Hời Hợt - Vu Triết

Chương 22


Phàn Quân cũng không biết Trâu Dương thật sự hiểu hay chỉ giả vờ hiểu, nhưng dù sao hắn vừa ngồi xuống, lại đẩy gọng kính, trông rất có khí thế, dáng dấp cũng phải là sinh viên luật trở lên.


Có điều Trâu Dương chỉ liếc qua một cái rồi ngẩng đầu nhìn sang phía ông chủ nhà, chú Lưu.


"Đây cũng đâu phải hợp đồng ký với ông đâu," Trâu Dương gõ ngón tay lên bản hợp đồng, "đây là hợp đồng chuyển nhượng mà Lữ... ông chủ ký với thương hộ trước kia, thương hộ trước là ký trực tiếp với trung tâm thương mại, ông muốn tranh chấp thì cũng nên tìm trung tâm thương mại chứ?"


Phàn Quân liếc nhìn chú Lưu một cái.


Anh chưa từng xem hợp đồng, cũng không rõ địa điểm võ quán này rốt cuộc được thuê thế nào.


Lữ Trạch chưa từng nói qua với anh việc có mâu thuẫn gì với chủ nhà, dù sao võ quán mới này cũng là Lữ Trạch dựng lên, thật ra anh chỉ là làm công ở đây, Lữ Trạch mới là ông chủ thực sự.


"Cửa hàng này của tôi là ký hợp đồng với trung tâm thương mại, chuyện chuyển nhượng qua tay giữa chừng tôi không quản," Chú Lưu châm một điếu thuốc, "nhưng hợp đồng hết hạn vào tháng Tám, hai tháng trước tôi đã nói với Lữ Trạch rồi, tôi không gia hạn với trung tâm nữa, coi như là báo trước nửa năm, thế cũng đủ nghĩa khí rồi chứ?"


Trâu Dương không nói, chỉ giơ tay ra hiệu cho chú Lưu đừng nói tiếp.


Sau đó hắn cúi đầu nhanh chóng lật đến phần thời hạn thuê trong hợp đồng.


Đám Lưu Văn Thuỵ cũng chen vào xem chung.


"Hợp đồng với trung tâm thương mại ghi hạn đến tháng mười hai, ký từng năm một..." Trâu Dương nhẹ nhàng gõ hai cái lên gọng kính, "vậy ý chú là thế nào đây?"


Từ "ông" sang "chú", Trâu Dương chuyển đổi rất trơn tru.


Tuy dùng kính ngữ nhưng thái độ thì vẫn thế, lạnh nhạt xen chút ngạo mạn.


Phàn Quân không ghé vào xem hợp đồng, chỉ dựa vào tủ lạnh nhìn Trâu Dương trước mắt mà anh chưa từng thấy qua dáng vẻ này bao giờ, là được rèn luyện từ chỗ bố hắn sao?


Ở cạnh chị San, Trâu Dương chưa bao giờ có dáng điệu như vậy.


"Vậy thì phải bàn với Lữ Trạch," Chú Lưu vung tay, "nói với cậu cũng vô ích."


"Được thôi," Trâu Dương đặt hợp đồng xuống, ngả người ra sau ghế, vốn dĩ hắn cũng không ngờ hợp đồng lại như thế, cũng chẳng biết nói tiếp thế nào, "chú cứ chờ đi."


"Tôi chờ cái gì?" Chú Lưu đập mạnh chai nước xuống bàn.


"Chờ Lữ Trạch chứ còn gì," Trâu Dương nói, "anh ta vào thành phố rồi."


Cú đập hụt khiến chú Lưu thoáng chốc có phần lúng túng, ông ta lại cầm chai nước chỉ thẳng vào Phàn Quân: "Cậu gọi điện bảo anh ta về ngay đi."


"Đã gọi rồi, anh ta không nghe," Phàn Quân nói, "chắc là bận."


Chú Lưu cười khẩy: "Thế giờ xử lý việc kiểu này thế nào?"


