Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?

Chương 35


Kể từ lúc đó, Bùi Lâm có hơi lơ đãng. Bề ngoài cậu vẫn giữ vẻ bình thản nói chuyện với hai người, nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất rồi.


Bây giờ, trong đầu Bùi Lâm chỉ toàn là hình ảnh của micrô.


Sự mất tập trung của cậu có thể qua mắt được Liêu Triều Triều đơn thuần, nhưng không thể lừa nổi cáo già như Mông Lượng. Y đảo mắt, nghiêng đầu cười thầm một cách gian xảo, sau đó lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, điềm tĩnh nói với Liêu Triều Triều: "Trước đây, lâu lắm rồi, đúng cái lúc em mới vào ban nhạc ấy."


Liêu Triều Triều chính thức trở thành giọng ca chính của Đợi Chút cũng mới chỉ hai năm nay, nhưng cậu ta biết đến ban nhạc từ rất sớm, hồi đó còn đang học cấp ba.


Mông Lượng không muốn làm cậu ta xao nhãng việc học, cứ lưỡng la lưỡng lự không cho cậu ta tham gia, mãi đến khi cậu ta lên đại học mới chịu gật đầu đồng ý, chính thức trở thành một thành viên của Đợi Chút.


Tuy nhiên, những thay đổi và sự kiện trọng đại của ban nhạc trong những năm qua, Liêu Triều Triều không bỏ lỡ một chuyện nào.


"Anh từng cho em xem một video biểu diễn, không biết em còn nhớ không." Mông Lượng nói với giọng điệu ranh mãnh, "Lúc đó bọn anh đang ở trường, hình như là lễ tốt nghiệp khóa nào đó, bọn anh có biểu diễn mấy bài. Hồi đó Giang Triều mới đến, là Bùi Lâm dẫn dắt cậu ta hát cùng, có ấn tượng không?"


Bùi Lâm đang mải du hành vũ trụ bỗng dưng bị gọi tên, sau khi hoàn hồn, cậu liền suy ngẫm theo lời của Mông Lượng.


Nhớ ra rồi!!!


Cậu lập tức định ngăn Mông Lượng lại.


Mông Lượng vung hai tay né đòn tấn công của Bùi Lâm, rồi lại sáp lại gần Liêu Triều Triều la lối om sòm: "Nhớ ra chưa, nhớ ra chưa? Tóc hồng, dài!"


Phong cách của ban nhạc dĩ nhiên khác với MC dẫn chương trình thời sự, MC Bùi điềm đạm chững chạc của hiện tại cũng từng có lúc ăn vận vô cùng phá cách và táo bạo khi còn hát trong ban nhạc Đợi Chút.


Lần mà Mông Lượng nói tới, Bùi Lâm đã mất gần cả một ngày trời để nối xong mái tóc dài ngang lưng, rồi lại kiên nhẫn nhuộm thành màu hồng nhạt.


Giữa chừng, áo khoác biểu diễn màu xanh lam bị cậu kéo phanh ra, dần trượt xuống vai. Vạt áo hơi dài che khuất một phần quần short đen có gấu lật, chỉ để lộ vòng đùi bằng da ở chân phải và sợi xích chân hình con bướm màu đỏ tươi ở chân trái.


Khóa kéo ở vạt áo và sợi xích hình bướm thỉnh thoảng chạm vào nhau, tạo ra những tiếng lách cách trong trẻo.


Tiếng động nhỏ này dĩ nhiên không thể át đi âm thanh vang dội của dàn loa, nhưng mỗi khi con bướm ấy bay lên, nó luôn thu hút mọi ánh nhìn của khán giả phía dưới.


Con bướm màu đỏ rực, cùng mái tóc dài màu hồng nhạt lấp lánh, đã trở thành một trong những khoảnh khắc tỏa sáng nhất của đêm hội hôm đó.


Lúc trước tuổi còn nhỏ, cũng phóng khoáng hơn, bây giờ thì không được nữa.


Bùi Lâm của hiện tại, chỉ nghe Mông Lượng nhắc lại chuyện này thôi đã cảm thấy vành tai bắt đầu nóng lên.


Liêu Triều Triều với vẻ mặt ngây thơ lại đổ thêm dầu vào lửa: "Em nhớ chứ! Anh Bùi Lâm đẹp cực kỳ! Ánh đèn cùi bắp của trường mình tệ như thế, mà chiếu lên người anh ấy cứ như đang tự phát sáng vậy!"


