Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi

Chương 67: Cái gọi là khách không mời


Đôi mắt Lạc Ôn khẽ run, nhưng vẫn tiến lại gần bồn tắm hơn một chút. Cô giơ tay lên, dừng ngay phía trên mái tóc màu hạt dẻ của người đang ngâm mình trong nước, như thể sắp chạm vào nhưng lại chưa chạm xuống.


“Em cũng ướt hết rồi.” Bố Lan Địch khàn giọng nói.


Nghe vậy, chủ trang viên giật mình, cúi đầu nhìn bản thân.


Quần áo ướt dính sát vào da cô, cảm giác này quả thực không dễ chịu.


Vừa nãy cô chỉ mãi lo lắng người trước mặt bị cảm lạnh vì gió, hoàn toàn quên mất rằng cả hai đều vừa bơi từ dưới hồ lên.


“Nhiệt độ nước không tệ.” Bố Lan Địch khẽ khuấy mặt nước.


Giọng anh trầm thấp, ánh mắt mơ màng. Cử chỉ và ngữ điệu kia, không hiểu sao lại có chút gì đó liên quan đến những nàng tiên cá thời đại hàng hải.


Chỉ là…


Nội dung câu nói thì không dễ nghe.


Lạc Ôn suy ngẫm hai giây, lý trí lập tức quay về.


“Ừm.”


Cô thẳng tay ấn người nào đó, tai vẫn còn đỏ bừng, chìm xuống nước.


Bố Lan Địch: “...”


Anh lặng lẽ nổi lên lại.


Lạc Ôn thản nhiên rút tay về, rồi ngón tay khẽ co lại, siết chặt một chút.


“Không sao.” Cô nói.


Trong phòng tắm ẩm ướt và ấm áp, nhưng một luồng khí lạnh không biết từ đâu len lỏi, chỉ quấn quanh mình Lạc Ôn.


Chừng mười mấy giây sau, nước hồ còn đọng lại trên quần áo và tóc cô đều đông cứng thành băng.


Lạc Ôn vuốt tóc, băng vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống đất.


“Khô rồi.” Cô mỉm cười nói.


Bố Lan Địch: “Em học được cách kiểm soát rồi?”



“Hình như vậy?” Lạc Ôn đáp: “Nhưng đừng mong đi đường tắt… Đám băng này có thể làm anh bị thương đấy.”


Bố Lan Địch chớp mắt nhìn cô.


“Bỏng lạnh.” Lạc Ôn bổ sung.


“…”


Rời khỏi phòng tắm, Lạc Ôn tựa lưng vào cửa, vỗ nhẹ lên má mình, vốn đã hơi nóng lên.


Không phải là không động lòng, chỉ là chính sự quan trọng hơn.


Vừa đi về phía cửa sổ, cô vừa nghĩ, tên Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư đáng chết kia, nếu bây giờ ông ta xuất hiện trước mặt cô…


Sắc mặt Lạc Ôn trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm tên vị thị trưởng đó.


Vì vẫn để ý đến Bố Lan Địch đang trong phòng tắm, giọng cô không lớn lắm, nhưng vô tình lại tạo ra một khí thế lạnh lẽo. Đặc biệt là đối với chính người vừa bám vào bệ cửa sổ bên ngoài, chuẩn bị trèo vào, Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư.


Thị trưởng ngẩng đầu: “…”


Chẳng phải nói Lạc Ôn Các Lâm và Bố Lan Địch đã lên tàu rời đi rồi hả?


Lạc Ôn chỉ định ra đây hóng gió cho tỉnh táo: “…”


Cảnh tượng trước mắt, đúng là có tác dụng làm dịu thần kinh một cách đáng kinh ngạc.


Thị trưởng bám vào mép cửa sổ, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh cứng ngắc, nhìn Lạc Ôn: “Chào buổi tối, cô Các Lâm.”


Đối phương không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ông ta một cái thật sâu.


“Tôi…” Thị trưởng l**m môi: “Hình như đi nhầm chỗ rồi.”


Lời ngụy biện không mấy cao minh, nhưng người nghe lại nghiêm túc gật đầu, còn nhếch môi cười nhẹ: “Thế à?”


