Hời Hợt - Vu Triết

Chương 16


Đu quay dây trông như một bộ khung xương khổng lồ của chiếc ô đã tháo mất vải, không ngừng mở ra khép lại hướng lên không trung.


Bằng mắt thường mà nhìn, độ k*ch th*ch rõ ràng thấp hơn tàu lượn siêu tốc rất nhiều.


Dù sao thì đu quay cũng chỉ là đu quay, có xoay mấy vòng thì nó vẫn là cái đu quay mà thôi.


Phàn Quân ngồi trên băng ghế, cúi xuống đất nôn khan hai lần, thật sự không ngờ, cái trò này suýt nữa đã khiến anh nôn ra.


Trâu Dương đứng trước mặt anh, đưa qua một chai nước đã vặn sẵn nắp.


Anh nhận lấy, ngửa đầu tu mấy ngụm mới cảm thấy dễ chịu hơn.


"Sao anh lại say cái này thế?" Trâu Dương hỏi.


"Không biết, lúc rơi xuống tôi thấy buồn nôn." Phàn Quân nói.


"Thế chắc anh không chơi được tàu hải tặc đâu," Trâu Dương nói, "cái đó ngay cả tôi chơi cũng có lúc thấy hơi buồn nôn."


Phàn Quân không nhịn được ngẩng lên nhìn hắn một cái: "Vậy mà vẫn cứ chơi?"


"k*ch th*ch mà," Trâu Dương nói, "hơn nữa tôi cũng chưa nôn bao giờ."


Phàn Quân giơ ngón cái với hắn.


Thật ra nói Trâu Dương b**n th** thì đám Lưu Văn Thụy kia cũng chẳng kém bao nhiêu, tàu hải tặc bọn họ tuy không ngồi đầu thuyền, nhưng chơi thì vẫn phải chơi.


Phàn Quân từ chối lời mời, ngồi ở cửa một quán kem gần đó chờ bọn họ.


Quả nhiên Trâu Dương vẫn ngồi đầu thuyền. Một con thuyền nhiều người như vậy, cơ bản đa số đều ngồi ở giữa, hai đầu thì vắng, đầu thuyền chỉ có một mình hắn.


Phàn Quân tựa vào ghế, khẽ đẩy vành mũ lên một chút, nhìn chiếc tàu hải tặc dưới tán mũ đang đung đưa ngày càng dữ dội.


Âm thanh xung quanh vẫn ồn ào như cũ, có người vừa nói vừa cười, có người quát tháo, có trẻ con khóc, cũng có đứa la hét chạy nhảy... cái ồn ào này hoàn toàn khác với Nam Châu Bình, anh vẫn chưa quen được.


Sự hỗn loạn mang theo chút cảm giác choáng váng.


Bên kia con tàu vẫn đang đung đưa, vành mũ che mất phần lớn tầm nhìn, chỉ còn lại hình ảnh chiếc tàu hải tặc lặp đi lặp lại trong chuyển động cơ học, như mang theo hiệu ứng thôi miên.


Ánh mắt của Phàn Quân dõi theo nhịp đi của con tàu bắt đầu trở nên mơ hồ.


Con tàu dần dần biến thành một mảng bóng đen.


Một bóng đen bị hai sợi dây kéo, lắc lư qua lại.


Bầu không khí bỗng trở nên có chút khác lạ.


Cảm giác bất an đầu tiên từ sâu trong tim dần xuất hiện.


Phàn Quân thấy khó thở.


Ngay sau đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ đột ngột len ra từ một góc ký ức nào đó, chẳng hề có điềm báo.


Anh không thể động đậy.


Thậm chí cũng không thể rời tầm mắt vẫn đang dán chặt vào bóng đen kia.


Khi từng luồng lạnh lẽo buốt giá từ đầu ngón tay chậm rãi lan đến lòng bàn tay, anh mới bất chợt nhấc bàn tay đặt trên ghế đá lên, dạ dày quặn thắt dữ dội.


