Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 92
Lục Tông Viễn đối với Yến Vũ, ban đầu vốn chỉ ôm thái độ quan sát, nhưng giờ đây đem hắn so sánh với những người như Dư Thiệu, nhất là sau trận chiến lúc tiến vào thành, thật sự khiến Trình Tung trở nên lu mờ. Nghĩ đến đây, Lục Tông Viễn liền thấy bực, hừ lạnh một tiếng, mất kiên nhẫn chau đôi mày anh tú, nói: “Lúc này đừng nhắc đến hắn, làm ta mất hứng .”
Ký Nhu uốn éo người, bộ dạng có vẻ không tình nguyện.
Lục Tông Viễn trong mắt thoáng hiện nét cười, ghé sát bên tai nàng, giọng nói thấp trầm, ám muội thủ thỉ: “Đồ ngốc. Chỉ cần nàng khiến ta vui, chưa cần nàng mở lời, ta tự nhiên sẽ cất nhắc hắn. Còn nếu việc nên làm mà lại không làm, cứ vì người đàn ông khác mà làm khó ta, thì chỉ cần ta quay đầu lại, hắn sẽ bị điều đi đào hào đắp đất!”
Bị dọa một câu như thế, Ký Nhu lập tức bừng tỉnh, hai tay vốn đang đẩy ra lại chủ động ôm lấy cổ hắn, cười duyên dáng nói: “Giờ vương gia đã vui lòng chưa?”
Lục Tông Viễn nhướn mày: “Muốn ta vui, còn sớm lắm.”
Ký Nhu có phần lúng túng, nghĩ ngợi một chút, đỡ lấy ngực hắn, toan muốn rời xuống, lại bị hắn đẩy ngược ra sau, ép sát vào bên bậu cửa sổ. Nàng bị cạnh cửa đè vào, đau thắt ngang hông, lập tức rên lên một tiếng nũng nịu “ối da”. Lục Tông Viễn vốn không phải hạng người nóng nảy, nhưng giờ phút này đã nhẫn nhịn quá lâu, lại bị tiếng nàng làm nũng khơi dậy dục hỏa trong lòng, liền nhấc một chân nàng vòng lên hông mình, không nói một lời, cứ thế thô bạo chen vào.
Cú xâm nhập ấy mạnh mẽ đến dọa người, khiến Ký Nhu đau đến muốn bật khóc, lại vì e sợ người khác nghe thấy, chỉ đành nhíu mày, nín thở cắn môi. Lục Tông Viễn toàn thân râm ran tê dại, nào còn quản trời sập đất rung, cứ thế dốc sức tiến công. Cơn bạo liệt như cuồng phong bão táp qua đi, chân mày đang nhíu chặt của Ký Nhu dần giãn ra. Lục Tông Viễn luồn tay xuống dưới, vuốt một cái, sau đó giơ tay lên cho nàng nhìn, thở hổn hển cười trêu: “Không để tâm à? Hửm?”
Ký Nhu cắn môi không nói. Lục Tông Viễn thấy nàng cố nén không lên tiếng, càng thêm dục hỏa bốc cao. Mỹ nhân trong lòng, thân thể mềm mại như nước, mặc cho y tùy ý x** n*n, cuồng dã thế nào cũng thấy chưa đủ. Như kẻ uống rượu độc, trước lúc chết vẫn chỉ quan tâm đến vị ngọt đầu môi. Mắt hắn hạ xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* cánh môi nàng, xoa đến đỏ mọng như anh đào, thơm ngát như lan, mê người muốn nhấm nháp. Hắn cúi đầu cắn mạnh một cái lên môi nàng, khiến Ký Nhu rùng mình co rút, nơi h* th*n cũng siết lại dữ dội, khiến toàn thân hắn run lên. Lục Tông Viễn lập tức giữ chặt eo Ký Nhu, không cho nàng động đậy, rồi dùng môi cọ sát vào môi nàng, giọng khàn khàn thấp như thì thầm ra lệnh: “Rên đi. Không ai dám nghe cả. Đám ngoài kia đều là mù điếc hết rồi.”
