Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 22: “Ngủ chung một phòng thì làm sao? Quan hệ hợp pháp mà.”


Thật ra Dung Sơ đã gần như quên hẳn chuyện này, huống hồ Lục Kiệt cũng sẽ không tung đoạn ghi âm ấy ra.


Cậu cũng tưởng là Lục Kiệt đã quên chuyện này rồi.


Ban đầu cậu cũng chẳng để tâm, giống như Hứa Xuyên nói, có lẽ Lục Kiệt đang làm fan service thôi hoặc là vì trước đây Cao Vinh đã từng nói xấu anh.


Nhưng khi Lục Kiệt đăng thêm bài Weibo này, Dung Sơ không thể không nghĩ nhiều được.


Lục Kiệt bắt Cao Vinh phải xin lỗi, mà xin lỗi ai thì chẳng cần phải nói cũng biết.


Điện thoại vẫn chưa cúp máy, Dung Sơ nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái kia, nhắc Hứa Xuyên: “Anh Hứa Xuyên, thầy Lục lại đăng Weibo rồi.”


Hứa Xuyên: “? ? ?”


Hứa Xuyên vội vội vàng vàng dập máy. Hắn vẫn còn đang ở Studio, sau khi đưa ra công bố chính thức, hắn đã nhận được cả đống điện thoại của những người trong giới gọi tới, đều ngoài mặt thì chúc mừng, bên trong lại muốn ngấm ngầm hỏi xem rốt cuộc tình huống ấy là sao. Vất vả lắm hắn mới được nghỉ một tí, lại phải nhanh chóng gọi cho Dung Sơ nhắc nhớ cậu ấy tỉnh táo.


Kết quả là vừa mới nói chưa được bao lâu, cái tên Lục Kiệt này đã lại đăng Weibo rồi!!!


Mà lại còn có hàm ý rõ ràng thế này nữa!!


Hai mắt Hứa Xuyên tối sầm.


Nhưng nhìn xuống dưới phần bình luận, tâm tình của Hứa Xuyên lại dịu đi một chút.


Mặc kệ là rốt cuộc Lục Kiệt có phải thật sự muốn trút giận thay cho Dung Sơ hay không, nhưng sau khi Lục Kiệt làm mấy điều này, những người đang vốn không tin anh kết hôn thật đều đã bắt đầu quay xe.


Dù sao thì Lục Kiệt thật sự rất ít khi dùng Weibo, những bài đăng thường ngày cũng không đăng, kết quả hôm nay lại đột nhiên đăng tận hai bài.


Đều là vì người bạn đời mới cưới của anh.


Chuyện này sao có thể không khiến người ta phấn khích được chứ!!


Phải biết rằng từ trước tới nay Lục Kiệt chưa từng có một tin đồn tình cảm nào hết!


Hóa ra ở phương diện tình yêu anh lại là một người bảo vệ bao bọc người yêu đến thế!


Điều này thì sao có thể là giả được!


Đương nhiên cũng cố người cảm thấy Lục Kiệt đang cố tình chuyện bé xé ra to, cố ý đánh lạc hướng dư luận.


Còn có không ít người lại chĩa mũi nhọn về phía của Dung Sơ.


Hứa Xuyên nghĩ một lát, rồi cho thủy quân dìm hết tất cả những bình luận tiêu cực xuống.



Cúp máy không bao lâu, Dung Sơ vừa lướt đọc bình luận vừa ôm bụng ngủ thiếp đi mất.


Ở phía bên kia, Lục Kiệt nhét một viên kẹo việt quật vào miệng, anh cầm điện điện thoại thờ ơ nghe người đàn ông bên đầu dây đang nói chuyện.


“Sao con lại đột nhiên kết hôn vậy? Thật ra con có thể nói thẳng ra là ngày hôm ấy con đã đi gặp mặt ba mà.” Người bên đó chính là ba ruột của Lục Kiệt, ảnh đế tiền nhiệm – Quan Thắng.


Lục Kiệt bật cười, “Cũng đúng, chúng ta làm chung một ngành, gặp riêng thì cũng chẳng phải chuyện không thể kể ra ngoài.” Lục Kiệt nói rồi dừng một chút, “Nhưng mà tôi sợ mình nói chuyện này ra người ta lại đồn thành chúng ta có quan hệ mập mờ, chứ ai lại đi chọn khách sạn làm nơi hẹn gặp chứ.”


Huống hồ ngày hôm đó lại là sinh nhật của Quan Thắng, trước đó ông ta còn vừa đăng Weibo ảnh vợ con tổ chức sinh nhật cho mình, sau đó lại tới khách sạn để gặp anh.


Chuyện này mà lộ ra thì ai mà không thể nghi ngờ vài câu được chứ?


Nếu hôm ấy Quan Thắng không làm phiền tới mức Phương Thư Tuyết chẳng chịu nổi nữa, thì Lục Kiệt cũng không đến nơi hẹn.


