Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi

Chương 72: Cái gọi là chương cuối (2)


Giờ này thực ra vẫn chưa đến thời gian hẹn giữa Lạc Ôn và Bố Lan Địch. Người đến trước vội vã đến quảng trường, quả nhiên không thấy bóng dáng của chủ trang viên.


Bố Lan Địch thả con cú: “Tìm người.”


Con cú bị ép làm chó săn: “…”


Nó lơ lửng trên không. Đầu chim xoay trái xoay phải, cuối cùng chỉ mù mịt bay xuống: “Không tìm thấy.”


Trước khi Bố Lan Địch kịp nhìn nó bằng ánh mắt muốn giết chim. Con cú vội bổ sung: “Tôi không cảm nhận được mùi của Lạc Ôn Các Lâm.”


Bố Lan Địch cau mày lắng nghe.


“Thực ra từ trước, mùi của cô ấy đã rất nhạt rồi. Bây giờ lại càng gần như không ngửi thấy được…” Nó nói.


Liên quan đến nhiệt độ.


Bố Lan Địch gần như ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân, nhưng vào thời điểm này, anh không dễ dàng chấp nhận sự thật đó.


Lạc Ôn… có khả năng sẽ đi đâu nhất?


“Người đã rời đi được một lúc rồi.”


Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư xách cặp tài liệu, nói với vị khách không mời mà đến trước cửa nhà mình.


“Ngài có biết cô ấy đi đâu không?” Bố Lan Địch hỏi.


“Chắc là đến nhà Thiết Tư Đặc, nhưng giờ chưa chắc còn ở đó.” Y Lệ Sa Bạch suy nghĩ vài giây rồi đáp.


Bố Lan Địch khẽ gật đầu: “Cảm ơn ngài.”


Sau khi hai bên kết thúc cuộc trò chuyện một cách nhã nhặn, cả hai đều vội vã lên đường trong tình trạng chật vật. Một người là vì sắp trễ buổi diễn tập phát biểu. Lý do của người còn lại thì không chính thức đến vậy, chỉ đơn thuần là vì một cảm giác bất an, một sự thôi thúc muốn gặp ai đó mà thôi.


Sau vài ngày không thấy, ngôi nhà của Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư so với lần trước trông càng có vẻ cũ kỹ hơn. Nó giống hệt như tình trạng căn nhà của Kiều Tư Phí Xá Nhĩ khi ấy, cứ như vừa bị một chiếc búa khổng lồ đập mạnh xuống vậy.


Trên bậc thềm dẫn vào cửa chính vẫn còn đọng một vũng nước nâu không rõ nguồn gốc. Dường như có kẻ nào đó thích gây chuyện đã hắt cà phê lên đó.


Con cú thực sự hơi chán ghét: “Lạc Ôn Các Lâm thực sự từng vào nơi này hả?” Quá mức lôi thôi rồi đấy.


Bố Lan Địch đứng ngoài bậc thềm, sắc mặt trầm xuống.


Căn nhà của Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư trông có vẻ cũ nát hơn lần trước, nhưng anh luôn cảm thấy, sự xuống cấp này là để che giấu điều gì đó mới mẻ.


Nhưng nhất thời, anh vẫn chưa nhìn ra được.


Bố Lan Địch ấn con cú lại khi nó định chui qua cửa sổ, thấp giọng nói: “Đợi đã.”


Con cú ngoan ngoãn rút về.


Anh đứng giữa sân, cẩn thận đi một vòng quanh căn nhà, lông mày càng nhíu chặt. Sắc u ám trong mắt càng thêm nặng nề, khó lòng tan đi.


Ngoài bậc thềm, những lối có thể vào nhà Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư cũng đều có vết nước. Nhưng ngoài những vệt nước ấy, còn có một số quần áo.


Một số quần áo đã tan chảy gần hết.


Những mảnh vải rách rưới vướng bên cửa sổ, trên mái nhà, trên bãi cỏ và lùm cây, gần như tái hiện lại hình dạng ban đầu của chúng.


Ánh mắt của Bố Lan Địch dừng lại trên một mảnh vải xám.


Nó rất mỏng, không đủ mềm mại để ôm sát cơ thể, cũng chẳng đủ dày dặn để giữ ấm. Cả thị trấn Lai Bố Đức hiếm có kẻ ngốc nào lại đi mua loại vải này làm quần áo vào mùa đông.


