Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Chương 66: Cái gọi là đôi bên cùng nỗ lực
Kinh khủng và bi thương à…
Lạc Ôn lắc đầu: “Không bằng nói là có cảm giác thân thuộc còn hơn.”
Rõ ràng có sự chênh lệch giữa độ mạnh và nhẹ, nhịp điệu cũng khá kỳ quái.
“Muốn đi xem không?” Bố Lan Địch nhướng mày.
Lạc Ôn xòe tay: “Dù gì cũng là một thứ mới.”
Cứ tiếp tục vòng quanh ở đây chỉ có thể tìm thấy lối ra giả dẫn đến đồng cỏ mà thôi.
Tìm kiếm nguồn gốc âm thanh trong mê cung thực ra là một chuyện rất phức tạp.
Nghe thì có vẻ nó đang ở ngay sau bức tường đối diện, nhưng vì không thể đi xuyên qua tường nên đến khi hai người vất vả tìm đúng hướng để vòng qua thì âm thanh kia đã chạy mất.
Dù có gọi thế nào, tiếng khóc kia cũng chỉ lo khóc, hoàn toàn không để ý đến bọn họ.
“…” Lạc Ôn dựa vào bức tường cây, ngón tay đặt lên cổ họng, uể oải nói: “Ít nhất có thể chứng minh, thứ này không có ý định hại chúng ta.”
Bằng không thì sao gọi là đôi bên cùng nỗ lực được.
Bố Lan Địch nghiêng người đến gần, thấp giọng nói: “Để anh đi tìm trước.”
Lạc Ôn nheo mắt nhìn anh một lúc, giơ tay đặt lên trán đối phương: “Nhiệt độ vẫn như bình thường… Đâu có sốt đâu.”
“…”
“Hay là chúng ta cá cược đi?” Lạc Ôn cười tủm tỉm: “Cược xem sau khi chia ra hành động, mất bao lâu hai chúng ta mới gặp lại nhau trong mê cung?”
Vị quản gia vừa lỡ lời quay đầu sang chỗ khác, không nói một lời.
“Em cược là tám trăm năm.” Lạc Ôn chậm rãi nói.
“…” Bố Lan Địch tiến lên một bước, cúi người ôm lấy cô.
Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Lạc Ôn, trán tựa lên vai cô, mái tóc khẽ chạm vào hõm cổ.
“Chỉ là anh cảm thấy… trong rừng cây này không có gì nguy hiểm thôi.” Bố Lan Địch nói.
Hơi thở ấm nóng lướt qua bên cổ.
Lạc Ôn mơ hồ đáp một tiếng “Ừ”.
“Mà trông em lại rất mệt mỏi.” Bố Lan Địch hơi ngẩng đầu lên, giọng nói như áp sát bên tai cô: “… Xin lỗi.”
Chủ trang viên nào đó bỗng cứng đờ người, nhận lời cũng không được, mà không nhận cũng chẳng xong.
Sao mọi chuyện lại đột ngột đến bước này?
Bố Lan Địch vẫn để tay trên eo Lạc Ôn, thân trên hơi lùi lại một chút, cho đến khi bốn mắt giao nhau.
Lạc Ôn khẽ ho một tiếng: “Em chỉ nói vậy thôi, chứ không thực sự trách anh. Hơn nữa… nếu lần này người biến mất là anh, em cũng sẽ tìm anh mà…”
Có thể xem là một câu vẹn cả đôi đường.
Rất đáng tiếc, những lời dịu dàng này chẳng thể làm vị quản gia kia cảm động dù chỉ một chút, trái lại còn khiến ánh mắt anh càng lúc càng tối đi.
Anh nắm lấy vai Lạc Ôn, nhẹ đẩy cô tựa vào bức tường phía sau.
Khóe môi.
Trên môi.
Đầu lưỡi.
Chỗ da mềm bên má.
