Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 23: “Thầy Lục là người thích hợp nhất ạ.”


Hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng, phải một lúc lâu sau, những hình ảnh của tối qua mới dần hiện lên rõ ràng hơn.


Dung Sơ: “…….”


Dung Sơ lập tức lại chui tọt vào trong chăn.


Cậu biết tửu lượng của mình kém, nhưng không ngờ nó lại kém tới mức này. Cậu cứ tưởng bia sữa chỉ là một loại đồ uống thông thường thôi chứ.


May mà không làm ra hành động gì quá trớn, chỉ là để cho Lục Kiệt phải trông mình ăn cơm, rồi lại trông mình đi về phòng ngủ thôi.


Lúc xuống nhà, Dung Sơ đã ló ra nhìn thử quanh chỗ cầu thang, kết quả vừa khéo chạm mắt ngay với Lục Kiệt đang dọn bữa sáng lên bàn.


Dung Sơ vội vàng đứng thẳng dậy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.


Chẳng biết tại sao hôm nay Lục Kiệt lại dậy sớm tới vậy.


Hình như Lục Kiệt cũng không phát hiện ra dáng vẻ lén lút mới nãy của cậu, anh mỉm cười chào hỏi, “Chào buổi sáng, thầy Dung.”


Lưng Dung Sơ dán vào bức tường ở phía sau, giống hệt một học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm dạy dỗ, ánh mắt đảo quanh: “Chào buổi sáng thầy Lục.”


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, “Lại đây ăn sáng đi.” Nói xong còn kéo ghế cho Dung Sơ, còn bản thân thì vòng sang ngồi bên kia.


Ý tứ rất rõ ràng, hoàn toàn không cho Dung Sơ cơ hội từ chối.


Nghe anh nói như thế, giờ Dung Sơ mới để ý ở trên bàn có hai phần ăn sáng giống hệt nhau.


Đều là cháo hạt kê nấu cùng trứng, chắc là Lục Kiệt tự tay nấu.


Dung Sơ không còn nhớ là đã bao lâu rồi mình chưa được trải qua cảnh tượng như thế này.


Từ khi còn học tiểu học cho tới hiện tại, sau khi ba mẹ ly hôn, dường như chẳng còn ai đối xử với cậu như vậy nữa.


Cũng không đúng, cho dù khi hai người họ chưa ly hôn, thì Dung Nguyên về cơ bản vẫn mặc kệ cậu, còn Hà Diệp là giáo viên, công việc của bà bận rộn, vừa học vừa thi, ngày nào cũng sẽ dậy sớm hơn cả cậu, làm gì có thời gian cho những chuyện thế này.


Đứng nguyên tại chỗ một lúc, Dung Sơ khe khẽ ‘vâng’ một tiếng, máy móc bước tới bàn ăn rồi ngồi xuống, mặt đối mặt với Lục Kiệt, cứ vừa ăn cháo vừa thẫn thờ.


Cậu đột nhiên hy vọng khoảng thời gian này có thể trôi chậm lại một chút.


Dù là Lục Kiệt, Hứa Xuyên hay Lâm Trác, thì họ đều là người tốt, có điều khi hợp đồng kết thúc, cậu sẽ không còn cơ hội để gặp họ nữa.


Trong lúc còn đang chìm trong suy nghĩ miên man, tay của Lục Kiệt lại đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cậu, bàn tay đang đè lên một tấm ảnh.


Dung Sơ chỉ nhìn qua một cái đã nhận ra, đây chính là tấm ảnh polaroid mà mình chụp rồi tặng cho Lục Kiệt.


Tim Dung Sơ lập tức thắt lại.


Quả nhiên ngày hôm đó ở trên xe Lục Kiệt bảo muốn bức ảnh có chữ kí của cậu chỉ là đang nói đùa thôi, người như Lục Kiệt muốn ảnh có chữ kí của cậu để làm gì cơ chứ


Thật ra cậu cũng có phần lờ mờ nhận ra rằng Lục Kiệt chỉ đang trêu chọc mình thôi. Nhưng ngoại trừ tấm ảnh này, Dung Sơ chẳng có đồ gì khác để có thể tặng anh cả.