Một tấm vải flannel xám kém chất lượng.


Trùng hợp thay, anh lại biết một người lắm tiền nhưng tùy hứng như vậy.


… Một chủ trang viên thích cái lạnh.


Đáy mắt Bố Lan Địch dần dần đỏ lên.


Những vệt nước màu nâu này là thuốc.


Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư đã lắp đặt hệ thống tưới nước ở tất cả lối ra vào trong nhà. Chỉ cần có ai đó cố gắng đột nhập, thuốc sẽ lập tức được phun ra.


Con cú đi theo Bố Lan Địch, ánh mắt cũng rơi xuống mảnh vải đó. Thậm chí… nó còn ngửi thấy trên đó một mùi hương rất nhạt thuộc về Lạc Ôn.


Người bên cạnh nó, tay đang khẽ run.


Con cú vụng về lên tiếng: “Chỉ là một cái áo thôi mà.”


“Ừ.” Giọng Bố Lan Địch thấp hẳn xuống.


“Chủ trang viên của chúng ta không ngu ngốc đến mức vậy đâu…”


“Khi rời đi, cô ấy mặc chính là bộ vest xám này.” Bố Lan Địch nhặt mảnh vải lên, khẽ vuốt nhẹ: “Là tôi đã phối cho cô ấy tối qua.”


Con cú vốn định bảo có thể đó là áo của người khác, nhưng vừa há mỏ lại không thể nói ra bất kỳ lời dối trá nào. Nó lo lắng nhìn Bố Lan Địch, có linh cảm người này sắp ngồi xổm xuống, vốc lấy thuốc rồi tự hắt lên người mình.


Trước khi Bố Lan Địch kịp phát điên, con cú nghe thấy một tiếng cứu mạng: “Bố Lan Địch? Cú mèo?”


Nó quay phắt lại, kích động đến mức suýt nữa bay thẳng lên trời.


Bố Lan Địch quay lưng về phía âm thanh, rõ ràng ngây người mất hai giây, ánh mắt mới rời khỏi mảnh vải trong tay, hơi nghiêng đầu qua.


Lạc Ôn Các Lâm đứng bên hàng rào.


Cô mặc một chiếc áo mưa vải dầu màu xám, vài lọn tóc đỏ lộ ra từ dưới mũ trùm. Đôi mắt xanh ươn ướt chớp nhẹ, nhìn về phía Bố Lan Địch: “Hai người cũng đến đây à?”



Con cú còn chưa kịp kêu lên một tiếng.


Một cơn gió dữ dội đột ngột lướt qua tai nó, mạnh đến mức khiến mắt nó cay xè mà híp lại.


Đến khi con cú mở mắt ra lần nữa, Bố Lan Địch, người suýt phát điên bên cạnh nó, đã biến mất. Mà trước mặt Lạc Ôn… đã có thêm một bóng đen cao lớn.


Hơi thở của Bố Lan Địch chưa ổn định hẳn. Cằm anh tựa lên hõm cổ của Lạc Ôn, nhẹ nhàng th* d*c.


“Ừ.”


Nếu là người khác, Lạc Ôn nhất định sẽ cười nhạo đối phương mới chạy có mấy bước mà đã thở gấp như thể đại chiến sắp nổ ra. Thế nhưng, kẻ từng giỏi ăn nói như cô lúc này lại khựng lại, chỉ giơ tay vỗ nhẹ lên lưng người đang phủ lấy mình: “Sao thế?”


Bố Lan Địch ôm thêm một lúc mới buông cô ra.


Lạc Ôn giơ tay, chạm vào gương mặt lạnh lẽo của vị quản gia, buông một câu đùa trêu đầy an ủi: “Trông anh cứ như vừa trải qua ngày tận thế vậy.”


“…”


Bố Lan Địch lặng lẽ mở mảnh vải trong tay ra.


Lạc Ôn cau mày nhìn vài giây, rồi bỗng nhiên như bừng tỉnh: “Đây là áo của em à? Đừng nói là anh tưởng…”


“…” Bố Lan Địch nhét mảnh vải vào túi.


