Hời Hợt - Vu Triết

Chương 106


"Em điên rồi sao." Phàn Quân đè thấp giọng.


"Ừ hứm." Trâu Dương khẽ đáp, bàn tay trượt xuống luồn vào trong quần anh.


"Em...!" Phàn Quân phản tay giữ chặt cổ tay hắn, kéo một cái mà không hề kéo ra được, "em đã rửa tay chưa đấy!"


Động tác của Trâu Dương dừng lại, Phàn Quân nhân lúc hắn buông lỏng liền kéo tay hắn ra.


Trâu Dương lùi lại một bước, chỉ vào anh, rồi xoay người đi về phía cửa. Đến cạnh cửa hắn lại chỉ vào anh: "Ngồi yên đó, dám bước ra em cho ăn đòn."


... Khẩu khí lớn thật.


Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì, nhưng cũng không bước ra ngoài.


Anh không biết Trâu Dương định làm gì.


Mười giây sau, Trâu Dương xoa tay quay lại, đồng thời anh ngửi thấy thoang thoảng mùi cồn sát khuẩn.


"Gì vậy?" Phàn Quân sững ra.


"Trên kệ có một chai gel rửa tay khô," Trâu Dương nhướng mày với anh, "ai mua để đấy thế, cũng chu đáo nhỉ."


"... Lữ Trạch mua." Phàn Quân nói.


"Tốt hơn loại mẹ em mua, cái kia cứ dính dính tay." Trâu Dương dùng chân khẽ móc cánh cửa kéo lại, cửa khép lại.


Hắn cúi sát, rất cẩn thận dùng ngón út khảy một cái khóa trái cửa lại.


Sau đó xoay người nhìn Phàn Quân: "Sao, em cũng biết giữ gìn phải không?"


Phàn Quân thật sự không biết nên đáp thế nào, chỉ có thể ậm ừ một tiếng: "... Ừ."


Trâu Dương vẫy tay mấy cái, bước tới trước mặt anh.


Phàn Quân nhìn hắn.


Hắn vừa động, anh đã nhận ra. Ngay giây đầu tiên cả người hắn ép xuống, anh theo phản xạ giơ tay định thủ trước, ở khoảng cách này, thói quen của Trâu Dương luôn là lao vai.


Nhưng anh tính sai bước cuối.


Trâu Dương xưa nay vẫn quen dùng vai phải, lúc này lại bất ngờ đổi sang vai trái, anh không kịp đỡ.


Vai trái của hắn húc vào sườn trái anh, lực không mạnh, nhưng đồng thời cánh tay trái của anh cũng bị hắn khóa chặt, với sức lực hiện tại của anh thì không thoát ra được.


Ngay giây sau, anh bị Trâu Dương dồn vai ép chặt lên chồng đệm dựa tường.


Rồi cả người hắn áp sát lên anh.


Không hề có khoảng đệm, hơi thở quen thuộc, chuẩn xác châm động thần kinh anh, khiến anh không cách nào kháng cự, quấn quanh môi, lướt qua vành tai...


Vừa kết thúc buổi tập, ngón tay Trâu Dương nóng rực, lòng bàn tay lướt xuống bụng dưới mang theo lửa.


Đốt bùng phản ứng gần như bản năng trong cơ thể, anh vòng tay ôm chặt eo hắn, nghiêng đầu hôn xuống.


Nhưng Trâu Dương chỉ đáp rất nhẹ, đầu lưỡi lướt qua, khẽ chạm khóe môi.


Phàn Quân nghe rõ hơi thở mình dồn dập, kéo mạnh cạp quần hắn xuống một cái.


"Đừng động." Giọng Trâu Dương rất thấp, lẫn theo hơi thở gấp rời rạc, khàn khàn như có hạt cát, gợi cảm đến mê hoặc.


Anh không ngừng lại, cổ tay lại bị Trâu Dương chộp lấy: "Huấn luyện viên Phàn, anh đã rửa tay chưa?"


"... Mẹ kiếp." Phàn Quân nghiến răng nặn ra hai chữ.


Trâu Dương giữ lấy cổ tay anh, đặt bàn tay anh trở lại trên eo mình.