Ký Nhu run rẩy thở ra một hơi, nơi khóe mắt một giọt lệ trong suốt bị ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu rọi, lấp lánh như vàng vụn. Nàng mệt mỏi nói: “Chân thiếp tê rồi, đứng không nổi nữa.”
Lục Tông Viễn cười khẽ, ôm nàng trở lại giường. Ký Nhu nằm nghỉ một lát, rốt cuộc cũng có chút sức lực. Hai người ngồi chồng lên nhau bên mép giường, nàng gỡ cây trâm trên đầu ném sang một bên, đẩy ngực hắn ra.
Lục Tông Viễn không đề phòng, bị nàng đẩy ngã xuống giường, vừa chống khuỷu tay muốn ngồi dậy, vừa cắn răng bật cười: “Nếu nàng còn dám bỏ chạy giữa chừng lần nữa…”
Ký Nhu lập tức đè hắn xuống, dù hai chân mềm nhũn, sống lưng nàng vẫn giữ thẳng tắp. Nàng ngồi phía trên, mắt nhìn xuống đầy khí thế: “Ta muốn ở trên.”
Lục Tông Viễn sửng sốt, không nhịn được bật cười, thấy nàng mặt mày nghiêm túc, liền thản nhiên nằm im, trêu chọc: “Nàng xa ta có mấy ngày, thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác?”
Ký Nhu không để ý đến hắn, nhưng trong lòng lại hơi bối rối. Lục Tông Viễn đợi mãi thấy nàng chưa có động tĩnh, mất kiên nhẫn liền thúc eo lên, lấy hành động thúc giục, còn làm bộ muốn trở mình. Ký Nhu lập tức giữ chặt tay ép xuống hai bên gối, dặn: “Đừng nhúc nhích.”
Lục Tông Viễn hết cách, chỉ đành cười khẽ nhìn nàng. Chỉ thấy Ký Nhu mỉm cười, tự tay cởi từng chiếc nút trên áo lụa xanh, để lộ chiếc yếm lụa thêu một đóa mẫu đơn tím hồng nở rộ. Sắc hồng nhạt nổi bật trên làn da trắng như tuyết, tràn ngập phong tình tuyệt diễm.
Lục Tông Viễn như ngừng thở, chỉ thấy đóa mẫu đơn từ trên cao áp xuống, phủ lên mặt che khuất tầm nhìn. Hắn khẽ hít sâu một hơi, cười nói: “Thơm quá, chẳng lẽ ta đang mơ?”
Ký Nhu cúi đầu thì thầm: “vương gia là Sở vương, ta là thần nữ, chỉ gặp nhau một lần trong mộng trên đài Vân Mộng mà thôi.”
Lục Tông Viễn vén chiếc yếm ra khỏi mắt, thấy nàng trong ánh nắng rực rỡ, tóc đen da trắng, không tì vết, khí chất ngạo nghễ như nữ vương tuần tra lãnh địa của mình. Hắn ngoan ngoãn nằm im, ánh mắt tràn đầy tán thưởng từ trên xuống dưới, tay v**t v* eo nàng, vừa phối hợp với động tác của nàng, vừa ngâm nga:
“Giấc mộng kinh hoàng tỉnh giấc
Trông mãi chẳng thấy đường về.
Chim yến sánh đôi bay tới bay lui.
Cửa sổ lụa xuân sắc qua bao lần.
Thu hết núi xuân, thẹn thùng không nói.
Tình sâu khó thốt giữa nhân gian.”
Đọc đến câu cuối, giọng hắn càng lúc càng thấp, bất chợt bật cười, mang theo thâm ý: “Nàng lớn thật rồi, không còn là tiểu nha đầu hay khóc nữa.”
Ký Nhu sắc mặt khẽ biến, đưa tay bịt miệng hắn. Nhưng động tác vẫn không hề ngừng lại. Lục Tông Viễn thấy nàng không vui, cũng không nói nữa, một tay vuốt lấy mái tóc đen rũ của nàng, quấn quanh ngón tay, từng vòng từng vòng.