Nhịp tim dồn dập, truyền đến theo hơi ấm từ cơ thể Bố Lan Địch.
Như thể muốn kéo theo cả trái tim cô cùng nhịp đập.
Trong cơn * l**n t*nh m*, Lạc Ôn đưa tay nâng lấy một bên mặt Bố Lan Địch, ý chí không mấy kiên định mà đẩy anh ra một chút.
“Chúng ta còn phải cứu thị trấn Lai Bố Đức nữa.” Cô nói.
Bố Lan Địch: “…”
Anh lặng lẽ ghi thêm một khoản nợ của Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư vào sổ.
Cách một bức tường, tiếng khóc đã bị hai người phớt lờ bấy lâu vẫn đang vang lên thảm thiết.
Rõ ràng gần trong gang tấc nhưng lại chẳng thể chạm vào. Lạc Ôn nghẹn lòng vài giây: “Đi thôi, sớm muộn gì cũng gặp.”
Vừa dứt lời, tiếng khóc bỗng chốc bay xa hơn.
Lạc Ôn: “…”
Có biết cái gì gọi là tình người không hả?
Hai người lần theo đường dây dài, đuổi theo âm thanh kia rồi lại vòng thêm một vòng.
Mặt Lạc Ôn không cảm xúc: “Bây giờ em cảm thấy, có lẽ chờ thỏ tự chui đầu vào lưới xác suất thành công sẽ cao hơn.”
Bố Lan Địch hơi gật đầu: “Nhưng nếu đối phương cũng nghĩ như vậy thì sao…”
“…”
Tiếng khóc dường như đã ở ngay trước mặt.
Lạc Ôn chẳng ôm hy vọng gì nhiều.
Cô đút tay vào túi, gương mặt lạnh lùng, trông hệt như có kẻ thù nợ mình tám triệu nhưng lại vui vẻ xuống địa ngục trước vậy.
Và rồi…
“U oa la!”
Bố Lan Địch lập tức kéo cô ra phía sau mình.
Thế là anh bị món đồ màu nâu đang bay tới trước mặt đập thẳng vào lòng.
Lạc Ôn thò đầu ra: “Thật sự gặp được à?”
Cái kiểu tình tiết vừa quẹo là đụng ngay gì thế này.
Bố Lan Địch cúi xuống nhặt kẻ gây chuyện đang nằm thoi thóp dưới đất, hơi nheo mắt lại đầy bất ngờ.
Hóa ra là con cú.
Nhưng chính xác hơn, nó còn mang theo một “người đồng hành” bên cạnh. Mà đối phương lại chính là nguồn cơn của tiếng khóc khi nãy.
Một người tí hon mặc lễ phục, lúc này đang lảo đảo, mắt đầy sao bay vòng vòng.
Lạc Ôn: “Người chơi piano?!”
Bảo sao nghe giọng quen thế… Mỗi tối hộp nhạc đều phát đúng giờ, mà khi hứng lên, người chơi piano thỉnh thoảng cũng cất giọng hát vài câu.
Dùng làm nhạc ru ngủ.
Con cú há miệng, dường như định nói gì đó.
Mỏ nó mấp máy lên xuống, nhưng chẳng phát ra được chút âm thanh nào.
Bố Lan Địch nhàn nhạt: “Rảnh rỗi đi học kịch câm từ bao giờ thế?”
Con cú: “…”
Nó uất ức chọc chọc người chơi piano nằm dưới đất.
Người chơi piano ôm đầu, mắt ngấn lệ nhìn hai người, rồi lập tức bắt đầu gào lên: “U oa…”
Lạc Ôn bất lực cười: “Nghe không hiểu đâu.”
Bố Lan Địch liếc con cú: “Mày bay lên thử xem?”
Con cú lạnh mặt bay lên cao, nhưng chưa kịp vượt quá đỉnh tường thì đầu đã đập thẳng vào thứ gì đó trong suốt. Y như va vào một tấm kính vô hình trên không trung.