“Lại đào thêm một tí nữa, có người phát hiện ra thời tuổi trẻ bồng bột của ông cũng từng yêu đương hẹn hò với một tiểu thư con nhà giàu, mà ngay khi còn chưa chia tay, ông đã bị đồn có quan hệ mập mờ với người vợ hiện tại.” Giọng của Lục Kiệt còn mang theo ý cười, như thể anh đang nói về một câu chuyện bông đùa nào đó.


Quan Thắng bị anh nói vậy thì nghẹn họng một hồi lâu, “Ba chỉ muốn quan tâm con thôi.”


“Cảm ơn ngài Quan đã quan tâm.” Lục Kiệt rất khách sáo, nghe chẳng giống như hai người họ là cha con ruột.


Mà cũng đúng vậy thật.


Trước kia Quan Thắng đâu quan tâm tới anh, dù ông ta đã sớm biết Lục Kiệt chính là con trai ruột của mình.


Mãi tới hai năm trước, có lẽ là vì đã già và hết thời, ông ta chẳng thể nào còn kiếm tiền ở trong ngành giải trí được nữa, bấy giờ Quan Thắng mới đột nhiên nhớ tới đứa con trai ruột này của mình, nhớ tới mối tình xưa cũ ấy.


Có lẽ tưởng bản thân vẫn còn phong độ như xưa, nên ông ta thường xuyên hẹn gặp Phương Thư Tuyết với danh nghĩa là muốn gặp lại con trai của mình.


Đến lúc ấy Lục Kiệt mới biết, người cha hiện tại vẫn nuôi nấng mình lại không phải là cha ruột.


Nhưng anh cũng chẳng phải là một cậu trai bốc đồng, vẫn cực kì bình tĩnh đón nhận chuyện ấy.


Anh đã ra mắt nhiều năm như vậy nhưng chưa từng hợp tác với Quan Thắng lần nào, có lẽ là do ông ta cố tình tránh né để người khác không phát hiện ra bọn họ có nét hao hao giống nhau, rồi khiến cho hình tượng người chồng mẫu mực của ảnh đế Quan gây dựng bao năm lao dốc.


Kết quả là giờ Quan Thắng vẫn cứ tự mình dính vào đây.


Quan Thắng hít sâu vào một hơi, “Bao giờ thì mẹ con về nước? Ba muốn gặp bà ấy một lần.”


“Tốt nhất là ông không cần phải chọn lúc mình đang sống hòa hợp vui vẻ với vợ với con đâu.” Lục Kiệt cắn vỡ viên kẹo, “Không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây nhé ngài Quan.”


Quan Thắng còn chưa kịp làm gì, Lục Kiệt đã tắt máy. Anh uống một ngụm nước để làm tan đi vị kẹo ngọt ở trong miệng.



Ngày hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy vì dạ dày khó chịu, hai mắt cậu cứ mở lớn nhìn trần nhà một lúc lâu.


Cậu nằm mơ.



Trong giấc mơ, gương mặt cặp chồng chồng mùa đầu tiên của [Nhật ký kết hôn] đã biến thành cậu và Lục Kiệt.


Dung Sơ đã quên mất cảm xúc ở trong mơ như thế nào, nhưng cậu vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác khi đầu ngón tay của Lục Kiệt vuốt lên môi mình vào tối qua.


Cậu vùi mặt vào trong chăn để bình tĩnh lại, rồi mới lấy điện thoại mở Weibo.


Vào rạng sáng, Cao Vinh đã đăng một bài xin lỗi lên Weibo, chỉ đích danh Dung Sơ, lời lẽ cực kì thành khẩn, còn đặc biệt gắn thẻ Lục Kiệt.


Nhưng Lục Kiệt vẫn chưa trả lời gã.


Có thể nhìn ra được, Cao Vinh đã mất ngủ cả đêm.


Tuy nhiên gã vẫn chưa nói lý do vì sao lại phải xin lỗi.


Bất kể lý do là gì, chuyện gã dẫn trợ lý tới chặn cậu ở cửa thang máy cũng đã không thể tẩy sạch được nữa.


Dung Sơ chưa từng nghĩ bản thân sẽ nhận được lời xin lỗi từ Cao Vinh.


Lúc bị chặn lại ở cửa thang máy hôm ấy, thật ra cậu cũng hơi sợ, nhưng cậu biết Cao Vinh là người của công chúng, giữa khách sạn đông người qua kẻ lại, gã chắc chắn không thể làm gì gây thương tổn đến cậu được.


Cậu không đọc kĩ bài đăng xin lỗi của Cao Vinh, nhưng lại mở bài đăng bắt gã phải xin lỗi của Lục Kiệt.


Từ khi Dung Tinh ra đời, ba mẹ ly hôn, Dung Sơ cũng buộc phải tự lập, không còn là một đứa trẻ con nữa.


