Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 33


Ký Nhu khẽ ho một tiếng, khẽ nói: “Ngài không đưa ta về phủ, mai thành trong vừa dán cáo thị, ắt sẽ náo động cả kinh thành “


Lục Tông Viễn trong đáy mắt thoáng nét trào phúng, chậm rãi nói: “Nghe khẩu khí của nàng, vị Tam công tử nhà họ Từ kia hình như rất coi trọng nàng. Chẳng lẽ hắn cũng từng nếm qua vị ngọt của nàng rồi?”


Vừa nói, hắn vừa đưa mu bàn tay lướt nhẹ lên má nàng, cử chỉ đầy trêu ghẹo.


Ký Nhu giận tím mặt, lập tức hất tay hắn ra, chỉ hận không có cây trâm bên mình , nếu có, hẳn đã như lời Đoan Cô dạy, thẳng tay đâm thẳng vào mắt hắn rồi!


Lục Tông Viễn vẫn thản nhiên nói: “Chi bằng nhắm mắt ngủ một giấc đi. Bên ngoài đều là người của phủ họ Từ, dáng vẻ nàng lúc này mà bị ta đưa về, nếu để Tam công tử bắt gặp, thì thực chẳng hay ho gì đâu.”


Ký Nhu cũng đã chẳng còn gì để mất, bật cười lạnh: “Không hay thì sao? Lắm thì ta cũng chỉ một cái mạng này thôi. Nhưng ngài đường đường là Thế tử phủ Lương Vương, đang thời thủ tang, mà lại xuất hiện trên thuyền hoa, chẳng lẽ lại là việc tốt đẹp lắm sao?”


“Nghe nàng nói vậy… cũng thật không hay cho lắm.”


Lục Tông Viễn mỉm cười, đang định nói thêm thì bỗng nghe bên ngoài có tiếng huyên náo. Ký Nhu lập tức nín thở, vẻ mặt khẩn trương lắng nghe. Lục Tông Viễn liếc mắt ra ngoài, lại đưa mắt liếc qua nàng, cười nhạt.


Chẳng bao lâu, Triệu Sắt bước vào, mắt nhìn thẳng: “Công tử, là người của phủ Khánh Vương tới, muốn lên thuyền lục soát.”


“Phủ Khánh Vương? Không phải phủ họ Từ?”



“Chính là Từ Thừa Ngọc đến mượn người của phủ Khánh Vương.”


Lục Tông Viễn suy nghĩ một lát, liền gỡ lệnh bài bên hông ném cho y, phân phó: “Ngươi cầm cái này ra, bảo với họ trên thuyền có nội quyến, bất tiện để khách lên thuyền.”


Nghĩ đến đây, Triệu Sắt trong lòng đầy ác ý, tiếng xấu công tử trăng hoa khi đang giữ tang, chẳng phải sẽ đồn khắp nơi sao? Cũng vì nữ nhân này mà ra cả! Y thật muốn ném nàng đến trước mặt Từ Thừa Ngọc cho hắn mở rộng tầm mắt. Nhưng lệnh của công tử không thể trái, đành cầm lệnh bài đi ra hồi đáp.


Ký Nhu chỉ nghe ngoài kia Triệu Sắt đáp lời đám thị vệ phủ Khánh Vương, sau đó là vài tiếng “dạ vâng” đầy cung kính, rồi tiếng người xa dần.


Nàng nhắm mắt lại, hơi lạnh từ sau lưng từng đợt từng đợt tràn lên, nhưng lòng lại tự an ủi: ở lại bên hắn cũng tốt, chí ít còn cơ hội báo thù, chờ ngày rửa hận, rồi chết cũng cam tâm. Nghĩ vậy, nỗi sợ hãi ban đầu tan biến, trái lại trong lòng lại dấy lên một tia dũng khí.


