Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 28: Có thể em sẽ thật sự phải ngủ chung với tôi đó


Fan trên Weibo của Lục Du không ít, bình thường cô đăng về make-up và cuộc sống thường ngày, nhìn thôi là biết tiểu thư con nhà giàu, còn từng tương tác với tài khoản chính thức của công ty dưới trường nhà họ Lục, trông quan hệ không hề nông chút nào. Cô vừa tag một cái thôi, mà mọi sự chú ý liền đổ dồn về phía ấy/


Nhìn ảnh đại diện thì thấy đúng là trùng khớp thật, ngay cả Hứa Xuyên cũng dùng tài khoản Weibo của công ty để chia sẻ lại bài của Lục Du, chứng thực thân phận của cô.


Đám người ban đầu còn mắng chửi Lục Kiệt giờ lặng lẽ rút quân, tài khoản của tên blogger kia cũng cụp đuôi xóa bài.


Lúc ngồi ăn cơm, Lục Du cứ gắp thức ăn cho Dung Sơ liên tục, còn ghét sát lại chỗ cậu hỏi đông hỏi tây, “Anh quen anh trai em kiểu gì thế?”


Dung Sơ vừa định trả lời theo cái kịch bản yêu đương giữa mình và Lục Kiệt do Hứa Xuyên đưa tới, thì Lục Kiệt đã giành trả lời trước, “Lần đầu tiên gặp nhau là ở trước cổng trường.”


Dung Sơ sững lại, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Lục Kiệt.


Sao Lục Kiệt lại nói như vậy? Nói thế là khác hoàn toàn với lời Hứa Xuyên, mặc dù đúng lần đầu tiên cậu gặp Lục Kiệt chính là ở cổng trường vào hôm đó.


Lục Kiệt lại như không có vấn đề gì, thuận tay đổi ly rượu mà Lục Du đặt trước mặt Dung Sơ thành nước trái cây.


Thấy vậy, Lục Du kinh ngạc kêu lên một tiếng, “Ngay cả rươu mà anh cũng cho uống là sao? Anh có cần phải kiểm soát kinh thế không hả?”


Lục Kiệt nhướn mày không phản bác, Dung Sơ lại vội vàng giải thích thay anh: “Là do tôi tửu lượng không tốt thôi.”


“Thế được rồi, em uống một mình vậy.” Lục Du cũng chẳng ép, tự mình uống một ngụm nhỏ xong lại đảo mắt qua lại giữa Dung Sơ và Lục Kiệt. Thấy cậu ngoan ngoãn uống hết nửa cốc nước trái cây mà Lục Kiệt đưa, cô cầm ly rượu lên, ghé sát bên tai Dung Sơ, dùng một âm lượng để cả Lục Kiệt cũng có thể nghe thấy, bảo: “Chị dâu, anh đừng có để bị anh ấy lừa đó.”


“Lục Du, lát nữa cô về kiểu gì?” Lục Kiệt đột ngột cắt ngang lời Lục Du.


Lục Du chả hiểu gì: “Không phải lát em ngồi xe của hai người đi về à?”


Lục Kiệt tỏ ra phiền não, “Nhưng mà nhà anh với nhà cô không tiện đường đi.”


Lục Du: “………” Lục Du lúc này cũng phản ứng lại, Lục Kiệt đang chê cô nói nhiều đây mà.


Lục Du ngại ngùng ngậm miệng, thấy Lục Kiệt đang bóc vỏ tôm rồi bỏ vào đĩa cho Dung Sơ, trong lòng cô đã khinh bỉ anh không biết bao nhiêu lần.


Thật ra cô và Lục Kiệt cũng không ở chung quá nhiều, dù sao thì Lục Kiệt là người luôn bận rộn, anh ra mắt từ rất sớm, chỉ có lúc nào tụ họp gia đình thì mới nói chuyện nhiều hơn một chút.


Không ngờ hôm nay lại có thu hoạch lớn vậy, về nhà lại có chuyện để buôn rồi, hóa ra khi Lục Kiệt yêu đương thì còn biết vóc tôm cho người ta nữa nè.


Quả nhiên là dù thân phận có đặc biệt tới đâu, thì đến lúc yêu vào cũng đều như nhau tất.


Lục Du oán thầm trong lòng một lát, điện thoại vừa reo, cô nhìn tên hiển thị, thế là vui vẻ chạy vội ra ngoài nghe máy.


