Hời Hợt - Vu Triết

Chương 54


Là Phàn Cương.


Dù trong phòng khách chỉ bật ngọn đèn sàn mờ mờ, nhưng người trước mắt này, không cần nhìn rõ cũng đã cảm nhận được.


Chính là Phàn Cương.


Sau khi sau gáy đập mạnh xuống sàn, Trâu Dương mới cảm nhận được cơn đau.


Một thoáng choáng váng kim quang bắn tung, cơn đau dữ dội cùng với tiếng gầm gừ của Tiểu Bạch đồng thời xé toạc mớ hỗn loạn trong đầu hắn.


Trâu Dương chưa kịp bật dậy, vẫn nằm trên đất đã vung chân đá thẳng vào bóng người mờ mịt trước mắt.


Phàn Cương bị Tiểu Bạch cắn chặt lấy cánh tay phải, còn tay trái thì cầm vật gì đó, liên tiếp nện xuống đầu nó. Tiếng gầm gừ của Tiểu Bạch biến thành tiếng rên đau, nhưng nó vẫn cắn chặt, không chịu buông, điên cuồng lắc đầu.


Cú đá của Trâu Dương trúng vào chân ông ta, khiến ông ta loạng choạng một bước, nhưng tay vẫn không dừng.


— Mẹ kiếp!


Trâu Dương nghiến răng chống tay, bật dậy, mượn lực lao lên, khuỷu tay giáng mạnh vào yết hầu ông ta.


Cơn đau nơi đầu đã bắt đầu lan khắp toàn thân, nhưng cú thúc khuỷu này Trâu Dương dốc hết sức. Phàn Cương bị húc ngửa ra sau, Trâu Dương lập tức lao người, dồn vai quật tiếp vào xương sườn hắn.


Động tác đánh Tiểu Bạch của Phàn Cương cuối cùng cũng dừng lại.


Nhưng chính lúc này, Trâu Dương mới nhìn rõ — sau lưng Phàn Cương còn có một người nữa.


... Ông ta có đồng bọn.


Người này vóc dáng cực kỳ thấp bé, đứng sau Phàn Cương gần như bị che khuất hoàn toàn, gần như chui ra từ dưới nách ông ta, rồi vung tay chém về phía Trâu Dương.


Trong tay là dao.


Trâu Dương không kịp né, chỉ có thể lập tức giơ gối thúc thẳng vào cổ tay đang cầm dao ấy.


Dao rơi, nhưng nắm đấm vẫn còn.


Một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào bụng Trâu Dương, lập tức khiến ruột gan cuộn trào. Cùng lúc đó, Phàn Cương hất văng Tiểu Bạch ra, vung cánh tay phải nhuốm máu tiếp tục bổ xuống hắn.


Trâu Dương lúc này mới nhìn rõ thứ trong tay ông ta.


Phàn Cương có súng.


Báng súng nện vào thái dương Trâu Dương, trong thoáng chốc, mắt hắn tối sầm.


Đồng bọn thấp bé vòng ra sau lưng, thứ gì đó mảnh dài quấn chặt cổ hắn.


Trong bóng tối, Trâu Dương thực sự nếm trải nỗi sợ hãi.


Khuỷu tay và cú quật vai hắn đánh ra đều dốc toàn lực, tuy chân không vững nhưng cũng đủ để người bình thường khó lòng đứng vững.


Nhưng Phàn Cương chỉ đỏ bừng mặt, ôm lấy yết hầu.


Còn báng súng ông ta nện xuống Trâu Dương, chính là nhắm đến giết người.



"Chuyện này tuyệt đối không thể để lão Tôn Ngũ sang đón," Chú Lữ vừa đi cùng Phàn Quân vừa thở dài, "Thằng bé bị thương đến mức này, lão Tôn Ngũ chắc chắn sẽ không nương tay, gặp mặt thế nào cũng lại đánh."


"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.


Vừa rồi gọi video với Tôn Húc Lỗi, cậu ta chỉ khóc khi thấy Phàn Quân, nhưng dứt khoát không chịu nói, tạm thời không cách nào biết được rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì.


Chỉ biết lúc người ta đưa đến bệnh viện, cậu ta đã hôn mê, bị quẳng trong đống phế thải công trình, trên người gãy nhiều xương, ngoài bộ quần áo mặc trên người, chẳng còn gì hết, cả tiền lẫn điện thoại đều mất sạch.


