Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 27: “Em có thấy con nhóc này đang quấy rầy thế giới hai người của bọn mình không?”
Cuối cùng bài hát cũng chẳng thể hoàn thành, Dung Sơ cảm thấy bản thân mình không thể tĩnh tâm, cứ luôn đánh sai nốt, có lẽ là vì trước đó còn chưa luyện tập kĩ.
Trở về phòng sau khi ăn tối xong, Dung Sơ lấy bản nhạc cũ ra đọc đi đọc lại, bỗng cậu cảm thấy thật may mắn khi lúc đó bản nhạc này không thể bán được.
Vốn cậu còn đính mượn phòng học nhạc, giờ thì hoàn toàn không cần nữa.
Cậu đã có guitar mới rồi, cây đàn guitar thuộc về mình.
Chỉ là cậu vẫn chưa rõ phải sửa lại nó thế nào, chỉ có thể luyện tập dựa theo bản gốc thôi.
Nhưng không chuyện gì đã xảy ra hôm nay nữa, trong đầu cậu chỉ toàn là dáng vẻ Lục Kiệt ngồi ở ghế chăm chú nghiêm túc nhìn mình, ánh mắt đó… khiến Dung Sơ nhớ tới lúc ở phim trường, Lục Kiệt cũng đã dùng ánh mắt chuyên chú ấy nhìn cậu, trong đôi mắt như cất giấu một thứ cảm xúc gì đó.
Nhưng khi ấy là đang quay phim.
Có điều, dường như mỗi khi Lục Kiệt nghiêm túc với một điều gì đó thì đều mang dáng vẻ ấy.
Dung Sơ xoa xoa khuôn mặt đã hơi nóng lên của mình, cố không cho bản than mình nghĩ linh tinh nữa, nhưng giờ không thể nào tiếp tục luyện tập nữa được, hôm nay trong lòng không yên cũng không chuyên tâm luyện tập được. Dung Sơ ứng dụng phân phối phim để tìm bộ phim mà Lục Kiệt đã nói lúc nãy.
Tuyệt đối không phải vì cậu muốn xem Lục Kiệt bán n*d* đâu, cậu chỉ muốn nhân cơ hội để xem lại phim Lục Kiệt từng đóng mà thôi.
Nhưng bộ phim này thì cần phải có tài khoản hội viên mới xem được!
Dung Sơ rưng rưng đi mở gói hội viên một tháng.
Xem hết cả bộ phim thì đã hơn 2 tiếng trôi qua, phim kết thúc rồi Dung Sơ mới nhớ tới cái cảnh bán n*d* chỉ lướt qua mà Lục Kiệt đã nhắc, lúc cậu xem thì không chú ý tới có cảnh đó, nhưng cảnh Lục Kiệt đánh nhau ở trong phim thì có vô tình để lộ ra cơ bụng, đúng là thân hình của anh đẹp thật. Cảnh đánh nhau ấy cũng không dùng đóng thế, Dung Sơ tự hỏi không biết anh bị thương có phải là thương thật hay không.
Thời gian cũng đã muộn, mà Dung Sơ thì chẳng còn sức đâu mà xem lại bộ phim một lần nữa chỉ để tìm lại cảnh bán n*d* mà Lục Kiệt nói. Cậu trực tiếp ôm điện thoại ngủ mất, trong mơ khi thì thấy cảnh Lục Kiệt đánh nhau, khi thì là cảnh anh bán n*d*, còn có cả cảnh Lục Kiệt cởi áo choàng tắm ngay trước mặt cậu.
Lúc tỉnh dậy vào sáng hôm sau, mặt Dung Sơ đỏ bừng, ngay cả khi xuống nhà và nhìn thấy Lục Kiệt, cậu cũng không dám nhìn thẳng vào anh.
Nhưng ở trong phòng khách dưới nhà, ngoài Lục Kiệt còn có một người phụ nữ với mái tóc xoăn sóng lớn cũng ở đó. Không biết là Lục Kiệt đang nói gì với đối phương, trên mặt vẫn còn mang theo ý cười.