Khoảng cách giữa cậu và Lục Kiệt thật sự là quá lớn.


Lục Kiệt chẳng thiếu thứ gì, còn cậu, ngay cả khi muốn cảm ơn anh thì cũng không biết nên dùng cách gì.


Trong thoáng chốc Dung Sơ có hơi ngại ngùng, nhất thời không biết mình có nên nhận lại tấm ảnh này không, hay là cứ lấy cớ là mình say quá nên làm bậy. Cậu xấu hổ tới nỗi chẳng dám ngẩng đầu lên.


Vài giây sau, từ khóe mắt, cậu thấy Lục Kiệt thu tay về.


Dung Sơ mím môi, vừa định mở miệng nói, thì ngay giây tiếp theo, Lục Kiệt đã đưa một cây bút qua.


Cái lý do ‘say quá làm bậy’ sắp được thốt ra giờ lại bị nuốt ngược vào trong. Dung Sơ ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Lục Kiệt.


Lục Kiệt dùng đầu bút gõ nhẹ mấy cái lên tấm ảnh, “Không phải em bảo là ảnh có chữ kí sao? Nhưng ảnh này đâu có chữ ký đâu?” Anh ngước mắt lên nhìn về phía Dung Sơ, trên khóe môi là ý cười nhàn nhạt. “Hay là em say rượu nên quên luôn rồi? Không nhớ mình đã làm gì?”


Mặt Dung Sơ đỏ bừng.



Tất nhiên là cậu vẫn nhớ, bao gồm cả lúc bản thân đưa ảnh cho anh, khoảng cách giữa họ rất gần, cảm giác như chỉ cần tiến lên thêm một chút nữa, là cậu có thể hôn Lục Kiệt rồi.


“……. Vẫn nhớ ạ.” Dung Sơ gật đầu, trái tim vốn đã thắt lại dần dần được thả lỏng.


“Đã là ảnh có chữ kí thì sao có thể thiếu chữ kí được chứ?”


Không ngờ anh đưa nó qua là vì chuyện chữ kí, chứ không phải là muốn trả lại.


Không hiểu sao trong lòng Dung Sơ lại dâng lên một cảm giác chua xót khó tả, chẳng biết cái cảm giác này đến từ đâu nữa. Cậu khẽ khàng ‘dạ’ một cái, lại chợt nghe thấy Lục Kiệt chậm rãi cười bảo: “Viết tên của tôi nhé.”


Nét mặt của Dung Sơ có hơi cứng lại.


Viết tên của Lục Kiệt? Ở trên ảnh của cậu?


Như vậy thì làm sao mà cậu có thể viết được chứ.


Lục Kiệt dùng một tay chống cằm, tầm mắt dừng trên vành tai đang đỏ hồng của Dung Sơ, giọng điệu lại nghiêm túc: “Bình thường các nghệ sĩ kí tên thì đều là kí tặng trực tiếp, đều viết là To. , rồi viết tên của fan đó.”


Dung Sơ chưa từng theo đuổi thần tượng nên chưa từng đi xin chữ kí của ai, nhưng cậu biết viết ‘To.’ là sao, mấy lời Lục Kiệt nói đúng là rất có lý.


Cậu chần chừ một lát, rồi chọn một chỗ trống, cẩn thận viết tên của Lục Kiệt lên đó.


Hai chữ ‘Lục Kiệt’ kề sát bên cạnh khuôn mặt cậu.


Rõ ràng là một bức ảnh có chữ kí bình thường, vậy mà trông lại có chút mập mờ.



Dung Sơ làm tổ ở trong nhà hai ngày, trong lúc ấy đã hoàn thành xong bài tập, cũng xem được thêm mấy tập “Nhật ký kết hôn”.