"Cái đụ má," Lưu Văn Thụy ôm bụng, nhăn mày, "tao phải đi vệ sinh."


"Sợ quá mắc tè hả?" Lý Tri Việt hỏi.


"Muốn gặp chị huệ, mắc ói." Lưu Văn Thụy nói.


"Trâu Dương ngồi đầu thuyền lắc lư nãy giờ mà còn chưa mắc ói kìa." Trương Truyền Long tỏ vẻ khinh thường.


"Ai bì nổi với nó, nếu không phải vì người ta không cho đứng trên cái chóp nhọn đầu thuyền, mày xem thử nó có không leo lên đó không," Lưu Văn Thụy liếc Trâu Dương một cái, "mày cứ nhìn cái gì thế?"


Trâu Dương nãy giờ cứ nhìn đông ngó tây, cũng chẳng nghe bọn họ nói gì, bèn hỏi một câu: "Phàn Quân đâu?"



Phàn Quân không còn ở chỗ quán kem trước đó nữa, xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng.


"Chắc đi vệ sinh rồi," Lý Tri Việt nói, "đợi một lát đi."


"Tao cũng phải đi nôn cái đã." Lưu Văn Thụy quay đầu chạy về phía nhà vệ sinh.


"Ăn kem không?" Trương Truyền Long hỏi.


"Ăn chứ," Lý Tri Việt khoác tay lên vai Trâu Dương, "tao bao."


Trâu Dương đi theo hai người họ về phía quán kem, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chút lo lắng.


Tuy trong tình huống này thì tám, chín phần mười là đi vệ sinh thật, hơn nữa một người còn lớn hơn hắn bốn tuổi, ở công viên giải trí nếu không phải đang quay phim kinh dị thì khó mà xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.


Nhưng trạng thái của Phàn Quân lúc trước thật sự không mấy ổn.


Người là hắn gọi ra ngoài, gặp phải chị gái kia cũng là vì hắn muốn đi mua đồ ăn vặt...


Nếu thật sự có chuyện gì...


"Ăn vị gì?" Bàn tay đặt trên vai hắn của Lý Tri Việt búng một cái vào mặt hắn.


"Cút đi," Trâu Dương gạt tay ra, "socola với dâu, hai vị."


"Vừa hay, anh Phàn ăn gì?" Lý Tri Việt ghé sát tai hắn hét một tiếng.


Trâu Dương vội vàng quay đầu, thấy Phàn Quân đang từ hướng nhà vệ sinh đi tới.


"Dâu." Phàn Quân nói.


Trâu Dương khẽ thở phào.


"Có muốn thêm vị khác không?" Lý Tri Việt hỏi.


Phàn Quân đi đến đứng cạnh hắn, nhìn hàng loạt cốc kem bày trước mặt: "Vậy... trà xanh đi."


"Đi vệ sinh à?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Hắn không nói thêm gì nữa.


Khi Phàn Quân đi tới, sắc mặt anh vốn đã không được tốt, có chút tái nhợt.


Đến khi Trâu Dương đưa kem cho, anh đã đỡ hơn nhiều, nhưng sắc hồng trên môi vẫn chưa hoàn toàn trở lại.


Nhân lúc mấy kẻ kia còn đang khổ sở chọn vị kem, hắn dùng cánh tay huých anh ra chỗ khác một chút.


"Không sao chứ?" Trâu Dương hỏi, "sắc mặt anh hơi tệ."


"Tôi vừa mới... nôn." Phàn Quân nói.


Hắn sững người: "Anh mới nôn? Nhìn tàu hải tặc thôi mà cũng nôn?"


"Ừ." Phàn Quân gật đầu, múc một muỗng kem.


"...Anh hơi kỳ dị đấy." Trâu Dương nói.


Phàn Quân khẽ cười.


