh, Dung Sơ lại ở bên ngoài chờ lâu như vậy, cả mặt và tay đều đã đỏ ửng lên vì lạnh.
Lục Kiệt nhét tay cậu áp vào bên trong da thịt dưới lớp áo của mình để sưởi ấm.
Dung Sơ ‘à’ một tiếng, nói chuyện rất hùng hồn, “Còn không phải là vì em muốn tạo bất ngờ anh à, ai mà biết lại đúng lúc anh không ở đây, làm em phải ngủ ở trước cửa lâu như vậy…”
Cậu dứt lời, tay không yên phận mà sờ loạn trên cơ bụng của Lục Kiệt, còn vừa than thở: “Sao anh lại gầy đi nhiều thế.”
“Sờ không thích nữa à?” Lục Kiệt cười, cúi xuống hôn cậu, đầu ngón tay anh miết nhẹ môi dưới của Dung Sơ, ra hiệu cho cậu ngoan ngoãn hé miệng. Dung Sơ cũng chưa kịp nói gì, đã bị Lục Kiệt hôn tới đầu óc choáng váng.
Ban nãy cậu còn tưởng Lục Kiệt không thích việc mình đột ngột tới đây, kết quả giờ cậu mới phát hiện ra đâu phải là không thích, mà Lục Kiệt đang cố gắng kìm chế thôi.
Cậu ti hí mắt, thấy Lục Kiệt vẫn cứ luôn nhìn mình chăm chú, trong mắt chỉ có mình mình, trái tim lại càng đập kịch liệt.
“Cho anh sờ thử nhé? Thử xem cảm giác thế nào?” Lục Kiệt vẫn còn rảnh để nói chuyện.
Dung Sơ ngoan ngoãn cởi chiếc áo len ở bên trong, Lục Kiệt xoa xoa phần eo của cậu, rồi lại thuận tay trượt xuống dưới, động tác khựng lại, anh cười bảo: “Ở đây cách âm kém lắm, mà cũng không có đồ.”
Dung Sơ đỏ bừng mặt, vùi đầu đầu ở bên cổ Lục Kiệt. Nghĩ tới việc anh vừa mới về, chắc chắn còn chưa được nghỉ ngơi, vừa mới mở miệng định bảo anh đi ngủ trước, thì tay Lục Kiệt lại trượt xuống nữa, còn chậm rãi nhận xét: “Cảm giác vẫn như trước, không gầy đi…. Vẫn giống hệt như lúc anh thấy trong video.”
Dung Sơ: “………..”
Mặt Dung Sơ đỏ ửng, hơi thở dồn dập, “Thầy Lục…. anh có muốn đi tắm trước không?”
Lục Kiệt vậy mà cũng nghe lời cậu thật, có điều là còn bế cả cậu theo, “Đúng là phải nghỉ ngơi rồi, hôm nay còn có cảnh quay đêm nữa………”
“Vậy anh, vậy anh để em xuống trước đã.” Dung Sơ còn chẳng kịp giãy dụa thì đã bị đưa thẳng vào phòng tắm. Khách sạn tại đây rất nhỏ, khoảng cách từ giường vào phòng tắm chỉ có vài bước chân.
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, “Thầy Dung đi xa như vậy cũng mệt rồi, phải nghỉ ngơi đi chứ, để anh tắm giúp em nhé? Sao trên người thầy Dung toàn là mồ hôi thế này, em nóng vậy hả? Trên mặt cũng đỏ vậy?”
Mấy cái này của Dung Sơ đều là do bị Lục Kiệt sờ mó mới thành ra vậy, anh còn cứ như có như không xoa bóp cho cậu, lâu ngày như vậy không gặp, cơ thể lại càng phản ứng dữ dội hơn. Dung Sơ ngại không dám nói, cũng sợ bị người khác nghe thấy, nên liều mạng bịt miệng mình lại.
Cậu càng như thế, Lục Kiệt lại càng muốn bắt nạt cậu hơn. Nhớ tới mấy tin trước đó về việc Dung Sơ ngày nào cũng đi tới thư viện với người khác, động tác tay của Lục Kiệt lại càng mạnh hơn một chút, Dung Sơ gần như phải nhịn tới mức sắp khóc tới nơi, anh lại vẫn chầm chậm nói: “Thầy Dung ôn thi chắc vất vả lắm nhỉ.”
