Hời Hợt - Vu Triết

Chương 61


Mấy ngày liền, Hà Xuyên cứ nhắn tin làm phiền Phàn Quân, gọi anh sang uống thứ trà rang khét kia.


Vào những ngày không đi điều trị, Phàn Quân thật sự không mấy muốn tới đó. Anh vốn không thích uống trà, cũng chẳng có gì nhiều để nói chuyện với Hà Xuyên, hơn nữa nơi ấy cách Nam Châu Bình khá xa, chạy xe điện đến cũng phải gần hai tiếng, mà còn phải là lúc đường thông không tắc.


Nhưng anh cũng rất khó chịu khi chỉ ngồi mãi trong phòng.


Trong cái không gian nơi đâu cũng tràn ngập những điều vừa đẹp đẽ vừa tàn khốc ấy.


Mỗi ngày, bài tập phục hồi chỉ kéo dài hơn một tiếng, ngoài khoảng thời gian ấy, anh chỉ ngồi ngây trên sofa.


Cuộc sống trước kia của anh cũng chẳng phong phú gì hơn, nhưng ở võ quán thì một ngày cũng trôi qua, có lớp học, có người ra vào, dù chỉ tìm một góc mà ngủ cũng không giống bây giờ — không chỉ đơn thuần là vô công rồi ngồi, mà còn là nỗi lo âu và bế tắc.


Phục hồi không phải cứ cắn răng chịu đau là có thể nhanh hơn, mà chỉ có thể từng ngày từng chút, gần như chẳng cảm nhận được sự thay đổi nào, kiên nhẫn chịu đựng.


So với cánh tay, thính lực bên tai trái thậm chí chẳng có cơ hội phục hồi, anh chỉ có thể chờ.


Chờ cái gọi là tạm thời ấy biến mất vào một ngày nào đó.


Mà mỗi ngày trôi đi, hy vọng lại bị bào mòn đi một chút.


Chiếc điện thoại đặt trên sofa, anh đưa tay trái chậm rãi cầm lên, ngón tay từ từ khép lại, cơn đau âm ỉ len lén bò dọc các cơ bắp...


Tiểu Bạch chồm lại gần, há miệng định cắn lấy điện thoại.


"Không, Tiểu Bạch, để tao tự làm." Anh dùng tay phải xoa đầu nó.


Tiểu Bạch hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu, nhưng vẫn nằm xuống cạnh chân anh.


Chiếc điện thoại được anh chậm rãi cầm lên khỏi sofa. So với đó, khi tay phải vuốt màn hình để mở khóa, anh cảm thấy một sự tự do nhẹ nhõm chưa từng có.


Để rèn luyện cơ bắp bàn tay, anh không hoàn toàn để tay phải thay thế công việc của tay trái, dù chỉ làm giá đỡ điện thoại cũng được, chỉ là lúc cổ tay ngửa ra thường sẽ có những cử động co giật không tự chủ.


Anh mở lướt qua vài tin nhắn trong các nhóm, nhóm cộng đồng, nhóm bạn học, từng cái chấm đỏ đều được bấm vào xem, nhìn người khác vẫn sống như thường ngày.


Trở về màn hình chính, anh thấy biểu tượng bản đồ.


Anh nhìn chằm chằm màn hình cho đến khi nó bắt đầu tối dần, cổ tay cũng đã vượt quá sức chịu, mới đổi sang tay phải cầm máy rồi nhẹ nhàng mở bản đồ.


Từ lần chạm mặt chiếc xe bản đồ ở trường của Trâu Dương hôm đó, anh chưa từng dám mở lại bản đồ xem thử, liệu xe ấy có chụp được hai người hay không.


Anh không dám.


Không biết tại sao.


Anh sợ phải thấy lại những khoảnh khắc vui vẻ bị đóng băng ấy, như thể chúng đã bị giữ chặt ở nguyên nơi đó, ở một ngày nào đó của quá khứ.