Sau đó hắn dùng cẳng tay phải ngang ép lên ngực anh, rồi chậm rãi đẩy lên, dừng ngay dưới yết hầu.


Nếu Phàn Quân muốn động, hơi thở sẽ lập tức bị nghẹn lại.


"Đứng yên." Giọng Trâu Dương khẽ run theo nhịp thở dồn dập.


Phàn Quân không nhúc nhích, chân hắn bước tới nửa bước, từ giữa đầu gối anh lướt qua...


Bàn tay nóng bỏng như thiêu đốt d*c v*ng, khiến anh hơi ngửa đầu, dựa hẳn vào đệm sau lưng.



...


Âm thanh bên ngoài phòng thay đồ dần rõ, tiếng bật nhảy đáp xuống đệm, tiếng đá vào bảo hộ, tiếng Khỉ hướng dẫn bọn nhỏ...


Đôi mắt nhắm nghiền của Phàn Quân không mở ra, nhưng anh cảm nhận được cẳng tay Trâu Dương ép dưới yết hầu mình cũng phập phồng theo nhịp thở.


Anh vòng tay ra sau lưng hắn khẽ kéo, Trâu Dương liền áp sát vào anh, bên tai anh khẽ thoát ra một hơi dài.


Lại thêm một lúc, hắn mới thấp giọng hỏi: "Có giấy không?"


"Trong túi, để anh lấy cho em," Phàn Quân nói, "em buông cổ anh ra trước đã."


Trâu Dương khẽ cười, cánh tay thả lỏng trượt xuống bên hông, thân mình vẫn còn dựa vào anh chưa rời.


Phàn Quân lục túi, rút mấy tờ giấy, nhét vào tay hắn.


"Cả khăn ướt cơ à?" Trâu Dương cúi đầu nhìn thoáng qua, "Huấn luyện viên Phàn cũng biết chăm chút quá ta."


"Lau đi chứ?" Phàn Quân nói, "Không lau thì em cứ thế mà bước ra ngoài đi."


Trâu Dương tặc lưỡi, cúi đầu lau qua tay, lại rút thêm mấy tờ xử lý nốt.


"Có phải em phê thuốc không đấy." Phàn Quân cũng rút vài tờ giấy lau dọn, "Em biết đây là chỗ nào không..."


"Chính vì là chỗ này em mới thấy hưng phấn thế." Trâu Dương đáp.


Phàn Quân liếc hắn một cái.


"Anh còn nhanh hơn em." Trâu Dương dọn xong, ném giấy vào thùng rác nhỏ bên cạnh.


Phàn Quân lập tức bước qua nhặt giấy ra.


Trong thùng rác trống trơn, đột nhiên có một đống giấy rất dễ gây chú ý.


"Chẳng phải là do em không cho anh tự xử sao," Phàn Quân nói, "lần sau để anh giúp em, tính giờ luôn."


"Anh Phàn!" Bên ngoài vang lên tiếng Khỉ gọi to, ngay sau đó khóa cửa bị vặn hai cái.


Trâu Dương giật mình, quay phắt lại trừng Phàn Quân: "Anh còn dám to tiếng hơn nữa không?"


"Người khiếm thính bọn anh nói hơi lớn." Phàn Quân vừa đáp vừa hô ra cửa: "Đang thay đồ, làm gì đấy?"


"Lý Mậu trật khớp tay rồi!" Khỉ lại đập cửa, "Anh qua nắn hộ đi, em không dám."


"Ra ngay." Phàn Quân lia mắt quét qua người Trâu Dương, rồi bước ra mở cửa.


Lý Mậu tập luyện vốn chỉ để chơi, lần này cả tháng không đến, vừa trở lại đã muốn nhào lộn, kết quả trật tay.


"Anh cũng chưa thay đồ à." Khỉ liếc anh một cái.


"Còn mặc q**n l*t." Phàn Quân nói xong, nắm lấy đầu Khỉ vặn sang phía khu tập, "Đi."


"Ở kia kìa!" Khỉ chỉ tay về phía trước, chạy tới, "Đừng động, anh Phàn nắn cho."


Người ta vừa đi khỏi, Trâu Dương mới thở phào, cúi nhìn lại bản thân, rồi bước ra ngoài.


Phàn Quân đi tới đó, tiện tay ném mấy tờ giấy vào thùng rác kín trong võ quán.


