Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi

Chương 73: Cái gọi là chương cuối (3)


Nhà tù Lai Bố Đức.


An Cát Lệ Na xách theo hành lý và mặt nạ dưỡng khí, lặng lẽ đứng ngoài cổng nhà tù, sắc mặt còn u ám hơn cả đám mây trên đầu.


Trời đang mưa.


Mùi hương này bà ta rất quen thuộc, chính là thứ thuốc mà bà ta tự tay điều chế.


Cảnh tượng này có hai vấn đề.


Thứ nhất, nếu trời đang mưa thuốc, chứng tỏ quảng trường đã tập hợp xong, bên Y Lệ Sa Bạch đã bắt đầu hành động.


Thứ hai, một khi hành động đã bắt đầu… thì tuổi thọ của đám người đó cũng phải truyền sang bà ta rồi mới đúng. Nhưng tại sao đến bây giờ bà ta vẫn cảm thấy cơ thể nặng nề thế này?


Đặc biệt là các khớp.


Cái lạnh khiến mặt và ngón tay bà ta đau nhói, đầu gối thì nhức buốt như thể sống dở chết dở.


Rốt cuộc đã thành công hay chưa?


An Cát Lệ Na thử nhấc hành lý lên vài lần, cảm thấy lần này nhẹ nhàng hơn so với trước, nhưng nhất thời vẫn không thể chắc chắn đáp án.


Thế nhưng, trong phạm vi những căn nhà mà bà ta đã dựng lên, giờ đây quả thật không còn ai sống sót. Và hơn nữa… An Cát Lệ Na rất tin vào lời tiên tri của Mai Bối Tư.


Thuốc này chắc chắn sẽ hủy diệt cả thị trấn và làm ô nhiễm nguồn nước.


An Cát Lệ Na bung dù ra, vẻ mặt vui vẻ bước vào màn mưa.


Đã đến lúc chào đón bữa tiệc đẫm máu của Lai Bố Đức rồi.


Còn về kẻ giả người duy nhất còn sống sót trong nhà tù… cứ để cô ta ngồi ngây ngẩn bên lò sưởi đi. Dù sao thì, một người bình thường cần hô hấp, mãi mãi cũng không thể bước ra khỏi nghĩa địa này.


Bị giam cầm đến chết trong cô độc, xem như đã mở ra một cách chết mới cho kẻ giả người.


Thật là sáng tạo làm sao.


Cách An Cát Lệ Na vài trăm thước, tên móc túi, người sắp được ghi danh vào bách khoa toàn thư về cái chết của kẻ giả người, dụi dụi mắt.


Vừa rồi động tác ném búp bê vào lửa của cô ta quá vội vàng, khiến tro bụi văng ra, bay thẳng vào mắt.


Vẫn còn bảy mươi, tám mươi con búp bê và vài trăm quyển sách nữa.


... Chỉ cần mỗi phút cô ta đốt ba con búp bê và bảy quyển sách, là có thể kịp hẹn với Lạc Ôn.


Tên móc túi tuyệt vọng nghĩ.


Lạc Ôn nói, An Cát Lệ Na có thể đi, cũng có thể không. Nếu đi, thì không được để lại thứ gì bà ta đã bỏ lại. Nếu không đi… thì cứ tận dụng “tài năng móc túi”, lén lút đốt bừa một ít đồ là được.


Tên móc túi vừa dụi mắt, vừa máy móc nhét sách vào lò sưởi.


Ban đầu, cô ta không định để ý đến nội dung của đống sách này. Nhưng không hiểu sao, tựa đề trên bìa lại thống nhất đến kỳ lạ. Đều có cùng một cấu trúc: phía trước là một cái tên được viết mờ một cách cố ý, phía sau là từ “giao dịch” viết một cách nguệch ngoạc.



Điều kỳ diệu là…


Tên người trên những cuốn sách này có thể thay đổi.


Bạn nhìn chằm chằm vào cái tên “Y Lệ Sa Bạch”, mở sách ra, mục lục trên trang lót lại ghi “A Kì Nhĩ”. Bạn kinh ngạc lật về trang bìa, nhưng trên đó lại hiện rõ ràng là cái tên “Kiều Sâm Phí Sách”, như thể nó vốn dĩ đã được in như vậy ngay từ đầu.