Lục Tông Viễn bỗng trầm ngâm nói: “Tam công tử nhà họ Từ đối với nàng quả thật không tệ, sợ bị người trong nhà phát hiện, còn phải đi mượn người từ phủ Khánh Vương. Tiếc rằng nàng lại một lòng muốn tìm cái chết… e là hắn sẽ đau lòng lắm.”


Ký Nhu cười lạnh: “Ngươi còn sống, ta sao có thể chết trước?”


Lục Tông Viễn bật cười lớn: “Hay lắm. Ngủ cùng giường, chết cùng huyệt. Được nàng yêu mến như thế, ta sao có thể phụ lòng?”


Nghe đến ba chữ “Ngủ cùng giường sống”, Ký Nhu chỉ cảm thấy bụng quặn thắt, muốn ói mửa. Nàng xoay người quay lưng lại, không nói gì thêm.


Không ngờ đêm ấy, nàng lại ngủ một giấc say sưa. Đến lúc mở mắt, trời đã sáng bạch.


Vừa lẩm bẩm trong miệng, nàng vừa vén màn trướng lên, khẽ gọi một tiếng “Có ai không?”, đồng thời đưa mắt đảo quanh bốn phía. Bỗng trông thấy trên bình phong có một chiếc trường bào bằng lụa trắng thêu hoa tròn của nam nhân vắt hờ hững, viền áo còn dệt hoa văn sóng nước mây bay, nàng liền khựng mắt lại, thầm nói với chính mình: “Thì ra… chẳng phải là mộng.”



Lúc ấy Vọng Nhi bước vào, phía sau còn có Ức Phương theo sau. Ký Nhu liền đưa tay chỉ vào chiếc trường bào, hỏi: “Chiếc áo kia từ đâu mà có?”


Vọng Nhi thấy nàng hỏi với vẻ lạ lùng, bèn đáp: “Là của Tam gia đó ạ! Tối qua khi Tam gia đưa cô nương về, thấy người bị ướt đẫm sợ trúng phong, nên đã lấy áo ấy choàng lên người cô nương.”


Trong đầu Ký Nhu lại càng thêm mờ mịt rối ren, bèn giả bộ trấn tĩnh gật đầu, chậm rãi nói: “Thì ra là thế… Tối qua ta đi lạc đường, lại trượt chân ngã xuống sông, sau đó mê man chẳng hay biết gì nữa. Tam gia tìm thấy ta ở đâu vậy?”


Ức Phương vì chuyện đêm qua Ký Nhu và Ức Dung đều lạc mất, sợ hãi đến hồn bay phách lạc, đang định tập hợp gia nhân phủ họ Từ đi tìm, thì gặp Thừa Ngọc nghe tin chạy tới, cứng rắn khuyên giải một phen mới khuyên được nàng hồi phủ. Cả đêm nàng ngồi thừ bên ngọn đèn chờ đến sáng, vừa nghe tin Tam gia trong đêm đã đưa cô nương trở về, liền vội vàng chạy sang.


Lúc này đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt lẫn nụ cười, vừa sai Vọng Nhi mang hài thêu đến, vừa kể lại: “Đêm qua có một lão chèo thuyền vớt được cô từ dưới sông lên, đúng lúc Tam gia dẫn người đi tìm, liền thưởng cho lão mấy lạng bạc, rồi đưa cô về. Tam gia vốn dặn mọi người im lặng, không để ai hay biết, sợ kinh động đến lão thái thái. Nhưng mà nửa đêm Tam gia lén lút như vậy, lại chạm mặt bà quản tuần đêm… cho nên… bây giờ cả phủ ai cũng biết rồi, cả lão thái thái, phu nhân, các thím cũng đều hay cả.”


Nàng vừa nói xong liền đưa mắt nhìn Ký Nhu, ánh mắt thấp thỏm chẳng yên, như còn chưa hết hoảng sợ.