Dung Sơ không tham gia vào cuộc trò chuyện của anh em họ, đợi đến khi chắc chắn Lục Du đã ra ngoài, Dung Sơ mới nhỏ giọng hỏi Lục Kiệt: “Thầy Lục, vừa nãy có phải anh đã nói sai rồi không?”


Có lẽ cậu nói bé quá nên anh không nghe rõ, Lục Kiệt cúi đầu, ghé sát tới trước mặt cậu, “Nói sai cái gì cơ?”


Lục Kiệt ghé sát quá, Dung Sơ phải ngừng lại một lúc rồi mới nói được: “Thì là chuyện bọn mình quen nhau như thế nào ý. Anh Hứa Xuyên trước đó có bảo bọn mình phải nói với mọi người là quen nhau ở khách sạn đó…”


Tuy chắc là Lục Du không được tính là người ngoài, nhưng rõ ràng là Lục Du cũng không biết sự thật.


Lục Kiệt cười gật đầu, “Cũng không phải là nói sai, Lục Du là em gái tôi, nó biết tôi là người như thế nào. Nếu tôi nói bọn mình quen nhau ở khách sạn ấy thì chưa chắc nó đã tin, không cần phải lừa nó đâu.”


Lời Lục Kiệt nói cũng không sai, đúng là Lục Du sẽ hiểu Lục Kiệt hơn. Dung Sơ gật đầu tin lời anh, chỉ là cậu hoàn toàn không nhận ra, nếu Lục Du không tin chuyện ở khách sạn, thì ở cái nơi như cổng trường đại học chẳng có dây dưa một xíu gì đến Lục Kiệt, Lục Du dựa vào đâu mà tin điều ấy vậy?


Chỉ là Lục Kiệt nói không cần phải lừa Lục Du, nghĩ lại thì cũng đúng thật, Dung Sơ ngập ngừng, nói: “Thầy Lục, anh không muốn lừa cô ấy vậy thì cứ nói thẳng cho cô ấy biết mối quan hệ của chúng ta đi… Chắc là cô ấy sẽ hiểu cho anh mà, nếu không về sau này chúng ta mà ly hôn thì cũng khó giải thích lắm.”


Trên thực tế, Dung Sơ vẫn cứ tưởng họ hàng bên phía Lục Kiệt đều biết chuyện hai người kết hôn giả, dù sao phương án này cũng do mẹ Lục Kiệt đề xuất.


Mà một gia đình như nhà họ Lục, hẳn là sẽ không muốn để Lục Kiệt tùy tiện tìm bừa một người để kết hôn. Nhất là khoảng cách giữa hai bọn họ lại còn lớn như vậy.


Cậu cũng không nghĩ hôm nay Lục Kiệt lại đưa cậu đi ăn chung với Lục Du, cứ như thực sự đi gặp ba mẹ của Lục Kiệt ấy.


Cũng giống như cho cậu được bước gần thêm một bước vào trong cuộc sống của Lục Kiệt.


“Sao nghe như kiểu em có phần rất chờ mong việc ly hôn vậy nhỉ?” Ban đầu Lục Kiệt chỉ hơi nghiêng mặt về phía Dung Sơ, tới khi nghe thấy câu đó thì đột nhiên quay hẳn mặt sang.


Dung Sơ không kịp phòng bị, phải mặt đối mặt với anh, ngay cả ánh mắt cũng chạm nhau. Chóp mũi Lục Kiệt lướt qua chóp mũi cậu, khiến vành tai Dung Sơ lập tức đỏ bừng. Không hiểu Lục Kiệt hỏi vậy là có ý gì, cậu ấp úng phủ nhận: “Không, không có mà.”


Nhưng một năm sau họ thật sự sẽ ly hôn thôi.


Cậu có mong chờ hay không thì chẳng có gì thay đổi được sự thật hiển nhiên ấy.


Dung Sơ nắm chặt cái cốc trong tay.


Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, rồi nhìn thẳng vào mắt Dung Sơ, “Vậy ý của em là gì? Mới kết hôn chưa được bao lâu mà đã bắt đầu nhắc đến chuyện rồi sau này ly hôn sẽ khó giải thích? Em cứ treo hai chữ ‘ly hôn’ ở bên miệng suốt thế….” Lục Kiệt nói rồi bật cười khe khẽ, “Ai không biết còn tưởng tôi bạo hành em, khiến hai cái từ ‘ly hôn’ trở thành câu cửa miệng của em đấy…”



Rõ ràng là cậu chỉ mới nói đúng một lần trước mặt Lục Kiệt thôi mà, sao lại biến thành câu cửa miệng rồi?


