Hời Hợt - Vu Triết
Chương 107
So với sự náo nhiệt khi nãy trên núi, nghĩa trang lại tĩnh lặng khác thường, không xe, không người, cũng chẳng có âm thanh gì.
Xe không chạy thẳng vào, nên đoạn đường từ bãi đỗ đến nghĩa trang, hai người phải đi bộ vào.
Đoạn đường này khá dài, cũng là đi lên dốc, nhưng không phải bậc thang, độ dốc cũng không lớn.
Cả nghĩa trang lúc này nằm trong bóng núi, không bị nắng chiếu trực tiếp, gió lại thổi qua từng hồi, cho dù vẫn ôm theo một bó hoa lớn, đi đường cũng chẳng thấy mệt.
"Có bản đồ này, cũng khá chi tiết đấy." Trâu Dương thấy bên đường có tấm bản đồ, bước lại nhìn, "Giờ mình đi đâu đây anh?"
Phàn Quân đi tới, chỉ vào vị trí trên cùng của bản đồ: "Ở đây, hơi xa một chút."
"Không sao, cứ thong thả đi dần qua đó." Trâu Dương nói, "Anh có đói không?"
"Vừa ăn xong, anh không đến mức mới thế này đã đói đâu." Phàn Quân cười.
"Em đói rồi." Trâu Dương xoa bụng, vừa đi vừa nói, "Lúc đi từ cáp treo xuống, em thấy có một quán chay, lát nữa mình đi thử nhé?"
"Chay á?" Phàn Quân hỏi.
"Anh mà không có thịt thì không sống nổi sao?" Trâu Dương liếc anh một cái.
"Cũng không hẳn," Phàn Quân bật cười, "bữa tối ăn thịt cũng được, một bữa chay chẳng sao."
Đi thêm một đoạn, ven đường bắt đầu xuất hiện nhiều bia mộ hơn, từng hàng từng hàng, đứng xen giữa những mảng sáng tối do nắng và bóng cây đan vào nhau.
Nghĩa trang rất rộng, từ ngoài vào trong, bia mộ cũng từ mới đến cũ, giống như đang đi trong dòng thời gian, hai bên là từng cuộc đời xa lạ, dài hay ngắn, vui hay buồn.
Nhưng chẳng ai biết được câu chuyện phía sau từng bia mộ.
Cũng như không ai biết, phía sau tấm bia của mẹ Phàn Quân, bà từng trải qua những gì, từng nghĩ gì, từng mong chờ điều gì...
Liệu bà có muốn biết, sau này mọi chuyện đã thế nào không.
Có lẽ đó cũng chính là lý do con người đi tảo mộ, để kể cho họ nghe về những chuyện sau này.
Ban đầu Phàn Quân còn trò chuyện lặt vặt với hắn, nhưng khi gần đến nơi, anh bắt đầu trầm lặng hẳn.
Bốn phía chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người.
Trâu Dương khẽ đưa tay chạm vào cánh tay anh, rồi nắm lấy bàn tay anh.
Phàn Quân quay sang nhìn hắn một cái, mỉm cười, siết chặt tay hắn: "Anh hơi... căng thẳng."
"Căng thẳng gì chứ," Trâu Dương nói, "em vừa đẹp trai vừa xuất sắc thế này, anh còn sợ mẹ anh không thích em à."
"Không đâu," Phàn Quân siết nhẹ lòng bàn tay hắn, "sẽ chẳng ai không thích em cả."
"Chưa chắc." Trâu Dương đáp.
"Ai không thích em, nói anh nghe," Phàn Quân lập tức nâng giọng, "anh giúp em đánh hắn!"
Trâu Dương bước sang bên cạnh, nghiêng mắt nhìn anh.
"Hửm?" Phàn Quân cũng nhìn lại.
"Anh đúng là đồ b**n th**." Trâu Dương bật cười.
"Không bằng em." Phàn Quân đáp.
Anh thật sự có chút căng thẳng, dù lý trí hiểu rõ, trước mặt chỉ là một tấm bia khắc tên mẹ.
Nhưng trong lòng vẫn cần mẹ, vẫn cần bà biết về cuộc sống hiện tại của anh.
Mười mấy năm trước, khi mẹ chọn cái chết, dù trước mắt bà là bóng tối và tuyệt vọng, thì với hiện tại của anh, hẳn bà vẫn ôm chút hy vọng, chút mong chờ.
