Hời Hợt - Vu Triết
Chương 28
"Nam Châu Bình......" Trâu Dương bỗng thấy có chút ngượng ngập, "rộng thật."
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "lúc tôi mới đến cảm giác như một mê cung, cứ thấy như vĩnh viễn đi không ra được."
Trâu Dương không nói gì.
Chỗ họ xuống xe là một ngã tư, thuộc vị trí khá rìa của Nam Châu Bình, so với khu trung tâm thì nơi này không mang quá nhiều đặc trưng của Nam Châu Bình.
Xe cộ qua lại tấp nập, bên cạnh còn có không ít người đang chờ đèn để sang đường.
Cả hai cứ thế đứng dưới cột biển báo trên vỉa hè.
Hoặc là thuận đường mà đi, hoặc là mở miệng bắt chuyện.
Không hiểu sao, Trâu Dương lại thấy mình nhất thời chẳng biết chọn thế nào, mà Phàn Quân dường như cũng không có ý định nhúc nhích.
"Dạo này...... thế nào?" Trâu Dương cuối cùng cũng mở lời.
"Ngủ không được." Phàn Quân nói.
"À," Trâu Dương ngẩn ra một chút, "vậy à."
"Trong phòng không tắt đèn, sáng choang." Phàn Quân nói.
Trâu Dương liếc nhìn chiếc mũ của anh, mấy ngày trong đó cũng không được đội mũ, lại còn luôn bật đèn......
"Anh lấy cái áo che mắt lại ấy." Trâu Dương nói.
"Không cho." Phàn Quân đáp.
"Ờ." Trâu Dương khẽ ừ một tiếng.
Lại rơi vào im lặng.
Trâu Dương thấy có chút kỳ lạ, hắn với Phàn Quân tuy không phải bạn bè quá thân thiết, nhưng cũng khá quen rồi, bình thường cách mấy ngày gặp nhau, chưa bao giờ thấy gượng gạo.
Sao bây giờ mới chỉ có ba ngày rưỡi, lại có cảm giác như đã ba năm không gặp.
Tay chẳng biết để đâu, mắt cũng chẳng biết nhìn chỗ nào......
"Tôi...... đói quá." Phàn Quân nói.
"Đi," Trâu Dương lập tức phất tay, quay người men theo đường đi tới trước, "tôi mời anh, muốn ăn gì nào?"
"Nướng." Phàn Quân theo sau.
"Đi cái chợ anh nói lần trước hả?" Trâu Dương hỏi.
"Bên này cũng có," Phàn Quân nói, "ngon hơn, bình thường chẳng có cơ hội qua."
"Được," Trâu Dương gật đầu, "vậy đi bên này."
"Đi ngược rồi." Phàn Quân nói.
"Hử?" Trâu Dương quay đầu nhìn anh.
"Cậu đi ngược rồi," Phàn Quân chỉ về phía sau, "mình đi hướng kia."
"...... Sao anh không đợi tôi đi hết cả Nam Châu Bình rồi mới nói." Trâu Dương xoay người quay lại.
"Cậu bay nhanh quá, miệng tôi theo không kịp." Phàn Quân nói.
Bước chân Trâu Dương khựng lại, bật cười.
Buổi trưa chú Lữ và mẹ đã chuẩn bị cơm đón, nên giờ họ cũng không thể ăn quá nghiêm chỉnh.
Phàn Quân xách một túi đồ nướng, dẫn Trâu Dương ra bờ sông.
"Đây có phải con sông hôm chạy bộ không?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, đi xuống bậc thềm nơi đê, "đây là thượng nguồn, chỉ đoạn này mới đi xuống bãi sông được."
Đã lâu rồi không ăn uống như thế này, ngồi trên mấy tảng đá nơi bãi sông, phơi nắng, trước mặt là một dòng sông lấp lánh ánh sáng.
Đồ nướng ở đây quả thật ngon, thịt chắc, nhiều gia vị, lửa cũng vừa tới.
Trâu Dương cắn một miếng thịt, chắc chắn rằng Phàn Quân tâm trạng giờ cũng ổn rồi mới hỏi một câu: "Hôm đó sao anh còn phải đá cái lão Tôn gì gì đó thêm một cước nữa vậy?"
Phàn Quân nghiêng đầu nhìn hắn.
Rồi lại cúi xuống nhìn hòn đá dưới chân, một lúc sau mới mở miệng: "Những lời Tôn Lão Ngũ nói...... làm tôi nhớ tới vài chuyện."