Tận lực chứng minh rằng không phải mình không thông minh.
Bố Lan Địch ngẩng mặt, nhàn nhạt nói: “Lông dài ra được chút rồi đấy.”
Con cú rưng rưng nước mắt bay xuống.
Nó chỉ vào cổ họng mình, sau đó há mỏ ngậm lấy người chơi piano từ tay Lạc Ôn, rồi vung cánh một cách đầy khí thế, ra hiệu cho hai người theo sau.
Chỉ là… bóng lưng có hơi tiều tụy.
Bay được vài mét, nó lặng lẽ quay đầu lại.
Lạc Ôn: “… Đi nhầm đường à?”
Bố Lan Địch: “Chắc là trí thông minh đã trở về.”
Ánh mắt con cú trở nên sâu thẳm, rồi nhẹ nhàng thả người chơi piano xuống. Người tí hon ấy linh hoạt xoay người một vòng trên không trung rồi đáp xuống ngay lòng bàn tay Lạc Ôn.
… Đến nước này rồi, đừng có trổ tài nữa.
Rất nguy hiểm đấy.
Nhưng Lạc Ôn chỉ dịu dàng xoa đầu người chơi piano, sau đó thuận tay nhét thẳng vào túi mình.
Con cú tiếp tục bay thẳng.
Không biết đã quẹo bao nhiêu khúc, cuối cùng nó cũng dừng lại.
Bọn họ đi vào một ngõ cụt.
Chỉ có điều…
Trước mắt vẫn là bức tường cây xanh mướt, nhưng hình như có gì đó không giống lắm.
Đặc biệt là khi con cú bắt đầu cắn và kéo những tán lá trên đó.
Bố Lan Địch bước lên giúp một tay.
Dưới ánh trăng, một cánh cửa có màu sắc gần như hòa làm một với bức tường xanh dần hiện ra.
Chỗ này… chính là lối ra?
Lạc Ôn khẽ nhíu mày.
Sau vài lượt dọn dẹp, cánh cửa mở ra.
Con cú lập tức bay qua trước, rồi lại vẫy cánh ra hiệu cho hai người.
Bên ngoài cửa…
Vẫn là một bức tường xanh.
Lạc Ôn: “…”
Bố Lan Địch: “…”
Nhìn thấy hai người này dường như sắp nổi cơn bạo lực, con cú há mỏ kêu vài tiếng vô thanh, rồi chỉ vào bức tường xanh, vẫy cánh chập lại hai lần.
Người chơi piano tí hon cũng gào khóc theo.
Hai người còn chưa kịp đoán xem hai kẻ này đang bày trò gì thì từ bức tường xanh bỗng vang lên những âm thanh lạo xạo.
Con cú bay vù qua lại giữa hai bên bức tường, liên tục vẫy cánh theo động tác khép lại.
“Bức tường sẽ thu hẹp lại?” Lạc Ôn bỗng nhiên hiểu ra.
Con cú điên cuồng gật đầu.
Lạc Ôn và Bố Lan Địch liếc nhau, lập tức cắm đầu chạy.
Vừa chạy, cô vừa hỏi: “Đi đường nào?”
Con cú bay phía trước khựng lại một chút, rồi lắc đầu rất nhẹ.
“…”
Rất tốt. Có ranh giới sinh tử thì mới k*ch th*ch được ý chí chiến đấu của con người.
Không khí càng lúc càng lạnh lẽo.
Những bức tường cây đang thu hẹp với tốc độ đáng kinh ngạc. Đôi khi, họ vừa bước qua một con đường nhỏ, chạy được vài bước thì lối đi đó đã lập tức khép chặt hoàn toàn.
“Mười, chín, tám…” Lạc Ôn khẽ đếm.
Một trong những lợi thế của xác chết là đang chạy vẫn nói chuyện được.
