Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 51: “Hôm nay anh thật sự không có tí sức hấp dẫn nào à?”


Từ lúc hai người ở bên nhau tới nay thì đây là lần đầu tiên phải xa nhau, Dung Sơ ít nhiều cũng thấy có chút không quen.


May mà bản thân cậu phải lo chuyện bài vở và cả lớp âm nhạc, một khi đã bận rộn thì cũng đỡ hơn một chút.


Nhất là khi ở trường đã bước vào kỳ thi cuối kỳ, ngoài việc ôn tập còn phải viết luận văn, Dung Sơ đành giảm bớt các tiết học nhạc, dồn trọng tâm vào kỳ thi.


Bởi vì Lục Kiệt không có nhà, thời gian rảnh Dung Sơ đều ngồi trong thư viện trường.


Thời gian cậu ở trường khá nhiều, dần dần trong trường bắt đầu rộ lên đủ những lời đồn đại.


[Hai người họ có phải là hết hạn hợp đồng rồi không?]


[Tham gia xong show thực tế là vậy luôn hả??? Không thèm cung cấp hậu mãi luôn à?]


[Quả nhiên là giả mà, yên tâm ghê, tôi nói chứ học theo Đường Chi và Chung Hựu đi, dứt khoát ngả bài luôn cho xong]


[Mấy người đang bịa đặt cái quái gì thế hả! Lục Kiệt vào đoàn phim rồi!]


Lục Kiệt không thường công khai lịch trình với fan, chuyện anh vào đoàn phim cũng không được truyền đi rộng rãi, nhưng cũng không phải là cố tình giấu diếm.


Vương Hiển phẫn nộ gõ bàn phím cạch cạch, thấy dáng vẻ đó của cậu chàng, Dung Sơ cũng biết cậu ấy chắc lại đang cãi nhau với người khác ở trên mạng rồi. Cậu khẽ cười, trả lại quyển sách đã được mình đánh dấu trọng điểm cho Vương Hiển, thấp giọng nói: “Nếu mà cậu còn không học đi, thì thật sự là sẽ bị thi trượt đấy.”


Vương Hiển: “……….”


Vương Hiển lập tức đeo lên vẻ mặt đau khổ.


Tuy hai người họ không cùng chuyên ngành, nhưng vẫn có vài môn học trùng nhau. Mỗi lần tới kỳ thi cuối kỳ, Vương Hiển đều như là đi đánh giặc, lần này có Dung Sơ hỗ trợ nên dễ thở hơn nhiều.


Cầm sách lên, Vương Hiển vẫn không nhịn được mà hỏi: “Sao cậu lại chẳng để tâm một chút nào vậy!”


Vương Hiển là cp fan lớn nhất của hai người, chuyện Lục Kiệt vào đoàn phim thì đã được biết tin từ chỗ Dung Sơ.


Giờ thấy trên mạng toàn những lời bàn tán linh tinh, Vương Hiển hận không thể mắng cho mấy cái đứa đó một trận, nhưng bản thân Dung Sơ thì lại chẳng thèm để ý tẹo nào.


Dung Sơ lắc đầu cười.


Vốn dĩ cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng bị Vương Hiển nhắc như vậy, cậu lại cảm thấy hơi nhớ Lục Kiệt.


Đoàn phim của Lục Kiệt đang quay ngoại cảnh, ở một địa điểm hẻo lánh, tín hiệu cũng không được tốt, lại thêm vai diễn của Lục Kiệt rất quan trọng, giai đoạn đầu anh gần như không hề có thời gian rảnh.


Cho dù có, thì thời gian hầu như không khớp với Dung Sơ.


Mấy ngày nay bọn họ nhiều nhất cũng chỉ nhắn cho nhau mấy câu trên điện thoại, mà khoảng cách giữa các tin nhắn cũng khá xa.


Lúc rời thư viện thì trời đã tối rồi, Dung Sơ cùng Vương Hiển, còn có cậu bạn cùng phòng chẳng lo lắng gì về việc thi cuối kỳ Trương Nhậm khoa thể thao, đi ăn chung một bữa đồ nướng rồi cậu mới về nhà tắm rửa.


Vừa từ phòng tắm đi ra, màn hình điện thoại đã sáng lên.


Thầy Lục: [Bé yêu đang làm gì thế >.< ]


Dung Sơ: “……….”


Dung Sơ vẫn chưa thể quen được với phong cách nhắn tin của Lục Kiệt.


