Hời Hợt - Vu Triết

Chương 15


Hàng xóm cũ.


Gặp lại hàng xóm cũ mà không chào hỏi, thậm chí trước khi chắc chắn đối phương có nhận ra mình hay không đã vội vàng bỏ đi trước.


Hơn nữa còn trốn tránh kín đáo đến vậy.


Trâu Dương không đoán nổi nguyên nhân Phàn Quân phản ứng như thế là gì, nhưng rõ ràng đó chẳng phải chuyện gì vui vẻ. Hắn cũng không biết nên nói tiếp điều gì.


"Cô ấy đi chưa?" Phàn Quân hỏi.


Từ tấm kính lớn của siêu thị thật ra có thể nhìn thấy tiệm bánh bên kia đường, nhưng Phàn Quân vẫn quay lưng về phía đó, một lần cũng không ngoái lại.


"Để tôi xem." Trâu Dương nói.


Phàn Quân lập tức nhấc cánh tay, định ngăn hắn đi ra chỗ cửa sổ.


Nhưng Trâu Dương vốn cũng không định đi qua, nếu thực sự muốn giả vờ không quen biết, bây giờ hắn mà chạy ra cửa sổ nhìn sang, lỡ bị chị gái kia bắt gặp thì lập tức sẽ lộ.


Kinh nghiệm nhiều năm giả vờ trước mặt bố khiến hắn không lựa chọn bước qua đó, chỉ rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh từ xa hướng về hàng người mờ mờ bên kia, sau đó phóng to ra nhìn kỹ.


"Đang mua bánh đậu xanh rồi," Hắn nói, "chắc sắp đi rồi đó."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu, vẫn không nhúc nhích.


Trong lòng Trâu Dương thấy rất bất an. Hắn quen Phàn Quân chưa lâu, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, dù là khi tìm người gây sự, hay lúc lái xe giơ ngón giữa... mặc dù đa số thời điểm anh rất bình ổn, nhưng tất cả đều không ăn khớp với hình ảnh Phàn Quân lúc này.


Giờ đây, sự căng thẳng và bất an nơi Phàn Quân đã tràn ra ngoài, ngay đến ngón tay vô thức đặt trên kệ hàng dường như cũng đang run nhẹ.


Trâu Dương chăm chú nhìn chị gái bên kia đang mua bánh đậu xanh, nhân viên siêu thị thì vòng qua đầu kệ, len lén dõi theo hai người họ.


Nhưng Phàn Quân không động, hắn cũng không động.


Khung cảnh trở nên quái dị.


"Cô ấy đi rồi," Trâu Dương nói, "mua xong là đi ngay, không nhìn sang bên này."


"Ừ." Phàn Quân khẽ lắc nhẹ, có thể cảm nhận được anh thở phào ra.


"Hai người cần giúp gì không?" Nhân viên cuối cùng cũng không nhịn được mở lời.


"Có..." Trâu Dương quay sang nhìn nhân viên, chẳng hiểu sao lại hỏi một câu: "Có đào hộp không?"


"Có chứ," Nhân viên gật đầu, "ở bên này."


Khi Trâu Dương theo nhân viên đi lấy đồ hộp, Phàn Quân vẫn đứng im tại chỗ, hắn còn thấy một nhân viên khác tới thay ca, tiếp tục trông chừng "vị khách đáng ngờ" kia — người chẳng mua gì, chỉ đứng lặng đó, lại còn kéo mũ che nửa khuôn mặt.


"Còn gì nữa không?" Nhân viên nhìn lon đào trong tay Trâu Dương.


Quả thật trông có vẻ khả nghi, bị nhân viên nghi ngờ xong lại chỉ mua đúng một lon đào.


Thế là Trâu Dương tiện tay chỉ sang cái lò nướng điện bên cạnh: "Lấy thêm năm cái xúc xích nướng."


Dù sao mấy người trên xe lúc nào cũng có thể nhét đồ ăn vào miệng.


Lưu Văn Thụy gửi tin nhắn tới:


— Không sao chứ? Tiền gửi xe chưa trả đâu, hai người đừng chạy đó.


Trâu Dương bật cười.


— Ra ngay đây.


Thanh toán xong, Phàn Quân dường như đã lấy lại bình tĩnh, bước tới bên cạnh hắn, thấy lon đào trong tay thì sững lại: "Mua cái này làm gì?"


"Không biết nữa," Trâu Dương lấy mấy que tre bên quầy xiên nướng đưa cho anh, vừa vặn nắp lon vừa nói, "cảm giác anh cần ăn một miếng này."


Phàn Quân ngẩng đầu, từ dưới vành mũ nhìn hắn.


