Hời Hợt - Vu Triết
Chương 38
Ra khỏi đồn công an, chú Lữ một mình quay về võ quán, nói là phải đi nhờ hàng xóm giúp tìm Tôn Húc Lỗi.
Tôn Lão Ngũ thì lại như chẳng có chuyện gì, lắc lư bỏ đi, tựa như chuyện con trai mất tích chỉ khiến gã bực mình chứ không hề lo lắng, giống hệt như năm đó vợ gã bỗng dưng bỏ đi, chỉ là bực chứ chẳng hề gấp gáp.
Phàn Quân không biết Tôn Húc Lỗi sẽ đi đâu.
Tôn Húc Lỗi vốn không phải đứa trẻ thông minh, cũng chẳng ngoan, thường xuyên trốn học, đánh nhau, la cà ở phòng game, thỉnh thoảng còn trộm đồ trong siêu thị.
Một đứa trẻ như vậy, một khi rơi vào cảnh đời không còn chỗ dựa, không còn đường lui... anh căn bản không dám nghĩ tiếp.
Nhưng ngoài chờ đợi, anh dường như cũng chẳng làm gì khác được.
"Anh lái xe đi." Trâu Dương lấy chìa khóa đưa cho anh, "Chúng ta đi tìm thử quanh những nơi trước đây nó thường trốn cha nó hoặc hay tới, những chỗ mà nó cảm thấy an toàn."
Phàn Quân nhìn hắn, một lúc lâu mới phản ứng lại được ý hắn muốn nói.
"Dù anh nghĩ nó chắc không còn ở Nam Châu Bình," Trâu Dương nói, "nhưng nếu không tìm một vòng, đêm nay anh cũng chẳng thể ngủ yên được đâu."
Phàn Quân vẫn nhìn hắn, thậm chí còn có chút hối hận vì trước đây không chăm chỉ học hành... Khoảnh khắc nghe hắn nói ra mấy lời này, cảm xúc trong lòng anh khó mà diễn tả nổi.
Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường đến thế.
"Nhưng tôi phải ăn chút gì đã." Trâu Dương nói, "Tôi đói rồi."
"Muốn..." Giọng Phàn Quân có chút nghẹn lại khi mở miệng, anh hắng giọng, "muốn ăn gì?"
"Cái bánh bao hấp nhân thịt to ấy." Trâu Dương nói.
"... Cậu đúng là ăn mãi không chán à?" Phàn Quân đỡ hắn ngồi ở hàng ghế sau xe, rồi mới leo lên, "Còn muốn ăn gì khác không?"
"Không, chỉ muốn ăn cái bánh bao hấp ấy thôi." Trâu Dương cười cười.
"Được." Phàn Quân gật đầu.
Quán bánh bao này không có chỗ ngồi ăn, hai người chỉ có thể mỗi người cầm một hộp bánh bao, đứng bên đường ăn chậm rãi.
Phàn Quân đứng, Trâu Dương ngồi trong xe.
"Ngày mai cậu có cần mua xe lăn hay nạng gì không?" Phàn Quân nhìn chân hắn, "Giờ có thấy khó chịu gì không? Từ trưa tới giờ cậu vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế."
"Không mua, không thấy khó chịu," Trâu Dương vừa ăn vừa nói, "chỉ là hơi ngứa thôi."
"Bao lâu thì tháo bột được?" Phàn Quân hỏi.
"Nhanh thì bốn tuần, đến lúc đó chụp phim không có vấn đề thì tháo." Trâu Dương nhìn lớp bột trên chân.
"Một tháng này..." Phàn Quân hơi ngập ngừng, "tắm... cậu định tắm thế nào?"
"Chổng ngược người lên chứ sao." Trâu Dương trả lời không cần suy nghĩ.
Phàn Quân khựng lại, quay đầu bật cười.
"Không sao," Trâu Dương cũng cười, "ký túc xá còn ba người nữa, ăn của tôi, uống của tôi hai năm nay rồi, cũng nên để họ hiếu thuận một phen."
