Hời Hợt - Vu Triết

Chương 96


Không biết có phải vì hôm nay tâm trạng hơi bất ổn hay không, Trâu Dương cảm thấy mình nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều.


Chỉ vài giây chạm vào thôi đã khiến hắn nhanh chóng nhập cuộc, ngón tay che trên mắt thậm chí còn hơi run run.


"Có cần tắt đèn không?" Phàn Quân hỏi, đầu ngón tay lướt qua.


Giọng Trâu Dương có chút không ổn định: "Không cần."


Khi Phàn Quân cúi đầu, hơi thở của anh lướt qua đùi hắn.


Rơi xuống da thì rất nhẹ, nhưng khi khêu đúng sợi thần kinh nối liền với tim, lại rất nặng.


Trâu Dương ngửa đầu hít một hơi, thân thể căng lên, trong nhịp thở kéo theo một tiếng rên nhỏ, lỗ tai đầy ắp là tiếng tim mình đập theo tiết tấu của Phàn Quân.


"Quân à..." Hắn nâng chân phải, dùng đồng xu nhỏ trên mắt cá cọ nhẹ vào hông anh.


Phàn Quân không nói gì, bàn tay trái nắm chặt mắt cá chân hắn, nhìn hắn chằm chằm.


Trâu Dương giãy một cái, nhưng không thoát.


Bàn tay phải của Phàn Quân khẽ xoay, nhiệt độ trong lòng bàn tay dần dần thiêu đốt khao khát của hắn.


"Anh... bắt đầu đi," Trâu Dương thấp giọng, "ngay bây giờ."


Phàn Quân từ từ ngồi thẳng lên, ngón tay móc vào cạp quần, kéo xuống một nửa thì Trâu Dương đã bỏ tay che mắt ra.


"...Cứ thế." Hắn nói.


...


Phàn Quân chống tay lên giường, d*ng ch*n ngồi trên người Trâu Dương, cúi đầu nhìn hắn.


Trong tiếng thở dồn dập chưa kịp lắng lại, có thể thấy rõ lồng ngực cả hai đang phập phồng.


Anh đưa tay khẽ gẩy trên môi hắn.


"Em buồn ngủ rồi." Trâu Dương hít mạnh một hơi, dài và sâu, mắt lim dim khẽ nói.


"Không rửa à?" Phàn Quân nhìn thoáng qua ngực và bụng hắn.


"Em không muốn động nữa," Trâu Dương nhắm mắt lại, "sau này anh ngắm chỗ khác mà nổ súng đi."


"...Là chính em muốn xem đấy." Phàn Quân nói.


"Đệt," Trâu Dương lại mở mắt, nhìn anh, "anh cái gì cũng nói được à, anh trai."


Phàn Quân bước qua người hắn xuống giường, rút mấy tờ khăn giấy: "Vừa nãy sao không gọi anh trai?"


"Chẳng lẽ lần nào cũng phải gọi sao," Trâu Dương cười, "sau này ngưỡng cao quá thì làm sao..."


Phàn Quân mấp máy môi, nhưng không nói ra được, cuối cùng chỉ cúi người lau đi dấu vết trên người hắn: "Nếu em không muốn động, anh lấy khăn ấm lau cho nhé?"


"Ừ." Trâu Dương đáp.


Người này rõ ràng vừa nói không muốn động, không rửa, nhìn như chẳng để ý gì, nhưng thật ra lại sai anh chạy đi chạy lại bốn chuyến.


Vắt khăn, lau. Vắt khăn, lau. Vắt khăn, lau. Vắt khăn, lau...


Đi đi lại lại đến nỗi Tiểu Bạch đang ngủ ở phòng khách cũng đứng dậy, nghiêng đầu dùng một con mắt nhìn anh.


"Đừng nhìn, ngủ đi," Phàn Quân chuyến cuối mang khăn vào phòng tắm, tiện thể xử lý qua loa cho mình, "anh Trâu Dương của mày bị sạch sẽ quá mức."


"Em ở trước mặt anh chính là một kẻ lộn xộn." Trâu Dương thoải mái duỗi tay chân nằm trên giường, nhắm mắt.


Phàn Quân gom tay chân hắn lại, tắt đèn lên giường, kéo chăn đắp cho hắn.


"Phàn Quân." Trâu Dương gọi anh một tiếng.


"Ừ." Phàn Quân trở mình, ôm lấy hắn.


"Anh có thể đi quay video đấy." Trâu Dương nói.