Hai ngày này, Lục Kiệt nhận thầu hết toàn bộ bữa ăn trong ngày của cậu, đều là những món ăn thanh đạm, Dung Sơ không kén ăn, nhưng ăn toàn những món nhạt như thế này thì mồm miệng cậu gần như cũng chẳng còn cảm nhận được vị gì nữa.


Nhưng nghĩ lại thì, dạ dày của Lục Kiệt vẫn thường xuyên khó chịu, anh quanh năm phải ăn những món thế này, còn thảm hơn cả cậu nữa.


Nếu mà so sánh như thế, thì cậu cũng thấy dễ chấp nhận hơn rồi.


Tới ngày thứ ba, Dung Sơ kín lịch học từ 8 giờ sáng, cậu phải quay lại trường.


Nhàn rỗi quá nhiều ngày, Dung Sơ giờ vẫn chưa thích ứng lại kịp. Sáng nay cậu còn không thể dậy nổi dù chuông báo thức reo liên tục, may mà Hứa Xuyên biết cậu phải về trường, nên đã chạy tới từ sáng sớm rồi dặn dò cả đống thứ, thành công đánh thức cậu dậy.


Giờ Dung Sơ cũng được coi là một nửa người của công chúng, quay lại trường chắc chắn sẽ bị hỏi han rất nhiều, Hứa Xuyên sợ cậu không có kinh nghiệm nên đặc biệt tới nhà, thuận tiện đưa luôn mấy tấm ảnh có chữ kí của Lục Kiệt.


Dung Sơ vừa xuống nhà, hắn đã nói dông dài không ngừng, “Cậu nhớ phải đội mũ đeo khẩu trang, tuy chắc chắn vẫn bị nhận ra nhưng phải bảo vệ mình thật tốt. Luôn phải giữ liên lạc qua điện thoại, người khác có hỏi thì cậu cứ lờ đi, nếu có fan của Lục Kiệt gây khó dễ thì cứ bảo với anh.”


Dung Sơ biết Hứa Xuyên đang lo lắng cho mình, nên cậu cố gắng chống đỡ cái mí mắt sắp sụp mà gật đầu, đồng ý với tất cả mọi thứ.


Thật ra trong lòng cậu cũng có chút thấp thỏm, tuy là đã đoán được mọi chuyện sẽ như thế này từ sớm rồi, nhưng đoán được trước là một lẽ, chứ thật sự phải đối mặt nó lại là một chuyện khác.


Dặn dò mãi, tới cuối cùng Hứa Xuyên bảo, “Lát nữa anh sẽ bảo Lâm Trác đưa cậu đi.”


Dung Sơ còn chưa kịp gật đầu, Hứa Xuyên lại đổi ý, “Thôi để tự anh đưa cậu đi.”


Dung Sơ định bảo là mình tự tới trường được, chỉ là đưa tới cổng trường thôi mà, nhưng thấy vẻ mặt lo lắng của Hứa Xuyên thế kia, Dung Sơ lại nuốt ngược mấy lời sắp nói vào.


Ngay khi Hứa Xuyên vừa dứt lời, cửa phòng bếp được mở ra, Lục Kiệt bưng hai bát cháo kê ra, “Tốt nhất là để tôi đưa em ấy đi.”


Dung Sơ bị anh làm cho giật mình.


Cậu cứ tưởng Lục Kiệt còn chưa dậy, dù sao giờ vẫn còn sớm hơn rất nhiều so với mọi ngày.


Hiển nhiên là Hứa Xuyên cũng không ngờ là Lục Kiệt đang ở trong bếp, hắn đến đây lâu vậy rồi mà chả nghe thấy có tiếng động gì. Nhìn thoáng qua hai bát cháo trên tay Lục Kiệt, vẻ mặt của Hứa Xuyên cứ như là đang nhìn thấy ma.


Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là không có phần của hắn.