"Chú Lưu," Phàn Quân nói, "cho dù theo hợp đồng giữa chú với trung tâm thương mại, thì hiện giờ cũng chưa hết hạn mà."


Đúng vậy.


Câu nói này của Phàn Quân khiến Trâu Dương cũng nhận ra.


Hắn nhướn mày: "Chú Lưu có ý kiến về tiền thuê à?"


Chú Lưu không nói, chỉ trao đổi ánh mắt với người bên cạnh, rồi trầm mặc vài giây mới thốt ra: "Tôi cũng là nghĩ cho các cậu thôi."


"Cảm ơn chú." Trâu Dương nói.


"Các cậu nghĩ xem, chẳng phải là do bị bên thương hộ trước và trung tâm thương mại kia cùng nhau hại sao?" Chú Lưu nói.


Trâu Dương im lặng, không biểu lộ gì, chỉ nhìn ông ta.


Chú Lưu đợi hai giây, thấy hắn không đáp, đành nói tiếp: "Tôi đây làm người tốt một lần, cũng coi như đỡ thêm phiền phức."


Nói xong, ông ta lại dừng lại, chờ phản ứng của Trâu Dương.


Nhưng Trâu Dương vẫn không có phản ứng.


Chú Lưu hơi khó chịu, nhưng đã mở lời rồi thì không thể dừng giữa chừng, đành tiếp tục: "Các cậu muốn thuê tiếp cũng không vấn đề gì..."


Nhưng lần này lại bị Trâu Dương cắt ngang: "Cảm ơn chú Lưu, vậy rốt cuộc chú với ông chủ Lữ vướng mắc ở chỗ nào?"


"...Tiền thuê." Chú Lưu cau mày, mặt đầy vẻ chán ghét, "cậu ta vẫn muốn tiếp tục nộp cho trung tâm theo hợp đồng."



"Thật ra chú Lưu, theo pháp luật thì yêu cầu thực hiện hợp đồng tiếp cũng đâu có vấn đề." Lý Tri Việt chen vào một câu.


Trâu Dương vẫn không nói gì.


Ở ngay trước mặt thế này, hắn không tiện lấy điện thoại tra cứu, cũng chẳng biết lời Lý Tri Việt nói có đúng không, nhưng nghe cậu ta nói thì cũng rất chắc chắn.


Hoặc là đúng thật như vậy, hoặc là cậu ta nắm chắc rằng đối phương cũng không biết rõ.


"Thế thì cứ theo hợp đồng mà làm!" Chú Lưu nâng giọng, "theo hợp đồng mà làm! Tôi xem các cậu làm được đến đâu!"


"Chú Lưu," Giọng Phàn Quân bình tĩnh, "nếu không theo hợp đồng, ý chú là thế nào?"


Chú Lưu hừ một tiếng, không trả lời.


Trâu Dương cũng không lên tiếng, chỉ cúi đầu xem tiếp nội dung hợp đồng, nếu chỉ là đổi chỗ nộp tiền thuê thì đâu đến mức này, việc Lữ Trạch không chịu thuê trực tiếp với chú Lưu, rất có khả năng là vì tiền thuê khác nhau, chú Lưu muốn tăng giá.


Phàn Quân bên cạnh chắc cũng nghĩ đến điều này, liền hỏi thẳng: "Nếu nộp tiền cho chú, thì giữ nguyên mức cũ hay sẽ thay đổi?"


"Giữ nguyên thì tôi lỗ chết mất!" Chú Lưu bực bội nói.


Quả nhiên.


Lúc này Trâu Dương cũng tìm được chỗ ghi tiền thuê: 30 đồng một mét vuông mỗi tháng.


Hắn hoàn toàn không biết mức này là hợp lý hay không, cũng không biết một trung tâm thương mại trông sắp đóng cửa thì tiền thuê nên bao nhiêu...


Nhưng Lưu Văn Thuỵ bỗng cảm thán: "Giờ đã ba mươi rồi đó chú, còn muốn tăng nữa hả?"


Đắt sao?