"Đỡ hơn chưa?" Trâu Dương hỏi, "còn chơi tiếp được không?"


"Được," Phàn Quân liếc hắn một cái, "chơi gì tiếp?"


Có lẽ nghĩ đến việc anh vừa nhìn tàu hải tặc đã nôn, nên kế tiếp, giữa trò "đu quay cực đại" và "tàu nhỏ" ở xa hơn, Trâu Dương chọn tàu nhỏ.


Phàn Quân xem phần giới thiệu về tàu nhỏ, rất hiền, hình ảnh ngồi trên tàu toàn là trẻ con, đi một vòng, e rằng Trâu Dương sẽ ngủ luôn.


"Đu quay cực đại đi." Anh nói.


"Đu quay cực đại?" Hắn ngẩn ra, "anh mà nôn thì mấy đứa xung quanh hưởng chung đã luôn."



[*] Nguyên văn ": thành ngữ, nghĩa gốc là ân huệ ban xuống đều khắp, nôm na ý là nôn thì tất cả mọi người xung quanh đều hứng đủ


"...Tôi không sao nữa rồi." Anh nói.


"Được thôi," Trâu Dương nhìn anh một cái, lại quay sang hỏi Lưu Văn Thụy, "còn mắc ói không? Đu quay cực đại nhé?"


"Chị huệ móc sạch rồi," Lưu Văn Thụy vỗ bụng, "giờ tao có thể ăn sạch cả đám người trên đó luôn."


"Thế đi," Trâu Dương nhét điện thoại vào túi, "ăn người thôi."


Mọi người ngồi thành một vòng, mặt hướng ra ngoài, nhìn y như bị trói thành một bó rồi quay vòng vòng cho thổ dân chọn món.


Tiếng chuông báo vừa vang, cần trục còn chưa kịp lắc, Trương Truyền Long đã gào lên một tiếng: "A——"


"Làm cái gì đấy!" Trâu Dương nói, "ghế nó kẹp thịt mày à!"


Mấy người xung quanh đều cười ầm lên.


"Khởi động giọng thôi," Lý Tri Việt ngồi cạnh Trương Truyền Long, "lát nữa tặng mọi người một đoạn bel canto 'let me go' nhé."


Cần trục bắt đầu lắc lư trong tiếng cười của mọi người, nhờ đã có kinh nghiệm đi tàu lượn trước đó, Phàn Quân không còn căng thẳng như lúc tàu mới chạy nữa.


Càng lúc cần trục lắc càng cao, vòng tròn người bị trói cũng bắt đầu xoay, ánh sáng rực rỡ trước mắt và những công trình muôn màu quanh đó đan xen, thỉnh thoảng xen lẫn từng mảng xanh lá, Phàn Quân cảm nhận được một niềm kh*** c*m khó gọi tên, sự hoảng loạn và sợ hãi trước đó dần dần bị hất văng ra khỏi cơ thể.


Có mấy giây, anh dường như đã phần nào hiểu được cái cảm giác "b**n th**" mà Trâu Dương thích ở trò k*ch th*ch này.


Thế là anh nhắm mắt lại, cùng mọi người hét lên: "A——"


Tin nhắn của Lữ Trạch gửi đến lúc giữa trưa.


Bọn họ vừa tìm được một nhà hàng trong công viên giải trí, đang ngồi ở bàn ngoài trời nghỉ ngơi.


— Cậu ra ngoài rồi à?


Chắc là vì cả buổi sáng không thấy bóng anh, nên chú Lữ mới nhờ Lữ Trạch nhắn hỏi.


Phàn Quân nhìn tin nhắn đó, có chút không biết nên trả lời thế nào. Nếu là chú Lữ hỏi, anh trực tiếp trả lời một câu: đi công viên với Trâu Dương, cùng lắm chú Lữ cũng chỉ kinh ngạc chút thôi.


Nhưng là Lữ Trạch nhắn...


