Hời Hợt - Vu Triết

Chương 29


Phàn Quân sẽ nhờ hắn vẽ giúp một cái avatar, chuyện này Trâu Dương thật sự không ngờ tới. Hắn thậm chí còn không nghĩ rằng Phàn Quân sẽ mở ra bức hình mà hắn đã tiện tay vẽ trong lúc lên lớp, lại còn nhìn thấy chữ ký ở đó.


Trong ký túc xá, mấy người cùng sống với nhau hai năm, cũng phải nhờ Lưu Văn Thụy nói thì họ mới chợt nhận ra.


Mà thực ra cũng chẳng ai để tâm.


"Vẽ cái đơn giản thôi," Phàn Quân nói, "giống như con heo nhỏ kia của cậu, mất bao lâu?"


"Cái đó thì đơn giản quá rồi," Trâu Dương mở album trong điện thoại, tìm ra một con tỳ hưu nhỏ mà mình từng vẽ trước đó, "vẽ một cái thế này đi."


"Có hơi phức tạp không?" Phàn Quân nhìn thoáng qua.


"Không phức tạp lắm đâu," Trâu Dương nói, "chỉ là chi tiết hơn con heo kia một chút thôi."


"Vậy thì cậu..." Phàn Quân gật đầu, "khi nào rảnh thì..."


"Lát nữa tôi vẽ cho anh." Trâu Dương nói.


Phàn Quân hơi ngẩn ra, nhìn hắn nhưng không nói gì.


"Không phiền đâu, cũng chẳng làm lỡ giấc ngủ của anh." Trâu Dương ngả người lên ghế.


"Tôi không có ý đó..." Phàn Quân nói.


"Tôi biết mà," Trâu Dương mỉm cười, "sáng nay tôi đã trốn hết tiết rồi, đâu có thiếu chút thời gian này."


Trong căn phòng nhỏ của Phàn Quân không có giấy, nhưng lại có một bộ bút dạ màu, trông cũng khá đặc biệt.


"Thấy trong cửa hàng văn phòng phẩm, cảm giác giống như cầu vồng, nên tôi mua về," Phàn Quân nói, "nhưng vẫn chưa từng dùng."


Trâu Dương lục từ balô của mình ra một xấp giấy, ngồi xếp bằng trước bàn trà, đặt giấy và bút xuống: "Tôi vẽ thử Tiểu Bạch với Đại Hắc khởi động trước."


"Ừm." Phàn Quân ngồi trên sofa nhìn hắn.


"Tiểu Bạch vốn không bị cắt đuôi, sao lại cắt tai rồi?" Trâu Dương vừa vẽ vừa hỏi.


"Hồi đầu có dặn người ta đừng cắt tai," Phàn Quân nói, "nhưng sau khi mang về thì tai nó cứ bị viêm, sợ về sau ảnh hưởng thính lực... nên vẫn phải cắt thôi."


Trâu Dương không nói gì, chỉ liếc nhìn Tiểu Bạch một cái, khẽ thở dài.


Hắn vẽ khá nhanh, không cần phác thảo, trực tiếp dùng bút dạ vẽ lên giấy.


Nhìn thì có vẻ chỉ là vài nét đơn giản, nhưng chỉ sau mấy đường, Phàn Quân đã nhận ra đó là Tiểu Bạch đang nằm bò dưới đất, tiếp đến là Đại Hắc ngồi trên lưng Tiểu Bạch.


Điều kỳ lạ là, dù chỉ dùng bút đen, nhưng Phàn Quân vẫn nhận ra Trâu Dương đang vẽ một con chó đen và một con mèo trắng.


Lần đầu gặp Trâu Dương, anh chỉ cảm thấy hắn rất đẹp trai, mang chút kiêu ngạo, nhưng thật không ngờ Trâu Dương lại là một người như thế này, rất... khác biệt.


Ngòi bút khi lướt trên mặt giấy phát ra âm thanh, nhưng ở khoảng cách này, với cái tai phải nghe không rõ, Phàn Quân chỉ có thể nhìn thấy bút trong ngón tay Trâu Dương khẽ rung động, mang đến một loại cảm giác mơ hồ mềm mại.


Phàn Quân nằm xuống sofa, gối đầu lên gối tựa, chăm chú nhìn tay hắn.


"Được rồi, cảm giác tay đã quen." Trâu Dương đổi sang một tờ giấy khác, đặt bức vẽ mèo chó sang một bên.


"Bức khởi động đó cũng cho tôi nhé." Phàn Quân nói.