"Chú sẽ cùng Tiểu Lương với bên ủy ban phố đi qua đó," Chú Lữ nói, "Đứa nhỏ này... không biết sau khi về có thể cho nó ở nhờ chỗ chúng ta trước không..."



Phàn Quân quay đầu nhìn ông một cái.


Chú Lữ mỉm cười: "Chú biết, cha nó cũng ở bên đó, tình huống bây giờ cũng không giống như hồi trước cháu gặp phải. Chỉ là thấy đứa nhỏ này đáng thương thôi."


Phàn Quân khẽ thở dài, không nói gì, chỉ vươn tay ôm vai ông một cái.


"Hai đứa ăn sáng chưa?" Khi đi xuống lầu, chú Lữ hỏi, "Có muốn qua võ quán cũ ăn không? Chị San vừa hấp bánh bao đấy."


"Chú với chị San ăn đi," Phàn Quân mỉm cười, "Bọn cháu ăn rồi, giờ chắc Trâu Dương lại đang ngủ tiếp đó."


"Thế cũng được." Chú Lữ gật đầu, đi về phía quán cũ.


Phàn Quân bước vào cầu thang, bấm thang máy, anh lập tức đứng nép sang một bên cửa, ngoái nhìn ra ngoài một cái — không có ai.


Anh bước vào thang, nhưng cảm giác bất an ngày càng tăng.


Anh nhất thời không phân rõ là vì chuyện của Tôn Húc Lỗi, hay là vì một nguyên nhân nào khác.


Thế nhưng, khi thang máy lên đến tầng trên cùng, cửa mở ra.


Phàn Quân đã biết là vì sao.


Khoảnh khắc cửa mở, anh ngửi thấy trong hành lang nhàn nhạt mùi thuốc lá sống.


Ở Nam Châu Bình, anh chưa từng ngửi thấy mùi này.


Loại thuốc lá phải mua lá về, phơi khô, thái nhỏ rồi tự cuốn hút — anh chỉ từng thấy Phàn Cương hút.


Trong bóng tối ngoài cửa thang máy, có một người đứng đó.


Khoảnh khắc ấy, máu trong người anh như đông cứng lại.


Trâu Dương.


Trâu Dương vẫn còn trong nhà.


Phàn Quân đứng trong thang máy, tay run dữ dội.


Anh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.


Trong nhà không có động tĩnh gì, Phàn Cương đến từ bao giờ, đã ở bao lâu, Trâu Dương hiện giờ ra sao...


Anh không có thời gian suy nghĩ, tay vội mò vào túi quần.


Hành lang tối đen bỗng sáng lên.


Là cửa nhà anh mở ra, ánh sáng trong phòng hắt ra.


Rọi sáng bóng người trong bóng tối.


"Con trai," bóng người bước ra cửa, giọng khàn khàn vang lên, "Ra đây."


Như một cây gậy đầy đinh thép, quật mạnh xuống đầu Phàn Quân, tiếng ù chói tai xuyên thấu toàn thân anh.


Phàn Quân bước ra khỏi thang máy.


Cửa nhà mở, ngay cửa đứng đó chính là cơn ác mộng suốt đời anh không thể xua tan.


"Lớn chừng này rồi à." Phàn Cương cất giọng cảm thán, gương mặt ngược sáng chìm trong bóng đen, không thấy rõ biểu tình.


Nhưng Phàn Quân có thể tưởng tượng ra.


Hơn mười năm trôi qua, khi Phàn Cương lại một lần nữa đứng trước mặt anh, nỗi sợ hãi tột độ kia vẫn tươi mới như ngày nào, theo nhịp tim cuồng loạn, bị bơm đến từng tấc cơ thể.


Phàn Quân ghìm nén cảm xúc trong tiếng ù, vội nhìn vào nhà.


Sau lưng Phàn Cương, bị ông ta che khuất, có một người đang ngồi trên ghế, chỉ thấy được đôi chân, nơi mắt cá phải còn đeo một sợi dây đỏ xỏ đồng xu nhỏ.



"Trâu Dương!" Phàn Quân gào lên.


Anh gần như không còn nghe rõ tiếng chính mình.