Cậu ta thực sự rất ngưỡng mộ Bùi Lâm, vô cùng chân thành: "Ngay cả tóc cũng phát sáng!"


"Được rồi, được rồi..." Bùi Lâm yếu ớt xua tay, "Đừng... đừng nói nữa..."



Liêu Triều Triều biết điểm dừng, bèn che miệng cười trộm.


Mông Lượng vẫn cảm thấy chưa đủ, cuối cùng còn muốn trêu Bùi Lâm thêm một phen nữa.


Y kéo ghế ra xa Bùi Lâm, nói vọng lại: "Tiểu Bùi Lâm nhà ta vốn dĩ đẹp trai mà! Ai nhìn mà không rung động cho được! Anh đây thích chết đi được!!"


Bùi Lâm rút hai tờ giấy ăn trên bàn, vò lại thành cục rồi ném vào người Mông Lượng, quát nhỏ: "Mông Lượng!"


Mông Lượng cười hềnh hệch giơ tay đầu hàng, làm động tác kéo khóa miệng: "Không nói nữa không nói nữa, ha ha ha ha ha ha!"


Sau bữa ăn, Mông Lượng đuổi Liêu Triều Triều về trước: "Em về trước đi, anh nói với Bùi Lâm vài câu."


Liêu Triều Triều bất mãn: "Có chuyện gì mà em không được nghe?"


Mông Lượng: "Chuyện người lớn trẻ con đừng xía vào."


Liêu Triều Triều không vui vẻ gì mà rời đi, trước khi đi còn chạy lại huých vai Bùi Lâm.


"Anh trai ơi, buổi diễn lần tới anh có đến không?" Liêu Triều Triều nói ra một ngày, "Em để dành cho anh một vé có vị trí đẹp nhất!"


Bùi Lâm nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi nói: "Bây giờ anh chưa quyết định được, nhưng nếu có thời gian, anh nhất định sẽ đến."


Nói rồi cậu vỗ vỗ vai Liêu Triêu Triêu: "Yên tâm đi."


Liêu Triều Triều giơ tay làm dấu OK với cậu, rồi chào tạm biệt cả hai, đi một bước lại ngoảnh đầu ba lần.


Bùi Lâm không lái xe nên đi nhờ xe Mông Lượng về nhà.


Mông Lượng nói là có chuyện muốn nói với cậu, nhưng khi đã ngồi hẳn vào trong xe rồi thì lại im lặng một lúc lâu.


Bùi Lâm buồn cười hỏi: "Anh Mông, có chuyện bí mật gì mà phải đuổi Liêu Triều Triều đi mới nói được vậy?"


Mông Lượng lại như biến thành một người khác, vẻ cà lơ phất phơ thường ngày biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự điềm tĩnh của một người lớn tuổi hơn.


Trong lúc rẽ cua, y quay đầu nhìn Bùi Lâm một cái, mỉm cười, ngay cả giọng điệu cũng trầm ổn hơn nhiều: "Anh chỉ thấy Liêu Triều Triều phiền nên đuổi nó đi thôi, không có gì đâu."


Như sợ Bùi Lâm không tin, y lại nói thêm: "Thằng nhóc Liêu Triều Triều này, trông thì hiền lành, chứ thân rồi thì cái miệng nó nói liến thoắng không ngừng."


Bùi Lâm cười nói: "Ngày nào anh cũng coi em với Giang Triều là trò tiêu khiển, bây giờ đến lượt Liêu Triều Triều coi anh là trò tiêu khiển, xem anh làm thế nào."


Mông Lượng cười lắc đầu, không nói gì thêm.


Nơi ăn tối cách nhà Bùi Lâm không xa không gần, đi xe mất nửa tiếng, vậy mà Mông Lượng cũng không nói thêm câu nào khác.


Khi xe đến cổng khu dân cư, Bùi Lâm tháo dây an toàn. Tay cậu đã đặt lên cửa xe, quay đầu hỏi Mông Lượng đang ngồi ở ghế lái: "Anh Mông, rốt cuộc anh muốn nói gì? Anh không nói là em đi đấy nhé."



Y ngẫm nghĩ nửa giây rồi nói tiếp: "Lâu rồi không gặp em, gặp một chút thôi, không có gì khác."


Lời y nói rất chân thành, khiến người ta không thể không tin.


Bùi Lâm có thể đoán được đại khái là vì chuyện gì chuyện lần trước, Mông Lượng cứ luôn cảm thấy là do y đã không trông chừng cậu cẩn thận, nên mới xảy ra sự cố.


