Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Chương 78
Vọng Nhi nói: “Nghe đâu Thái phi định gả Tịch Chỉ, người được chọn chính là Mao Nhị kẻ trông coi tiệm ở bên ngoài phủ. Mao Nhị năm nay gần bốn mươi, vợ trước đã mất, mãi chưa tái hôn, nghe nói trong tay cũng tích cóp được mấy đồng. Nhưng Tịch Chỉ sống chết không chịu, quỳ rạp ngoài viện Thái phi, dập đầu đến nỗi trán vỡ toác, máu chảy lênh láng một vạt sân, vậy mà Thái phi vẫn không xiêu lòng.”
Ký Nhu vừa nghe vừa thầm nghĩ: Tịch Chỉ quả thật là kẻ không biết hối cải. Nếu nàng ta ngoan ngoãn gả đi, biết đâu Thái phi còn lưu tâm đến phần nào. Nhưng cứ gây chuyện sống chết như thế, e Thái phi thẹn quá hóa giận, lỡ quy tội trộm cắp rồi giao cho quan phủ, thì chẳng biết còn phải chịu bao nhiêu khổ sở.
Vọng Nhi lại dè dặt liếc nhìn nàng: “Cô nương… hôm qua lúc người sang điện Diên Nhuận, chẳng hiểu sao Tịch Chỉ đầu bù tóc rối xông đến, nói muốn cô nương ra mặt cầu xin giùm với Vương gia. Nàng ta còn bảo, cái gã Mao Nhị ấy nghiện rượu lại mê cờ bạc, gả qua đó sớm muộn cũng phải chết. Nếu cô nương thấy chết không cứu, nàng ta chết rồi cũng phải kéo theo kẻ đệm lưng… Nàng ta la lối om sòm, nô tỳ còn chưa kịp bẩm lại, thì người bên Thái phi đã tới bắt trói đem nàng ta về rồi. Cô nương nói xem, nàng ta về đó có nói bậy nói bạ gì không?”
Ký Nhu khẽ cau mày, trầm ngâm chốc lát rồi lại thong thả nói:
“Nàng ta chưa đến bước phải liều cả mạng sống. Giờ mà đắc tội hết thảy mọi người, thì được ích gì? Huống chi ta cũng không làm điều gì khuất tất, nàng ta muốn vu hãm cũng chẳng có cách nào.”
Thấy nàng nói chắc nịch như thế, Vọng Nhi mới yên tâm phần nào. Nhưng nghĩ đến cảnh Tịch Chỉ hôm qua, đầu tóc rối bù, máu chảy đầm đìa, lại không khỏi xót lòng, bèn khẽ hỏi: “Cô nương… vậy người thực sự không định can thiệp gì sao?”
“Ta có quản được đâu?” Ký Nhu đáp, mắt đảo ra ngoài cửa, thấy Châu ca đang cầm cái ná nhỏ, nhặt đá bắn vào con vẹt trong lồng. Tay nghề còn non kém, bắn loạn một hồi, con vẹt bị nhốt trong không gian bé hẹp, không có đường tránh, đau đớn kêu rít, hoảng loạn bay loạn khắp lồng, lông vũ rụng tơi tả. Châu ca hắt hơi một cái, lấy tay áo lau mũi, rồi lại tiếp tục chơi ná.
Ký Nhu nhìn một lúc, khẽ thở dài: “Nợ máu thì phải trả bằng máu, đó là lẽ trời. Nàng ta còn có gì để oán trách nữa đâu?”
Vọng Nhi nghe xong cũng thấy buồn, chỉ biết khẽ đáp: “Vâng.” Ký Nhu đặt chén trà xuống, bước ra ngoài đoạt lấy cái ná từ tay Châu ca, cứu con vẹt ra khỏi hiểm cảnh. Rồi nàng vuốt mái tóc đen của Châu ca, cười nói: “Châu ca, chúng ta ra vườn cưỡi ngựa đỏ nhé?”