Nhưng giọng của Phàn Cương vẫn nổi bật giữa hỗn loạn.


"Suỵt... đừng kêu." Phàn Cương lùi vào trong hai bước, vẫy tay với anh.


Phàn Quân nhìn thấy thứ trong tay ông ta.


Một khẩu súng trông thô kệch.


Anh không còn sự lựa chọn nào khác, quay người bỏ chạy thì có lẽ còn cơ may thoát được.


Nhưng anh biết chắc tiếp theo Trâu Dương sẽ phải đối diện với điều gì.


Anh chậm rãi bước vào trong căn phòng.


"Đóng cửa lại." Phàn Cương nói.


Từ góc nhà bước ra một gã đàn ông lùn, đóng cửa lại phía sau lưng Phàn Quân, rồi lục soát trên người anh, lấy đi điện thoại.


"Đừng kêu, đừng chạy," Phàn Cương nói, "hai bố con mình hàn huyên một chút."


Phàn Quân không lên tiếng.


Gã đàn ông lùn đặt điện thoại xuống đất, dùng cán dao trong tay nện thật mạnh lên đó.


"Mày dám đập điện thoại của con trai tao?" Phàn Cương quay đầu trừng mắt nhìn hắn.


Gã đàn ông lùn khựng lại, co rụt cổ, ngồi xổm tại chỗ.


Lúc này trong phòng đã nhìn thấy rõ tình hình.


Đồ đạc bên cửa chất đống lộn xộn, có thể đoán được Trâu Dương đã từng chống trả lại hai kẻ giết người đang chạy trốn này, nhưng hắn vốn không phải đối thủ của chúng.


Trâu Dương bị trói vào chiếc ghế đặt cạnh bàn, mặt mũi và quần áo bê bết máu, trên cổ bị siết bằng một sợi thép mảnh, đã ăn sâu vào da thịt, máu rỉ ra thành vệt. Cổ chân hắn cũng bị thép buộc chặt vào chân ghế.


Phàn Quân nhìn chằm chằm vào gương mặt Trâu Dương, bàn tay run rẩy dữ dội.


Anh hoàn toàn bất lực.


Anh không thể nào hạ gục được hai kẻ này trước khi chúng kịp gây thêm thương tổn cho Trâu Dương.


Tuyệt vọng bao trùm lấy anh, gần như khiến anh nghẹt thở.


Trâu Dương vẫn còn tỉnh táo, chỉ là thương thế quá nặng, lời nói đã khó khăn.


"Tôi không sao."


Đôi môi Trâu Dương khẽ mấp máy.


Trong tiếng gào rú dồn dập, có gì đó như xé toạc trái tim Phàn Quân.


"Thả cậu ấy đi." Phàn Quân nhìn về phía Phàn Cương.


Đồng thời, anh cũng nhìn thấy Tiểu Bạch ngã bên cửa sổ, dưới đầu loang lổ máu, đôi mắt cũng đầm đìa máu, trên cổ bị siết bởi một sợi thép, đầu kia buộc vào chân tủ.


Nghe thấy tiếng anh, Tiểu Bạch khe khẽ rên lên vài tiếng.


Phàn Cương quay đầu liếc nhìn nó, đi qua, ngồi xuống, xoa đầu nó: "Đừng lo, tao thích chó, sẽ không giết nó đâu."


Tiểu Bạch giãy giụa lắc mạnh đầu.


"Thả bạn tôi đi," Phàn Quân không đáp lại lời ông ta, "tôi sẽ ở lại với ông."


Phàn Cương khẽ cười, rồi đứng dậy đi đến bên Trâu Dương, nắm tóc hắn giật mạnh ra sau. Ngay lập tức, vết hằn trên cổ Trâu Dương rỉ thêm từng dòng máu đỏ tươi.



Phàn Quân nghiến chặt răng, ê buốt đến tận óc.


"Cũng khá nghĩa khí đấy," Phàn Cương buông Trâu Dương ra, nhìn sang anh, "mày dám nói chuyện với bố mày như thế à?"


Phàn Quân lặng nhìn ông ta.


Giọng điệu quen thuộc, lời nói quen thuộc, dù mười mấy năm chưa từng nghe lại, nhưng khoảnh khắc vang lên vẫn lập tức kéo người ta trở về vực sâu năm xưa.


