Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Chương 34
Sáng hôm sau, Giang Triều lại phải lên đường để ghi hình chương trình.
"Anh không muốn dậy." Anh nằm ỳ trên giường, một tay bị Bùi Lâm kéo mà nhất quyết không chịu ngồi dậy, "Không dậy."
Huyện X ở gần thành phố Nam, nên ttổ chương trình đã sắp xếp xe đưa đón để chở toàn bộ nhân viên đi vào buổi sáng.
Mắt thấy sắp đến giờ, Giang Triều vẫn cứ không chịu dậy.
Bùi Lâm níu lấy cánh tay anh, cố gắng lôi anh ra khỏi giường, nhưng Giang Triều vẫn không nhúc nhích.
Cuối cùng, anh dứt khoát kéo ngược Bùi Lâm lại giường rồi lăn thêm một vòng nữa, sau đó mới khoan khoái tỉnh táo dậy đi làm.
Lúc cả hai cùng đi thang máy xuống lầu, Bùi Lâm vẫn còn dỗi cào vào lòng bàn tay Giang Triều, để rồi bị anh lật tay lại nắm chặt.
Sau khi tiễn Giang Triều đi, Bùi Lâm cũng bắt đầu công việc của mình.
Dự án cấp S đã nói trước đó đã được xác nhận, hiện tại đang ráo riết chuẩn bị cho khâu kêu gọi đầu tư.
Danh sách thành viên cuối cùng của đội ngũ sản xuất vẫn chưa được công bố, nhưng về cơ bản đã được quyết định, MC dẫn chương trình rất có khả năng chính là Bùi Lâm.
Chương trình này là một cuộc thi tìm kiếm tài năng, tên tạm thời là... Junior Planet.
Ngay khi cái tên này được công bố, đã có người trêu chọc, "Hành tinh thiếu niên", gọi tắt là... *"Thiếu tinh"?
Nghe gở quá đi mất!
Giang Triều cũng nhanh chóng nghe được tin này, anh nhắn tin đến: Hành tinh thiếu niên, cái tên sến súa thật đấy.
Bùi Lâm gửi một biểu cảm cười trộm: Tên quê cho dễ nuôi, cũng như "Làm Ruộng" thôi.
Chỉ một chuyện nhỏ nhặt, nhàm chán như vậy cũng đủ để họ ngọt ngào nhắn qua nhắn lại, cặp đôi đang yêu quả thực lúc nào cũng quấn quýt không rời.
Sau khi gửi cho nhau mấy nhãn dán đáng yêu vô nghĩa, Bùi Lâm mới nói vào chuyện chính: Tối nay em có hẹn ăn cơm với Liêu Triều Triều và anh Mông ^ ^
Bữa tiệc sinh nhật lần trước của Liêu Triều Triều đã bị Triệu Nam Tinh không biết từ đâu xen vào phá hỏng.
Trong chuyện này Bùi Lâm là người bị hại, thế nào cũng không thể đổ lỗi cho cậu được, nhưng trong lòng cậu vẫn có chút áy náy, nên đã nói sẽ tìm một cơ hội để bù đắp sinh nhật cho Liêu Triều Triều.
Mông Lượng vốn dĩ hẹn ngày mai chẳng phải ngày mai Bùi Lâm được nghỉ sao?
Nhưng Bùi Lâm đã từ chối, cậu ngập ngừng nói, hay là, hôm nay đi.
Sau khi gõ xong câu này, Bùi Lâm chuyển ứng dụng để xem thông tin đặt vé trên một app nọ.
Cậu đã lén mua vé đi huyện X vào ngày mai để tìm Giang Triều! Mang đến cho anh một bất ngờ!
Bùi Lâm thầm vui vẻ trong lòng với niềm bất ngờ nho nhỏ mà mình tạo ra.
Lúc này, điện thoại vang lên, lại có một tin nhắn mới.
Giang Triều nói: Vậy em cẩn thận đừng để cậu ta trêu chọc, cậu ta thích chọc em nhất đấy.
Bùi Lâm phồng má, gửi lại sticker hình một chú chó nhỏ đang gật đầu.
Giang Triều lại nói: Em uống nhiều nước vào, đừng uống nước lạnh.
Bùi Lâm ngoan ngoãn cầm cốc bên cạnh lên, ừng ực uống hơn nửa cốc nước ấm.
