Hời Hợt - Vu Triết
Chương 37
Trâu Dương khởi động xe, đôi chân Phàn Quân vẫn chống dưới đất, không dám thu lên. Dù sao Trâu Dương cũng vừa mới bị tai nạn xe lúc trưa, còn vào viện, đến giờ còn chưa đủ tám tiếng.
Chiếc xe này lại khá to.
Trên xe còn ngồi thêm hai người.
"Cậu..." Phàn Quân nhìn băng gạc trên đầu Trâu Dương, "không sao chứ?"
"Đáng ra tôi phải có chuyện gì à?" Trâu Dương nghiêng đầu xe, dùng chân phải chống đất hai cái, lùi xe ra khỏi chỗ đỗ.
"Đầu và chân cậu..." Phàn Quân nói.
"Xe này phải dùng chân trái với cái đầu để lái hả?" Trâu Dương hỏi.
"Thì đúng là không cần." Phàn Quân đáp.
"Vậy thì được rồi." Trâu Dương nói, lại xoay đầu xe, men theo vỉa hè đi một đoạn rồi nhập vào làn chậm.
Phải công nhận, Trâu Dương lái xe khá thành thạo, ít nhất còn hơn anh – NPC Nam Châu Bình thường ngày toàn dựa vào chân đi bộ như Phàn Quân – rất nhiều.
Thậm chí hắn còn rảnh mà dùng chân phải đá ra sau một cái: "Thứ này không có chỗ để hả?"
Phàn Quân trước nay chưa từng để ý chân sau ngồi phải đặt ở đâu, bèn nghiêng đầu nhìn thử, mới phát hiện ra có bậc để chân, nhưng cảm giác xa quá, đặt chân lên thì lại gần sát chân Trâu Dương.
"Thật ra hôm nay anh cũng đi khá xa rồi," Trâu Dương nghiêng mặt, cao giọng nói, "từ đây đến bệnh viện trực thuộc cũng chỉ còn mười phút thôi."
"Ừ." Phàn Quân cười cười.
"Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện nay đi xe ra ngoài?" Trâu Dương hỏi.
"Chỉ là... muốn thử xem," Phàn Quân nói, "bên Lữ Trạch cũng gần xong rồi, tôi phụ chạy thêm chút."
"Chạy chỗ mới á hả?" Trâu Dương nhíu mày, "anh ta bảo anh giúp?"
"Chú Lữ," Phàn Quân nói, "ông ấy chắc là muốn tôi có thể... đi ra ngoài nhiều hơn."
"Thật ra bên Lữ Trạch mà có thể dựng lại được, anh cũng không cần vội tìm chỗ làm khác," Trâu Dương nói được nửa câu, tốc độ lời nói bỗng nhanh hơn, "có một..."
Chưa kịp nói xong, xe bỗng xóc mạnh một cái.
Ngồi sau, Phàn Quân cảm giác mình bật cả người lên, vì không bám vào đâu, nên khi rơi xuống lại đập cả người vào Trâu Dương.
"Ổ gà." Trâu Dương nói.
"...Biết rồi." Phàn Quân đáp.
"Anh... bám vào chút đi." Trâu Dương nói.
"Ờ." Phàn Quân do dự giữa eo và vai Trâu Dương, cuối cùng chọn vịn vào vai hắn.
Thực ra hôm nay được gặp Trâu Dương, nhất là thấy tình trạng hắn không quá nghiêm trọng, tâm trạng anh rất tốt.
...Bây giờ cũng vẫn tốt, chỉ là duy nhất có thứ cảm giác khó tả, cái gượng gạo đột ngột vô duyên vô cớ xuất hiện giữa hai người.
Trâu Dương cũng hơi khác với thường ngày.
Bản thân anh cũng vậy.
Trâu Dương chở anh từ chỗ đỗ quay về Nam Châu Bình, dọc đường không gặp thêm cảm giác khó chịu nào.
Gió thổi qua, không còn để tâm đến âm thanh hay cảnh vật xung quanh, cũng chẳng có hoang mang hay căng thẳng.
Trong tầm mắt anh, hầu hết thời gian chỉ có nửa gương mặt và vành tai Trâu Dương... thậm chí còn cảm thấy chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Ngã tư phố tây của Bắc Tiểu Nhai là chỗ dễ gọi xe, Phàn Quân bảo Trâu Dương dừng xe bên lề đường.
"Cậu đừng xuống vội," Phàn Quân bước xuống xe, "chờ xe của cậu đến rồi hẵng đi."