Dung Sơ dừng lại, cậu không biết là mình nên quay trở về phòng hay là nên lặng lẽ đi ngang qua sau lưng bọn họ nữa.
Nhưng cậu còn chưa kịp xoay người đi, Lục Kiệt đã phát hiện ra Dung Sơ. Anh xoay người lại về phía đó, người phụ nữ ngồi bên cạnh Lục Kiệt cũng quay sang mỉm cười với cậu.
Dung Sơ chỉ có thể cứng nhắc dừng bước, mỉm cười lại như để chào hỏi đối phương, rồi chẳng biết phải nói gì nữa.
Hiện tại cậu với Lục Kiệt là quan hệ đã kết hôn, ngoại trừ những lần diễn trước ống kính ở bên ngoài, cậu không biết khách đến nhà chơi thì một cặp đôi mới cưới nên có phản ứng như thế nào.
Kia chắc là khách nhỉ.
Nhưng nhìn thái độ của Lục Kiệt khi nói chuyện cùng đối phương thì có vẻ là rất thân quen.
Dung Sơ mím môi, chưa đợi cậu có phản ứng, Lục Kiệt đã bước tới,”Em dậy rồi à?”
Dung Sơ ngơ ngác gật đầu, Lục Kiệt khẽ cười rồi đưa tay lên xoa đầu cậu một cái, hoàn toàn chẳng hề che giấu sự thân mật giữa hai người, hoặc là có thể nói, anh đang diễn mà như không hề diễn trước mặt vị khách kia.
Dung Sơ do dự một chút rồi dịch người lại gần Lục Kiệt, khoảng cách giữa họ lập tức thu hẹp lại, nhìn qua giống như cậu đang tựa vào người anh.
Giây tiếp theo cậu đã nghe thấy Lục Kiệt giới thiệu với mình: “Đây là giáo viên dạy nhạc của tôi.”
Dung Sơ ngẩn người.
Giáo viên âm nhạc cũng đúng dậy, nói với Dung Sơ: “Xin chào.”
Dung Sơ sững lại hai giây rồi mới đáp lời của đối phương: “Xin chào.”
Ra là giáo viên dạy nhạc.
Cậu ngập ngừng đôi chút rồi lại nhìn sang phía Lục Kiệt, cậu không biết có nên hỏi anh xem tối nay còn cần mình dạy guitar nữa hay không.
Nhưng mà chắc chắn là giáo viên âm nhạc thì sẽ chuyên nghiệp hơn cậu rất nhiều.
Dung Sơ cụp mắt xuống, bàn tay của Lục Kiệt lại bất nờ đặt lên trên gáy cậu, anh cúi xuống nói nhỏ bên tai, “Từ hôm nay trở đi, giáo viên âm nhạc sẽ đến dạy tôi vào tiếng mỗi ngày.”
Nói xong thì anh xoay cậu lại, đẩy người cùng vào trong bếp.
Có lẽ là biểu hiện của cậu quá tệ, ở lại thêm chút nữa rất dễ bị giáo viên âm nhạc phát hiện ra điều gì đó.
Dung Sơ khẽ nói, “Thầy Lục, vừa nãy em…”
Nhưng mới nãy hình như không phải là do cậu căng thẳng, chỉ là trong khoảnh nhìn thấy nhìn thấy người giáo viên dạy nhạc đó thì đầu óc cậu lập tức trở nên trống rỗng, không biết nên phản ứng như thế nào.
“Ừ?” Lục Kiệt đã buông cậu ra, lấy từ trong quầy bếp một chai nước ép hoa quả và phần ăn sáng được đựng trong túi giữ nhiệt đưa cho Dung Sơ, “Tôi muốn hỏi xem em có để ý không? Giáo viên âm nhạc đế nhà dạy, nếu em không thoải mái thì tôi sẽ đổi địa điểm học sang bên Studio.”