Dung Sơ vừa lau tóc vừa trèo lên giường rồi mới trả lời: [Em vừa tắm xong]


Chắc là Lục Kiệt đang được nghỉ ngơi, anh gần như là trả lời lại ngay: [Trùng hợp ghê nè bé yêu >.< Anh cũng vừa tắm xong]


Dung Sơ bật cười: [Thỏ xoay vòng.jpg Thầy Lục hôm nay được tan làm sớm vậy ạ?]


Suốt mấy ngày nay, đây là lần đầu Lục Kiệt nhắn tin cho cậu sớm như vậy, trước đó lúc anh rảnh thì Dung Sơ lại ngủ mất rồi.


Thầy Lục: [Hôm nay anh diễn tốt nên được kết thúc công việc trước đó >.< Bé yêu khen anh đi]


Dung mama: [Thầy Lục thật là lợi hại quá đi]


Cho dù là không được gặp nhau, nhưng được tán gẫu với Lục Kiệt một lúc thì cũng đã tốt lắm rồi.


Trên mặt Dung Sơ mang theo ý cười, nhưng lại không nhịn được mà muốn hỏi Lục Kiệt xem lúc này anh có tiện để gọi video hay không.


Dù sao cũng đã nửa tháng không được gặp, Dung Sơ lần đầu biết yêu, cũng là lần đầu được nếm trải nỗi khổ của tương tư. Lúc bận rộn thì chẳng cảm nhận được gì rõ ràng, nhưng cứ hễ đến tối, đặc biệt là những lúc được trò chuyện với Lục Kiệt như thế này, thì vị đắng ấy lại càng nồng đậm hơn.


Chưa đợi cậu gửi, Lục Kiệt đã nhắn tới: [Muốn bé yêu thưởng cho anh >.< Gọi video với anh nha]


Xem ra suy nghĩ của Lục Kiệt cũng giống cậu.



Trong lòng Dung Sơ khẽ rung động, cậu còn chưa kịp nhắn lại, lời mời gọi video của Lục Kiệt đã được gửi tới, Dung Sơ vội vàng ấn nhận cuộc gọi.


Ở bên kia, Lục Kiệt mặc một chiếc áo ba lỗ rộng xuất trước trước màn hình, anh nhìn vào camera cong môi cười, giọng trầm thấp: “Bé yêu.”


Dung Sơ ngẩn ra, vành tai đỏ bừng mà gật đầu một cái.


Lâu ngày không gặp, Lục Kiệt hơi gầy và sạm đi một chút, khung cảnh phía sau anh hơi tối, nhưng có thể nhìn ra được là Lục Kiệt đang ở trong khách sạn. Phía sau là bức tường trắng, anh đang tựa lưng vào chiếc gối đầu trắng tinh của khách sạn, tư thế khá thoải mái.


Dung Sơ đã đặc biệt tìm hiểu, nhiệt độ ở bên chỗ Lục Kiệt thậm chí còn thấp hơn so với bên cậu một chút, thấy anh mặc đồ mỏng như vậy, cậu không khỏi lo lắng, “Thầy Lục không mặc thêm đồ vào sao ạ?”


Lục Kiệt khẽ cười, xoay camera về phía máy sưởi ở bên cạnh giường, rồi lướt qua cửa kính phòng tắm vẫn chưa tan hết hơi nước. Bên tai Dung Sơ lại càng đỏ, trong đầu cậu toàn là hình ảnh Lục Kiệt sau khi tắm xong.


“Thầy Dung đang lo cho anh đấy à?” Ý cười trên khuôn mặt Lục Kiệt càng sâu hơn, “Quả thật là cần thầy Dung phải sưởi ấm cho anh một chút, giờ thầy Dung đang ở đâu thế?”


Dung Sơ vừa định hỏi là sưởi ấm thế nào, thì lại bị nửa câu sau của Lục Kiệt khiến cho ngơ ngác, “Ở nhà ạ.”


Cậu vốn là định ở lại trường, như vậy cũng tiện cho việc ôn thi cuối kỳ hơn một chút, nhưng biệt thự của Lục Kiệt lại gần với chỗ học nhạc hơn, cậu đã bàn với Lục Kiệt về chuyện này rồi.


Tuy anh bảo cậu cứ tự quyết định, nhưng anh lại hỏi thêm: “Em còn ngủ quen giường ở trường không?”


Đương nhiên là Dung Sơ vẫn ngủ quen, nhưng Lục Kiệt vừa hỏi như vậy, cậu bỗng nhiên cũng dẹp luôn ý định quay về ở ký túc.


Dù Lục Kiệt không có nhà, nhưng chỉ cần cậu ở trong nhà của anh, thì cũng có thể coi như vơi đi được bớt một phần của nỗi khổ tương tư.