Ký Nhu ngẩn người một hồi, biết Lục Tông Viễn không lộ mặt, chuyện này may ra có thể giấu được người khác, nhưng không biết Thừa Ngọc nghĩ thế nào về việc nàng đột nhiên mất tích. Chỉ là lúc này nàng không còn tâm trí đâu mà đoán nữa. Vội vàng sửa soạn sơ qua, sai Vọng Nhi mang theo áo choàng của Thừa Ngọc định đi ra, nào ngờ vừa bước ra cửa, liền có một bóng người đứng chắn, tay vịn lấy khung cửa, cản lối nàng.


Người ấy chẳng phải ai khác, chính là bà vú Đỗ.


Đêm qua, vì chờ đợi Ký Nhu mà bà vú thật sự đã kiệt sức cả tâm thần. Từ khi Ký Nhu được đưa về, bà liền quỳ trước linh vị phu phụ Phùng Nghi Sơn, lầm rầm niệm Phật không dứt. Vừa rồi đứng ngoài cửa sổ, nghe hết lời Ký Nhu nói, trong lòng càng thêm nóng ruột, vội bước đến chặn lối, lại ra hiệu mắt cho Vọng Nhi: “Con đưa Tam cô nương về phòng đi.”


Đợi Vọng Nhi và Ức Phương rời đi, bà vú liền khép cửa lại, kéo tay áo Ký Nhu, dắt nàng ngồi xuống mé giường phía Nam, nghiêm mặt nói: “Con nói thực với ta đi: đêm qua con thật sự là sẩy chân rơi xuống nước, chứ không phải vì chuyện gì khác đấy chứ?”


“Quả thật là bị dòng người trên phố chen lấn mà rơi xuống nước… Bà vú tưởng là chuyện gì khác sao?” Ký Nhu mỉm cười.



Câu này của bà vú Đỗ hỏi ra rất uyển chuyển, lúc đầu Ký Nhu chưa kịp hiểu, nhưng nghĩ kỹ lại thì liền hiểu ngay ý tứ bên trong. Trên gương mặt liền ửng đỏ, lan xuống tận gò má. Trong đầu hiện lên cảnh đêm qua, Thừa Ngọc vội vàng giật lấy chiếc cúc áo bằng vàng, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại không dứt; rồi lại nhớ đến cảnh trên họa phảng, Lục Tông Viễn chạm tay lên má nàng, v**t v* đi v**t v* lại, khiến trái tim nàng như rơi thẳng xuống vực. Hai mắt vẫn không dứt rời khỏi chiếc áo choàng ánh lên từng sợi vải lấp lánh kia.


Trong lòng như có một giọng nói vang lên: Ta sợ hắn làm gì? Hắn tội ác tày trời, vẫn sống tiêu dao khoái hoạt, cớ sao ta lại phải ngày đêm khổ sở giày vò? Lời thề ta phát đêm qua, huyết hải thâm cừu chưa trả, sao có thể nhẹ dạ mà bỏ mạng? Mới qua một đêm đã quên cả lời nguyền ấy rồi sao?


Ký Nhu chìm trong suy nghĩ, vú Đỗ ở bên cạnh âm thầm quan sát. Chốc thấy nàng mặt đỏ như rượu, thần sắc x**n t*nh ẩn hiện nơi khóe mắt chân mày, chốc lại như sương khói phủ mờ trán ngọc, trông mà buốt dạ. Tay nàng cầm lấy ống tay áo choàng, lúc nắm chặt lúc buông lơi, thần sắc rõ ràng là dáng vẻ một thiếu nữ đang độ xuân thì, tâm tư rối bời.


Bà vú sốt ruột, giật lấy áo choàng trong tay nàng, ném sang một bên, giọng giận mà thương: “Con thật là lòng sắt dạ đồng rồi sao? Phủ họ Từ này là một vũng nước đục, chẳng thể dễ mà chạm vào đâu!”


Ký Nhu mỉm cười: “Bà vú, bà chưa từng nghe câu này sao ,nước đục dễ bắt cá đấy.”