Châu ca nghe nói cưỡi ngựa thì mặt mày đã biến sắc, song con vẹt kia hắn cũng đã chán, liền do dự gật gật đầu. Ký Nhu bèn nắm tay hắn, một lớn một nhỏ, cùng nhau ra vườn.
Tháng tư, vườn phủ ngập tràn xuân sắc rạng ngời: từng tán hải đường rủ xuống rực hồng, từng luống diên vĩ như bướm tím tung bay, bạch nhị hương trắng muốt tựa mây tụ tuyết vờn, từng khóm từng khóm hoa cầu chen chúc nở rộ như khối ngọc. Ký Nhu và Châu ca không vội vã, vừa đi vừa ngắm, ánh dương rọi xuống làm mặt ai cũng đỏ ửng như trái đào, trong tay mỗi người lại nắm một nắm hoa.
Đến điện Tứ Thần thì không thấy bọn mã nô đâu cả, có lẽ đã trốn ra sau núi giả để ngủ gật. Ký Nhu bèn dắt Châu ca đi thẳng vào chuồng ngựa.
Trong chuồng có hai con tuấn mã, thân thiết rúc vào nhau: một con trắng như tuyết gọi là Dạ Chiếu Bạch, một con lông đỏ thẫm là Xích Thố. Một người mặc áo thâm sắc, đai trắng, giày trắng, vén tay áo, đang cầm bàn chải ướt chải lưng cho Dạ Chiếu Bạch. Còn cách cả chục bước, hắn đã quay đầu nhìn lại, dung mạo thanh tú sâu sắc – chính là Dư Thiệu.
Ký Nhu hơi bất ngờ, bước chân khẽ khựng lại. Châu ca thì lập tức rút tay về, lùi lại mấy bước, tròn mắt sợ hãi nhìn hai con ngựa. Ký Nhu nắm lấy tay hắn, dịu giọng dặn dò: “Châu ca đứng yên ở đây, tuyệt đối không được chạy nhé.” Rồi nàng đi vào chuồng ngựa, tháo dây cương của Xích Thố.
Xích Thố ngoan ngoãn khịt khịt mũi trong lòng bàn tay nàng, Dạ Chiếu Bạch cũng tiến lại gần ngửi, nhưng bị Dư Thiệu quát khẽ một tiếng, kéo đầu ngựa về, đồng thời khẽ vỗ về, tay vẫn đều đặn chải lông lưng nó.
Hai người không ai lên tiếng, cũng chẳng hề đối mắt.
Ký Nhu dắt Xích Thố ra khỏi chuồng, vòng qua núi giả, đến khi khuất khỏi tầm mắt Dư Thiệu mới ngoảnh đầu gọi: “Lại đây nào.”
Châu ca rón rén bước tới, ngẩng đầu nhìn con ngựa, hai chân run lẩy bẩy, miệng mếu xệch, như sắp khóc đến nơi. Ký Nhu vừa dỗ vừa dọa mà hắn vẫn nhất quyết không chịu leo lên, chỉ liên tục lùi lại.
Ký Nhu đành khom người dỗ dành: “Châu ca thích đu dây mà? Cưỡi ngựa cũng giống như đu dây thôi. Con cưỡi ngựa cao như vậy có thể nhìn xa thật xa, thấy được ngoài phủ có múa khỉ, nặn tò he, tung hô bắt ngựa, tất cả đều thấy được, con không muốn xem sao?”
Châu ca như đang giằng co với chính mình, một hồi lâu mới gật đầu. Không rõ là thực sự muốn hay vẫn còn sợ, Ký Nhu xem như hắn đã đồng ý, bèn ôm lấy ngang hông, toan bế hắn lên ngựa.
Song nàng sức yếu, Châu ca tuy gầy nhưng cũng gần tám chín tuổi, ôm một hồi mệt phờ, lại còn phải giữ thăng bằng cho hắn, còn phải lo hắn ngã xuống, mắt không rời khỏi đôi ủng bé để đặt vào bàn đạp, loay hoay mãi không xong, người thì mồ hôi nhễ nhại. Con Xích Thố sốt ruột, giậm móng toan chạy, kéo nàng cùng đứa bé loạng choạng chực ngã. Đúng lúc ấy, nàng cảm thấy tay mình nhẹ bẫng, có người đã đỡ lấy Châu ca, bế vọt lên, đặt thẳng lên lưng ngựa.
