Hời Hợt - Vu Triết
Chương 55
Gió rít gào quét qua bên tai.
Cuốn sạch đi tiếng ù ong chói tai, cũng cuốn sạch hết thảy hỗn loạn trong đầu...
Phàn Quân nghe thấy tiếng "uỳnh" nặng nề khi hai người cùng đập xuống bệ tầng năm.
Cú va chạm dữ dội ấy khiến anh cảm nhận rõ ràng những chiếc xương sườn nhọn hoắt của Phàn Cương gần như muốn cắm sâu vào cơ thể mình.
Một tiếng "phịch" vang lên.
Xen lẫn cùng âm thanh vỡ vụn.
Tựa như thỉnh thoảng nghe thấy ai đó ném thẳng từ tầng cao xuống một bao rác lớn.
Tiếng ù trong tai biến mất, thế giới cùng nỗi đau đồng loạt ùa trở lại với cơ thể Phàn Quân.
Bốn phía vọng lên âm thanh người ta mở cửa sổ nhìn ra, xen lẫn những tiếng hét hoảng loạn.
Anh nằm đè lên người Phàn Cương, th* d*c từng hơi, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh mặn của máu.
Khẩu súng của Phàn Cương đã văng ra, rơi cách đó chừng hai mét, nhưng ông ta chưa chết, lồng ngực vẫn phập phồng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào anh.
Phàn Quân định chống tay ngồi dậy mới phát hiện cẳng tay trái đã gãy.
Phàn Cương liếc xuống tay anh, bỗng nở nụ cười, hàm răng đẫm máu.
Tay phải vẫn còn nguyên.
Phàn Quân dùng tay phải chống đỡ thân mình, cúi đầu nhìn ông ta, không biết từ đâu, từng giọt máu chảy xuống, nhỏ tí tách lên gương mặt Phàn Cương.
"Để tao đưa mày..." Phàn Cương gắng gượng nhấc đầu, kề sát lại gần, "đi gặp... mẹ mày..."
Phàn Quân không nói gì, chỉ cúi đầu hung hăng húc thẳng vào mặt Phàn Cương.
Trâu Dương nghe rõ tiếng thở dồn dập của chính mình, từng vòng từng vòng tháo sợi thép quấn chặt nơi cổ, đôi tay theo nhịp thở run rẩy.
Khi sợi thép bị rút ra khỏi phần da thịt đã rách toạc, những cơn đau vốn tê liệt bỗng chốc đồng loạt bừng tỉnh.
Khom người tháo dây thép ở cổ chân, mỗi nhịp thở đều kéo theo sự đau buốt nơi ngực và bụng, hắn th* d*c như thể cổ họng bị nhét đầy những mảnh sắt nung đỏ.
Khó nhọc tháo xong phần chân, hắn vịn tường đứng dậy, chẳng còn thời gian phân biệt chỗ nào đau, chỗ nào có thể dồn lực, liền lao đến cửa, mở cửa, chộp lấy kệ giày đổ xuống đất rồi ném mạnh sang cánh cửa nhà ông lão đối diện.
Tiếp đó, hắn lao tới, dùng dây thép trói chặt tay tên lùn đã nằm bất động, sống chết chưa rõ, ra sau lưng.
Đôi tay hắn run lẩy bẩy, gần như cầm không nổi thứ gì.
Sợ hãi.
Nôn nóng.
Nước mắt lẫn máu rơi lã chã xuống mu bàn tay.
Hắn muốn lập tức chạy ra cửa sổ nhìn tình hình của Phàn Quân, nhưng nhất định phải khống chế được tên lùn này — đây là cơ hội mà Phàn Quân đã liều mạng đánh đổi.
Cửa đối diện bật mở, ông lão vừa chửi bới vừa bước ra.
Rồi lại chửi bới quay vào, vừa trông thấy người nằm trên đất và Trâu Dương toàn thân đẫm máu, ông ta hoảng hốt hét lớn.
Ông ta quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa gào: "Giết người! Giết người rồi —— phòng 702 giết người ——"
Báo cảnh sát đi!
Trâu Dương cũng muốn gào lên.
Nhưng hắn bỗng phát hiện bản thân không phát ra nổi âm thanh nào.