Thị trưởng hơi nghi hoặc, nhưng vẫn phối hợp gật đầu theo: “Ờ… đúng vậy. Cô không định đẩy tôi xuống đấy chứ? Tôi già rồi, không chịu nổi va đập đâu…”


“Sao có thể chứ?” Lạc Ôn rộng lượng đưa tay ra, như thể định kéo người lên thật.


“Không cần, không cần…” Thị trưởng chẳng tin nổi: “Cô lùi lại một bước đi. Tôi tự trèo vào được.”


Lạc Ôn kiên nhẫn lùi hẳn hai bước.


Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư ở ngoài cửa sổ cúi đầu nhìn xuống dưới, cắn răng, dứt khoát buông tay.



Lúc rơi xuống, ông ta vẫn giữ nụ cười tự tin, trong đầu nghĩ thầm, đùa sao, đột nhập trang viên của người ta mà còn mong đối phương tốt bụng kéo mình lên?


Quỷ mới tin cô đang thật lòng.


Vài giây trước khi tiếp đất, thời gian như kéo dài vô tận. Nếu cảm xúc đủ phong phú, thậm chí có thể tua lại cả cuộc đời cũng không chừng.


Mắt thị trưởng trợn tròn, trong đầu hiện lên từng mảnh ký ức lộn xộn. Gương mặt Y Lệ Sa Bạch, những vòng dây nhỏ đầy màu sắc, và…


Lạc Ôn Các Lâm lao xuống từ cửa sổ.


Ông ta còn tưởng mình bị ảo giác. Nhưng khi Lạc Ôn thực sự đáp xuống đất, đuổi kịp ông ta, rồi thân thiện vặn cánh tay ông ta, ép mặt ông ta áp sát mặt đất, thì ảo giác đó mới trở thành hiện thực.


Người này điên rồi.


Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư nghĩ.


Tầng hai mà muốn nhảy là nhảy hả?


Giữa tiếng ù tai, ông ta nghe thấy giọng Lạc Ôn gọi Pháp Lan Khắc: “Tìm vài sợi dây đến, loại mà không dễ thoát ra được ấy.”


Thị trưởng: “…”


Cuối cùng ông ta cũng ngất đi.


Thực ra thì… suy nghĩ của ông ta cũng có phần hơi sai.


Trước hết, đây chỉ là tầng hai của trang viên, nhảy xuống với tư thế chuẩn thì khó mà bị thương được.


Huống chi, bản thân Lạc Ôn vốn dĩ là một xác chết.


Hơn nữa, cô vốn cũng đang định tìm ông ta trước khi bài diễn thuyết bắt đầu.


Bây giờ ông ta lại tự đưa đến cửa…


Thật đúng là chẳng tốn chút công sức nào.


Sau một hồi bận rộn, Lạc Ôn chỉ có một suy nghĩ.


Kẻ giả người quả thực rất dễ vỡ.


Người nào đó bị trói trên ghế, duy trì một tư thế ngủ mà người bình thường khó có thể làm được, hôn mê đã gần nửa tiếng.


Có vẻ sẽ không tỉnh lại nữa.



Lạc Ôn chẳng hề có chút áy náy, dời ánh mắt đi, tầm nhìn rơi xuống con cú và người chơi piano.


Theo lời của hai thứ kia…


Chúng đều nhận được một loại điềm báo nào đó. Lao vào hồ, tiến vào mê cung cây cối, rồi tìm được Lạc Ôn và Bố Lan Địch. Tựa như điều này đã được khắc vào trí óc chúng, là việc mà chúng nhất định phải làm.


Trong mê cung cây cối, chúng không thể nói chuyện, chỉ có tiếng hát của người chơi piano mới mới có thể phát ra tiếng được.


Nhưng chỉ dựa vào mình cô ta, thì không thể tự do di chuyển trong mê cung rộng lớn như thế được.


May mà con cú có thể bay.


Kết hợp với nhau, chúng mới có thể tìm được hai người bọn họ.


Nhưng chuyện này vẫn chưa phải điều kỳ lạ nhất.


Con rắn kia mới là vấn đề thực sự.


Môi trường của Lai Bố Đức đặc thù, từ trước đến nay chưa từng có rắn tồn tại.