Dung Sơ nhận lấy bữa sáng rồi vội vàng lắc đâu, “Em không phiền đâu ạ.”
Đây là nhà của Lục Kiệt, anh muốn làm gì cũng là quyền của anh.
Nhưng Lục Kiệt hỏi vậy, khiến cho nơi này giống như là nhà của cậu vậy… rõ ràng chỉ là giả mà thôi.
“Thầy Lục ơi, cái này?” Dung Sơ lắc lắc chai nước ép trong tay, nói sang một chuyện khác để tránh bản thân lại nghĩ nhiều.
Lục Kiệt ‘à’ một tiếng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, “Tôi thấy em có thể sẽ đi học muộn mất nên chắc không kịp ăn sáng ở nhà.”
Vừa thấy thời gian, sắc mặt Dung Sơ lập tức thay đổi, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.
Quả nhiên là con người thì không nên thức đêm mà!
Lục Kiệt vừa ra theo sau cậu vừa cong cong khóe môi cười.
Lúc đi ngang qua phòng khách thì Dung Sơ dừng bước, cậu do dự một chút rồi quay đầu lại, thấy Lục Kiệt đang ngay sau mình, vành tai Dung Sơ đã đỏ ứng, cậu vươn tay ra ôm lấy anh, hai tay nắm chặt vạt áo bên hông Lục Kiệt rồi nhỏ giọng nói: “Thầy Lục, em đi học đây ạ.”
Nói xong thì cả mặt đỏ bừng rồi chạy thẳng không dám quay đầu lại.
Đến tận lúc lên xe rồi tim cậu vẫn đập thình thịch.
Chỉ là cậu đột nhiên nhớ tới cặp đôi chồng chồng trong [Nhật ký kết hôn], trước khi họ ra cửa đều sẽ ôm chào tạm biệt, bọn họ còn có thể hôn môi nữa.
Nhưng mà làm thế kia thì chắc cũng đã có thể bù lại việc cậu đã ngẩn người và chẳng làm gì cả, đúng không?
Chờ tới khi Dung Sơ biến mất sau cánh cửa thì Lục Kiệt dường như mới hoàn hồn lại, anh nhướn mày.
Giáo viên âm nhạc ngồi ở sofa đã chứng kiến toàn bộ liền thốt lên ‘woa’ một cái, “Đây là người kết hôn cùng với anh đúng không? Nhìn đáng yêu quá, cũng đẹp nữa, trước khi đến đây em còn nghĩ anh sẽ ‘Kim ốc tàng kiều’ (*) không để cho em gặp chứ. Nhưng mà bác gái nói đúng thật, bác đã tìm cho anh một đối tượng kết hôn cực kì thích hợp đó, trong sáng lại xinh đẹp, nhưng mà em cảm thấy sớm muộn gì thì cậu ấy cũng bị cái con cáo già nhà anh dạy hư mất.”
(*) Kim ốc tàng Kiều là một thành ngữ gốc Hán, nghĩa là cung điện vàng son xây cho người đẹp. (Theo trithudatle.com)
“Lục Du vừa nãy cô vừa hỏi anh học phí một buổi bao nhiêu tiền đúng không?” Tầm mắt của Lục Kiệt chuyển sang chỗ Lục Du.
Lục Du vội vàng ngừng nói, giơ ra một bàn tay: “Cũng chỉ cỡ này thôi, em nhớ bác gái bảo chị dâu từng học nhạc, nếu anh muốn muốn để chị dâu học cùng mình, hai người học chung với nhau thì em có thể giảm giá cho anh bằng giá của một ngón tay!”
Bác gái mà Lục Du nhắc tới chính là Phương Thư Tuyết, mẹ của Lục Kiệt.
Phương Thư Tuyết biết tin kết hôn của Lục Kiệt sẽ nhanh chóng được công khai, nên đã nói với những người thân trong nhà từ sớm. Lục Hữu Đạo, người cha trên danh nghĩa của Lục Kiệt cũng biết anh kết hôn giả, Phương Thư Tuyết vẫn luôn thành thật với ông ấy, đã kể rõ đầu đuôi mọi chuyện. Lục Hữu Đạo không phản đối việc dùng hình thức kết hôn giả để che giấu một bí mật khó nói, ông là một thương nhân, đương nhiên biết chuyện gì nặng chuyện gì nhẹ.