Không kịp nghĩ gì khác, hắn trói xong tên lùn liền nhào ra cửa sổ.
Nằm rạp trên khung cửa đầy mảnh kính vỡ, Trâu Dương nhìn thấy dưới bệ tầng năm, có hai người nằm bất động.
Bên trái là Phàn Cương, bên phải là Phàn Quân.
Kính mắt hắn chẳng biết biến đâu mất, khoảng cách hai tầng lầu, hắn hoàn toàn không nhìn rõ tình trạng của Phàn Quân.
Điều duy nhất có thể thấy chính là chiếc áo thun trắng trên người Phàn Quân gần như đã nhuộm thành đỏ thẫm.
Phàn Quân! Phàn Quân!
Cổ họng hắn như bị thiêu rụi, không phát ra nổi tiếng tròn vẹn.
Mà lúc này, Phàn Quân không thấy khẩu hình miệng, không hề có bất kỳ hồi đáp nào dành cho hắn.
Từ cạnh bên bệ có thể nhìn thấy khoảng sân dưới lầu, hàng xóm các dãy bên cạnh đều đổ ra, tụ tập phía dưới.
Một chiếc mô tô cảnh sát bật đèn từ sau tòa nhà lao tới, từ hướng con ngõ nhỏ cũng vang lên tiếng còi hú dồn dập.
Nhanh lên.
Nhanh nữa.
Phàn Quân còn đang nằm ở bệ tầng năm.
Sức lực cuối cùng trong cơ thể Trâu Dương như đang bị rút cạn, bàn tay bám trên khung kính vỡ dần mất lực, cuối cùng trượt xuống, ngồi bệt dựa bên cửa sổ.
Khi ông lão đối diện lại gào "giết người rồi" rồi vội chạy vào nhà, hắn khép mắt, chìm vào hố đen trống rỗng.
Người chết... là cảm giác thế nào?
Là cảm giác như bây giờ sao?
Trâu Dương mở bừng mắt, nhìn thấy vẫn chỉ là bóng tối đặc quánh.
Mù rồi.
Sao lại thế này?
Mọi người đâu?
Hắn có thể nghe được tiếng người nói hỗn loạn, nhưng chẳng nghe rõ gì cả, tựa như cách qua một tấm nhựa dày cộp, mỗi câu chữ đều kéo theo tiếng sột soạt méo mó.
Nhưng hắn chẳng còn cảm nhận được sự tồn tại của thân thể.
Không nhìn thấy gì.
Không thể suy nghĩ.
Duy nhất còn sót lại chỉ là chút thính giác không trọn vẹn.
Và...
Phàn Quân.
Phàn Quân đâu?
Phàn Quân thế nào rồi?
Phàn Quân ở đâu?
Thời gian trôi chậm rì rì.
Như trong cơn mộng, Trâu Dương cứ mãi leo trên ngọn núi tuyết đen đặc.
Hắn bắt đầu dần có cảm giác.
Lạnh buốt.
Thân thể cứng đờ, mỗi bước đi là một cơn đau nhói.
Leo lên ba bước, trượt xuống năm bước.
Không sao chạm đến đỉnh.
Nơi xa xăm, vang vọng những tiếng hỗn tạp: tiếng "tít tít", tiếng bước chân, tiếng khóc, tiếng trò chuyện, lúc gần lúc xa, chẳng thể nghe rõ.
"Dương à... con nghe thấy tiếng mẹ không..."
"Tình trạng vẫn chưa ổn định..."
"Dương à, là bố đây..."
"Mẹ đến rồi này... con đừng dọa mẹ... con nói gì thế? Mẹ nghe không rõ... nói lại lần nữa được không..."
"...Dương à, là mẹ đây... gì cơ... Phàn Quân?"
Phàn Quân.
Xung quanh bắt đầu lóe lên ánh sáng.
Hắn thấy những vệt sáng chập chờn lướt qua.
Âm thanh xa vời dần tiến lại gần, vang bên tai hắn.
Các giác quan từ hỗn độn trở về trong thân thể.
Hơi thở.
Đau đớn.
Không thể cử động.