Đầu óc Dung Sơ mơ mơ màng màng, không biết tại sao Lục Kiệt lại đột nhiên nói về chuyện này, chỉ có thể thành thật lắc đầu.
Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, “Ở trên mạng ngày nào cũng có người đăng ảnh thầy Dung đi tới thư viện đấy.”
Cậu che miệng lại, quay đầu nhìn đống quần áo đã bị ném ở bên cạnh bồn rửa.
Lục Kiệt mở vòi sen, trấn an Dung Sơ: “Đừng nhịn như vậy, tiếng nước có thể át được mà.”
Dung Sơ vẫn không dám, cậu sợ bị người khác nghe thấy, đến lúc đó Lục Kiệt lại bị người ta chỉ trích.
Hiểu cậu có ý gì, Lục Kiệt cũng sắp không nhịn nổi nữa, liền hít sâu một hơi, ấn tay lên gáy Dung Sơ, kéo cậu vào một nụ hôn để bình tĩnh lại, rồi nhắc tới đề tài ban nãy còn chưa nói xong: “Thầy Dung đi ôn thi cùng với ai vậy….?”
Dung Sơ vẫn không hiểu Lục Kiệt là đang có ý gì, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Em đi với bạn cùng phòng………”
“Bạn cùng phòng nào?”
Thấy dáng vẻ nhất quyết phải biết đối phương là ai của Lục Kiệt, Dung Sơ mới nhận ra, “Thầy Lục, anh đang ghen đấy ạ? Cậu ấy có người yêu rồi.”
Lục Kiệt nhướn mày: “Thật à? Sao em không nói sớm…….. Hại anh ăn dấm chua lâu như vậy, cứ nhịn không dám hỏi em, sợ hỏi em rồi lại phải bắt em bồi thường cho anh thì sẽ khiến em bị mệt, ảnh hưởng tới chuyện ôn thi.”
Dung Sơ vừa nghe thế thì tới đứng cũng không vững, vẫn phải để Lục Kiệt kéo giữ mình lại.
Thế nhưng Lục Kiệt còn nói tiếp: “Có điều bây giờ hỏi rồi, em vẫn phải bồi thường cho anh….. Em biết bồi thường thế nào chưa? Nhưng mà hôm nay không có đồ, nên phải để dành đã…..”
Anh còn chưa nói xong, Dung Sơ đã gật đầu, “Em biết….. không có đồ cũng……cũng không sao ạ.”
Vừa nghe thấy lời này, Lục Kiệt liền kéo người vào một nụ hôn mãnh liệt. Xa nhau lâu như vậy, nếu mà anh vẫn còn nhịn nữa, Lục Kiệt cũng phải nghi ngờ bản thân xem có thật sự còn làm được hay không. Anh hít sâu vào một hơi, “Sẽ bị đau đó, anh sẽ cố gắng làm thật nhẹ, em nhịn một chút nhé bé yêu.”
Lục Kiệt nói nhẹ thì chính là rất nhẹ. Dung Sơ không cảm thấy mình bị đau, chỉ là suốt cả quá trình cậu đều không dám phát ra tiếng, nhịn tới nỗi cứ khóc suốt, còn cào lên người Lục Kiệt mấy cái.
Lúc Lục Kiệt cho cậu xem, chính bản thân Dung Sơ còn thấy ngượng, liền rúc vào trong lòng Lục Kiệt. Lúc thì cậu thấy xấu hổ quá, lúc lại cao hứng hát cho anh nghe một đoạn trong bài hát của mình, đến nỗi Lục Kiệt cũng đã học thuộc được giai điệu ấy.
Cũng chẳng rõ là mình đã thiếp đi từ lúc nào, đến khi cậu tỉnh dậy thì Lục Kiệt đã không còn ở đó nữa rồi, nhưng cậu cảm nhận được trên người mình đã được bôi thuốc nên liền ngồi bật dậy, mở điện thoại xem tin nhắn.