Lục Kiệt cưới ai ông không quan tâm, kết hôn thật hay giả cũng chẳng sao, nhà họ Lục cũng không thiếu chút tiền này.
Nhưng Lục Hữu Đạo biết, những người khác thì không biết.
Lúc Lục Du tự nhiên nhận được tin từ Phương Thư Tuyết nói Lục Kiệt kết hôn thì cô cũng ngớ người, dù sao trong Lục Kiệt trong ấn tượng của cô thì là một ông già chỉ biết đến diễn xuất.
Lục Du cực kì nghi ngờ độ chân thực của cuộc hôn nhân này, nhất là khi Lục Kiệt đang dính vào một mớ những tin đồ rối rắm kia.
Nhưng mà đối với cô thì thật hay giả cũng chẳng quan trọng.
Chỉ là bản thân cô không ngờ mình lại là người đầu tiên, ngoài bác gái, được gặp bạn đời của Lục Kiệt.
Bộ phim tiếp theo của Lục Kiệt có liên quan đến âm nhạc, mà trùng hợp Lục Du lại là giáo viên âm nhạc.
Cho nên Lục Kiệt mới tìm đến cô.
Lục Du nói xong thì mang vẻ mặt đầy chờ mong.
Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, giả vờ đang suy nghĩ một chút, “Em biết sáng tác nhạc không?”
Vẻ mặt Lục Du ngơ ngác, “Em là giáo viên thanh nhạc, sáng tác cái gì?”
“Vậy anh thấy cô dạy em ấy cũng chẳng có tác dụng gì mấy.” Lục Kiệt dường như đang thật sự phân tích tính khả thi của chuyện này, “Em ấy cần một người giáo viên có trình độ cao và kinh nghiệm sâu hơn. Em ấy biết sáng tác, tự phối nhạc, còn biết hát và chơi guitar, nhưng về mảng ca hát thì cần có giáo viên thanh nhạc chuyên nghiệp hơn để hướng dẫn thì mới có thể tiến xa thêm được.”
Lục Du lập tức xụ mặt, lát sau mới phản ứng lại được, “Anh là đang khoe hay là đang nói em không đủ trình hả!”
Lục Kiệt cười nhe: “Cả hai.”
Lục Du: “……..” A a a a a a phải giết con cáo già này! Nghĩ mà tức, lúc trước còn lên mạng cãi nhau với anti giúp anh ta!
Lục Kiệt hoàn toàn chẳng thèm để ý tới phản ứng của Lục Du, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, “Ngày mai bắt đầu có lẽ đi tới Studio để học đi.”
Vẻ mặt của Lục Du mang theo sự căm hận, “Tại sao?”
Tuy rằng trước kia cô cũng chưa từng tới nhà của Lục Kiệt, nếu hôm nay không phải vì tới thử xem có gặp được chị dâu không thì cô cũng chả tới nhà Lục Kiệt làm gì.
“Chị dâu của cô ngượng.” Lục Triệt nói rồi cong khóe môi cười.
Lục Du: “ . “
Rốt cuộc là tại sao cô lại từng nghĩ cuộc hôn nhân của Lục Kiệt là giả được nhỉ?
Cho dù Lục Kiệt diễn xuất giỏi, nhưng cái loại giọng điệu cưng chiều khi nhắc về đối phương thì chắc chắn không thể nào mà giả vờ được.
–
Dung Sơ dụi dụi mũi, cậu cứ có cảm giác như hôm nay ai đó đã nói về mình. Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã bắt gặp vẻ mặt phấn khích của Vương Hiển ở phía đối diện, đang đưa điện thoại cho mình, “Cậu xem này, đây là siêu thoại cp của cậu với Lục Kiệt đấy, tôi vừa mới lập hôm qua xong, thế nào?”