May mắn hôm nay có chút thể diện, nắp lon mở ra trơn tru.


Phàn Quân do dự giây lát, rồi dùng que tre chọc ra một miếng đào.



"Thoát rồi." Trâu Dương thuận miệng buông một câu cầu may, mẹ hắn vốn rất thích thế này, bát vỡ thì nói "tuổi tuổi bình an", đũa rơi thì nói "niềm vui"...


[1] Khi bát vỡ: âm "" (suì, nghĩa là vỡ) phát âm gần giống với "" (suì, nghĩa là tuổi). Vì vậy, người ta thường nói "" (tuổi tuổi bình an) để biến chuyện bát vỡ – vốn được coi là không may – thành một lời chúc cát tường.


[2]Khi đũa rơi: âm "" (diào, rơi xuống) lại đồng âm hoặc gần âm với "" (xiào, cười/niềm vui). Thế nên người ta sẽ nói thành "/" (có niềm vui, có tiếng cười) để xua đi điềm xấu, biến nó thành điều may mắn.


Phàn Quân không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ăn miếng đào.


Nuốt xong mới khẽ nói một câu: "Trâu Dương, cảm ơn."


"Đừng khách sáo vớ vẩn," Trâu Dương đậy nắp lon lại, đi ra cửa siêu thị, "anh ăn một miếng là được rồi, không thì quán quân lại bắt anh giảm cân, cái này ngọt khé cổ, tôi còn nghi đường trắng trong bảng thành phần phải xếp trước cả nước ấy chứ."


Phàn Quân bật cười.


Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì, Trâu Dương không hỏi thêm. Dù có muốn nói, Phàn Quân cũng không thể giải thích ngay trong tình huống này, không hợp khung cảnh, không hợp không khí.


Lên xe, mấy người khác cũng không hỏi nhiều, chỉ hồ hởi chào đón lon đào và xúc xích nướng.


Suốt quãng đường, Phàn Quân nói không nhiều, chủ yếu là Trâu Dương và bọn kia huyên thuyên, nhưng trông anh dường như đã dần ổn định trở lại.


Rắc rối này vừa qua đi, bọn họ mới sực nhớ tới vé của Phàn Quân vẫn chưa mua.


"Quầy vé xếp hàng đông quá," Lưu Văn Thụy nói, "mua online thôi."


"Ừ," Trâu Dương lấy điện thoại ra, liếc nhìn Phàn Quân, "anh mang chứng minh nhân dân chưa?"


"Mang rồi," Phàn Quân nhìn về phía cổng vào, "đừng vội, để tôi qua đó hỏi thử."


"Sao cơ?" Trâu Dương ngẩn ra.


"Biết đâu khỏi phải xếp hàng." Phàn Quân nói.


"Tại sao?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân chỉ cười, không đáp, xoay người đi về phía lối vào.


Cổng vào cũng có không ít người đang nối hàng, Phàn Quân đi thẳng đến chỗ một nhân viên, nói vài câu, rồi rút từ túi ra một tấm thẻ trông na ná chứng minh thư.


Nhân viên xem xong gật đầu, mở cánh cửa nhỏ bên cạnh.


Thế là Phàn Quân chẳng cần xếp hàng, cứ thế đi thẳng vào.


"Đệt?" Trương Truyền Long sững sờ, "cái gì thế này?"


"...Không phải là thẻ khuyết tật chứ?" Lưu Văn Thụy nói.


"Đi thôi." Trâu Dương bước về phía cổng.


Chắc chắn là thẻ khuyết tật.


Không nên thế, nhưng hắn lại hơi muốn bật cười.


"Công viên này cũng nghĩa khí thật, chẳng phải giảm giá, mà miễn phí luôn." Lý Tri Việt nói.


"Anh ấy cũng không để tâm lắm." Trương Truyền Long nói.


"Cuộc sống anh ấy đâu bị ảnh hưởng bao nhiêu, còn đánh đấm giỏi thế, tất nhiên chẳng để tâm rồi." Lưu Văn Thụy nói.


Mặc dù lời này hơi nhảy cóc, nhưng Trâu Dương thấy, cũng coi như hợp lý.


Bốn người bọn họ xếp hàng lần lượt đi vào công viên, Phàn Quân đã ngồi cùng mấy bác gái trên băng ghế khu nghỉ ngay cổng, dáng vẻ như đã đợi khá lâu.


"Tới mau, nhanh nào," Lưu Văn Thụy chìa tay ra chạy lại gần anh, "đưa tôi xem với."


Phàn Quân đứng dậy, lấy từ túi ra tấm thẻ đưa cho cậu ta.