Quả nhiên là Lục Kiệt đã để lại một tin nhắn cho cậu từ nửa tiếng trước: [Em dậy rồi thì bảo Lâm Trác mang đồ ăn qua cho nhé, anh phải tới phim trường trước đây, thỏ con ngoan ngoãn .jpg]
Cái sticker này là anh trộm từ chỗ cậu, mà Dung Sơ cũng là trộm được từ chỗ Vương Hiển.
Dung Sơ trả lời bằng một sticker con thỏ nhảy nhót, rồi mới nhắn tin cho Lâm Trác.
Không phải là cậu muốn làm phiền Lâm Trác, mà lúc này cậu cũng ngại ra ngoài một mình, vả lại cũng không quen thuộc nơi này lắm.
Lâm Trác rất nhanh đã tới.
Từ Lâm Trác, Dung Sơ biết được hôm nay Lục Kiệt vẫn còn phải quay lại cảnh đêm qua, vốn là hôm nay có thể được nghỉ ngơi, nhưng hôm qua vẫn chưa quay xong.
Dung Sơ cũng không quá để ý, cậu từ chối lời đề nghị ở lại chăm sóc của Lâm Trác, chủ yếu là vì cậu ngại, sợ bị Lâm Trác nhìn ra được cái gì đó.
Lúc Lục Kiệt về thì đã là nửa đêm. Hôm nay quay rất thuận lợi, cái người diễn viên được anh hướng dẫn kia còn đặc biệt tới để xin lỗi anh.
Tuy không nói thẳng, nhưng trong lòng ai cũng hiểu cả.
Lục Kiệt chẳng buồn đáp, đối phương lại ngại ngùng chỉ vào vết móng tay cào khá nông ở trên cổ của anh.
Lúc trang điểm thì có che đi, nhưng tẩy trang xong thì lộ hết.
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng: “Lâu quá không gặp.”
Hoàn toàn chẳng có ý định che giấu.
Đối phương lại càng xấu hổ hơn.
Dung Sơ dĩ nhiên là cũng thấy vết xước ở trên cổ Lục Kiệt, vành tai cậu lập tức đỏ bừng, hỏi anh xem có muốn bôi thuốc vào không.
Lục Kiệt cười rồi ghé sát đến bên tai cậu: “Nhắc thì anh mới nhớ, có phải là cũng nên bôi thuốc cho thầy Dung rồi không?”
Nói là bôi thuốc, hai người lại quấn lấy nhau thêm mấy lần nữa. Sau khi bình tĩnh lại thì họ ôm nhau nói chuyện một lúc.
Vé máy bay Dung Sơ đặt để về nhà là vào ngày mai, cậu vẫn còn lớp học nhạc, hơn nữa bài hát đã viết xong rồi, phải bắt đầu chuẩn bị để phát hành single.
Lục Kiệt đã tìm xong phòng thu cho cậu từ lâu, bản thân Dung Sơ chưa nghĩ xa như thế, hơn nữa trước đây còn có chuyện của Diêu Kim, nên cậu thật sự không nghĩ tới chuyện bước chân vào giới giải trí.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Cậu đã buông bỏ được mọi thứ, Lục Kiệt cũng đã trải sẵn một con đường cho cậu.
Dung Sơ nghĩ vậy, lại rúc sâu hơn vào lòng Lục Kiệt, đôi mắt lấp lánh nhìn anh: “Thầy Lục, sao anh lại tốt thế?”
Bị cậu nhìn như thế, Lục Kiệt lại không nhịn được mà trêu, “Sao vậy, ngủ với anh xong còn phát cho anh cả thẻ người tốt cơ đấy?”
Dung Sơ: “………….” Cậu đỏ mặt, “Đâu mà, không phải thẻ người tốt ạ.”
“Thế là ngay cả thẻ người tốt cũng không có luôn? Vừa nãy là chưa đủ sướng à?”
Chẳng biết đề tài đã chệch đi tận đâu, Dung Sơ vội vàng phủ nhận, lại bị Lục Kiệt lấy cớ là ‘chưa phục vụ tốt’, để ép bị ‘được phục vụ’ thêm một lúc nữa.
Cả hai người chẳng ai nhắc tới chuyện chia xa.
Chỉ là hôm sau, Lục Kiệt đặc biệt xin nghỉ nửa ngày để tiễn Dung Sơ ra sân bay.