"Được." Trâu Dương lại cầm bức mèo chó lên, ký tên vào góc.


"Vẽ Nhai Tí không cần quá phức tạp, đơn giản chút là được." Phàn Quân nói.


"Ừm." Trâu Dương quay đầu nhìn anh một cái, "Anh buồn ngủ thì ngủ đi, vẽ xong tôi gọi."


"Không buồn ngủ." Phàn Quân đáp.


Trâu Dương cúi đầu cầm lấy bút chì.


Phàn Quân khẽ cười, hóa ra khi vẽ chính thức thì vẫn cần bản phác thảo...


Vẽ con Nhai Tí ngậm kiếm này thật ra cũng không khác mấy so với lúc trước hắn vẽ con tỳ hưu nhỏ, chỉ khó hơn con heo một chút, nhưng cũng chỉ là một cái đầu to và thân nhỏ, cũng không đến nỗi.



Trâu Dương dùng bút chì phác xong đường nét, đang sửa lại thì trong túi có tiếng rung.


Lấy điện thoại ra nhìn, là Lưu Văn Thụy.


Rì sờ pếchMày đi đón người hay đi cướp tù vậy?


[*]  - (ruì sī bài) cách phiên âm tiếng Trung của cụm tiếng Anh "respect"


Trâu Dương liếc nhìn giờ, tiết tiếng Anh đầu tiên không sao, nhưng hai tiết sau đều là môn chuyên ngành, không thể trốn, vẽ xong thì tiết đầu buổi chiều chắc cũng không kịp rồi...


Thôi kệ.


Hắn nhắn lại cho Lưu Văn Thụy.


Trâu yangChiều có gì?


Rì sờ pếchLịch sử văn học cổ, thầy Chu thích mày lắm, mày mà không về thì xong đời.


Trâu Dương bỏ điện thoại vào túi, quay đầu nhìn lại, phát hiện Phàn Quân đã dựa vào sofa ngủ mất.


Xem ra mấy ngày nay đúng là rất mệt.


Hắn cúi đầu tiếp tục vẽ.


Thật ra Phàn Quân cũng từng nói, không gấp, lúc nào rảnh thì vẽ cũng được.


Nhưng hắn lại muốn lập tức vẽ xong cho Phàn Quân.


Thứ anh muốn không phải heo con, chó con hay mèo con, mà chính là một con Nhai Tí.


Ngoài "thân thế" của Nhai Tí, hắn cảm thấy có lẽ điều Phàn Quân cần hơn chính là ý nghĩa tượng trưng của sự dũng mãnh, trấn áp tà ác.


Ba ngày trong trại tạm giam, cũng không thể nói là không ngủ, vẫn có ngủ, chẳng ai chịu nổi ba ngày không chợp mắt, nhưng Phàn Quân luôn thấy trong đầu xoay vần quá nhiều chuyện, cộng thêm tai khó chịu, nên rất mệt.


Lúc này cảnh Trâu Dương ngồi vẽ, yên bình và an tĩnh...


Anh không biết mình ngủ thiếp đi từ khi nào, nhưng có thể cảm nhận được giấc ngủ này rất sâu.


Rất sâu.


Sâu đến tận đáy.


Trong mơ rất hỗn loạn, ở giữa thực và hư, vô số bóng dáng và những âm thanh mơ hồ không rõ.


Anh nghe thấy điện thoại mình reo, cảm giác được Tiểu Bạch chạm mũi vào mặt, cảm giác được Đại Hắc giẫm qua bụng, cảm giác có bóng người lướt qua trước mắt, có người đang nói chuyện với mình...


Nhưng tất cả đều rất xa vời.


"Tỉnh rồi à?" Anh nghe thấy có người nói.


Là một giọng phụ nữ rất quen.


Mẹ?


"Quân?" Người phụ nữ gọi tên anh.


Không phải.


"Quân, tỉnh dậy đi." Người phụ nữ đẩy anh.


Là chị San.


Phàn Quân hơi khó khăn mở mắt, ánh đèn trong phòng sáng đến mức khiến người ta khó chịu, anh chớp mắt liên tục.


Có người bước đến tắt đèn.


Phàn Quân thở phào, lúc này mới nhìn rõ người trước mặt là chị San, người vừa tắt đèn là chú Lữ.


"Tôi..." Phàn Quân cuối cùng cũng tỉnh táo, ngồi bật dậy.


Còn chưa ngồi vững, cơn chóng mặt ập đến, lại ngã xuống.