Trong khi thời gian thì cứ một mạch đi tới.


Sau khi mở bản đồ, anh phải dò dẫm một hồi mới tìm thấy chế độ xem phố.


Ngay khi bức ảnh xuất hiện ở giữa màn hình, tim anh đập dồn lên.


Anh thử bấm vào, bức ảnh lập tức phóng to. Đó là Nam Châu Bình quen thuộc, con phố dưới lầu, anh còn nhận ra ngay quán ăn sáng mà ngày nào cũng đi ngang.


Nhìn khung cảnh thân thuộc ấy, anh có cảm giác kỳ lạ như vượt qua thời gian không gian.


Anh ấn mũi tên hướng về phía trước hai lần, con đường càng thêm quen thuộc, trạm chuyển phát của Đại Đầu Ngư đã hiện ngay phía trước, dịch góc nhìn trên màn hình một chút, còn thấy trong trạm chất đầy hàng hóa.


Phóng to lên, anh còn nhận ra cả bóng lưng của Đại Đầu Ngư.


Phàn Quân ngẩn người thật lâu, từng bước chậm chạp di chuyển trong bản đồ, rẽ, đi thẳng, rồi quẹo vào con phố nhỏ kế tiếp, từng chút một đi đến cửa võ quán cũ.


Khi xoay góc nhìn về phía sân võ quán, anh thấy Tiểu Bạch đang ngồi ngay ngắn trước ổ chó.


Đôi tai dựng thẳng, ánh mắt sáng ngời.


Anh dời mắt khỏi màn hình, nhìn xuống Tiểu Bạch đang nằm dưới chân, đưa tay trái khẽ chạm vào đầu nó.


Tiểu Bạch khẽ kêu một tiếng, rồi nhanh chóng l**m một cái lên mu bàn tay anh.


Anh không cảm nhận được gì, chỗ mu bàn tay ấy đã tê liệt, hoàn toàn mất cảm giác. Ngoài mu bàn tay, trên cánh tay anh cũng có nhiều nơi chẳng còn cảm giác.


Thường ngày thì không chú ý, nhưng một khi nhận ra, khoảnh khắc hụt hẫng ấy thật khó diễn tả.


Anh dựa người vào sofa, thoát khỏi chế độ xem phố Nam Châu Bình, ngón tay kéo bản đồ chậm rãi di chuyển. Anh không muốn gõ trực tiếp địa chỉ, mà chỉ muốn để ánh mắt lướt dọc theo tuyến đường hôm ấy.


Một đoạn đường khá dài, nhưng trên bản đồ thì chỉ mấy thao tác đã đến.


Anh bấm mở chế độ xem phố.



Cánh cổng trường của Trâu Dương bỗng hiện ra trên màn hình, Phàn Quân cảm giác như nhịp thở cũng khựng lại.


Anh từ từ di chuyển, tiến gần đến chỗ hôm đó họ đứng chờ xe, từng bước, từng bước, màn hình liên tục chuyển cảnh, cuối cùng dừng lại ở đúng nơi ấy.


Ngón tay anh khựng lại lơ lửng trên màn hình.


...Không có gì cả.


Không có Trâu Dương.


Không có Phàn Quân.


Không có ai.


Lúc này anh mới chú ý đến góc trái phía dưới bức ảnh, có một dòng nhỏ hiển thị ngày chụp — năm năm trước.


Anh nhắm mắt lại, thở dài một hơi.


Năm năm, là một quãng rất xa xôi.


Khi ấy, anh bằng tuổi Trâu Dương bây giờ, đã phụ việc cho chú Lữ ở võ quán được nửa năm, còn Trâu Dương mới chỉ là một thiếu niên trung học.


Anh mỉm cười.


Cánh mũi bất chợt cay xè, chưa kịp phản ứng, khóe mắt nóng ran, nước mắt không kiềm được nhỏ xuống màn hình.