Lúc rời đi, Dung Sơ cũng không dám ngoảnh đầu lại, cậu sợ rằng mình sẽ chẳng nỡ đi.
Nhưng khi máy bay vừa hạ cánh, cậu đã nhận được thông báo đặc biệt từ Weibo của Lục Kiệt.
Là một tấm ảnh.
Bức ảnh chụp bàn tay của họ đang nắm chặt nhau.
Lúc ấy cậu cứ tưởng Lục Kiệt đang cố tình cầm tay mình lên nghịch, nên cũng không để ý lắm, ai ngờ Lục Kiệt lại chụp hẳn một tấm ảnh.
Bức ảnh này vừa được đăng lên, những lời đồn đại về chuyện hai người ly hôn cũng im bặt.
[Đây là đi thăm đoàn phim đó hả?]
[Cầu xin hai người chịu khó trồi lên một tí đi…. Trước kia còn suốt ngày phi lên hot search, giờ thì lặn mất tăm luôn]
Dung Sơ bấm thích bài đăng của Lục Kiệt, rồi chuyển tiếp lại: [ >.< ]
–
Đợi tới mấy ngày cận Tết, Dung Sơ lại càng bận hơn, hầu như cậu không còn thời gian để gọi video với Lục Kiệt. Ngày nào cung nhắm mắt là âm nhạc, mở mắt cũng là âm nhạc, cậu có thể tự nhốt bản thân ở trong phòng thu cả ngày lẫn đêm.
Đợi đến khi cậu vất vả lắm mới nhớ ra được phải trả lời tin nhắn của Lục Kiệt, thì anh đã đi tìm cậu gần như ở khắp các nền tảng.
Từ Wechat cho tới Weibo.
Làm Dung Sơ ngại vô cùng, cậu thấy bản thân mình đã đối xử lạnh nhạt với anh rồi. Vốn đã đang phải yêu xa, vậy mà cậu lại còn bỏ mặc người ta nữa.
Nhưng Lục Kiệt cũng không trách cậu, anh chỉ bảo cậu phải nghỉ ngơi thật tốt.
Thấy Dung Sơ đã đọc tin nhắn đó xong rồi im bặt, Lục Kiệt ‘chậc’ một cái, “Đã đặt xong vé máy bay chưa?”
Gương mặt Lâm Trác vẫn không cảm xúc mà gật đầu.
Thật ra mấy ngày này Lục Kiệt cũng rất bận.
Anh đã xin đạo diễn cho nghỉ mấy ngày Tết, nhưng cũng không thể làm chậm trễ tiến độ của đoàn phim được cho nên anh đã dồn tất cả cảnh của mình lại, đôi khi chỉ ngủ được có một, hai tiếng một ngày.
Cứ liên tục mấy ngày như thế, Lâm Trác cũng sợ anh không chịu nổi, lại không dám đi mách với Dung Sơ, chỉ có thể nghe lời Hứa Xuyên, đổi đủ cách để chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho Lục Kiệt.
Đối với chuyện này Hứa Xuyên cũng thổn thức.
Không ngờ khi Lục Kiệt yêu đương lại còn có thể như thế này. Ngày trước Lục Kiệt không phải người coi trọng chuyện Tết nhất, giờ lại vì Dung Sơ mà đặc biệt dặn hắn đi mua đồ Tết để mang sang cho cậu.
Lúc Hứa Xuyên mang đồ tới, Dung Sơ đang ngồi nghỉ ngơi trên sofa, thấy hắn xách theo nhiều đồ linh tinh như vậy, cậu còn hơi ngơ ngác.
Hứa Xuyên cười bảo: “Không phải là sắp Tết rồi à? Cũng phải sắm đèn lồng với câu đối xuân các thứ chứ.”
Dung Sơ đã rất nhiều năm rồi không đón Tết, nghe Hứa Xuyên nói thế thì chớp chớp mắt, “Thế để em tự dán đi ạ.”
“Không cần đâu.” Hứa Xuyên sao có thể để Dung Sơ tự làm được, hắn đã gọi mấy người bên Studio tới để hỗ trợ rồi.
Chưa tới nửa ngày mà căn biệt thự đã được trang trí ngập tràn trong không khí Tết.
