Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu

Chương 14


“Biết rồi mà!” .Ký Nhu dịu giọng đáp: “Bà vú, theo ý con thì, con vẫn muốn ở lại trên núi này. Nhưng đạo lý đâu phải muốn là được. Chúng ta ba người, đều là nữ nhi yếu đuối, tay không bắt nổi gà, dựa vào việc anh Yến Vũ làm công dưới núi, nào có thể nuôi nổi ai? Ở Kim Lăng này, không gốc không rễ, cuối cùng cũng phải nương nhờ nhà người. Chịu đựng chút oán khí của thân thích, vẫn hơn bị mấy bà ni cô lắm điều ở nơi này ức h**p. Dì dù có thương con, nhưng quanh năm chẳng gặp mặt, ân tình đến đâu cũng dần nhạt đi. Chi bằng về ở cạnh, ngày ngày hầu hạ dưới gối, sáng sớm tối hôm luôn được thấy mặt, biết đâu lại có chỗ xoay chuyển.”


Vú Đỗ nghe nàng nói một hồi, trong lòng vừa mừng vừa lo, hốc mắt cũng đỏ hoe. Bà khẽ thở dài, nói: “Ta biết ngay mà, A Nhu nhà ta nào phải đứa hồ đồ. Nếu lòng con đã rõ, thì bà vú cũng không giấu nữa… Nghe nói đại thọ của Lão phu nhân nhà họ Từ là vào tháng Mười Một. Từ khi ta mới theo về Kim Lăng, đã bắt tay làm thêu, ròng rã mấy tháng, mấy hôm trước vừa mới thêu xong, hôm qua lại cho Yến Vũ mang xuống núi thuê người lồng khung. Chờ có tin xác thực, ta sẽ mang đến làm lễ mừng thọ. Dì con tính khí nhu nhược, không dám mở miệng giúp người, thì ta với con sẽ tự đến nhờ lão phu nhân! Dù sao cũng là thông gia, cha mẹ con lại vì xã tắc Đại Lương mà bỏ mình, thử xem họ có nỡ để con một cô gái mồ côi không nơi nương tựa , bị đẩy vào cửa am, không người đoái hoài hay chăng!”


Ký Nhu nghe xong sững người, chỉ nghẹn ngào kêu một tiếng “Bà vú”, rồi nghẹn lời không nói được nữa. Một lúc lâu sau, nàng mới cười chua xót: “Thì ra vì chuyện ấy… bà mới ngày đêm thêu thùa, hành hạ đôi mắt thành ra thế này…”


“Chuyện cỏn con gì đâu!”. Vú Đỗ cười mà nước mắt rưng rưng .“Chỉ mong có thể khiến lũ mắt chó coi thường người nhà họ Từ , phải mở mắt nhìn lại một lần! Để cho cha mẹ con nơi suối vàng cũng được an ủi…Nhu cô nương nhà ta là người có phúc!”


Bà cười một trận rồi lại cau mày, nói: “Chỉ e là trong phủ họ Từ kia, lòng người khó dò, nghĩ đến là nơm nớp bất an. Xưa nay người ta vẫn nói: Cửa quyền sâu tựa biển mà…”


“Thì có là biển sâu gì đi nữa…” .Ký Nhu mỉm cười, nét mặt bỗng phủ một tầng u ám. Nàng nhẹ giọng nói : “So với những chuyện ta từng trải qua, đã là gì đâu?”


“Chúng ta đã nói rồi . Không được nhắc lại những chuyện cũ nữa!” .Vú Đỗ thoáng không vui.



“Dạ, con đã sớm quên rồi.” Ký Nhu cười tươi, mắt cong cong như trăng non đầu tháng, vòng tay ôm lấy cổ vú Đỗ, má áp vào gò má bà, nũng nịu nói – “Con còn phải nhờ dì chọn giúp một tấm lang quân thật tốt, sau này còn phụng dưỡng bà vú lúc về già nữa mà!”


Tận sâu trong phường Minh Kha nơi kinh thành Kim Lăng, phủ họ Từ những ngày gần đây bỗng nhộn nhịp khác thường. Cách cửa phủ chừng mấy trượng, dưới hai gốc hoè cổ tán rợp lá sum suê trước cổng lớn, xe ngựa đỗ kín, chật cả đầu ngõ không còn lối mà chen. Lúc ấy, Yến Vũ đánh xe thong dong đến nơi, giật cương ghìm ngựa dừng lại nơi cách dòng người một quãng, đoạn nhảy xuống xe, giơ cao thiếp hồng trong tay, vừa lớn tiếng hô: “Nhường đường! Nhường đường nào!” vừa chen lách, gắng sức vượt qua đám đông, lách mình chui vào cửa phòng giữ khách.