Không chắc chắn.


Lưu Văn Thuỵ vốn là kiểu miệng nói chẳng kiêng dè.


"Cái này mà còn đắt cái gì!" Chú Lưu tức giận, "các cậu hiểu gì chứ? Đây là giá bao trọn rồi đấy! Nếu không phải cái trung tâm thương mại này..."


"Xem ra chú Lưu cũng rõ mà," Phàn Quân chặn ngang lời ông ta, "trung tâm thương mại này quả thực khó làm ăn."


"Hừ," Người đi cùng chú Lưu cười lạnh một tiếng, "lúc đầu đâu có ai ép các cậu thuê ở đây?"


"Thế này đi," Trâu Dương nói, "chú Lưu, chuyện này chúng tôi đã nắm được, cụ thể còn phải bàn lại với ông chủ Lữ."


"Cậu không làm chủ được à? Không làm chủ được thì nói lắm làm gì? Cậu không làm chủ được thì tôi nói với cậu có ích gì..." Chú Lưu nổi nóng.


"Nguyên nhân chú phải nói với tôi ở đây, là vì chú không nói xuôi được với Lữ Trạch chứ còn gì." Trâu Dương khoanh tay ngả vào ghế.


Câu nói này khiến sắc mặt chú Lưu còn khó coi hơn lúc nãy.


Lý Tri Việt vội vàng xoa dịu: "Chú chắc cũng không muốn tốn công tốn sức đi tìm khách thuê mới, mà cái trung tâm thương mại giờ thế này, còn không biết để trống bao lâu, trống một ngày là lỗ một ngày, cách tốt nhất tất nhiên là giữ nguyên người thuê."


"Chuyện gì cũng phải thương lượng chứ," Trương Truyền Long có lẽ giờ mới hiểu rõ, bắt đầu phụ họa, "chúng tôi cũng vừa mới biết chuyện này mà."


"Rốt cuộc các cậu có mấy ông chủ thế?" Đối phương không nhịn được hỏi.


"Một thôi," Lưu Văn Thuỵ khoát tay chỉ quanh một vòng, "bọn tôi là cổ đông."


Chú Lưu sững người, một lúc lâu chưa nói được lời nào.


Cuối cùng ngoài việc biết thêm võ quán này có năm cổ đông, ông ta cùng đám người chẳng thu được gì, chỉ để lại một câu "các cậu bàn bạc nhanh đi", rồi dẫn người bỏ đi.


"Ôi giời," Trương Truyền Long thở phào, "tao còn tưởng phải đánh nhau cơ đấy."


"Sao được," Lý Tri Việt nói, "dẫn theo nhiều người như thế, chẳng qua là sợ huấn luyện viên võ quán đánh bọn họ thôi."


"Lữ Trạch mà biết chúng ta thành cổ đông, chắc lại phải đánh nhau với Trâu Dương nhỉ?" Lưu Văn Thuỵ nói.


"Tao bỏ tiền mua khóa học rồi, sao mà không phải là cổ đông," Trâu Dương nói, "tiền tụi mày cũng nhanh chóng ting ting đi."


"Có lý có chứng." Lý Tri Việt nói.


"Chuyện này anh không biết sao?" Trâu Dương quay sang hỏi Phàn Quân.


"Không biết." Phàn Quân đáp.



"Chú Lữ cũng không biết?" Trâu Dương lại hỏi.


"Chắc là thế," Phàn Quân cau mày, "nếu biết, chú ấy đã nói với tôi rồi."


"Lữ Trạch nghĩ cái gì vậy," Trâu Dương có phần bất lực, "chuyện lớn thế này, chẳng nói cũng chẳng giải quyết."


Không rõ.


Phàn Quân lấy điện thoại ra nhìn một cái, ngẫm xem có nên gọi cho Lữ Trạch hỏi không.


Anh không biết Lữ Trạch nghĩ thế nào, rất nhiều lúc Lữ Trạch còn ít nói hơn cả anh, cũng không thân thiết tâm sự với anh...