Dù sao thì rất nhiều nơi ở trong nhà đều có dấu vết của Lục Kiệt.


Dung Sơ ngại không dám thừa nhận chuyện đó, nên chỉ thuận theo lời Lục Kiệt, lắc đầu bảo là mình ngủ không quen.


Lúc này, Lục Kiệt hơi nheo mắt lại, “Sao anh thấy không giống chăn ở trên giường mình nhỉ?”


Dung Sơ vốn đang đắp chăn, nghe Lục Kiệt nói thế thì lại chui ra khỏi chăn, chẳng hiểu vì sao lại thấy có chút chột dạ mà đáp: “Đây là trong phòng ngủ của em.”


Lục Kiệt không có nhà, cậu cũng hơi ngại để ngủ ở trong phòng anh, ở đó toàn là ký ức của cậu và Lục Kiệt.


Bỗng nhiên giọng của anh lại mang theo chút ấm ức: “Sao em không ngủ ở phòng của bọn mình? Mới có mấy ngày mà em đã bỏ anh lại để ngủ một mình rồi à?”


Dung Sơ vội lắc đầu, giải thích với anh: “Anh không ở nhà…. Em cảm thấy ngủ ở đây thì tốt hơn.”


“Tại sao?” Lục Kiệt khó hiểu hỏi.


Anh vừa hỏi thế, Dung Sơ chớp mắt một cái, nhìn hình ảnh Lục Kiệt ở trên màn hình điện thoại, rốt cuộc thì video vẫn không bằng được người thật, nhìn được mà chẳng chạm vào được.


Dung Sơ lại đột nhiên nghĩ, dù sao cũng là gọi video thôi, Lục Kiệt cũng không có ở đây, cậu có nói cái gì cũng chẳng sao cả.


Thế là cậu đỏ mặt, nhẹ giọng đáp: “Bởi vì ngủ ở đó thì em sẽ nhớ về anh.”


Cậu vừa nói xong thì thấy được vẻ mặt Lục Kiệt khựng lại trong nháy mắt, ngay sau đó anh lại nhếch môi, ánh mắt như sâu hun hút, giọng càng trầm và khàn hơn: “Bé yêu, em đang quyến rũ anh đấy à?”


Dung Sơ vội vàng đỏ bừng mặt lắc đầu, Lục Kiệt lại không định tha cho cậu, đã lâu như vậy rồi không được gặp, mấy ngày nay Lục Kiệt đã phải giảm bớt khối lượng công việc, cũng chỉ là để có cơ hội để được nói chuyện với Dung Sơ một lát. Nhưng thật sự là nói chuyện rồi thì lại càng cảm thấy là không thỏa mãn.


Nhất là khi Dung Sơ vừa mới nói những lời ấy.


Lục Kiệt khẽ cười một tiếng: “Hóa ra không phải là ý đó, thế nếu em tự ngủ ở trên giường của mình thì sẽ không nhớ anh hả?”


Dung Sơ đỏ mặt: “Cũng vẫn nhớ ạ.”


Tuy là xấu hổ, nhưng cậu vẫn luôn nhìn thẳng vào màn hình điện thoại, không nỡ bỏ lỡ khoảng thời gian hiếm hoi này.


Thấy cậu thành thật thế, Lục Kiệt lại không nhịn được mà muốn trêu cậu, “Em nhớ thế nào? Cho anh xem thử đi?”


“Xem….. xem cái gì ạ?” Dung Sơ lập tức ngồi thẳng dậy, cũng cảm thấy có hơi nóng, liền lén hạ nhiệt độ điều hòa xuống một chút.


Lục Kiệt thấp giọng, “Em sờ nó đi cho anh xem? Giống như khi bình thường anh làm cho em ấy, em biết mà phải không? Có cần anh dạy em không?”


Dung Sơ cảm thấy xấu hổ chết đi được, nhưng cậu vẫn làm theo lời Lục Kiệt, chậm rãi đưa tay xuống dưới.


Lục Kiệt giống như một người thầy kiên nhẫn, từng chút một dẫn dắt cậu, còn không ngừng khích lệ.


Đến lúc kết thúc, Dung Sơ chỉ hận không thể chui thẳng vào trong chăn, nhưng lại vì muốn được thấy Lục Kiệt nên đành cố nhịn xuống, thấy Lục Kiệt ở bên kia đang dịu dàng nhìn mình, mắt cậu lại đỏ lên vì thẹn thùng, nhỏ giọng nói: “Thầy Lục ơi, em nhớ anh lắm.”


Lục Kiệt hít sâu vào một hơi, lần đầu tiên cảm thấy sao mà bộ phim này lại quay chậm thế chứ.