Điều này chưa phải là điều khiến tên móc túi đau khổ nhất.


Vốn dĩ cô ta không quen biết những người này, nhưng vấn đề quan trọng nhất lúc này là mấy cuốn sách này quá khó cháy.


Nửa tiếng trôi qua, một quyển sách mới cháy được một nửa trong đống lửa.


Chờ đến khi đống sách này cháy hết, e rằng ngọn lửa cũng cạn kiệt sức lực mà tắt mất rồi.


Tên móc túi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đống lửa.


Những cuốn sách trong lửa bị thiêu đốt một cách đầy khiêu khích.


“…”


Một lúc lâu sau, một bàn tay chần chừ vươn vào lửa, nhặt một quyển sách còn vương lửa than ra.


Cuốn sách chưa kịp vui mừng vì thoát nạn, đã thấy chủ nhân của bàn tay đó nghiêm túc đặt nó trở lại giá sách.


Mang theo cả hơi nóng bỏng rát của mép trang sách.


Ngọn lửa len lỏi sang những quyển sách bên cạnh, chậm rãi và tinh tế thiêu đốt từng chút một.


Bên cạnh giá sách, tên móc túi cẩn thận quỳ xuống, dùng một thanh củi đang cháy bình thường… châm lửa cho cả giá sách.


Một ngọn lửa đơn độc không bằng một đám cháy rực rỡ.


-


Trung tâm quảng trường Lai Bố Đức.


Y Lệ Sa Bạch day trán, mãi mới thoát khỏi những ký ức ác mộng kia.


Cô ta nhớ ra mình từng có một đứa trẻ, lúc nào cũng để một bên tóc tết lỏng lẻo, chạy đến tìm cô ta…


Gương mặt Y Lệ Sa Bạch lạnh băng.


Nếu lúc này Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư sống lại và xuất hiện trước mặt cô ta, cô ta nhất định sẽ tự tay g**t ch*t ông ta.


Trán Y Lệ Sa Bạch lấm tấm mồ hôi, cúi xuống, vẫy tay gọi Kiều Tư Phí Xá Nhĩ với vẻ mặt lạnh tanh.


Kiều Tư Phí Xá Nhĩ vừa xoa huyệt thái dương, vừa ghé lại gần.


“Đi tìm Lạc Ôn Các Lâm. Nói với cô ấy, tên thật của cô bé tóc tết là…”


“Ái Lệ Ty?” Lạc Ôn nhướng mày.


Câu trả lời vừa len qua đám đông này… nghe thế nào cũng thấy không đáng tin.



Cái tên mới mà Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư tự đặt, không chỉ trùng với tên của cô bé tóc tết, mà ông ta còn ngang nhiên mang cái tên đó, cố chen vào làm việc trong văn phòng của Y Lệ Sa Bạch.


Tâm lý vặn vẹo đến mức nào vậy chứ?


Kiều Tư Phí Xá Nhĩ kiên quyết gật đầu.


Anh ta nhìn Lạc Ôn, ánh mắt đầy xúc động: “Lạc Ôn Các Lâm, không ngờ cô thật sự là chủ trang viên…”


Lạc Ôn: “...?”


Kiều Tư gõ nhẹ lên đầu mình: “Tôi đã thấy nội dung giao dịch giữa Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư và An Cát Lệ Na.”


Anh ta dừng lại một chút: “Nhưng mấy thứ đó cứ như đã nằm trong đầu tôi tám trăm năm rồi ấy. Xem xong là quên ngay, chỉ còn ấn tượng mơ hồ. Tôi chỉ nhớ phần liên quan đến mình.”


“Anh?” Lạc Ôn nheo mắt: “Anh không phải là học trò của An Cát Lệ Na à? Hai người còn từng có giao dịch?”