Phủ họ Từ náo nhiệt chẳng phải vô cớ. Tháng mười một đầu tháng, đúng là ngày sinh của lão phu nhân nguyên phối lão Quốc công, cũng là mẫu thân đương kim Thượng thư bộ Lại Từ Sưởng và giảng quan Hàn Lâm Từ Kính Chi. Phủ Từ từ cuối tháng mười đã mở tiệc đón tiếp thân hữu gần xa khắp trong ngoài Kim Lăng đến chúc thọ. Đến mồng ba tháng mười một, đúng ngày sinh nhật, đồng liêu của Từ Sưởng tề tựu đông đủ, trước đến bái chúc lão phu nhân, dâng lễ mừng thọ, sau cùng rủ nhau sang Tây viên nghe kịch.


Vở kịch kéo dài đến tận xế chiều. Dưới hiên, các loại bồn cảnh như bạch cúc, phong đỏ, sơn trà, thục quỳ… thi nhau úa rữa ,tàn phai, chẳng còn dáng dấp diễm lệ ngày nào. Chỉ riêng trong thuỷ tạ giữa hồ ở Tây viên vẫn còn màn đỏ trướng xanh, cờ xí phấp phới, không khí rộn rã như hội. Trên sân khấu vây bằng lan can khắc hoa, đào kép vào vai Lý Hương Quân nghiêng mình dựa lan can, đầu hơi cúi, dáng ngượng ngùng thẹn thùng, đang ngân nga khúc “Miên Hương”:


“Lầu đài rúng động hoa nghiêng,
Rèm lay gió thổi mơ màng dáng ai.
x**n t*nh vô hạn dâng trào,
Cài trâm nguyện ý, cùng nhau chải đầu.
Hoa dại càng điểm thêm xuân,
Cỏ thơm theo gió, cũng xứng danh phu nhân.
Đêm nay bóng đèn xuyên sa đỏ,
Kẻ dạn dày cũng phải ngại ngần,
Mở lời sao khó thành câu!”


Tiếng hát ngân nga chưa dứt, đào kép khép môi son, đưa ánh mắt láo liên lướt khắp khán đài, trong mắt phảng phất nửa vui nửa oán, vừa nhu vừa mị, khiến người xem say sưa, mê mẩn đồng loạt hô to: “Hay lắm!”


Trong các lầu gác dành cho nữ quyến ngồi xem kịch, ai nấy cũng chăm chú, xôn xao hỏi thăm xem ai thủ vai Lý Hương Quân. Biết được là người đất Thục, từ nhỏ lớn lên trong đoàn hát, tên là Hạnh Xuân, ai nấy càng tán thưởng. Người thì khen giọng Thuỷ mài (thuỷ ma cường) của nàng mềm mại mượt mà, xuống âm cũng thuần thục thanh khiết.


Thiếu phu nhân nhà Tả Đô Ngự sử là phu nhân họ Tần thừa lúc bốn bề không ai, len lén kéo tay áo Nhị phu nhân họ Từ là Tống phu nhân , cùng bước ra đứng nơi cửa sổ.



Phu nhân họ Tần khẽ nói: “Thiệt cũng lạ, sao ta thấy con Hạnh Xuân kia cứ len lén đưa mắt liếc về phía Nhị công tử mãi thế? Há chẳng phải hai người lại có tình ý gì rồi ư?”


Phu nhân họ Tống nghe vậy hơi loạng choạng, ngón tay thon thả cứ xoắn khăn mãi không thôi, nhưng mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, gượng cười đáp: “Việc ấy thật hay giả, mặc kệ hắn. Tổ mẫu cùng mẹ chồng ta xem mấy đứa con cháu họ Từ như của quý trong tay, chẳng ai dám hé lời chê trách? Nhị thúc được vào Nội các, cha chồng ta vui mừng, liền thưởng luôn hai nha hoàn cho Đại công tử, khiến nhà ta tức đến nỗi suốt ngày bóng gió xa xôi, nói rằng cha ‘chỉ thương cháu, chẳng thương con’. Nay thì dính líu với con Hạnh Xuân kia rồi đấy! Thôi kệ! Công tử quý tộc, mấy ai chẳng ngày ngày ôm đào kép, đùa với xướng ca, ta lại được yên thân.”