Anh do dự một hồi, rồi mới gõ lên màn hình.


— Ừm


Trả lời xong anh lại nhìn màn hình chờ thêm một lát, nhưng Lữ Trạch không gửi gì nữa.


Đang định cất điện thoại thì lại có thêm một tin nhắn mới.


Từ Trâu Dương.


— Này


Phàn Quân ngẩn ra, ngẩng đầu lên thì thấy Trâu Dương đối diện đang nhìn mình.


Anh không biết hắn có phải có chuyện gì không tiện nói ra không, nên lại cúi đầu gõ trả lời.


— Gì


Trâu Dương đối diện bật cười: "Anh bị thần kinh à."


"Hử?" Phàn Quân ngẩng đầu.


"Tôi gọi anh ba lần rồi," Trâu Dương nói, "anh không nghe thấy à."


"...Ừ," Phàn Quân nhìn quanh, "chỗ này ồn ào quá, tôi mà phân tâm thì khó nghe lắm."


"Vậy có muốn vào trong ăn không?" Lý Tri Việt hỏi.


"Không cần," Phàn Quân vội nói, "giờ tập trung rồi."


"Tôi vừa hỏi anh, uống gì." Trâu Dương nói.



"Cứ..." Phàn Quân ngập ngừng, "nước ép đi."


"Gọi khoai mỡ với cam rồi," Trâu Dương nói, "có muốn thêm loại nào khác không?"


"Không, thế là được rồi." Phàn Quân cười.


"Anh Phàn xem menu đi," Lưu Văn Thụy cúi đầu lướt điện thoại, "có món gì thích thì gọi luôn, Trâu Dương bao."


"Mày mơ à," Trâu Dương nói, "chia đều."


"Để tôi mời đi." Phàn Quân vừa nói vừa quét mã, nhìn menu.


"Đừng đừng đừng," Lưu Văn Thụy liên tục xua tay, "hôm nay là bọn tôi rủ anh ra chơi, anh là khách mời đặc biệt, còn lái xe cho tụi tui, báo thù cho tụi tui..."


"Là ba người tụi mày thôi," Trâu Dương nói, "đừng tính cả tao."


"Câm mồm," Lưu Văn Thụy liếc hắn một cái, "để anh mời thì quá không phải rồi."


"Không sao," Phàn Quân mỉm cười, "chỉ có mình tôi đi làm mà."


"Chia đều," Trâu Dương nói, "lần sau anh mời, ngày bốn anh có lớp không?"


"Có." Phàn Quân nói.


"Vậy ngày bốn, sau khi lên lớp thì gọi bọn họ đi ăn, vừa hay thử luôn cái quán chay Trương Truyền Long nói hôm trước." Trâu Dương sắp xếp.


"Ngày bốn? Mày không đi chụp ảnh nghệ thuật với bọn tao à?" Lưu Văn Thụy hỏi.


"Ảnh... gì cơ?" Phàn Quân nghiêng đầu, cảm giác mình nghe nhầm.


"Thấy chưa," Trâu Dương chỉ vào anh, "người bình thường nghe kế hoạch của tụi mày đều phản ứng như thế, tao không đi, điên à."


"Không phải ảnh nghệ thuật bình thường đâu," Trương Truyền Long nói, "bọn tao cũng định đến võ quán học mà, thì chụp kiểu đó đó, hự! ha! mấy kiểu như này nè."


Phàn Quân không nhịn được, quay mặt sang chỗ khác bật cười.


"Mày cũng biết là đi học chứ không phải đi làm hả," Trâu Dương nói, "mày là huấn luyện viên hay sao mà đòi chụp cả ảnh định trang nữa."


Phàn Quân dựa lưng vào ghế, vừa cười vừa lấy điện thoại ra: "Ý là muốn chụp thế này hả?"


"Anh từng chụp rồi á?" Trâu Dương lập tức trừng mắt.