“Đang đếm gì vậy?” Giọng Bố Lan Địch vẫn bình ổn.
Thể lực thật đáng gờm… Lạc Ôn thầm nghĩ.
“Đếm thời gian.” Cô ngừng một chút, rồi tiếp tục: “Ba, hai, một.”
Ngay sau lưng họ, con đường mà họ vừa rời khỏi đã nhanh chóng khép lại.
“Không cần chạy nữa.” Lạc Ôn bình tĩnh dừng chân.
“Được.” Bố Lan Địch đáp.
Con cú hoang mang vẫy cánh… Hai người này không định chết chung ở đây đấy chứ?
“Thời gian chúng ta dừng lại tại một lối đi…” Lạc Ôn nói: “Chính là thời gian con đường đó khép lại sau khi chúng ta rời khỏi.”
Con cú bay giữa không trung sững sờ: “…”
Vậy cái cảnh nó dốc sức bay thục mạng nãy giờ… để làm gì?!
“Thật ra đi chậm hay bay nhanh cũng như nhau thôi.” Lạc Ôn xoa đầu con cú đang ỉu xìu: “Nếu chúng ta không đi đúng hướng ngay từ đầu thì sớm muộn gì cũng sẽ bị kẹt trong một ngõ cụt.”
Mê cung lần trước cho nhiều lối thoát, độ sai rất cao.
Nhưng mê cung này… thì hoàn toàn không cho cơ hội để thử sai.
Con cú kinh hãi xoay cổ hai cái.
Chuyện này… dường như là một cục diện chết chắc.
Nói vậy thì…
Lần trước nó có thể may mắn tìm được cánh cửa ngay lập tức, có lẽ đã dùng hết vận may cả đời của một con chim rồi…
Khi Lạc Ôn lên tiếng, âm thanh xào xạc trong bụi cây càng lớn hơn.
Tiếng động sát mặt đất, như thể có thứ gì đó đang trườn…
Dưới ánh mắt chăm chú của hai người và một chim, một con rắn màu xanh biếc bò ra từ bụi cây.
“Có độc.” Bố Lan Địch cau mày.
Anh vừa quay đầu, thấy Lạc Ôn mặt đờ đẫn, trông như linh hồn đã bay về trời.
Con rắn thè lưỡi, nhàn nhã trườn về phía hai người.
Nó có thể ngửi thấy mùi sợ hãi.
Không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn.
Bố Lan Địch khẽ hỏi: “Năng lực của em à?”
Tự mình chạm tay vào cũng không cảm nhận được nhiệt độ. Lạc Ôn thử đặt tay lên cổ tay Bố Lan Địch, lòng bàn tay anh nóng rực.
“Xem ra là vậy.” Cô nói.
Thế nhưng con rắn trên mặt đất vẫn đang trườn tới, không những không bị ảnh hưởng bởi luồng khí lạnh, mà thậm chí còn có vẻ như đang trêu chọc con mồi.
Lạc Ôn giận nhưng không dám động: “... Chúng ta phải đi thôi.”
Bố Lan Địch nắm chặt cổ tay cô, bình tĩnh nói: “Không cần.”
Anh liếc nhìn một loài chim săn mồi thuộc bộ Cú chuyên ăn các loài động vật có vú nhỏ, đặc biệt là rắn: “Đừng có hồn bay phách lạc nữa.”
Con cú: “…”
Con rắn vẫn còn đang trườn dưới đất bỗng cảm thấy một luồng lạnh lẽo ập đến, sống lưng cũng tê buốt.
Nó nghiêng đầu, thấy một con cú đang bám chặt hai vuốt trên người nó, nhìn nó đầy tình cảm.
Rồi nuốt nước bọt một cái.
Con rắn: “…”
Con cú mỉm cười: “…”
Đời có rất nhiều điều tươi đẹp. Chẳng hạn như bữa sáng sớm, bữa trưa giữa ngày, và cả món tráng miệng tự nhiên nguyên chất được dâng tận miệng vào lúc rạng sáng nữa.