"Đừng động," Chú Lữ nói, "cháu sốt vừa hạ thôi, chắc vẫn còn choáng."


"Sốt?" Phàn Quân sững lại.


"Ôi chao, em sốt hai ngày rồi, ngủ gần ba ngày liền," Chị San nói, "giữa chừng tỉnh hai lần, nhưng mơ mơ màng màng, nói cũng không rõ."


Phàn Quân không nói, vẫn chưa hoàn hồn.


Chị San rót cho anh một cốc nước, anh uống cạn rồi mới hỏi một câu: "Trâu Dương đâu ạ?"


Anh nhớ hình ảnh cuối cùng là Trâu Dương ngồi trên thảm trước sofa, cúi đầu vẽ tranh.


"Ở trường, vừa lên lớp là bận tối mắt," Chị San nói, "tháng sau còn thi cấp bốn, tiếng Anh thằng bé ấy kém lắm, phải thức đêm ôn tập, đến kỳ thi cuối kỳ thì cuối tuần cũng chẳng thấy đâu..."


"Ồ." Phàn Quân đáp một tiếng.


Anh chợt nhận ra, đúng vậy, Trâu Dương là một sinh viên đại học "chính hiệu" hơn hẳn Lữ Trạch.


Hắn phải học, phải ôn, phải thi...


Ngồi một lúc, thấy đầu không còn choáng, chỉ là cả người đau nhừ, chắc vì nằm sofa quá lâu, quần áo trên người vẫn còn ẩm.


Tầm mắt anh lướt qua bàn trà trước sofa, thấy những bức vẽ, giấy và bút đều được sắp gọn gàng.


Anh vội cầm tranh lên xem.


Bức đầu tiên là Tiểu Bạch và Đại Hắc, vẽ rất đơn giản nhưng lại vô cùng sinh động. Bức thứ hai khiến anh hơi ngẩn ra, quá đẹp, vừa dễ thương vừa ngầu.


Nhìn kỹ, anh lại sững người.


Đó là con Nhai Tí ngậm trường kiếm, mắt trừng to, ánh nhìn kiên nghị, chỉ dùng phối màu đỏ xanh đơn giản, ở sừng rồng và mắt vẽ vài nét màu, trông lại rất sinh động.


Mà trên sống mũi và miệng của Nhai Tí, có một vết sẹo nhỏ.


"Ồ, cái này là của Trâu Dương vẽ hả?" Chú Lữ nhìn qua một cái.


"...Dạ." Phàn Quân gật đầu.


"Được đấy," Chú Lữ nói, "vẽ đẹp thật."


"Nó chỉ có vẽ bừa thôi, từ nhỏ đã thích vẽ mấy cái đầu to, người nhỏ, động vật nhỏ," Chị San vừa nói vừa vỗ nhẹ vào tay anh, "em đừng xem nữa, dậy ăn chút gì đi."


"Vâng." Phàn Quân đặt tranh xuống, lấy điện thoại định xem giờ, mới phát hiện máy đã hết pin, "Cháu không sao rồi, hai người về nghỉ đi."


"Trong bếp có nấu cháo thịt, vẫn còn nóng," Chú Lữ nói, "chó chú dắt đi dạo rồi, đang ở võ quán cũ, cháu không cần lo, mèo cũng cho ăn rồi."


"Cảm ơn chú." Phàn Quân nói.


Chú Lữ và chị San dặn dò thêm vài câu rồi cùng đi.


Phàn Quân vào phòng ngủ lấy sạc, cắm điện thoại.


Mấy ngày trước trong trại giam, rồi lại mấy ngày ngủ li bì, trong điện thoại đầy tin nhắn của học viên, may mà Thiết Bang và Đàm Như giúp anh sắp xếp ổn thỏa hết lớp.


Lướt tiếp mới thấy tin nhắn của Trâu Dương, là gửi từ hôm qua.


Trâu yangAnh ngủ rồi nên tôi không gọi, tranh tôi sửa xong rồi, gửi ảnh cho anh.


Kèm theo đó là một bức avatar Nhai Tí đã chỉnh sửa kích thước, phóng to có thể thấy chữ ký giống hệt như trên bức heo con.


Phàn Quân lưu lại, đổi avatar, rồi quay lại khung chat.


Trâu yangNày, bất ngờ không?


Trâu yangVẫn còn ngủ à?


Trâu yangChắc hôn mê rồi nhỉ.


Trâu yangMẹ tôi nói anh sốt, nghỉ ngơi đi.