Cậu cần phải chăm sóc cho Dung Tinh, cũng cần phải chăm sóc cho chính bản thân mình, cậu phải bảo vệ Dung Tinh, cũng cần bảo vệ bản thân mình. Cho dù là bị bắt nạt ở trường, thì Dung Nguyễn cũng sẽ không bao giờ đứng ra để đòi lại công bằng cho cậu hết.


Đây là lần đầu tiên có người công khai đứng lên để xả giận thay cậu.


Cho dù chỉ là giống như lời của Hứa Xuyên đã nói.



Lúc rời giường, dạ dày của Dung Sơ vẫn rất khó chịu. Có lẽ vì tối qua ăn cay nên mới bị đau dạ dày.


Cứ chịu đựng mãi thế này thì cũng không được, cậu mở app đặt đồ để đặt một ít thuốc dạ dày. Tới lúc thoát app, bỗng nhớ tới chuyện Lục Kiệt nói khi ở trên xe trở về nhà, anh muốn một tấm ảnh có chữ kí của cậu.


Chẳng biết lời Lục Kiệt nói là thật hay giả nữa.


Lưỡng lự hồi lâu trong trang cho thuê máy ảnh Polaroid, cuối cùng Dung Sơ cũng nhận đặt hàng.


Đi xuống tầng nhận thuốc, Dung Sơ ngước lên nhìn trên tầng ba. Không có động tĩnh gì hết, có lẽ Lục Kiệt còn đang ngủ chưa dậy.


Về tới phòng, Dung Sơ cứ nhìn chằm chằm cái máy ảnh Polaroid một lúc, cậu cảm thấy mình tự nhiên lại mang ảnh của bản thân đi tặng cho người ta thì có phải là kỳ quái quá hay không.


Xoắn xuýt một hồi, Dung Sơ vẫn đặt cái máy ảnh sang bên cạnh, chuyên tâm viết nốt bài luận và làm bài tập về chuyến tham quan bảo tàng hôm qua.


Hai bài tập cùng dồn ứ lại, đủ cho người thấy muốn phát điên.


Giữa một đám những tin nhắn hỏi han về chuyện tình cảm giữa cậu và Lục Kiệt, có một người bạn cùng lớp hỏi cậu có thể cho người ta mượn lại bản ghi chép về buổi thuyết trình ở bảng tàng được không.


Dung Sơ chụp lại bản ghi chú rồi gửi thẳng cho đối phương.


Khi tầm mắt dừng lại ở danh sách những quyển sách lịch sử có liên quan mà Hà Diệp đã gợi ý, Dung Sơ có thoáng sững người, xong lại đặt sổ ghi chép về chỗ cũ.


Dung Sơ lại tập trung vào bài luận của mình.


May mà những tài liệu tham khảo Lục Kiệt gửi đều cực kì hữu ích, giúp Dung Sơ viết bài luận thuận lợi hơn rất nhiều.


Đợi tới khi Dung Sơ nhận ra, thì đã là hơn 2 giờ chiều.


Dạ dày không còn khó chịu nữa nhưng cậu đói muốn lả cả người. Dung Sơ bước xuống tầng, định làm chút gì đó cho bản thân, thì phát hiện trên bàn ăn có một bát cháo.


Vẫn còn ấm.


Dung Sơ ngẩn người, tìm thấy một tờ ghi chú trên mặt bàn, nét chữ mạnh mẽ gọn gàng: “Dạ dày không thoải mái thì uống một chút cháo đi.”


Đây hẳn là chữ của Lục Kiệt.


Anh đã dậy rồi à? Nhưng sao anh biết là dạ dày cậu bị khó chịu?


Dung Sơ nhìn quanh, cuối cùng đã nhìn thấy tờ hóa đơn mua thuốc mà mình vứt vào thùng rác.


Chẳng cần phải lục hẳn ra thì cũng có thể thấy rõ tên thuốc dạ dày in trên ấy.


Dung Sơ vô thức ngước lên trên tầng trên, cậu do dự một lúc rồi chụp lại ảnh bát cháo gửi cho Lục Kiệt: [Cảm ơn thầy Lục ạ]


Lục Kiệt trả lời lại rất nhanh: [Dậy muộn vậy à, cháo nguội hết cả rồi]


Dung Sơ nhanh chóng đáp: [Vẫn ấm ạ]


Còn là một độ ấm rất vừa vặn.


Không biết có phải Lục Kiệt đặc biệt đi nấu cháo cho mình không nhỉ.


[Thầy Lục]: Thế thì chứng tỏ vẫn chưa bị muộn. Em đã biết xong bài luận chưa?


Dung Sơ suýt nữa thì tưởng Lục Kiệt gắn camera theo dõi trên đầu mình. Cậu nhắn lại: [Sắp xong rồi ạ]


Lưỡng lự chốc lát.


