Hời Hợt - Vu Triết
Chương 95
Nếu như ngày hôm sau không phải đi thực tập thì tốt biết mấy.
Tuần cuối cùng của đợt thực tập, hắn hầu như đều phải về trường ở. Dù rằng trường trung học số bảy không phải ngày nào cũng đến, mà có đến cũng không kín cả buổi sáng lẫn buổi chiều, nhưng sáng thì chắc chắn phải có mặt đúng giờ, mà chuyện ở đây còn phiền toái hơn đi học nhiều.
Mấy ngày này bọn họ còn chủ trì một buổi sinh hoạt lớp, hỗ trợ làm một lần báo bảng, thậm chí còn đóng vai "người anh trai tâm lý", kể cho đám học sinh lớp mười đang mông lung nghe về việc bản thân đã vượt qua ba năm cấp ba thế nào...
Những việc này đều phải ghi vào báo cáo, lại còn phải kèm theo một đống ảnh.
"Lý Tri Việt, ảnh mày cứ để thế mà gửi lên luôn hả?" Lưu Văn Thụy nhìn mấy tấm ảnh Lý Tri Việt vừa gửi vào nhóm.
"Không thì sao?" Lý Tri Việt nói, "Chẳng lẽ tao phải l**m một vòng rồi mới gửi à."
"Mày không chỉnh rồi mới gửi sao!" Lưu Văn Thụy cao giọng.
"Phải chỉnh chứ, như lần trước bọn mình chụp ảnh nghệ thuật ấy, không chỉnh thì không ổn, cái cột đèn vẫn chình ình ở đó." Trương Truyền Long vừa chơi game vừa chen một câu.
"Ủa tại sao," Lý Tri Việt kinh ngạc, "Chỉ là mấy tấm bỏ vào tài liệu thôi mà, cũng phải sửa ảnh à? Ai thèm xem đâu!"
"Thầy cô xem chứ còn ai nữa!" Lưu Văn Thụy nói.
"Thầy cô chẳng lẽ không nhận ra học sinh sao?" Trương Truyền Long vừa chơi vừa hỏi thêm một câu.
Lý Tri Việt ngả người xuống giường, cười phá lên.
"Làm khổ đồng đội thì đừng có nói nữa." Lưu Văn Thụy trừng mắt nhìn cậu ta, rồi quay sang vẫn dán mắt vào Lý Tri Việt, "Chỉ cần là ảnh rời khỏi điện thoại của mình, thì phải chỉnh. Cuộc đời này tuy không có quá nhiều khán giả, nhưng lỡ đâu có một khán giả thì mày định làm sao!"
"Nếu người ta nhìn tao thì tao cần làm gì à? Tao đánh luôn thôi." Lý Tri Việt cười nói.
"Mày đem đi chỉnh đi," Trâu Dương ngồi trước bàn, vừa gõ chữ vừa nghe mà nhức hết cả đầu, "Với thời gian mày ngồi lảm nhảm nãy giờ thì đã chỉnh xong rồi, bảo Lý Tri Việt chỉnh thì được à, cái mặt cậu ta cho dù có biến dạng rồi thì cũng đăng thẳng lên vòng bạn bè được luôn đấy."
"... Thôi được." Lưu Văn Thụy thở dài, ngồi xuống bàn bắt đầu chỉnh ảnh.
Trâu Dương thở ra một hơi, tiếp tục viết báo cáo.
Thực ra Lưu Văn Thụy muốn sửa ảnh cũng có thể hiểu.
Lúc tham gia mấy hoạt động này, người đứng đó, hàng chục ánh mắt dồn vào, thỉnh thoảng còn có những tiếng cười khó hiểu, trong tình trạng này, ngoại trừ Trương Truyền Long, thì bọn họ đều rất khó kiểm soát biểu cảm trên mặt.
Hiệu suất của Lưu Văn Thụy vẫn rất cao, chẳng bao lâu sau đã gửi lại những bức ảnh đã chỉnh sửa vào trong nhóm.
Trâu Dương đưa ảnh vào báo cáo, sắp xếp bố cục, thêm lời văn...