"Video gì?" Phàn Quân hỏi.


"Loại sát ranh giới ấy." Trâu Dương nói. 


"...Biến đi." Phàn Quân không nhịn được.



Trâu Dương bật cười, không nói gì nữa, nhắm mắt và chẳng bao lâu sau đã ngủ.


Phàn Quân cũng nhắm mắt, vùi mặt vào hõm vai hắn, nghe thấy hơi thở đều đặn của hắn.


Chóp mũi hơi lạnh dán vào cổ Trâu Dương, cảm nhận được mạch máu đang đập, chẳng bao lâu cả khuôn mặt đã trở nên ấm áp.


Cảm giác này thật vững chãi, như cả người đang được giấu trong một căn phòng an toàn, rất yên lòng.


Đêm ấy ngủ rất ngon, vì ngủ say nên sáng hôm sau so với thường lệ dậy muộn một chút.


Trâu Dương vẫn trong trạng thái không thể tỉnh, khi Phàn Quân dậy vô tình chống tay vào chân hắn, hắn chỉ khẽ hừ một tiếng, xoay người tiếp tục ngủ.


Người này ở ký túc xá lúc trước, buổi sáng làm sao mà dậy đi học được nhỉ...


Mười giờ phải đến nhà tang lễ, Phàn Quân đã tra đường từ hôm qua, không quá xa, đi xe điện khoảng chưa đến một tiếng.


Anh dắt chó đi dạo xong mua bữa sáng về cũng không gọi Trâu Dương, thời gian kiến tập dạo này hắn luôn trông có vẻ mệt mỏi, để hắn ngủ thêm một chút đi.


Anh ngồi bên giường mở điện thoại, lật lại bức hình chiếc mặt nạ, tuy hiện giờ mới chỉ là phác thảo, nhưng anh đã có thể tưởng tượng ra nó sẽ rất ngầu... nếu trong quá trình rèn không xảy ra sai sót...


Tám giờ rưỡi, anh khẽ vỗ vào mặt Trâu Dương.


"Ừm." Trâu Dương cau mày đáp một tiếng.


"Dậy thôi," Phàn Quân chỉnh lại mặt hắn, "Trâu Dương."


Trâu Dương không có phản ứng.


Phàn Quân đưa ngón cái và ngón trỏ ra so thử trên mặt hắn, kích cỡ cũng xấp xỉ cái mặt nạ kia, tuy món đó vốn chẳng phải để đeo thật, nhưng anh vẫn hy vọng nó vừa vặn với gương mặt Trâu Dương.


... Trâu Dương thật sự rất đẹp trai.


Ngay cả khi ngủ say hoàn toàn chẳng hề có tri giác, hắn vẫn đẹp đến thế.


Anh cúi xuống hôn một cái lên giữa đôi mày hơi nhíu lại của hắn.


Rồi lại cầm điện thoại lên xem.


... Không thể xem nữa.


"Này." Anh lại vỗ vỗ mặt Trâu Dương, "có cần anh kéo em dậy luôn không đấy?"


"Ừm." Trâu Dương đáp một tiếng, không rõ là thật sự nghe thấy hay chỉ ừ hử cho có.


Phàn Quân đứng lên, đi sang phía hắn, lật chăn, nắm lấy cánh tay, kéo hắn từ trên giường dậy.


"À..." Trâu Dương kéo dài giọng, cuối cùng mở mắt ra, "em buồn ngủ quá..."


"Về ngủ tiếp, chẳng phải xin nghỉ một ngày rồi sao?" Phàn Quân nói, "về ngủ đến mai."


"Đi đâu vậy?" Trâu Dương hỏi.


Dù rất không muốn trả lời, Phàn Quân vẫn buộc phải khẽ nói một câu: "Đám tang của bố em."


Nghe đến câu này, Trâu Dương tựa vào người anh im lặng, một lúc sau mới mở miệng, giọng đã tỉnh táo hẳn: "Mấy giờ rồi?"


"Tám rưỡi rồi," Phàn Quân vỗ lưng hắn, "nửa tiếng chuẩn bị ăn uống, đi một tiếng là vừa."


"Ừ." Trâu Dương ngẩn ra vài giây, rồi quay lại lấy quần áo trên ghế mặc vào chậm rãi, lúc chuẩn bị đi rửa mặt thì điện thoại reo.


Phàn Quân cầm chiếc điện thoại đặt ở tủ đầu giường lên nhìn: "Luật sư Tào."


"Ừm," Trâu Dương quay lại, "cái này phải nghe."