Nhưng bình thường đến cơm của mình mà Lục Kiệt còn lười nấu, việc ăn uống được đúng giờ đều là do hắn liều mạng thúc giục.


Rada như cảnh khuyển của Hứa Xuyên lại réo ầm ĩ, “Cậu thì đưa cái gì? Không phải hôm nay vẫn còn có công việc hay sao?”



Đợt trước, lúc Lục Kiệt bị bôi nhọ, Hứa Xuyên cũng đã nghe loáng thoáng được có tin đạo diễn này chuẩn bị giao vai nam chính cho người khác, nhưng ông ta không dám nói với bọn họ, có lẽ là vì ngại thân phận của Lục Kiệt. Giờ Lục Kiệt vừa được chứng minh trong sạch, đạo diễn kia lại hận không thể lập tức kí ngay hợp đồng với Lục Kiệt luôn.


Giới giải trí này vốn chính là như vậy.


Nếu đổi thành Hứa Xuyên là người chọn kịch bản, chắc chắn hắn sẽ không bằng lòng hợp tác tiếp với đối phương nữa.


Nhưng Lục Kiệt thì khác. Anh chỉ nhìn vào kịch bản, miễn là đạo diễn không vi phạm pháp luật hay làm chuyện trái đạo đức, những cái khác anh đều không quan tâm.


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, nhìn đồng hồ trước mặt, “Không phải vẫn còn sớm à? Tôi đưa ông xã mình đi học thì có vấn đề gì không? Cũng không phải là chưa từng đưa em ấy đi.”


Hứa Xuyên: “……….”


Hai mắt Hứa Xuyên tối sầm, chỉ hận không thể bịt luôn mồm của Lục Kiệt lại.


Dung Sơ vốn còn đang ngái ngủ, giờ hai mắt cũng trợn tròn cả lên.


Thầy Lục vừa mới nói cái gì thế?


Ông xã gì cơ.


Dung Sơ lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, nhanh chóng đi tới rồi ngồi xuống bàn ăn, vành tai đỏ bừng, cứ thế cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn Lục Kiệt lấy một cái.


Thế mà Lục Kiệt vẫn còn cố tình hỏi cậu, “Em thấy sao hả Dung Sơ? Ai đưa em đi thì thích hợp hơn?”


Dung Sơ: “………”


Dung Sơ biết chắc chắn anh lại đang trêu mình, cậu im lặng một lúc rồi yếu ớt nói: “……. Thật ra thì em có thể tự đi được ạ.”


Lục Kiệt khẽ cười một cái, hình như không hài lòng với câu trả lời này. Đặt bát cháo xuống trước mặt Dung Sơ, nhưng anh lại không thu tay về mà gõ nhẹ lên bàn, nhìn Dung Sơ rồi hạ giọng hỏi: “Thật à?”


Nghe có vẻ như là đang giận.


Hàng mi của Dung Sơ khẽ run, cậu ngước mắt lên, đối diện với Lục Kiệt trong một giây thôi, rồi liền sửa lời: “Thầy Lục là thích hợp nhất ạ.”


Hứa Xuyên theo dõi hết cả quá trình Lục Kiệt trêu trẻ con, liền cố nén cơn kích động muốn trợn trừng mắt lên, bảo, “Đừng có để ý tới cậu ta!”


Cuối cùng vẫn là Hứa Xuyên đưa Dung Sơ đến cổng trường, bởi vì Lục Kiệt đột nhiệt lại nhận được một cuộc gọi về chuyện công việc, nên tạm thời không thể ra ngoài được.


Buổi sáng trong khuôn viên trường khá đông, hôm nay cũng có không ít sinh viên đi học tiết đầu tiên. Dung Sơ an toàn đi thẳng tới lớp, trên đường còn nhắn một tin cho Vương Hiển hỏi cậu chàng bao giờ rảnh thì có thể tới lấy ảnh có chữ kí, hôm nay cậu ở trường cả ngày.