"Không cần, tôi nuốt không nổi," Giọng mẹ văng vẳng, mơ hồ, "đừng mang cho tôi nữa, anh cứ trông ở bên đó đi..."
"Mẹ?" Trâu Dương khó nhọc thốt ra.
Cổ họng khô rát như muốn nứt toác.
Nhưng hắn nghe thấy chính giọng mình.
"Dương? Dương à!" Giọng mẹ đột ngột cao vút, "y tá, y tá... nó tỉnh rồi, con trai tôi tỉnh rồi... Trâu Dương tỉnh lại rồi..."
"Con khát." Trâu Dương nghe rõ tiếng nói khàn đặc của mình.
"Bác sĩ đến rồi," Mẹ hắn khẽ vuốt mặt con, "chờ khám xong rồi uống nước nhé..."
"...Ừm." Trâu Dương đáp rất khẽ.
"Cháu tên gì?" Bác sĩ đứng cạnh giường hỏi.
"Trâu Dương." Hắn trả lời, ánh đèn pin loáng lên trước mắt, hắn nhắm mắt lại.
"Cháu đang ở đâu?" Bác sĩ lại hỏi.
"Bệnh viện." Hắn đáp.
"Chúng tôi sẽ sắp xếp kiểm tra thêm..." Bác sĩ thấp giọng trao đổi với mẹ hắn.
Trong phòng lại bước vào hai bác sĩ nữa, Trâu Dương cảm thấy mình lại rơi vào trạng thái mơ màng, giống như vừa ngủ dậy nhưng chẳng hề có sự dễ chịu, toàn thân khó chịu vô cùng.
Hắn lại nhắm mắt, như ngủ, nhưng hình như chưa ngủ.
Cả người dần dần tỉnh lại, khi bắt đầu cảm nhận rõ đau đớn trên thân thể, thì ngoài cửa sổ mặt trời đã ngả về tây.
Ký ức mơ hồ xen lẫn rõ ràng tràn về trong đầu.
Hơi thở của Trâu Dương bỗng chốc trở nên dồn dập.
"Tiểu Dương? Tỉnh rồi à?" Mẹ vẫn ngồi bên giường, ghé lại gần, điều chỉnh ống dưỡng khí trên mặt hắn, "sao thế? Có khó chịu chỗ nào không?"
"Phàn Quân đâu?" Trâu Dương hỏi.
Nét mặt mẹ hắn thoáng sững lại, hai giây sau mới khẽ đáp: "Nó không sao, nó cũng nằm viện giống con."
"Ở đâu mẹ?" Trước mắt Trâu Dương thoáng hiện hình ảnh Phàn Quân nằm bất động trên bệ tầng năm, "bị nặng lắm không?"
"Con dưỡng thương cho tốt đã, con cũng nặng lắm đấy Dương à," Đôi mắt mẹ hắn đỏ hoe, "con đừng lo gì khác, nghỉ ngơi đi."
"Phàn Cương thì sao ạ?" Trâu Dương hỏi.
"Chết rồi, Phàn Cương chết rồi," Mẹ hắn lau mắt, "đưa đến viện thì chết, xong cả rồi..."
"Phàn Quân... ở phòng bên cạnh sao?"
Mẹ hắn không đáp, hai tay ôm lấy mắt, òa khóc thành tiếng.
"Mẹ?" Trâu Dương muốn đưa tay ôm bà, nhưng cánh tay không còn sức, dây nhợ loằng ngoằng kéo lại.
"Mẹ nói rồi, nó không sao, nó cũng đang nằm viện, con biết thế là được rồi, giờ đừng nghĩ nhiều nữa," Mẹ hắn rút khăn giấy lau nước mắt, giọng run rẩy, "con thành ra thế này... Phàn Cương hại con ra nông nỗi này..."
"Con không sao," Trâu Dương vội, "không sao hết."
"Mẹ biết, mẹ biết rồi, con không sao nữa," Mẹ nắm chặt tay hắn, "con nghỉ cho tốt, đừng nghĩ ngợi linh tinh."
"Phàn Quân..." Trâu Dương vẫn muốn biết thêm, cảnh tượng Phàn Quân ôm chặt Phàn Cương lao ra cửa sổ cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, mỗi lần nghĩ đến đều lạnh sống lưng...