Anh khàn giọng dặn dò Dung Sơ: “Em nhớ thay ga giường, rồi về phòng bọn mình ngủ đi nhé.”


Dung Sơ gật đầu, chưa đợi ngắt cuộc gọi video, cậu đã bò xuống khỏi giường, mang theo Lục Kiệt cùng trở về phòng ngủ của anh.


Thấy cậu ngoan như thế, Lục Kiệt lại bắt đầu tính toán xem mình có thể nghỉ phép, bớt chút thời gian để về nhà hay không.



Dù chỉ gặp nhau, hôn một cái, ôm một cái cũng được.


Chỉ là anh thật sự không thể chen ra được chút thời gian nào.


Có lẽ là vì trải qua một lần kia, lại còn được nghe giọng Lục Kiệt, nên không lâu sau Dung Sơ đã nằm ngủ thiếp đi trên giường của anh.


Ngược lại, Lục Kiệt lại tỉnh táo hơn, anh nhìn kĩ lại mới phát hiện ra Dung Sơ đang nằm ở gối của mình.


Anh cắn răng, tắt cuộc gọi video. Bởi nếu còn không tắt, ngày mai anh cũng khỏi phải đi làm mất.


Những ngày sau đó, hai người gần như tối nào cũng gọi video cho nhau. Lúc đầu Dung Sơ còn thấy xấu hổ, dù sao thì cậu đã làm chuyện ấy ngay khi đang gọi video với Lục Kiệt, còn làm bẩn cả giường mình. Nên cuộc gọi video của ngày hôm sau, cậu thậm chí còn không dám nhìn anh, nhưng Lục Kiệt vừa mới bảo nếu cậu không muốn gặp anh vậy thì cúp máy đi, Dung Sơ lại lập tức không dám thế nữa.


Lục Kiệt bảo cậu làm gì thì cậu làm đó, ngoan ngoãn vô cùng.


Liên tục mấy ngày như vậy, tinh thần Dung Sơ cũng ngày càng tốt hơn, ngay cả Vương Hiển ngồi ôn thi chung cũng không nhịn được mà hỏi: “Gần đây cậu có chuyện gì vui hả?”


Dung Sơ ngại ngùng đâu có dám nói ra.


Môn thi cuối cùng của kỳ thi kết thúc, Dung Sơ đã đụng mặt Hà Diệp ở ngay cửa lớp.


Đã rất lâu rồi không gặp, Dung Sơ có hơi bất ngờ, cậu lễ phép gọi một tiếng ‘Giáo sư Hà’ rồi chuẩn bị rời đi, Hà Diệp lại gọi cậu lại: “Dung Sơ, chúng ta nói chuyện nhé?”


Dung Sơ nghiêng đầu, tuy không biết vì sao Hà Diệp lại tìm mình, nhưng cậu vẫn đáp: “Vâng.”


Bọn họ tìm tới một quán ăn ở gần trường, Hà Diệp gọi vài món, rồi ôn hòa cười: “Hồi nhỏ con rất thích mấy món này này.”


Dung Sơ nhìn những món ăn mà mình đã chẳng còn thích từ rất lâu rồi, khẽ ‘vâng’ một tiếng, “Con trai lớn mười tám cũng thay đổi nhiều lắm.”


Vừa dứt lời, cậu cảm cũng thấy chính mình đang có phần mỉa mai.


Chẳng lẽ là bởi vì ở cùng với Lục Kiệt lâu ư?


Hà Diệp hiển nhiên cũng bị câu đó của cậu làm nghẹn họng, nhưng bà giả vờ như không để tâm, ngược lại còn nhắc tới chuyện của Dung Nguyên và Dung Tinh.


Rất rõ ràng, Dung Nguyên đã kể chuyện bản thân bị bắt ép phải trả tiền viện phí cho Hà Diệp, có lẽ vì chuyện này mà Hà Diệp tới tìm cậu.


Dung Sơ vừa ăn vừa nghe.


Nhưng Hà Diệp nói được một lúc thì lại cười, “Mẹ cũng cảm thấy con làm vậy không hề sai. Trước đây mẹ ly hôn với Dung Nguyên, cũng chính là vì sự bất tài và lười biếng của ông ta. Khi còn yêu nhau, ông ta cũng là một người rất tốt, nhưng từ lúc có con, Dung Nguyên đã thay đổi như biến thành người khác vậy.”


Thậm chí Dung Nguyên còn đi làm với kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, Hà Diệp lại là một người có chí tiến thủ, bà không thể chịu nổi việc Dung Nguyên như thế, nên liền bắt đầu cãi vã.