Không hiểu sao Dung Sơ cảm thấy hình như Lục Kiệt cũng không thích nghe thấy hai ‘ly hôn’ này, hoặc là sợ cậu vi phạm hợp đồng. Nghe thấy tình hình nghiêm trọng, Dung Sơ cũng không để ý tới việc Lục Kiệt đang làm quá vấn đề lên, mà lắc đầu giải thích: “Không phải đâu ạ, em không để ‘ly hôn’ làm câu cửa miệng đâu mà, cũng không phải có ý muốn ly hôn…”


Nói rồi cậu vô thức nắm lấy cổ tay Lục Kiệt. Anh nhướn mày.


Thấy Lục Kiệt chẳng nói gì, trong lòng Dung Sơ càng hoảng hơn, c** nh* giọng hỏi: “Thầy Lục, anh đang giận ạ?”


“Nếu mà tôi giận thì em định làm gì đây?” Lục Kiệt cười nhạt, có vẻ như cũng không định thật sự bắt Dung Sơ phải làm gì đó lúc này, rồi đổi giọng: “Tôi không giận, chỉ là không thích nghe thấy hai từ ‘ly hôn’ thôi.”


Tuy là nói thế, nhưng nghe vẫn đúng kiểu là anh đang giận thật.


Dung Sơ ngốc nghếch ‘ồ’ một cái, thấy Lục Kiệt chuẩn bị quay về tư thế ngồi ban đầu, thì vội vàng buông cổ tay anh ra. Cậu do dự một lúc, rồi kéo nhẹ ống tay áo anh, thấy Lục Kiệt lại quay sang nhìn mình thì vội vàng bảo: “Thầy Lục anh đừng giận nhé… thật ra em cũng không thích nghe thấy hai từ ‘ly hôn’ đâu ạ.”


Quả thật là cậu không thích nghe thấy nó.


Cứ nghe thấy hai từ ấy là lại thấy bản thân khó chịu.


Lục Kiệt cúi xuống nhìn bàn tay Dung Sơ đang kéo ống tay áo mình, “Tôi thật sự không giận, chỉ là muốn dạy dỗ em, để em từ nay về sao đừng tùy tiện nhắc đến chuyện ly hôn nữa… Sao nào, biểu hiện lúc nãy của tôi đã thật sự dọa em rồi à? Sao trông em cứ như là bị tôi bắt nạt vậy?”


Dung Sơ nào có biết được bản thân mình lúc này trông như thế nào, cậu chỉ nghĩ là không thể để Lục Kiệt giận được. Nghe Lục Kiệt nói thế thì cậu nhanh miệng đồng ý ngay: “Về sau em sẽ không nhắc đến nữa ạ.”


Nói hay không nói thì cũng chẳng khác gì nhau, dù sao sau một năm sẽ vẫn phải ly hôn thôi.


Chỉ là không biết đến khi đó thì Lục Kiệt có vì chuyện này mà sẽ lại dạy dỗ cậu nữa hay không.


Dung Sơ cứ đang nghĩ lung tung như thế, chợt nghe thấy tiếng Lục Kiệt cười khẽ.


Lục Kiệt đưa tay lên, hình như là muốn xoa đầu cậu, nhưng mà tay đưa lên được nửa chừng lại rụt về.


Anh vừa mới bóc tôm xong, tay bẩn rồi.


Ánh mắt Dung Sơ cứ đi theo từng chuyển động tay của Lục Kiệt, chẳng chú ý tới việc anh đột nhiên ghé sát lại bên tai mình. Anh tiến lại gần rồi nói: “Nhưng mà cho dù tôi có thật sự giận đi chăng nữa, thì vừa nãy em cũng đã dỗ dành tôi được rồi.”


Hơi nóng phả bên cạnh khiến vành tai dung Sơ nóng lên, mặt cũng đỏ theo, rồi cậu ngơ ngác nhìn về phía Lục Kiệt.


Cậu đã dỗ anh khi nào chứ?


Lục Kiệt chỉ cười, sắc mặt thoải mái, trông đúng kiểu thật sự đã được dỗ cho vui vẻ lên thật.