Phàn Cương đã nổ súng, hắn nghe thấy... Có bắn trúng Phàn Quân không?
Nếu không chết thì thương tích đến mức nào?
Nhưng mẹ hắn không trả lời thêm, chỉ khóc rồi vội vã rời phòng bệnh.
Tỉnh rồi lại mơ, mơ rồi lại tỉnh...
Trâu Dương chưa bao giờ thấy thời gian dài dằng dặc và khó chịu đến vậy, chỉ một đêm mà tưởng chừng như cả đời.
Ngoài phòng bệnh có tiếng người nói, sau đó cửa bị đẩy ra.
Trâu Dương quay đầu, thấy bác sĩ cùng vài cảnh sát theo sau.
"Cậu là Trâu Dương phải không?" Một cảnh sát bước tới, cúi người hỏi.
"Ừm." Trâu Dương đáp.
"Chúng tôi đã hỏi bác sĩ Trương, ông ấy xác nhận tình trạng của cậu có thể giao tiếp, chúng tôi sẽ cố gắng khống chế trong hai mươi phút, nếu thấy không khỏe thì báo chúng tôi," Viên cảnh sát đưa giấy tờ, "chúng tôi muốn cậu cung cấp lại tình hình hôm 21, mong cậu hợp tác."
"Ừm." Tim Trâu Dương chợt thắt lại.
Cảnh sát gật đầu: "Bây giờ mời cậu nhớ lại, từ lúc Phàn Cương xông vào..."
Theo lời ấy, cánh cửa từng bị Phàn Cương xông mạnh mở toang lại ập về trong ký ức hắn, toàn bộ đau đớn và sợ hãi phút chốc tràn ngập.
Từ lúc Phàn Cương và đồng bọn xông vào, đến khi Tiểu Bạch và hắn bị thương, bị khống chế, rồi Phàn Quân về nhà... từng chi tiết đều thấm đẫm mùi máu và sự ngạt thở.
"Lúc Phàn Cương xông vào thì đã cầm súng..." Cảnh sát gạn lọc trong lời khai rối rắm của hắn, "trước khi ngã lầu nổ súng một lần..."
"Hai lần," Trâu Dương nhọc nhằn mở miệng, mỗi chữ kéo theo vết thương trên đầu và mặt, đau buốt từng cơn, "một phát hình như trúng tên lùn... còn một phát... là lúc Phàn Quân ôm ông ta lao ra ngoài... tôi không rõ... tôi trói tên lùn xong thì... thấy Phàn Quân và... Phàn Cương nằm trên bệ tầng năm... không còn động tĩnh."
"Được rồi," Cảnh sát gật đầu, "cậu đừng sợ, giờ cậu an toàn rồi..."
"Phàn Quân đâu?" Trâu Dương bừng tỉnh, "Phàn Quân thế nào rồi?"
"Cậu ấy cũng an toàn rồi," Cảnh sát nói, "hiện đang được cách ly điều trị, không nguy hiểm đến tính mạng, đã chuyển sang phòng bệnh thường, cậu đừng quá lo."
Trâu Dương im lặng, không nói thêm gì nữa.
Bây giờ, điều duy nhất có thể chắc chắn chỉ là Phàn Quân vẫn còn sống.
Đủ không?
Đủ rồi.
Không đủ sao?
Cách xa quá nhiều mới là không đủ.
"Tiểu Dương! Con tỉnh rồi à."
Bố đến vào buổi chiều, sau khi cảnh sát hỏi xong, Trâu Dương vẫn cảm thấy ngột ngạt, chỉ ngồi nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ.
Nghe thấy tiếng bố, ngực hắn như bị chặn lại, cái cảm giác u uất ấy lập tức khiến hắn khó thở.
Hắn quay đầu nhìn về phía cửa, bố với gương mặt đầy lo lắng, sau lưng là mẹ bước theo vào, sắc mặt không mấy tốt đẹp.
"Bố." Hắn gượng kéo môi lên.