Hứa Xuyên tới nhanh mà đi cũng nhanh, dáng vẻ như không muốn làm phiền Dung Sơ. Trước khi đi còn dặn: “Mai là mùng một rồi, cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, Studio anh khóa cửa rồi nên cậu đừng có mà qua đấy.”
Dung Sơ mới đi học nhạc về, cũng định là nghỉ ngơi một chút rồi chạy sang phòng thu, nhưng phòng thu cũng đã bắt đầu chính thức nghỉ rồi, cậu qua đó cũng chỉ là muốn tự mình thử lại một chút thôi.
Nghe Hứa Xuyên nói vậy, cậu cũng từ bỏ luôn ý định ở trong đầu.
Hứa Xuyên đi rồi, Dung Sơ mới nghĩ tới Lục Kiệt. Ban nãy cậu đọc xong tin nhắn của anh thì lại ngủ quên mất, còn chưa kịp trả lời lại, chợt nhớ ra hôm nay là đêm Giao thừa.
Tuy cậu đã lâu rồi không đón Tết, nhưng Lục Kiệt chắc chắn không giống cậu.
Cậu trả lời tin nhắn của anh: [Mới nãy em ngủ quên mất >.< ]
Nhưng Lục Kiệt không trả lời lại.
Đoán là anh vẫn đang quay phim, diễn viên về căn bản cũng chẳng có khái niệm ngày nghỉ lễ.
Dung Sơ lại hơi hơi muốn đi tới chỗ Lục Kiệt rồi, nhưng mà giờ thì thật sự không thể mua nổi vé máy bay.
Tự nhiên chẳng có gì để làm, Dung Sơ quay ra lục lọi xem Hứa Xuyên mang tới những cái gì, liền phát hiện ra Hứa Xuyên mua khá nhiều đồ ăn, có cả rau củ và đồ ăn vặt. Ban nãy cậu còn chưa kịp nhìn kĩ, giờ mới thấy tủ lạnh đã bị nhồi kín luôn rồi.
Trong nhà chỉ có mỗi mình cậu, Dung Sơ cũng gần như chẳng bao giờ tự nấu ăn, mấy đồ này để thích lãng phí, có mà nghĩ tới tấm lòng của Hứa Xuyên thì cậu vẫn chọn lựa cẩn thận một lúc, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định tự nấu.
Cũng chẳng có ai ăn cùng cả.
Những lúc thế này lại càng cảm thấy nhớ Lục Kiệt hơn.
Cậu pha cho mình một cốc mỳ ăn liền, rồi tính tối nay chờ Lục Kiệt quay xong thì gọi video cho anh, mấy ngày gần đây cậu quả thật là đã lạnh nhạt với anh, đêm Giao thừa rồi, không thể lại lạnh nhạt với anh được, còn phải canh đúng 0 giờ để chúc Lục Kiệt năm mới vui vẻ.
Đến chiều, Dung Sơ lại ngủ ở trên giường của Lục Kiệt thêm một giấc dài. Mấy ngày liền không được ngủ ngon, giấc ngủ này của cậu rất sâu, tới khi mở mắt tỉnh dậy, Dung Sơ còn tưởng mình đang nằm mơ.
Nếu không thì tại sao cậu lại thấy Lục Kiệt xuất hiện ở trước mặt mình được chứ.
Cậu mơ mơ màng màng đưa tay về phía Lục Kiệt ở trong mơ, Lục Kiệt cũng tự nhiên nắm lấy tay cậu, còn cúi xuống hôn một lúc lâu, hôn tới nỗi cậu tỉnh cả ngủ.
Dung Sơ chớp chớp mắt, “Thầy Lục sao đột nhiên anh lại….”
Dung Sơ cũng chưa tới nỗi là không phân biệt được là thực hay mơ, huống hồ nhiệt độ ở trên người Lục Kiệt lại chân thật và nóng bỏng đến vậy.
Lục Kiệt khẽ cười, anh dùng đầu ngón tay xoa xoa đôi gò má cậu, “Nếu không về thì ông xã cũng có thèm để ý tới anh nữa đâu.”
“…… Nào phải đâu ạ.” Dung Sơ ngại ngùng tựa vào vai anh, rồi đột nhiên nhận ra, chẳng trách Hứa Xuyên đột nhiên lại mang nhiều đồ tới thế làm gì.