Lúc ban đầu cũng không gay gắt như vậy, sau bà lại phát hiện Dung Sơ vậy mà lại giống Dung Nguyên, không thích học hành, cả ngày chỉ gây ồn ào náo loạn, bà liền trút hết mọi sự bất mãn với Dung Nguyên lên người Dung Sơ, và mối quan hệ với Dung Nguyên thì ngày càng tồi tệ hơn.


Nhưng bà vẫn còn ôm ảo tưởng với Dung Nguyên, nên khi mang thai Dung Tinh, bà cứ nghĩ mình có thể khiến Dung Nguyên tỉnh táo lại, sau rồi mới phát hiện ra mình đã sai rồi.


Bà biến Dung Tinh thành sự trừng phạt dành cho Dung Nguyên, sinh Dung Tinh ra rồi để nó lại cho Dung Nguyên, khiến ông ta cả đời về sau đều phải nai lưng ra chịu trách nhiệm cho hai đứa con trai.


Rời khỏi Dung Nguyên, cuộc sống sau đó của bà càng ngày càng tốt hơn, mỗi tháng chỉ cần phải gửi tiền nuôi con đúng hạn.


Nhưng bà cũng không ngờ, Dung Nguyên lại có thể hoàn toàn mặc kệ tất cả.


Thế nhưng bà cũng không nỡ vứt bỏ cuộc sống mà mình vất vả lắm mới gây dựng lại được.


“Mẹ biết là mẹ đã có lỗi với con.” Giọng nói Hà Diệp mang theo sự hối hận.


Dung Sơ cúi đầu nhìn điện thoại, trên màn hình là tin nhắn Lục Kiệt hỏi có phải cậu đã thi xong rồi phải không.


Dung Sơ nhắn lại một câu ‘Dạ vâng’.


Thầy Lục: [Anh đã đặt nhà hàng cho bé yêu rồi, để tài xế qua đón em. Chúc mừng em đã kết thúc kỳ thi cuối kỳ >.< Anh phải đi làm việc tiếp rồi]


Dung mama: [Thỏ con hôn hôn .jpg]


Dung Sơ lập tức đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Hà Diệp, “Giáo sư chỉ muốn nói những chuyện này với tôi thôi sao?”


Trong lòng Dung Sơ chẳng một chút gợn sóng.


Cậu đã không còn mong đợi vào tình thương của cha, cũng chẳng còn mong chờ vào tình yêu của mẹ.


Huống hồ bây giờ cậu cũng đã có một tình yêu hoàn toàn thuộc về riêng mình rồi.


Thấy giọng của cậu lạnh nhạt, Hà Diệp ngại ngùng cười gượng, “Mẹ chỉ muốn mời con ăn một bữa cơm thôi. Thời gian trước mẹ có nghe giảng viên của con đề cập qua, con từng nói với cô ấy là sau khi tốt nghiệp đại học sẽ không học lên cao học nữa à?”


Quả nhiên đây mới là mục đích thật sự của Hà Diệp.


Dung Sơ gật đầu, “Vâng.”



“Tại sao vậy? Mẹ đã xem bảng điểm và luận văn của con qua các năm, mẹ thấy con rất có thiên phú trong lĩnh vực này, tiếp tục học lên cao học sẽ rất có lợi cho con. Hay là do vì người ở bên cạnh con?”


Hà Diệp vốn không định can thiệp vào hôn nhân của Dung Sơ, bà không quan tâm tới những lời bàn tán của những người xung quanh hay ở bên trên mạng.


Nhưng bây giờ Dung Sơ lại từ bỏ việc đào tạo nghiên cứu chuyên sâu Lịch sử, nên bà vẫn không nhịn được mà quyết định gọi Dung Sơ ra ngoài để nói chuyện.


Dung Sơ nâng mắt lên nhìn bà một cái, không nói gì hết.


Thấy Dung Sơ không phản ứng, Hà Diệp liền ngỏ ý: “Nếu con muốn học cao học, mẹ có thể giới thiệu những giáo sư rất tốt cho con. Ở lĩnh vực này, con chắc chắn sẽ được ưu tiên và thuận lợi hơn so với những người khác…”


“Tôi không muốn.” Dung Sơ đã lười phải nghe bà ấy nói tiếp, Lục Kiệt vừa bảo đã đặt nhà hàng cho cậu, Dung Sơ cũng cảm thấy đói rồi, vài miếng đồ ăn ban nãy chắc đã tiêu hóa hết. Cậu cố giữ kiên nhẫn, “Tôi không thích lịch sử, nếu bà vẫn thường xuyên liên hệ với Dung Nguyên, hẳn là bà cũng biết việc lựa chọn thi đại học bình thường của tôi là do bị ông ta ép, giờ tôi muốn chọn con đường của chính mình.”