Sắc mặt Kiều Tư Phí Xá Nhĩ lúc đỏ lúc trắng, nghiến răng nói: “Phải. Vì vậy bà ta đã lấy đi một nửa tài năng văn chương của tôi…”


“Một nửa?” Lạc Ôn sững người, vẻ mặt căng thẳng: “Chỉ thế thôi mà đã đáng sợ thế này rồi…”


Nếu là toàn bộ, e rằng có thể đảo lộn cả nền văn minh mất.


Kiều Tư Phí Xá Nhĩ: “…”


Anh ta chỉ dám giận mà không dám nói gì, vội vàng chuyển chủ đề, chỉ vào người quản gia đứng sau Lạc Ôn: “Anh ta sao thế?”


Đứng đó nhắm mắt như một con rối, cứ như thể mất đi linh hồn.


Lạc Ôn: “Đang đau đầu, đừng quấy rầy anh ấy.”


Kiều Tư gật đầu, có vẻ nửa hiểu nửa không: “Giống chúng ta?”


Nhưng trông có vẻ nghiêm trọng hơn nhiều.


Bố Lan Địch ghé sát tai Lạc Ôn, khẽ nói: “Anh thấy… An Cát Lệ Na nói rằng bà ta để lại cho em một món quà.”


Hơi thở nóng rực của anh làm Lạc Ôn giật mình, sau đó ngẩn ra: “Quà?”


Bà ta tốt bụng thế à?


Lúc này, trên quảng trường Lai Bố Đức, hầu hết mọi người đã dừng tay, bắt đầu xôn xao bàn tán với những người xung quanh.


“Cậu cũng thấy chuyện Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư dùng ký ức của tôi để trao đổi à?”


“Hả? Tôi thấy là của tôi…”


“Bảo sao tôi cứ có cảm giác trong nhà có người nhìn trộm mình. Hóa ra là hai tên b**n th** chết tiệt kia giở trò sau lưng…”


Tiếng bàn tán ngày càng lớn, bầu không khí sục sôi.


Trong tình cảnh này, khi nhìn về những ngôi nhà đang đổ sụp của mình, trong mắt đám đông lại có đến hơn một nửa là mong muốn… sập càng nhanh càng tốt.


Bởi vì…



Ai lại muốn sống dưới mí mắt của kẻ khác chứ.


Tất nhiên, trước khi những hình ảnh giao dịch kỳ quặc này bất ngờ xâm nhập vào đầu óc họ, họ chưa bao giờ để tâm đến điều đó.


Cứ như thể…


Sự sợ hãi, phẫn nộ và hoang mang. Tất cả những cảm xúc này đều bị cưỡng ép đè nén lại.


Y Lệ Sa Bạch đứng trên bục cao, giữa những tiếng phẫn nộ tố cáo Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư và An Cát Lệ Na, hiếm hoi lắm mới có cơ hội thả lỏng một chút.


Kết thúc rồi.


Cô ta có thể… tiếp tục sống rồi.


Cách quảng trường vài nghìn thước, nhà tù Lai Bố Đức đang bốc cháy ngùn ngụt.


Tên móc túi ngồi cạnh hàng rào thép gai, lặng lẽ thưởng thức cảnh tượng biển lửa này.


Rực rỡ chẳng kém gì mái tóc đỏ của Lạc Ôn Các Lâm.


Mà cách nhà tù không xa, ngay tại lối ra của nghĩa trang, An Cát Lệ Na đang trợn mắt há hốc mồm nhìn cột khói dày đặc bốc lên trên bầu trời.


Kẻ giả người nhỏ đó… tự thiêu hả?


Bà ta gõ nhẹ vào đầu gối, thật sự là đi không nổi nữa.


An Cát Lệ Na chống ô, cố gắng hít thở.


Rõ ràng bà ta đã ra khỏi nghĩa trang rồi, nhưng vẫn cảm thấy nghẹt thở.


“An Cát Lệ Na.” Có người gọi bà ta.


Bà ta hơi nâng ô lên theo hướng phát ra giọng nói, nheo mắt nhìn rõ khuôn mặt đối phương, sau đó sững người…


Người này là ai?


Đối phương: “…”


An Cát Lệ Na nhíu mày nhìn cô ta: “Cô tìm tôi có việc gì?”


“Tôi là Ái Lệ Ty.” Người trong mưa đáp: “Tôi muốn giao dịch với bà.”