“Cp là cái gì?” Dung Sơ nhìn qua, thấy tên siêu thoại là ‘Kiệt Sơ’.
Lúc trước cậu chỉ dạo qua siêu thoại riêng của Lục Kiệt, vẫn còn chưa hiểu đực hết mấy thuật ngữ mạng cao siêu này.
Vương Hiển lập tức giải thích cho cậu: “Là hai người có mối quan hệ yêu đương đó, hít cp chính là hít tình yêu của hai người đó.”
Dung Sơ gật đầu, cuối cùng cũng hiểu được mấy bình luận trước ghi ‘hít’ là có nghĩa gì.
“Nhưng mà hiện tại vẫn ít fan làm, chờ tôi đi tuyên truyền một đợt, rồi viết fic đồng nhân nữa.” Vương Hiển quả nhiên là một chuyên gia.
Nhưng Dung Sơ cảm thấy chẳng cần thiết.
Dù sao thì chỉ sau một năm nữa thôi là cậu và Lục Kiệt sẽ ly hôn, tới lúc đó thì nhóm fan cp phải làm sao bây giờ.
Dung Sơ cụp mắt, cậu còn chưa nghĩ ra được phải làm ngăn cản Vương Hiển thế nào thì mới không làm cậu ấy thất vọng, thì Vương Hiển đã huơ huơ tay trước mặt cậu, “Cậu làm sao thế, hôm nay cứ lơ đãng sao ấy.”
Ngày hôm qua, Dung Sơ đã hẹn đi ăn trưa cùng Vương Hiển và Trương Nhậm, chỗ ăn là do Vương Hiển chọn, nói là để báo đáp Dung Sơ vì cậu đã đãi hai người họ đồ ăn vặt, nhưng khi Dung Sơ đề nghị chia tiền kiểu AA (*) thì Vương Hiển cũng đồng ý một cách rất sảng khoái.
(*) “AA” (AA zhì) là một cách nói phổ biến trong tiếng Trung, nghĩa là chia đều chi phí, mỗi người trả phần của mình.
Buổi huấn luyện sáng của Trương Nhậm vẫn chưa kết thúc, giờ chỉ có Dung Sơ và Vương Hiển.
Từ lúc gặp Dung Sơ, Vương Hiển đã cảm thấy cậu có chút hơi thất thần, nói ngắn gọn thì có tâm sự.
Vương Hiển ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi, “Có phải là vì Lục Kiệt không? Hai người cãi nhau à?”
Nghe Vương Hiển hỏi vậy thì Dưng Sơ sững người, vội lắc đầu.
Cậu với Lục Kiệt sao có thể cãi nhau được chứ? Bọn họ cũng có phải kết hôn thật đâu, cũng chẳng phải đang yêu đương thật.
Vả lại bản thân cậu cũng đâu thấy mình lơ đãng đâu.
Chẳng qua cậu cứ luôn tự hỏi rốt cuộc là mình có nên hỏi Lục Kiệt xem anh có còn cần mình dạy đàn vào buổi tối nữa hay không. Hỏi thế thì có thể trông thiếu chuyên nghiệp không, hôm qua vừa nhận tiền lương hôm nay đã muốn bãi công.
Nhưng nếu giờ cậu vẫn dạy Lục Kiệt thì hình như là thừa thãi quá.
“Tôi hiểu mà, tôi là người từng trải, tôi hiểu hết. Phản ứng của cậu thế này là do Lục Kiệt đã làm cậu không vui rồi.” Vương Hiển bày ra bộ dạng ‘tôi hiểu cả mà.”
Sao Lục Kiệt lại khiến cậu không vui được chứ?
Dung Sơ nhanh chóng phủ nhận, “Không phải đâu, là vì chuyện khác đấy.”