Tuy là lời nói đùa, song nét mặt nàng thì không hề nửa phần lay động, rõ ràng đã có chủ ý trong lòng. Bà vú Đỗ lúc trước khuyên cũng khuyên rồi, năn nỉ cũng đã năn nỉ, nay chẳng còn cách nào khác, chỉ biết thở dài một hơi, đem áo choàng nhét lại vào lòng nàng, bực dọc bảo: “Đi đi, đi đi! Nếu thật thành ra chuyện, thì lại càng rầy rà to đấy! Cũng may trước giờ chưa nghe nói Tam gia từng nhận ai vào phòng, mấy trò che trời lấp biển ấy… có khi cũng đã có vài người rồi.”


Bà còn đang lải nhải ở trong phòng, Ký Nhu đã bước ra khỏi cửa, chẳng nghe thấy nữa. Nàng đi một mạch đến viện của Thừa Ngọc, thấy Định Xuân đang dẫn mấy nha hoàn ngồi may vá ngoài sân. Ký Nhu lấy làm lạ: giữa mùa đông giá buốt, tay chân còn run lên cầm cập, cớ sao không vào phòng mà lại ngồi ngoài này?


Ý nghĩ ấy chưa kịp thoát khỏi miệng, thì trong phòng liền vang lên một tiếng “choang” sắc lạnh, như thể có ai đó vừa đập vỡ một món đồ sứ. Ký Nhu lập tức dừng bước, đứng lặng một hồi, lờ mờ nghe thấy tiếng phu nhân họ Phó đang tra hỏi Thừa Ngọc chuyện tối qua. Hắn không giải thích nhiều, chỉ dùng giọng điệu hiếm thấy kiên quyết mà đường hoàng nói: “Người ta nhìn thấy thì đã sao? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, chỉ cần muội ấy bằng lòng, thì ta cưới nàng về làm vợ là được!”


Phó phu nhân tức đến run giọng: “Đồ không nên thân! Con bé ấy mà đáng để con phải thấp mình đến vậy sao? Việc hôn sự của con cái, xưa nay đều do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, có đâu chuyện một lời là xong? Con tưởng cha với tổ mẫu của con đều đã chết cả rồi chắc!”


Ký Nhu nghe đến đó, đâu còn đứng nổi nữa, liền vội quay đầu bỏ đi. Vừa cất bước đã làm phát ra tiếng động, bị đám nha đầu trong sân bắt gặp. Định Xuân vội bỏ rổ trúc xuống, trên mặt hiện rõ vẻ ngượng ngùng, bước lên đón, nói: “Cô nương chiều hãy trở lại, Tam gia đang cùng phu nhân nói chuyện.”


Chủ sự là nàng, nhưng lại bình tĩnh hơn cả người hầu. Chỉ khẽ gật đầu, đem áo choàng trong tay đưa cho Định Xuân, nói: “Trả cái này cho Tam gia.”



Nàng bước đi vài bước, rồi như sực nhớ ra điều gì, đưa mắt nhìn chiếc áo đang may dở trong tay Định Xuân, cười nói: “Là áo của Tam gia phải không? Đường kim mũi chỉ tinh tế kín kẽ, thật khéo lắm. Khi nào rảnh ghé qua viện ta một chuyến, chỉ bảo mấy con bé bên ấy với.”


Định Xuân ở trong phủ đã hơn mười năm, tai thính mắt tinh, vừa rồi đã lén nghe rõ mồn một, giờ nghe câu ấy của Ký Nhu, sao có thể không vui mừng? Vội đáp: “Cô nương không chê, ngày mai nô tỳ sẽ đến ngay.” Vừa nói vừa đưa nàng ra tận cổng viện.


Chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, thì đã thấy Thừa Ngọc sải bước đi ra, hai người chạm mặt nhau ngay trước cửa. Ánh mắt vừa giao nhau, Ký Nhu liền nhận ra trên mặt hắn có mấy vết hằn ngón tay. Thừa Ngọc cũng kịp nhận ra, vội quay mặt đi, miệng lẩm bẩm một câu “Nhu muội”, rồi lập tức bỏ đi. Đi được mấy bước, ngoái lại nhìn, thấy Ký Nhu một mình đứng lặng bên ngoài cổng, không nói một lời, trên mặt mang theo vẻ bâng khuâng mất mát, khóe mi cong dài như lông vũ khẽ rung, ngưng lại thành một giọt lệ trong suốt, lặng lẽ rưng rưng trong mắt nàng.


Thừa Ngọc trong lòng như bị ai níu lấy, liền quay bước trở lại, vén tay áo lau đi giọt lệ kia trên má nàng. Thấy nàng không tránh né, im lặng nhận lấy, hắn bỗng mỉm cười, nắm tay nàng, nói: “Tối qua muội về trễ, khiến tổ mẫu cả đêm không ngủ được, chúng ta mau đến thỉnh an bà đi!”


Ký Nhu giật tay một cái, nhưng không rút ra được. Thừa Ngọc cũng không ngoái đầu lại, chỉ dùng một tay nắm chặt tay nàng, lôi đi thẳng về thượng phòng của lão thái thái.


Đến nơi, giữa bao ánh mắt đổ dồn, hắn mới buông tay nàng ra. Chỉ thấy đám tỳ nữ mụ quản trong sân, từ lâu đã nghe chuyện Tam gia giữa đêm ôm một cô nương ướt sũng trở về, nay trông hai người như thế, trong lòng đều thấp thỏm ngờ vực, ánh mắt nhìn sang cũng đầy dò xét.


Thừa Ngọc chẳng màng đến tiểu tiết, cũng không đợi người thông báo, cứ thế bước vào. Thấy lão thái thái đang tựa vào gối thêu trên giường, mắt nhắm hờ như mơ màng chưa tỉnh. Bên cạnh là phu nhân họ La đang nói chuyện hớn hở. Vừa thấy Thành Ngọc bước vào, bà liền dừng lời, vui vẻ gọi: “Ngọc nhi đến rồi!”


Lại nhìn thấy Ký Nhu đi theo sau, bà càng cười tươi, tự mình ra đón, nắm tay nàng nói: “Người một nhà cả, còn thẹn thùng gì nữa? Sau này còn phải thường xuyên đến chuyện trò với lão thái thái, không cần lần nào cũng đợi có người truyền báo đâu.”


Giọng điệu vui mừng kia, khiến lão thái thái thoáng sinh phản cảm, giả vờ không nghe thấy, chỉ mở mắt nhìn Ký Nhu từ đầu đến chân, từ chân lên đầu. Thấy nàng trên mặt nở nụ cười nhẹ, hành lễ với mình xong liền lui xuống ngồi bên dưới, thần sắc trấn tĩnh, bước đi khoan thai, chiếc váy phượng đuôi dài thêu hoa điểu kim tuyến mười hai mảnh, ánh sáng lưu chuyển, mà gấu váy không động lấy một đường chỉ.


Lão thái thái lập tức hài lòng ba phần. Thầm nghĩ: Thừa Ngọc nhiều năm chọn lựa, chỉ riêng với nàng là có đôi phần lưu tâm, nếu không có sắc mạo thế này, e cũng khó trấn được hắn. Dù con bé không cha không mẹ, nhưng có một người dì ruột chống lưng, cũng không đến nỗi kém cỏi. Cân nhắc một phen, bà đã ngầm cho phép mối hôn sự này.


Lão thái thái bèn vẫy tay gọi cả hai đến gần, mặt nghiêm lại nói: “Lần sau đi xem đèn, nhớ mang theo nhiều người, không được như hôm qua đi loạn cả lên! Ngọc nhi, con cũng không được đi múa rồng múa sư tử nữa! Muội muội bị lạc, đều là lỗi của con cả đấy!”


 


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 33
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...