Dung Sơ không dám hỏi, cậu chỉ biết ăn từng con tôm mà Lục Kiệt đã bóc cho mình.


Ăn xong, họ đưa Lục Du về trước. Lời Lục Kiệt nói ban nãy chỉ là để dọa Lục Du thôi, chứ không phải thật sự định vứt cô lại. Lục Du lúc này không ngồi ghế phụ nữa, mà  là ngồi chen ở hàng sau, ép Lục Kiệt phải ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Cô ngồi bên cạnh Dung Sơ, lúc thì nói với cậu rằng món nào ở nhà hàng ban nãy khó ăn, lúc lại bảo lần sau sẽ dẫn Dung Sơ đi ăn ở quán ngon hơn, nhưng không còn nhắc đến chuyện yêu đương nữa.


Lục Du cũng không muốn tự mình chuốc lấy khổ cực nữa, cơm nước nó nê rồi, không cần thiết phải ăn thêm ‘cơm chóa’ làm gì, cô cũng chẳng nghi ngờ về tính xác thực trong câu trả lời lần đầu tiên bọn họ gặp nhau của Lục Kiệt.


Lục Kiệt không việc gì mà phải nói dối cả.


Không để chống đỡ nổi cái tính nhiệt tình của Lục Du, nên cô đề nghị cái gì thì Dung Sơ cũng đều đồng ý cả.


Lục Du mừng húm, trước khi xuống xe còn lấy điện thoại ra để thêm Wechat của Dung Sơ.


Dù sao cô cũng là em gái Lục Kiệt, Dung Sơ theo phản xa nhìn về phía Lục Kiệt để xin ý kiến của anh.


Suốt cả dọc đường, Lục Kiệt gần như chẳng nói gì, cũng không quấy rầy hai người bọn họ, lúc này thấy Dung Sơ nhìn sang, anh mới hắng giọng, “Còn tưởng hai người đã quên tôi rồi chứ.”


Dung Sơ lập tức cảm thấy xấu hổ.


Lục Kiệt cười một cái, không nói thêm gì nữa, cũng lơ đi sự cầu xin giúp đỡ của Dung Sơ.


Ý tứ rất rõ ràng, để Dung Sơ tự mình quyết, thêm hay không thêm sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào ý muốn của cậu.


Do dự một lát, Dung Sơ vẫn thêm Wechat của Lục Du.


Về tới nhà, Lục Kiệt nhận điện thoại của Hứa Xuyên, hắn nói cái tên chụp trộm kia đã bị bắt rồi, căn bản là chẳng phải đám săn ảnh hay gì, mà là tài xế của công ty thuộc một hộ gia đình trong khu này, vừa tới để giao đồ cho sếp. Gã ta nghĩ chụp mấy bức để kiếm ít tiền lẻ, không ngờ là hại chính bản thân mất việc luôn.


Hứa Xuyên nói xong còn bảo: “Đúng rồi, bên show kia nói thời gian công bố dàn khách mời là trong mấy ngày này đấy, tới lúc đó tôi vào Weibo của cậu đã chia sẻ lại bài công bố.” Rồi hắn dừng một chút, “Dung Sơ đâu? Tối nay cậu ấy đi ăn chung với Lục Du và cậu à? Cậu rảnh lắm hả mà lại đưa Dung Sơ đi ăn chung với Lục Du? Lỡ Lục Du phát hiện ra chuyện gì…”


“Không phát hiện ra đâu.” Lục Kiệt khẽ cười, “Dẫn em ấy gặp người trong nhà thì có làm sao?”


Dung Sơ đã vào bếp tìm thuốc tiêu hóa trong mấy ngăn tủ, lúc bước ra thì lại nghe được mấy lời này của anh khiến cậu khựng lại, Lục Kiệt cũng vừa hay xoay người về phía cậu.


Thấy Lục Kiệt đang nghe điện thoại, Dung Sơ cũng không dám lên tiếng, đoán chừng phía bên kia chắc là Hứa Xuyên.


Cậu khẽ vẫy tay với anh rồi chuẩn bị lên tầng, Lục Kiệt nhướn mày, “Thầy Dung, lát nữa gặp.”



Dung Sơ ngẩn ra một lúc mới hiểu.


Ý anh là muốn tiếp tục học guitar à.