Vương Hiển hiển nhiên là cực kì phấn khích, lúc thì gọi Dung Sơ là ba, lúc lại nói trưa tan học xong sẽ phi ngay tới tìm cậu, còn gửi cho Dung Sơ mấy cái hôn gió liền, một lúc sau thì thu hồi tin nhắn.


Dung Sơ trầm mặc chốc lát, rồi gửi một sticker xoa xoa đầu cún cho cậu chàng.


Trong giảng đường có kha khá sinh viên, thấy Dung Sơ bước vào, ánh mắt của không ít người đều quay về phía cậu. Dù sao trường đại học cũng chỉ có lớn bằng chứng ấy, tin tức thì cứ một truyền mười, mười truyền trăm, kể cả có không lên mạng thì chắc chắn cũng nghe được tin Dung Sơ và Lục Kiệt đã kết hôn.


Chỉ là ngoài đời thì mọi người không như lúc trên mạng cứ thi nhau gửi tin nhắn cho Dung Sơ, làm hại cậu phải bật chế độ ‘Không làm phiền’ suốt mấy ngày nay.


Ngoài đời thật thì kiềm chế hơn rất nhiều.


Chỉ là Dung Sơ vẫn có thể nghe thấy tiếng họ len lén bàn tán chuyện cậu kết hôn với Lục Kiệt.


Dung Sơ cũng chẳng bận tậm, không quấy rầy lúc cậu học là đã tốt lắm rồi.


Hai tiết chuyên ngành bình yên trôi qua, có điều giảng viên môn chuyên ngành cứ liếc về phía Dung Sơ mấy lần, cuối cùng còn chúc: “Tân hôn vui vẻ.”


Kết thúc các tiết buổi sáng, Dung Sơ nhắn cho Vương Hiển nói mình đang chờ cậu chàng ở giảng đường lớn. Tin nhắn vừa gửi đi, trên Wechat đã nhảy tới một tin nhắn mới từ Mạnh Nhất Chu: [Có thể ăn với nhau bữa cơm không?]


Từ lần cúp điện thoại của Mạnh Nhất Chu ở khách sạn hôm ấy, Dung Sơ cũng không liên lạc với cậu ta. Cậu theo bản năng muốn từ chối, nhưng ngay giây sau, Mạnh Nhất Chu: [Tôi đang ở bên ngoài lớp của cậu.]


Dung Sơ sững sờ, cậu ngẩng đầu lên, quả nhiên là thấy được mái tóc xanh lam vô cùng nổi bật của Mạnh Nhất Chu.


Người ta đã tới tận nơi, dù sao cũng là bạn bè, Dung Sơ không tiện từ chối.


Nhưng với tình huống bây giờ, cậu cũng không tiện đi tới căn tin để ăn cùng Mạnh Nhất Chu, có thể khiến Mạnh Nhất Chu bị chụp ảnh lại. Dung Sơ chọn một quán ăn có phòng riêng ở gần trường mà trước đây bản thân từng tới làm thêm, rồi nhắn Mạnh Nhất Chu ra đấy trước chờ mình.


Gửi tin nhắn cho Mạnh Nhất Chu xong, cậu ngẩng đầu lại bắt gặp ánh mắt Mạnh Nhất Chu dừng lại nơi mình chốc lát, sau đó mới xoay người đi.



Đẩy cửa phòng riêng, Dung Sơ bị khói thuốc nồng nặc ở trong phòng làm cho ho sặc sụa. Mạnh Nhất Chu thấy cậu vào thì vội vàng dập thuốc.


Đối với một ca sĩ mà nói thì giọng hát là điều quan trọng nhất, Dung Sơ không nhịn được bảo, “Cậu đừng có hút nữa.”


Mạnh Nhất Chu khẽ nâng mí mắt nhìn, “Không hút nữa rồi, gần đây tự nhiên lên cơn thèm cho nên có hơi không khống chế nổi.”