Cậu cũng đặt một cái cốc sứ hình chú chó ở văn phòng. Trên thân cốc, chú chó đang cõng một món quà, vui vẻ chạy về phía trước.
Bùi Lâm dùng ngón tay cái xoa xoa món quà trên lưng chú chó, ý cười nơi khóe mắt và khóe môi gần như sắp tràn ra ngoài.
"Ấy Lâm Lâm." Chu Hàm Xuyên đẩy cửa bước vào, lời định nói còn chưa kịp thốt ra đã bị nụ cười trên mặt cậu làm cho lóa mắt, "...Chuyện gì mà vui thế?"
Bùi Lâm giật nảy mình, vội vàng đặt cốc xuống.
Cái cốc va vào bàn tạo ra một tiếng động lớn, lại làm cả hai người giật mình lần nữa.
"..." Bùi Lâm giả vờ bình tĩnh, "Cầm không chắc, ha ha ha."
Chu Hàm Xuyên bật cười: "Sao thế, có chương trình mới nên vui vậy à?"
Bùi Lâm vội xua tay: "Không có không có, đừng trêu tôi nữa mà."
Trong thế hệ MC dẫn chương trình trẻ tuổi, Bùi Lâm và Chu Hàm Xuyên được xem là những gương mặt khá nổi bật.
Cả hai đều làm ở đài Nam, tuổi tác cũng tương đương, việc cạnh tranh là khó tránh khỏi.
Lần này Thiếu tinh được giao cho Bùi Lâm là vì hình thức thi đấu của chương trình có sự đổi mới, mỗi vòng loại đều được truyền hình trực tiếp.
Tuy Chu Hàm Xuyên có kinh nghiệm làm các chương trình giải trí phong phú hơn, nhưng kinh nghiệm dẫn trực tiếp lại không nhiều, các lãnh đạo trong đài sau khi cân nhắc vẫn cảm thấy giao cho Bùi Lâm thì yên tâm hơn.
Bùi Lâm rất thích tính cách của anh ta, có gì nói đó, không giấu giếm đâm sau lưng, bèn cười tươi đáp: "Được thôi, tôi chờ lần sau anh đến giành."
Hôm nay Chu Hàm Xuyên vội vã tìm Bùi Lâm là để hỏi về vấn đề rò rỉ nước trong nhà vệ sinh.
"!!!" Bùi Lâm kinh ngạc, "Thôi chết, tôi quên mất!"
Cậu vội lấy điện thoại ra nhắn tin cho Giang Triều hỏi tình hình mới nhất.
Nhưng bên Giang Triều có lẽ đã bắt đầu làm việc nên năm phút trôi qua vẫn chưa thấy anh trả lời.
Bùi Lâm áy náy nói với Chu Hàm Xuyên: "Xin lỗi nhé, để tôi đi hỏi lại bên quản lý tòa nhà."
Chu Hàm Xuyên cũng không vội, dù sao người không dùng được nhà vệ sinh là Bùi Lâm chứ không phải mình, chỉ là trần nhà mãi chưa được xử lý, anh ta cứ lo sẽ có vấn đề. Hôm nay tình cờ gặp Bùi Lâm nên mới ghé qua hỏi thăm.
Ai ngờ vừa bước vào đã thấy Bùi Lâm nhìn điện thoại cười ngây ngô.
Anh ta ngồi phịch xuống bàn của Bùi Lâm, hai tay khoanh trước ngực tra hỏi: "Tiểu Bùi Lâm, gần đây cậu đang yêu đương phải không?"
"!!!" Bùi Lâm lại kinh ngạc, "Không không không có mà!"
Chu Hàm Xuyên khẳng định: "Cậu đang yêu."
"..." Bùi Lâm dời tầm mắt, cố gắng đẩy Chu Hàm Xuyên ra khỏi bàn, "Không có đâu, ha ha."
Dù sao cũng đều là MC dẫn chương trình, Chu Hàm Xuyên tuy thích đùa giỡn nhưng rất biết nhìn sắc mặt người khác. Thấy Bùi Lâm không muốn nói nhiều, anh ta quả thực không hỏi thêm nữa, lại tiếp tục nói về chuyện nhà vệ sinh: "Mà này, nhà vệ sinh bị rò rỉ không phải là cái cậu dùng sao? Sao toàn thấy Giang Triều chạy tới chạy lui thế."
Nói rồi lại cảm thấy buồn cười: "Tiểu Bùi Lâm, cậu cho thuê nhà cũng khéo thật đấy! Giang Triều còn phải kiêm luôn việc làm quản gia cho cậu nữa."