Một tụ lập tức chen lại xem.


Quả nhiên là thẻ khuyết tật.


Mặc dù Trâu Dương rất rõ, vừa rồi khi thấy Phàn Quân dùng tấm thẻ này đi cửa miễn phí hắn còn muốn cười, nhưng khi thật sự nhìn thấy mấy chữ in trên thẻ, trong lòng lại thấy khó chịu.


"Ảnh này chụp trông đẹp trai đấy." Lý Tri Việt nói.



"Cái này phiên bản mới đúng không?" Lưu Văn Thụy hỏi, "trước đây chúng tôi thấy đều là cuốn sổ nhỏ mà."


"Ừ, mới đổi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương nhìn thông tin trên thẻ, chỉ có họ tên, ngày cấp, mã QR và một dãy số, cũng không thể biết chính xác tình trạng thính lực của anh thế nào.


"Cái này... đọc thế nào?" Trâu Dương hỏi.


"Nhìn hai số cuối," Phàn Quân chỉ vào phần cuối dãy số, "số 2 này là khiếm thính, số 3 cuối cùng là cấp độ."


"À." Trâu Dương gật gù.


Công viên này cũng lâu năm rồi, hồi nhỏ hắn đã từng đến, sau khi tốt nghiệp tiểu học thì ít đi, lần gần nhất là năm nhất đại học cùng bọn trong ký túc xá...


"Đi cái kia trước." Trương Truyền Long nói.


"Đúng, phải báo thù đã." Lưu Văn Thụy gật đầu.


"Cái gì cơ?" Phàn Quân hỏi.


"Kẻ thù của ký túc xá bọn tôi." Lý Tri Việt đáp.


"Không phải của tao." Trâu Dương nói.


Phàn Quân chưa từng đến công viên giải trí, Lữ Trạch cũng vậy. Trước khi ra ngoài học, hai người họ cũng gần như thế, chú Lữ và dì Lệ rất bận, không có thời gian đưa họ ra ngoài chơi.


Giờ trước mắt là biển người ùn ùn trong công viên giải trí, trong tai là đủ loại âm thanh hỗn loạn ồn ào, những gì nhìn thấy và nghe thấy đều rất xa lạ, anh thậm chí có chút choáng váng.


Còn chưa kịp hoàn toàn thích ứng với khung cảnh này, Phàn Quân đã đứng trước một chiếc máy đấm bốc, mấy thanh niên đang vung tay đấm vào đó.


"Bốp! Bốp!"


Thứ này thì anh không lạ, bên khu thương mại có phòng game và quán bar đều có, chỉ là anh chưa bao giờ chơi.


Chiếc máy này điểm tối đa là 900, hiện tại mấy người kia chơi một vòng, cao nhất hơn 800 điểm, là một ông anh trông như thường xuyên tập gym.


Lưu Văn Thụy đi đổi một nắm xu quay về, bỏ vào một cái, sau đó quay đầu nhìn Phàn Quân.


"Hả?" Phàn Quân ngẩn ra một chút.


"Đấm thử một quyền xem thực lực nào." Lưu Văn Thụy nói.


"Mày làm mẫu trước đi." Trâu Dương nói.


"Há," Lưu Văn Thụy cười, "được, tao đấm trước làm trò cười vậy."


Phàn Quân nhìn cậu ta làm một loạt động tác khởi động dài đến mười giây.


Xoay cổ, xoay vai, eo trái phải mỗi bên ba vòng, sau đó đấm ra một quyền, những bộ phận đó chẳng cái nào dùng đến.


Kết quả: 600 điểm.


"Má." Cậu ta gọn gàng tổng kết, rồi quay lại đi về phía Phàn Quân, đem mấy đồng xu trong tay xòe ra trước mặt anh: "Cho anh này."


Phàn Quân lấy một đồng, đi tới bỏ vào máy.


"Xem anh em tôi đấm nổ tung cái máy này nhá." Trương Truyền Long nói.


Câu này vừa ra, người xung quanh đều nhìn sang.


So với Lưu Văn Thụy, Phàn Quân gần như không có động tác thừa, bước tới nhìn qua đệm đấm trên máy, rồi đấm thẳng ra một quyền.


Tốc độ rất nhanh, thậm chí còn chưa cảm giác được anh dùng lực.


Sau một tiếng "bốp" vang dội từ đệm đấm, con số trên màn hình nhảy vọt nhanh chóng, trực tiếp đạt 900.


Trong máy vang lên tiếng reo hò và nhạc nền.


Người xung quanh cũng hùa theo mà kêu lớn, một ông anh nói: "Cậu em tập quyền hả?"