Phu nhân họ Tần cười nói: “Chứ Tam gia nhà họ Từ thì lại là người tốt đấy chứ.”


“Là Tam công tử đó sao?” Phu nhân họ Tống kéo dài giọng, khẽ hừ một tiếng, giọng không giấu được vẻ khinh miệt: “Người ngoài khen ngợi chẳng qua cũng vì bề ngoài tuấn tú nho nhã. Chứ trong bụng ra sao, nương tử còn chẳng rõ? Mười bảy mười tám tuổi đầu rồi, không lo dùi mài kinh sử, đối với trưởng bối thì thờ ơ lãnh đạm, duy chỉ giỏi tiêu pha xài tán. Suốt ngày đấu gà cưỡi chó, gảy đàn thổi sáo, không có lấy một ngày đoan chính. Nói ra thì, ngay cả Nhị lang nhà thiếp cũng còn hơn hắn một bậc.”


Phu nhân họ Tần liền tiếp lời: “Nhưng cũng phải công nhận, Tam công tử thật có dung mạo hơn người. Thiếp từng gặp qua hai lần, chỉ thấy diện mạo thanh tú dị thường, so với nữ nhi còn phần diễm lệ hơn. Lại là quý tử muộn màng của Thượng thư đại nhân, gia đình cưng chiều cũng chẳng lạ. Có điều, nuông chiều thái quá cũng không phải phúc, mười tám rồi, cớ sao chưa thấy ai đứng ra dạm hỏi?”


Phu nhân họ Tống đáp: “Xưa nay cũng từng xem qua vài mối, chỉ là hắn mắt cao hơn đầu, không ai lọt nổi vào mắt. Lại thêm hai năm nay triều đình điêu đứng, thế cuộc bất ổn, chuyện hôn phối tất cũng bị gác lại. Giờ thì, ngay cả công danh cũng chưa có, lại vướng chút thân thích với phủ Mẫn vương, thử hỏi nhà nào còn dám gả con gái cho hắn?”


Năm xưa, tiên đế triều Đại Lương khi Kim Lăng thất thủ đã bị phế làm Mẫn vương. Đại tiểu thư phủ họ Từ, vốn do phu nhân họ La sinh ra, hiện làm trắc phi của Mẫn vương. Nói cho đúng, Tam công tử chẳng qua chỉ là biểu đệ của Mẫn vương phi, quan hệ thân tộc còn chẳng thân bằng Nhị công tử là ruột thịt. Thế nhưng vì cớ ấy mà hôn sự bị trì hoãn, kể cũng đáng thương. Phu nhân họ Tần nghe đến đây, trong lòng không khỏi thở than, song lời ấy dẫu sao cũng chẳng thể thốt ra trước mặt phu nhân họ Tống, chỉ còn biết nhếch môi, lặng lẽ lắc đầu.


Phu nhân họ Tống đảo mắt nhìn quanh, rồi giơ tay trỏ về hướng tây, hạ thấp giọng nói: “Tam công tử nhà ta dạo này ngày đêm chẳng rời khỏi vị kia ở sát vách, hai người như hình với bóng, khiến đám hạ nhân trong phủ xì xào bàn tán không dứt. Kẻ không tỏ rõ nội tình còn ngỡ rằng y chỉ là muốn mượn thế leo cao, kỳ thực…”



Bốn chữ “thân thế cao quý” lọt vào tai phu nhân họ Tống, liền khiến lòng bà nhói lên. Nhớ thuở xưa khi Đại Lương còn hưng thịnh, nhắc đến phủ Định Quốc công, ai ai chẳng xưng tụng là dòng dõi đế vương, quyền thế nghiêng thành. Thế mà chỉ trong chớp mắt, triều chính xoay vần, nhà tan nước mất, kẻ từng bước trên mây giờ phải cúi đầu trong bụi, gặp mặt nữ quyến phương bắc còn chẳng dám ngẩng cao đầu.