Đoạn cảm nghĩ cuối cùng hắn cũng đã bắt đầu viết, chỉ chờ tiệc chia tay nho nhỏ mà trường trung học số bảy tổ chức vào ngày kia kết thúc, rồi thêm vào quá trình và cảm xúc là xong.
Trước đây làm bài tập gì đó, hắn không bao giờ tích cực thế này, thường thì đều kéo dài đến lúc không động tay vào là không kịp nữa mới bắt đầu làm.
Nhưng lần này hắn lại đặc biệt nghiêm túc, tích cực, không hẳn là vì thực tập, mà vì nếu ở ký túc xá mà tĩnh lại, hắn sẽ không nhịn được mà nghĩ đến chuyện của bố.
Mấy hôm nay bên bố hắn hoàn toàn không có tin tức, chẳng ai liên lạc với hắn, mẹ hắn cũng không nói gì, không biết là không còn ai gọi điện cho bà hay bà có nhận mà không nghe.
Vì vậy cảm giác bây giờ có chút kỳ quái.
Như thể mọi người đều đang im lặng chờ bố hắn từng chút từng chút đi đến điểm cuối cùng.
Thỉnh thoảng hắn cũng muốn nghe chút tin tức từ bên đó, nhưng tình hình bây giờ, chỉ cần điện thoại reo lên thì gần như chính là cáo phó của bố hắn.
"Luyện cũng tạm được rồi, miễn cưỡng có thể chính thức bắt đầu, chỗ nào không ổn tôi sẽ giúp anh chỉnh," Tiểu Long đặt tấm sắt đã được ủ và tẩy axit lên bàn thao tác, trên đó là những đường nét cô đã vẽ sẵn từ hôm qua, "hôm nay bắt đầu khắc đường viền."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu, buộc tạp dề, đứng cạnh bàn, cầm lấy một cái đục nét, "Dùng cái này khắc viền trước đúng không?"
Hôm qua anh đã dựa theo chỉ dẫn của Tiểu Long dùng búa tạo ra hình dáng cơ bản trên tấm sắt, như sống mũi, hốc mắt, hôm nay thì phải bắt đầu đường viền bên ngoài.
"Ừ hứ." Tiểu Long đáp.
Phàn Quân hít sâu một hơi, đưa đầu đục vào mép ngoài của đường nét, giữ chắc tay trái, siết chặt, rồi búa trong tay phải gõ xuống.
Đầu đục rung nhẹ, để lại một rãnh nhỏ trên tấm sắt, anh men theo đường kẻ đã vẽ, từ từ di chuyển đầu đục, búa gõ từng nhịp, một đường nét mảnh dần hiện ra.
Vị trí ngắt quãng của đường nét là mấy vòng tròn, đây là chỗ góc cần gõ thành mấy điểm lồi tròn nhỏ.
Phàn Quân đặt đục nét xuống, đưa tay định lấy cái đục lõm thì Tiểu Long mở miệng: "Tôi đã nói anh thế nào?"
"... Dùng xong dụng cụ phải đặt lại chỗ cũ." Phàn Quân cầm đục nét bỏ vào giữa hàng đục được xếp ngay ngắn.
"Tốt lắm," Tiểu Long chống hông, "bước tiếp theo."
Phàn Quân liếc nhìn cô, rồi cầm lấy đục lõm.
"Nhìn gì, bây giờ tôi là sư phụ của anh," Tiểu Long nói, "Lão Hà bảo lúc anh làm huấn luyện viên thì rất dữ, không hợp ý là đá thẳng chân."
"Anh ta vu khống." Phàn Quân vừa nói vừa lật tấm sắt lại, hít sâu thêm một hơi, giữ chặt tay, dùng đục lõm ở mặt sau gõ ra vài điểm lõm tròn nhỏ.
Lật ngược lại, mấy điểm tròn nhìn qua cũng khá hoàn hảo.
"Tay anh khá vững đấy, trông không giống từng bị thương," Tiểu Long nói, "cơ bắp cũng mạnh phết."
"Tạm được thôi." Phàn Quân đáp.
"Chẳng khiêm tốn tí nào." Tiểu Long cười.