Chắc là nhớ đến Phàn Cương rồi.
Trâu Dương không hỏi thêm, nhưng gần như đoán ra.
Mức độ tàn bạo của Tôn Lão Ngũ so với Phàn Cương có lẽ chỉ là tép riu, nhưng loại người đó, bản chất đều như nhau, khiến Phàn Quân bùng nổ trong thoáng chốc cũng không có gì lạ.
Không đá cho phế luôn đã xem như khả năng kiềm chế của anh cực kỳ giỏi.
"Trong trại tạm giam không có thịt ăn hả?" Trâu Dương liếc Phàn Quân một cái, anh đã ăn hết ba xiên to.
"Có, rất ít," Phàn Quân nói, "mà cũng chẳng có khẩu vị."
"Giờ thì có khẩu vị rồi?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ, tâm trạng khá hơn nhiều." Phàn Quân mỉm cười, lấy điện thoại trong túi ra bật nguồn.
"Trời ạ," Trâu Dương nhìn anh, "anh nhịn được lâu vậy mới mở máy? Nếu là tôi, vừa bước ra là......"
"Phi." Phàn Quân liếc hắn một cái.
"Anh phi ai đấy!" Trâu Dương nói.
"Phi ba cái." Phàn Quân vừa nhìn điện thoại vừa nói.
"......Ờ," Trâu Dương phải mất một lúc mới phản ứng, "phi phi phi."
Phàn Quân mở tin nhắn ra xem từng cái.
Đại Đầu Ngư, Lão Tứ, Dung Dung, Thiết Bang, Đàm Như...... còn mấy học viên đặt lịch học......
Anh mở tin nhắn của Trâu Dương trước, khẽ cười.
"Đặt lịch thì để ngày kia đi," Phàn Quân nói, "nếu ban ngày các cậu đi học thì buổi tối cũng được."
"Ngày mai nghỉ à?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Nghỉ thêm mấy ngày đi," Trâu Dương nói, "tôi thấy anh gầy đi nhiều rồi, ăn không ngon, ngủ cũng không ngon."
"Không sao," Phàn Quân nói, "giờ tôi khỏe rồi."
Thực ra chẳng khỏe là bao.
Trâu Dương cảm nhận được rõ ràng Phàn Quân vẫn còn chút u ám, không biết là vì nghỉ ngơi không tốt trong trại, hay vì chuyện bị tạm giam, hay là vì Tôn Lão Ngũ khiến anh nhớ lại Phàn Cương Cang Càng Cảng Căng... Nhưng cũng chẳng tiện hỏi thẳng.
Hắn cầm một xiên sụn nướng, cắn một miếng, ừm, ngon thật.
Nhưng trong túi hình như chỉ có một xiên này......
"Phàn Quân," Hắn gọi anh một tiếng, "cái này ngon lắm."
Phàn Quân không trả lời, chăm chú gặm một xiên thịt dê.
"Phàn Quân." Trâu Dương lại gọi anh một tiếng.
Phàn Quân vẫn không để ý.
Trâu Dương đành phải xác nhận lại trái phải, chính xác hắn đang ngồi ở bên phải Phàn Quân, từ khi biết tai phải anh mới nghe rõ thì hầu như hắn chẳng ngồi bên trái nữa.
"Phàn Quân." Trâu Dương dùng khuỷu tay chạm vào anh.
"Ừm?" Phàn Quân quay đầu.
"Cái sụn này ngon lắm." Trâu Dương đưa xiên nướng qua.
"Ờ." Phàn Quân đưa tay định lấy.
Trâu Dương khẽ lắc xiên tránh khỏi tay anh, rồi lại đưa tới trước mặt: "Cho anh nếm một miếng thôi, không đưa hết đâu, chỉ có một xiên này thôi."
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp, định đưa tay ngắt một miếng, lại ngập ngừng khi nhìn bàn tay mình.
"Cắn trực tiếp đi." Trâu Dương lắc lắc xiên thịt.
Phàn Quân nhìn hắn một cái, rồi há miệng cắn một miếng sụn, Trâu Dương rút xiên ra, tiếp tục ăn phần còn lại.
"Vừa nãy anh không nghe thấy tôi nói gì à?" Trâu Dương cắn thêm một miếng rồi hỏi lại.
"Không...... để ý," Phàn Quân nói, "cậu nói gì cơ."
"Gần thế này, dù để ý hay không cũng phải nghe được chứ?" Trâu Dương liếc nhìn tai phải anh.