[Dung mama]: Thầy Lục, em đã thấy bài đăng Weibo của anh rồi.


Lục Kiệt có vẻ như khá bất ngờ: [Hả? Tôi còn nghĩ em phải xin phép Hứa Xuyên rồi mới được xem Weibo chứ]


Dung Sơ không ngờ anh đã nghe được hết toàn bộ cuộc nói chuyện hôm qua của cậu và Hứa Xuyên, cũng cảm thấy giọng điệu của Lục Kiệt hơi là lạ, liền vội vàng giải thích: [Anh Hứa Xuyên bảo em đừng lên mạng nhiều, cho đỡ bị ảnh hưởng tâm lý ạ]



[Thầy Lục]: Thế em có bị ảnh hưởng không?


Dung Sơ còn chưa kịp nghĩ ra phải trả lời thế nào, Lục Kiệt đã gửi một tin nhắn thoại tới, “Hình như là có nhỉ. Lần trước Lâm Trác nói vì thấy ở trên mạng tôi bị người khac chửi, cho nên em đang cãi nhau với người ta, có thật không?”


Giọng của Lục Kiệt nhẹ nhàng có chút ý cười.


Dung Sơ: …………


Bản thân Dung Sơ đã quên mất việc ấy, nay đột nhiên Lục Kiệt nhắc thì cậu mới nhớ, mà cậu với Lâm Trác cũng chỉ ở cạnh nhau chẳng được bao nhiêu lâu.


Cậu vội vàng gửi tin nhắn thoại để giải thích: “Em không cãi nhau ạ.”


“Thế thì là sao? Lâm Trác bảo em tức tới nỗi mặt mũi đỏ bừng bừng.”


Dung Sơ chẳng hiểu rốt cuộc Lâm Trác đã nói cái gì với Lục Kiệt, cũng chẳng biết giờ Lục Kiệt đang nói linh tinh hay không nữa. Nhưng ghe thấy giọng điệu tủm tỉm của anh, vành tai của Dung Sơ lại đỏ cả lên, gõ chữ đáp: [Em chỉ báo cáo hết những bình luận tiêu cực thôi]


“Thế có báo cáo thành công không?”


Dung Sơ không hiểu rõ cơ chế khiếu nại của Weibo, vừa nhắc tới lại thấy tức: [Không ạ]


Không khiếu nại thành công cái nào, rõ ràng toàn những lời lẽ khó nghe đến thế mà.


Ý cười trong giọng của Lục Kiệt càng nồng đậm hơn, “Thế thì đáng tiếc thật.”


[Dung mama]: Nhưng chuyện của Cao Vinh thì đã bị khui ra rồi ạ!


Tuy Dung Sơ không ở trong giới, nhưng cậu biết có lẽ sau này Cao Vinh sẽ khó mà ngóc đầu lên được.


Tuy có chuyện công bố chính thức của Lục Kiệt chia bớt độ hot, nhưng Cao Vinh vẫn bị chửi bới thậm tệ. Hàng loạt người thoát fan rồi quay lại công kích, những chuyện liên quan đến bắt nát trong ngành, dựa hơi tư bản để leo cao thậm chí là làm tiểu tam, chỉ cần một điều trong số đó thôi cũng đủ để sau này Cao Vinh khó mà đứng vững được trong giới giải trí.


Gửi tin nhắn đi rồi, Dung Sơ cuối cùng mới nhớ ra lý do vì sao mà mình lại nhắc tới chuyện ấy. Cậu ngậm thìa rồi chậm rãi gõ chứ: [Thầy Lục, cảm ơn anh.]


Lục Kiệt hỏi: “Cảm ơn tôi về chuyện gì?”


Dung Sơ không dám nói thẳng ra.


Cậu sợ là do mình hiểu nhầm, còn sự thật giống như lời của Hứa Xuyên, nếu thế chẳng phải là tự mình đa tình à. Vậy cũng làm cho Lục Kiệt thấy cậu không đủ chuyên nghiệp, rõ ràng tất cả chỉ là sao, thế mà cậu lại coi nó là thật.


Dòng chữ ‘Đang nhập’ ở bên cậu cứ hiện lên mãi, mà Lục Kiệt thì đã gửi tiếp một tin nhắn thoại nữa tới rồi, “Em đang nhắc tới hai bài đăng Weibo mà tôi đặc biệt tag Cao Vinh vào ấy à? Nếu không phải điều kiện không cho phép, thì tôi còn muốn bắt cậu ta xin lỗi trực tiếp cơ, nhưng mà giờ chắc cậu ta cũng bận bù đầu, phải giải quyết một khoản lớn tiền bồi thường vi phạm hợp đồng mà.”


“Cho nên cái lời xin lỗi này của cậu ta em cứ nhận tạm đi, còn về phần đồng ý tha thứ hay không là tùy em.”