Phàn Quân nhìn đồng hồ, gần mười một giờ, đã khuya rồi... Chị San nói Trâu Dương còn phải ôn thi, có lẽ đang học... Thôi vậy.



Cấp bốn, lên lớp, thi cử, ôn tập.


Sau khi Trâu Dương rời Nam Châu Bình, dường như hắn đã trở thành một Trâu Dương khác.


Khi nhận ra thì thấy hắn đến từ một thế giới hoàn toàn xa lạ.


Phàn Quân đặt điện thoại xuống, đi ăn chút gì đã.


"Lát nữa đừng ăn ở căng-tin, tao đăng than thở trên vòng bạn bè thành công rồi, dì tao gửi tiền, mời mọi người đi ăn bít tết." Lý Tri Việt nhỏ giọng nói từ hàng sau.


"Được," Lưu Văn Thụy nói, "tao muốn ăn pizza."


"Không vấn đề," Lý Tri Việt đá vào lưng ghế của Trâu Dương, "Dương, muốn ăn gì?"


"Gì cũng được." Trâu Dương cúi đầu nhìn điện thoại.


"Ăn cứt đi." Trương Truyền Long nói.


"Ừm." Trâu Dương đáp một tiếng.


PhànTôi không sao rồi, avatar đã đổi, thấy chưa?


Trâu yangThấy rồi, có thích không?


PhànRất thích, cảm ơn.


Trâu yangĐừng khách sáo mãi thế.


PhànTôi không ngờ cậu vẽ chi tiết như vậy, thật sự cảm ơn.


Trâu yangĐược rồi đừng khách sáo, tuần này hẹn buổi học đi.


PhànTuần này tôi kín lịch rồi, nhiều học viên chưa sắp xếp được từ trước.


Trâu yangVậy tuần sau.


PhànĐợi cậu thi xong cấp bốn rồi hẹn.


Trâu yang?


PhànTôi tra rồi, đây là kỳ thi rất quan trọng, cứ tập trung thi trước, chị San nói cậu còn phải thức đêm ôn.


Trâu yang......


PhànThẻ nửa năm còn hiệu lực.


PhànDùng không hết thì có thể gia hạn.


Trâu yang? Anh làm chăm sóc khách hàng à?


PhànKhông.


Trâu yangChuyển nhân viên trực đi.


"Đi thôi!" Lưu Văn Thụy vỗ vai hắn.


Trâu Dương thoát khỏi khung chat, cất điện thoại vào túi.


Sau câu "chuyển nhân viên trực" kia thì bên kia im lặng, không nhắn lại.


"Long Long," Trâu Dương quay sang nhìn Trương Truyền Long, "mày hẹn lớp với Đàm Như chưa?"


"Bây giờ á? Chưa," Trương Truyền Long ngẩn ra, "tao bảo cô ấy giữa tháng sau hẹn, trước tiên thi xong cấp bốn đã..."


Thế có nên không?


Nên chứ.


Một lũ rác tiếng Anh suốt ngày chỉ biết "Rì sờ pếch", chẳng lẽ còn mơ mộng thi chay qua được cấp bốn cấp sao.


"Tính ra chỗ này có hơn hai trăm mét vuông," Lão Lưu vừa dẫn vài người vừa đẩy cửa võ quán mới đi vào, "làm gì cũng đủ..."



Phàn Quân cất điện thoại, ngẩng cằm từ dưới vành mũ nhìn họ một cái.


"Không cần chào," Lão Lưu khoát tay với anh, "tôi chỉ dẫn người tới xem chỗ của tôi."


Phàn Quân nhíu mày, cũng không nói thêm, chỉ quay vào trong gọi: "Anh Bang!"


"Có chuyện gì!" Thiết Bang đáp, đi ra.


Vài người Lão Lưu mang tới lập tức sắc mặt biến đổi, cùng nhìn anh. Lão Lưu nhướng mày, quay sang nhìn Phàn Quân: "Ý gì đây?"


"Đang trong giờ huấn luyện, để an toàn, tránh bị thương ngoài ý muốn." Phàn Quân đứng dậy, nói xong liếc sang Thiết Bang, "Đi theo."


"Được." Thiết Bang khoanh tay, đi theo mấy người kia.


Lão Lưu chỉ vào Phàn Quân, ngón tay giơ lên mấy lần nhưng không nói thành lời, rồi hất tay quay người vào trong: "Đi, vào xem nào!"


Hai ngày nay Lữ Trạch khá bận, hình như vẫn chạy ngoài, cộng thêm câu Lão Lưu buông lại khi đi "nhắc ông chủ Lữ, hợp đồng tháng tám là hết hạn", e rằng vẫn chưa đàm phán xong.