Anh ta tự cho là mình đã khéo léo tránh được chủ đề trước, kết quả là chủ đề tiếp theo này lại càng khiến Bùi Lâm chột dạ hơn.
Bùi Lâm "tôi tôi tôi", "ờ ờ ờ" một hồi lâu, cuối cùng dứt khoát buông bỏ, bắt đầu nói năng lung tung: "Đúng vậy đó, anh ấy phải làm công cho tôi, tôi chính là nhà tư bản của thời đại này, mỗi ngày đều ra sức bóc lột sức lao động của Giang Triều."
"Cái quỷ gì vậy ha ha ha ha ha!" Chu Hàm Xuyên cười phá lên, "Mau cho khán giả xem đi, xem bộ dạng nói năng linh tinh lúc riêng tư của MC dẫn chương trình nghiêm túc đĩnh đạc thường ngày này!"
Nói bừa thì nói bừa, nhưng chuyện này lại thật sự bị Bùi Lâm cho qua chuyện.
Sau khi Chu Hàm Xuyên rời khỏi văn phòng, Bùi Lâm chột dạ lau mặt, đồng thời cũng vô cùng phiền não trong lòng.
Chẳng lẽ mình không giấu được chút chuyện gì trên mặt thật sao...
Cậu gục xuống bàn, một bên má đè lên tờ giới thiệu cá nhân của các thực tập sinh Thiếu tinh, má bị ép đến phồng lên.
Lúc này, Giang Triều cuối cùng cũng trả lời tin nhắn: Chu Hàm Xuyên đến hỏi em à? Mặc kệ cậu ta, để anh giải quyết.
Bùi Lâm chọt chọt vào màn hình điện thoại, chậm rãi gõ chữ: Để em xử lý đi, mấy ngày này anh không có ở đây mà.
Giang Triều nói: Để anh đi, trông em dễ bị bắt nạt lắm, em mà xử lý dễ bị lừa đó.
Bùi Lâm ngồi thẳng dậy, nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên màn hình điện thoại đã tối đi.
Cũng đâu có dễ bị bắt nạt lắm đâu! Giang Triều lại nói bừa rồi.
Cậu ấm ức gửi một sticker thỏ con lật bàn để bày tỏ sự bất mãn.
Giang Triều lại nói: Em mau xem tài liệu của Thiếu tinh đi, chuyện khác đừng bận tâm, có anh ở đây rồi.
Bùi Lâm bình tĩnh trả lời một câu "Dạ", sau khi khóa màn hình điện thoại lại lập tức xem tài liệu trên bàn.
Thế nhưng những con chữ trên giấy như thể mọc cánh bay loạn xạ khắp nơi, không một chữ nào lọt vào đầu.
Đợi đến khi Bùi Lâm khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Giang Triều lại đến trêu cậu.
Lần này anh gửi một tin nhắn thoại.
Tin nhắn thoại dài hai giây, giây đầu tiên không có âm thanh, giây tiếp theo Giang Triều cất giọng hỏi một câu ngắn.
"Nhớ anh không?"
Điện thoại rơi cộp một tiếng xuống bàn, còn chủ nhân của nó thì tai đã đỏ bừng, đổ gục xuống đống tài liệu.
Sau cơn ngượng ngùng, Bùi Lâm khó khăn dùng hai ngón tay kẹp điện thoại lên, lướt tìm sticker một lúc lâu, cuối cùng tìm được một sticker mèo con phiên bản chibi đang lăn qua lăn lại trên đất rồi gửi đi.
Buổi tối dùng bữa, Bùi Lâm đến trước.
Liêu Triều Triều có một bài kiểm tra nên đến muộn một chút, thức ăn đã dọn lên hết cậu ta mới hấp tấp xông vào phòng riêng: "Em đến rồi em đến rồi!"
"Vừa hay, đồ ăn mới lên." Bùi Lâm cười tủm tỉm vẫy tay với cậu ta, "Mau lại đây!"
Mông Lượng ngồi vắt chéo chân bên cạnh, trêu chọc: "Đãi ngộ của Tiểu Liêu cũng tốt hơn anh rồi."
Y bắt chước nụ cười của Bùi Lâm, õng ẹo nói: "'Mau lại đây' Bùi Lâm chưa bao giờ nói chuyện với anh đây dịu dàng như vậy."