“Em đâu có ngốc đến thế.” Lạc Ôn cười híp mắt: “Em đoán nơi này không thể tùy tiện vào, nên mới lấy một cây gậy thăm dò thử. Nhưng lần đầu tiên, khi chỉ có cây gậy thì thuốc không phun ra. Em không tin, thế là cởi áo khoác thử lại lần nữa, và kết quả chính là như thế này đây.”


Bố Lan Địch hơi cụp mắt xuống, cuối cùng chỉ gật đầu: “Chúng ta đừng tách ra nữa.”


Lạc Ôn không ở trước mắt, anh chỉ có thể nghĩ đến tình huống tệ nhất.


“Được thôi.” Lạc Ôn gật đầu: “Hai người đến đây điều tra chuyện gì thế?”


Hai người?


Bố Lan Địch sững lại.


Lạc Ôn chỉ tay lên trên.


Bố Lan Địch ngẩng đầu lên. Trên cao, một con chim săn mồi rất biết thời thế đang bay lượn, cố gắng giả vờ mình là một loài chim quý hiếm lơ lửng trên bầu trời như một chiếc đèn chùm.


“…” Cũng không dễ dàng gì.


Bố Lan Địch tóm lược suy đoán của mình về Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư và vụ lừa đảo kết hôn cho Lạc Ôn nghe.


Chuyện này khiến Lạc Ôn không khỏi kinh ngạc: “Vậy là, Thiết Tư Đặc có hai cơ thể, một nam một nữ, một già một trẻ?”


“Ừ.”


“Ông ta đồng thời điều khiển hai người, làm sao mà xoay sở nổi chứ?” Lạc Ôn khó mà tưởng tượng được.


“À.” Cô đập nhẹ vào lòng bàn tay: “Thảo nào.”


“Sao vậy?”


Lạc Ôn nheo mắt nhìn về phía nhà của thị trưởng: “Em đến đây để tìm hồ sơ của một người. Nhưng nếu đối chiếu với chuyện này, thì không thể có hồ sơ của cô ấy ở đây được.”


Trên đường đến địa điểm tiếp theo, Lạc Ôn thuật lại chi tiết những thông tin mà cô thu thập được.


Trong văn phòng của Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư có một nhân viên mới, là nữ, tên Ái Lệ Ty Đặng Đặc. Dù chỉ là người mới, nhưng cô ta học việc rất nhanh. Một số thủ tục hành chính chỉ mang tính hình thức, cô ta còn rành hơn cả những nhân viên kỳ cựu.


Những người mới có năng khiếu như vậy trước đây không phải là không có, nhưng Ái Lệ Ty Đặng Đặc lại nổi tiếng theo một cách khác.


Người vừa gia nhập dưới trướng của Y Lệ Sa Bạch này cực kỳ căm ghét Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư. Trong văn phòng, cô ta thường xuyên lớn tiếng chửi rủa những chính sách cổ hủ, cơ thể già nua, cùng thái độ tự cao tự đại của ông ta.


Lúc đầu, Y Lệ Sa Bạch tưởng Ái Lệ Ty chỉ đang lấy lòng mình. Nhưng thỉnh thoảng đi ngang qua, nghe cô ta mắng mà câu nào cũng hợp lý. Nếu mang những lời đó đọc lại trước mặt Thiết Tư Đặc, e rằng ông ta sẽ tức đến mức treo cổ tự vẫn ngay tại chỗ.


Thế nhưng, trước khi Y Lệ Sa Bạch kịp trọng dụng cô ta, cựu tâm phúc của Thiết Tư Đặc, Kiều Tư Phí Xá Nhĩ, đã điều tra ra một thông tin rất thú vị…


Thân phận công chức của Ái Lệ Ty Đặng Đặc là do chính Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư sắp xếp và tiến cử qua nhiều tầng quan hệ. Hơn nữa… trước khi trở thành vợ của A Kì Nhĩ Đặng Đặc, cô ta cũng từng là một kẻ giả người.


Điều này quả thực rất đáng suy ngẫm.


Thế nhưng, kế hoạch mà Y Lệ Sa Bạch đang ấp ủ đã dần thành hình. Cô ta không có nhiều thời gian để bận tâm đến chuyện này. Nhưng khi Lạc Ôn hỏi về mối quan hệ giữa cô ta và Thiết Tư Đặc, Y Lệ Sa Bạch cũng tiện thể nhắc đến Ái Lệ Ty luôn.