Tầm mắt của cậu ta lại lần nữa dừng trên người Dung Sơ trong thoáng chốc.


Mới vài ngày không gặp, tinh thần của Dung Sơ dường như cũng khá hơn trước nhiều, chắc hẳn cuộc sống dạo này cũng tốt hơn trước.


Nhưng lại nhớ tới giọng nói thân mật của Lục Kiệt gọi Dung Sơ vang lên bên kia đầu dây điện thoại vào ngày hôm trước, cho dù biết đó là giả, biểu cảm của Mạnh Nhất Chu vẫn có phần thay đổi.


Cậu ta không muốn để Dung Sơ nhìn ra, vẫn cứ đưa thực đơn cho Dung Sơ như mọi khi.


Gần đây Dung Sơ đã ăn nhạt hơn, cậu chọn hai món thanh đạm, chọn xong lại chợt nhớ ra gì đó, liền mở Wechat ra rồi gửi định vị sang cho Lục Kiệt, nói là mình đang đi ăn với Mạnh Nhất Chu.


Thoáng thấy cảnh ấy, bàn tay đang cầm chén rượu của Mạnh Nhất Chu khẽ siết chặt lại, “Giờ cậu không được ra ngoài tự do nữa à?”


Nghe giọng điệu của cậu ta có phần không đúng lắm, Dung Sơ khẽ nhíu mày. Nhớ tới những lời mà Lục Kiệt từng nói, cậu quay sang nhìn Mạnh Nhất Chu, nở một nụ cười có phần ngại ngùng: “Thì lúc yêu đương thế này chả phải là bình thường lắm à?”


Hô hấp của Mạnh Nhất Chu như nghẹt lại, cậu ta biết Dung Sơ đang lừa mình, nhưng nụ cười này của cậu vẫn thật chói mắt. Cậu ta im lặng một lúc, “Cậu không cần lừa tôi, tôi biết chuyện này là giả, là do bệnh của Dung Tinh đang thiếu tiền để điều trị sao? Lại không gom đủ được tiền thuốc men à? Cậu thiếu bao nhiêu? Mấy tháng trước ban nhạc bọn tôi đi biểu diễn kiếm được không ít, nếu cậu thiếu, tôi có thể chuyển toàn bộ cho cậu.”


Mạnh Nhất Chu nói xong thì lại muốn hút thuốc, nhưng Dung Sơ đang ở đây, cậu ta phải cố đè nén lại cơn thèm thuốc của mình.


Nhắc tới Dung Tinh, Dung Sơ liền cụp mắt xuống.


Thấy cậu không nói lời nào, Mạnh Nhất Chu lại không kìm được mà tiếp tục truy hỏi: “Hay là Dung Nguyên lấy mất tiền sinh hoạt mà mẹ cậu đưa? Rốt cuộc là đã có chuyện gì mà cậu phải đi bán thân mình như thế? Dung Sơ trước kia cậu…”


“Mạnh Nhất Chu.” Dung Sơ bình tĩnh cắt ngang lời cậu ta, “Cậu hẹn tôi đi ăn là để cậu nói nốt những lời mà lần trước còn chưa kịp nói qua điện thoại à?”


Dung Sơ thật sự không hiểu, tại sao Mạnh Nhất Chu lại đột nhiên như biến thành một con người khác vậy.


Từ lúc biết cậu đang yêu đương hẹn hò.


Rõ ràng cậu không thích nhắc đến người nhà, cho dù là Dung Tinh hay Dung Nguyên, là ai thì cậu cũng không muốn nghe nhắc đến tên ai cả.


Mạnh Nhất Chu lại còn là bạn thân của cậu, tại sao lại cứ phải khơi vết sẹo đó ra.


Cứ nhất định ép cậu phải thừa nhận.


Rõ ràng biết rằng cậu cũng có nỗi khổ của riêng mình.


Cho dù đó có là sự thật, chẳng ai muốn bị bạn thân của mình nói chuyện với giọng điệu ấy cả. Bị nói như thể cậu là một người thấp hèn ti tiện vậy.