Phàn Quân cũng cười, đặt lại đục lõm, rồi tiếp tục khắc đường nét, tay trái quả thực đã vững hơn trước, chỉ là thời gian giữ tĩnh quá lâu thì vẫn run.
Chỉ có chút đường nét vậy mà gõ cả buổi trưa, thế mà cũng mới chỉ xong được vòng ngoài, bên trong còn hoa văn và đường kẻ...
Ra khỏi lò rèn, Phàn Quân cảm giác tay trái tê rần.
Vừa đi đến con phố đồ cổ, điện thoại của Hà Xuyên gọi đến: "Ở đâu rồi?"
"Đầu phố." Phàn Quân nói.
"Đợi tôi ở cửa hàng sữa chua, đi cùng tôi đến cái quán cà phê dở tệ lần trước."
"Quán đó đúng là dở tệ, cần gì phải xác nhận lại nữa?" Phàn Quân dừng chân bên đường.
"Ai uống đâu, đến bàn chuyện sang tiệm mà." Hà Xuyên nói.
"Ồ? Họ không làm nữa à?" Phàn Quân hơi ngẩn người, quán này mới mở sau Tết, vị trí rất đẹp, trước đó Hà Xuyên từng muốn giành lấy nhưng không được, không ngờ giờ lại đóng cửa.
"Ai biết được, tóm lại tìm tôi, xem có thể thừa cơ hốt được không." Hà Xuyên nói.
Chủ quán là một người trẻ, họ Lý, tuổi tác tầm cỡ Hà Xuyên, khoảng ba mươi.
Quán này tốn khá nhiều tiền trang trí, rất tinh xảo, rõ ràng là để "lên hình" mà giờ vốn liếng chẳng biết có lấy lại nổi không.
"Anh Lý." Hà Xuyên bước vào chào một tiếng.
"Đến rồi," Anh Lý gật đầu với hai người, rồi quay sang quầy cà phê, "uống chút cà phê đi."
"Thôi khỏi," Hà Xuyên nói, "nói thật, cà phê ở đây đúng là thứ cà phê 'cao cấp' khó uống nhất mà tôi từng uống."
Anh Lý vừa cười vừa thở dài: "Các cậu quen uống trà rồi..."
"Tôi cũng uống cà phê đấy." Hà Xuyên không hề giữ mặt mũi.
TrâuGiờ em đang nghỉ giữa giờ, lát nữa phải đi xem trường bọn họ tổ chức hùng biện, anh đang làm gì thế?
Phàn Quân dựa bên cửa sổ, liếc nhìn Hà Xuyên và anh Lý đang trò chuyện ở bàn bên kia.
PhànĐang làm nền cho cuộc đàm phán.
Hà Xuyên vốn chẳng cần anh mở lời, nhiều khi bàn chuyện gọi anh đi cùng, mục đích chỉ là thêm một người vào số lượng, và bởi vì vẻ ngoài anh trông chẳng khác nào vệ sĩ xã hội đen.
Đúng là con buôn!
Anh Lý tìm đến Hà Xuyên không phải để sang quán, chỉ vì biết trước đây Hà Xuyên từng rất để ý đến mặt bằng này, bây giờ kẹt vốn, lại có việc nhà cần tiền, nên muốn tìm hắn hợp tác để giảm áp lực.
Hà Xuyên dĩ nhiên không thể làm việc tốt kiểu này, hắn chính là nhắm vào sang quán mà đến.
"Thế này đi, nếu anh thật sự kẹt tiền, cách tốt nhất là sang tiệm cho tôi," Hà Xuyên nói, "những đồ trong tiệm tôi đều có thể định giá, đảm bảo anh không lỗ, lấy về tay là tiền mặt thực sự..."
"Thế thì coi như công việc này của tôi xong luôn à," Anh Lý có chút không cam lòng, "Hà tổng, tôi vẫn hy vọng có thể..."
"Hợp tác thì tôi chắc chắn không đồng ý," Hà Xuyên rất dứt khoát, "anh thử nghĩ xem, nếu có ai đồng ý thì số tiền người ta bỏ vào cũng chẳng đến tay anh ngay, vẫn phải trông chờ vào doanh thu sau này, thế thì thời gian kéo dài lắm, nếu anh không gấp tiền, thì có thể đi tìm người khác thử."