Thế nhưng, ngay cả khi con cú đã nuốt trọn con rắn, cái lạnh trong mê cung bụi rậm vẫn không hề suy giảm.
Lạnh đến mức ngay cả Bố Lan Địch cũng khẽ run lên hai cái.
Lạc Ôn cởi áo khoác ra: “Anh muốn mặc áo của em không?”
Chiếc áo khoác này đã bị lạnh đến mức như được lấy ra từ hầm băng, Bố Lan Địch lặng lẽ nhận lấy, khoác lên tay, chớp mắt: “Rất ấm.”
Con cú tưởng thật, dụi đầu vào, lập tức bị luồng khí lạnh thổi từ đầu đến chân.
Nhưng kẻ bị lạnh không chỉ có bọn họ, ngay cả bức tường cây trong mê cung cũng không thoát khỏi số phận.
Xung quanh không có gió, vậy mà đám lá cây vẫn run rẩy như đang cố tình gây chuyện, rào rào rơi xuống từ ngọn cây, tạo thành một cảnh tượng hoành tráng.
Lá cây xoay vòng rồi chất thành từng đống dưới chân họ.
Bố Lan Địch nhặt một chiếc lá lên, chăm chú nhìn những đường gân trên đó.
Lạc Ôn cũng nheo mắt nhìn theo.
Nói ra thì, có lẽ một số nhà sinh vật học và vật lý học sẽ không tin…
Những chiếc lá này, tất cả đều bị những tinh thể băng nhỏ xíu cắt đứt.
Lạc Ôn ngơ ngác nhìn tay mình, mơ hồ nói: “Em làm đấy à?”
“Ừ.” Bố Lan Địch cong môi, nói: “Lợi hại thật… Lạc Ôn của chúng ta, người của Lai Bố Đức.”
Lạc Ôn giả vờ khiêm tốn, phất tay: “Cũng tạm thôi, cũng tạm thôi.”
Con cú: “…”
Có ai lo cho con chim tội nghiệp sắp bị cảm này không?
Chỉ trong vòng bảy, tám phút ngắn ngủi, lá cây trong mê cung đã rụng sạch. Chỉ còn lại những cành khô màu nâu cứng cỏi chống đỡ, nhưng hoàn toàn không che khuất được tầm nhìn.
Mọi thứ xung quanh hiện ra rõ ràng.
Con cú bay lượn trên không tìm kiếm.
Bây giờ chỉ còn những cành cây nhỏ, vậy thì… chỗ lồi ra kia hẳn sẽ lộ diện.
Trong tầm mắt của nó, một hướng nào đó chợt lọt vào tầm quan sát.
Tìm thấy rồi.
“Theo tôi!” Nó hét lên trong im lặng.
Bên dưới chẳng ai để ý.
“…” Con cú bay xuống, cố nhịn không tức, mổ một cái lên đầu mỗi người.
“Đi thôi.” Nó ra dấu lạnh lùng.
-
Mục tiêu của họ… là cái cây chỉ còn một nửa.
Cái cây trông như bị một gã khổng lồ quái dị nào đó dùng sức mạnh thô bạo xé ngang, chỉ cao hơn nửa thân người một chút, mép vết đứt sắc nhọn đến kỳ dị.
Con cú quay đầu, lặng lẽ kêu một tiếng, rồi bay vào trong.
Lạc Ôn nhanh chóng bước đến bên thân cây, cúi xuống nhìn. Bên trong không phải tàn tích của gỗ, mà là một vòng tròn đen nhánh, lấp lánh phản chiếu ánh nước.
Tựa như một cái giếng.
Lạc Ôn cứng đờ mặt: “… Đừng nói là bắt chúng ta nhảy xuống đấy nhé?”
Con đường này trông như kiểu đời người chỉ có thể đi một lần.