Chuyện này, dù thế nào cũng không thể trách Mông Lượng được và cũng chẳng có ai trách y cả.


Nhưng Mông Lượng cứ canh cánh trong lòng, phải tận mắt thấy, tự mình xác nhận Bùi Lâm không sao, y mới có thể yên lòng.


Bùi Lâm hiểu những lo lắng và dằn vặt đó.


Cậu mỉm cười nhẹ, nở một nụ cười khiến người ta yên tâm với Mông Lượng.


"Anh Mông, không cần quá lo cho em đâu." Bùi Lâm chân thành nói, "Những năm vào làm ở đài Nam... em cũng đã trải qua nhiều chuyện rồi, không cần lo cho em đâu, em không sao cả. Với lại."


Tuy Giang Triều không chịu nói cho cậu biết tình hình cụ thể, nhưng những lời đồn thổi trong đài Bùi Lâm đều nghe rõ mồn một, cậu chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể biết Mông Lượng đã giúp đỡ nhiều đến mức nào.


"Cảm ơn anh nhé, anh Mông." Bùi Lâm thật tâm cảm ơn y, "Lúc nào cũng chăm sóc em như vậy, trước đây ở trong ban nhạc, bây giờ trong cuộc sống, hình như chuyện nào cũng không thể thiếu sự chăm sóc của anh."


"Quen biết bao nhiêu năm rồi, còn nói mấy lời này làm gì?" Mông Lượng xua tay.


Lời này là thật, y và Bùi Lâm, và Giang Triều đã quen biết nhiều năm như vậy, thật sự là xuất phát từ tận đáy lòng mong hai người họ được sống tốt.


Nhưng Mông Lượng đã nghiêm túc quá lâu, dường như đã dùng hết hạn mức nghiêm túc của cả năm nay, y lại không nhịn được mà bắt đầu trêu chọc Bùi Lâm: "Haiz, ba chúng ta cứ sống cho tốt là được còn hơn bất cứ điều gì".


Bùi Lâm: "...? Hả?"


Mông Lượng: "Ha ha ha ha ha ha ha ha!"


"..." Bùi Lâm không thể nhịn được nữa, tự cho là hung dữ mà giơ tay làm động tác cứa cổ với y.


Về đến nhà, Bùi Lâm còn chưa kịp thay quần áo đã vội vào phòng ngủ tìm micrô.


Ban đầu, Bùi Lâm có micrô của riêng mình.


Đổi micrô cần phải điều chỉnh lại, quá trình phức tạp và phiền toái, cần phải thử đi thử lại liên tục, nếu không phải trường hợp cần thiết, Bùi Lâm rất ít khi đổi.


Sau này trong lòng có quỷ, nhìn micrô này lại càng thấy trân quý, không nỡ dùng, bèn cất nó đi thật kỹ.


Bây giờ lấy ra xem, micrô vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả hộp đựng cũng sạch không một hạt bụi.


Bùi Lâm mím môi, cẩn thận mở hộp ra.


Hộp đựng được dựng đứng trong tủ suốt năm dài tháng rộng, đột nhiên bị mở nắp, một mảnh giấy nhỏ kẹp bên trong rơi xuống đất như bông tuyết.



Đây là...


Bùi Lâm nín thở, cúi người nhặt lên.


Trên tấm thiệp màu tím nhạt, nét chữ của Giang Triều vừa nguệch ngoạc lại vừa vô cùng nghiêm túc.


Gửi tặng ngôi sao lớn của tương lai, sau này em hãy tiếp tục tỏa sáng rực rỡ nhé


Tim Bùi Lâm như muốn nhảy khỏi lồng ngực.


Cậu rũ người gục xuống bàn, ngón tay phải nhẹ nhàng v**t v* mảnh giấy.


Thời gian đã trôi qua quá lâu, hoa văn trên tấm thiệp đã mờ đi, chỉ có nét chữ phóng khoáng là vẫn còn rõ ràng.


Ngôi sao lớn của tương lai, ngôi sao lớn của tương lai... trong đầu Bùi Lâm cứ lặp đi lặp lại mấy chữ này như không thể kiểm soát.


Trong lồng ngực vừa ấm áp vừa căng đầy, quá nhiều cảm xúc dồn nén bên trong, sắp sửa trào ra ngoài.


Những cảm xúc ấy vừa chua xót lại vừa ngọt ngào, mỗi thứ một vẻ. Nhưng khi chúng hòa quyện vào nhau, lại có thể quy về cùng một tâm trạng.