Trâu Dương lại tặc lưỡi.


Lý Mậu ngồi trên đệm, ôm cánh tay trái, mặt mày kiên nghị nhìn Phàn Quân.


"Em không sao!"


"Không sao à?" Phàn Quân ngồi xổm nhìn cậu.


"Ừm!" Lý Mậu ngẩng cao đầu.


"Được." Phàn Quân đứng dậy, "Vậy cứ ngồi yên đi."


"Ê ê ê ê... anh Phàn anh Phàn..." Lý Mậu vội vã cũng đứng lên, gọi liên tục.


Phàn Quân không nói, kéo lấy cánh tay cậu.


Lý Mậu nhắm chặt mắt, vừa hé miệng định kêu, Phàn Quân đã một tay giữ bắp tay, một tay giữ cẳng tay, kéo rồi đẩy mạnh một cái.


"Ơ..." Lý Mậu mở mắt, "Khỏi rồi."



"Lần sau còn để anh thấy em không khởi động, không bảo hộ mà loạn lộn," Phàn Quân chỉ thẳng, "anh tháo cả tay lẫn chân em, cho đau một lần nhớ đời."


"Nghe rõ chưa!" Khỉ lập tức hùa theo quát.


"Nghe rõ rồi." Lý Mậu nhỏ giọng.


"Cút đi," Phàn Quân xoay người, "chạy vòng, chạy xong mới được ăn."


Trâu Dương nhìn Phàn Quân bước lại phía mình, không nhịn được cong khóe môi.


"Sao thế?" Phàn Quân liếc hắn một cái, "Đi ăn thôi."


"Không." Trâu Dương cùng anh đi ra ngoài.


"Có chỗ nào trật khớp không?" Phàn Quân hỏi.


"Cổ tay, chắc vậy," Trâu Dương hạ giọng, "lúc nãy mệt quá."


Phàn Quân mỉm cười, khẽ bóp vào cổ tay hắn: "Nắn rồi."


Mẹ hắn rất coi trọng việc đi thắp hương cầu bình an. Trước kia bà không tin lắm, nhưng từ sau tai nạn năm ngoái, bà thường ra ngôi chùa gần nhà khấn bái. Tuy nhiên bà không bảo Trâu Dương đến đó.


"Đây chỉ là thắp hương thường ngày thôi," Mẹ hắn nói, "con phải đi chỗ kia... Lão Lữ, gửi định vị cho nó, lần trước chúng ta từng đến rồi đó."


"Là... chỗ nửa núi ấy." Chú Lữ nhìn sang Phàn Quân.


"Ờ." Phàn Quân gật đầu.


"Anh biết à?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ, anh đưa em đi," Phàn Quân đáp, "không xa đâu."


"Có phải leo núi không?" Trâu Dương lại hỏi.


"Phải leo một đoạn," Phàn Quân nói, "nhưng cũng không cao lắm, phong cảnh rất đẹp."


"Cái này mà gọi là không cao à?" Trâu Dương đứng bên lan can, nhìn xuống thung lũng xanh mướt phía dưới, dưới nắng gắt lấp lóa ánh bạc.


"Cao lắm sao?" Phàn Quân hỏi.


"Đã leo nửa tiếng rồi mà chưa tới," Trâu Dương rút chai nước từ túi quần, ngửa đầu uống mấy ngụm, "nước cũng sắp hết rồi."


"Trên kia có b*n n**c," Phàn Quân nói, "anh nhớ ký túc tụi em vào kỳ nghỉ trước định đi leo núi mà?"


"Anh nghĩ em có đi không?" Trâu Dương tặc lưỡi, "hơn nữa bọn họ cũng chẳng leo tới đỉnh, mà đỉnh kia cũng không cao bằng đây, họ leo là ngọn núi phía bắc trường em cơ."


"Có cần anh cõng em lên không?" Phàn Quân hỏi.


"... Không phải là em không leo nổi, mà là em leo chán quá, trời còn nóng nữa," Trâu Dương thở dài, quay người tiếp tục bước lên, "leo núi không đường còn đỡ, kiểu bậc thang thế này mới tra tấn..."


"Sắp tới rồi, chừng mười phút nữa thôi, miễn là em đừng mè nheo nữa." Phàn Quân nói.