An Cát Lệ Na suy nghĩ một chút: “Được thôi, cô muốn giao dịch gì?”


“Tôi muốn trở thành kẻ có quyền lực cao nhất ở thị trấn này.” Ái Lệ Ty nhìn xuống An Cát Lệ Na từ trên cao: “Không chỉ là thị trưởng, mà còn phải khiến tất cả mọi người khiếp sợ tôi…”


An Cát Lệ Na: “…”


Thời đại này mà vẫn còn người muốn làm vua hả.


Ngay cả một kẻ cổ lỗ sĩ như bà ta cũng thấy điều đó không cần thiết.


Nhưng kiểu ánh mắt nhìn xuống kẻ khác này… thật quen thuộc. Rất giống với một ông già đã cạn kiệt như ngọn đèn dầu sắp tắt.



“Cô là Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư?” Bà ta giật mình thốt lên: “Không phải ông đã chết từ lâu rồi hả?”


Ái Lệ Ty giơ tay lên, giọng nói khàn đặc: “Lâu rồi không gặp.”


Mưa bất chợt đổi hướng.


Từ thẳng thành xiên, rơi nhẹ nhàng lên mặt An Cát Lệ Na. Cây dù trong tay bà ta rơi xuống đất với một tiếng cạch, lăn tròn hai vòng.


Ái Lệ Ty liếc nhìn thi thể trên mặt đất một cái, sau đó xoay người đi về phía quảng trường.


-


Tại quảng trường, một nhóm người nhỏ chen chúc hướng về phía Lạc Ôn.


Có những người Lạc Ôn từng gặp qua, có những người chưa từng, nhưng tất cả bọn họ đều có một điểm giống nhau. Ánh mắt thống nhất một cách kỳ lạ. Tựa như đang nói: Cuối cùng, cô cũng đã trở về.


“Tôi đã tham dự tiệc chiêu đãi và lễ tang của cô.” Những người đó nói: “Lần này cô chết đi sống lại, có định tổ chức tiệc nữa không?”


“…” Lạc Ôn gật đầu.


Những người đó còn tiện thể khen cả Bố Lan Địch.


“Tiểu Lạc Ôn.” Một người lớn tuổi vỗ vai Bố Lan Địch: “Lễ tang lần đó tổ chức thật đẹp, quản gia mà cô tìm được rất khá…”


Bố Lan Địch: “…”


“Tôi biết.” Lạc Ôn cười híp mắt: “Dù sao thì cũng chuyên nghiệp mà.”


“…”


Buổi nhận người thân này không kéo dài bao lâu.


“Không biết có phải là ảo giác của tôi không…” Giữa đám đông, một giọng the thé còn cao hơn cả loa phát thanh trên phố Lai Bố Đức hét lên: “Cơn mưa này… hình như đang bay về phía chúng ta hả?”


Người này chính là Y Phổ Lạc Tư.


Lúc này, anh ta chẳng buồn giữ phong thái của viện trưởng bệnh viện tâm thần nữa, chỉ hận không thể khiến toàn bộ thị trấn ngay lập tức nhận ra thảm họa đang đến gần, và cố gắng đừng gào thét thất thanh như anh ta.


Đám đông lập tức xôn xao.


Giữa cơn mưa lất phất ảm đạm, một người bước ra từ căn nhà đổ nát, tan chảy, tiến thẳng vào cơn mưa.


Những giọt mưa rơi xuống thân thể đó bị b*n r* như những viên bi, sau đó vỡ vụn tí tách trên mặt đất.


Không có giọt mưa nào chạm vào người đó cả.


Đó là cô ta, hay là ông ta?


Ái Lệ Ty, hay nói đúng hơn là… Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư.


Một thân xác, như thể có thứ gì đó bên trong đang cố gắng chui ra. Làn da bên ngoài không ngừng co giật, dường như ngay giây tiếp theo sẽ bị xé toạc.


Bên trong gương mặt ấy, mọc ra một gương mặt khác.


Trong miệng, là hai hàng răng.


Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Story Chương 73: Cái gọi là chương cuối (3)
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...