Rất thích Giang Triều, rất thích... Giang Triều.


Bùi Lâm dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, rồi ngồi thẳng dậy. Cậu vơ lấy điện thoại, tìm đến khung trò chuyện với Giang Triều, do dự không biết nên nói gì với anh.


Mới chỉ gõ được một chữ, điện thoại của Giang Triều vậy mà lại gọi đến!


Tim Bùi Lâm đập thình thịch!


Cậu bắt máy, còn chưa kịp mở lời đã nghe thấy tiếng bíp bíp bíp ở đầu dây bên kia.


Là tiếng cảm biến lùi xe.


Giang Triều đang đỗ xe.


Sắp mười hai giờ rồi, Giang Triều mới lái xe về...? Anh đi đâu vậy?


Một ý nghĩ không dám tin len lỏi vào trong lòng Bùi Lâm.


"Vốn định ngày mai mới nói, nhưng lại sợ mai em có việc không ở nhà." Trong điện thoại, giọng Giang Triều mang theo ý cười rõ rệt, "Định tạo một bất ngờ nho nhỏ, nhưng lại lo em ngủ sẽ khóa trái cửa, nhốt anh ở ngoài mất."


"..." Tai Bùi Lâm ù đi, cổ họng nghẹn lại, ngay cả giọng nói hay nhất cũng trở nên khô khốc, "A, A Triều..."


Giang Triều bật cười thành tiếng: "Hai phút nữa mở cửa cho anh!"


Bùi Lâm bật phắt dậy khỏi ghế!



Làm xong những việc này, vừa vặn hai phút.


Cậu chạy lon ton đến ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, hồi hộp chờ đợi anh về.


Ngay lúc này, điện thoại của cậu nhận được một thông báo mới.


... Lại là thông báo nhắc nhở cậu sáng mai đi huyện X, nhắc cậu đừng quên lịch trình sáng mai, còn chu đáo đính kèm cả thời tiết ở huyện X.


Bùi Lâm lúc này mới thấy, hóa ra huyện X đã bắt đầu mưa từ tối nay.


Bùi Lâm ngơ ngẩn nghĩ, không biết tối nay lúc A Triều về, có bị dính mưa không...


Cạch–


Khóa vân tay vang lên tiếng bíp bíp.


Giang Triều anh về rồi.


Anh không mang vali, chỉ cầm một túi du lịch.


Anh ném túi xuống đất, không đóng cửa, khoanh tay đứng ở ngưỡng cửa, nói với Bùi Lâm: "Không phải bảo em hai phút nữa mở cửa sao? Cũng không ra mở cho anh."


Bùi Lâm ngây người ngồi trên sô pha, đôi mắt cứ dán chặt vào người anh.


Giang Triều mặc một áo len màu be, là cái mà hai hôm trước cậu đã nhét vào hành lý cho anh.


Vẻ mặt anh có chút mệt mỏi, nhưng giọng điệu lại tràn đầy vui vẻ.


Bùi Lâm vẫn đang ngẩn người, Giang Triều đợi một lúc vẫn không thấy cậu có động tĩnh gì, bèn chậc một tiếng rồi giang hai tay ra.


"Nhớ anh không?" Anh hỏi.


Bùi Lâm như vừa hoàn hồn, chớp chớp mắt, hốc mắt cay cay.


Cậu đứng dậy khỏi sô pha, chạy tới ôm chầm lấy Giang Triều.


Bộ đồ ngủ bằng lông mềm mại trên người cậu khẽ lay động theo từng cử động, đường cong rõ nhất đến từ đôi tai cún nhỏ trên mũ áo phía sau.


Đôi tai nhỏ lắc lư, run rẩy dựng lên khi Bùi Lâm lao vào lòng Giang Triều, rồi lại bị bàn tay anh vuốt qua, ngoan ngoãn nằm lại trên lưng.


Giang Triều cảm thấy mới mẻ, đưa tay véo véo lớp vải mềm mại, rồi lại dùng hai tay nâng mặt Bùi Lâm lên, ý cười đọng lại trong mắt.


"Nhớ anh không?" Anh kiên trì hỏi lại.


Bùi Lâm vòng tay qua vai anh, mắt đỏ hoe nhìn anh không nói một lời.


Vài giây sau, cậu nhẹ nhàng nhón chân, trao cho Giang Triều nụ hôn của mình.


Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không? Story Chương 35
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...