Phàn Quân không đáp, xoay người đi về.


Ngầu.



Căn bản chẳng thèm để ý.


"Đúng, ảnh là huấn luyện viên đó." Lý Tri Việt gật đầu.


Một mặt thay Phàn Quân trả lời, một mặt biểu cảm đắc ý như thể bản thân là đồng nghiệp của anh.


"Xem ra máy không có vấn đề gì?" Lưu Văn Thụy cau mày, xoa xoa cằm, nhìn Phàn Quân: "Sao anh đấm được vậy? Chỉ tôi với, tôi đấm lại."


"Cậu... phải xoay hông, rồi..." Phàn Quân nhìn cậu ta nửa ngày, dùng tay chọc chọc sau lưng cậu ta, "Lưng với vai..."


"Ôi hì hì hì hì..." Lưu Văn Thụy chắp tay ra sau lưng, vừa cười vừa gãi, né sang bên.


"Để tôi thử." Trâu Dương chộp tay cậu ta, lấy từ tay cậu ta một đồng xu.


Cách phát lực thực ra hắn biết, đánh cũng là như vậy, cho nên điểm chắc không thể tăng bao nhiêu, dù sao tốc độ ra quyền như Phàn Quân, thật không phải nói một câu là có thể làm được.


Hắn vung quyền đấm lên đệm đấm, cố gắng nhanh nhất có thể.


...So với năm ngoái có chút tiến bộ, 820 điểm.


"Được đấy, mới học có một buổi," Trương Truyền Long nói, "tăng được 20 điểm."


"Thoại booking này thì để Phàn Quân trả tiền cho mày nha." Trâu Dương nói, "Tụi mày đi xử nốt mấy đồng xu còn lại đi."


"Không đánh nữa," Lưu Văn Thụy vừa nói vừa đi về chỗ đổi xu, "mất mặt lắm, tao đi trả lại, tiện thể lấy thưởng của Phàn Quân luôn."


"Có thưởng nữa à?" Phàn Quân hỏi Trâu Dương.


"Có chứ, anh đánh nổ điểm mà," Trâu Dương kéo tay áo anh, "đi, qua xem có thưởng gì."


...Một cái bịt mắt.


"Thế này..." Trâu Dương nhìn cái bịt mắt, "keo kiệt thế à?"


Bọn họ cầm cái bịt mắt cười suốt một đường.


Cuối cùng Phàn Quân vẫn cất cái bịt mắt vào túi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh cùng bạn bè chơi như vậy, lại còn có thưởng.


"Hay là chơi mấy trò k*ch th*ch trước?" Trương Truyền Long đi trước quay đầu lại, giọng khá to, hỏi: "Tàu lượn siêu tốc chẳng hạn?"


"Được." Lý Tri Việt gật đầu.


"Ừ." Phàn Quân cũng đáp một tiếng.


"Tai anh không có trò gì phải kiêng chứ?" Trâu Dương hỏi thêm một câu.


"Không sao," Phàn Quân nói, "không ảnh hưởng."


"Anh từng chơi tàu lượn chưa?" Trâu Dương lại hỏi.


"Chưa," Phàn Quân nói, "trong này tôi chưa chơi cái nào cả."


"Được thôi," Trâu Dương gật đầu, "vậy hôm nay mình chơi hết một lượt."


Tàu lượn trong công viên này khá cũ rồi, so với chỗ khác thì không tính là k*ch th*ch, chỉ có một vòng lớn kèm hai vòng nhỏ, cũng không xoắn vặn, khá hợp với đám người ký túc dễ bị loạn nhịp tim này.


Sắp đến lượt, Trâu Dương dặn Phàn Quân: "Cướp hàng ghế đầu."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Đồ thần kinh!" Lý Tri Việt mắng một câu, "Tao phải ngồi phía sau, b**n th** mới ngồi đầu."


"b**n th**, cậu ấy đi tàu hải tặc cũng đòi ngồi mũi thuyền," Lưu Văn Thụy nói, "hồi chúng tôi học cấp hai đến công viên, một nửa trò tôi đều phải tách ra chơi với cậu ấy, chơi chán chết."


Đến lượt, Phàn Quân và Trâu Dương đúng lúc ở trước, trực tiếp vào ngồi ngay đầu xe.


Lưu Văn Thụy nói sợ, nhưng thật ra cũng không quá sợ, hắn ngồi cùng Lý Tri Việt ở hàng ghế thứ ba, giữa họ là Trương Truyền Long và một ông chú còn chưa lên xe đã nhắm mắt, lên xe đều là Trương Truyền Long dìu vào.


Phàn Quân quay đầu nhìn Trâu Dương.