Nói tới đó cậu có hơi ngừng lại, “Không đúng, phải nói là bị cả hai người cùng ép. Tôi ủng hộ chuyện bà ly hôn, đi sống cuộc đời của chính mình, nhưng tôi không ủng hộ việc bà sinh ra Dung Tinh. Bà không quan tâm tới tôi, tôi cũng chẳng còn để tâm chuyện ấy từ lâu rồi, nhưng tại sao bà lại giữ lại đứa con thứ hai? Rõ ràng là bà đã quyết định ly hôn rồi, chỉ vì trả thù Dung Nguyên, mà cuối cùng lại bắt tôi phải gánh chịu mọi thứ sao?”


Tuy lời nói không dễ nghe, nhưng giọng nói của Dung Sơ vẫn cứ luôn ôn hòa, khiến Hà Diệp nghe ra được sự thờ ơ ở trong ấy, không phải là cố tình giả vở như không quan tâm, mà thật sự là không hề quan tâm chút nào.


Nhưng những lời này của Dung Sơ rõ ràng là đang trách móc bà ta.


Từ trước tới nay Hà Diệp là một người kiêu ngạo, bị trách móc như thế, đương nhiên là cảm thấy bị mất mặt. Khuôn mặt bà gần như đổi sắc, thì Dung Sơ đã đứng dậy trước, “Bà sinh ra tôi nhưng lại không nuôi dưỡng tôi cho tử tế, hiện giờ lại muốn tôi phải đi theo con đường cuộc đời mà bà đã sắp đặt sẵn sao, làm gì có chuyện tốt đẹp như thế chứ?”


Dung Sơ nói xong thì khẽ cười, rồi cúi gập người trước Hà Diệp, “Nhưng vẫn phải cảm ơn mẹ vì đã sinh ra tôi, hy vọng sau này mẹ cũng có thể tiếp tục sống tốt cuộc đời của mình.”


Tuy rằng không nói thẳng, nhưng Hà Diệp có thể hiểu được ý tứ trong lời nói.


Dung Sơ đang bảo bà đừng có can thiệp vào cuộc sống của bà nữa.


Muốn nói rằng bà không có tư cách.


Sắc mặt Hà Diệp trở nên khó coi, nhưng Dung Sơ mặc kệ. Cậu mỉm cười với bà: “Bữa ăn hôm nay tôi mời, hy vọng sẽ không còn lần sau nữa nhé, mẹ.”


Chữ ‘mẹ’ này được gọi thành tiếng, chẳng hề mang theo một chút cảm xúc nào.


Nhưng cũng khiến Hà Diệp hoàn toàn hiểu ra được, Dung Sơ trách cứ bà, nhưng cũng chẳng còn bất cứ mong đợi gì nữa ở người mẹ này.


Về sau cũng không còn muốn gặp bà nữa.


Hà Diệp rất mất mặt, cứ ngồi một mình ở đó mãi một lúc lâu.


Trong lòng cũng có chút hối hận. Trước đây bà từng cảm thấy Dung Sơ không hề thừa hưởng được chút gì từ mình, cũng cảm thấy đưa Dung Sơ theo mình là sẽ ảnh hưởng đến bản thân mình.


Nhưng bây giờ Dung Sơ đã trưởng thành thành dáng vẻ mà bà mong chờ, bởi vậy nên bà ấy mới tìm đến Dung Sơ.


Có điều những lời mà Dung Sơ vừa nói khiến bà cảm thấy, Dung Sơ vẫn giống như khi còn nhỏ, không hề nghe lời.


Bà cũng không cần tiếp tục nhùng nhằng với Dung Sơ nữa.



Nhà hàng mà Lục Kiệt đặt chính là cái mà lần trước Dung Sơ rất thích. Tuy Lục Kiệt không ở đây, nhưng anh đã cho người chuẩn bị sẵn hết mọi thứ, thậm chí còn chuẩn bị cả một bó hoa.


Bữa ăn này Dung Sơ ăn rất vui vẻ.


Vốn buổi chiều cậu có buổi học nhạc, nhưng ăn cơm xong thì cậu lại đổi ý quay sang hỏi Lâm Trác số phòng khách sạn nơi Lục Kiệt đang ở. Nhưng đến khi đặt vé máy bay thì mới phát hiện vì đang là lúc cao điểm về nhà, cho nên hôm nay đã hết vé.