Võ quán mới là do Lữ Trạch kiên quyết muốn mở, giờ lại thành ra thế này, hoặc là tăng tiền thuê, hoặc là dọn đi, còn phải dây dưa với trung tâm thương mại, tiền chưa kiếm được, rắc rối đã chất đống.


Có lẽ chính Lữ Trạch cũng không biết mở lời thế nào.


"Đi ăn thôi." Trâu Dương vỗ tay một cái.


Phàn Quân đang hơi ngẩn người thì bị cái vỗ tay của hắn kéo về thực tại.


"Ừ." Anh đi sang khu tập luyện xem thử.


Lúc này Đàm Như đang hâm nóng cơm trưa ăn, hôm nay lịch dạy của cô khá dày, khoảng nửa tiếng nữa lại có tiết học.


"Các cậu đi ăn đi." Cô phất tay.


"Cô muốn uống gì không?" Phàn Quân hỏi, "lúc về tôi mua mang cho."


"Không cần, tiết sau cô bé kia chắc sẽ mang cà phê tới cho tôi." Đàm Như nói.


Trâu Dương muốn ăn cá, Phàn Quân liền dẫn cả nhóm tới quán mà trước đó hắn và anh từng ăn.


"Đụ mẹ," Lý Tri Việt nhìn điện thoại, "đây chẳng phải là cái quán cũ lần trước tao nói sao, cái lần chúng ta chưa kịp ăn ấy."


"Chưa kịp ăn?" Phàn Quân hỏi.


"Trâu Dương đánh người ta ở con phố phía trước, nên không qua được." Lưu Văn Thụy nói.


Phàn Quân hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn Trâu Dương.


"Sao?" Trâu Dương cúi đầu vừa đi vừa lau kính, "anh tưởng tôi chỉ đánh quán quân chắc? Thật ra tôi gặp ai cũng đánh hết."


Phàn Quân bật cười.


Đợi Lưu Văn Thụy và mấy người đi lên phía trước rồi, anh mới thấp giọng hỏi Trâu Dương: "Chuyện này xảy ra lúc nào thế?"


"Thì... lần đầu đến đây." Trâu Dương đáp.


Nghĩ lại cũng thật kỳ lạ, hôm đó rời Nam Châu Bình, cho dù hắn không nghĩ sẽ không bao giờ quay lại, thì cũng không thể ngờ chỉ mới chưa bao lâu, hắn đã thường xuyên xuất hiện ở cái nơi nát này.


Thậm chí còn có một quán ruột để dẫn bạn bè tới ăn.


Buổi trưa người không đông lắm, họ ngồi xuống một bàn lớn cạnh cửa sổ.


"Quán này chắc cũng lâu năm rồi nhỉ." Lưu Văn Thụy nhìn quanh.


"Ừ, hơn chục năm rồi, hồi tôi còn nhỏ đã có rồi." Phàn Quân gật đầu.


"Anh sống ở đây từ nhỏ à?" Lý Tri Việt hỏi.


"...Không." Phàn Quân đáp.


"Ồ," Lý Tri Việt không hỏi thêm, "thế anh ở đây cũng hơn chục năm rồi."


"Ừ." Phàn Quân đáp.


"Lâu thật." Trương Truyền Long cảm thán.


"Có gì mà lâu?" Lý Tri Việt nhìn cậu ta, "đa số mọi người đều thế cả mà? Nhà tao ở khu tập thể kia cũng ở hơn chục năm rồi."


Trương Truyền Long sững ra, nghĩ một chút: "Đụ má, đúng là... nhưng mày nói vậy nghe lại thấy kinh ngạc đó."


"Thế thì tao với Trâu Dương quen biết nhau cũng chục năm rồi," Lưu Văn Thụy nói, "thế có kinh ngạc không?"



"Không kinh ngạc," Trâu Dương đáp, "chỉ thấy phiền thôi."


Phàn Quân mỉm cười nghe họ trò chuyện.


Hơn chục năm rồi.


Anh đã ở đây hơn chục năm rồi.