"Để tôi... suy nghĩ thêm vậy." Anh Lý thở dài.
Ra khỏi quán cà phê, Hà Xuyên vươn vai: "Haiz—"
"Anh định mua lại cả mấy thiết bị kia sao?" Phàn Quân hỏi, "Mở thêm quán cà phê à?"
"Cũng không hẳn, nếu anh ta thật sự đồng ý thì còn có thể ép giá thêm," Hà Xuyên nói, "mở quán cà phê thì không ổn, khu này ngoài quán lớn kia thì mở một cái sập một cái, tôi muốn làm một cửa hàng, dọn đống hàng tồn đang bị đè lại, mấy món nhỏ, hợp với phong cách hiện đại đem trưng ra, làm đậm chút không khí nghệ thuật, tiện thể bán cà phê, gọi là gì nhỉ, 'cà phê nghệ thuật'."
"Ồ." Phàn Quân ừ một tiếng, "nhưng anh nói chuyện thẳng thừng quá, anh ta quay sang tìm người khác thì sao."
"Không đâu, quán này chẳng ai hợp tác cả, nếu sang lại thì giá không rẻ," Hà Xuyên tặc lưỡi, "giờ làm ăn ế ẩm, ai lại chịu bỏ ra một cục tiền ngay, tôi muốn lấy thì cũng phải hỏi Hà Lục mượn ít."
"Mượn tiền?" Phàn Quân liếc anh ta.
"Ừ, hợp tác với em ấy cũng được, nhưng bây giờ em ấy không muốn chung với tôi." Hà Xuyên thở dài.
"Ồ..." Phàn Quân không nói thêm.
"Đi ăn gì đó nhé?" Lưu Văn Thụy hỏi, "Tao bao!"
"Ồ?" Lý Tri Việt nhìn hắn, "Tao hỏi cái đã, trung bình bao nhiêu?"
"Tám mươi!" Lưu Văn Thụy vung tay.
"Ồ?" Trâu Dương cũng nhìn cậu ta.
"Ồ cái đầu tụi mày, tự dưng mẹ tao cho tiền, bảo dzai iu đi làm vất vả quá," Lưu Văn Thụy nói, "có ăn hay không!"
"Ăn." Trương Truyền Long đáp.
Trâu Dương lấy điện thoại chuẩn bị nhắn cho Phàn Quân, ngày mai là ngày thực tập cuối, hắn muốn anh đến đón hắn về chỗ thuê.
Điện thoại còn chưa mở khóa, thì điện thoại của bác gọi đến.
Trâu Dương nhìn chằm chằm vào số điện thoại, tay khẽ run, cả nửa ngày cũng không dám nghe.
Lưu Văn Thụy ghé qua nhìn, hỏi một câu: "Hay là để tao nghe giúp cho?"
"Không sao." Trâu Dương cắn răng, nhận máy, "Bác ạ."
"Trâu Dương à," Giọng bác nghẹn ngào, giọng khàn khàn, "bố cháu vừa... mất rồi."
"...Dạ." Trâu Dương dừng bước, đáp một tiếng.
"Gọi cho mẹ cháu thì bà ấy không nghe, nếu cháu còn chút lương tâm, vẫn còn coi ông ấy là bố, thì ngày mai đến tiễn ông một đoạn, mười giờ đến thẳng..."
"Biết rồi." Trâu Dương cũng chẳng nghe kỹ, bên kia nói xong hắn liền cúp máy.
"Người mất rồi à?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Ừm." Trâu Dương khẽ đáp.
"Vậy mày..." Lý Tri Việt nhìn hắn.
"Đi ăn trước đã." Trâu Dương nói.
Bọn họ tìm được một quán cơm gia đình khá ngon gần trường, không đến tám mươi, trung bình bốn mươi một người cũng ăn no nê.
Trâu Dương cảm thấy tâm trạng mình không mấy bị ảnh hưởng, gọi món, ăn uống, trò chuyện, tất cả vẫn như thường.
Cho đến khi nhìn thấy Phàn Quân bước từ ngoài cửa nhà hàng vào, hắn mới đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó mới đột nhiên thấy dâng lên một cơn buồn muốn khóc.