Còn anh cũng vậy, anh muốn nhiều lần, hết lần này đến lần khác, chậm rãi kể lại cuộc sống của mình, chắt chiu từng mảnh bình yên, từng chút hạnh phúc nhỏ bé.
Con đường nhỏ dẫn đến bia mộ của mẹ vẫn y nguyên như cũ, lòng anh thấp thỏm, chậm rãi bước đến gần.
Nắng rất sáng, từ xa vang lên tiếng ve sầu.
Trâu Dương đi ngay phía sau, bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng bàn tay vẫn luôn được anh nắm chặt.
"Chính là..." Phàn Quân dừng lại, hơi nghiêng người, "ở đây."
Trâu Dương lập tức bước lên, đặt bó hoa ôm trong tay xuống trước bia mộ.
Ngẩng lên nhìn dòng chữ khắc trên bia: Mộ của Trần Tiểu Huệ, do con trai Phàn Quân lập.
Dọc đường đi qua, đây là tấm bia đơn giản nhất.
Chỉ có cái tên Trần Tiểu Huệ, và nỗi vương vấn duy nhất của bà trên thế gian này.
Nhìn thấy tấm bia, Trâu Dương chợt cảm nhận rõ ràng, mười mấy năm trước, nội tâm nhỏ bé của Phàn Quân đã sợ hãi thế nào.
Người duy nhất trên đời này yêu anh, vì anh mà biến mất.
Cậu bé Phàn Quân khi đó đã mất đi chỗ dựa duy nhất, mất đi người có thể cho anh cảm giác an toàn.
Hắn đứng thẳng lên, liếc nhìn Phàn Quân bên cạnh, không biết lúc này nên nói điều gì, hay chờ anh mở lời trước.
Nhưng Phàn Quân cũng thoáng lúng túng, anh mân mê ngón tay hắn, từ đầu ngón đến tận gốc, rồi mới cất tiếng: "Mẹ, đây là người con từng nói với mẹ... người mà con thật sự, thật sự muốn cả đời ở bên cạnh, Trâu Dương."
Trâu Dương nhìn anh, hồi lâu không thốt được lời nào, mãi đến khi Phàn Quân quay đầu nhìn lại, hắn mới từ từ ngồi xổm xuống, đối diện bia mộ: "Dì ạ, cháu là Trâu Dương."
"Em ấy rất đẹp trai, rất thông minh, còn thuộc được..." Phàn Quân cũng ngồi xuống.
"Cái này..." Trâu Dương muốn ngăn lại.
Nhưng Phàn Quân cứ tiếp tục: "rất nhiều bài thơ."
Trâu Dương vừa buồn cười, vừa bất đắc dĩ.
"Chữ của em ấy viết đẹp lắm, cả bút máy lẫn bút lông đều xuất sắc," Phàn Quân nói tiếp, "người cũng rất hiền, con mèo nhỏ mà con nuôi, chính là em ấy nhặt về..."
"Em nhặt mèo, anh nuôi," Trâu Dương nhỏ giọng, "thế không phải anh mới là người hiền sao?"
"Em ấy còn rất đáng yêu." Phàn Quân nhìn hắn.
Tự nhiên lại thấy muốn đỏ mặt, rõ ràng chỉ là đang đối diện một tấm bia, chẳng hiểu sao lại có cảm giác căng thẳng thật sự như đang đứng trước mặt mẹ của Phàn Quân.
"Có hơi b**n th** một chút." Phàn Quân nói.
"Anh có cần chú ý cách nói không đấy?" Trâu Dương không nhịn được hỏi.
"Anh nghĩ mẹ sẽ không để ý đâu," Phàn Quân cười khẽ, "chỉ cần anh bây giờ sống thoải mái, thế nào cũng được."
"Em cũng không b**n th** lắm." Trâu Dương đáp.
"Ừ, chỉ một chút thôi," Phàn Quân gật đầu, "em đáng yêu nhất."
"... Thôi được." Trâu Dương bỏ cuộc, dứt khoát ngồi luôn xuống đất.
Phàn Quân cũng ngồi xuống: "Lần đầu tiên con đi công viên trò chơi, chính là em ấy dẫn đi, rất vui... chỉ là lúc ngồi tàu lượn siêu tốc, em ấy nhất định bắt ngồi hàng đầu, con suýt nữa nôn ra luôn..."
Trâu Dương khẽ cười, không nói thêm gì nữa, chỉ lắng nghe Phàn Quân khe khẽ thủ thỉ với mẹ về đủ thứ chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chính anh cũng sắp quên mất.