Anh ném điện thoại sang một bên, cúi đầu vùi mặt vào cánh tay.


So với lần khóc hôm ấy, lần này là một sự khóc thật sự, hiếm hoi từ lâu.


Anh gần như đã quên mất cảm giác khóc là như thế nào.


Khi tai phải nghe thấy tiếng nức nở mơ hồ của chính mình, anh thậm chí thấy lạ lẫm.


Những tiếng nghẹn ngào mang theo bất lực và mờ mịt ấy, anh chưa từng nghe từ bản thân mình bao giờ.


"Hình như hôm nay cháu đi phục hồi mà?" Chú Lữ đang ăn mì trong bếp, thấy Phàn Quân đi vào thì ngẩn ra.


"Hẹn hai giờ rưỡi, cháu đưa Tiểu Bạch sang trước." Phàn Quân ngồi xuống cạnh bàn.


Võ quán cũ giờ hầu như đã không còn ai, học viên có thể theo sang võ quán mới thì đều đã đi, còn lại chỉ vài đứa trẻ quanh xóm, đến giờ học trong quán cũng im lìm.


Chú Lữ cũng là người biết nấu nướng chút ít, nhưng lúc này bát mì ông nấu vô cùng qua loa, chỉ miễn cưỡng ăn được.


"Ăn trưa chưa?" Chú Lữ hỏi.


"Chưa ạ, lát nữa cháu ra đầu ngõ ăn tạm chút gì cũng được." Phàn Quân nói.


"Không thể qua loa mãi được, phải đảm bảo đủ đạm, có lợi cho hồi phục của cháu chứ," Chú Lữ bảo, "tay mấy hôm nay thế nào rồi?"


Phàn Quân im lặng một lát mới khẽ đáp: "Chẳng có tiến triển gì, tiến độ chậm hơn cả kế hoạch bác sĩ đưa..."


"Không sao, bị thương thì vốn là vậy, có người nhanh có người..." Chú Lữ vỗ vai anh.


"Có lẽ... cháu sẽ mãi thế này thôi." Phàn Quân nói.


Mười ngày trước, anh vẫn còn giữ chút hy vọng, nhưng đến giờ, đối diện với sự phục hồi chẳng mấy tiến triển, anh buộc phải chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống hy vọng tan biến.


"Đừng nói thế, mới được bao lâu đâu, chưa đến nửa năm mà." Chú Lữ nói.


"...Ừ." Phàn Quân kéo khóe miệng.


Buổi chiều ra khỏi bệnh viện phục hồi chức năng, anh đến cửa tiệm của Hà Xuyên.


Anh cần phân tán sự chú ý, một mình chịu đựng thật sự khó khăn, càng cô độc càng tuyệt vọng.


Hơn nữa anh cảm thấy Hà Xuyên cứ gọi anh đến chắc là có việc gì đó, dù sao trước đây học ở chỗ anh lâu như vậy, người này chưa bao giờ nhiệt tình thế, còn thường xuyên than anh lên lớp cường độ quá nặng chịu không nổi.


"Cuối cùng cậu cũng chịu đến rồi!" Hà Xuyên từ cửa sau tiệm nhỏ bước vào, "Cậu mà không đến nữa thì thật sự không coi tôi là bạn đâu."


"Không phải quan hệ thầy trò sao." Phàn Quân tìm một chiếc ghế ngồi xuống.


"Vừa là thầy vừa là bạn," Hà Xuyên đưa một ống trúc ra trước mặt anh, "Ngửi thử đi."


Phàn Quân hít một hơi: "Hương trầm?"


"Tôi tự làm đấy," Hà Xuyên chỉ ra cửa sau, "Cái sân sau đó chính là xưởng làm việc của tôi."


"Anh còn làm hương nữa à?" Phàn Quân có chút bất ngờ.


"Thích thôi, cũng không bán, gặp khách hợp duyên thì tặng chút," Hà Xuyên đậy nắp ống hương lại, "Cái này tặng cậu."