"Ừ." Trâu Dương lấy điện thoại ra, ngó quanh một vòng, "mẹ tôi không đột ngột xuất hiện chứ."
Phàn Quân liếc nhìn thời gian, gần năm giờ: "Bình thường bà ấy không hay đến khu này, giờ chắc đang đi mua thức ăn, hướng sang trung tâm thương mại, không đi lối này đâu."
Mẹ không xuất hiện, nhưng phiền phức khác thì chưa chắc.
Ví dụ như Tôn Lão Ngũ, cha của Tôn Húc Lỗi.
Trâu Dương đặt xe, còn phải đợi khoảng mười phút nữa, hắn xác nhận hướng tài xế đi tới, vừa ngẩng đầu thì thấy Tôn Lão Ngũ đang hằm hằm từ bên kia đường lao tới.
"Có phải anh ta đang nhắm vào anh không." Trâu Dương hỏi Phàn Quân.
Phàn Quân quay đầu nhìn qua, nhíu mày: "Chắc vậy, từ khi anh ta ra ngoài chúng tôi chưa gặp mặt lần nào."
Trâu Dương cúi đầu nhìn, định chống xe bước xuống.
"Cậu đừng động." Phàn Quân ấn tay hắn lại, xoay người đối diện với Tôn Lão Ngũ.
"Mày đừng chạy!" Tôn Lão Ngũ từ xa đã giơ tay chỉ thẳng vào Phàn Quân.
Người trên vỉa hè hai bên vội vàng tránh ra.
Phàn Quân không động, cũng không lên tiếng, chỉ nhìn gã.
Có thể thấy, dù Phàn Quân vốn tính tình tốt, nhưng đối diện với Tôn Lão Ngũ, lửa giận vẫn kìm không nổi.
Trâu Dương thấy anh khẽ bấm tay, nếu không phải xung quanh quá ồn, hẳn hắn đã nghe được tiếng khớp ngón tay bật giòn.
"Mày giấu con trai tao ở đâu rồi!" Tôn Lão Ngũ vẫn chĩa tay vào Phàn Quân, người toàn mùi rượu, tới sát trước mặt rồi mà còn chỉ, khoảng cách không đủ thì phải co tay lại cũng vẫn chỉ chỏ.
Như thể trong tay gã đang cầm một khẩu súng, giờ phút này đang dí thẳng vào trán Phàn Quân.
"Không phải lại bị anh đánh chạy rồi à." Phàn Quân gạt tay gã sang một bên.
"Đánh chạy? Tao đánh nó chạy còn ít lần chắc? Lần nào chạy rồi mà hôm sau chẳng quay lại bám lấy bà nó!" Tôn Lão Ngũ lại chĩa tay về.
Những lời này khiến Trâu Dương giận sôi gan, buộc phải buông tay khỏi ghi-đông, sợ chính mình không nhịn được mà lao thẳng vào tên cặn bã này.
"Ba ngày rồi!" Tôn Lão Ngũ vẫn chỉ chỏ, "ba ngày rồi..."
Phàn Quân bất ngờ túm lấy cổ tay gã, bẻ mạnh xuống dưới.
Tôn Lão Ngũ kêu oái một tiếng, cả người theo cánh tay cong xuống: "Mày làm cái gì đấy! Mày còn chưa ngồi tù đủ chắc..."
"Ba ngày rồi giờ mới đi tìm?" Phàn Quân hạ giọng, một tay bẻ chặt cánh tay gã, một tay túm lấy cổ áo.
"Tao báo công an đấy!" Tôn Lão Ngũ gào lên.
"Báo đi." Phàn Quân buông gã ra, "báo ngay đi."
"Sao! Tao sợ mày chắc!" Tôn Lão Ngũ xoay người lao về phía anh, chắc tự cho rằng bắt được thời cơ đánh lén.
Phàn Quân lại túm cổ áo gã, nhấc bổng lên.
Khoảnh khắc hai chân rời khỏi đất, khí thế Tôn Lão Ngũ lập tức bay sạch: "Mày thử động đến tao nữa xem! Xương cốt tao còn..."
Phàn Quân tát nhẹ một cái vào mặt gã.
Tôn Lão Ngũ sững người, trợn mắt nhìn.
Phàn Quân lại tát thêm cái nữa.
"Anh ấy vừa động tay với anh hai cái rồi đấy." Trâu Dương đứng bên cạnh nói.