Dung Sơ: “……….”


Kế hoạch lén đi gặp Lục Kiệt đổ bể, Dung Sơ vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng cũng săn được vé máy của ngày hôm sau.


Cậu nhờ Lâm Trác nhất định phải giữ bí mật, Lâm Trác liền trả lời: [Thỏ con nhảy nhảy ok .jpg]


Nhưng rất nhanh sau đó lại thu hồi tin nhắn.


Dung Sơ: “.”


Buổi tối khi gọi video với Lục Kiệt, Dung Sơ cũng không nhắc tới chuyện này, mà chỉ tiện kể cho Lục Kiệt chuyện hôm nay Hà Diệp tới tìm mình, rồi lại nóng lòng muốn cho Lục Kiệt nghe bài hát mà mình đã chỉnh sửa lại.


Dưới sự hướng dẫn của giáo viên âm nhạc, cuối cùng Dung Sơ cũng xác định được phiên bản cuối cùng của bài hát.


Đây sẽ là single đầu tay của cậu.


Đương nhiên là cậu muốn cho Lục Kiệt nghe.


Lục Kiệt nghe rất chăm chú, lần này anh vẫn là thính giả duy nhất của Lục Kiệt, cũng là người đầu tiên.


Bài hát kết thúc, ánh mắt Dung Sơ sáng lấp lánh. Thấy dáng vẻ đó của cậu, trong lòng Lục Kiệt vô cùng ngứa ngáy, anh cười, “Thầy Dung về sau này sẽ trở thành một người ca sĩ rất tuyệt vời.”


Nhưng tối nay Lục Kiệt vẫn còn cảnh quay đêm, thời gian hai người mới trò chuyện được khoảng chừng bằng hai bài hát, Lục Kiệt đã bị Lâm Trác gọi đi để chuẩn bị cho cảnh tiếp theo.



Việc này lại khiến Lục Kiệt tặc lưỡi một cái, quay đầu lại hỏi Lâm Trác: “Sao thế nhỉ, hôm nay anh thật sự không có tí sức hấp dẫn nào à?”


Lâm Trác vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc mà lắc đầu.


“Hay là do mấy bữa nay anh phơi nắng đen đi nên xấu rồi?” Lục Kiệt nói xong thì lại nhớ đến mấy tin đồn rằng anh với Dung Sơ sắp ly hôn ở trên mạng, cùng với mấy lần đồn đại xuất hiện liên tục vì Dung Sơ đã tới thư viện ôn thi với một cậu bạn nào đó.


Lúc trước vì lo Dung Sơ đang phải ôn thi cuối kỳ, Lục Kiệt luôn kìm chế không nhắc tới.


Bước chân anh khựng lại, “Hay là vì anh già?”


Lâm Trác tiếp tục dùng vẻ mặt lạnh tanh đáp: “Không đâu ạ.”


Tuy tính cách ngoài đời của Lục Kiệt không nghiêm túc, nhưng khi làm việc anh lại rất tập trung, cũng không đem những tình cảm đời tư vào công việc. Vừa bước vào phim trường, anh đã quay lại trạng thái làm việc.


Cảnh quay đêm nay vốn không dài, nhưng lại có một diễn viên không may bị NG liên tục, Lục Kiệt không chỉ đóng vai chính, mà có đôi khi còn kiêm luôn cả vai trò là người chỉ đạo diễn xuất.


Mắt thấy trời đã sắp sáng, một đám nhân viên đứng trong gió lạnh run cầm cập, đạo diễn cũng đã mắng hết lượt này tới lượt khác.


Cuối cùng vẫn là Lục Kiệt ra hiệu để ngày mai lại tiếp tục.


Giờ Lục Kiệt cũng là nhà đầu tư của bộ phim, đạo diễn đương nhiên phải nhìn sắc mặt của anh. Trước đó khi vụ việc của Diêu Kim nổ ra, đạo diễn còn tưởng phim của mình coi như bỏ, không ngờ là Lục Kiệt lại lập tức liên lạc với anh ta, đồng ý bù vào khoản vốn mà Diêu Kim đã để trống.


Lúc đó đạo diễn thầm cảm thấy may mắn vì trước đó đã không thay Lục Kiệt vì scandal, cũng may Lục Kiệt là người rất coi trọng kịch bản.


Tuy vậy Lục Kiệt cũng không kết thúc công việc ngay, mà gọi người diễn viên bị NG thường xuyên kia tới để diễn thử với mình.


Đối phương còn trẻ, trong phim đóng vai em trai của Lục Kiệt, diễn xuất không tệ, nhưng lại không tiếp nổi diễn xuất của Lục Kiệt.