Dù bây giờ lời nói của Phàn Quân đã nhiều hơn so với khi mới quen, nhưng hắn chưa từng thấy anh trong tình huống không có ai đáp lời mà vẫn nói liên tục như vậy.
Lải nhải như một đứa trẻ vừa tan học được mẹ đón về nhà.
Anh nói mãi, cho đến khi mặt trời dần lệch khỏi đỉnh đầu, bóng cây phía sau họ không còn che nổi nắng, Phàn Quân mới chịu ngừng lại.
"Dạo này cửa hàng con với Hà Xuyên cùng hợp tác chắc sắp bận rồi," Phàn Quân vừa nói vừa rút chiếc mũ từ túi quần, đội lên đầu Trâu Dương, "phải qua đợt này mới lại qua thăm mẹ được... chắc là trước khi chú Lữ và chị San kết hôn... mẹ, bọn con đi đây..."
"Dì ạ, bọn cháu đi đây." Trâu Dương cũng khẽ nói theo.
Nghe anh thủ thỉ chắc cũng mệt rồi, mau nghỉ ngơi một lát đi.
Hai người quay lại con đường lớn, chậm rãi đi về, Phàn Quân thở dài một hơi thật sâu.
"Mệt vì nói nhiều quá à?" Trâu Dương hỏi.
"Khát quá," Phàn Quân nhìn hắn, "em còn nước không?"
"Còn." Trâu Dương rút chai nước từ túi quần ra đưa cho anh.
"Em không uống à?" Phàn Quân ngửa cổ tu vài ngụm.
"Anh uống hết đi, em không khát," Trâu Dương đáp, "anh đúng là lắm lời thật..."
"Giờ khản cả giọng rồi," Phàn Quân uống cạn chai, lau miệng, "không hiểu sao, chỉ là muốn nói thôi, không nói ra còn chẳng biết mình nhớ được nhiều thế nữa."
Trâu Dương cười, đưa tay véo má anh: "Sau này đừng cứ nói em kêu be be nữa nhé."
(*): chữ " – miē miē" là tiếng kêu của dê, chọc bạn Dương hay nói nhiều.
"Anh đúng là không bằng em kêu be be thật," Phàn Quân nói, "chủ yếu là... dường như chẳng biết có thể nói với ai..."
"Hả?" Trâu Dương lập tức giơ tay kéo mặt anh lại.
"Hồi trước," Phàn Quân vội vàng giải thích, "ý anh là hồi trước."
"Thế còn sau này?" Trâu Dương hỏi.
"Sau này thì nói với em hết." Phàn Quân đáp.
"Có gì muốn nói, chỉ cần nghĩ tới, muốn nói," Trâu Dương nhìn anh, "thì cứ nói với em."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Trâu Dương buông tay, chỉnh lại cái mũ trên đầu rồi vẫy tay: "Đi nào, đi ăn thôi."
"Cái quán chay kia à?" Phàn Quân hỏi.
"Đúng." Trâu Dương đáp.
Quán chay kia có chỗ đỗ xe, hai người tính lúc còn hứng thú đi bộ thì về bãi xe lấy xe chạy sang đó.
Nếu để đến khi ăn xong lười biếng rồi, thì đoạn đường về bãi xe sẽ thấy dài gấp đôi.
"Thật ra đi đoạn này bây giờ em cũng đã thấy mệt rồi," Trâu Dương vươn vai, "vừa nóng vừa đói... ban nãy đáng ra nên để em vào quán gọi món trước, rồi anh qua lấy xe, hoặc ăn xong em ngồi đợi trong quán, anh đi lấy xe cũng được..."
"Trâu Dương." Phía sau vang lên giọng Phàn Quân.
"Hả?" Trâu Dương khựng lại, quay đầu mới phát hiện Phàn Quân chẳng biết dừng lại từ khi nào, hắn hơi ngơ, "sao thế? Em đùa thôi mà."
"Em vừa nói, nghĩ tới, muốn nói thì cứ nói với em." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương nhìn anh, gật đầu.
"Anh nghĩ tới rồi... từ trước đã nghĩ rồi..." Phàn Quân nhíu mày, "nghĩ ít nhất cũng cả tháng rồi... nhưng mà..."
Trâu Dương lùi về phía anh hai bước, nhìn anh, chưa đoán ra Phàn Quân định nói gì.
"Anh không dám..." Phàn Quân vừa nói vừa do dự, đưa tay vào túi quần mò.
Trâu Dương dán chặt mắt vào bàn tay anh.
Cái cảnh tượng này...
Không phải chứ?