Đôi mắt của Dung Sơ sáng lên, cậu gật đầu, rồi dùng khẩu hình nói ‘Lát nữa găp’ để không phát ra tiếng.


Sau đó chạy thẳng lên tầng.


Ngay cả bước chân cũng nhanh nhẹn hơn hẳn.


“Thì đúng là chẳng làm sao cả.” Hứa Xuyên ở đầu bên kia đang suy nghĩ.


Quả thật là chẳng làm sao, chuyện Lục Kiệt kết hôn giả, Phương Thư Tuyết sẽ không nói cho ai biết hết, nên việc người nhà Lục Kiệt muốn gặp Dung Sơ cũng chẳng thể từ chối được. Mà người nhà họ Lục cũng không quản chuyện này, càng không cần phải kể tới Lục Du.


Nhưng chuyện này không phải công việc cũng không nằm trong điều khoản hợp đồng bắt buộc phải làm.


Vậy Lục Kiệt dẫn cậu ấy đi gặp Lục Du làm gì? Ăn no rửng mỡ nên làm trò hả?


Hứa Xuyên còn chưa nghĩ ra được cái gì, thì bất ngờ nghe thấy Lục Kiệt nói câu kia, liền nhíu mày, “Hai người các cậu lát nữa gặp nhau cái gì? Lát nữa đi ra ngoài à?”


“Không có gì.” Lục Kiệt không nói chuyện Dung Sơ đang dạy guitar cho mình với Hứa Xuyên.


Hứa Xuyên: “Không phải, thế hai người có bí mật gì sau lưng tôi hả?”


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Đúng là có thật.”


Hứa Xuyên: “ ? ? ?”


Hứa Xuyên đứng bật dậy, “Cái gì cơ, cậu giấu tôi cái gì hả?”


Hắn mơ hồ cảm nhận được giọng điệu của Lục Kiệt không đúng lắm.


“Nhưng mà không có liên quan đến chuyện công việc, anh không cần phải lo.”


Quả thật là không liên quan đến chuyện công việc, mà là liên quan đến cuộc sống.


Hứa Xuyên thở phào.


Không liên quan đến chuyện công việc là được rồi.



Không bao lâu sau, Dung Sơ đã ôm đàn guitar vào phòng ngủ của Lục Kiệt. Những ngày tiếp theo cũng giống y như vậy, thời gian buổi tối đã thành thời điểm mà Dung Sơ mong chờ nhất trong ngày.


Không là vì mình có thể được dạy guitar cho Lục Kiệt hay là bởi vì bản thân có thể được chơi đàn nữa.


Hoặc cũng có thể là vì cả hai.


Mấy ngày nay, ban ngày Lục Kiệt tới Studio mấy tiếng để học, thời gian họ có thể ở bên nhau chỉ có những buổi tối thế này.


Dung Sơ đã hình thành thói quen ra vào phòng ngủ của Lục Kiệt một cách tự do.


Cậu còn phát hiện ra Lục Kiệt không thích đóng cửa phòng, có lẽ là vì trước đây anh ở một mình.


Dung Sơ đúng trước cửa phòng ngủ của anh, cửa không đóng chặt, mọi âm thanh ở trong phòng đều lọt ra ngoài.


Lục Kiệt đang tập hát.


Tuy là giọng hát rời rạc, chênh phô không đúng nhịp.


Động tác mở của của Dung Sơ dừng lại, cậu nhớ mấy hôm nay Lục Du cứ than phiền với cậu là, giọng hát của Lục Kiệt có thể đuổi người ta cút đi luôn được.


May là vai diễn trong phim mới cũng không phải là ca sĩ, chỉ là một ông chủ của hãng đĩa thôi, lại còn là từ thế kỉ trước.


Nhưng Lục Kiệt có thích trước khi bắt đầu quay phim thì sẽ học đủ mọi thứ liên quan đến vai diễn.


Dung Sơ nói với Lục Du: [Tôi lấy giọng hát của anh ấy làm nhạc chuông báo thức rồi]


Lục Du vỗ tay một cái: [Sao em lại không nghĩ ra nhỉ?]


Nhưng mà cô không có gan lén thu âm giọng hát của Lục Kiệt, cho nên chỉ có thể từ bỏ.


Cũng bì chuyện này, Dung Sơ rất chột dạ mà đổi chuông báo thức sang một bài khác, kết quả ngày hôm sau chuông báo thức kia không gọi cậu dậy nổi.