Chẳng bao lâu sau, toàn thân Ký Nhu đã đầy mồ hôi thơm, làn da sáng lên lớp sương mỏng, rồi đột nhiên run rẩy, ngã sấp xuống người Lục Tông Viễn, không động đậy nữa. Hắn bật cười ha hả, nhanh chóng lật người đè lên, lần này càng mãnh liệt hơn, không ngừng giày vò hồi lâu. Đến khi Ký Nhu không ngừng xin tha, hắn mới th*c m*nh một cái rồi dừng lại, ghé vào tai nàng thì thầm: “Sinh cho ta một đứa con đi.”
Mắt Ký Nhu mơ màng đột ngột mở to, kinh hãi hỏi: “Gì cơ?”
Lục Tông Viễn khẽ vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán nàng, giọng ôn nhu nói: “Chẳng phải nàng thường buồn vì mình không cha không mẹ đó sao? Sinh một đứa con đi, sau này nàng là mẹ nó, là thân nhân máu mủ của nó, sống chết cùng nhau. Nàng tự mình nuôi dạy nó, dạy nó đọc sách viết chữ, cưỡi ngựa bắn cung. Đứa trẻ này lớn lên nhất định sẽ có tiền đồ. Đến lúc đó nàng cũng có nhà, có người thân rồi…”
Giọng nói của hắn quá đỗi dịu dàng, như một cơn mê ngọt ngào, khiến người ta không nỡ tỉnh. Ký Nhu ngây người trong chốc lát, rồi khẽ lắc đầu, thì thào: “Người chẳng phải đã có Châu ca rồi sao? Vậy vẫn chưa đủ à?”
Lục Tông Viễn nói: “Ta có Châu ca, nhưng nàng lại chẳng có gì.”
Ký Nhu áp mặt lên ngực hắn, ánh mắt nhìn chằm chằm ánh nắng vàng đang nhảy nhót giữa những tán lá ngoài cửa sổ, khóe mắt cay xè. Nàng khẽ thì thầm: “Ta có vương gia, là đủ rồi.”
Lục Tông Viễn khẽ cười, không nói thêm gì nữa.
Chủ ý của Lục Tông Viễn vốn là đón Ký Nhu hồi phủ, chẳng rõ cớ sao, về sau lại đổi ý, chỉ nghỉ lại một lát ở phủ họ Trình rồi một mình quay về vương phủ. Trong phủ đã có Tịch Chỉ trấn giữ, từ sớm đã thu xếp ổn thỏa, vãn hồi cảnh tượng hỗn loạn của ngày hôm trước, chỉ còn riêng viện của Ký Nhu là vẫn bị đóng chặt, chưa được hắn cho phép, không ai dám tùy tiện lui tới.
Lục Tông Viễn thỉnh an Thái phi, an ủi mấy lời rồi cáo lui . Vừa qua trung đình, đã trông thấy bức tường ảnh long cửu long đổ nghiêng nơi sân, rồng Lệ vốn tung hoành mây khói, nay vùi thân trong bùn đất, đầu thân lìa nhau. Sắc mặt Lục Tông Viễn hơi đổi, cúi người nhặt lên một mảnh ngói vỡ, trên ấy vừa vặn khắc con mắt rồng Lệ, thần uy lẫm liệt, đang trừng trừng nhìn hắn.
Lục Tông Viễn dùng đầu ngón tay khẽ vuốt lên vết khắc gồ ghề nơi mắt rồng, không nói lời nào.
Yến Vũ dẫn thị vệ tới sau một bước, vừa bước qua ngạch cửa liền trông thấy bóng dáng đơn độc của Lục Tông Viễn đứng giữa viện, thần sắc lạnh đạm thâm trầm. Trong lòng y hơi có chút bất an, chỉ dám dừng bước bên ngoài vài trượng. Một lúc sau, Lục Tông Viễn vứt mảnh gạch xuống đất, phủi tay, nhàn nhạt dặn: “Bảo người đến dọn dẹp hết đống đá vụn này đi.”
Yến Vũ đáp một tiếng, hai thị vệ phía sau lập tức tiến lên, hợp lực khiêng đi nửa bức tường ảnh kia.