"Của Lữ Trạch." Phàn Quân mở album tìm, đặt điện thoại lên bàn.


"Vãi chưởng, đây là Lữ Trạch á?" Lý Tri Việt có chút kinh ngạc.


"Đây là ảnh quảng bá của anh ta sao?" Trâu Dương cũng ghé sát lại nhìn, là một tư thế đá ngang tấn công.


Phải nói thật, dù hắn rất ghét Lữ Trạch, nhưng tấm hình này chụp quá đẹp, nhìn vào cũng thấy bớt ghét đi mấy phần.


"Ừ, bên võ quán mới chuẩn bị treo lên tường, hộp đèn còn chưa tới." Phàn Quân nói.


"Thế thì chắc chắn anh cũng có rồi," Trâu Dương lập tức nắm được trọng điểm, "lấy ra xem nào."


"Đúng vậy!" Lưu Văn Thụy chỉ tay lên màn hình điện thoại, "lướt tiếp phía sau là anh đúng không?"


"...Ừ." Phàn Quân gật đầu một cái.


Lưu Văn Thụy lướt sang một tấm, lại là Lữ Trạch, rồi lại lướt tiếp, lại là Lữ Trạch, rồi tiếp nữa, vẫn Lữ Trạch... đủ mọi tư thế của Lữ Trạch ghép lại gần như thành hiệu ứng ảnh động.


"Anh bị bệnh hay sao mà để lắm ảnh anh ta trong điện thoại thế!" Trâu Dương gạt tay Lưu Văn Thụy ra, trực tiếp chạm vào màn hình thoát ra, quét một vòng ở giao diện thu nhỏ, quần áo của Lữ Trạch đều là màu vàng với đỏ, lướt xuống vài hàng thì đổi thành màu đen, chính là Phàn Quân.


Hắn ấn vào, khoảnh khắc bức ảnh mở ra, mấy người đồng loạt kêu lên một tiếng "Vãi".


Phàn Quân cao hơn Lữ Trạch, động tác nhìn ra trông phóng khoáng hơn nhiều, lại thêm vài phần tự nhiên, tiêu sái...


"Trời má, Phàn Quân," Lưu Văn Thụy chỉ vào ảnh, "anh chụp chỗ nào đấy? Tụi tui muốn chụp kiểu đó đó."


"Bên cạnh," Phàn Quân nói, "người quản lý phòng vũ đạo chụp."


"Quản... cái gì cơ?" Lưu Văn Thụy hỏi.



"Bà chủ." Phàn Quân mỉm cười.


"Phòng vũ đạo còn có thêm nghề tay trái này à?" Trương Truyền Long bò lên bàn ngó ảnh, "chụp chuyên nghiệp ghê, chỗ tụi tui định tới, ảnh mẫu còn chẳng ngầu được như của Phàn Quân."


"Mày biết cái gì," Lưu Văn Thụy tặc lưỡi, "là Phàn Quân ngầu, đừng lôi tụi mình vào, tụi mình chỉ cần chụp có cảm giác thôi, hiểu không, cảm giác."


"Tao với mày chung một ngành." Trương Truyền Long nhìn hắn.


"Thì sao, mày có ý kiến à?" Lưu Văn Thụy nói.


"Cảm giác." Trương Truyền Long đáp.


"Câm mồm," Trâu Dương vỗ bàn, lại quay sang Phàn Quân, "là chị Dung đúng không? Chị ấy có thu phí không?"


"Không nhất định," Phàn Quân nói, "cô ấy... tùy tâm trạng, nhưng có thu thì cũng không đắt hơn studio bên ngoài đâu."


"Tiết kiệm là hàng đầu, tụi mày muốn chụp thì tới đó đi," Trâu Dương nói, "đừng ra ngoài, tuy tao không quen biết chúng mày, nhưng cùng ở một ký túc xá, mất mặt thì tao cũng không chịu nổi."