"Uống chén trà nhé?" Hà Xuyên đi về phía bàn trà, "Pha ít Băng Đảo, lần này không phải do em gái tôi rang cháy đâu."


"Ừ." Phàn Quân đứng dậy đi qua ngồi xuống.


"Tay thế nào rồi?" Hà Xuyên vừa đun nước vừa hỏi.


"Vẫn vậy." Phàn Quân đáp.


"Không có hiệu quả sao?" Hà Xuyên hỏi.


"Ừ." Anh lại gật.


"Hay kết hợp châm cứu thử? Tôi quen một lão trung y..."


"Anh có chuyện muốn tìm tôi phải không?" Phàn Quân cắt ngang.


Hà Xuyên tặc một tiếng, cười: "Rõ vậy sao?"


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Cũng không phải chuyện lớn gì," Hà Xuyên bẻ miếng bánh trà, "Tôi thẳng tính, nói chuyện dễ đụng chạm, cậu đừng để ý."


"Nếu quá thẳng thì cũng có thể không cần nói." Phàn Quân nói.


"Khỉ thật," Hà Xuyên cười, "Cậu này... Tôi chỉ muốn hỏi, cậu có muốn đến giúp tôi không?"


Phàn Quân sững người, nhìn anh ta mà không nói gì.


"Thế này nhé, cậu xem tình hình bây giờ của cậu, tay coi như phế rồi, tai nghe cũng nghiêm trọng," Hà Xuyên nói, "Còn đang phục hồi, việc khác cũng làm không nổi... Cậu trước giờ vẫn làm huấn luyện viên đúng không, giờ huấn luyện viên cũng không làm được nữa..."


Phàn Quân vẫn nhìn anh ta.


Hà Xuyên tự nhận thức về mình cũng khá chính xác, lời nói thẳng đến mức đâm vào tận chỗ đau.


Mặc cả còn chưa từng ra tay nặng thế này.


Phàn Quân thậm chí có chút muốn cười.


"Chỗ tôi này, lại khá hợp với cậu," Hà Xuyên nói, "Tôi với em gái có mấy cửa tiệm, tuy thuê người rồi nhưng cũng khá vất vả, nhất là... cậu biết lái xe đúng không? Tôi còn phải thường xuyên ra ngoài, về quê thu chút đồ cũ các thứ, cũng khá nguy hiểm, trước còn bị cướp, không thì tôi cũng chẳng chạy sang võ quán của cậu học đâu..."


"Vệ sĩ kiêm tài xế?" Phàn Quân không nhịn được hỏi.


"Riêng thuê vệ sĩ kiêm tài xế thì tôi không đáng," Hà Xuyên nói, "Lúc không đi đâu thì cậu ở đây giúp tôi trông tiệm, nói thật, chỗ tôi toàn hàng thật, đồ tốt, loại nhiều, giá cũng không rẻ, người chơi mấy thứ này lại chịu chi, đều khá... Cậu đứng đây thôi cũng tránh được không ít phiền toái."


"Không phải buôn bán là lấy hòa khí làm trọng sao? Anh làm ăn mà để một tay đấm đứng canh trong tiệm?" Phàn Quân nói.


"Đừng nói tay đấm, nghe khó nghe quá." Hà Xuyên hơi lúng túng.


"Không phải tôi nói đâu." Phàn Quân nhàn nhạt.


Hà Xuyên cười cười, không nói thêm, rót trà cho anh: "Thử xem."


Phàn Quân cầm chén nhấp một ngụm.


"Thế nào?" Hà Xuyên hỏi.


"Rất thơm." Anh đáp.


"Nói chuyện công việc đi, thế nào?" Hà Xuyên hỏi.


Phàn Quân lặng lẽ uống trà.