"Trâu Dương chào cậu, tôi là Tào Trung, luật sư thi hành di chúc của tiên sinh Trâu Nghiễn Thanh, bố ruột của cậu," Giọng luật sư vang lên từ đầu dây bên kia, "chúng ta đã gặp nhau ở bệnh viện."


"Ừm." Trâu Dương đáp.


"Căn cứ điều 1145 Bộ luật Dân sự cùng điều khoản di chúc, sáng thứ Bảy tuần này, lúc mười giờ, tại văn phòng luật, sẽ tiến hành công bố di chúc," Giọng luật sư vẫn đều đều, "cậu là người thừa kế hàng thứ nhất, bắt buộc phải có mặt..."


"Ồ." Trâu Dương đưa điện thoại ra nhìn lịch, "tôi biết rồi. Còn ai sẽ có mặt nữa?"


"Còn có Trâu Thiên Thụy và người giám hộ của cô ấy," Luật sư ngừng một chút, đổi giọng bớt khô khan, "tôi có thể nhắc nhở cậu với tư cách bạn bè của bố cậu, anh em ruột của ông ấy có khả năng cũng sẽ đến. Chúng tôi sẽ cố gắng không để họ can thiệp vào quá trình công bố, nhưng cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý."


"Cảm ơn." Trâu Dương thở nhẹ ra một hơi. Thực ra tài sản của bố cũng chưa chắc có bao nhiêu, nhưng dáng vẻ của những người này hệt như hắn là con trai tổng giám đốc hào môn nào đó.


"Đến lúc đó anh cũng đi, chỉ đứng ngoài đợi là được." Phàn Quân chở hắn trên đường đến nhà tang lễ.


"Chuẩn bị đánh nhau à?" Trâu Dương ghé sát tai phải anh cười hỏi.



"Thường thì chẳng ai động tay với anh cả." Phàn Quân cũng cười.


"Không dám chứ gì," Trâu Dương nghiêng đầu hôn lên cổ anh một cái, "thật ra trông anh chẳng hung dữ tẹo nào, cho dù bây giờ có thêm một vết sẹo, cũng chẳng dữ là bao."


"Vậy sao?" Phàn Quân hỏi.


"Lần đầu em gặp anh chỉ thấy anh hơi ngông một chút," Trâu Dương nói, "chứ chẳng thấy hung gì."


"Lúc đó anh nghe không rõ, thêm nữa hôm ấy... ban đầu anh tưởng bọn em tới gây sự, nên không định để ý," Phàn Quân nghĩ một chút, "trước đây từng có người đối nghịch với Lữ Trạch tới, bị xử lý rồi..."


"Còn bây giờ có muốn để ý không?" Trâu Dương rút cánh tay lại, ôm chặt lấy anh.


"Muốn." Phàn Quân nói.


"Muốn đến mức nào?" Trâu Dương hỏi.


"Rất muốn, cực kỳ muốn." Phàn Quân cười nói.


Suốt đường đi tâm trạng Trâu Dương vẫn ổn, miễn là không nghĩ kỹ đến điểm đến, thậm chí có cảm giác như hắn và Phàn Quân đang đi đâu đó chơi.


Chỉ đến khi nhìn thấy bác gái và mọi người, tâm trạng hắn mới bị kéo về thực tại.


Cơ mà, giờ hắn không còn u sầu chán nản như hôm qua, thế nên những cảm xúc phức tạp, bực bội ấy, hắn coi như đều đã bị bắn đi hết rồi.


Biu~


Chậc.


Trâu Dương, mày bị gì vậy.


Bác gái mắt sưng đỏ, cũng chẳng buồn để ý tới hắn, chỉ trỏ hắn cho một nhân viên đeo thẻ công ty tang lễ bên cạnh, rồi lau nước mắt bỏ đi.


Nhân viên tiến lại, đơn giản giới thiệu qua trình tự nghi thức, rồi cài cho hắn và Phàn Quân mỗi người một bông hoa trắng ở ngực, trên hoa của hắn còn có chữ "hiếu".


Trâu Dương khẽ thở dài.


Khi nhân viên cầm thêm một dải vải trắng định buộc lên đầu hắn, Trâu Dương đưa tay ngăn lại: "Cái này thì khỏi."


Mọi việc lặng lẽ tiến hành, bên nhà bố có khá nhiều họ hàng đến, nhiều người họ hàng xa Trâu Dương không hề quen, còn có cả bạn bè nữa.