Nhẫn?
Ngay đây sao?
Không thể nào?
Tay Phàn Quân rút ra, là chiếc điện thoại.
... Đệt mợ.
Trâu Dương không hiểu sao lại muốn bật cười.
Nhưng ánh mắt cúi xuống mở khoá điện thoại của Phàn Quân lại nghiêm túc đến mức hắn phải cắn môi nuốt nụ cười trở lại.
"Anh vẫn luôn muốn nói, nhưng chưa bao giờ dám nói," Phàn Quân giơ điện thoại lên chĩa về phía hắn, giống như đang quay video, nhưng vì căng thẳng nên lời nói có chút lắp bắp, "nhưng em... em vừa nói, nghĩ tới thì nói..."
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, cảm thấy điều anh sắp nói chắc không đơn giản, tim hắn cũng bắt đầu đập nhanh.
"Trâu Dương." Phàn Quân hạ điện thoại xuống, nhìn thẳng hắn.
"Hả?" Trâu Dương nghiêng đầu.
Ánh mắt Phàn Quân vẫn khóa chặt khuôn mặt hắn, im lặng hai giây rồi hít sâu một hơi.
"Anh yêu em."
Trâu Dương sững người.
Cả hơi thở cũng khựng lại.
Mọi thứ xung quanh đều dừng lại.
Giữa trưa, trên vỉa hè dưới cái nắng gay gắt.
Trên đầu là tiếng ve đơn điệu râm ran, bên trái là con đường thỉnh thoảng có xe chạy qua, bên phải là bức tường chẳng biết của nơi nào.
Không có cảnh lãng mạn, không có lý do lãng mạn, không có quá trình lãng mạn, thậm chí cũng chẳng có nhiệt độ lãng mạn nào.
Ba chữ đơn giản ấy.
Cứ thế, bất ngờ, không hề báo trước, thốt ra từ miệng Phàn Quân.
Trong một buổi trưa oi ả, bình thường chẳng có gì đặc biệt.
Vài giây sau, nhịp tim dồn dập vang trong tai, chấn động đến nhói màng nhĩ.
Hơi thở lúc này mới bừng tỉnh.
Cổ họng Trâu Dương căng chặt, giọng khàn khàn khi mở miệng.
"Em yêu anh." Hắn nói.
Phàn Quân bước tới, dang tay ôm hắn.
Cơ thể nóng rực, không khí nóng rực, hơi thở nóng rực vùi trong hõm cổ hắn.
Nóng đến choáng váng, hắn khép mắt lại.
"Ban đầu anh định..." Phàn Quân thì thầm, "chuẩn bị kỹ hơn chút mới nói, nhưng... anh cũng chẳng biết lúc nào, trong tình huống nào... mới gọi là chuẩn bị tốt, vừa nãy đột nhiên... không kìm được, chỉ muốn nói, rất rất rất muốn nói..."
"Chuyện này không cần chuẩn bị." Trâu Dương ôm chặt anh.
"Nếu nhịn thêm chút, đợi tới nhà hàng mới nói thì..." Phàn Quân do dự.
"Không cần, ngay lúc này," Trâu Dương nói, "ngay lúc này mới là tuyệt nhất."
Tiếng ve trên đầu sau nhiều hồi rời rạc, bỗng nhiên đồng loạt hoà làm một.
Như một bản hợp xướng hỗn loạn tìm thấy đúng nhịp ngay khi điệp khúc bắt đầu, vô số con ve lạc tông trong khoảnh khắc ấy đồng thanh cất lên cùng một tiếng "rè——" chói tai.
Hai người bị âm thanh ấy làm đầu óc choáng váng, ôm nhau chịu đựng qua ánh nhìn của ba người đi đường rồi mới buông ra.
"Chắc cả thế giới ve đều tụ ở đây rồi..." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không đáp, chỉ mỉm cười quay người tiếp tục đi về bãi xe.
Phàn Quân theo sát, nắm tay hắn, cúi đầu nhìn vào điện thoại.
"Hồi tưởng lại đấy à?" Trâu Dương liếc anh một cái.
"Không, chỉ xem có quay được không, anh..." Phàn Quân nhét điện thoại lại vào túi, "thực ra ngại không dám xem lại."
"Lát nữa gửi cho em, em không ngại," Trâu Dương nói, "em có thể xem tám mươi lần liền."
"Ừ," Phàn Quân khẽ đáp, nghĩ nghĩ lại siết chặt tay hắn, "nhưng đừng... gửi cho Lưu Văn Thuỵ nhờ cậu ta cắt ghép đấy nhé."