"Sợ thì hét." Trâu Dương nhướng mày.


"Ừ." Phàn Quân mỉm cười đáp lại.



Không rộng, nhưng viền không mấy chỉnh tề, không phải vết dao, trông giống như bị vật gì đó cùn hơn đập toạc ra.


Nhìn đến mức sống mũi Trâu Dương cũng thấy đau nhói.


Khi thanh chắn bảo hộ hạ xuống, Phàn Quân chẳng cảm giác gì, thậm chí còn có thể cười với Trâu Dương một cái.


Nhưng khi xe bắt đầu chuyển động, anh đột nhiên căng thẳng.


Nụ cười vẫn còn trên mặt, song đã cứng đờ.


Trâu Dương trông lại chẳng hề căng thẳng, không những thế, thậm chí khi xe lên tới đỉnh, ngay khoảnh khắc chuẩn bị lao xuống, hắn còn huýt một tiếng sáo.


Theo ngay tiếng sáo đó, đầu tàu lao thẳng xuống.


Phía sau lập tức vang lên một loạt tiếng thét thảm thiết, xen lẫn bên tai là tiếng gào vui vẻ của Trâu Dương.


Quả thật rất b**n th**.


Xe lao xuống rồi lộn ngược một vòng, nhìn từ mặt đất thì thời gian ngắn, nhưng ngồi trong đó lại cảm thấy lộn rất chậm, đến lúc đầu chúi xuống còn có cảm giác như dừng lại.


Nói thật thì Phàn Quân khá khâm phục mấy người phía sau cứ gào thét suốt, ít ra người ta còn phát ra tiếng.


Còn cổ họng anh thì hoàn toàn chẳng phát ra được âm thanh nào, tay bám chặt thanh chắn vai không dám buông lỏng.


"Anh thấy sao!" Trâu Dương lúc treo ngược người còn quay sang gào hỏi anh một câu.


Chẳng thấy gì sất.


Huấn luyện viên của cậu sắp chết rồi, học viên à.


Xe lại một lần nữa lao xuống từ trên cao, Trâu Dương lại gào: "Sợ không?"


Phàn Quân dứt khoát nhắm mắt.


"Gào một tiếng là ổn thôi——" Trâu Dương vừa gào vừa vỗ tay lên mu bàn tay anh, "A——"


Đám người phía sau vốn vừa lắng xuống đôi chút lại lập tức bị hắn dẫn dắt kêu toáng lên lần nữa.


Phàn Quân cắn răng một cái, hòa vào đám âm thanh hỗn loạn kia cũngq hét một tiếng: "A——"


"Yo-hô——" Trâu Dương hét.


"A——" Phàn Quân lại hét theo một tiếng.


Xuống xe, mấy người nằm dài trên bãi cỏ cạnh đó.


Phàn Quân cảm giác bản thân chỗ khác còn ổn, chỉ có cổ họng là như khàn rồi.


"Trâu Dương, tổ cha nhà mày," Lưu Văn Thụy trợn mắt th* d*c, "chỉ nghe thấy tiếng mày hét đầu tiên, mày có bệnh à!"


"Không sướng hả?" Trâu Dương cười hỏi.


"Sướng." Lý Tri Việt nói.


"Đi," Trương Truyền Long bỗng ngồi bật dậy, "ngồi lại lần nữa!"


"Tôi không đi nữa," Phàn Quân lập tức kéo vành mũ xuống tận cằm, "cổ họng tôi chịu không nổi."


Một đám ồn ào một lát, cuối cùng thật sự lại đi xếp hàng tiếp.


Phàn Quân nghe một lúc, không thấy ai nói chuyện, mới vén vành mũ lên nhìn, phát hiện Trâu Dương không đi, mà ngồi ngay bên cạnh anh, cúi đầu xem điện thoại.


"Cậu không đi à?" Anh ngồi dậy.


"Tai anh đúng là không ổn," Trâu Dương nói, "vừa nãy tôi đã bảo là không đi nữa rồi mà."


"Âm thanh tạp quá nên tôi nghe không rõ." Phàn Quân cười cười.


"Hay mình chơi cái này đi," Trâu Dương đưa điện thoại đến trước mặt anh, "đu quay dây."


Phàn Quân ghé lại nhìn: "Chẳng phải nó là trò để cho trẻ con chơi sao?"


"Cái này cao và k*ch th*ch hơn so với loại của trẻ con nhiều," Trâu Dương nói, "hơn nữa, hồi còn nhỏ anh cũng chưa từng chơi mà."


Phàn Quân không đáp, một lúc sau mới mỉm cười: "Ừ."


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 15
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...