Chưa từng rời đi, cũng chưa từng nghĩ sẽ rời đi.


Chỉ co mình ở đây, chờ đợi nhát dao không biết bao giờ sẽ đâm tới.


Tất cả thời gian vì sự chờ đợi không thấy điểm dừng đó mà trở nên mơ hồ, anh dường như đã cách xa quãng thời gian ấy rất lâu, nhưng quay đầu lại thì phát hiện nó vẫn còn ngay đó.


Tiếng nhạc chuông điện thoại hùng hồn của Trâu Dương cắt ngang những suy nghĩ hỗn loạn của anh.


Lúc thò tay lấy điện thoại trong túi, chân mày hắn đã nhíu chặt.


"Bố mày à?" Lưu Văn Thụy đúng là bạn thân, lập tức phản ứng.


"Ừ," Trâu Dương liếc quanh, đứng dậy bước nhanh ra cửa, "tao nghe máy cái đã."


Mỗi đầu tháng, Trâu Dương đều đi thăm bố, nhưng đầu tháng này trùng kỳ nghỉ dài, hắn liền "biết điều" không quấy rầy.


Không ngờ lần này lại bị bố gọi ngược lại.


Hoàn toàn không kịp chuẩn bị, tâm trạng hắn cũng trầm hẳn.


Ra khỏi quán, xung quanh yên ắng hơn chút, hắn bắt máy: "Bố?"


"Tiểu Dương à," Giọng bố hắn vang lên, "ra ngoài du lịch rồi hả con?"


"Không ạ," Trâu Dương đáp, "ở nhà nghỉ hai hôm, hôm nay mới ra ngoài đi chơi ạ."


"Ồ..." Bố hắn cười khẽ, "sao con không qua đây?"


"Con sợ bố... dù sao cũng đang nghỉ lễ mà," Trâu Dương ngập ngừng, "con nghĩ chờ hết kỳ nghỉ rồi mới tới."


"Không sao đâu," Bố hắn nói, "hay là... bố con mình chiều nay gặp nhau nhé?"


"Có tiện không ạ?" Câu này Trâu Dương hỏi rất chân thành, hắn thật sự không muốn chiều nay phải đi.


Trước đây tới cũng chẳng đến mức phản cảm thế này, dù gì chỉ cần làm bộ làm tịch chịu đựng một hai tiếng là xong, nhưng hôm nay tâm trạng hắn khá tốt, lại càng thấy khó chịu.


"Có gì mà không tiện, bố gặp con trai bố thì có gì bất tiện." Bố hắn nói.


"Vâng." Trâu Dương đáp một tiếng.


Nghe giọng điệu khác với bình thường của bố, tám phần là bên đó không thuận lợi, cần gặp đứa con hiếu thảo này để xả bớt.


Phàn Quân nhìn Trâu Dương bước từ cửa quán vào.


Trông không mấy vui vẻ, mày nhíu chặt, điện thoại trong tay xoay đi xoay lại, toát ra sự bực bội.


Hắn ngồi xuống mới thở dài một hơi.


"Sao thế? Gọi mày đi thử vai à?" Lưu Văn Thụy hỏi.


"Ừ, chiều nay." Trâu Dương cúi đầu nói xong, quăng điện thoại lên bàn, ngẩng đầu thì nét khó chịu trên mặt đã biến mất, "ăn cơm thôi!"


Phàn Quân hơi kinh ngạc trước tốc độ đổi sắc mặt của hắn.


Ăn xong, Trâu Dương không đi cùng nhóm Lưu Văn Thụy nữa, mấy người kia còn tính đi dạo chơi vớ vẩn.


"Về võ quán à?" Phàn Quân hỏi.


"Chiều nay anh còn tiết không?" Trâu Dương nhìn anh.


"Bốn giờ mới có." Phàn Quân đáp.


"Qua chỗ anh nằm một lúc." Trâu Dương nói.


"Được." Phàn Quân gật đầu.