“…Phải đấy.” Bà cười nhạt, không muốn nhiều lời, chỉ đáp cho xong chuyện. Song trong lòng lại nghĩ đến việc tam công tử buông thả phóng túng, bất giác thấy nhị công tử tuy phong lưu nhưng cũng là chuyện thường, không đáng chấp. Thế là bà đưa mắt liếc về phía người đang đứng nơi đông đúc kia, gật nhẹ đầu một cái. Ngón tay thon nhỏ điểm nhẹ lên không, rồi mỉm cười kín đáo sau tấm khăn tay.


Từ Thừa Huy ngó thấy động tác của nàng, liền làm bộ như không để tâm, miệng nghe bọn tiểu đồng bẩm báo bên tai, tay vung vẩy ra hiệu lui, đoạn đứng dậy, đi thẳng đến gian lầu nơi nữ quyến đang ngồi. Khi đi ngang qua bên phu nhân họ Tống, tay lén lướt qua hông nàng một cái, mặt vẫn điềm nhiên như thường, rồi tiến đến chỗ La phu nhân ngồi.


La phu nhân vốn ngồi cạnh phu nhân họ Từ, đang chuyện trò cùng mấy vị tiểu thư phu nhân khác, chợt thấy ánh mắt mọi người hơi khác lạ , các phu nhân thì chỉ cười khẽ, còn các tiểu thư thì lấy quạt tròn che mặt, ánh mắt lơ đãng dao động , bà đoán điều chẳng lành. Ngoảnh đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Từ Thừa Huy ung dung đi về phía nữ quyến, đôi mắt còn ngó ngang ngó dọc, liền chau mày quát khẽ: “Vô phép! Ngươi dám tuỳ tiện xông vào nơi này sao? Các tiểu thư nhà lành đều đang ở đây, còn không mau lui ra!”


“Chỉ là thông gia với nhau, các vị tiểu thư cũng là chỗ quen biết lâu ngày, mẫu thân hà tất phải nghiêm trọng như vậy?” Từ Thừa Huy cười lười biếng, làm đám tiểu thư mặt mày đỏ ửng cả lên. Thấy nét mặt La phu nhân đã bắt đầu nghiêm khắc, y cũng không dám đùa nữa, vội nghiêm chỉnh nói: “Phía trước mới thu thêm một đợt lễ mừng thọ, nhưng trong kho đã không còn chỗ để, con muốn mở thêm mấy gian phòng trống… mong mẫu thân đích thân xem xét qua.”


La phu nhân nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng cũng chẳng tiện hỏi han trước mặt mọi người, đành cáo từ mấy vị phu nhân rồi cùng Thừa Huy đi vòng ra sau các gác nhỏ không người, cất giọng hỏi: “Ngươi lại gây chuyện gì nữa rồi? Dám ở trước mặt Thái thái mà nói càn! Hôm qua ta đã dọn xong mấy gian phòng trống, làm gì thiếu chỗ mà chứa đồ?”


Từ Thừa Huy bật cười, chắp tay thi lễ, nói: “Mẫu thân anh minh, chẳng điều gì lọt qua mắt được.” Chàng cười ha hả, đích thân dùng tay áo phủi bụi trên bàn đá, mời bà ngồi xuống rồi mới chậm rãi nói:


“Quả là có việc không tiện nói trước mặt người ngoài. Nhưng không phải lỗi do hài nhi… Là thế này: vừa rồi con từ ngoài về, thấy có người đang khiêng lễ vật vào cửa, lại kèm theo một phong thiệp hồng, bên trên ghi ‘Trấn Định Phùng thị kính bái’. Con nghe đến cái tên Phùng thị ở Trấn Định, chẳng phải là biểu cữu đã mất của con đó sao? Biểu cữu, biểu cữu mẫu đều đã qua đời, vậy Phùng thị ở đâu ra? Bèn sai tiểu đồng đi dò, mới hay biểu muội bên nhà ấy hai năm trước đã đến Kim Lăng, lại bị mẫu thân đưa vào chùa nữ tu trên núi Tán Lộ để ở… Mẫu thân làm vậy, quả là không ổn.”