Châu ca giật mình hét lên, ôm cổ ngựa khóc òa. Ngựa khẽ lay động, hắn khóc càng to. Mà hắn vừa khóc, Dư Thiệu lại lúng túng, liếc nhìn ánh mắt Ký Nhu ,quả nhiên là có trách cứ. Không còn cách nào, Dư Thiệu đành ôm Châu ca xuống, cố tình muốn dọa hắn, giữa đường lại bỗng ném lên cao.
Châu ca “á” một tiếng kinh hãi, múa tay giữa không trung rồi rơi xuống, sững người một thoáng, bất ngờ bật cười khanh khách, miệng còn reo lên: “Nữa đi!”
Ký Nhu kinh ngạc: “Ô, mở miệng nói rồi à?” Quả là vui mừng bất ngờ. Lại thấy Châu ca ôm chặt lấy Dư Thiệu không rời, nàng thầm nghĩ: Châu ca quanh năm ở trong phủ, bên toàn phụ nữ, trách sao tính tình nhu nhược. Bèn bảo: “Ngươi trêu nó thêm chút nữa đi.”
Dư Thiệu liếc mắt sang nàng, không đáp lời, nhưng ôm lấy Châu ca nhảy lên ngựa, mặc kệ thằng bé la hét, cứ thế thúc ngựa chầm chậm vòng qua vòng lại. Đợi đến khi Châu ca hết sợ, hắn mới huýt một tiếng, tên mã nô dụi mắt chạy ra từ sau núi giả.
Dư Thiệu nói: “Ngươi dắt ngựa, đi chậm một chút.”
Đoạn chính mình nhảy xuống ngựa, ném dây cương vào tay mã nô, quay người đi về phía chuồng ngựa.
Châu ca thấy bỗng dưng mất chỗ dựa, ngồi cứng đờ trên lưng ngựa, không dám nhúc nhích, chỉ ấm ức nhìn về phía Ký Nhu, vẻ mặt như sắp khóc.
Ký Nhu mỉm cười cổ vũ hắn, thấy mã nô bắt đầu dắt ngựa đi, nàng cũng lui ra mấy bước, đứng xa xa dõi theo.
Dư Thiệu lặng lẽ ngồi trên đống rơm khô, ánh mắt không rời bóng lưng Ký Nhu. Nàng vận áo váy cổ áo xanh nước, thân váy vàng nhạt rải hoa, đai lưng màu hoàng lô quấn ngang eo mảnh, tóc không cài trâm ngọc, chỉ cài một hàng hoa mộc lan trắng. Mỗi khi bước chân lay động, có đóa hoa rơi từ vai xuống đất.
Chỉ thấy nàng vô thức lùi về phía sau, gần như sắp lùi đến trước mặt hắn. Dư Thiệu chợt cất tiếng: “Lúc nhỏ, chẳng có ai dạy ta cưỡi ngựa. Ta lén mò vào chuồng lúc nửa đêm, tháo dây một con ngựa, kết quả bị giẫm hai phát, gãy cả tay. Đợi tay lành, lại đến thêm mấy lần, mới dần dần học được.”
Nói đến đây, hắn mới chợt nhớ ra, thuở bé bất luận cưỡi ngựa bắn tên, múa đao vung thương, tất cả đều là tự mình mò mẫm, vấp ngã học thành.
Chẳng hiểu sao trong đầu lại hiện lên câu nói của Dã Lợi Xuân: “Bản tính trong xương, làm sao gột sạch được…” Dư Thiệu tâm thần rối bời, sắc mặt bỗng trở nên lạnh lẽo.