Trâu Dương theo chỉ dẫn vào lễ đường, đứng đúng chỗ nhân viên dặn. Phàn Quân thì bị tách ra, đứng cùng nhóm bạn bè và họ hàng xa ở phía cửa.


Chỗ ngồi còn chưa ổn định, ngoài cửa đã vang lên tiếng chửi mắng của bác gái và dì hai.


Trâu Dương quay đầu nhìn, thấy Trâu Thiên Thụy đầu quấn dải vải trắng, được vài người bảo vệ muốn bước vào, còn bác gái và dì hai thì chặn lại.


"Đây là bố ruột nó! Sao các người lại không cho nó vào!" Người phụ nữ bên cạnh Trâu Thiên Thụy xô đẩy bác gái.


"Hỏi mẹ nó đi! Hỏi xem bố ruột nó chết thế nào!" Bác gái gào lên, "Con gái của kẻ giết người mà còn muốn vào tế bái! Đừng hòng!"


"Chuyện người lớn đừng kéo trẻ con vào!"


Trâu Dương chỉ thấy đầu mình ong ong, hắn liếc về phía quan tài của bố. Quan tài không phải loại trong suốt, mà là gỗ kín hoàn toàn, không biết hồn bố có nghe được ngoài này ồn ào không.


Cửa ra vào hỗn loạn thành một đống, không biết vì sao chẳng có ai cản Trâu Thiên Thụy nữa, vẻ mặt cô bé ngây dại mà đi thẳng vào.


Trâu Dương lại nhìn về phía cửa, đúng lúc chạm phải ánh mắt Phàn Quân, anh nhìn hắn đầy bất lực.


Đuổi họ ra ngoài.


Trâu Dương mấp máy môi.


Phàn Quân gật đầu, xoay người đẩy vào lưng một người nào đó trong đám hỗn loạn.


Đám người lập tức lảo đảo xô ra ngoài vài bước, Phàn Quân liền theo sau, lại đẩy thêm một cú vào lưng ai đó.


Anh dẫn đầu như thế, những họ hàng vốn đứng một bên xem náo nhiệt cũng lập tức nhập cuộc, cùng đẩy cả đám ấy ra ngoài.


"Bắt đầu đi," Trâu Dương nói, "diễn văn gì đó bỏ hết đi, đơn giản thôi."


Nhân viên phía sau sững ra, khẽ hỏi đồng nghiệp bên cạnh: "Bắt đầu?"


"Nghe theo người con hiếu thảo." Đồng nghiệp nói.


Khi tiếng nhạc trong lễ đường vang lên, ngoài kia ồn ào mới nhỏ dần, rồi từ từ dừng hẳn.


Trâu Dương theo nhân viên tiến lên trước quan tài cúi chào, vòng quanh, quay lại chỗ cũ. Trâu Thiên Thụy cũng làm quy trình giống hắn, vẫn vẻ mặt ngây dại, nhưng nước mắt giàn giụa.


Trâu Dương không khóc nổi, cũng chẳng muốn khóc, có một thoáng hắn thậm chí cảm thấy mình là kẻ ngoài cuộc.



Cũng chẳng muốn có liên quan nữa.


Nghi thức không dài, rất nhanh đã xong.


Trâu Dương bước nhanh ra khỏi lễ đường, Phàn Quân đang ngồi với hai người đàn ông ở bồn hoa ngoài kia, trò chuyện.


"Xong rồi?" Phàn Quân thấy hắn ra, đứng dậy hỏi.


"Ừ." Trâu Dương liếc nhìn hai người kia, thấy có chút quen mặt.


"Hai vị này là... bạn của tổng giám đốc Trâu," Phàn Quân giới thiệu, "anh Đường, anh Dư."


Thật lạ, bạn của tổng giám đốc Trâu mà phải để Phàn Quân giới thiệu cho con trai tổng giám đốc Trâu.


"Cảm ơn hai chú đã tới." Trâu Dương nói.


"Hồi cháu học cấp hai, chú có đến công ty bố cháu mấy lần, chúng ta từng gặp nhau rồi," Anh Dư cười, "có lẽ cháu không nhớ, giờ lớn thế này rồi cơ mà."


"Cháu... không nhớ thật." Trâu Dương nói.


"Hai người đó cũng là khách hàng của Hà Xuyên." Phàn Quân lại nhỏ giọng bổ sung.


"Hả?" Trâu Dương ngạc nhiên, "trùng hợp vậy."