Phàn Quân từ từ cúi gập người, quỳ xuống trước Phàn Cương.


"Thả bạn tôi đi, tôi sẽ ở lại với ông."


Trâu Dương gắng gượng giãy giụa, nhưng đau đớn trên cổ và khắp cơ thể khiến hắn không thể làm được gì nhiều.


Phàn Quân không dám quay đầu nhìn về phía hắn, anh không biết giờ phút này Trâu Dương có tâm trạng thế nào, cũng không dám biết, ý niệm duy nhất trong đầu là bằng mọi cách phải giữ Trâu Dương an toàn.


Phàn Cương cười, giọng tràn đầy thỏa mãn.


"Lại đây, con trai." Ông ta đưa khẩu súng trong tay cho gã đàn ông lùn.


Gã đàn ông lùn nhận súng, lùi một bước, chỉa vào Phàn Quân: "Trói nó lại chứ?"


"Không trói."  Phàn Cương đáp.


"Trói lại đi." Gã đàn ông lùn nói, giọng đầy phấn khích.


"Không trói." Phàn Cương nhắc lại.


"Nó đánh được đấy," gã đàn ông lùn cầm súng run lên vì hứng khởi, "trói lại mới dễ xử."


"Đã nói không trói!" Phàn Cương gầm lên, "đây là con trai tao! Hiểu chưa! Không phải để mày đem ra làm trò vui!"


Gào xong, ông ta lại quay sang cười với Phàn Quân: "Lại đây."


Phàn Quân quỳ trên nền nhà, chậm rãi nhích từng chút về phía ông ta, mỗi tấc đường đều ngập tràn sợ hãi và phẫn nộ.


"Thì xử thằng kia trước," gã đàn ông lùn lại giương súng chĩa vào Trâu Dương, "cảnh sát chắc sắp đến rồi, không còn thời gian, chết thì cũng phải chết hết."


"Thả cậu ấy đi," Phàn Quân quỳ đến trước mặt Phàn Cương, giọng như có dao cắt, mỗi chữ đều đau rát, "bố."


Phàn Cương không nói gì, cúi đầu nhìn anh.


Phàn Quân không thấy gương mặt ông ta, nhưng biết lúc này trên đó nhất định là nụ cười hiền từ, giống hệt như trong vô số cơn ác mộng.


Ngay sau đó, Phàn Cương cầm lấy chiếc dùi cui bằng thép mà chẳng biết từ đâu lôi ra của Phàn Quân, quật thẳng vào đầu anh.


Đau đớn tột cùng vang dội kèm theo tiếng rít ong ong.


Phàn Quân ngã xuống đất, trong miệng toàn vị máu tanh.


"Mẹ mày đâu?" Phàn Cương lại vụt một gậy vào cánh tay anh.


"Chết rồi." – Phàn Quân giơ tay chặn nhát dùi cui định bổ vào đầu mình, cơn đau trên cánh tay nhắc anh xương đã gãy.


"Chết thế nào?" Phàn Cương tung cú đá vào bụng anh.


Phàn Quân cuộn người lại, chậm rãi xoay mình, che bụng: "Treo cổ."


"Thảm thật, bà ta muốn dùng mạng đổi lấy mày à, con đàn bà ngu xuẩn," Phàn Cương nói rồi lại đá mạnh vào tai trái anh, "nghe nói mày điếc tai trái rồi phải không?"


"Đúng." Phàn Quân gồng người, chịu đựng cơn đau, khó nhọc liếc tìm vị trí gã đàn ông lùn.


"Tại sao lại chạy?" Phàn Cương ngồi xổm xuống, áp sát tai phải anh.


Phàn Quân không đáp, th* d*c từng hơi.


"Tại sao lại chạy!" Phàn Cương đột ngột gào lên, dùi cui trong tay liên tục nện xuống người anh, hết cú này đến cú khác, "tại sao lại chạy! Tao nói rồi, tao quay lại sẽ giết mày! Sao mày còn dám chạy!"



Phàn Quân im lặng quay đầu sang, chộp lấy dùi cui đang quật xuống. Hổ khẩu tay anh lập tức rách toạc bởi sức nện khủng khiếp.


"Tôi không muốn chết."