Bùi Lâm kêu oan: "Em nói chuyện với anh lúc nào mà chẳng dịu dàng."
Lần này ngay cả Liêu Triều Triều cũng phải bênh vực Bùi Lâm: "Anh Mông, ngày nào anh cũng nói năng lung tung khiến người ta ghét, còn trách người ta chọc ngoáy anh. Anh phải xem lại bản thân mình nhiều hơn đi."
Mông Lượng đấm ngực than thở: "Anh đây bị hai giọng ca chính của Đợi Chút bắt nạt tập thể!!!"
Bất kể là dịp nào, bất kể lý do gì, chỉ cần có Mông Lượng ở đó, không khí sẽ trở nên náo nhiệt.
Ba người vừa ăn uống vừa trò chuyện một lúc, Liêu Triều Triều hào hứng cho Bùi Lâm nghe mấy bài hát mới thu gần đây, còn khiêm tốn hỏi ý kiến Bùi Lâm xem có chỗ nào cần cải thiện không.
Bùi Lâm đã quá lâu không hát, hiểu biết về những thứ này kém xa Liêu Triều Triều hiện tại. Cậu thành thật nói: "Anh đâu có nhìn ra được chỗ nào cần cải thiện, em cứ làm theo ý tưởng của mình là được rồi."
Cậu vỗ lên mu bàn tay Liêu Triều Triều, nhỏ giọng động viên: "Em còn trẻ như vậy mà đã làm tốt thế này, sau này sẽ ngày càng giỏi hơn thôi."
Liêu Triều Triều nghe mà mắt rưng rưng.
Cậu ta lại nhớ ra một chuyện, giống như đang mách lẻo với phụ huynh, chớp lấy cơ hội kể một tràng cho Bùi Lâm nghe.
"Cái micrô mà anh Triều dùng trước đây, em hỏi xin anh Mông mà anh ấy nhất định không cho!" Liêu Triều Triều vừa nói vừa lườm Mông Lượng, "Micrô còn phải tự mình mua, anh Mông keo kiệt thật!"
Mông Lượng: "...Anh thật sự hết nói nổi em rồi Liêu Triều Triều, em có thể đừng đổi trắng thay đen được không? Cái micrô đó là anh không cho em dùng à? Là nó vốn không có ở chỗ anh!"
Mông Lượng càng nói càng tức: "Tiểu Bùi Lâm! Cái thằng Giang Triều này! Quá đáng ghét! Lúc rời khỏi Đợi Chút còn cuỗm luôn cả micrô đi nữa!"
Bùi Lâm nghe thấy lời này lại theo thói quen muốn biện hộ cho Giang Triều A Triều đâu phải người nhỏ nhen như vậy, A Triều rõ ràng...
Lời biện hộ còn chưa nghĩ ra, Bùi Lâm đã thấy ngượng trước rồi.
Cậu hình như biết cái micrô mà Liêu Triều Triều đang nói tới là cái nào rồi.
Cái micrô đó... đang ở chỗ cậu.
Micrô đó khá đắt tiền, trong ấn tượng của cậu, Giang Triều đã phải dành dụm tiền cát-sê của mấy buổi biểu diễn mới đủ tiền mua.
Sau khi Giang Triều rời ban nhạc đã đưa micrô đó cho Bùi Lâm đưa một cách rất tùy tiện, micrô có giá đến sáu con số, anh nói tặng là tặng, không hề tiếc nuối.
Anh nói dù sao sau này cũng ít có cơ hội hát, anh giữ cũng vô dụng, không bằng tặng cho Bùi Lâm dùng, sẵn tiện nghe thử hiệu quả âm thanh thế nào.
Trên bàn ăn, Mông Lượng và Liêu Triều Triều đã nhanh chóng đổi sang ba bốn chủ đề khác, chỉ có Bùi Lâm vẫn còn chìm đắm trong câu chuyện về micrô lúc nãy.
Cậu lặng lẽ siết chặt lấy quần mình, vò cho vải ở chỗ đầu gối nhăn nhúm cả lại.
Chú thích:
*Từ đồng âm với "thiếu tinh" " /shǎo xīng/ trong "thiếu t*nh tr*ng" " /shǎo jīng/
Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Đánh giá:
Truyện Hôm Nay MC Bùi Còn Yêu Thầm Anh Khóa Trên Không?
Story
Chương 34
10.0/10 từ 41 lượt.