“Ái Lệ Ty Đặng Đặc xin nghỉ bệnh cả tuần rồi. Vừa khéo tránh được vụ phát biểu.” Y Lệ Sa Bạch nói.


Y Lệ Sa Bạch khó điều tra, nhưng Lạc Ôn lại có thừa thời gian.


Cô đến nhà Thiết Tư Đặc là để lén lút phá khóa, leo cửa sổ, làm những chuyện mà người đàng hoàng không ai tán thành.


“Nhưng nếu hai người đó thực sự là một, vậy sao Ái Lệ Ty Đặng Đặc lại chửi bới Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư?” Con cú khó hiểu hỏi.


“Mày nghĩ xem.” Lạc Ôn nói: “Phiên bản trẻ của mày tài năng rực rỡ, tiền đồ xán lạn, còn phiên bản già không chỉ bị tước đoạt quyền lực mà còn sắp xuống mồ đến nơi rồi…”


Sự đối lập này đủ để bào mòn một người.


Chiếc xe dừng trước cửa tiệm giày của A Kì Nhĩ Đặng Đặc.


Người nhân viên cụt một tay đứng trước cửa lập tức nhận ra bọn họ, quay vào trong hét lớn: “Quản lý!”


A Kì Nhĩ lao ra như một cơn gió.


“Cô Các Lâm!” Anh ta phấn khích gọi.


Lạc Ôn ngồi ở ghế sau, vỗ vỗ vào nệm xe: “Lên xe nói chuyện.”


A Kì Nhĩ cứng cổ: “Như vậy không hay lắm đâu…”



Con cú bay ra khỏi xe, đầu đội vào lưng quản lý tiệm giày, đẩy anh ta vào trong.


“Cô tìm tôi có chuyện gì không?” A Kì Nhĩ nhất quyết để cửa xe mở.


“Tôi tìm anh ấy à.” Lạc Ôn cười cười: “Cô dâu mới của anh đâu rồi?”


Mặt A Kì Nhĩ cứng đờ, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả bộ não.


Anh ta bật ra khỏi chiếc xe thể thao như một cái lò xo, vừa lăn vừa bò, lao thẳng vào cửa tiệm. Lạc Ôn, Bố Lan Địch và con cú chỉ có thể trợn mắt nhìn theo, kinh ngạc trước tốc độ và khả năng quan sát nhạy bén của anh ta.


“Sao không trả lời?” Lạc Ôn mỉm cười hỏi.


A Kì Nhĩ giật mình thoát khỏi dòng tưởng tượng, môi run rẩy nhìn cánh cửa xe ngay trước mắt: “Cô dâu gì cơ…”


“Ái Lệ Ty Đặng Đặc, kẻ giả người, cô dâu của anh.” Lạc Ôn nói.


“Chúng tôi đã không còn liên quan gì nữa rồi!” Câu phản bác của A Kì Nhĩ còn chưa kịp thốt ra, đối phương đã nghiêm mặt: “Hiện tại cô ấy đang rất nguy hiểm, Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư muốn giết cô ấy.”


“Cái gì?!” A Kì Nhĩ kêu lên.


“Đúng vậy.” Lạc Ôn nói với vẻ bình tĩnh đến đáng ngờ: “Anh biết đấy, hai người đó trước giờ vốn không đội trời chung.”


Nếu Ái Lệ Ty Đặng Đặc chính là Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư, cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội sinh thêm một đứa con.


Hôm tổ chức hôn lễ chạy trốn chẳng qua là cô ta nhất thời hồ đồ, hoàn toàn có thể quay lại ngay ngày hôm sau, rồi dặn A Kì Nhĩ đừng tiết lộ chuyện này ra ngoài.


Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng người cô ta tìm đến lại là A Kì Nhĩ.


Một kẻ có thể kết hôn với chính món ăn của mình… Trên đời này chẳng còn chuyện gì mà anh ta không thể làm vì Ái Lệ Ty Đặng Đặc nữa rồi.


A Kì Nhĩ Đặng Đặc luống cuống chỉ đường cho hai người họ.