Ăn xong bánh bao, hai người lại đi xe dọc khắp các con đường lớn nhỏ ở Nam Châu Bình.
Trời đã tối, gió đêm nổi lên, dần dần xua đi cái nóng oi bức ban ngày.
Hai người không nói thêm gì, Phàn Quân men theo đường, tìm hết tất cả những nơi anh biết Tôn Húc Lỗi từng đến.
Ngoài siêu thị, phòng game, điểm bán vé số, trạm sữa... còn có nhiều chỗ chen trong ngõ nhỏ và khu dân cư.
Phòng chứa đồ, điểm thu phế liệu, ngôi nhà bỏ hoang, phía sau một gốc cây lớn cuối con hẻm cụt, thậm chí là một khe hở trên bức tường vây...
Những chỗ trú ẩn lộn xộn này, vừa chứng kiến cuộc sống những năm qua của Tôn Húc Lỗi, vừa chứng kiến từng lần Phàn Quân cố gắng kéo chính mình ra khỏi bóng tối.
"Thật sự không cần tôi đưa cậu về hả?" Phàn Quân tiễn Trâu Dương đứng ở ngã tư chờ xe.
"Không cần, dù sao quần áo cũng lấy của anh rồi, tôi về thẳng trường luôn." Trâu Dương nói, "Lát nữa đám Lưu Văn Thụy sẽ đợi tôi ở cổng trường."
"Ừ." Phàn Quân đáp, "Ngày mai... cậu lại học ôn tập gì đó bình thường rồi phải không?"
"Ôn tập được mấy hôm nữa là thi rồi," Trâu Dương cau mày, "cảm giác chẳng học được gì đã phải thi, đi thi mà cũng thấy ngại."
"Sao lại thế." Phàn Quân cười.
"Thi xong tôi phải đặt lịch học đó." Trâu Dương nói.
"... Học gì?" Phàn Quân nhìn hắn từ đầu đến chân, "Phục hồi cũng phải chờ tháo bột đã, chẳng phải còn một tháng nữa sao?"
"Anh tưởng tôi nghiêm trọng lắm sao, mà phải phục hồi?" Trâu Dương nói.
"Chân này của cậu một tháng sau sẽ gầy hơn chân kia một vòng, cơ bắp teo đi," Phàn Quân nói, "tập luyện lại chính là phục hồi đó."
"Tôi muốn hủy khóa học!" Trâu Dương nói, "Không, tôi phải khiếu nại."
"Cứ khiếu nại đi," Phàn Quân nói, "dù gì chúng tôi cũng sắp đóng cửa bỏ chạy rồi."
Trâu Dương nhìn anh, nhịn không được bật cười: "Anh điên à."
Đang cười thì một chiếc xe chạy đến.
Đây là lần bắt taxi thuận lợi nhất của Trâu Dương ở Nam Châu Bình, thậm chí hắn còn cảm giác như chiếc xe này đã chờ sẵn ở gần đó để nhận cuốc.
Phàn Quân mở cửa xe, nửa đỡ nửa kéo nhét hắn vào trong.
"Cậu này... lát nữa có tự xuống xe được không?" Tài xế quay đầu nhìn hai người, "Lưng tôi không tốt, người to thế này chắc tôi không bế nổi đâu."
"Không sao," Trâu Dương nói, "có người chờ bế tôi rồi, đi thôi."
Qua gương chiếu hậu có thể thấy, sau khi xe chạy đi, Phàn Quân vẫn đứng bên đường một lúc mới leo lên xe.
Trâu Dương rất ít khi sau khi lên xe vẫn chú ý xem người tiễn mình có đi chưa.
Có lẽ bởi trước đây tình cảnh thế này vốn hiếm, mà nếu có, thì người đứng đó đa phần cũng chỉ là bạn học bạn bè, thật sự chẳng đủ khiến hắn để tâm như vậy.
Hôm nay hắn mới phát hiện, cái cảm giác nhìn một người càng lúc càng xa lại có chút... mơ hồ man mác buồn.