Lục Kiệt tập diễn với cậu ta một lát rồi bảo cậu ta cố gắng thả lỏng hơn.



Nhớ tới tin đồn trước đây Cao Vinh từng bị Lục Kiệt đá khỏi đoàn phim, cậu ta lại càng căng thẳng.


Nhưng sau khi diễn thử vài lượt, trạng thái cũng đã tốt hơn nhiều.


Lục Kiệt cũng không có nhiều thời gian rảnh để tiếp tục chỉ dẫn, thấy cậu ta đã dần vào trạng thái, thì bảo cứ giữ vững phong độ thế này tới ngày mai, rồi gọi Lâm Trác cùng quay về khách sạn.


Khách sạn không cách xa phim trường lắm, bình thường Lục Kiệt đều đi bộ qua lại hai nơi, hôm nay cũng vậy.


Có điều hôm nay diễn viên kia lại đi theo phía sau anh và Lâm Trác.


Lục Kiệt cũng chẳng để tâm, dù sao cũng cùng một đường về khách sạn. Đoàn phim sắp xếp mọi người đều ở chung một nơi cả.


Tới khách sạn rồi, đối phương vẫn cứ đi theo sau.


Vốn dĩ không ở cùng một tầng, Lâm Trác cũng phát giác ra có gì đó không đúng. Lục Kiệt khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã lại thả lỏng ra, anh nhướn mày một cái rồi sải bước nhanh về phía cửa phòng.


Ở trước cửa phòng anh, là Dung Sơ đang ngồi ngủ gật trên cái vali.


Cậu vốn tưởng lúc này chắc chắn Lục Kiệt đã về phòng nghỉ ngơi, nào ngờ sau khi hạ cánh rồi, hỏi Lâm Trác thì mới biết cảnh quay đêm của Lục Kiệt cứ bị NG liên tục, anh vẫn đang ở phim trường, chưa kết thúc công việc.


Lâm Trác không có thẻ cửa dự phòng, Dung Sơ chỉ đành bị nhốt ở ngoài, buồn ngủ gà gật.


Nghe thấy tiếng bước chân, Dung Sơ giật mình tỉnh dậy.


Thấy một bóng người che trước mặt mình, Dung Sơ từ vẻ ngái ngủ chuyển sang vui mừng tột độ.


Cậu dang hai tay ra, chẳng chờ nổi nữa mà trực tiếp nhảy lên ôm lấy cổ Lục Kiệt, “Thầy Lục, anh về rồi!”


Lục Kiệt khẽ cười một tiếng, kìm chế bản thân mà chỉ ôm lấy eo cậu, tiếp đó chẳng nói một lời đã đưa người thẳng vào phòng.


Lâm Trác bị bỏ quên ở ngoài cửa, mặt vô cảm nhìn sang cái tên diễn viên kia.


Sự hụt hẫng ở trong mắt đối phương hoàn toàn không che giấu được.


Cậu ta đương nhiên là biết Lục Kiệt đã kết hôn, nhưng bản thân cậu ta cũng nghe được không ít lời đồn đại, gì mà kết hôn giả rồi gần đây lại thêm tin tức Lục Kiệt sắp ly hôn đầy rẫy ra đấy, nhưng anh lại chưa từng đứng ra để làm rõ.


Vừa rồi thấy Lục Kiệt kiên nhẫn hướng dẫn cho mình, cậu ta còn tưởng là…


Trong cái giới này chuyện kiểu đó có rất nhiều, nếu là Lục Kiệt thì cậu ta cũng không phải là không thể chấp nhận.


Chỉ là không ngờ, hóa ra cậu ta tự mình ảo tưởng.


Suốt quãng đường đi về, Lục Kiệt chưa từng liếc mắt nhìn cậu ta lấy một lần, càng đừng nói tới lúc nhìn thấy Dung Sơ rồi, bước chân gấp gáp, rồi ngay cả sắc mặt cũng khác hoàn toàn khi đối đãi với người khác.


Vả lại họ cũng chẳng cần phải diễn ra vẻ thân mật trước mặt cậu ta làm gì.


Cậu ta bỗng dưng thấy hối hận vì hành động ban nãy của mình.


Lâm Trác vẫn mang theo gương mặt vô cảm đi lướt qua người cậu ta. Nhưng chẳng biết vì sao, cậu ta lại cảm thấy hình như có thể nhìn ra được một chút ghét bỏ trên nét mặt của Lâm Trác.


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 51: “Hôm nay anh thật sự không có tí sức hấp dẫn nào à?”
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...