Tôn Lão Ngũ nghẹo đầu, chỉ có thể trừng mắt dữ dằn nhìn hắn: "Đừng có đắc ý, Bành San chưa chắc đã vô can, cái võ quán của tụi bay..."
"Được," Trâu Dương cầm điện thoại lên, "anh không báo thì để tôi báo giúp."
"Dùng điện thoại của tôi này." Phàn Quân rút từ túi ra, mở khóa ném qua, "trong đó có số của cảnh sát Lương."
"...Mẹ kiếp." Trâu Dương vội đưa một tay hứng lấy.
Động tác Phàn Quân quá bất ngờ, để đỡ được điện thoại của anh, Trâu Dương suýt nữa làm rơi mất cái của mình.
"Mày làm cái gì đấy!" Tôn Lão Ngũ cuống quýt, muốn gỡ tay Phàn Quân ra, "định vu oan giá họa hả!"
"Con mất tích ba ngày rồi mà anh không báo công an!" Một chị đứng cạnh hét lên, "người ta báo giúp thì anh lại không cho! Nó có phải con anh không đấy! Chính anh đánh nó bỏ chạy thì có!"
Trâu Dương chẳng buồn nghe Tôn Lão Ngũ cãi nhau với mấy người hàng xóm đi ngang, hắn nhanh chóng mở danh bạ Phàn Quân, tìm số của cảnh sát Lương rồi gọi luôn.
"Phàn Quân?" Đầu bên kia một giọng đàn ông trung niên cất lên.
"Cháu chào chú, cháu là bạn của Phàn Quân, giờ anh ấy bị Tôn Lão Ngũ hành hung," Trâu Dương nói, "cháu muốn báo án, Tôn Lão Ngũ nói con trai mình mất tích ba ngày, nhưng lại không cho báo công an, còn đánh người."
"Đừng có ăn nói bậy bạ!" Tôn Lão Ngũ cuống lên, gào vào Trâu Dương, "tao đánh ai hả! Giờ là nó đánh tao đấy!"
Còn chưa dứt lời, Phàn Quân đã buông cổ áo gã ra.
Tôn Lão Ngũ hơi khựng lại, nghiêng nửa người.
"Đừng chạy." Phàn Quân chỉ thẳng, "đuổi anh tôi chẳng cần quá ba bước."
"Chú tôi sắp tới rồi đấy." Trâu Dương nói.
Người ở đây tuy không đông, nhưng ít nhiều đều quen nhau, chẳng mấy chốc đã tụ lại hơn chục hàng xóm, bắt đầu chỉ trích Tôn Lão Ngũ, bàn tán về khả năng con trai gã biến mất.
Một chiếc xe dừng ngay bên cạnh, tài xế bấm còi.
Trâu Dương ngoảnh lại liếc biển số, mới phát hiện chính là xe mình gọi.
Trong lúc rối ren này... hắn đành vẫy tay với tài xế: "Anh ơi, bên này đang bắt kẻ buôn người, em đi không được, đơn hàng chắc phải hủy."
"Buôn người?" Tài xế lập tức thò đầu ra cửa sổ, nhìn chằm chằm đám đông trên vỉa hè, "sao không đánh chết đi?"
"Mã quét của anh đâu," Trâu Dương nói, "đưa em quét cái."
Tài xế cũng chẳng để ý, tiện tay đưa mã thanh toán ra ngoài cửa, mắt vẫn dán vào đám đông.
Trâu Dương quét xong, chuyển qua mười tệ: "Đơn hủy rồi, cái này coi như bù cho anh, xin lỗi nhé."
"Ừ, hủy đi, không sao không sao." Tài xế nhích xe từ từ, còn luyến tiếc ngoái nhìn, mãi đến khi xe sau bấm còi inh ỏi mới chịu tăng ga chạy tiếp.
Hai cảnh sát của đồn nhanh chóng chạy mô-tô đến, vốn quen rõ Tôn Lão Ngũ, nên không chút do dự liền đưa gã đi luôn.
Nhưng bởi gã khăng khăng cho rằng chuyện mất tích của con trai liên quan đến Phàn Quân, nên Phàn Quân cũng phải theo về đồn một chuyến.
"Xe cậu gọi chẳng phải đến rồi sao?" Phàn Quân nhìn quanh.
"Tôi hủy rồi," Trâu Dương nghiêng đầu, "lên đi, tôi đi cùng anh."
"Đây là Nam Châu Bình," Phàn Quân nói, "cậu ngồi phía sau."
Trâu Dương cười khẽ, lui xuống ghế sau ngồi.