Dung Sơ hoàn toàn sững sờ.


Cho nên ý của Lục Kiệt là, anh ấy thật sự vì cậu nên mới tự mình đăng hai bài ấy lên Weibo.


Là vì muốn buộc Cao Vinh phải đứng ra xin lỗi cậu?


Dung Sơ cắn cái thìa.


Tin nhắn của Lục Kiệt lại nhảy ra.


“Chuyện này thì có gì mà phải cảm ơn? Chúng ta là mối quan hệ đã cùng nhau đăng ký kết hôn, tôi đòi một lời xin lỗi cho em, đó chẳng phải là chuyện đương nhiên hay sao?”


Giọng anh kèm theo chút trêu ghẹo.


Hơn phân nửa trong lời ấy là đang cố tình trêu cậu rồi.


Dung Sơ đã dần phân biệt được lúc nào thì anh nghiêm túc, lúc nào thì là đang trêu mình.


Nhưng vành tai cậu vẫn không tự chủ được mà đỏ hết lên.


Cậu không biết nhắn lại sao, Lục Kiệt thì tiếp tục gửi tin nhắn thoại tới, “Hơn nữa, chẳng phải chuyện đó em làm cũng đều là vì tôi hay sao?”


Dung Sơ hít một hơi thật sâu, [Đó không thể coi là cùng một chuyện được ạ]


“Sao lại không thể coi là cùng một chuyện?” Lục Kiệt hỏi.


Vốn đó không phải là cùng một chuyện mà.


Lục Kiệt hoàn toàn có thể trực tiếp bỏ qua luôn chuyện ấy, bởi chính cậu cũng đã quên nó rồi.


Nhưng anh lại đột nhiên bắt Cao Vinh phải xin lỗi.


Dung Sơ mím môi, cậu cứ gõ rồi lại xóa. Chẳng biết phải trả lời như thế nào.


Nói với Lục Liệt, ‘anh là người đầu tiên đứng ra bênh vực cho em’ à?


Không cần thiết.


Đối với anh, chuyện này chỉ là một sự việc nhỏ bé chẳng đáng kể, huống hồ lại còn một mũi tên trúng hai đích.


Cuối cùng, Dung Sơ chỉ nhắn: [Dù sao thì là không cùng một chuyện thôi ạ]


Cực kì kiên định với quan niệm của bản thân.


Lục Kiệt vừa đọc được tin nhắn ấy thì nhíu mày, anh không tiếp tục truy hỏi nữa, mà thuận theo lời Dung Sơ: “Được rồi, nếu em đã muốn cảm ơn vậy thì cảm ơn trực tiếp đi? Em có thấy việc chúng ta ở tầng trên tầng dưới mà vẫn cứ nhắn tin qua qua lại lại thế này rất là trẻ con không.”


Dung Sơ người đang cảm thấy việc nhắn tin như thế này rất tốt giờ lại bị bảo là trẻ con: “………….”


Cậu chần chờ đôi chút, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, [Thầy Lục có thể chờ em một lát không ạ?]


“Đương nhiên là có thể rồi.” Lục Kiệt cười đáp.


Dung Sơ uống nốt chỗ cháo còn lại xong chạy vội lên tầng, cậu lấy cái máy ảnh polaroid chộp vội một tấm, mang theo tâm trạng thấp thỏm bước lên tầng ba.



Nhưng cậu còn chưa kịp gõ, thì cánh cửa đã mở ra.


Lục Kiệt giống như đang đứng sẵn ở đây chờ Dung Sơ vậy, vừa thấy cậu, Lục Kiệt đã nhướn mày, “Tôi còn tưởng em quên tôi luôn rồi.”


Dung Sơ vội vàng lắc đầu phủ nhận, vừa định lấy tấm ảnh ra thì anh đã xoay người đi, thấy cậu vẫn đứng nguyên đó còn hỏi: “Em không vào à?”


Dung Sơ ngẩng đầu, cẩn thận quan sát phòng ngủ của Lục Kiệt.


Cấu trúc của căn phòng này giống hệt phòng mà cậu đang ở, ga giường là một màu xám đơn điệu, có bàn làm việc cùng ghế sofa.


Trước khi lên đây, Dung Sơ không hề nghĩ tới việc mình sẽ bước vào căn phòng này, cậu chỉ muốn nói lời cảm ơn với Lục Kiệt thôi.


“Bài luận của em đã viết xong chưa?” Lục Kiệt không quay đầu lại, anh đi thẳng về phía sofa rồi ngồi xuống.


“Vẫn chưa xong ạ.” Đâu có thể viết xong nhanh như vậy chứ, nhưng cậu cũng đã biết được một nửa, so với trước đó thì tiến độ đã nhanh hơn nhiều rồi.


“Tôi mới sắp xếp lại một ít sách trong phòng làm việc, có thể sẽ có ích cho em, có muốn xem qua không?”