"Bố đến thăm con mấy hôm trước, khi đó con vẫn còn hôn mê chưa tỉnh. Trưa nay bố gọi điện cho mẹ con mới biết con đã tỉnh lại rồi..." Bố đi đến cạnh giường, đặt chiếc túi to đang xách trên tay lên bàn, rồi cúi xuống xoa đầu hắn, "Con thấy thế nào?"
"Giờ không sao nữa rồi." Trâu Dương đáp.
"Sao mà không sao được," Bố liếc nhìn màn hình hiển thị mức độ chăm sóc ở đầu giường hắn, cau mày quay đầu nhìn mẹ, "Đang yên đang lành nghỉ hè, lại bị thương thành ra thế này..."
"Tai nạn thôi." Trâu Dương nói.
"Hoàn toàn là một tai nạn có thể tránh được," Bố nói, "hoàn toàn là một chuyện không đáng lẽ xảy ra."
"Anh cứ nói thẳng là vì tôi đi." Mẹ lạnh giọng.
"Em..." Bố nhìn bà, "Tiểu Dương vừa mới tỉnh, em đừng nói những lời này trước mặt nó."
"Là anh nói trước, anh căn bản không phải đến để thăm Tiểu Dương," Mẹ cũng nhìn chằm chằm ông, mắt hoe đỏ, "anh là đến để chỉ trích tôi."
"Em không đáng bị chỉ trích sao? Tại sao Tiểu Dương lại đến những nơi đó? Tại sao lại quen biết những người như vậy? Tại sao lại vướng vào sự việc nghiêm trọng thế này?" Giọng bố nén xuống, có phần kích động, "Không phải vì em sao?"
"Đừng cãi nữa." Trâu Dương nói.
"Anh muốn mắng thì ra ngoài mà mắng." Mẹ lau nước mắt, lấy tay che miệng.
"Anh không phải đến đây để mắng ai, anh là đến thăm con trai anh!" Bố nói.
"Anh không xứng." Mẹ nức nở, "Anh căn bản không xứng nói nó là con anh!"
"Em thì xứng chắc? Em nuôi con thành ra cái dạng gì? Suốt ngày lảng vảng ở Nam Châu Bình, thậm chí còn vì một thằng bạn trai đầu gấu..."
Trâu Dương đột ngột ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn bố. Tai hắn ù lên như có cuồng phong thổi qua, những lời phía sau đều tan biến.
"Anh nói cái này làm gì!" Mẹ nhịn không được quát lên, đẩy bố một cái, "Anh ra ngoài đi!"
"Là anh nói sao?" Bố chỉ vào Trâu Dương, "Con hôn mê còn nghĩ đến chuyện đó, là anh nói sao! Vốn dĩ anh không định nhắc, là em cứ ép anh tới đường cùng..."
"Là con nói à?" Trâu Dương khẽ hỏi.
"Con nói mớ khi hôn mê," Mẹ đáp, "toàn là lời mê sảng."
"Giờ tôi không muốn tranh luận mấy chuyện này," Bố gạt bà ra, quay lại bên giường, "Tiểu Dương, những việc này gác lại đã, lúc này bố cũng không muốn bàn với con..."
"Ra ngoài đi." Trâu Dương nói.
"Sao cơ?" Bố ngẩn ra.
"Bố ra ngoài đi." Trâu Dương lặp lại.
Bố không nói, chỉ bất ngờ quay sang nhìn mẹ.
"Con muốn nghỉ ngơi," Trâu Dương nói, "bố ra ngoài đi."
"Cái thái độ gì đây? Con đối xử với bố như thế à?" Bố nhìn hắn, khó tin, "Con có phải là..."
"Bạn trai con bây giờ vẫn chưa rõ thế nào," Trâu Dương nhìn ông, giọng nhỏ, hơi thở dồn dập, đầu đau nhức, "con không có tâm trạng nói chuyện."
"Trâu Dương?" Trong mắt bố đã đầy giận dữ.
"Ừm?" Trâu Dương bình thản đáp.
"Con biết mình đang nói gì không?" Bố hỏi.
"Con biết," Trâu Dương nói, "bây giờ con đâu có hôn mê."
Môi bố run run, nửa ngày cũng không thốt được thành lời.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 55
10.0/10 từ 32 lượt.