Trâu Dương bật cười: "Không cắt, video kiểu này, một giây cũng không thể động, phải giữ nguyên vẹn."
Về đến xe, Phàn Quân chưa vội nổ máy, mở điều hoà phả gió mát.
Trâu Dương tựa vào ghế phụ, nhìn trân trân về phía bồn hoa trước mặt.
Không biết có phải khi nãy bị nắng hun nóng đến choáng váng mà não ngừng hoạt động, giờ mát mẻ lại rồi, câu "Anh yêu em" của Phàn Quân bắt đầu tua đi tua lại trong đầu hắn, nhanh đến chóng mặt.
Ngẩn người một lúc, hắn không nhịn được kéo tấm che nắng xuống, nhìn thoáng gương.
Quả nhiên.
Khoé miệng đang mỉm cười.
"Sao vậy?" Phàn Quân hỏi.
Trâu Dương quay sang nhìn anh: "Nói lại lần nữa."
"Anh yêu em." Phàn Quân nói.
"Em yêu anh." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân ghé sát, hôn nhẹ lên khoé môi hắn: "Anh yêu em."
"Em yêu anh." Trâu Dương khẽ chạm vào môi anh.
"Đi ăn nhé?" Phàn Quân hỏi.
"Ăn thôi," Trâu Dương nói, "em sắp đói chết rồi."
Quán chay ở ngay bên cáp treo, khách du lịch khá đông, hơn hai giờ chiều rồi mà vẫn còn nhiều người ăn.
Bên ngoài quán trông bình thường, nhưng bước vào thì thấy trang trí rất sang trọng.
Hai người tìm được một bàn nhỏ ở tầng hai, thoáng đãng, tràn ngập sắc núi xanh, lại có gió mát thổi qua.
Phàn Quân ngồi xuống ngẩn người một lát, rồi khẽ tặc lưỡi.
"Hả?" Trâu Dương nhìn anh.
"Nói ở đây thì tốt biết mấy," Phàn Quân thở dài, "chỗ này dễ chịu hơn nhiều."
"Ngay vừa nãy mới là tuyệt nhất," Trâu Dương nói, "chính cái khoảnh khắc không kìm nén nổi mới là tuyệt nhất."
"Ừ," Phàn Quân chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm hắn, một lúc sau mới khẽ nói, "Trâu Dương, em thật sự... rất tuyệt."
"Anh tốt thì em mới tốt." Trâu Dương đáp.
Phục vụ mang nước chanh đến, vừa rót vừa giới thiệu thực đơn.
"Hai người thì món nào được gợi ý không?" Trâu Dương hỏi.
"Nếu gọi lẻ thì những món có ký hiệu gợi ý trên menu đều là đặc sản của quán," Phục vụ nói, "hoặc hai anh có thể xem qua các set đôi..."
"Là set tình nhân à?" Phàn Quân hỏi.
Trâu Dương nhướng mày, nhìn anh.
"Không phải tình nhân cũng có thể ăn," Phục vụ lật menu, bắt đầu giới thiệu, "chúng tôi có ba loại set đôi..."
"Vậy lấy set tình nhân này đi." Phàn Quân chỉ vào hình trên menu.
Trâu Dương không nhịn được bật cười.
"Vâng, vậy anh chọn set số ba... tình nhân, đúng không ạ?" Phục vụ hơi dừng lại.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
"Vâng, tôi sẽ đặt cho anh ngay," Phục vụ bấm vào máy cầm tay, "set tình nhân này đồ uống có thể đổi, mặc định là một nước táo, một nước bưởi, anh có muốn đổi không ạ?"
"Đổi thành giống nhau đi." Phàn Quân nói.
"Đều là nước bưởi đi." Trâu Dương nói.
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, hắn nhìn Phàn Quân, mỉm cười hỏi: "Anh bị làm sao thế?"
"Sao nào," Phàn Quân nói, "anh chỉ muốn ăn một suất dành cho tình nhân thôi mà."
"Ừm." Trâu Dương vừa cười vừa đáp.
"Có lẽ nhân viên phục vụ bị cận," Phàn Quân nói, "vòng tay của chúng ta giống hệt nhau, cô ấy không nhìn ra sao?"
"Ừm." Trâu Dương vẫn chỉ khẽ đáp.
"Sao vậy?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Không sao cả," Trâu Dương cong khóe môi, "chỉ là cảm thấy... rất vui."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 107
10.0/10 từ 32 lượt.