Vậy nên buổi trưa Phàn Quân không cùng Thiết Bang bọn họ ăn ở võ quán mới, đợi Lão Lưu vừa đi, anh lập tức đứng dậy quay về võ quán cũ.


Vừa bước vào sân đã thấy xe mô tô của Lữ Trạch dựng bên tường, hôm nay anh ta không ra ngoài.


Đúng lúc.


Anh nhìn thoáng qua phòng huấn luyện, sau đó liền nghe tiếng người nói chuyện từ trong bếp.


"Chuyện này cũng chưa có tin tức chắc chắn gì," Giọng Chú Lữ nghe có chút kích động, "năm ngoái đã có phong thanh là tháo dỡ, đều do mấy hộ láng giềng tự truyền với nhau thôi..."


"Sớm hay muộn kiểu gì cũng phải dỡ!" Lữ Trạch nói, "chẳng lẽ phải đợi đến khi chết đến nơi rồi mới tính cách à!"


"Con đừng lo việc võ quán cũ," Chú Lữ nói, "bố ở đây mười mấy năm rồi, đâu phải muốn đi là đi ngay được!"


"Ai bảo bố đi ngay? Con chỉ muốn bố có tính toán thôi!" Lữ Trạch nói.


"Bố tính cái gì, bố chẳng tính gì hết, bố cứ ở đây," Chú Lữ nói, "bố biết con không muốn ở chỗ này..."


"Ai mà muốn ở đây chứ? Ai muốn hả? Bố đi mà hỏi xem có ai thật sự muốn ở đây không?" Giọng Lữ Trạch đột nhiên cao lên, "người nào có thể đi thì sớm đã đi hết rồi!"


Chú Lữ im lặng rất lâu mới nói một câu: "Con đi đường con đi."


"Con biết vì sao bố không đi," giọng Lữ Trạch mang theo run rẩy, "con biết, con chỉ muốn nói cho bố, nhà mình không nợ Phàn Quân cái gì cả, từng ấy năm nay, nuôi cậu ta, che chở cậu ta, đủ rồi, đủ để mấy người được lên chương trình Cảm động Trung Quốc rồi..."


"Ngậm miệng!" Chú Lữ vỗ mạnh lên bàn, "Ai bảo con là bố vì Phàn Quân mới ở lại đây? Bố với mẹ con vì sao lại dọn về đây? Bởi vì bố mẹ lớn lên ở nơi này! Có chết cũng chết ở đây!"


"Được," Lữ Trạch nói, "tùy bố."


Phàn Quân đứng ở cửa bếp, lúc Lữ Trạch xông ra ngoài anh thậm chí còn chưa kịp né sang một bên.


Lữ Trạch cũng không ngờ lại gặp anh ở đây, trợn mắt nhìn, ngây người.


Ngẩn ra mấy giây, Lữ Trạch vòng qua anh, chuẩn bị đi về phía xe mô tô của mình.


"Muốn..." Phàn Quân thấp giọng nói, "nói chuyện không."


Lữ Trạch dừng bước, nhìn anh, một lúc sau mới nói một câu: "Đi."


Quán sữa bên kia đường, chính là nơi Lữ Trạch hay đến.


Bà chủ quán họ Vu, tuy Lữ Trạch chưa từng nhắc tới, nhưng Phàn Quân cảm giác được hai người bọn họ cho dù chưa yêu đương, cũng chắc chắn có chút thiện cảm.


Giờ phút này Lữ Trạch vẫn dẫn anh đến đây, ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ ngoài cửa, chăm chú nhìn vào bàn cờ tướng đặt trên bàn.


Phàn Quân cũng ngồi xuống bên cạnh.


Lữ Trạch không lên tiếng, anh cũng không nói, chỉ thất thần nhìn người qua kẻ lại ngoài đường.


Ngây ra chừng hai phút, bà chủ Vu mang hai chai sữa chua ra đặt trên bàn trước mặt hai người, Lữ Trạch mới mở miệng: "Tôi không biết cậu nghĩ thế nào, nhưng tôi luôn chỉ vì bố tôi và võ quán này mới ở lại Nam Châu Bình."


Phàn Quân không nói gì.


"Nhưng tôi không thể cả đời cứ thế này, cứ ở đây," Lữ Trạch nói, "bố tôi đi hay không, tôi đều đã quyết rồi, tôi sẽ đi."


"Xin lỗi." Phàn Quân khẽ nói.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 29
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...