Dung Sơ nhìn sang, quả nhiên ở trên bàn học có đặt một chồng sách, chắc là phần tài liệu mà Lục Kiệt đã nói tới, trước đây anh đã nghiên cứu chúng để phục vụ cho việc quay phim của mình.


Chẳng còn lý do gì để từ chối nữa, Dung Sơ bước vào bên trong phòng của Lục Kiệt.


Dường như Lục Kiệt thật sự chỉ muốn cậu tới để xem sách, đợi Dung Sơ đi vào rồi anh liền ngồi xuống sofa, cầm một quyển kịch bản dày đặt lên đầu gối.


Dung Sơ do dự chốc lát, cậu không hỏi xem mình có thể mang những quyển sách này xuống phòng để đọc được không, mà chỉ bảo: “Em đi lấy máy tính nhé thầy Lục.”


Lục Kiệt không ngẩng đầu, anh khẽ ‘ừ’ một tiếng.


Đợi tới khi Dung Sơ chạy vội xuống dưới rồi, Lục Kiệt mới cong khóe môi cười.


Cảm giác phiền muộn do Quan Thắng mang lại cũng tiêu tan đi khá nhiều.


Không bao lâu sau Dung Sơ ôm theo laptop quay lại, thấy Lục Kiệt vẫn đang chăm chú đọc kịch bản, cậu liền khẽ khàng đi tới bàn làm việc và ngồi xuống.



Hôm nay tâm trạng của Hứa Xuyên cực kì tốt, hắn đã giải quyết được chuyện tin đồn Lục Kiệt sử dụng m* t** đợt trước, giờ trên dư luận ở trên internet đều đã đảo chiều, mà internet thì nào có trí nhớ, chẳng bao lâu nữa là mọi người sẽ nhanh chóng quên hết những lời đồn vô lý kia, cùng cả những tin đồn nhảm nhí khác đã xuất hiện sau đó. Đương nhiên là còn giải quyết được cả cái tên Cao Vunh đã phá hỏng kế hoạch của hắn.


So với những chuyện ấy thì hai bài đăng Weibo của Lục Kiệt cũng chẳng nhằm nhò gì.


Để ăn mừng, và cũng bởi vì vừa công khai chuyện tình cảm nên họ không tiện ra ngoài, Hứa Xuyên đã đặc biệt gói mấy món ở nhà hàng tư nhân không nhận giao hàng mà Lục Kiệt hay tới ăn.


Trước khi tới biệt thự của Lục Kiệt, hắn còn nhắn cho anh một tin dặn là cả hai người họ không cần phải chuẩn bị bữa tối.


Thế nhưng vẫn chưa nhận được tin trả lời.


Hắn cũng quen rồi, Lục Kiệt vẫn thường xuyên đọc mà không thèm trả lời mà.


Lúc Hứa Xuyên tới thì thấy phòng khách tối om, hắn mở đèn lên rồi gọi điện thoại cho Lục Kiệt.


Không có ai nghe máy.


Theo thói quen sinh hoạt của Lục Kiệt thì không có chuyện anh lại ngủ sớm thế được, hay lại lén đi ra ngoài với Dung Sơ rồi?


Trái tim của Hứa Xuyên suýt nữa là lại vỡ nát, vừa đi lên tầng vừa gọi cho Dung Sơ.


Điện thoại cậu đã tắt nguồn.


May là trên tầng ba vẫn sáng đèn.



Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột, Dung Sơ đang chăm chút viết bài luận liền bị giật mình, theo phản xạ quay đầu lại nhìn.


Lục Kiệt đã tựa vào ghế sofa ngủ thiếp đi, quyển kịch bản đã trượt xuống khỏi đùi anh. Lục Kiệt ngả đầu ra phía sau lưng ghế, ngực phập phồng từng nhịp đều đặn.


Không biết là anh đã ngủ được lâu rồi, Dung Sơ chẳng hề nhận ra.


Cậu thoáng ngẩn người, rồi lấy cái chăn từ trên giường ra đắp cho Lục Kiệt.


Vừa đắp xong, tiếng gõ cửa lại một lần nữa vang lên.


Quả nhiên không phải là cậu bị ảo giác.


Cả người Dung Sơ run bắn, cậu bất giác nhớ lại mấy cái chuyện ma mà mình từng đọc trước đây.


Vừa nơm nớp lo sợ đi tới cạnh cửa phòng, cậu vừa hé ra một khe nhỏ.


Khuôn mặt phảng phất nét tang thương của Hứa Xuyên lộ ra qua khe cửa.


Vẻ hoảng sợ hiện lên trên gương mặt Dung Sơ, cậu theo phản xạ định đóng cửa lại, nhưng hai giây sau nhận ra đó là Hứa Xuyên thì thở phào.