Từ sau sự kiện chạy trốn hôm tổ chức hôn lễ, anh ta luôn tuyên bố với bên ngoài rằng mình bị tổn thương tình cảm một cách sâu sắc, thường một mình mở tiệm giày đến tận khuya.


Có tin đồn rằng người này hầu như không còn về nhà nữa.


Lý do à…


Đương nhiên là vì A Kì Nhĩ muốn che mắt thiên hạ, lén lút đi tìm Ái Lệ Ty.


“Ngã rẽ tiếp theo, quẹo trái, căn nhà màu đỏ đầu tiên!” A Kì Nhĩ hét lên.


Lạc Ôn vô cùng phong độ gật đầu, trong lòng thì chỉ muốn đá văng cái loa phát thanh hình người này xuống xe.


Chiếc xe thể thao drift qua khúc cua, rồi phanh gấp trước sân căn nhà màu đỏ.


Lạc Ôn còn chưa kịp có động tác gì, A Kì Nhĩ đã như bị ai đuổi, mở cửa xe lao thẳng đến cửa nhà.


Hai người một chim, chẳng ai kịp đuổi theo.


“Ái Lệ Ty!” A Kì Nhĩ hét lên, lôi chìa khóa từ dưới tấm thảm ra để mở cửa.


Động tác trơn tru, thuần thục đến đáng kinh ngạc.


Nếu như cánh cửa đó mở ra được.


Lạc Ôn: “...”


Bố Lan Địch: “...”


A Kì Nhĩ đờ người, xoay chìa khóa sang hướng khác, rồi lại mạnh tay ấn thêm vài lần.


“Kịch.”


Chìa khóa gãy ngang trong ổ khóa.


“...”


“Có phải cô ấy đã bị bắt rồi không?” A Kì Nhĩ run giọng hỏi.


Lạc Ôn nheo mắt: “Không thể nào.”


“Vậy thì…”


“Bao lâu rồi anh chưa đến đây?” Cô hỏi.


“Tối qua tôi còn đến mà!” A Kì Nhĩ lau nước mắt, sốt ruột đến phát hoảng: “Có khi nào cô ấy đã gặp chuyện rồi không?”


Bố Lan Địch hất cằm về phía mái hiên.


A Kì Nhĩ ngẩng đầu lên. Tấm biển đỏ “Nhà đang rao bán” treo lủng lẳng ngay trên đầu anh ta, khiến sắc mặt anh ta lập tức chuyển xanh lét.


“Hả?” Tiếng khóc bỗng méo giọng: “A?”


Lạc Ôn lầm bầm: “Quả nhiên là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp mà.”


Hai mắt A Kì Nhĩ trợn trắng, rồi “rầm” một cái ngã thẳng xuống đất, tứ chi mềm oặt tựa vào bậc thềm.


Bố Lan Địch cúi xuống kiểm tra hơi thở, thản nhiên nói: “Không sao. Chỉ bị tức đến ngất thôi.”


Hai người liếc nhau, rồi rất ăn ý mà cùng quay mặt đi, nhìn một vòng quanh căn nhà đỏ.


Nơi này kín như một nhà tù, ngoài cánh cửa đã hỏng thì đến một cái cửa sổ cũng không có. Mức độ an toàn đúng là không tệ chút nào.


Chỉ có một ống khói nhỏ trên mái nhà là lối thông gió duy nhất.


Lạc Ôn hết cách, cùng Bố Lan Địch vòng trở lại bậc thềm, nơi tên mềm xèo kia vẫn còn nằm dài.



Hai người trầm ngâm nhìn cánh cửa.


Con cú vỗ cánh, từ trên cao nhìn xuống, rất có tư cách đạo đức mà châm chọc: “Lại định đột nhập bất hợp pháp nữa hả?”


Lạc Ôn quay đầu, nở nụ cười đầy bí ẩn.


Con cú khựng lại, lạnh sống lưng.


Nó còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị một quản gia cao ráo chân dài nào đó túm xuống. Lạc Ôn mỉm cười tiến lên, rất thân mật mà xoa xoa cái đầu chim còn đang ngơ ngác.


Con cú: “…”


Hai phút sau, con cú cao quý của trang viên Lai Bố Đức… chui từ ống khói đầy bụi bặm ra.


Bóng dáng nó trông bi tráng đến lạ.