"Thế anh Phàn giúp tụi này đặt lịch nhé," Lưu Văn Thụy nói, "tốt nhất là trùng hôm anh dạy cái người lạ đó, tiện thể cùng đi ăn cơm."


"Được." Phàn Quân gật đầu, "các cậu sắp xếp vào mùng bốn phải không?"


"Không cố định," Lý Tri Việt nói, "kế hoạch của bọn này lúc thì búa đông gõ tây, lúc thì đổi thành búa tây gõ đông cũng chẳng vấn đề."


"Ừ." Phàn Quân mỉm cười.


Nhà hàng trong công viên giải trí, nghe nói đồ ăn cũng ngon, nhưng khẩu phần thì thật sự...


Mới vừa bưng lên hai món, Trâu Dương lập tức rút điện thoại gọi thêm hai món chính. Sáng ra chơi tới giờ, bọn họ chỉ ăn mấy miếng điểm tâm và một miếng đào hộp, khẩu phần như thế này, có gặm cả cái đĩa cũng không đủ cho năm người.


Mãi đến lúc ăn cơm, Phàn Quân mới tháo mũ, vết sẹo trên sống mũi dưới ánh nắng hiện rõ rệt.


Nhìn lướt qua, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là vết sẹo ấy.


Ban đầu Trâu Dương còn nghĩ Phàn Quân lúc nào cũng đội mũ chắc là để che vết sẹo, nhưng rồi lại phát hiện dường như anh cũng chẳng mấy để tâm... Vậy nên cũng có thể đơn giản chỉ là để trưng ra dáng vẻ ngầu đời mà thôi.


Nhưng khoảnh khắc này, hắn lại thoáng hiểu ra vì sao anh luôn đội mũ.


Dù suy đoán chưa chắc đúng.


Phàn Quân vừa ăn vừa ngẩng đầu, tầm mắt vừa khéo chạm trúng hắn.


Đúng lúc đang nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên sống mũi của Phàn Quân, Trâu Dương lập tức thấy có chút ngượng, thật sự quá bất lịch sự.


"Anh..." Trâu Dương gắp một đũa thức ăn, nhai thật nhanh, "cái vết sẹo này..."


Hỏi thì không hợp cảnh, tai của Phàn Quân là do chính bố ruột đánh hỏng, cái sẹo này chưa biết chừng cũng vậy.


Không hỏi thì rõ ràng bản thân vừa mới nhìn chằm chằm vào cái sẹo...


"Cái sẹo trên sống mũi của anh á, anh Phàn," Lưu Văn Thụy vừa ăn vừa hỏi một câu, "đeo kính râm có bị tuột xuống không?"


Cái quái gì vậy?


Trâu Dương không nhịn được liếc sang hắn một cái.


"Có phải vừa khéo kẹt lại được không?" Lưu Văn Thụy còn lấy ngón tay đo trên mũi mình.


"...Ừm." Phàn Quân đáp một tiếng.


"Ảnh có treo được kính râm hay không thì cũng chẳng liên quan gì tới cái sẹo," Lý Tri Việt đưa tay sờ lên sống mũi Lưu Văn Thụy, "còn của mày là do thiếu cái bệ đỡ."


"Đmm, bữa này tao không góp tiền nữa," Lưu Văn Thụy chửi, "tính cho Lý Tri Việt hết!"


Cảm ơn người lạ.


Khi Phàn Quân cười, trông anh vẫn khá thoải mái.


Dù có chút kỳ quặc, nhưng cuối cùng cũng coi như gạt qua được chuyện này.


Trâu Dương không nhìn sang mặt Phàn Quân nữa, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ ngợi.


Dù sao thì hiếu kỳ đã sản sinh ra các nhà khoa học và thi sĩ — theo lời François. Nhà khoa học thì chắc là không nổi, nhưng với cái cơn tò mò này, hắn e rằng mình có thể trở thành thi sĩ mất.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 16
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...