Thế là quyết đoán đổi về cái cũ.



Lúc cậu vào phòng thì anh đã đang lật xem quyển ghi chép lý thuyết học guitar rồi.


Về lý thuyết thì anh học rất nhanh, nhưng tới thực hành thì không ổn. Anh nhớ từng bước Dung Sơ dạy, nhưng khi tự đàn thì lại rời rạc vỡ nát.


Có lẽ đây cũng chính là một loại thiên phú.


Thượng Đế hoàn toàn không mở cánh cửa sổ âm nhạc cho anh.


Thấy Dung Sơ đi vào, Lục Kiệt bỏ quyển sổ xuống, “Vừa nãy em đứng ở bên ngoài được bao lâu rồi?”


Chẳng biết sao Lục Kiệt lại phát hiện ra, rõ ràng mới nãy anh vẫn còn chuyên tâm ca hát mà. Dung Sơ cũng ăn ngay nói thật: “Em đến lúc anh hát được nửa bài rồi.”


“Thế sao em không vào? Tôi cũng không đóng cửa mà?”


Dung Sơ nhỏ giọng đáp: “Em sợ làm phiền anh.”


Lục Kiệt khẽ cười, “Em nghĩ tôi mở cửa để làm gì?”


“Không phải là vì… thói quen ạ?” Dung Sơ ngẩn ra, nhất thời vẫn chưa phản ứng lại được với câu nói của anh.


“Sao mà lại có thói quen như vậy được? Lỡ nửa đêm lại có thứ không nên vào thì làm sao?” Lục Kiệt nói rồi ‘à’ một cái, “Quên mất là em sợ… Nếu mà em sợ thật thì tối nay có thể ngủ cùng với tôi.”


Sắc mặt Dung Sơ vừa mới thay đổi, nghe được nửa câu sau của Lục Kiệt thì tai đã đỏ ửng, vội lắc đầu: “….. Em không sợ.”


“Thật sự không sợ à? Nhà này của tôi cũng sạch sẽ lắm, tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”


Dung Sơ nhận ra, Lục Kiệt để hé cửa phòng như vậy là cho cậu.


Anh dừng một chút, “Nhưng mà chuyện ngủ cùng với tôi…..”


Vành tai Dung Sơ lại càng đỏ hơn, cậu cứ nhìn chằm chằm vào cây đàn, không dám nhìn sang Lục Kiệt.


Cậu biết là Lục Kiệt đang nói đùa.


Nhưng mà chưa tới hai giây sau, anh đã nói tiếp: “Sắp tới sẽ phải quay show thực tế rồi em chứ? Có thể em sẽ thật sự phải ngủ chung với tôi đó, không phải em đã xem qua cái [Nhật kí kết hôn] rồi sao, đôi khi tổ chương trình sẽ đột kích phòng ngủ, nếu như phát hiện ra chúng ta ngủ riêng, có thể sẽ khó giải thích được lắm.”


“………… Em biết ạ.” Đúng là Dung Sơ có biết.


Tính ra thì cũng sắp tới thật rồi.


Lúc trước xem [Nhật kí kết hôn] cậu đã biết đến lúc tham gia show sẽ phải ở chung một phòng với Lục Kiệt, nhưng mà biết là một chuyện, thật sự phải hành động lại là một chuyện khác.


Tưởng tượng đến việc ngủ chung một giường với Lục Kiệt, cậu lại nhớ đến hôm Lục Kiệt say rượu.


Thế là mặt lập tức đỏ bừng.


Nhưng có vẻ Lục Kiệt cũng chỉ nhắc qua về chuyện ấy thôi, sau khi nghe được đáp án của Dung Sơ, Lục Kiệt đã đưa điện thoại cho cậu, “Tổ chương trình vừa chính thức công bố dàn khách mời đấy.”


Chương trình [Nhật ký kết hôn] vừa chính thức công bố dàn khách mời mùa ba cách đây hơn 10 phút trước.


Chương trình vẫn luôn như vậy, lúc mùa một lên sóng cũng thế, phải đến hai ngày trước khi phát sóng thì họ mới chính thức công bố dàn khách mời, khiến khán giả phải hồi hộp chờ đợi.


Dàn khách mời mùa ba vừa được công bố, lập tức đã leo thẳng lên hot search.