A Kì Nhĩ nằm rạp dưới đất, ý thức mơ hồ. Giọng của Lạc Ôn và Bố Lan Địch vang rõ bên tai anh ta, nhưng ngay sau đó lại bay ra khỏi bộ não như chưa từng xuất hiện.


“Em không ngăn Y Lệ Sa Bạch lại à?” Bố Lan Địch hỏi.


Lạc Ôn sững người, lúc này mới nhớ ra rằng, trong ấn tượng của anh, Y Lệ Sa Bạch vẫn là kẻ điên muốn hủy diệt cả trấn.


“Em cực kỳ ủng hộ cô ta.” Lạc Ôn nói.


Bố Lan Địch im lặng một lát, bước lên, cẩn thận nhặt mấy sợi tóc đỏ lòa xòa ngoài áo mưa rồi nhét lại vào trong.


“…” Lạc Ôn bỗng thấy ngứa ngáy bởi chính tóc của mình, khẽ rụt cổ lại: “Không sao đâu, mưa thuốc không rơi xuống quảng trường đâu…”


Đúng lúc này, tiếng phát thanh vang lên trên các con phố của Lai Bố Đức. Giọng nói thuộc về Y Lệ Sa Bạch. Cô ta nhẹ nhàng mời mọi người nhanh chóng tập trung đến quảng trường. Ai không đến kịp, họ sẽ rất tận tình, đích thân đến tận cửa mời.


“Đi thôi.” Lạc Ôn nhướng mày về phía ai đó vẫn nằm dưới đất.


Bố Lan Địch gật đầu, nhấc bổng A Kì Nhĩ vẫn đang lơ mơ, rồi thẳng tay ném thẳng vào ghế sau.


“Đợi con cú ra, chúng ta đến quảng trường.” Lạc Ôn tựa vào cửa xe, giọng điệu thong dong: “Ở đó sắp có một màn kịch lớn đấy.”


Nhắc đến ai là người đó có mặt.


Con cú chui ra khỏi ống khói, mặt mũi lấm lem tro bụi.


Nó lượn một vòng trên không, phì phì hai tiếng, rồi đậu xuống cửa sổ xe, hắng giọng nói: “Bên trong hầu như chẳng còn gì cả. Mùi cũng rất nhạt, nhưng dưới gầm giường có một chỗ có mùi của kẻ giả người rất nồng. Tôi đã chui vào xem thử…”


“Bên trong có xác chết?” Lạc Ôn cài dây an toàn.


“Không đến mức ghê vậy đâu.” Con cú bay vào trong xe, nghiêm túc nói: “Ở đó có một dòng chữ được khắc bằng dao, “Ngày Tái Sinh”.”


“Có thể ngửi ra được đã khắc từ bao lâu rồi không?” Bố Lan Địch hỏi.


Chiếc xe thể thao lao về phía quảng trường.


Con cú suy nghĩ một lúc, rồi thực sự đưa ra câu trả lời: “Thời gian cụ thể thì tôi không chắc, nhưng nồng độ mùi ở đó và ở tấm biển “rao bán” giống hệt nhau.”


Bố Lan Địch siết chặt vô lăng. Một lúc lâu sau, anh nói: “Thiết Tư Đặc chết rồi.”


“Dù sao cũng là Ca Lệ điều trị mà.” Lạc Ôn lắc đầu.


“Chuyện này bà ấy sẽ không tùy tiện làm bậy đâu.” Bố Lan Địch đáp: “Cũng có khả năng… Ái Lệ Ty, người mang ký ức của Thiết Tư Đặc, đã giết ông ta từ xa.”


Thế là Ái Lệ Ty được tái sinh.


Hơn nữa, cô ta còn có được một cơ hội. Một cơ hội để đạt được thành công vang dội mà không cần đến “cô bé tóc tết” thứ hai.


Con cú nghe đến đây, mắt tối xuống: “Chúng ta đến quảng trường bây giờ, có phải sẽ bị cô ta tóm gọn một mẻ không?”


Lạc Ôn chớp mắt: “Không đâu.”


“Cô chắc thế à?” Con cú đầy nghi hoặc.


Lạc Ôn thu lại nụ cười cong nơi khóe môi. Cô ra lệnh cho Bố Lan Địch: “Rửa kính chắn gió phía trước đã.”