Ba người bạn cùng phòng mượn được một chiếc xe lăn từ phòng y tế trường, hẹn ở cổng trường kéo hắn ra khỏi xe, rồi đẩy về ký túc xá.
"Lát nữa tao tắm đó nhé." Trâu Dương cúi đầu lướt điện thoại.
"Ý câu này là gì?" Trương Truyền Long hỏi.
"Nghĩa là cần có người phụ tao nâng chân." Trâu Dương tìm thấy thứ mình muốn, bấm mua.
Lưu Văn Thụy vác một cái thang chữ A vào ký túc xá.
Trâu Dương im lặng nhìn cậu ta.
"Thế nào!" Lưu Văn Thụy dựng cái thang trước mặt hắn, gác chân lên bậc thang, "Có phải rất khoa học không, cao vừa thấp tùy chọn, muốn gác cao thì gác cao, muốn gác thấp thì gác thấp, không sợ nước, không giới hạn thời gian..."
"Đồ chết tiệt." Trâu Dương thực sự bái phục cậu ta, không nhịn được vỗ tay.
Nói thật, trước khi cái thang chữ A này xuất hiện, hắn thật sự chưa từng nghĩ mình sẽ tắm thế nào, miệng thì nói nhờ người nâng chân, nhưng đến lúc tắm mà bên cạnh phải có người đứng đó nâng chân...
Cảnh tượng quá mức khó tả, thà không tắm còn hơn.
Cuối cùng cũng tắm xong, hắn thay quần áo của Phàn Quân.
Hôm nay cũng đã muộn, hắn không muốn về nhà lấy quần áo nữa, Phàn Quân đã lấy hai bộ quần áo dự phòng để trong phòng thay đồ ở võ quán mới cho hắn.
Khá vừa vặn.
Nhưng mà...
"Hử?" Lý Tri Việt nhìn hắn, "Đây chẳng phải quần áo của Phàn Quân sao? Mày không về nhà lấy à?"
"... Không thể nào, cái này mà mày cũng nhận ra?" Trâu Dương kinh ngạc, cúi xuống nhìn chiếc áo phông đen trên người, phía sau có vài chữ, hắn cũng chẳng để ý, vốn dĩ không có đặc điểm gì nổi bật.
"Hôm chúng ta chụp ảnh nghệ thuật ấy..." Trương Truyền Long nói.
"Đừng nhắc hai chữ đó." Trâu Dương nói.
"Hôm chụp ảnh ấy," Lý Tri Việt nói, "lúc Phàn Quân dạy mày, anh ấy mặc đúng cái áo này, sau đó chụp ảnh mới thay áo khác mà."
Vậy à?
Trâu Dương có chút ngạc nhiên, sao hắn lại không để ý nhỉ?
"Thế để tao đổi cái khác," Trâu Dương nói, "không thể trùng khớp mô tả quá thế được."
"Mày thì còn đỡ, mày có cơ bắp," Lưu Văn Thụy nói, "Lý Tri Việt mặc vào mới đúng là tự giới thiệu bản thân."
"Tao phải làm một cái, viết là..." Lý Tri Việt nằm phịch xuống giường, "tuy không có cơ ngực, nhưng ít nhất bị đau lưng kinh niên."
Trâu Dương cười rồi nằm xuống giường, lấy điện thoại ra.
Phàn Quân nhắn tin đến cách đây vài phút.
Phàn: Đến trường chưa
Trâu yang: Đến rồi, sao áo của anh lại có chữ?
Phàn: Quà anh Bang tặng, Lữ Trạch cũng có, bọn tôi mỗi người một cái
Trâu yang: Hai người kia cũng chữ này à?
Phàn: Của anh Bang là: Lúc cần sẽ đánh loạn xạ
Phàn: Của Lữ Trạch là: Chưa bao giờ tập chân
Trâu Dương cầm điện thoại cười rất lâu.