Thực ra lời Hà Xuyên nói, tuy thẳng thừng đâm đúng vết thương, chẳng lưu tình chút nào, nhưng đều là sự thật, sự thật ngày ngày giày vò anh.


Anh cần tiền, mà bây giờ không kiếm ra tiền.


Nếu tai và tay cứ như vậy, sau này cũng khó mà kiếm sống.


"Lương? Giờ giấc làm việc thì sao?" Phàn Quân đặt chén trà xuống.


"Dễ nói thôi!" Hà Xuyên vui vẻ lại rót cho anh một chén, "Trước ở võ quán cậu lấy bao nhiêu?"


"Năm, sáu, bảy, tám nghìn." Phàn Quân nói.


"...Khoảng dao động lớn thế à?" Hà Xuyên ngẩn ra.


"Ừ." Anh gật đầu.


"Năm sáu bảy tám... Tám nghìn thì tôi chắc chắn không nổi," Hà Xuyên nói, "Năm nghìn đi, ở khu thương mại này tuyệt đối tính cao rồi, cậu có thể ở ngay trong tiệm tôi, không cần thuê nhà, chó cũng mang theo được, sân có chỗ, ăn uống thì lúc tôi ở tiệm, ta cùng ăn."


Phàn Quân không nói gì, trong lòng tính toán chi tiêu.



Phàn Quân liếc anh ta, vẫn không nói, trong lòng chưa tính toán rõ.


"Vẫn không được à?" Hà Xuyên rót thêm trà, "Việc rất nhẹ nhàng thôi mà."


"Rất nhẹ nhàng thì sao anh lại cần người." Phàn Quân nói.


"Cậu làm thì nhẹ, tôi thì không nhẹ, tôi mấy tiệm phải chạy qua chạy lại." Hà Xuyên lập tức ngồi xuống cạnh anh, "Huấn luyện viên Phàn, thật đó, chuyện này coi như hai bên giúp nhau, tôi cũng chẳng tìm được ai hợp."


Phàn Quân cảm thấy có thể thử, tiền tạm thời anh không tính kỹ, anh chỉ khẩn thiết cần một nguồn thu nhập, một cuộc sống có vẻ bình thường, một sự bận rộn giúp anh không chìm mãi trong tuyệt vọng.


"Cậu cứ làm thử đi, có yêu cầu gì có thể nêu, đều có thể bàn bạc." Hà Xuyên nhìn ra được thật sự cần một người trợ giúp như vậy.


"Tôi còn phải đi điều trị." Phàn Quân nói.


"Không sao, lúc nào cần trị liệu thì báo tôi một tiếng, cậu cứ đi, tiệm mà không có người thì đóng cửa trực tiếp," Hà Xuyên nói, "Thế nào?"


"...Tuần sau tôi tới." Phàn Quân đáp.


*


"Địa điểm tao đã đặt xong rồi," Lý Tri Việt cúi đầu nhìn điện thoại, "Mai tan học là trực tiếp qua đó."


"Ừm," Trâu Dương đáp một tiếng, "Không gọi thêm ai chứ?"


"Mày không gọi thì thôi," Lý Tri Việt nói, "Chỉ bốn chúng ta."


"Tao... cũng chẳng có ai để gọi cả." Trâu Dương nói.


Lưu Văn Thụy quay đầu nhìn hắn một cái.


"Nhìn cái gì." Trâu Dương không liếc lại, đẩy đẩy kính, nhìn về phía thầy đang giảng say sưa phía trước.


Văn học vết thương.


[*] Là trào lưu văn học xuất hiện ở Trung Quốc cuối thập niên 1970, ngay sau khi Cách mạng Văn hóa kết thúc. Các tác phẩm thuộc dòng này thường tái hiện những đau thương, mất mát, tổn thương về thể xác và tinh thần mà con người phải gánh chịu trong giai đoạn lịch sử ấy.


Thủ pháp dòng ý thức.