Lục Tông Viễn liếc nhìn Yến Vũ, trong lòng nghĩ tới trận chiến hôm trước ngoài thành, y xông pha đánh giết rất đỗi dũng mãnh, quả thực khiến người phải khen ngợi. Hắn vừa đi vào trong điện, vừa trầm ngâm nói: “Thạch Khánh Nhượng đã tự tận trong đại lao triều đình, ngươi có biết không?”
Yễn Vũ thoáng lộ vẻ trầm mặc: “Có nghe qua một ít.”
Lục Tông Viễn nói: “Năm ấy Trấn Định bị vây, Phùng Nghi Sơn phi ngựa ngàn dặm dâng thư cầu cứu, Thạch Khánh Nhượng vì tư lợi riêng mà cố thủ ở Kim Lăng, khiến Phùng Nghi Sơn đơn độc không viện binh, thành ra binh bại thân vong. Ngươi vốn là cựu thần dưới trướng Phùng Nghi Sơn, về sau lại đi theo Thạch Khánh Nhượng, chẳng lẽ trong lòng ngươi không có chút vướng mắc nào?”
Yến Vũ đáp: “Tại hạ kính phục Thạch tướng quân là người nhân nghĩa trung tín.”
Lục Tông Viễn “hừ” một tiếng, phản bác: “Thạch Khánh Nhượng dùng tay phụ nữ, đem con nhà nông giả làm hoàng tộc, mượn thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, như vậy cũng gọi là nhân nghĩa trung tín? Nếu thật là như thế, cớ sao lại phải sợ tội mà tự tận trong ngục? Hắn cũng coi như biết điều, sớm tự tìm đường chết, nếu không e rằng đã thân bại danh liệt, thi thể bị dân chúng xé nát ngoài phố. Giờ thì hay rồi, triều đình thấy hắn chết, sợ dân phẫn uất, lại còn ban cho hắn hậu táng vinh hiển, truy tặng hàm ‘Hoài Ân hầu’, con cháu cũng được toàn mạng. Tính toán quả là khôn khéo.”
Yến Vũ nghe mà lòng nặng trĩu, dẫu hiểu rõ đạo lý trong ấy, song vẫn mang ơn xưa không thể trách móc, nên lời lẽ Lục Tông Viễn vừa rồi đối với hắn quả có vài phần chói tai. Y không nói gì, chỉ thấy Lục Tông Viễn đã an tọa, bèn lặng lẽ rót cho hắn một chén trà.
Lục Tông Viễn vừa nâng chén, bất ngờ nhìn thấy trên thành bát có vẽ đồ án “Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín”. Mắt khẽ động, hắn liếc Yến Vũ, khóe môi hiện ra ý cười nhàn nhạt, không nói rõ, chỉ từ tốn đọc “‘Chư tướng dị đắc nhĩ, chí như Tín giả, quốc sĩ vô song!’ Hàn Tín rời Sở về Hán, mang chí bá vương, nuôi mộng anh hùng, so ra, ngươi ngoại trừ khí phách chưa bằng, kỳ dư cũng chẳng thua kém gì.”
Một thân đại trượng phu, Yến Vũ nghe vậy, mặt bỗng ửng hồng, khấu đầu mà rằng: “Tại hạ nguyện vì vương gia mà tận sức “
Lục Tông Viễn mỉm cười khen phải: “Trình Tung bị tên bắn trọng thương, việc trong vương phủ không cần ngươi bận tâm nữa. Ngươi hãy ra thành trấn thủ đi.”
Yến Vũ nghe vậy mừng rỡ, lập tức lĩnh mệnh cáo lui. Vừa mới xoay người, đã bị Lục Tông Viễn gọi giật lại. Hắn đặt chén trà xuống, hai tay chắp sau lưng, thong thả bước đến trước mặt y. Đôi mắt thâm thúy như ánh sao chìm đáy nước, dừng lại trên mặt Yến Vũ. Y nín thở, chỉ khẽ hỏi: “Vương gia còn có điều chi căn dặn?”