Trâu yang: Ha ha ha, nhìn Thiết Bang nghiêm túc thế, sao lại chẳng nghiêm túc tí nào
Phàn: Icon cười.jpg
Phàn: Cậu nghỉ sớm đi, mai lại phải ôn tập rồi, chân gác cao cho dễ hồi phục máu
Trâu yang: Ờ
Trâu Dương vốn định nhắn thêm vài câu, không ngờ Phàn Quân trực tiếp tắt luôn ngọn lửa trò chuyện.
Hắn cầm điện thoại thật lâu không bỏ xuống, cảm thấy hơi khó chịu, lại có chút ấm ức.
Nhưng cũng không phải không thể hiểu được.
Chuyện Tôn Húc Lỗi mất tích ảnh hưởng đến Phàn Quân rất lớn, đây là điều người ngoài khó cảm nhận.
Đứa trẻ này đối với hắn gần như xa lạ, ký ức sâu hơn chút chỉ là lần nó trốn vào võ quán cũ cầu cứu và lần đứng ngoài sân chờ để giải thích với Trâu Dương.
Trâu Dương thấy khá cảm khái, nhưng có lẽ sẽ không ghi nhớ mãi.
Còn đối với Phàn Quân thì hoàn toàn khác.
Đứa trẻ có phần trùng hợp với tuổi thơ của anh này sẽ luôn khẽ khàng kéo căng một sợi dây thần kinh trong lòng anh...
Hôm nay quả thật hắn rất mệt, dù sao cũng vừa bị xe tông.
Nằm trên giường muốn lướt điện thoại thêm chút nữa, nhưng trong đầu lại rối loạn, toàn là hình bóng của Phàn Quân, cũng chẳng có chuyện gì cụ thể, chỉ nghĩ ngợi linh tinh, chưa được bao lâu đã buồn ngủ đến không chịu nổi.
Chỉ là ngủ rồi cũng chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu.
Cả đêm toàn mơ.
Vẫn là hỗn loạn, cảnh tượng thay đổi liên tục, nhân vật xuất hiện đông và rối rắm, vô số giấc mơ, mỗi cái chỉ có vài đoạn ngắn ngủi.
Sáng tỉnh dậy, cảm giác như chạy bộ cả đêm.
Trong đầu như bị nhét một chiếc áo lông vũ, bao nhiêu giấc mơ mà chẳng nhớ nổi một cái.
Duy nhất còn nhớ lờ mờ, dường như mỗi giấc mơ đều có Phàn Quân.
Đúng thật là ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy...
Một giấc ngủ dậy, ngoại trừ việc bị người ta đẩy xe lăn ra khỏi ký túc xá, còn lại mọi thứ đều như thường, cuộc sống dường như lại quay về với nỗi lo lắng sắp thi cuối kỳ.
Nhưng cũng chỉ là "dường như", có lẽ hôm qua đã trải qua vài chuyện, Trâu Dương có thể cảm nhận được, có chút cảm xúc không giống trước.
Phàn Quân nhìn bức ảnh Trâu Dương gửi đến, người này vừa về trường ngày thứ hai đã mua một chiếc xe trượt điện.
Không biết có phải dùng tiền bố hắn bồi thường mà mua hay không, nhìn rất cao cấp, đẹp hơn nhiều so với chiếc mà Hà Xuyên mỗi lần đi học đều cưỡi.
Chỉ là với trạng thái tinh thần giống như mắc chứng tăng động của Trâu Dương, anh còn nghi ngờ một tháng sau cái bó bột này liệu có tháo được không.
Nhưng mấy ngày sau, trong vòng bạn bè của Trâu Dương, số lần hắn đứng trên chiếc xe trượt này lại chẳng nhiều.
Đám bạn đó thà rằng bỏ ra một người đẩy xe lăn, cũng phải thay nhau cưỡi chiếc xe trượt ấy đi học.
Bình thường trong vòng bạn bè của Trâu Dương cũng không có nhiều ảnh, càng hiếm khi có ảnh ở trường, chỉ mấy ngày nay nhờ chiếc xe trượt, Phàn Quân mới từ ảnh và video lướt thấy được vài góc ở trường hắn.
Trường khá to, rất... giống một ngôi trường đại học.