Ký Nhu quay lưng về phía hắn, nghe hắn nói một câu rồi im bặt, không khỏi ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy hắn đã nằm dài trên đống rơm, môi ngậm một cọng cỏ khô, mắt đăm đăm nhìn mái chuồng trên đầu, tựa hồ thất thần.
Nàng thu ánh mắt, định rảo bước rời đi, thì Dư Thiệu gọi giật lại: “Khoan đã.”
Hắn vừa giơ tay lên, Ký Nhu đã mơ hồ đoán được ý đồ, cảnh giác lùi lại một bước. Song cánh tay rắn rỏi của hắn đã vươn tới, nắm lấy tay nàng, giữ chặt không cho giãy, rồi đem đóa mộc lan cài lại vào tóc nàng, khẽ vuốt những lọn tóc rối loạn nơi thái dương, sau đó mới chịu buông tay.
Ký Nhu từ trong hoa viên chậm rãi quay về, thấy trong phòng không có ai, bèn vén tay áo mỏng lên nhìn, nơi cánh tay còn in vài vệt đỏ nhạt hình ngón tay, tuy không đau, nhưng trông chướng mắt. Nàng bực bội buông tay áo xuống, rồi tháo từng đóa mộc lan cài trên tóc, từng đóa một.
Vọng Nhi gõ cửa bước vào, thấy vậy bèn chọn một chiếc bát ngọc men xanh biếc của lò Nhữ Dao, múc nửa bát nước, đặt mấy đóa hoa vào trong cho chúng bồng bềnh trôi nổi. Mấy cánh hoa ban nãy còn héo rũ dưới nắng, giờ được ngậm đầy nước, liền dần dần xoè nở.
Ký Nhu đưa tay khẽ đẩy mấy cánh hoa trong bát, tâm tư mơ màng, rồi hỏi: “Ức Phương đâu rồi?”
“Đi thăm Tam gia với vị tướng quân họ Vũ kia rồi ạ.” Vọng Nhi liếc nhìn sắc mặt của nàng, dè dặt nói tiếp, “Cô nương, mấy bữa nay cô ấy cứ ba hôm hai lượt chạy vào nhà lao, Vương gia cũng chẳng cản. Hôm trước nô tỳ chỉ mới theo một chuyến mà người đã doạ chặt đầu nô tỳ rồi kia mà.”
“Vương gia chỉ doạ thôi.” Ký Nhu nhẹ đáp, vừa dứt lời đã trông thấy Ức Phương từ sân bước vào, nàng và Vọng Nhi liền im bặt. Ức Phương vừa vào phòng, Vọng Nhi liền hành lễ rồi lặng lẽ lui ra, khép cửa lại.
Ký Nhu nói: “Ngồi đi.”
Ức Phương chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, đôi mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào những đóa mộc lan trong bát ngọc.
Ký Nhu nhìn nàng, thầm nghĩ: Khi còn ở phủ họ Từ, tuy Ức Phương thường trầm lặng ít lời, song ánh mắt linh động khôn cùng. Đến khi đón nàng từ kỹ viện Kim Lăng về đây, dung mạo vẫn không đổi bao nhiêu, nhưng giữa lông mày lại đượm vẻ u hoài. Chốn kỹ viện, nào có ngày nào dễ sống?
Nghĩ vậy, nàng đưa tay nắm lấy tay Ức Phương, dịu dàng nói: “Phương nhi, nếu có điều gì trong lòng, đừng giấu trong dạ. Nói với ta, được không?”
Mắt Ức Phương khẽ chớp, một giọt lệ đã nhịn từ lâu bỗng rơi xuống, nàng nhào vào lòng Ký Nhu, nức nở:
“Tỷ tỷ, hôm nay muội vào ngục gặp tam ca, lòng muội thật khó chịu. Ca ấy vốn sống an nhàn sung sướng, nào từng chịu khổ như vậy? Có lúc muội nghĩ, chi bằng cả nhà mình chết sạch vào ngày bị tịch biên cho xong, chết còn nhẹ nhàng hơn. Giờ thì phụ mẫu, huynh đệ đều không còn, chỉ còn ba người ta, tỷ và ca ấy, mà ai nấy đều sống không bằng chết. Trước đây muội không ưa nhị tỷ, nhưng giờ đây, muội lại mong có nàng ấy bên cạnh, cùng nhau thả đèn hoa đăng, xem múa lân, cùng cười, cùng chơi…”
Ký Nhu không biết đáp lời thế nào.