Phàn Quân bước lên xe, chạy về phía đồn công an.
"Thực ra cậu về thẳng cũng được," Phàn Quân nói, "chuyện này tôi lo được."
"Tôi biết, chỉ là... chưa muốn quay lại trường." Trâu Dương thở dài.
Ngồi sau lưng Phàn Quân, có một thoáng hắn lại nhớ tới cảnh trước đó anh cõng mình, suýt nữa muốn đưa tay đặt lên vai anh.
Kịp hoàn hồn, hắn chỉ để bàn tay lơ lửng bên hông Phàn Quân.
Với Trâu Dương, đồn công an vẫn rất lạ lẫm, lần gần nhất hắn đến đó còn là hồi tiểu học.
Khi ấy có một đứa trẻ tan học không chịu về nhà, bị bà ép kéo đi, khóc dữ dội, Trâu Dương bèn xông vào đồn báo có người bắt cóc.
Ngược lại, Tôn Lão Ngũ thì lại quá quen thuộc, ngồi phịch xuống ghế đã chỉ ngay Phàn Quân: "Nó đánh tao, ai cũng thấy!"
Cảnh sát Lương liếc gã: "Đánh anh ở đâu?"
"Tát thẳng vào mặt tao này." Tôn Lão Ngũ đáp.
"Thằng nhóc tập tán thủ đấy, tát vào mặt anh mà chẳng có dấu gì à?" Cảnh sát Lương nói.
"Con trai anh đâu rồi." Trâu Dương trực tiếp hỏi, "anh không lo tìm con à, mau nói với cảnh sát đi."
"Liên quan chó gì đến mày?" Tôn Lão Ngũ trừng mắt.
"Sao, anh ngửi thấy hả?" Trâu Dương hỏi ngược.
"Ngồi đi, đừng nóng." Cảnh sát Lương đưa ghế cho Trâu Dương, "để tôi hỏi tình hình đã."
"Tụi mày phải điều tra nó!" Tôn Lão Ngũ chỉ vào Phàn Quân, "nó dụ dỗ con tao ngày ngày đi theo, giờ thằng bé biến mất, chắc chắn dính dáng đến nó!"
Phàn Quân im lặng liếc gã, khóe mắt thoáng giật, nếu không phải đang ở trong đồn, Trâu Dương đoán lần này Tôn Lão Ngũ không chỉ gãy xương, mà phải nát vụn, còn lệch cả khớp.
Cảnh sát Lương bắt đầu hỏi kỹ, có thể thấy anh ta rất có kinh nghiệm đối phó kiểu người như Tôn Lão Ngũ, giọng không đến mức gắt gao, nhưng vô cùng nghiêm khắc.
Chẳng mấy chốc đã làm rõ.
Ba ngày trước Tôn Lão Ngũ về nhà tìm tiền mua rượu, đánh Tôn Húc Lỗi một trận. Tôn Húc Lỗi chịu không nổi, bỏ chạy, chạy liền ba ngày, hôm nay là ngày thứ tư, vẫn chưa về.
"Trước kia nó cũng chỉ bỏ đi một đêm, hôm sau lại về," Tôn Lão Ngũ trừng mắt nhìn Phàn Quân, "lần này mất tăm ba bốn ngày, chắc chắn có kẻ chứa chấp nó."
"Anh đánh nó thế nào?" Phàn Quân giọng thấp.
Tôn Lão Ngũ nghẹn lại, không nói.
"Có chảy máu chứ gì." Phàn Quân lại hỏi.
Bên ngoài có tiếng người, Trâu Dương nghe quen tai, quay đầu thì thấy một cảnh sát dẫn chú Lữ bước vào.
"Sao lại thế này?" Chú Lữ vừa vào đã hỏi Phàn Quân, quay sang thấy Trâu Dương thì trợn mắt: "Trâu Dương, lại xảy ra chuyện gì thế hả?"
"Ổng đánh á." Trâu Dương chỉ Tôn Lão Ngũ.
"Mày bị thần kinh à!" Tôn Lão Ngũ chửi ầm, "chân mày liên quan cái rắm gì đến tao mà đổ cho tao?"
"Con anh mất tích liên quan cái rắm gì đến Phàn Quân mà anh đổ cho anh ấy?" Trâu Dương thong thả đáp.
"Thôi thôi, đừng cãi nữa," Cảnh sát Lương đứng ra giữa, nhìn Trâu Dương, "cái mồm cậu... thôi cậu ra ngoài trước đi, nói qua với chú Lữ về tình hình, tôi sẽ hỏi kỹ hơn."