"Anh sao... lại đến đây?" Hắn đứng bật dậy.
"Tụi tao gọi anh Phàn đến đấy," Lý Tri Việt cũng đứng dậy, "mày đừng có giận..."
"Do bọn tao có chút không yên tâm về mày thôi." Lưu Văn Thụy nói.
Trâu Dương không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Phàn Quân.
Phàn Quân đi đến trước mặt hắn rồi, hắn mới mở miệng hỏi: "Ăn cơm chưa?"
"Chưa." Phàn Quân mỉm cười.
"Để tôi gọi thêm hai món, cùng ăn nhé," Lưu Văn Thụy lập tức vừa lấy điện thoại vừa gọi với ra, "Phục vụ! Thêm một bộ bát đũa!"
Phục vụ mang bát đũa đến, Lưu Văn Thụy lại gọi thêm hai món.
"Có phải gọi em mai đi không?" Phàn Quân ngồi xuống, khẽ hỏi một câu, dưới gầm bàn nắm lấy tay Trâu Dương.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
"Cũng nhanh thật, chắc trước đó đã chuẩn bị rồi," Lưu Văn Thụy nói, "ngày mai mày qua đó có chuyện gì thì đừng nhịn, bọn họ mà dám ở trường hợp như thế gây khó dễ cho mày, thì mày cũng chẳng cần phải giữ cái gọi là đại cục gì nữa, nên nổi giận thì cứ nổi giận."
"Ừ." Trâu Dương mỉm cười.
"Anh Phàn, ngày mai anh đi cùng cậu ấy chứ?" Lý Tri Việt hỏi.
"Ừ, lúc nãy ra ngoài tôi đã xin nghỉ rồi." Phàn Quân đáp.
Lúc đi hơi vội, không lấy xe với Hà Xuyên, Phàn Quân đi xe điện đến.
Cũng vừa hay, Trâu Dương tuy không thể nói là khó chịu, nhưng vẫn thấy hơi nghẹn lại, ngồi xe điện hóng gió một chút thì dễ chịu hơn.
Sau khi Lưu Văn Thụy bọn họ đi rồi, Trâu Dương đang chuẩn bị lên xe, Phàn Quân lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ: "Có muốn ăn ngọt không?"
Vừa ăn xong cơm, Trâu Dương quả thật có chút thèm đồ ngọt.
Nhưng mà...
"Cái gì đây?" Hắn nhận lấy hộp nhỏ, mở ra.
Không ngờ lại là một chiếc bánh red velvet nhỏ.
"Có phải em thích ăn cái này không?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ," Trâu Dương ngẩn người, "sao anh..."
"Lúc đến anh mua đấy, chỉ còn lại cái này thôi, anh lại vội đi, nên không mua thêm cho bọn họ." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không nói gì, nhìn chằm chằm cái bánh một lúc, rồi đưa tay kéo mặt Phàn Quân lại, hôn lên môi anh.
Phản ứng đầu tiên của Phàn Quân là hơi né ra.
Nhưng rất nhanh lại đón lấy.
Ngay phía sau chính là cửa nhà hàng, có một nhóm người vừa ăn xong đi ra.
Đèn đường ở ngay bên cạnh, sáng rực.
Đường phố hơn tám giờ, người đi bộ và xe cộ đều rất đông.
Trong tầm mắt có thể nhìn thấy rất nhiều người, trong tai nghe thấy rất nhiều âm thanh.
Rất giữa chốn đông người.
Nhưng khoảnh khắc ấy trong đầu Trâu Dương ngoài nụ hôn dành cho Phàn Quân ra thì chẳng còn bất cứ ý nghĩ nào khác.
Giây phút này hắn chỉ muốn ngửi thấy mùi cỏ xanh trên người Phàn Quân, muốn l**m lên vết sẹo trên môi anh, muốn cắn lấy đầu lưỡi anh...
Nếu không phải Phàn Quân giữ lấy tay hắn, có lẽ giây tiếp theo hắn đã đưa tay xé áo anh ra rồi.
Khi rời khỏi môi anh, có một làn gió nhẹ lướt qua, cái lạnh thoáng trên môi kéo hắn về với thực tại.