Phàn Quân im lặng một lúc mới khẽ nói: "Mấy hôm trước vẫn ù tai."
"Ù tai?" Trâu Dương ngẩn ra, "giờ có còn không?"
"Hết rồi, chỉ hơi ù ù, nghỉ một đêm là ổn." Phàn Quân nói.
"Thế giờ anh nghe tôi nói hay là nhìn miệng tôi nói?" Trâu Dương nghiêng đầu, từ dưới vành mũ nhìn vào mắt anh.
"Nghe, chỉ là âm hơi ù thôi," Phàn Quân cười nhẹ, "tôi có đi khám rồi, thần kinh, áp lực lớn, nghỉ không đủ thì sẽ......"
"Ờ." Trâu Dương ừ một tiếng, rút điện thoại ra, cúi đầu bắt đầu tra cứu.
Thần kinh tính ù tai.
Phàn Quân liếc qua điện thoại hắn, thấy khi hắn mở thanh tìm kiếm, cả một loạt lịch sử đều là "trại giam XXX".
"Nếu cậu muốn biết thì giờ hỏi tôi cũng được." Phàn Quân nói.
"Biết cái gì?" Trâu Dương hỏi.
"Trại giam bla bla." Phàn Quân nói.
"...... Trời," Trâu Dương phì cười, quay đầu nhìn anh, "lúc anh ở trong đó tôi mới tra, giờ anh ra rồi, còn bla bla gì nữa."
Phàn Quân mỉm cười không nói, một lúc sau lại dặn: "Chuyện tôi ù tai, đừng nói với chú Lữ."
"Tại sao?" Trâu Dương hỏi.
"Ông ấy luôn thấy là do phát hiện quá muộn, lỡ mất thời gian chữa trị." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhìn anh, không nói gì.
"Tai tôi...... là trước khi bố tôi đi đã đánh, lúc đó đã nghe không rõ rồi, chú Lữ dì Lệ không biết...... sau này phát hiện tai có vấn đề thì chữa không được nữa." Phàn Quân cúi đầu nhìn xiên thịt trong tay.
Trâu Dương khẽ nhíu mày.
"Nếu biết tôi bị ù tai, ông ấy nhất định lại tự trách." Phàn Quân nói.
"Biết rồi," Trâu Dương nói, "tôi sẽ không nói."
"Cảm......"
"Im đi."
Ăn xong đồ nướng, Phàn Quân cảm thấy tai mình còn dễ chịu hơn lúc trước, có lẽ vì ăn ngon, hoặc vì tâm trạng dần dần được nâng lên.
Anh và Trâu Dương một trước một sau men theo bậc thềm lên vỉa hè.
"Gọi xe về nhé?" Trâu Dương đi sau hỏi một câu, giọng không cao.
Nhưng anh nghe thấy.
"Cậu đang thử tôi hả?" Phàn Quân hỏi, "lát nữa quét xe đạp mà về."
"Ừ." Trâu Dương khẽ đáp.
Lên đến vỉa hè, hai người mỗi người quét một chiếc xe. Khi Phàn Quân chuẩn bị leo lên, Trâu Dương ở bên cạnh lại gọi một tiếng: "Phàn Quân."
"Nghe thấy rồi." Phàn Quân quay đầu lại.
Trâu Dương ngồi trên xe, một chân chống đất, hơi nghiêng về phía anh.
Hắn giơ tay khẽ nâng vành mũ của anh lên, nhìn thẳng vào mắt anh: "Dù thế nào, rồi cũng sẽ dần dần tốt lên thôi."
"...Ừ." Phàn Quân nhìn hắn.
Cảm giác trong khoảnh khắc này thật khó để diễn tả, anh thậm chí còn không chắc câu nói của Trâu Dương cụ thể nhằm vào điều gì, nhưng toàn thân lại đột ngột như được một thứ ấm áp bao trùm.
Anh cứ thế đứng yên, nhìn Trâu Dương.
"Sao... thế?" Trâu Dương cũng nhìn lại anh.
"Không." Khi mở miệng, Phàn Quân mới nhận ra cổ họng mình lại khàn đi đôi chút.
"Tôi nói gì sai à?" Trâu Dương từ trên xe bước xuống.
"Không," Phàn Quân đáp, "tôi không biết... nên nói gì."
Trâu Dương ngẩn ra một lát rồi như chợt tỉnh, dang tay ôm lấy anh, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng anh: "Không cần nói gì cả."