Trâu Dương được chú Lữ đỡ ra ngồi ngoài sảnh.
"Mẹ cháu..." Trâu Dương nhìn ra cửa.
"Bà ấy đang nấu cơm." Chú Lữ ngó băng gạc trên đầu hắn, lại cúi xuống nhìn chân, "sao ra nông nỗi này?"
"Sáng thi xong đi xe ngã," Trâu Dương đáp, "không sao, không nặng."
"Sao không nói một tiếng!" Chú Lữ nhíu mày.
"Chú Lữ, ngàn vạn lần đừng nói với mẹ cháu," Trâu Dương vội, "bà ấy rất dễ lo, không thể cho mẹ biết, cháu cũng chẳng sao cả."
"Quân nó ngã cùng cháu à?" Chú Lữ hỏi.
"Không, sau khi cháu ngã... anh ấy đến viện thăm cháu." Trâu Dương đáp.
"Bệnh viện nào?"
"Bệnh viện trực thuộc."
"Ồ..." Chú Lữ hơi bất ngờ, nhìn hắn một cái, rồi im lặng một lúc, "cái chân này, về sau học hành sao đây?"
"Mấy bạn cháu sẽ giúp, không sao đâu." Trâu Dương nói.
"Chú không nói với mẹ cháu," Chú Lữ gật đầu, "nhưng có việc cần giúp phải mở miệng đấy."
"Vâng." Trâu Dương gật đầu.
Phàn Quân từ trong phòng đi ra, chú Lữ liền chặn cảnh sát Lương lại hỏi thêm tình hình.
"Thế nào rồi?" Trâu Dương nhìn anh.
"Tôn Húc Lỗi đúng là mất tích thật." Phàn Quân ngồi xuống bên cạnh, cầm điện thoại, "nó có một cái máy, nhưng giờ gọi không được, tắt máy rồi."
"Thằng bé với anh thân thế," Trâu Dương hạ giọng, "không nói gì với anh à?"
"Không." Phàn Quân nhíu mày, "từ khi tôi ra khỏi trại, gần như chẳng gặp thằng bé nữa."
"Có lẽ... thằng bé sợ lại gây phiền cho anh." Trâu Dương nói.
"Ừm." Phàn Quân nhìn chằm chằm xuống đất.
"Tôn Húc Lỗi bao nhiêu tuổi rồi?" Trâu Dương hỏi.
"Mười ba, nhỏ hơn Khỉ một tuổi." Phàn Quân đáp.
"Thằng nhóc mười ba rồi?" Trâu Dương hơi kinh ngạc, vì trông Tôn Húc Lỗi nhỏ hơn Khỉ nhiều, gầy gò bé nhỏ, cao chỉ đến vai Khỉ.
"Nếu thằng bé bỏ đi thật," Phàn Quân thấp giọng, "giờ chắc chắn không còn ở Nam Châu Bình nữa, thằng bé luôn muốn rời khỏi đây, đã ba ngày rồi, mấy hôm nay tôi cũng loạn, không để ý đến nó, nếu như..."
"Phàn Quân." Trâu Dương cắt lời, chìa tay ra trước mặt anh.
"Hửm?" Phàn Quân nhìn bàn tay ấy, do dự một chút, rồi rút chìa khóa xe trong túi đặt vào.
Trâu Dương tặc lưỡi, cất chìa vào túi mình, lại chìa tay ra lần nữa.
Phàn Quân suy nghĩ rất lâu mới thử đặt tay mình vào tay hắn.
"Trước hết," Trâu Dương siết chặt lấy tay anh, "chuyện này không liên quan đến anh, càng không phải do anh, thứ hai, sự giúp đỡ anh dành cho Tôn Húc Lỗi đã nhiều hơn bất cứ ai khác..."
Phàn Quân quay đầu nhìn hắn.
"Cậu bé nhất định là biết rõ, nên mới không dám tìm anh nữa," Trâu Dương nói, "anh gửi cho nó một tin nhắn đi, bảo rằng có chuyện gì thì tìm anh. Chỉ cần nó mở máy, nhất định sẽ liên lạc với anh. Nó mới mười ba tuổi, có chạy ra khỏi Nam Châu Bình thì cũng không đi xa được."
"Ừm." Phàn Quân khẽ đáp.
"Không sao đâu," Trâu Dương nói, "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 37
10.0/10 từ 32 lượt.