La phu nhân nghe đến đây thì ngẩn người, nhưng về sau dần dần nét mặt lại bình tĩnh trở lại, chậm rãi nói: “Ra là chuyện ấy… Ta còn tưởng là gì lớn lao lắm. Năm đó Trấn Định thất thủ, trong thành rộ lên tin đồn rằng biểu muội con bị quân địch bắt làm con tin, khiến biểu cữu con buộc lòng phải mở cửa thành hàng giặc. Hoàng thượng… tức Mẫn vương bấy giờ còn vì thế mà giận lây sang phụ thân con. Ta vì e dè, mới đành đưa biểu muội vào chùa ở tạm. Hai năm nay loạn lạc liên miên, cũng chưa tiện đón nàng về.”


“Không phải không tiện, mà là mẫu thân không muốn đó thôi.” Từ Thừa Huy cười gượng, “Từ khi đại tỷ bị phế truất, mẫu thân làm gì trong phủ cũng khó khăn hơn trước, đương nhiên trừ được việc nào hay việc ấy. Nhưng cũng không nên cứ để biểu muội ở mãi trên núi, không một lời hỏi han.”


Khóe môi La phu nhân khẽ giật, vành mắt liền hoe đỏ. Bà lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Con tưởng ta cam lòng sao? Dù biểu muội con ở trên núi, còn được yên tĩnh đôi phần. Còn tỷ tỷ con, vốn là quý phi đương triều, bỗng chốc thất sủng, nay ngày nào cũng phải sống trong bất an, đến lễ mừng thọ cho tổ mẫu cũng phải âm thầm lặng lẽ… Ta hận lũ người nước Chu kia đến tận xương tủy…”


Thừa Huy thấy bà xúc động, cũng hơi áy náy, liền khuyên giải vài lời rồi đánh trống lảng, nói: “…Nói về chuyện của biểu muội: mẫu thân có biết, lần này nàng gửi tặng một món gì làm lễ mừng thọ không?”


“Là gì?”


“Một bức bình phong thêu tay, dùng kỹ pháp Cố thêu tuyệt hảo.” Giọng nói Thừa Huy ẩn chứa mấy phần hứng khởi, đến mức La phu nhân cũng sinh nghi, ngẩng đầu nhìn y. Chưa kịp mở miệng, thì đã thấy phu nhân họ Tống vừa đi vừa ngó tới, biết ngay nàng ta là cố ý theo dõi Thừa Huy xem có tằng tịu với tì nữ hay không, La phu nhân trong bụng chẳng vui, mặt sa sầm. Đợi nàng ta hành lễ xong xuôi, mới quay sang hỏi: “Ngươi nói thử xem, thứ Cố thêu ấy có gì đặc biệt?”


Từ Thừa Huy thấy ánh mắt phu nhân họ Tống vẫn không ngừng đảo quanh mình, bèn mỉm cười trấn an, đoạn quay sang La phu nhân nói: “Cố thêu tuy là hàng quý, nhưng trong phủ ta xưa nay không mấy ai hứng thú. Con nhớ rõ đã nghe tam đệ kể, bên vương phủ sát vách, lão Thái phi cực thích Cố thêu, từng thưởng cho tam đệ một cái túi gấm thêu hoa văn đông trùng. Lần này con trông kỹ lại bức bình phong của biểu muội, tay nghề so với cái túi kia còn tinh xảo hơn gấp bội.”


La phu nhân gật đầu: “Phải rồi, bên cạnh biểu cữu mẫu ngươi xưa kia có một bà vú, vốn là con nhà làm nghề thêu ở đất Cố, sau vì sa sút mới vào phủ ta làm người dưới… Họ Đỗ thì phải?”


“Chính là vú Đỗ ấy!” Thừa Huy vỗ tay, cười nói: “Nếu người này được đưa vào phủ, sau này đến sinh nhật Thái phi, bảo bà ấy thêu một bức Quan Âm dâng lên vương phủ, chẳng phải quá tốt sao? Còn chuyện của biểu cữu, lại càng dễ xử. Nay triều đình đang muốn thu phục lòng trung thần cũ, nghe nói còn định lập ‘Trung lương phổ’, biểu cữu ta cũng có tên trong danh sách chọn lọc. Nếu ta đưa biểu muội về phủ, chẳng chừng thúc phụ còn được nở mày nở mặt trên triều. Biểu muội chỉ là nữ nhi khuê các, lại ít ra khỏi cửa, ai dám dèm pha gì? Cùng lắm là sau này bỏ ra vài ngàn lượng bạc làm của hồi môn, chọn cho nàng một nơi tốt để gả đi là xong.”


Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Truyện Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu Story Chương 14
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...