Hứa Xuyên suýt chút nữa là đã bị nhốt bên ngoài: “…. Sao cậu lại ở đây? Lục Kiệt đâu?”


Dung Sơ lập tức chỉ về phía ghế sofa, ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu cho Hứa Xuyên nhỏ giọng xuống , “Anh ấy đang ngủ ạ.”


Hứa Xuyên nhìn vào trong đúng lúc thấy dáng vẻ như vừa mới tỉnh ngủ của Lục Kiệt, hiển nhiên là bị hắn đánh thức, anh lia ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.


Hứa Xuyên ho khẽ một cái, giọng điệu cũng dịu bớt, “Anh mang chút đồ ăn tới cho hai người. Anh cũng có mấy chuyện cần nói với Lục Kiệt.”


Dung Sơ hiểu ý, lập tức đi xuống tầng.


“Cậu bị làm sao thế hả? Sao hai người lại ở cùng một phòng?” Vừa bước vào, Hứa Xuyên đã quan sát hết một lượt phòng ngủ của Lục Kiệt, thấy không có vấn đề gì thì mới an tâm hơn.


Lục Kiệt bị đánh thức nên hơi gắt ngủ, anh ngước mắt nhìn, “Ở chung một phòng thì có làm sao? Mối quan hệ hợp pháp cơ mà.”



Hứa Xuyên: “……..”


Lục Kiệt đứng dậy nhìn qua chiếc laptop mà Dung Sơ đang để ở trên bàn, anh lưu lại bản luận đang được mở giúp cậu, “Trong đầu anh đang nghĩ cái gì vậy? Em ấy qua đây để viết bài luận thôi.”


“Cậu nói tôi nghĩ gì ấy hả, cô nam quả nam đêm hôm còn ở chung một phòng. Thằng bé vẫn còn nhỏ lại ngây thơ cậu nói cái gì cũng tin hết, tôi còn tưởng hai người các cậu lén ra ngoài hại tôi chạy tới đây một bận uổng công…” Hứa Xuyên nói tới đó thì phát hiện ra, Lục Kiệt đang mang một vẻ mặt thích thú nhìn mình.


Không biết lại có câu nào chọc trúng cái tên Lục Kiệt này rồi.


Hứa Xuyên hít vào một hơi, còn định nói tiếp nhưng Lục Kiệt đã cầm điện thoại đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua, Lục Kiệt hình như nhớ ra chuyện gì đó nên dừng lại rồi liếc sang Hứa Xuyên, “Lần sau anh đừng có cho nhóc con ấy ăn linh tinh nữa, dạ dày của em ấy không tốt, không ăn cay được.”


Hứa Xuyên phải mất một lúc mới nhận ra ‘nhóc con’ là đang nói về Dung Sơ. Hắn ngẫm lại thì thấy cũng đúng, đối với Lục Kiệt thì Dung Sơ chỉ là một nhóc con thôi, hắn lo cái gì cơ chứ?


Lục Kiệt cũng chả phải kiểu người không biết chừng mực.


Mà khoan, không đúng, sao cậu ta lại biết là dạ dày của Dung Sơ không tốt.


Sao nghe cái tên này nói cứ như hắn là một ông bố dượng độc ác thế nhỉ.


Khi họ xuống nhà, Dung Sơ đã bày biện xong tất cả các món mà Hứa Xuyên mang tới ra bàn.


Hứa Xuyên vội kéo mấy món cay về phía mình, dù sao cả Lục Kiệt và Dung Sơ đều không ăn cay, vậy nên hắn đành ngậm ngùi xử lý hết vậy. Vui vẻ rót cho Dung Sơ một cốc bia sữa (1) , hắn hớn hở giới thiệu: “Đây là đặc sản quê anh đấy.”


Dung Sơ chớp chớp mắt, “Anh Hứa Xuyên không phải là người ở đây ạ?”


“Không phải đâu.” Hứa Xuyên nói rất nhiều, một khi đã mở miệng là sẽ kể ngay về bi kịch đi lao động mưu sinh của mình.


Dung Sơ yên lặng lắng nghe, khi Hứa Xuyên ngừng lại thì liền gật gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.


Vốn Hứa Xuyên cũng ít khi có cơ hội than vãn với ai, nên càng nói lại càng hăng.


Lục Kiệt thong thả ăn từng món, tầm mắt anh dừng trên người Dung Sơ, khóe môi khẽ cong lên.


Hứa Xuyên than vãn xong thì ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt được biểu cảm ấy của Lục Kiệt, nhưng chỉ trong tích tắc đã lại thấy Lục Kiệt cúi đầu xuống tiếp tục ăn.


Giống như hết thảy nhưng biểu cảm dịu dàng mới nãy của Lục Kiệt chỉ là một ảo giác của hắn vậy.


Hứa Xuyên quan sát anh thêm một lát.