Trâu Dương bật cười, quay nhìn anh: "Sao anh dễ thương thế."


"Không phải em à?" Phàn Quân mỉm cười.


Qua khúc quanh, sang mặt khuất nắng, Trâu Dương lập tức thấy dễ chịu, gió vừa thổi, mọi khó chịu bỗng tan biến.


Lúc này lại quay về cảm giác vui vẻ ban đầu cùng Phàn Quân leo núi ngày hè.


Hắn cúi nhìn xuống, thấy phía sườn núi bên này có một khu công trình chỉnh tề, nhưng nhỏ hơn nhiều so với kiến trúc bình thường.


"Đó là chỗ gì thế anh?" Hắn hỏi.


"Nghĩa trang." Phàn Quân đáp.


"... À." Trâu Dương khựng lại, "ra là ở đây à."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Đi thêm mấy khúc quanh, người bắt đầu đông, hương khói cũng tỏa rõ.


"Tới rồi." Phàn Quân chỉ tấm bảng phía trước.


Lại leo một dãy bậc thang, họ trông thấy đại điện nằm trên bãi đất rộng giữa lưng chừng núi.


"Mua cho em chai nước, em khát rồi." Trâu Dương thấy bên cạnh có quầy nhỏ.



"Anh muốn ăn xúc xích." Phàn Quân nói.


"Không phải chứ?" Trâu Dương quay nhìn anh, "chẳng phải chúng ta vừa ăn sáng một tiếng trước sao?"


"Gần hai tiếng rồi." Phàn Quân rút điện thoại nhìn, "dạo này anh ăn rất sạch, thỉnh thoảng một cây xúc xích chẳng ảnh hưởng gì."


"Thật à?" Trâu Dương hỏi.


"Không phải sao?" Phàn Quân nhìn hắn.


Ánh mắt Trâu Dương liếc bụng anh, lòng bàn tay như lại nhớ rõ cảm giác cơ bụng anh, hắn khẽ hắng giọng: "Đúng."


"Vậy anh ăn xúc xích." Phàn Quân nói.


"Ăn đi, em mời." Trâu Dương đáp.


"Thế thì anh ăn hai cây." Phàn Quân nói.


"Ơ này," Trâu Dương bật cười, "anh sao thế nhờ?"


"Xúc xích nhỏ thôi." Phàn Quân đáp.


"Ông chủ, hai cây xúc xích," Trâu Dương nói, "hai chai nước."


Cả hai đứng ngoài đại điện, tựa lan can, phóng tầm mắt ra màu xanh mướt.


"Khá dễ chịu." Trâu Dương vươn vai, nhắm mắt.


"Ừ." Phàn Quân vừa ăn xúc xích.


"Chút nữa xuống núi chắc mệt đây." Trâu Dương thở dài.


"Hình như có cáp treo." Phàn Quân nói.


"Gì?" Trâu Dương sững ra, "sao lúc lên anh không nói?"


"Lúc lên anh đâu có biết," Phàn Quân chỉ lối nhỏ cạnh quầy, "hình như có biển chỉ đường, đi cáp treo."


"Vãi thật!" Trâu Dương nhét chai nước vào túi, sải bước chạy tới.


Quả nhiên có cáp treo, dẫn lên tận đỉnh, dừng một trạm ở lưng chừng.


"Em không phải người bản địa à?" Phàn Quân hỏi.


"Thế anh không phải à?" Trâu Dương nhìn anh.


"Anh là dân Nam Châu Bình." Phàn Quân cười.


Câu trả lời ấy khiến Trâu Dương bỗng thấy nghèn nghẹn trong lòng, hắn ngẩng tay khẽ khều cằm anh: "Chút nữa mình ngồi cáp treo xuống."


"Ừ." Phàn Quân gật.


Cả hai chưa từng thắp hương, không biết trình tự ra sao, may gặp một chị gái rất nhiệt tình.


"Hai đứa cứ theo chị." Chị gái nói.


"Cảm ơn chị." Phàn Quân đáp.


Họ đi theo cô, lần lượt vào điện, dưới sự hướng dẫn, khấn vái hết chỗ này đến chỗ khác, vòng một lượt rồi đến lò hương, châm nhang cắm xuống.