Thấy cậu không muốn nói nữa, Vương Hiển cũng không hỏi thêm, dù sao ai cũng có chuyện của riêng mình, tuy cậu chàng và Dung Sơ ở cùng phòng ký túc, nhưng thật ra trước đây cũng không thân lắm, cậu chàng cũng chưa hiểu hết được tính cách của Dung Sơ.
Chỉ có một điều mà cậu chàng rõ ràng nhất.
Vương Hiển suy nghĩ một lát, “Dù là hẹn hò yêu đương hay là kết hôn, hai người đều phải bình đẳng. Nếu đối phương khiến cậu không vui, đừng giấu ở trong lòng, nhất định phải cho người kia biết, dựa vào đâu mà anh ta làm cho buồn còn bản thân thì vẫn cứ ung dung tự tại chứ?”
Dung Sơ chưa từng yêu ai, cậu quả thật là không biết nên xử lý với kiểu tình huống như Vương Hiển nói như thế nào.
Nhưng rõ ràng bây giờ cậu và Lục Kiệt cũng không phải kiểu đang ở trong tình huống như vậy, hiện tại không phải, về sau cũng sẽ không.
Nhưng Dung Sơ cũng không thể nói thẳng ra với Vương Hiển được, cũng không muốn phụ lòng tốt của Vương Hiển, nên Dung Sơ chỉ có thể nhìn cậu chàng rồi gật đầu.
Lúc Trương Nhậm tới thì đồ ăn đã được mang lên đầy đủ, ba người ăn xong thì trở về lớp học của mình. Suốt cả buổi chiều, cứ đến giờ ra chơi là Dung Sơ lại mở đi mở lại khung chat của mình với Lục Kiệt.
Cậu cũng không biết rốt cuộc bản thân mình bị sao nữa.
Thật ra đó vốn chỉ là một vấn đề đơn giản, nhưng cậu lại không thể hỏi thành lời được.
Câu Vương Hiển nói cứ vang vọng bên tai cậu, Lục Kiệt đã làm cậu không vui ư?
Dung Sơ cảm thấy không phải vậy.
Mà cậu cũng chẳng có tư cách gì để cảm thấy không vui cả.
Kết thúc tiết học cuối cùng, Dung Sơ nhận được tin nhắn gửi bài đăng Weibo từ Vương Hiển.
[Vương Hiển]: Chắc chắn là bịa đặt!
Bấm vào xem.
Tiêu đề: Lục Kiệt cùng một người phụ nữ bí ẩn có quan hệ thân mật, là ngoại tình hay là…?
Bên dưới đăng kèm ảnh chụp Lục Kiệt và giáo viên âm nhạc cùng nhau đi ra khỏi biệt thự, không chụp được rõ mặt của giáo viên âm nhạc, hơn nữa bức ảnh cũng khá mờ, không biết là đã chụp lén từ chỗ nào.
Dung Sơ nhớ là an ninh của khu biệt thự mà Lục Kiệt ở luôn vô cùng nghiêm ngặt, bình thường tuyệt đối không có tay săn ảnh nào có thể vào được.
Một khi đã là chủ đề liên quan tới Lục Kiệt, thì độ hot của nó lập tức tăng vọt.
Huống hồ mới mấy ngày trước Lục Kiệt vừa công khai chuyện kết hôn với Dung Sơ, hôm nay đã bị chụp ảnh đi ra khỏi biệt thự cùng một người phụ nữ xa lạ.
Dung Sơ không đọc những bình luận linh tinh, cậu trực tiếp trả lời tin nhắn của Vương Hiển: [Đó là giáo viên dạy nhạc của Lục Kiệt]
Vương Hiển: [Tôi biết ngay mà!]
Nhưng hẳn là Lục Kiệt và đối phương cũng rất thân quen.
Dung Sơ mím môi nhìn bức ảnh mà tay săn ảnh đã bắt được, phải thừa nhận là bức ảnh ấy trông khá mập mờ.
Không giống những bức ảnh cố tình tạo dáng của cậu và Lục Kiệt.
Cậu khẽ nhắm mắt lại, định cất điện thoại vào túi, thì chuông điện thoại lại reo lên, người gọi tới là Thầy Lục.