Cơ thể Phàn Quân thoáng cứng đờ, sống lưng bỗng dựng thẳng.
Lần trước Trâu Dương ôm anh, đó là một cú ném vai tiêu chuẩn...
Còn kiểu ôm chặt chẽ, chân thật, mang lại cảm giác được xoa dịu mạnh mẽ thế này, từ sau khi dì Lệ mất, anh chưa từng được trải qua nữa.
Chưa kịp phản ứng gì thì Trâu Dương đã buông ra, lại vỗ nhẹ cánh tay anh: "Ổn rồi."
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.
"Đi thôi." Trâu Dương bước lên xe, chân giẫm xuống chỗ để bàn đạp.
Trượt hụt.
"Ừ." Phàn Quân cũng lên xe.
"Anh dẫn đường." Trâu Dương lại giẫm xuống bàn đạp.
Lại hụt.
"Cậu quét phải cái xe điện chung rồi." Phàn Quân nói.
"Hả?" Trâu Dương nhìn anh.
"Loại này dùng bàn đạp bằng chân." Phàn Quân nói.
Trâu Dương liếc xuống, bỗng như sực tỉnh: "À!"
Rồi vội vã vặn tay lái, lao về phía trước.
"Ngược chiều rồi!" Phàn Quân gọi với theo.
"Đệt." Trâu Dương khẽ chửi một tiếng, chống chân xuống đất, tại chỗ quay đầu xe.
Khi trở về quán cũ, mùi thơm cơm canh từ trong bếp đã lan ra tận ngoài cổng viện.
Chưa kịp bước vào, đám nhóc như Khỉ, Tôn Húc Lỗi đã ào ào từ trong chạy ra: "Anh Phàn——"
"Ê ê ê." Phàn Quân vội đáp lại.
Sợi xích trên người Tiểu Bạch cũng được tháo ra, lúc này nó phóng lại, chen ngang qua Khỉ, điên cuồng dụi vào chân vào người Phàn Quân, miệng rên ư ử làm nũng.
Sân viện náo loạn cả lên, thêm cả con chó, tuy Trâu Dương giờ đây đã không còn sợ Tiểu Bạch nữa, nhưng vẫn lánh vào bếp.
Mẹ và chú Lữ đang bận rộn, món ăn đã bày đầy bàn, trên bếp còn nồi mì đang sôi.
"Nhiều món thế." Trâu Dương nói.
"Đón gió mới về mà," Mẹ nói, "con đừng có đứng đó rảnh tay, làm chút việc đi."
"Thôi, khỏi cho thằng bé làm," Chú Lữ nói, "cũng xong cả rồi mà."
"Ở nhà thì coi như chẳng thấy việc gì," Mẹ bảo, "ra ngoài cũng..."
"Ở nhà đã chẳng làm, ra ngoài còn bắt nó làm gì nữa," Chú Lữ vừa nói vừa phẩy tay với Trâu Dương, "cháu cứ ra ngoài chơi đi, nấu xong sẽ gọi."
"Vầng." Trâu Dương quay người ra khỏi bếp.
Giọng mẹ vọng theo: "Anh cứ thế, việc tốt đều để anh giành hết."
"Anh vừa làm người tốt, cũng vừa làm việc," Chú Lữ đáp, "cần gì thằng bé động tay, mà thằng bé cũng chẳng biết làm..."
"Không biết làm thì mới cần học." Mẹ nói.
"Nhưng đâu phải học lúc này." Chú Lữ nói.
"Thế thì anh..."
"Thôi nào thôi nào, để anh vớt mì..."
Trâu Dương đứng ở cửa bếp, nhìn Phàn Quân đang chơi ném bóng với Tiểu Bạch.
Tiếng cãi cọ trong bếp vừa quen thuộc vừa xa lạ, trong lòng hắn thoáng có chút cảm khái.
Trước kia bố mẹ hắn cũng từng cãi nhau vì mấy chuyện thế này, nhưng trọng tâm khác hẳn: bố hắn chẳng bao giờ bênh, cũng chẳng khéo lái câu chuyện đi, chỉ thấy mẹ hắn lải nhải thì thấy phiền thôi.
Khác biệt ấy, người trong cuộc mới cảm nhận rõ rệt nhất.
Khiến Trâu Dương nghe xong thấy một nỗi ngổn ngang khó tả.