Dường như Lục Kiệt cũng nhận ra, anh ngước lên hỏi, “Cuối cùng anh cũng phát hiện ra là bản thân đang ngồi than vãn trước mặt sếp của mình rồi đấy à?”


Dung Sơ từ từ quay sang nhìn anh.


Hứa Xuyên: “Tôi tin là cậu sẽ không trừ lương của tôi.”


Dung Sơ lại từ từ quay về nhìn Hứa Xuyên, còn gật đầu đồng tình.


Lục Kiệt nhướn mày, còn chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại của Hứa Xuyên đã vang lên.


Vừa thấy tên người gọi, sắc mặt của Hứa Xuyên đã trở nên nghiêm túc hẳn. Nghe điện thoại xong, hắn đã đứng ngay dậy rồi gom hai hộp đồ ăn cay của mình vào.


Một nghệ sĩ khác mà hắn quản lý vừa mới gặp sự cố, giờ hắn cần phải quay về Studio ngay.


Thấy Hứa Xuyên sắp rời đi, Lục Kiệt khẽ bật cười, “Nể tình anh hôm nay lại phải tăng ca, hôm nay tạm thời chưa trừ lương.”


Lúc nghe anh nói thế, Dung Sơ lại lần nữa quay sang nhìn, vẻ mặt còn cực kì nghiêm túc, giống như là đang thật sự nghe theo mọi lời mà anh nói.


Hứa Xuyên: “……..”


Hứa Xuyên rời đi mang theo nỗi ai oán của một nô lệ tư bản.


Nghe thấy có tiếng bước chân, đầu Dung Sơ lại khẽ động đậy định nhìn về hướng Hứa Xuyên vừa rời đi. Nhưng mới quay được nửa chừng, đỉnh đầu lại bị một lực đè xuống.


Dung Sơ cố gắng ngẩng đầu lên, lại chỉ thấy được cổ tay thon dài và ống tay áo ngủ đã được xắn cao lên của anh. Cậu có hơi nghi hoặc quay hẳn đầu nhìn về phía Lục Kiệt, dường như chẳng hiểu anh đang muốn làm gì nữa.


Lục Kiệt giơ tay ra trước mặt Dung Sơ, khẽ khua khua, “Đây là mấy?”


Dung Sơ chớp mắt, vẻ mặt như muốn nói anh đang coi em là đứa ngốc đấy à, rồi ngoan ngoãn đáp: “Là năm.”


“Sao lại có người đến uống bia sữa mà cũng có thể say nhỉ?” Lục Kiệt liếc công bia sữa đã bị Dung Sơ uống cạn sạch, khẽ tặc lưỡi.


Dung Sơ nghiêng đầu, chẳng hề có chút phản ứng gì với những lời anh nói, nhưng cậu cứ cố ngẩng đầu lên, muốn được cọ đầu mình vào bàn tay của Lục Kiệt để nghịch.


Phát hiện ra ý đồ của cậu, Lục Kiệt khẽ cười. Dung Sơ cứ định lấy đầu mình cọ vào tay anh thì Lục Kiệt sẽ nhấc cao tay lên.


Qua mấy lần như thế, Dung Sơ liền nhăn mặt rồi bỏ cuộc, vẻ mặt cực kì không vui nhìn chăm chăm vào Lục Kiệt.


Lục Kiệt bật cười thành tiếng, anh để tay xuống, đặt nó lên trên mái tóc mềm của Dung Sơ.


Cậu chằng hề nhận ra, cứ nhìn anh thêm một lúc, rồi lại đột nhiên nhớ tới điều mà mình quên béng mất, thế là lục lọi túi áo chốc lát cũng lấy ra được cái ảnh kia. Cậu dùng cả hai tay đưa nó tới trước mặt Lục Kiệt, còn cong cong đôi mắt cười với anh, “Thầy Lục ơi.”


Ngay cả giọng nói cũng mềm mại hơn ngày thường mấy phần.


Xem ra đúng là say thật rồi.


Lục Kiệt ‘ừ’ một tiếng, cụp mắt nhìn.


Trong ảnh, Dung Sơ đang mỉm cười nhìn vào ống kính.


Không được rạng rỡ như lúc này.


Đôi mắt dưới ánh đèn sáng như những vì sao.


“Cho anh sao?” Lục Kiệt dù đã biết nhưng vẫn cố hỏi.


Dung Sơ gật dầu, “Là ảnh có chữ kí mà anh muốn đó.”


Lục Kiệt khẽ cười, anh nhận lấy tấm ảnh. Dung Sơ nhích người lại gần về phía trước, như sáp lại gần mặt Lục Kiệt vậy. Rồi cậu mỉm cười nói nhỏ: “Thầy Lục ơi, cảm ơn anh.”


Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử Story Chương 22: “Ngủ chung một phòng thì làm sao? Quan hệ hợp pháp mà.”
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...