Đi rồi không có đường về.
Chiếc áo khoác bị Bố Lan Địch xách lên, người chơi piano thò đầu ra khỏi túi áo, trịnh trọng gật đầu một cái.
Lạc Ôn: “…”
Cô thì không sao, nhưng mà…
Bố Lan Địch bình thản nói: “Dung tích phổi của anh khá lớn.”
Lạc Ôn lại nhìn xuống lần nữa, trong lòng nghĩ, sâu thế này…
Nhưng đây là con đường con cú đã chỉ. Mó cũng không thể nào đưa Bố Lan Địch vào chỗ chết được.
Nghĩ đến đây, Lạc Ôn hơi yên tâm hơn một chút.
Bố Lan Địch cởi áo khoác, đặt xuống đất, rồi chuyển người chơi piano vào túi áo sơ mi.
Đã chuẩn bị gần như xong hết, giờ chỉ còn bước cuối cùng là nhảy xuống.
Lạc Ôn vừa bám vào mép thân cây, cúi đầu nhìn thêm lần nữa.
Mặt nước “ục” một tiếng, gợn sóng dập dềnh.
Hai giây sau, một con chim đáng thương ướt sũng lao vọt lên. Toàn thân nó lấm tấm nước, trong miệng còn cắn theo một chiếc đèn… cùng một tờ giấy ướt đẫm.
Lạc Ôn suýt bị đâm trúng: “…”
Cô nhận lấy tờ giấy, giũ ra, cẩn thận nhận diện nét chữ trong bóng tối rồi đọc: “Cá… ăn thịt người?”
Con cú nghiêm túc gật đầu, vươn cánh chỉ về phía Bố Lan Địch.
Bố Lan Địch im lặng một lát: “Lối này… dẫn đến hồ ở sân sau trang viên?”
Con cú gật đầu.
Lạc Ôn lập tức kéo cánh tay Bố Lan Địch: “… Anh ở lại đây.”
“Rồi tám trăm năm nữa gặp lại?” Bố Lan Địch nói.
“…”
Thực ra, dù thế nào đi nữa, Bố Lan Địch cũng phải nhảy xuống.
Thứ nhất, sau khi mê cung cây cối rụng sạch lá, họ có thể thấy rõ nơi này không hề có ranh giới.
Bố Lan Địch chỉ có thể quay về bằng cách này.
Thứ hai là…
Lạc Ôn bỗng có một dự cảm.
Lối đi này sẽ không mở mãi.
“Ừ.” Cô do dự một lát, rồi vẫn gật đầu.
“Đừng lo.” Bố Lan Địch mỉm cười: “Cá ăn thịt người của chúng ta ăn chay.”
“…”
Có lẽ vì thông thẳng đến hồ nên nhiệt độ của giếng trong thân cây lạnh buốt.
Giữa bóng tối bủa vây, thứ duy nhất giúp họ định hướng là chiếc đèn con cú đang ngậm.
Tư thế bơi của nó khá linh hoạt.
Lạc Ôn thỉnh thoảng quay lại nhìn Bố Lan Địch.
Dù thực ra cô chẳng thấy rõ gì mấy.
Cứ bơi mãi, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ nước hồ bắt đầu ấm dần.
Họ đã vào đến hồ.
Cô nghĩ.
Đàn cá ùn ùn kéo đến.
Chúng ngửi thử mùi của con cú đầu tiên, chỉ ngửi thấy một chút tanh mùi cá.
Cùng loài. Cá thủ lĩnh nói.
Đồng ý. Cá quân sư nói.
Tiếp đó, chúng phát hiện mái tóc đỏ trôi nổi trong nước.
Người này… chẳng có mùi gì cả. Thậm chí còn cảm thấy có chút nguy hiểm.
Tiếp tục. Cá thủ lĩnh nói.
Chúng bơi vòng quanh Bố Lan Địch.