Thực tế Phàn Quân có thể lấy ra so sánh, hay nói đúng hơn là để "dìm hàng", chỉ có trường của Lữ Trạch... mà hoàn toàn không thể so bì.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại, Tiểu Bạch ở phía trước ngửi đông ngửi tây.
"Vẫn chưa tìm được chỗ để đi à?" Anh liếc nhìn phía trước, "Sắp về rồi, còn không thì nhịn đấy nhé."
Tiểu Bạch ư ử hai tiếng, đi đến sát bờ tường, tại chỗ quay tám vòng, cuối cùng cũng giải quyết xong.
Phàn Quân dọn dẹp xong, dắt Tiểu Bạch quay về võ quán cũ.
Vừa bước vào sân đã nghe thấy chị San trong bếp nói chuyện, giọng mang theo nghẹn ngào.
Anh sững người.
"Chuyện lớn như thế này!" Giọng chị San không quá to, nhưng anh vẫn phải lắng nghe mới nghe rõ, "Nó lại không nói với em... bố nó còn đến tìm em chất vấn... ông ta có tư cách gì mà trách em..."
Phàn Quân tháo dây dắt của Tiểu Bạch, lặng lẽ đi về phía bếp.
Chú Lữ cũng ở đó, đang an ủi chị San.
Thấy anh đi tới, liền ra sức ra hiệu bảo anh đi.
Phàn Quân vội vàng lui ra, nhưng chị San đã cảm nhận được, quay đầu lại thấy là anh, lập tức gọi: "Quân à! Lại đây!"
"Chị San." Phàn Quân đành phải đi tới.
"Em cũng biết phải không," Chị San lau nước mắt, "chắc chắn em biết."
"Tôi..." Phàn Quân nhìn sang chú Lữ, "có biết... không ạ?"
"Dương bị thương có nặng không?" Chị San nhíu mày, "chú Lữ em nói là không nặng, không nặng sao mà đầu với chân đều bó bột hết rồi!"
"Chị San, đầu cậu ấy không bó bột," Phàn Quân ngồi xuống bên cạnh, "chính vì... không nặng nên cậu ấy mới không muốn nói với chị."
"Nhưng thằng bé lại nói với bố ruột nó," Mắt chị San lại đỏ hoe, "chẳng lẽ chị không xứng được biết sao..."
"Không phải vậy," Phàn Quân khẽ hắng giọng, nhỏ giọng nói, "cậu ấy là vì... đó chẳng phải là để... kiếm ít tiền sao."
Chị San liếc anh một cái.
"Thật mà," Phàn Quân nói, "ông ta đến bệnh viện cũng chỉ ngồi mười phút rồi đi."
"Đồ máu lạnh!" Chị San nghiến răng mắng một câu, "Con trai mình đầu cũng bó bột rồi, đến một chuyến chỉ ở có mười phút! Ngay cả diễn cho trọn vở cũng chẳng qua loa đến thế! Làm tổn thương lòng Tiểu Dương biết bao nhiêu!"
"Ở ít một chút cũng tốt," Chú Lữ nói, "anh thấy Dương đối với ông ta cũng chẳng có tình cảm gì, chắc ở lâu thằng bé còn khó chịu."
"Đấy là hai chuyện khác nhau!" Chị San cau mày, "Đầu chân đều quấn băng như thế, mười phút sao mà hỏi rõ được nó bị thương thế nào! Anh ta chính là... ơ bây giờ mấy giờ rồi, em gọi điện thoại."
"Chị San, chị San," Phàn Quân vội vàng ngăn lại, "để tôi gọi, tôi gọi."
"Hai đứa định thông cung phải không." Chị San nhìn anh.
"Không, không có," Phàn Quân lấy điện thoại ra, nhanh tay bấm số của Trâu Dương, "cậu ấy mà thấy chị gọi chắc chắn sẽ hoảng, nhỡ đâu lại ngã thêm cái nữa, cho cậu ấy chút thời gian chuẩn bị thì hơn..."