Lục Tông Viễn bỗng mỉm cười ôn hòa, đoạn hạ thấp giọng, từng chữ từng lời rõ ràng: “Phụ nhân trong khuê phòng, có thể có mấy phần kiến giải? Dũng tướng như Hàn Tín, chẳng phải cũng từng bị nữ nhân làm lỡ đại nghiệp? Ngươi phải nhớ, làm thân nam tử, nên mang chí nuốt sáu cõi, khí trấn vạn phu! Dù người khác hứa hẹn điều gì, thì những gì ta cho ngươi, nhất định hơn gấp trăm ngàn lần.”
Ánh mắt Yến Vũ thoáng trầm lại, không dám nhìn thẳng ánh mắt sắc như đao của hắn, chỉ khẽ cúi đầu đáp: “Vâng.”
Từ sau khi Lục Tông Viễn dẫn binh hồi thành, Lưu Mậu do kiêng dè, tạm thời không có hành động nào, hai bên giằng co đã nửa tháng. Trên thành, Yến Vũ và Trình Tung luân phiên tuần thủ, ngày đêm không nghỉ.
Một hôm, Yến Vũ thăm dò, thấy doanh trại địch có động tĩnh, vội phái người bẩm báo. Lục Tông Viễn liền trong đêm lên thành, giương kính viễn vọng nhìn ra, chỉ thấy ngoài đồng bát ngát, trại địch như đám mây đen phủ đất, vây lấy kinh thành Yến theo hình bán nguyệt.
Yến Vũ nói: “Lưu Mậu vây thành đã hơn tháng, ban đầu còn vài lần thăm dò, gần đây thì im ắng khác thường. Thuộc hạ thấy lạ, cho người dò xét, phát hiện hậu doanh địch dường như đã dọn đi không ít. Theo vương gia thấy, liệu hắn có phải muốn điều binh đi nơi khác, chỉ để lại binh giả trấn áp, hòng mê hoặc chúng ta?”
Lục Tông Viễn sắc mặt bất động: “Lưu Mậu nếu có mưu lược, đương nhiên sẽ không ngây ngốc đợi mãi ngoài thành.”
Yến Vũ trầm ngâm giây lát, chợt hiểu ra: “Hắn thấy quân ta cố thủ không ra, đoán vương gia đang chờ tiếp viện, nên mới điều quân đi chặn các yếu khẩu, đề phòng viện binh! Còn quân vây thành chỉ là nghi binh, để kiềm chế đại quân trong thành không dám manh động?”
Lục Tông Viễn gật đầu: “Đúng vậy. Hắn muốn học theo Thái Tông trận Hổ Lao quan, ‘vi thành đả viện’.”
Yến Vũ có phần lo ngại: “Nghe nói Lưu Mậu từng là mãnh tướng dưới trướng Đới Vinh, chẳng rõ Dã Lợi Xuân và Triệu Sắt có thể thuận lợi đoạt quan?”
Lục Tông Viễn lắc đầu: “Dã Lợi Xuân thân thủ không tệ, nếu là đơn độc quyết chiến thì sẽ không bại, nhưng dù Lưu Mậu chỉ còn nửa quân, cũng vẫn hơn quân của Dã Lợi Xuân rất nhiều. Nếu hắn muốn tử thủ giữ quan, thì muốn đánh thủng, cũng đâu phải chuyện dễ dàng.”
Yến Vũ nhìn vào màn đêm mênh mông, trại địch giăng đèn đuốc như sao, trải dài khắp đồng nội. Hắn bỗng nhớ lại, thuở ấy nơi chân thành Trấn Định, cũng từng cùng Phùng Nghi Sơn trằn trọc suốt đêm, lo lắng cho trăm họ toàn thành. Chớp mắt, Trấn Định thất thủ đã hơn ba năm. Mà nay, Ký Nhu trong vương phủ, vợ hắn Ức Phương vẫn đang ngồi dưới đèn trông ngóng hắn trở về. Hắn nắm chặt bàn tay nóng hổi, ngoảnh lại nói: “Vương gia, thuộc hạ xin nguyện dẫn quân phá vây, ra ngoài thành tiếp ứng Dã Lợi Xuân. Hai quân hội hợp, sĩ khí bừng bừng, Lưu Mậu dù có đông hơn nữa, cũng chẳng phải đối thủ của ta!”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 92
10.0/10 từ 13 lượt.