Phàn Cương không nói nữa, giật mạnh dùi cui ra, đi về phía Trâu Dương.


"Đừng động vào cậu ấy!" Tiếng gào của Phàn Quân như bật ra từ tận lồng ngực.


Anh bật dậy, lao tới ôm chặt lấy chân Phàn Cương.


Gã đàn ông lùn xông đến, liên tiếp dùng báng súng nện mạnh vào sau gáy anh.


Phàn Cương không quan tâm, lôi anh lê thêm một bước, giơ dùi cui giáng liên tiếp vào ngực và bụng Trâu Dương.


Trâu Dương gập mạnh người lại, máu trên cổ không ngừng nhỏ xuống vạt áo.


"Mày không muốn chết? Tao nói cho mày biết, hôm nay trong căn phòng này chẳng ai sống sót, bước ra ngoài chỉ có xác chết thôi," Phàn Cương nói, đưa dùi cui cho gã đàn ông lùn, rồi cầm lại súng, "bố mày sống cũng đủ rồi, mang mày cùng đi chính là tâm nguyện cuối cùng của tao."


Phàn Quân im lặng.


"Ban đầu tao định xử lão Lữ trước," Phàn Cương lau súng, cầm một cái bánh bao hấp trên bàn nhét vào miệng, "dám dụ dỗ con trai tao đi..."


Gã đàn ông lùn cầm lấy dùi cui, xoay xoay trên tay.


Phàn Quân chống tay xuống đất, liếc nhìn chăm chăm vào dùi cui.


Đến lần xoay thứ tư, anh bất ngờ bật dậy, chộp lấy.


Cùng lúc giật ra khỏi tay đối phương, anh vụt thẳng vào cổ hắn. Gã đàn ông lùn không kịp kêu một tiếng, ôm cổ trợn trừng mắt.


Chưa để gã phản ứng, Phàn Quân chộp cánh tay, vung mạnh, quật gã về phía Phàn Cương.


Khi Phàn Cương quay đầu lại, gã đàn ông lùn đã ngã nhào vào người ông ta.


Tay cầm súng của ông ta cũng bị ép sát vào ngực đối phương. Phàn Quân lập tức từ bỏ ý định đoạt súng, điên cuồng giáng dùi cui liên tiếp vào đầu gã đàn ông lùn.


Những cú đánh ấy anh dốc toàn lực.


Gã đàn ông lùn ôm chặt lấy Phàn Cương rồi lả dần đi, Phàn Cương vùng vẫy muốn rút tay ra khỏi vòng ôm đó, nhưng Phàn Quân đã lật mạnh cái bàn bên cạnh, giáng xuống thật nặng.


Ngay sau đó, anh nghe thấy một tiếng nổ trầm đục.


Phàn Cương đã nổ súng.


Xuyên qua thân thể gã đàn ông lùn, hướng thẳng về phía Phàn Quân.


Anh không biết viên đạn bắn trúng chỗ nào, có găm vào người mình hay không. Anh chẳng còn cảm giác, tai ù đặc, mắt mờ đi, trước mắt toàn màu máu.


Anh lao tới chỗ Trâu Dương, vội vã chộp lấy sợi thép trói tay hắn, kéo mạnh.


Thép cứa rách ngón tay anh, cũng cứa sâu thêm vào cổ tay Trâu Dương.


Anh không ngừng, lại dùng sức giật thêm lần nữa, sợi thép bật tung.


Quay đầu lại, anh thấy Phàn Cương đã hất được gã đàn ông lùn xuống đất, đứng dậy, chĩa súng vào Trâu Dương.


"Mày đi chết đi."


Phàn Quân lao thẳng vào họng súng.


Tiếng nổ vang lên cùng lúc anh ôm chặt lấy Phàn Cương, lao cả hai xuyên qua cửa sổ.


Tiếng kính vỡ rền rĩ.


Anh ghì chặt cánh tay Phàn Cương, ép ông ta rơi xuống ngoài cửa sổ.


Khoảnh khắc thân thể chao đảo trong không trung, cảm giác mất trọng lực đột ngột ập đến khiến anh bỗng nhớ đến công viên giải trí.


Bên tai dường như vang vọng lại tiếng huýt sáo vui vẻ của Trâu Dương khi tàu lượn bắt đầu lao xuống.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 54
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...