"Đúng là trùng hợp thật," Anh Đường nói, "thôi, hai người cứ lo cho xong việc đi, chúng tôi chỉ đến tiễn, không quấy rầy thêm nữa. Xin chia buồn."


Nhìn hai người đi rồi, Phàn Quân quay sang lễ đường nhìn: "Tiếp theo phải làm gì?"


"Không biết." Trâu Dương cũng nhìn theo, bên đó vừa xong đã lại ầm ĩ, nhìn thôi cũng nhức đầu, "chẳng ai nói với em... đi thôi."


"Ừ." Phàn Quân gật.


Trâu Dương tháo hoa trắng trên ngực mình và Phàn Quân, đặt vào hộp bên cạnh. Nếu bác gái muốn làm chủ thì cứ để họ làm.


"Nhưng chuyện di sản thì không liên quan đến họ đâu!" Lưu Văn Thụy ngồi bên bàn ăn, đập tay xuống bàn.


"Ừ, di sản này nếu không có di chúc thì sẽ là ông bà nội của Trâu Dương, mẹ con Trâu Thiên Thụy và Trâu Dương cùng thừa kế," Lý Tri Việt nhìn hắn, "ông bà nội mất rồi phải không?"


"Ừ." Trâu Dương gật.


Tụi bạn ký túc xá hôm nay biết được thứ Bảy sẽ công bố di chúc, lập tức sốt ruột.


Lý Tri Việt còn gọi điện nói mời cơm, cả đám đặt riêng một phòng, bàn bạc chuyện di sản của bé dê vàng, trong khi chính bé dê vàng lại chẳng sốt sắng bằng họ.


"Vậy phần ông bà nội chẳng phải sẽ do anh chị em của bố mày chia à?" Trương Truyền Long hỏi.


"No no no," Lý Tri Việt nhìn vào điện thoại, "ông bà mất trước, phần đó sẽ không còn, nó sẽ thuộc về... tư cách pháp định... tự nhiên tiêu hủy..."


"Thế thì tốt, vậy còn lại là Trâu Thiên Thụy và Trâu Dương chia thôi!" Lưu Văn Thụy lại đập bàn.


"Không phải," Phàn Quân nói, "giờ có di chúc rồi."


"Ừ ha." Lưu Văn Thụy ngẩn ra, "trong di chúc ghi có những ai?"


"Luật sư nói chỉ có tao và Trâu Thiên Thụy." Trâu Dương nói.


"Ờ thì cũng vậy," Lưu Văn Thụy gãi cằm, "di chúc lập hồi nào thế? Trước lúc ông ta lật bài hả?"


"Chắc là... vậy," Trâu Dương nghĩ ngợi một chút, "nhưng cũng không loại trừ khả năng sau khi tao come out, chọc tức ông ấy rồi ông ấy sửa lại di chúc."


"Cho nên mày xem kìa, cái tính tình này của mày," Lưu Văn Thụy lắc đầu, "vẫn phải biết kiềm chế, coi tiền là quan trọng nhất..."


"Dù sao đã báo cho mày thì chắc chắn sẽ có phần của mày rồi." Lý Tri Việt nói.


"Nhỡ đâu chỉ để chọc tức mày, chia cho mày một đôi dép lê, bắt mày qua lấy..." Trương Truyền Long cau mày.


"Mày im miệng đi, não mày bình thường ít dùng thôi," Lưu Văn Thụy chỉ vào cậu ta, "dùng nhiều lại làm tăng huyết áp người bên cạnh."


Phàn Quân bật cười, liếc nhìn Trâu Dương một cái.


"Hửm?" Trâu Dương cũng nhìn lại anh.


"Em ổn chứ?" Phàn Quân hỏi.


"Ổn," Trâu Dương cười khẽ, "cái buồn bực ấy qua rồi."


Phàn Quân lúc này vô cùng hiểu vì sao khi Trâu Dương buồn lại muốn ở cùng mấy người trong ký túc xá.


Đám này chẳng khuyên cậu đừng buồn, đừng nghĩ nhiều, mà cứ theo nhịp điệu thiên hạ thái bình: cần góp ý thì góp ý, cần đùa thì đùa, đến mức nói sai chẳng câu nào đúng...



Chỉ là... rất dễ dàng kéo cảm xúc của Trâu Dương về trạng thái bình thường.


Một bữa ăn cũng chẳng bàn ra được kết quả gì, dù sao cũng chẳng ai biết di chúc viết thế nào, nhưng cuối cùng lại thống nhất một quyết định.


Thứ bảy cùng nhau đến văn phòng luật sư.