Vào nhà, Trâu Dương rất quen thuộc đá giày vào gầm kệ, đi tới trước sofa là định ngả xuống.


Phàn Quân nhanh mắt liếc sofa một cái, ngay lúc thân người hắn bắt đầu nghiêng liền túm chặt lấy cánh tay: "Mèo."


"Cái đụ." Trâu Dương giật mình cứng người, ngoái lại nhìn, "đâu?"


Đầu trắng của Đại Hắc từ dưới chiếc đệm điện ló ra, vừa vươn vai vừa ngáp dài.


Phàn Quân buông cánh tay hắn ra.


"Anh nhìn thấy thế nào vậy?" Trâu Dương hỏi.


"Chỗ đó phồng lên, nó hay chui vào." Phàn Quân nói.


"Ồ..." Trâu Dương ừ một tiếng, lại ngả người xuống sofa, "ôi... sofa này của anh êm thật."


Phàn Quân đi tới mở tủ lạnh lấy nước: "Uống gì không?"


"Cà phê." Trâu Dương nhắm mắt nằm trên sofa.


Phàn Quân lấy một chai latte, khẽ chạm vào tay hắn.


Trâu Dương mở mắt liếc nhìn: "Anh có thật à?"


"Ừ." Phàn Quân cười.


"Tôi phải tỉnh táo chút," Trâu Dương ngồi dậy, uống hai ngụm, "gặp bố tôi một tiếng còn khó chịu hơn cả tuần thi."


"Hay cậu ngủ một lúc đi." Phàn Quân nói.


"Tôi cũng đang tính vậy," Trâu Dương rút điện thoại ra nhìn, "anh có ngủ không? Nếu anh không ngủ thì ba giờ gọi tôi, nếu ngủ thì tôi sẽ..."


"Tôi gọi cậu." Phàn Quân nói.


"Cảm ơn." Trâu Dương tháo kính ném lên bàn nhỏ bên cạnh, nhắm mắt lại.


"Không..." Phàn Quân mới nói được nửa câu thì đã bị hắn ngắt lời.


"Im đi." Trâu Dương nói.


"Nhưng tôi thật sự muốn cảm ơn cậu," Phàn Quân nói, "vừa nãy..."


"Để quán quân tới dập đầu cảm ơn tôi đi." Trâu Dương đáp.


"Được." Phàn Quân cười, tựa vào túi hạt đậu bên sofa, đeo tai nghe.


"Phàn Quân." Trâu Dương gọi anh.


"Ừ?" Phàn Quân đáp.


"Bên Lữ quán quân nếu thương lượng không xong, võ quán mới kia... sẽ ảnh hưởng tới các anh không?" Trâu Dương nhắm mắt hỏi.


"Đa phần tiền là của anh ta, chú Lữ cũng góp chút, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng, nhưng cũng không lớn lắm, vốn dĩ trước giờ chỉ có võ quán cũ, trở lại như cũ thôi." Phàn Quân nói.


"Quán quân giỏi tiết kiệm ghê." Trâu Dương nói.


"Đúng vậy." Phàn Quân gật đầu.


"Nhắc mới nhớ, hôm nọ tôi định hỏi anh," Trâu Dương mở mắt, quay đầu nhìn anh, "sao anh không đeo máy trợ thính nữa, chắc cũng tiết kiệm được không ít rồi chứ?"


"Quen rồi, không có cũng được." Phàn Quân nói.


"Để dành tiền mua nhà à?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ." Phàn Quân cười nhẹ.


"Không tin." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân không nói gì.


Trâu Dương cũng im lặng, không rõ là đang chờ anh trả lời hay chỉ ngẩn ra, nhưng chưa được bao lâu, hắn đã khép mắt lại.


Chờ chắc chắn Trâu Dương đã từ từ ngủ thiếp đi, Phàn Quân mới đeo tai nghe lên.


Tiết kiệm tiền là thật, nhưng để dành làm gì... thì ai mà biết, chỉ cảm thấy một ngày nào đó sẽ dùng đến.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 22
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...