Bên cạnh bỗng vang tiếng thở phì phò của Tiểu Bạch, tiếp theo là một tiếng huýt sáo của Phàn Quân.
Trâu Dương lúc này mới phát hiện Tiểu Bạch ngậm bóng, đầy mong đợi đứng cạnh hắn.
"Này." Hắn giật mình, lùi sát vào tường.
"Tiểu Bạch!" Phàn Quân gọi.
Nhưng Tiểu Bạch vẫn nhìn hắn, vừa sốt ruột giậm chân, vừa nghe lời Phàn Quân mà chậm chậm lùi về sau, ánh mắt tha thiết van nài.
"Mày..." Trâu Dương nhìn Tiểu Bạch.
"Bạch! Lại đây!" Phàn Quân lại quát.
"Đừng gọi nữa," Trâu Dương giơ tay ra hiệu bảo anh im lặng, "tôi..."
Cái tay vừa đưa ra, Phàn Quân im, mà Tiểu Bạch lập tức ngồi ngay ngắn xuống.
"...Đây là động tác ra hiệu ngồi à?" Trâu Dương kinh ngạc nhìn Phàn Quân.
"Ừ." Phàn Quân cười, "bậc thầy huấn luyện chó đấy."
"Đờ mờ." Trâu Dương cũng cười, nghiến răng thử đưa tay về phía Tiểu Bạch, "bóng... đưa tao nào."
Tai Tiểu Bạch lập tức giật lên, chạy lại, cẩn thận đặt quả bóng trong tay hắn.
"Trời ạ." Trâu Dương nhíu chặt mày, "ướt nhẹp."
"Toàn nước dãi nó đấy." Phàn Quân nói.
"Tiểu Bạch, đi!" Trâu Dương vội ném bóng về phía cuối sân.
Tiểu Bạch vui sướng kêu một tiếng, lao vút theo quả bóng.
Hôm nay võ quán cũ thật náo nhiệt, vì một bàn đầy món ăn thế này, bọn trẻ chẳng đứa nào chịu về nhà, chen chúc quanh bàn ăn, Đại Đầu Ngư và Lão Tứ cũng đến, cả Thiết Bang và Đàm Như, thêm hai học viên trẻ vừa tập xong chưa kịp rời đi...
Lữ Trạch thường ngày toàn ôm bát ngồi ở đầu bàn xa nhất, lúc này cũng bị lôi chen vào đám đông.
Không ai đặc biệt gặng hỏi chuyện của Phàn Quân, dù sao có đồ ăn thì quây quần cùng ăn thôi.
Lúc Trâu Dương ngồi xuống bàn, thậm chí còn có cảm giác như đang ăn Tết.
Nói thật, Tết ở nhà hắn cũng chưa từng náo nhiệt đến vậy.
Vì trước đó đã ăn một vòng cùng Phàn Quân, nên giờ hắn không cần tranh giành nữa, Phàn Quân thậm chí còn rảnh tay cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
"Trâu Dương," Anh vừa lướt điện thoại vừa ghé đầu khẽ hỏi, "cái ảnh đại diện của cậu, là cậu tự vẽ sao?"
"Ừm." Trâu Dương gật đầu, "sao vậy?"
"Cậu biết vẽ hả?" Phàn Quân hỏi.
"Anh muốn vẽ gì?" Trâu Dương nhấp một ngụm nước.
"Vẽ cho tôi một cái ảnh đại diện được không?" Phàn Quân lại cúi đầu nhìn thoáng qua avatar của hắn.
"Là Nhai Tí sao?" Trâu Dương mỉm cười.
"Cậu nhìn ra đó là Nhai Tí à?" Phàn Quân hỏi.
"Nếu không thì là gì," Trâu Dương nói, "thân chó đầu rồng, miệng ngậm bảo kiếm, trừng mắt giận dữ..."
Phàn Quân nhìn hắn, không nói.
"Thông thường người ta khắc nó ở chuôi gươm, nên nó luôn ngậm kiếm," Trâu Dương vừa nói vừa làm động tác rút gươm, "người phương tây Bạch Đế kinh hãi, quỷ mẫu mùa thu gào khóc ngoài đồng..."
Phàn Quân vẫn im lặng.
"...Sao thế?" Trâu Dương hỏi.
"Không." Phàn Quân khẽ cười.
"Có phải thấy hơi ngưỡng mộ tôi không?" Trâu Dương lại hỏi.
"Ừ." Phàn Quân mỉm cười gật đầu.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 28
10.0/10 từ 32 lượt.