Đối phương đông người, họ cũng không thể ít, nhỡ xảy ra chuyện thì không thiệt thòi.


"Dù sao cũng đều đứng chờ ở cửa," Lưu Văn Thụy vừa nói vừa liếc nhìn Phàn Quân, "bọn mình trai tráng khỏe mạnh."


"Ừm," Trương Truyền Long cũng liếc nhìn Phàn Quân, "vừa nhìn đã biết đều là dân luyện võ."


"Đấy là Phàn Quân," Lý Tri Việt nhắc hai người họ, "không phải cái gương."


"Nói gì thế!" Lưu Văn Thụy trừng mắt, nâng giọng.


"Cậu ấy bảo đừng soi gương." Trương Truyền Long tiếp lời.


Trâu Dương không nhịn nổi cười phá lên: "Tụi mày chỉ đến để cho đủ số, Long Long ngay cả não cũng chỉ để cho đủ số thôi."


"Có thể tự nhận thức đúng đắn một chút không, chỉ một mình Trâu Dương đã đủ sức đánh ba đứa bọn mình rồi," Lý Tri Việt thở dài, "còn nhìn Phàn Quân làm gì nữa."


Ăn xong bước ra khỏi quán, Phàn Quân cảm thấy mặt mình cười đến nhăn cả lại.


Anh xoa xoa mặt, nhìn vào điện thoại, cũng đã muộn rồi.


"Em..." Anh do dự một chút, nhìn Trâu Dương, "về ký túc xá hả?"


"Ồ?" Trâu Dương ngạc nhiên, "anh muốn bỏ rơi em?"


"...Không phải, chằng phải ở đây nằm ngay cạnh trường em sao," Phàn Quân hạ giọng, "sáng mai em còn có tiết, lại phải báo cáo gì đó mà."


"Thì sao." Trâu Dương nhìn chằm chằm vào anh.


"Anh..." Phàn Quân do dự, "tối nay anh có việc."


Anh thật sự có việc, anh phải đi rèn sắt. Với tư cách một thợ rèn vô cùng non tay, để rèn ra chiếc mặt nạ mình muốn, anh cần rất nhiều thời gian lén lút.


"Chà." Trâu Dương lên tiếng.


"Bọn tao về ký túc nhé!" Lưu Văn Thụy gọi với sang.


"Đợi," Phàn Quân chỉ vào cậu ta, "Trâu Dương cũng về ký túc nữa."


"Chìn chá?" Lưu Văn Thụy có chút bất ngờ.


"Được thôi," Trâu Dương tặc lưỡi, "vậy anh về lo việc của anh đi, tối nay em cũng có việc."


"Việc gì?" Phàn Quân hỏi.


Trâu Dương không nói, chỉ nhìn anh.


"À." Phàn Quân khẽ đáp.


Trâu Dương cười, véo nhẹ má anh: "Sang năm nếu mà anh còn giấu em như vậy, em có thể sẽ nổi giận đấy."


"Tại sao?" Phàn Quân chưa hiểu.


"Bây giờ là giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, anh nói gì em cũng không giận." Trâu Dương nói.


"...Thật sao?" Phàn Quân có chút bất ngờ, "em... chưa từng giận anh à?"


Trâu Dương hắng giọng: "Ừ."


Phàn Quân kinh ngạc nhìn hắn, một lúc lâu sau mới gật gật đầu: "Được."


"Về đi." Trâu Dương nói, "tới nơi nhớ nhắn tin cho em."


Nhìn Phàn Quân đạp xe rẽ vào ngã ba phía trước, hắn mới xoay người vươn vai, vung tay: "Đi đây."


"Tưởng hai người muốn đứng đấy suốt đêm." Lưu Văn Thụy nói.


"Hôm nay tao có bưu kiện gửi tới phải không?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ, Long Long lấy cho mày rồi," Lưu Văn Thụy đáp, "mày mua cái gì vậy?"


"Quà cho Phàn Quân." Trâu Dương nói.


"Tao nhớ là mày nói sinh nhật Phàn Quân, anh ấy muốn làm quà cho mày mà," Lưu Văn Thụy nói, "đến sinh nhật anh ấy, anh ấy còn phải tự tay làm! Trong khi đó là quà ảnh tặng mày, còn quà mày tặng ảnh là mua sẵn trên mạng?"


"Ai nói là đồ sẵn," Trâu Dương nhướng mày, "quà tao tặng anh ấy cũng phải tự làm."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 96
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...