Không biết là Lục Kiệt đã biết chuyện bị chụp lén chưa.
Dung Sơ hít sâu vào một hơi, ấn nhận cuộc gọi, “Thầy Lục.”
Lục Kiệt khẽ đáp lời, giọng anh không khác gì mọi ngày, “Em tan học chưa?”
“Vừa tan ạ.” Dung Sơ ngập ngừng, cậu không biết có nên kể chuyện tấm ảnh chụp lén kia cho Lục Kiệt không.
Nhưng đó là chuyện của anh, cậu nói ra thì chẳng phải là nhiều chuyện quá hay sao?
“Vậy thì vừa đúng lúc, tôi đang ở trước cổng trường, tối nay đi ăn cùng nhau nhé? Em gái tôi nói muốn ăn chung một bữa với em.”
Lục Du vừa nghe thấy mấy lời này liền không nhịn được mà đảo mắt, rõ ràng đây là Lục Kiệt muốn.
Em gái?!
Dung Sơ sửng sốt, vội vàng đồng ý.
Vào trong xe rồi, Dung Sơ mới biết được người em gái mà Lục Kiệt nhắc tới là ai.
Lục Du ngồi bên ghé phụ, vất vả quay người lại vươn tay ra với Dung Sơ, tự giới thiệu, “Chào chị dâu, sáng nay vội quá còn chưa kịp tự giới thiệu, em là Lục Du, con gái của em trai ba anh Lục Kiệt.”
Vành tai Dung Sơ đỏ ửng, cậu bắt tay với Lục Du, “Xin chào, tôi là Dung Sơ.”
“Em biết em biết, gần đây em đã xem được không ít ảnh của chị dâu trên mạng đó! Ngoài đời anh đẹp hơn trong ảnh nhiều!” Lục Du là kiểu người rất dễ làm thân, mái tóc xoăn với sóng lọn to khiến cô như một người phụ nữ trưởng thành mạnh mẽ, nhưng thực ra lại là người khá thoải mái, vô tư.
Dung Sơ vừa định trả lời cô thì cổ tay đã bị nắm lại. Cậu sửng sốt quay đầu sang, thì thấy Lục Kiệt kéo mình ngồi xuống cạnh anh.
Dung Sơ ngay lập tức hiểu ra, chắc Lục Du không biết mối quan hệ thật sự giữa cậu và Lục Kiệt.
Thấy vậy, Lục Du liền đảo mắt ngán ngẩm, cô tiếp tục lướt điện thoại, lát sau đã kêu toáng lên, “Cái đám blogger này viết cái quái gì đây? Sao lại nói em ngoại tình với anh trai mình chứ…. Thần kinh à.”
Dung Sơ cảm giác đầu gối mình âm ỉ như bị bắn trúng một mũi tên: “……….” (*)
(*) Cụm “” (“bị bắn một mũi tên”) thường dùng để chỉ bị nói trúng tim đen, bị đụng chạm, bị nói đúng điều mình đang nghĩ hoặc đang làm, khiến người nghe cảm thấy xấu hổ hoặc bị ‘đâm trúng chỗ yếu’.
Mặt Dung Sơ lập tức nóng bừng, vô cùng bối rối và xấu hổ.
Ban nãy cậu cũng đã hiểu lầm chuyện giữa Lục Kiệt và Lục Du, còn cảm thấy bức ảnh đấy trong khá là mờ ám nữa chứ.
Giờ nghĩ lại, bức ảnh kia chụp mờ ảo tới nỗi chỉ có thể nhận ra được đó là Lục Kiệt.
Lục Kiệt nhướn mày nắm lấy tay Dung Sơ, rồi nói với Lục Du: “Cho nên anh đề nghị cô nên lấy tài khoản của bản thân để nói rõ thân phận đi.”
Anh vừa nói vừa dùng ngón tay cái khẽ v**t v* mu bàn tay Dung Sơ, còn khẽ ấn lên đó mấy lần.