“Không phải à? Tin nhắn không trả lời, gọi video em cũng không bắt máy……….” Lục Kiệt lại tiếp tục kể tội, thấy vẻ mặt mắc cỡ của Dung Sơ thì lại ghé sát vào hỏi: “Em đã nghĩ phải bồi thường cho anh thế nào chưa? Phương án lần trước không dùng được nữa, thế hay lần này mình thử ở phòng bếp nhé? Lát nữa anh nấu cơm tối để cho em ăn no trước, rồi sau đó em lại cho anh ăn….. Thế nào?”
Dung Sơ bị anh nói thế thì thẹn thùng vô cùng, vùi trong vai anh mà gật đầu.
Nghe tiếng Lục Kiệt cười vui vẻ, trong lòng cậu cũng cảm thấy vui theo.
Không ngờ Lục Kiệt lại đột nhiên về nhà, cũng không báo trước, khiến cậu vô cùng bất ngờ.
Lục Kiệt xoa đầu cậu, “Em ngủ tiếp đi, để anh đi chuẩn bị cơm tối.”
Dung Sơ vội nói: “Mình cùng nhau làm đi ạ!”
Đồ ăn mà Hứa Xuyên mang đến cuối cùng cũng có tác dụng. Hai người bận bịu ở trong bếp một hồi, chuẩn bị được cả một bàn đồ ăn.
Đã nhiều năm rồi Dung Sơ không được ăn cơm tất niên, Lục Kiệt còn vừa mới bật TV, mở chương trình Gala mừng xuân. Cậu không có hứng thú với chương trình ấy lắm, nhưng lại rất thích cảm giác này.
Cảm giác trong nhà thật ấm cúng.
Mỗi lần chuyển sang một tiết mục mới, nếu thấy là nghệ sĩ mà mình quen biết, Lục Kiệt sẽ kể cho cậu nghe những câu chuyện mà anh biết về người đó.
Họ còn thấy Quan Thứ cũng xuất hiện trên chương trình.
Bữa cơm này ăn rất lâu. Ăn xong, Dung Sơ lại dựa vào lòng Lục Kiệt tiếp tục xem chương trình mừng xuân, nhưng thấy anh có vẻ không hứng thú lắm, nên cậu liền nghĩ ngợi một chút rồi rủ anh chơi game.
Cậu cứ tưởng Lục Kiệt sẽ không đồng ý, ai ngờ anh lại gật đầu.
Nhưng bản thân Dung Sơ chơi cũng không giỏi, thấy trong danh sách bạn bè có Lâm Trác, Vương Hiển, cả Trương Nhậm đều online, cậu liền kéo mọi người và hết.
Vương Hiển vừa vào đã mở mic hỏi: “Cậu không đón năm mới với Lục Kiệt à?”
Dung Sơ vừa giới thiệu với Lục Kiệt rằng đây là người bạn cũng phòng mà đợt trước vẫn thường đi thư viện ôn thi với cậu, còn bảo Vương Hiển chính là fan của anh, vừa gõ chứ trả lời cậu chàng: [Anh ấy đang ở bên cạnh tôi]
Vương Hiển nổi giận đùng đùng: “Thời gian tốt như thế mà hai người không đi làm mấy cái chuyện k*ch th*ch đi! Chơi game làm cái quái gì!”
Lục Kiệt nhướn mày, mặt Dung Sơ lại đỏ bừng. Còn chưa kịp bảo với Vương Hiển là cái người lạ ở trong nhóm chính là Lục Kiệt, thì anh đã thoát khỏi nhóm.
Dung Sơ quay đầu nhìn sang Lục Kiệt, thấy anh hình như đang đổi tên, tên cũ của anh hình như là cái hệ thống đặt ngẫu nhiên, hơi khó đọc. Dung Sơ cũng không để ý, lại giới thiệu cho Vương Hiển và Trương Nhậm ID ‘Trác Trác Đại Vương’ là trợ lý của Lục Kiệt.
Lâm Trác mở mic, “Chào mọi người.”
Vương Hiển: “Đù má, tôi thành công rồi, tôi được chơi game với trợ lý của nam thần này!”