Ức Phương cứ thế khóc mãi, như muốn dốc cạn nỗi khổ của hai năm qua sau đại biến gia tộc thành nước mắt, đến mức làm ướt cả vạt áo trước của Ký Nhu. Đợi tiếng khóc dần dần ngưng bặt, nàng ngước đôi mắt đỏ hoe, nắm lấy tay áo Ký Nhu, nghẹn ngào nói:
“Tỷ tỷ, muội thấy Vương gia vẫn còn kiêng dè tỷ, tỷ đi cầu xin người, thả ca ấy ra được không?”
Trong lòng Ký Nhu đầy cay đắng, đưa tay vuốt lại tóc mai Phương Nhi, chậm rãi nói: “Ta mà cầu xin, chỉ e Tam ca chết càng nhanh hơn. Lúc này, sợ rằng ở trong ngục còn an toàn hơn ở ngoài.”
Ức Phương tuy không phải đứa ngốc, nhưng nghe vậy cũng rùng mình. Nàng lập tức nghĩ tới cảnh trước đây, ở thao trường, Lương vương hạ lệnh chém đầu YếnVũ, ra tay quyết tuyệt đến mức nào. Nghĩ tới đây, bất giác rùng mình, giọng run run: “Thế còn Yến Vũ ca ca thì sao? Vương gia… có nhớ lại chuyện cũ mà đem người ra chém nữa không?”
Lúc này Lục Tông Viễn đang bận bày binh bố trận, nào còn rảnh để ý đến Yến Vũ, Ký Nhu cũng không lo lắng về chuyện đó. Nàng liền đổi giọng, khẽ cười hỏi: “Muội mỗi lần thăm Tam ca, đều ghé thăm Yến Vũ nữa, thường nói gì với huynh ấy vậy?”
Ức Phương mặt thoắt ửng hồng, cúi đầu lí nhí: “Chỉ là mang chút điểm tâm cho huynh ấy, tán gẫu chuyện trời đất…”
Ký Nhu vừa thấy bộ dạng ấy của nàng, liền càng chắc chắn suy đoán trong lòng. Yến Vũ từng trải bao gió sương, đã sớm nhìn thấu thế sự, người như Ức Phương – tâm tính thiện lương, lại đơn thuần – mới khiến huynh ấy không cảnh giác.
“Phương nhi.” Ký Nhu không lòng vòng nữa, hỏi thẳng: “Nếu Yến Vũ được thả ra, muội có nguyện ý đi theo huynh ấy không?”
Ức Phương cả kinh, mở to mắt nhìn Ký Nhu.
Ký Nhu dịu dàng nói: “Ta quen biết Yến Vũ cũng đã hơn mười năm, nhân phẩm của huynh ấy ta biết rõ. Nếu muội theo huynh ấy, ta rất yên tâm. Chỉ cần muội không chê…”
Ức Phương từ mặt đến cổ đỏ ửng, thẹn đến độ không biết phải làm sao. Một lúc lâu sau, nàng lại lắc đầu, nước mắt rơi như mưa: “Muội đâu dám chê huynh ấy… Muội chỉ sợ huynh ấy chê muội thôi…”
Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ, nói: “Hôm nay lúc muội đang trò chuyện với Yến Vũ ca, huynh ấy bỗng nói vu vơ một câu, nói mình là kẻ thô lỗ, cả đời vô phúc cưới vợ sinh con, nếu có lấy, cũng chỉ làm lỡ dở người ta… Tỷ tỷ, huynh ấy nói vậy, là có ý gì…”
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Story
Chương 78
10.0/10 từ 13 lượt.