Chưa nói tới hai cặp còn lại, chỉ riêng Lục Kiệt thôi đã đủ để người khác phải chấn động. Trong khoảng thời gian gần đây, cứ cái gì liên qua tới Lục Kiệt thì độ hot đều tăng vọt.


Nhưng những chương trình về hôn nhân như thế này, bình thường dàn khách mời sẽ được chốt từ rất sớm, thấy Lục Kiệt trong danh sách, đương nhiên sẽ có người bắt đầu nghi ngờ chuyện tình cảm của anh có phải là thật hay không.


Trước đó đều nói là bởi vì tình huống bất đắc dĩ nên anh mới công khai mối quan hệ, kết quả lại đột nhiên tham gia show về kết hôn?


Hứa Xuyên đã bàn bạc với tổ chương trình từ trước, đương nhiên là họ cũng tình nguyện phối hợp. Đừng nói tới lưu lượng vốn có của Lục Kiệt, chỉ riếng độ hot của anh ở thời điểm hiện tại thôi, Lục Kiệt muốn họ làm gì thì họ cũng đồng ý.


Tổ chương trình đã trả lời dưới bài đăng lại của Lục Kiệt trên Weibo: Cảm ơn thầy Lục Kiệt đã đồng ý tham gia chương trình , cứu nguy cho chúng tôi.


Ý tứ là có người phá hợp đồng, nên cặp đôi Lục Kiệt mới được mời gấp để thay thế.


Nhưng chẳng ai quan tâm đến việc rốt cuộc là ai đã phá hợp đồng, nếu Lục Kiệt thực sự tham gia show về kết hôn này, điều đó có nghĩa là đây là lần đầu tiên Lục Kiệt tham gia show thực tế!


Fan vừa vui mừng vừa muốn khóc.


Đây  mà là show cá nhân thì tốt biết mấy.


Đáng tiếc lại là show về kết hôn.


Nhưng có một bộ phận nhỏ cpf đang mừng như điên.



Nhưng cũng có không ít người bày tỏ: Đây là show ly hôn đó, mấy người tỉnh táo chút đê!


Dù sao thì hầu như ai từng tham gia thì cũng đều ly hôn cả.


Tổ chương trình cũng lấy luôn chuyện này ra để làm truyền thông. Vừa mới công bố xong, đã có tài khoản blogger mở ngay poll cho khán giả đoán xem cặp nào của mùa này có khả năng ly hôn cao nhất.


Lục Kiệt là người có số phiếu cao nhất.


Nói ngắn gọn là hiện tại tất cả chủ đề liên quan đến Lục Kiệt thì đều là xoay quanh chuyện tình cảm, hôn nhân và show kết hôn.


Có ai còn nhớ scandal trước đây của anh không?


Quả nhiên internet không có trí nhớ.


Phương án của Hứa Xuyên và Phương Thư Tuyết quả thật là đã có hiệu quả.


Ngoài Lục Kiệt, hai cặp còn lại, một đôi là Chung Hựu và Đường Chi, cả hai người đều là diễn viên, phim giả tình thật, lúc công bố thì vô cùng khoa trương. Hai năm nay vẫn dựa vào cp trong phim và chuyện tình ngoài đời mà nổi đình nổi đám, sự nghiệp lên như diều gặp gió. Lần này tham gia show hôn nhân đã lập tức khiến có cpf trở nên kích động.


Cặp thứ ba, trong đó một người là Quan Thứ.


Vừa thấy cái tên này, Dung Sơ liền sửng sốt, cậu còn tưởng mình nhìn nhầm rồi.


Nhưng tài khoản được tag phía sau quả thật là Weibo của Quan Thứ.


Dung Sơ đã nghe nhạc của Quan Thứ từ khi còn nhỏ, nhưng thật ra Quan Thứ không lớn tuổi lắm, hiện giờ cũng chỉ tầm 35, 36, cụ thể thì Dung Sơ không rõ, cậu chỉ nghe nhạc, chỉ thích nhạc của Quan Thứ chứ không quan tâm mấy chuyện khác.


Nhưng Quan Thứ tầm tuổi này mà đã kết hôn thì cũng là bình thường thôi.


Dung Sơ xem xong bài công bố, đang định trả lại điện thoại cho Lục Kiệt, thì có một tin nhắn mới của Lương Tốn ở trong nhóm chat nhảy ra.