Cậu chàng vừa dứt lời, Lục Kiệt đã quay lại.
Anh đã đổi tên xong.
Tên trong game của Dung Sơ cũng là ‘Dung mama’, cậu thật sự rất phế trong cái khoản đặt tên, chẳng biết phải đặt như thế nào cả, mà Lục Kiệt thì đã đổi tên thành ‘Cục cưng của Dung mama’.
Dung Sơ: “…………”
Vành tai Dung Sơ đỏ ửng, cậu hỏi anh: “Sao anh lại đổi sang tên thế này……..”
Nhìn thôi cũng thấy ngượng.
Lục Kiệt bật cười, “Thế anh không phải là cục cưng của em à?”
Dung Sơ: “…………”
Cậu gật đầu đáp: “Phải ạ.”
Vương Hiển: “Ơ? Đây………. Đây không phải là Lục Kiệt đấy chứ?”
Vương Hiển: “……………..”
Vương Hiển đã tắt mic.
Lục Kiệt thì lại mở mic lên: “Là tôi.”
Dung Sơ nghi ngờ anh đang cố tình.
Lục Kiệt cười khẽ: “Hôm nay là đêm Giao thừa, tạm thời sẽ không làm mấy chuyện k*ch th*ch.”
Rõ ràng người nói là anh, thế mà người đỏ mặt lại là Dung Sơ.
Trên điện thoại cậu đang nhảy ra một loạt tin nhắn của Vương Hiển: [ A a a a a a a mất mặt quá]
[Tôi toại nguyện rồi!]
[Kích động quá!!!]
Lần này Vương Hiển im lặng toàn tập.
Dung Sơ thì cười ngặt nghẽo.
Nhưng sau đó Lục Kiệt cũng không mở mic nữa, cơ bản là chỉ nói chuyện với Dung Sơ, bảo cậu dạy anh cách chơi, còn nhất quyết bắt là phải cầm tay để dạy.
May mà họ không đánh xếp hạng.
Dung Sơ vừa dạy vừa đỏ mặt, chơi xong mấy ván game thì cả người đã chui hẳn vào trong lòng Lục Kiệt.
Vừa bắt đầu chơi game là thời gian trôi đi rất nhanh, chương trình mừng xuân trên TV cũng bắt đầu đếm ngược.
Vừa đúng lúc ván game kết thúc, Dung Sơ không vào ván tiếp theo nữa, mà trong nhóm mọi người đều ăn ý không ai lên tiếng.
Dung Sơ cùng đếm ngược với MC, đếm đến số 1 thì cảm thấy có vật gì đó được nhét vào trong tay mình. Cậu chớp mắt, rồi theo phản xạ nói với Lục Kiệt: “Thầy Lục, năm mới vui vẻ!”
“Năm mới vui vẻ.” Lục Kiệt xoa đầu cậu, trong tiếng chuông Giao thừa cùng tiếng pháo hoa, anh cúi xuống hôn cậu.
Dung Sơ bị ấn lên sofa bắt nạt một lúc, rồi mới nhớ tới món đồ mà Lục Kiệt đã nhét vào tay mình. Cậu khó khăn lắm mới định thần lại được sau nụ hôn của anh, rồi cúi xuống nhặt món đồ rơi dưới sàn lên.
Lục Kiệt cũng tạm tha cho cậu.
Đến tận lúc này, Dung Sơ mới phát hiện ra đó là một hộp trang sức, cậu sững sờ mất một lúc, đáp án gần như đã nảy ra trong đầu. Cậu nhìn sang anh, trong mắt Lục Kiệt vẫn còn chưa đầy d*c v*ng, anh nắm cổ tay cậu, giúp cậu mở chiếc hộp ra.
Ở bên trong là một cặp nhẫn đôi.
“Trước đó anh đã đặt làm theo yêu cậu, tận mấy hôm trước mới xong…. Định là làm xong sẽ đưa em luôn, nhưng mà việc quay phim khiến chậm trễ hết cả, vừa vặn hôm nay lại về nhà.” Lục Kiệt khẽ cười, “Ngày trước bọn mình đi đăng ký kết hôn chẳng chuẩn bị cái gì cả, chỉ có mỗi bản hợp đồng, không được chính thức lắm, dù sao thì cũng nên có một chiếc nhẫn…..”