"Xong rồi." Trâu Dương ngồi trên xe lăn, nhìn thấy tên Phàn Quân hiện lên trên màn hình, "Xong rồi xong rồi..."
"Sao thế?" Lưu Văn Thuỵ ghé mắt nhìn, "Chuyện mày phản bội tao không giấu nổi nữa à?"
"Cút," Trâu Dương nhíu mày, "chắc chắn mẹ tao biết rồi."
"Sao bà ấy biết được chứ?" Lưu Văn Thuỵ cũng giật mình, "Phàn Quân phản bội mày à?"
"Quan hệ tay ba rắc rối thật đấy." Trương Truyền Long chen vào.
Trâu Dương bắt máy, trước tiên không nói gì, lắng nghe động tĩnh bên kia.
"Là Phàn Quân." Giọng Phàn Quân vang lên.
"Má ơi," lúc này Trâu Dương mới dám lên tiếng, "có phải mẹ tôi biết rồi không?"
"Ừ." Giọng Phàn Quân rất thấp.
"Sao mẹ tôi biết được? Chú Lữ nói à?" Trâu Dương hạ giọng, nghe động tĩnh thì đoán chắc mẹ mình đang ở bên cạnh anh.
"Bố cậu nói." Phàn Quân đáp.
"Đm ông ta!" Trâu Dương lập tức lửa giận bùng lên, "Có bệnh à! Không có việc gì thì đi mua xe cho vợ con mới của ông ta đi, chạy tới quấy rầy mẹ tôi làm cái gì!"
"Cậu..." Phàn Quân nghe giọng như đang đi sang bên cạnh.
"Bảo thằng bé là chị sẽ đến trường thăm nó!" Giọng mẹ hắn vọng bên kia.
"Đừng đừng đừng," Trâu Dương vội nói liền một tràng, "để tôi qua, đừng để bà ấy tới."
"Lát nữa tôi sẽ nói chuyện thêm với chị ấy." Phàn Quân nói.
"Bà ấy có giận lắm không?" Trâu Dương hỏi.
"Giận thì chắc chắn là giận, nhưng cũng rất lo." Phàn Quân nói.
"Anh nói với bà ấy là tôi không sao, chỉ ngã một cái thôi..." Trâu Dương vừa nói vừa lại bốc hỏa, "bố tôi chắc chắn thêm mắm thêm muối, ông ta hễ có cơ hội là..."
"Trâu Dương." Phàn Quân gọi hắn một tiếng.
"Lát nữa gọi lại cho anh, tôi phải tìm bố tôi..." Trâu Dương cảm thấy mình tức đến nỗi chân ngứa ran.
"Trâu Dương," Phàn Quân cắt lời hắn, "Trâu Dương."
"Cái gì!" Trâu Dương hỏi.
"Đừng tức giận," giọng Phàn Quân rất bình tĩnh, "không đáng."
Ngọn lửa trong bụng Trâu Dương như bị rút hết củi, sức bật đột nhiên tan biến, lập tức im bặt.
"Tôi sẽ bàn lại với chị San," Phàn Quân nói, "lát nữa cậu có tiết đúng không?"
"Ừ." Trâu Dương khẽ đáp.
"Hết tiết gọi cho tôi." Phàn Quân nói.
"Ờ." Trâu Dương lại đáp một tiếng.
Cúp máy, Phàn Quân quay lại bếp, chị San trông đã bình tĩnh hơn nhiều.
"Trâu Dương nói..." Phàn Quân vừa mở miệng đã bị cắt ngang.
"Nó khỏi phải nói, trưa nay chị với Lão Lữ qua một chuyến," Chị San nói, "nó chắc chắn sẽ đòi qua, đang bó bột cả người, chạy tới chạy lui xa xôi quá mệt."
"Hả?" Phàn Quân nhìn sang chú Lữ.
"Cô ấy muốn đi thì cứ đi," chú Lữ nói, "không tận mắt thấy thì cô ấy cũng chẳng yên tâm."
"...Vâng." Phàn Quân gật đầu.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 38
10.0/10 từ 32 lượt.