Đương nhiên Lục Kiệt cũng nghe thấy âm báo tin nhắn, anh liền nghiêng đầu qua, thuận theo tư thế đưa điện thoại của Dung Sơ, anh lấy tay mình đỡ lấy tay cậu, tay còn lại thì mở tin nhắn trên nhóm.


Lương Tốn: [Sao hai người lại lén lút tham gia show hôn nhân sau lưng tôi hả? Má nó cái show này không phải là show ly hôn nổi tiếng đấy à?]


Lục Kiệt gõ chữ trả lời: [Ai lén lút sau lưng cậu?]


Lúc Lục Kiệt gõ chữ, Dung Sơ chẳng dám động đậy.


Tư thế này có hơi thân mật quá mức, tay của Lục Kiệt hoàn toàn bao trọn tay cậu, cảm giác ấy khác hẳn với lúc nắm tay.


Nhưng hình như đối với Lục Kiệt đây chỉ là một hành động tùy ý mà thôi.


Hai vành tai Dung Sơ đỏ bừng bừng nhưng cũng không rút tay về.


Trái lại, Lục Kiệt gõ chữ xong rồi thì mới phát hiện ra hình nhưu tư thế này không ổn lắm, anh khẽ lên tiếng, rồi thu cả tay lẫn điện thoại về, còn quan tâm hỏi cậu: “Tay em không bị mỏi chứ?”


“……. Không mỏi ạ.” Chỉ giơ lên có một chút thôi mà.


Có điều Dung Sơ đột nhiên lại cảm thấy cánh tay mình thật trống trải.


Mấy ngày nay không đi ra ngoài chung với Lục Kiệt, cũng không cần phải đóng kịch ở đâu cả, nên cũng mấy hôm rồi bọn họ không nắm tay.


Dung Sơ co mấy ngón tay mình vào rồi lại duỗi ra, trên mu bàn tay cậu dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay Lục Kiệt.


Hình như cậu có chút nhung nhớ cảm giác ấy.


Dung Sơ vội vàng nhắm mắt lại cố để bản thân không được nghĩ linh tinh nữa.


“Thế thì được rồi.” Lục Kiệt khẽ cười, tầm mắt anh rời khỏi màn hình điện thoại chuyển về phía Dung Sơ, giống như sực nhớ ra rồi không để ý lắm mà hỏi: “Hình như đã lâu rồi bọn mình không nắm tay rồi nhỉ?”


Chẳng biết Lục Kiểt có thuật đọc suy nghĩ không nữa. Vẻ mặt của Dung Sơ sững lại, rồi mới chầm chậm gật đầu.


Lục Kiệt ‘ồ’ một tiếng, sau đó đưa tay ra, ngửa lòng bàn tay mình lên trên.


Không biết có phải là ý mà mình đang nghĩ hay không, Dung Sơ chần chờ mất mấy giây, Lục Kiệt liền ngoắc ngón tay, như hỏi ý của cậu: “Nắm tay một chút nhé?”


“……… Vâng ạ.” Dung Sơ chưa kịp suy nghĩ nhiều đã đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.


Lục Kiệt bật cười, nắm lấy tay cậu, rồi tiếp tục dùng một tay còn lại đã gõ tin nhắn trả lời Lương Tốn.


Lương Tốn chủ yếu nhắn tin tới là vì chuyện cái show kết hôn kia. Nói được mấy câu về show, Lương Tốn lại nhớ tới vài chuyện kịch tính của cái show này đợt trước, rồi nghĩ tới tình hình thật sự giữa Lục Kiệt và Dung Sơ, nhưng mà nhìn thái độ của Lục Kiệt thì cũng chưa biết được rồi chuyện này cuối cùng sẽ đi về đâu.


Lương Tốn chân thành gửi tới một đoạn tin nhắn thoại: “Chúc hai người trở thành cặp đôi phá vỡ lời nguyền của mùa này.”


Lục Kiệt khẽ cười, anh nhìn Dung Sơ rồi đáp: “Xin nhận lời chúc của cậu.”


Dung Sơ phải mất một lúc mới hiểu được Lương Tốn bảo phá vỡ lời nguyền ở đây là lời nguyền gì. Nghe Lục Kiệt nói vậy, cậu biết anh chỉ đang diễn cho Lương Tốn xem, nhưng tận đáy lòng lại không kìm được mà hy vọng, nếu là sự thật thì tốt biết bao.


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 28: Có thể em sẽ thật sự phải ngủ chung với tôi đó
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...