Mà Lạc Ôn lại sợ rắn. Dường như là vì cô từng đọc một cuốn sách nào đó, trong đó có đoạn miêu tả rắn cực kỳ đáng sợ.


Dù không nhớ rõ cụ thể điều gì đã gây ra nỗi sợ này, nhưng lúc đó hình như cô vẫn còn là một đứa trẻ, vào khoảng thời gian mà trí tưởng tượng phong phú nhất.


Nhưng điều này chẳng phải quá kỳ quái à?


Chẳng phải trí nhớ của cô đã bị An Cát Lệ Na xóa sạch rồi hả?


Hơn nữa, cũng vì lý do này, cô chắc chắn rằng nỗi sợ rắn của mình là một bí mật cực kỳ riêng tư. Tuyệt đối không thể có người thứ hai biết được.


Lạc Ôn chống cằm, trầm tư suy nghĩ.


Nếu nghĩ theo hướng này…


Người bước vào mê cung, ngoài số ít kẻ may mắn hiếm có, dường như chỉ có cô mới có thể vượt qua.


Dù sao thì, mấy ai có thể trực tiếp đóng băng lá cây chứ.


Mà ngay cả những kẻ may mắn kia, đến được chỗ cái cây chỉ còn một nửa rồi, cũng vẫn phải đối mặt với hồ nước đầy cá ăn thịt người.


Cứ như thể mê cung này được thiết kế dành riêng cho cô vậy.


Trong chiếc ly trên bàn, đá đang tan ra một cách lặng lẽ.



Lạc Ôn liếc mắt nhìn, cầm ly lên. Tức thì, lớp sương lạnh bám đầy thành ly.


Từ khi ra khỏi mê cung, việc điều khiển khí lạnh của cô đã trở nên thuần thục hơn.


Nếu như…


Chính cô mới là người đã tạo ra mê cung này thì sao?


Lạc Ôn nghiêng đầu, xoay nhẹ chiếc ly. Nước bên trong đã đóng thành một khối băng lớn, phát ra tiếng lách cách khi va vào thành ly.


Con rắn lững thững bò trườn kia, vừa là cơn ác mộng của cô, cũng vừa là công tắc kích hoạt năng lực của cô.


Loài động vật máu lạnh thích bóng tối…


Lạc Ôn nheo mắt, xóa đi những suy nghĩ trong đầu.


Bên cạnh lò sưởi, Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư, kẻ đang mềm oặt trên ghế, khẽ run mí mắt. Nhưng rất nhanh, ông ta lại duy trì tư thế nửa sống nửa chết, ngay cả nhịp thở cũng không đổi.


Tỉnh rồi à.


Lạc Ôn liếc mắt về phía con cú, đối phương lập tức hiểu ý, cất giọng to:


“Cô Các Lâm, xin cứ yên tâm, trong mắt các người dân khác, bây giờ cô đang ở ngoài thị trấn, có bằng chứng ngoại phạm tuyệt đối. Hơn nữa, thị trưởng nửa đêm mò đến đây, chắc chắn cũng không dám để ai biết…”


“Vậy còn chờ gì nữa?” Lạc Ôn chậm rãi nói: “Đi gọi Cách Lôi Ti, trực tiếp mang ông ta ra sân sau chôn sống đi.”


Thị trưởng vẫn bất động: “…”


Ông ta không tin.


Dù không hiểu rõ Lạc Ôn Các Lâm, nhưng những lời tàn nhẫn đến vô nhân tính thế này, không giống việc cô sẽ làm.


“Cứ xem như là…”


Một ánh nhìn mơ hồ lướt qua người Thiết Tư Đặc. Ông ta cố giữ hơi thở đều đặn, nhưng nhịp tim vô thức nhanh thêm vài phần.


“Trả thù cho cô bé tóc tết.” Lạc Ôn nhàn nhạt nói.


Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư lập tức mở bừng mắt.


Sắc mặt ông ta tức khắc tái nhợt, sau đầu như mềm nhũn đi, vô thức rủ xuống.


“Cô… biết được những gì rồi?” Ông ta cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.


Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi Story Chương 67: Cái gọi là khách không mời
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...