Dung Sơ cụp mắt, uống một ngụm nước trước mặt mình.


Mạnh Nhất Chu dường như cũng nhận ra được sự thô lỗ của mình, cậu ta ngập ngừng, “Tôi không có ý đó.”


Dung Sơ bình tĩnh đáp: “Vậy cậu có ý gì?”


Mạnh Nhất Chu châm một điếu thuốc, ánh mắt nấn ná trên khuôn mặt xinh đẹp của Dung Sơ, “Tôi thích cậu, Dung Sơ, từ khi vừa vào trung học tôi đã bắt đầu thích cậu rồi. Trước kia tôi không nói vì tôi sợ ngay cả làm bạn thì tôi cũng không thể làm được nữa, từng ấy năm tới tận bây giờ, chẳng lẽ cậu không hề nhận ra dù chỉ là một chút thôi sao?”


Dung Sơ sững sờ.


Quả thật cái ý nghĩ hoang đường đó đã thoáng nảy ra trong đầu cậu thật.


Nhưng từ lúc quen biết Mạnh Nhất Chu tới nay, cậu vẫn luôn coi Mạnh Nhất Chu là bạn bè, chưa từng biểu lộ một chút tình cảm nào vượt quá tình bạn với cậu ta cả.


Huống hồ, Mạnh Nhất Chu cũng từng yêu đương, mà còn chẳng phải chỉ một lần.


Thấy vẻ mặt đó của Dung Sơ, Mạnh Nhất Chu cười tự giễu, “Đừng nói với tôi rằng, cậu nghĩ tôi giúp đỡ cậu vô điều kiện, quan tâm tới cậu là bởi vì thật sự coi cậu là bạn đấy chứ?”


“Chẳng ai tiếp cận người khác mà lại không mang theo mục đích cả. Tôi đối tốt với cậu, cậu cần tiền, muốn bao nhiêu? Tôi đều có thể cho cậu.”


Dung Sơ mím chặt môi, cậu nhìn Mạnh Nhất Chu như một kẻ xa la.


Cho tới tận bây giờ cậu cũng không hề phát hiện ra, rằng Mạnh Nhất Chu lại có kiểu suy nghĩ như vậy. Cũng cho tới tận bây giờ, cậu chưa từng nghĩ rằng hóa ra Mạnh Nhất Chu vốn không hề coi mình là bạn bè.



Nhưng hiện giờ thì ngay cả bạn bè cũng chẳng làm được nữa rồi.


“Bởi vì tôi không nhiều tiền bằng hắn ta sao?!”


Đột nhiên Mạnh Nhất Chu lại cao giọng. Nhìn thấy thái độ như chẳng có gì quan trọng của Dung Sơ khiến lồng ngực cậu ta phập phồng dữ dội. Mạnh Nhất Chu đột nhiên đứng bật dậy vươn người qua bàn, muốn nắm lấy tay của Dung Sơ.


Cậu ta và Dung Sơ đã làm bạn lâu như vậy, Dung Sơ không hề thích những tiếp xúc cơ thể.


Nhưng Lục Kiệt thì lại có thể.


Dựa vào cái gì mà Lục Kiệt thì lại có thể làm thế?


Là bởi vì Lục Kiệt có tiền?


Nhưng còn chưa kịp chạm tới, căn phòng riêng bỗng vang lên tiếng gõ cửa.


Có lẽ là phục vụ.


Mạnh Nhất Chu lập tức ngồi trở về chỗ của mình.


Dung Sơ có phần chưa kịp phản ứng lại được với hành động quá khích của Mạnh Nhất Chu. Cậu sững mấy vài giây rồi mới nói, “Mời vào.”


Nhưng bữa ăn này chắc chắn không thể tiếp tục được nữa rồi.


Cậu theo thói quen muốn lấy điện thoại ra nhìn một cái, cậu muốn gửi tin nhắn cho Lục Kiệt.