[**] Là một phương pháp sáng tác văn học hiện đại, mô phỏng trực tiếp dòng chảy tự nhiên của ý nghĩ, cảm xúc, ký ức trong tâm trí nhân vật. Thay vì miêu tả sự kiện theo trình tự logic thông thường, tác giả để cho suy nghĩ "tự do tuôn chảy", có thể đứt đoạn, lặp lại, nhảy thời gian, hoặc xen kẽ hồi ức.


"Không gọi Phàn Quân à?" Lưu Văn Thụy thấp giọng hỏi, "Hai người cũng không tính là... chia tay đúng không, cho dù... chia tay, thì cũng hòa bình..."


"Không gọi." Trâu Dương đáp gọn.


"Được rồi." Lưu Văn Thụy không nói thêm.


Trâu Dương nhìn thầy, chiếc điện thoại trong tay xoay vòng vòng.


Hắn không phải chưa từng nghĩ đến việc có nên gọi Phàn Quân không.


Nhưng cuối cùng lại thôi.


Tin nhắn cuối hắn gửi, Phàn Quân hai ngày sau mới trả lời một chữ "Ừm".


Cơ bản chỉ để hắn khỏi lo, chứ không có ý muốn nói tiếp.


Bất kể là tình nguyện hay không, sự từ chối của Phàn Quân hắn đều cảm nhận được, loại gặp mặt cưỡng ép trong lúc này sẽ vô cùng gượng gạo.


Hơn nữa hắn cũng rõ, Phàn Quân muốn hắn cho mình thời gian, thì chính hắn cũng phải cho Phàn Quân thời gian.


Hắn có thể bất chấp mà lao tới.


Phàn Quân thì không.


Chỉ là...


Rất dằn vặt.


"Tối nay mày còn về nhà không?" Lưu Văn Thụy đứng ở cổng trường, nhét túi quần áo bẩn của mình vào ba lô Trâu Dương.


"Có, tao luôn cảm thấy dạo này tâm trạng mẹ tao không ổn," Trâu Dương nói, "Về nhà ở cùng bà."


"Ngày mai từ cái tiệm bánh mới mở của tụi mày order cho tao một miếng cheesecake tan chảy nhé," Lưu Văn Thụy nói, "Tao phải tích mỡ cho mùa thu."


"Mày tích từ hè tới giờ rồi, bao nhiêu mỡ mới đủ?" Trâu Dương liếc eo cậu ta.


"Đừng lắm lời, làm theo là được." Lưu Văn Thụy nói.


Về đến nhà mở cửa, Trâu Dương ngửi thấy mùi cơm.


Từ khi hắn xuất viện về, mẹ gần như không ra ngoài nữa, trừ lúc đi viện tái khám cùng hắn, còn lại suốt ngày ở nhà.



Cảm giác gia đình đã lâu không có.


Nhưng nhanh chóng hắn nhận ra có điều không đúng.


Mẹ ngày càng trầm mặc, sắc mặt cũng không tốt, thường xuyên ngẩn người, đang nói chuyện thì lạc thần, video ngắn xem suốt cả đêm.


Trâu Dương mỗi lần nửa đêm giật mình tỉnh giấc đều nghe thấy trong phòng mẹ vọng ra tiếng video.


Lúc thay giày vào nhà, hắn ngửi thấy trong mùi cơm có xen mùi khét.


"Mẹ!" Trâu Dương chạy vào bếp, "Cái gì cháy vậy?"


"Ôi! Mẹ đang hầm thịt!" Mẹ hắn cầm cái xẻng đứng trước bếp, nghe hắn gọi mới vội mở nắp nồi, lẩm bẩm nhỏ, "Ôi nước cạn hết rồi... Thế này làm sao ăn được... Mẹ còn mua riêng thịt mà..."


"Không sao, lúc con vào mới cháy thôi," Trâu Dương lại gần cầm lấy cái xẻng, xúc thịt ra, "Ăn thì gạt bỏ đi là được."