Chỉ vài giây sau, một con cá bất ngờ lao đến cắn…
Ánh mắt Bố Lan Địch lạnh lẽo.
Không tránh khỏi một trận đánh nhau.
Nhưng ngay trước khi con cá bị b*p ch*t trong nước… nó đột nhiên “phụt” một cái, nhả ra.
Bố Lan Địch: “…”
Mùi vị không đúng. Cá quân sư nói.
Nhưng anh ta thơm thơm mà. Cá thủ lĩnh do dự.
Thơm cái quần què! Cá quân sư tức giận. Tao từng may mắn được nếm thịt thật, chỉ một miếng nhỏ đã khiến tao nhớ nhung đến mức muốn chết rồi! Đó mới là thức ăn thực sự!
Trong lúc đàn cá còn đang tranh luận, Lạc Ôn và Bố Lan Địch đã lặng lẽ bơi đến bờ.
Vừa ra khỏi mặt nước, dù chỉ là cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ khiến người ta rét run.
Trước khi vị quản gia nào đó bị đông cứng, con cú đã ngoạm theo một đống đen, thả thẳng xuống người anh.
Bố Lan Địch kéo cái thứ vừa được trùm lên nhìn thử, là một chiếc áo choàng đen.
… Chính là bộ đồ màu đen mà Lạc Ôn đã đưa anh khi đến trang viên đen.
Bên này, cuối cùng con cú cũng có thể nói chuyện, vui vẻ lạ thường: “Bảo sao trước đó anh lại nói bộ đồ này có ích… Anh đã tính trước được hôm nay rồi đúng không?”
Bố Lan Địch: “…”
Lạc Ôn nhắm mắt lại một chút: “Mỏng hơn cả giấy…”
“Lò sưởi đang cháy đấy!” Con cú nhận ra không ổn, vội vàng nói: “Nước nóng trong bồn tắm cũng đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi…”
Lạc Ôn lấy người chơi piano ra, đưa cho con cú, rồi kéo ngay vị quản gia có thân nhiệt đã hạ xuống mức nguy hiểm nhanh chóng vào trong trang viên.
Tất cả lò sưởi trong nhà đều đang rực lửa, cả trang viên ấm áp hẳn lên.
Mà lúc này, Lạc Ôn lại chẳng thấy ghét chút nào.
Cô theo sát Bố Lan Địch suốt quãng đường. Cho đến khi tận mắt thấy anh vào phòng tắm, ngâm mình trong nước nóng… cô vẫn chưa rời đi.
Bố Lan Địch vốc nước nóng, hất lên mặt: “Yên tâm, thể trạng anh không yếu đến thế đâu.”
“Những con cá đó…” Lạc Ôn hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không bước đi: “Có cắn anh không?”
Cô không nhìn thấy vết thương nào rõ ràng, nhưng biết đâu lại có thương tích ngầm.
Bố Lan Địch khẽ dừng lại, vừa định lắc đầu, nhưng khi ánh mắt chạm phải sự quan tâm trong mắt đối phương, đáy mắt anh thoáng trầm xuống.
“… Có.” Anh nói.
“Ở đâu?” Lạc Ôn bước lại gần hơn, căng thẳng hỏi.
Bố Lan Địch khéo léo cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên, sau đó là chiếc thứ hai, rồi đến chiếc thứ ba.
Từ cơ ngực đến cơ bụng, với góc nhìn của Lạc Ôn mà nói…
Cảnh tượng này đúng là không sót lại gì.
Lạc Ôn: “…”
Mãi đến lúc này, cô mới cảm thấy có gì đó sai sai.
Bố Lan Địch đưa đôi mắt ướt nhìn cô.
Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay Quái Vật Trong Nhà Lại Muốn Giết Tôi
Story
Chương 66: Cái gọi là đôi bên cùng nỗ lực
10.0/10 từ 13 lượt.