Nhưng vừa ý thức được mình đang nghĩ cái gì, Dung Sơ đã vội vàng ngăn bản thân suy nghĩ những điều vớ vẩn ấy.


Gửi tin gì cho Lục Kiệt chứ?


Lục Kiệt cũng đâu có thật sự kết hôn với cậu đâu.


Vừa mới bỏ điện thoại xuống, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc, “Không làm phiền hai người chứ?”


Là giọng của Lục Kiệt.


Trầm thấp, mang một nét đặc trưng.


Dung Sơ ngẩn người, cậu ngẩng đầu liền thấy Lục Kiệt đang cởi bỏ khẩu trang và mũ. Anh không nhìn cậu mà là đang nhìn về phía Mạnh Nhất Chu.


Đôi môi Lục Kiệt vẫn mang theo nét cười, vươn tay về phía Mạnh Nhất Chu, “Xin chào, tôi là bạn đời của Dung Sơ, tôi tên Lục Kiệt, lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi.”


Giọng điệu của anh ôn hòa mà nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cho người ta không thể nào từ chối được.


Mạnh Nhất Chu hiển nhiên là cũng không đoán được việc Lục Kiệt lại đột nhiên xuất hiện ở đây, đã thế còn tự tiện xông vào. Sắc mặt cậu ta khẽ thay đổi, cũng không vươn tay ra để bắt tay với Lục Kiệt, mà khẽ cười chế nhạo, “Có ý gì? Tới phá bữa ăn của bọn tôi à?”


Lục Kiệt cũng chẳng để tâm, anh cười, “Cậu hiểu lầm rồi, tôi và Dung Sơ đã hẹn nhau đi ăn trưa từ trước, chẳng qua em ấy nói muốn gặp bạn cho nên mới tạm hoãn. Nhưng tôi nghĩ lại rồi, tôi vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội để đi ăn cùng với em ấy.” Anh nói xong thì quay đầu nhìn về phía Dung Sơ, giọng nói cũng ám muội hơn, “Phải không, bé yêu?”


Bất chấp cả cách gọi ‘bé yêu’ của Lục Kiệt, Dung Sơ gật đầu xem như đang thừa nhận lời anh nói.


Cậu không nhìn Mạnh Nhất Chu, giờ cậu chỉ muốn trốn tránh thôi.


Đối mặt với chuyện thế này, cậu luôn lựa chọn cách im lặng, cho dù là phải đối mặt với Dung Nguyên hay là đối mặt với Mạnh Nhất Chu.


Lục Kiệt cười với cậu rồi đi tới ngồi ở bên cạnh, tay anh chạm vào mái tóc hẵng còn rối bù sau khi bỏ mũ của Dung Sơ, rồi bắt đầu chỉnh lại những lọn tóc lộn xộn giúp cậu.


Dung Sơ cũng ngoan ngoãn cúi đầu thấp hơn.


Tư thế của bọn họ thật sự rất thân mật.


Hô hấp của Mạnh Nhât Chu lập tức trở nên gấp gáp hơn.


Lục Kiệt nghiêng đầu liếc cậu ta một cái.


Ánh mắt ngầm cảnh cáo.


Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Mạnh Nhât Chu. Nghĩ đến thân phận và thế lực của Lục Kiệt, cậu ta nhìn chằm chằm vào Dung Sơ một lúc, thấy cậu chẳng có ý muốn  phản ứng lại với mình, cậu ta liền khẽ chửi thề, rồi mặt mày lạnh ngắt dứt khoát bỏ đi thẳng.


Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, Dung Sơ càng cúi thấp đầu hơn, gần như dựa thẳng vào lồng ngực của Lục Kiệt, giọng khe khẽ vang lên đầy buồn bã: “Thầy Lục ơi… em mất bạn rồi.”


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 23: “Thầy Lục là người thích hợp nhất ạ.”
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...