"Ừm." Mẹ vỗ vỗ hắn, "Để mẹ làm, mẹ xào thêm rau rồi ăn cơm."


Trâu Dương ra khỏi bếp, đứng trong phòng khách một lát, rồi nhanh bước vào phòng mẹ.


Hắn không biết mình muốn tìm gì, nhưng cứ cảm giác mơ hồ là có thể tìm thấy gì đó.


Hắn mở ngăn kéo tủ đầu giường nhìn, có vài loại thuốc thường dùng.


Lại mở tủ nhỏ phía dưới.


Bên trong toàn là cặp hồ sơ, Trâu Dương rút ra xem, đều là của hắn, hồ sơ bệnh án cũ, các giấy tờ lần này bị thương, các hóa đơn trị liệu tâm lý sau khi xuất viện, đều được phân loại cẩn thận.


Lúc đặt tập hồ sơ lại, hắn thấy sát mép trong tủ, dựng đứng một hộp thuốc.


Anh lôi ra, liếc thật nhanh.


Trên đó ghi: Oxalat Escitalopram.


Bên dưới còn một hàng chữ nhỏ:


— Chỉ định: Điều trị trầm cảm.


"Mang đồ ăn ra đi, Dương à——" Mẹ gọi từ trong bếp.


"Ra liền ạ!" Trâu Dương cũng đáp một tiếng, vội vàng cất thuốc lại, xoay người chạy vào bếp.


"Có cần hấp thêm cái chả thịt không? Cái món thịt kho bị khét rồi."


"Không sao, chỉ hơi khét một chút thôi," Trâu Dương bưng thịt ra ngoài, "hai mẹ con mình cũng đâu ăn được nhiều."


"Có lẽ là già rồi," Mẹ thở dài, "trước đây mẹ quen nấu nồi lớn, giờ nấu ít thì cứ thấy không quen, đầu óc phản ứng không kịp..."


"Thói quen cả mà," Trâu Dương nói, "mẹ còn trẻ chán, con mới hai mươi thôi."


Mẹ mỉm cười: "Ngày mai sinh nhật, con với tụi bạn đi đâu chơi thế?"


"Con cũng chưa biết, tụi nó sắp xếp, con chỉ theo thôi," Trâu Dương ngập ngừng một lát, nhìn mẹ, "hay là... mẹ đi cùng bọn con cho vui nhé?"


"Thôi thôi đừng, mẹ không đi đâu," Mẹ khoát tay, "làm gì có chuyện bốn thằng con trai mừng sinh nhật mà lại dắt mẹ đi cùng."


Trâu Dương không nói thêm gì nữa, gắp một miếng thịt kho rồi cúi đầu ăn.


"Dạo này ban đêm con vẫn ngủ không ngon à?" Mẹ hỏi, "có cần đi khám lại không?"


"Không cần đâu, cái này phải có thời gian." Trâu Dương cười.


"Sao mấy hôm nay con hay về nhà vậy?" Mẹ nhìn anh.


"Vì có mẹ ở nhà, nên con muốn về thôi." Trâu Dương đáp.


"Đừng cứ chạy về mãi, bác sĩ cũng nói rồi, nên chơi với bạn bè nhiều hơn."


"Vâng." Trâu Dương khẽ đáp.


Anh rất muốn hỏi mẹ, liệu có thật sự không thể quay lại với chú Lữ nữa không, nhưng lại sợ chạm vào nỗi buồn của mẹ, không dám mở lời.


Ăn xong, anh ngồi ngẩn người trên ghế sofa một lát, rồi cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Lưu Văn Duệ.


Trâu yangMai tan tiết đầu tao đi Nam Châu Bình


Rì sờ pếch??? Đù chất vậy


Trâu yangTìm chú Lữ


Rì sờ pếchVãi, thế còn căng hơn, trực tiếp tìm phụ huynh luôn


Trâu yangBiến


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 61
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...