Nước lập tức phun ra, nhưng không chảy xuống. Hai bên xe, nước b*n r* rồi trong chớp mắt hóa thành những cột băng, dựng đứng trong gió như hai cái xúc tu… Không mấy đẹp mắt, nhưng đủ để làm con cú kinh ngạc.


Nó trố mắt nhìn chằm chằm cột băng: “Cô làm?”


Cột băng lại tan thành nước, ào ào chảy xuống theo trọng lực.


Con cú không nhận được câu trả lời, quay đầu lại: “Cô…”


Chủ trang viên vừa rồi còn giữ gương mặt lạnh lùng, lúc này lại cong mày, khóe môi nhếch lên cười… một cách vô cùng gian xảo.


Con cú: “…”


“Đừng lo.” Lạc Ôn cười tủm tỉm nói: “Dù cơn mưa thuốc có rơi xuống đầu chúng ta thì trước khi nó kịp chạm vào người, nó cũng sẽ biến thành những viên băng nhỏ thôi.”


-


Người dẫn chương trình khuấy động không khí.


Vị lãnh đạo thứ nhất phát biểu.


Vị lãnh đạo thứ hai phát biểu.


Cục trưởng phát biểu.



“Xoẹt!” Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư mạnh tay kéo micro, làm đám đông đang uể oải đứng chen chúc trên quảng trường lập tức bừng tỉnh, khuỷu tay vô thức va vào những người xung quanh.



Quảng trường Lai Bố Đức rất rộng, nhưng kể cả như vậy, khi toàn bộ người dân của trấn vừa khéo đứng kín trên quảng trường, cảnh tượng này vẫn khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.


Không ngờ không gian sống của bọn họ lại nhỏ bé đến vậy.


“Chào buổi chiều, mọi người. Có hai việc. Thứ nhất, năm phút nữa sẽ có mưa, đừng rời khỏi quảng trường. Thứ hai, Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư là nguồn cơn của lũ xác sống. Theo thông tin từ bác sĩ, ông ta đã xuống địa ngục vài tiếng trước rồi.” Y Lệ Sa Bạch lạnh nhạt nói.


Bên dưới lập tức xôn xao.


“Ông ta là mẫu thí nghiệm thành công nhất, nhưng cũng chỉ có ông ta thành công. Những kẻ thất bại, gia đình, người thân, bạn bè của chúng ta, tất cả đều hóa thành những cái xác chẳng ra người cũng chẳng phải quỷ.”


Micro truyền giọng nói của Y Lệ Sa Bạch vang vọng khắp quảng trường: “Năm năm trước, Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư đã dùng sinh mệnh và ký ức của chúng ta để giao dịch với An Cát Lệ Na, xây nên những căn nhà buộc chúng ta phải khuất phục. Kể từ đó, chúng ta sống dưới sự giám sát của bọn chúng.”


“Những căn nhà do An Cát Lệ Na tạo ra, trông thì rất ổn. Chỉ là, chúng ta đã từng có những ngày tháng tự lực cánh sinh.”


“Hai phút nữa, toàn bộ những căn nhà đó sẽ bị thu hồi. Mọi chi phí sửa chữa sau này sẽ do chính phủ chi trả.”


Ánh mắt mọi người trở nên mơ hồ. Họ không hiểu ý những lời này. Trong ký ức của họ cũng không có chút hồi ức nào về việc từng bị ép buộc.


Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư… đang muốn hủy hoại cuộc sống của họ?


Dần dần, có người bắt đầu nghĩ như vậy.


Sắc mặt Y Lệ Sa Bạch vẫn điềm tĩnh. Bầu trời trên đầu cô ta bắt đầu u ám. Những đám mây nặng nề đang tụ lại.


“Sắp mưa rồi.” Cô khẽ nói.


Ở rìa đám đông, Lạc Ôn chọc chọc vào cánh tay Bố Lan Địch, kéo người kia xoay người lại.


Mưa nhẹ nhàng rơi xuống, những hạt mưa li ti dày đặc bay khắp không trung.


Phạm vi của cơn mưa vừa khéo né tránh quảng trường. Trên bầu trời thị trấn Lai Bố Đức, chỉ có nơi này là còn ánh sáng.