Dung Sơ ngốc nghếch ‘ồ’ một cái. Thấy cậu cứ ngây người như vậy, Lục Kiệt liền ghé tới, thơm một cái lên môi cậu, “Cầm nhẫn của anh rồi là sẽ bị anh trói lại cả đời đấy nhé Dung Sơ.”
Cậu chẳng biết lúc này nên nói gì, chỉ cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung rồi.
Không nhịn được nữa, cậu liền tiến tới hôn Lục Kiệt. Hôn một lúc lâu, Lục Kiệt vừa bế cậu ngồi lên đùi mình, vừa đeo nhẫn vào cho Dung Sơ: “Cả hợp đồng và đăng ký kết hôn anh đều lấy từ chỗ Hứa Xuyên về rồi.” Nói tới đây anh lại nhớ ra một việc, “Nhưng cũng chỉ có một bản thôi….. anh quên mất, bản còn lại anh đã để trong tủ ở phòng ngủ của mình rồi.”
Dung Sơ hơi ngơ ngác, “Tại sao vậy ạ?”
“Không phải lúc đó em bảo với anh, em muốn giữ làm kỉ niệm à? Anh thấy em nói cũng có lý, cho nên đã bảo Hứa Xuyên đưa lại một bản để mình giữ làm kỉ niệm.”
Có lẽ ngay từ đầu tất cả đã là một báo hiệu trước rồi.
Dung Sơ lại ‘à’ một tiếng, cứ cúi đầu nhìn ngón áp út của mình. Còn chưa đợi cậu ngắm nghía đủ, Lục Kiệt đã nâng đùi lên, xóc cậu một cái, “Bé yêu, lát nữa em ở trên nhé?”
Dung Sơ có chút không chịu nổi tư thế ấy, thể lực cậu không tốt lắm, trước đây Lục Kiệt đều rất để ý tới cậu.
Nhưng lần này, xem như là Lục Kiệt thừa nước đục béo cò.
Dung Sơ cũng đỏ mặt mà đồng ý.
Nhưng Lục Kiệt còn đưa ra thêm yêu cầu: “Lát nữa em tự làm nhé? Giống như lần gọi video trước ý?”
Dung Sơ vừa cảm thấy ngại ngùng, nhưng cũng vẫn đồng ý hết.
Lục Kiệt xoa xoa cổ tay cậu. Anh tự đeo nhẫn vào, rồi nắm lấy tay Dung Sơ, cùng nhau chụp một tấm ảnh.
Đêm hôm đó, Hứa Xuyên cũng thấy được tấm ảnh Lục Kiệt đăng trên Weibo, trong bức ảnh là hai bàn tay cùng đeo nhẫn. Hắn day day mi tâm, cũng chẳng thèm quản hot search nữa.
Dù sao thì cũng chẳng phải là hot search xấu.
–
Qua tết, phần diễn của Lục Kiệt được kết thúc vào tháng 4.
Mà cũng trong tháng 4, single đầu tay của Dung Sơ đã được phát hành.
Ngày phát hành, Lục Kiệt vừa trở về từ đoàn phim. Chiếc xe bảo mãu dừng lại ngay trước cổng trường, lần này không còn phải núp dưới tán cây nữa, mà trực tiếp đỗ thẳng ở cổng trường.
Dung Sơ thấy Lục Kiệt gửi tin nhắn tới: [Biển số xe là: ……………]
Cậu vội vàng chào tạm biệt Vương Hiển, người đang tính rủ mình đi ăn, để chẳng thẳng ra ngoài cổng trường/
Vừa thấy xe bảo mẫu, khoảnh khắc đối chiếu biển số xe, Dung Sơ đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp Lục Kiệt.
Cậu không nhịn được mà bật cười, cũng chẳng để ý tới những ánh mắt xung quanh nữa, vừa nhắn cho Lục Kiệt nói mình đã tới rồi, cánh cửa xe cũng vừa vặn mở ra.
Một chiếc mũ lưỡi trai đen được đội lên đầu cậu.
Lục Kiệt nắm tay Dung Sơ, kéo cậu lên xe.
Hoàn chính văn.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 52: Hoàn chính văn
10.0/10 từ 23 lượt.