Cảm giác hơi nhột này làm mặt Dung Sơ càng đỏ hơn. Lục Kiệt khẽ cười, nghiêng sang ghé sát bên tai cậu, dùng một giọng nhỏ để Lục Du không nghe thấy: “Sáng nay em đi vội quá nên tôi quên nói Lục Du là em gái tôi, vậy mà lại bị mấy tên săn ảnh đó chụp được cảnh đi ra khỏi nhà với nó… Em đã thấy hình họ đăng chưa?”
Dung Sơ cũng không phủ nhận, chỉ có thể gật đầu.
Lục Kiệt khẽ ‘ồ’ một tiếng, “Không khiến em hiểu lầm gì chứ? Lục Du là giáo viên thanh nhạc, tôi thấy tìm người khác tới dạy thì phiền quá nên mới tìm nó.”
Lục Kiệt đang giải thích với mình sao?
Dung Sơ dối lòng lắc đầu, cậu không giỏi nói dối, lúc lắc đầu cũng hơi chột dạ.
Nhưng không biết vì sao trong lòng lại có hơi vui vẻ.
“Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ phải tới Studio để học.”
Dung Sơ vội hỏi: “Như vậy chẳng phải là bất tiện lắm ạ?”
Bình thường Lục Kiệt cũng rất ít khi ra ngoài, ngoại trừ có công việc cần, còn không hầu như sẽ ở nhà, trước đây anh còn thường ngủ tới rất muộn mới dậy, chỉ là trong khoảng thời gian này lịch sinh hoạt của anh dường như vẫn luôn trùng khớp với cậu.
Không biết là đã tự điều chỉnh được hay thế nào nữa.
“Cũng ổn thôi.” Lục Kiệt nói rồi có hơi ngừng lại đôi chút, “Chủ yếu là tôi không quen trong nhà có người thứ ba tồn tại, sẽ hơi quấy rầy tới thế giới hai người của chúng ta.”
Vành tai Dung Sơ lại đỏ hết cả lên.
Không biết có phải anh cố ý nói câu này cho Lục Du nghe hay không nữa.
Lục Kiệt nói xong thì khẽ bóp nhẹ bàn tay Dung Sơ, hỏi cậu: “Em thấy sao?”
“Gì ạ?” Dung Sơ nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
“Em có thấy con nhóc này đang quấy rầy thế giới hai người của bọn mình không?” Lục Kiệt cố ý nhấn mạnh vào bốn chữ ‘Thế giới hai người’, lúc nói thì còn ghét sát vào bên tai Dung Sơ, cậu thậm chí còn cảm thấy chỉ cần Lục Kiệt dịch người về phía trước thêm một chút nữa, thì môi cũng sẽ chạm vào vành tai mình.
Có vẽ nhưng là đang cố tình diễn cho Lục Du xem, nhưng cả mặt và tai của Dung Sơ đều đỏ hết cả lên, một lát sau mới chậm rì rì gật đầu đáp: “Có ạ.”
Lục Kiệt khẽ cười hài lòng.
Lục Du ngồi ở ghế phụ nhìn gương chiếu hậu, thấy hai người họ đang ghé sát bên nhau không biết đang nói gì, thì lại tiếp tục lặng lẽ ngán ngẩm.
Xem lại thời gian đăng bài của blogger, đó chẳng phải là lúc Lục Kiệt muốn qua Studio nên tiện đưa cô về, rồi sau lại đột nhiên nói muốn đón chị dâu rồi cùng đi ăn hay sao?
Giờ cô nghi ngờ Lục Kiệt muốn cô đi ăn cùng đơn giản là chỉ muốn đính chính! Là muốn giải thích với chị dâu của cô đó!
Lục Du căm hận tag thẳng cái tài khoản của blogger kia: [Cút ngay, Lục Kiệt là anh họ tôi!]
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 27: “Em có thấy con nhóc này đang quấy rầy thế giới hai người của bọn mình không?”
10.0/10 từ 23 lượt.