Những ngôi nhà gần và xa, dưới tác động của cơn mưa thuốc… tất cả đều đang tan chảy.


Mọi người trợn mắt nhìn mái nhà, tường nhà tan chảy. Dòng nước trôi xuống, rồi như kẹo bông gòn sụp xuống, dần dần biến mất trong cơn mưa.


Tái thiết không hề dễ dàng.


Y Lệ Sa Bạch hiểu rõ điều này. Nhưng nếu nơi này cứ mãi nằm trong sự kiểm soát của An Cát Lệ Na… tất cả con người, tất cả quái vật, cuối cùng vẫn sẽ trở thành nguồn dự trữ của bà ta.


Cô ta không thể chỉ dựa vào lời nói để khiến những người này cam tâm tình nguyện chấp nhận cơn mưa thuốc này. Cũng giống như việc họ sẽ không bao giờ thực sự căm hận An Cát Lệ Na.


Y Lệ Sa Bạch Sử Mật Tư, người mang trong mình mối hận sâu nhất đối với thị trấn Lai Bố Đức… Một thị trấn nằm gọn trong lòng bàn tay kẻ khác và bị thao túng tùy ý.


Cô ta đã chuẩn bị rất nhiều. Khiến An Cát Lệ Na tin vào nỗi hận của cô ta, để tạo ra loại thuốc cô ta cần, dùng chính sức mạnh của đối phương để phá hủy con đường tương lai của chính bà ta.


Mà bây giờ… cô ta đã sẵn sàng đón nhận cơn phẫn nộ của dân chúng.


Y Lệ Sa Bạch nghĩ.


Cô ta nắm chặt một khẩu súng, trong đó đã lên đạn, chỉ có một viên duy nhất.


Không ai cố gắng lao vào cơn mưa cả.


Họ im lặng nhìn những ngôi nhà tan chảy. Dần dần, có người đưa tay sờ lên đầu mình.


“Các người…” Anh ta mở miệng.


“Chẳng lẽ anh cũng…” Một người khác phụ họa.


“Hình như tôi cũng…”


Y Lệ Sa Bạch cau mày chờ đợi. Và rồi, cô ta thấy tất cả mọi người bắt đầu ôm lấy đầu mình.


“… Bọn họ điên rồi?” Hay đây chỉ là ảo giác trước khi chết của cô ta?


Bên rìa sân khấu, Kiều Sâm ôm đầu, bật ra một tiếng “ừm”, rồi quay sang: “Cô Sử Mật Tư, hình như cô cũng đang ôm đầu?”


Y Lệ Sa Bạch sững lại.


Bàn tay cô ta áp lên trán mình, và trong tâm trí, dần hiện lên một cái… tên.


Giữa đám đông đang ôm đầu trên quảng trường, Lạc Ôn đứng thẳng, hơi lúng túng.


Cô trầm ngâm một lát, quyết định nhập gia tùy tục, cũng ôm đầu.


Nhưng trước khi cô kịp giơ tay, Bố Lan Địch đã đặt tay lên trước, còn nhẹ nhàng xoa hai cái.


Lạc Ôn: “…?”


Giọng Bố Lan Địch trầm thấp: “Anh đau đầu.”


“Thế sao anh lại xoa đầu em…”


“… Em không đau à?” Bố Lan Địch khẽ hỏi.


Lạc Ôn ngẩng đầu, Bố Lan Địch hơi cúi mắt xuống.


Tim cô mềm nhũn, mềm đến mức chỉ muốn giật đầu quản gia nhà mình xuống mà ôm vào lòng, sau đó trốn vào một góc tối không ai hay biết.


“Anh… thấy được em rồi.” Bố Lan Địch vừa xoa huyệt thái dương, vừa ngập ngừng nói.


“Hả?” Lạc Ôn ngẩn ra.


Bố Lan Địch hơi cúi người xuống, trán khẽ chạm vào giữa chân mày của Lạc Ôn: “Nói ra thì hơi kỳ lạ… nhưng trong đầu anh bây giờ, dường như đang phát lại ký ức của An Cát Lệ Na.”


Chính xác hơn, là ký ức của bà ta trong từng cuộc giao dịch.


Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Story Chương 72: Cái gọi là chương cuối (2)
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...