"Đi thôi." Hắn leo lên xe, nghiêng đầu, cũng không dám nhìn về phía cửa nhà hàng.
"Ừ." Phàn Quân nổ máy.
Chạy qua một ngã tư, hắn mới ghé sát tai anh nói nhỏ: "Đệt, vừa nãy em điên rồi sao? Chỗ này gần trường như thế, lỡ có học sinh thì sao?"
"Ngày mai là ngày cuối cùng đi thực tập, em cũng xin nghỉ rồi," Phàn Quân nói, "sau này cũng chưa chắc sẽ đến trường trung học số bảy làm, không... không sợ."
"Ở đây nói một câu 'không sao' thì sẽ thật sự không sao." Trâu Dương bật cười.
"Không sao mà." Phàn Quân nói.
"Sao anh không từ chối em?" Trâu Dương hỏi.
"Từ chối thế nào?" Phàn Quân hỏi lại.
"Né ra chứ còn sao nữa." Trâu Dương nói.
Phàn Quân im lặng một lúc: "...Anh không muốn."
Về đến nhà, Trâu Dương cảm thấy tâm trạng bức bối trước đó đã nhẹ hơn nhiều, nhưng vẫn không có tinh thần, thấy buồn ngủ, chơi với Tiểu Bạch và Đại Hắc một lúc, rồi đi tắm xong là nằm xuống giường.
Phàn Quân cũng không về cửa tiệm nữa, rửa mặt xong cũng nằm xuống giường.
"Mai mấy giờ mình đi?" Anh trở mình ôm lấy Trâu Dương, tay đặt trên eo hắn xoa xoa.
"Mười giờ." Trâu Dương nhắm mắt.
"Vậy thì còn đủ thời gian, em có thể yên tâm ngủ." Phàn Quân nói.
"Lúc vừa nhìn thấy anh, em đã yên tâm rồi," Trâu Dương khẽ nói, "Lý Tri Việt nói gì với anh vậy?"
"Cậu ấy chỉ nói là bố em... thấy tâm trạng em không ổn lắm," Phàn Quân lấy chóp mũi cọ nhẹ vào tai hắn, "bảo anh đến đón em, rồi gửi vị trí..."
"Anh bị dọa à?" Trâu Dương hỏi.
"Cũng không," Phàn Quân mỉm cười, "em không phải kiểu người gặp chuyện thì hoảng."
"Thế mà anh vẫn tới." Trâu Dương chậc một tiếng.
"Nhớ em." Bàn tay Phàn Quân khẽ bóp eo hắn.
"Anh bị thương ở tay," Trâu Dương chạm vào tay trái anh, nhẹ nhàng lướt trên ngón cái, "sao bị vậy?"
"Bị kẹp lúc khiêng hàng." Phàn Quân nói.
"Tai nạn lao động à?" Trâu Dương quay mặt sang.
"Ừ, ông chủ Hà bồi thường tiền cho anh rồi." Phàn Quân nói.
"Phàn Quân, anh nói dối kém quá anh biết không." Trâu Dương xoa xoa ngón tay anh.
"Vậy thì để anh rèn luyện thêm thời gian nữa." Phàn Quân siết chặt tay đang đặt trên eo hắn.
Trâu Dương mỉm cười không nói gì, nắm lấy tay anh.
"Không cho ôm à?" Phàn Quân hỏi.
Trâu Dương vẫn im lặng, kéo tay anh xuống, đặt lên bụng mình.
Phàn Quân khựng lại hai giây, bàn tay khẽ vuốt qua, đầu ngón tay lướt nhẹ trên da rồi tiếp tục đi xuống.
"Em có thể..." Giọng Trâu Dương rất nhỏ, cuộn trong hơi thở ngày càng gấp, "ăn vạ một chút không?"
"Hửm?" Phàn Quân khẽ đáp.
"Anh giúp em," Trâu Dương nói, "còn anh... thì tự giải quyết."
"Được." Phàn Quân chống người, cúi đầu hôn hắn.
Bàn tay đi xuống nắm chặt, dùng đầu gối ghì lại cái chân hắn đang muốn co lên.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 95
10.0/10 từ 32 lượt.