"Anh cầu gì chưa?" Trâu Dương hỏi.


"Rồi, mọi người đều bình an." Phàn Quân nói.


"... Em cũng thế," Trâu Dương đáp, "không biết nguyện vọng của chúng ta có phổ thông quá không? Chắc hẳn rất nhiều người cũng cầu như vậy."


"Có lẽ thế thì Bồ Tát càng dễ dây chuyền xử lý, mấy việc thông thường nhất thì sẽ càng thành thạo." Phàn Quân nói.


Trâu Dương khựng lại một chút, rồi không nhịn được mà bật cười.


"Đi thôi, ngồi cáp treo." Phàn Quân nói.


"Anh từng đi chưa?" Trâu Dương hỏi.


"Chưa từng," Phàn Quân đáp, "ngay cả tận mắt cũng chưa thấy."


Trâu Dương không nói gì, lấy điện thoại ra mở quay phim, vừa theo sau vừa quay cảnh Phàn Quân bước đi.



Người ở khu cáp treo cũng không quá đông, xếp hàng chỉ hơn chục người, chẳng mấy chốc đã đến lượt họ.


Phàn Quân vẫn luôn quan sát người phía trước bước lên cáp treo.


Trâu Dương liền zoom lại quay cận góc nghiêng của anh, cực kỳ đẹp trai.


Phàn Quân nghiêng đầu nhìn hắn, thấp giọng nói: "Thứ này không hề dừng lại."


"Ừ." Trâu Dương cười.


"Em đừng... giơ cao thế," Phàn Quân ép tay cầm điện thoại của hắn xuống, "mọi người phía sau đều đang nhìn màn hình của em đấy."


"Ờ." Trâu Dương khẽ đáp, suốt đường xếp hàng quay cận mặt Phàn Quân lúc thì kéo gần, lúc thì kéo xa... khiến hắn cũng hơi ngại quay đầu lại.


Cáp treo ngồi đôi, chỉ là một chiếc ghế treo lơ lửng, phía trước có thanh chắn ngang.


Hơi nắng một chút, nhưng tầm nhìn lại thoáng đãng hơn nhiều so với loại khoang kín.


"Anh không sợ độ cao chứ?" Trâu Dương hỏi.


"Chỉ cần không lao xuống thì không sợ." Phàn Quân nói.


"Giống tàu lượn siêu tốc ấy hả?" Trâu Dương cười.


"Ừ, ruột gan xoắn hết cả lại." Phàn Quân nhăn mày, "lúc đó đáng lẽ đã phải nhận ra em là đồ b**n th** rồi."


"Anh có thích b**n th** không?" Trâu Dương lập tức hỏi, điện thoại vẫn chĩa vào anh.


"Thích." Phàn Quân nói.


"Vậy có phải anh thích tất cả bọn b**n th** không?" Trâu Dương lại hỏi.


"Anh bị bệnh chắc," Phàn Quân đáp, "anh chỉ thích mỗi đồ b**n th** là em thôi."


"Ừ." Trâu Dương gật đầu.


Điểm xuống cáp treo không trùng với đường lên núi, đi ra ngoài chính là một ngã rẽ, một con đường khác dẫn thẳng đến nghĩa trang.


Phàn Quân nhìn Trâu Dương một cái, hắn đang mở điện thoại xem bản đồ, tính đường nào ra bãi đỗ xe gần hơn.


"Em có mệt không?" Anh hỏi.


"Không mệt," Trâu Dương vẫn nhìn vào điện thoại, "em mệt lúc leo núi thôi, giờ nghỉ một lúc là hồi sức rồi."


"Thế thì..." Phàn Quân do dự, không biết có nên mở lời hay không.


"Sao vậy?" Trâu Dương cất điện thoại, ngẩng lên nhìn anh.


Phàn Quân im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Con đường kia, là đi đến nghĩa trang."


"Ừ." Trâu Dương liếc sang bên đó một cái, "chính là cái khi nãy ta nhìn thấy trên núi phải không?"


"Đúng." Phàn Quân gật đầu.


Trâu Dương không nói gì, chỉ nhìn anh.


"Mẹ anh," Phàn Quân nói, "ở đó, em có muốn..."


"Được." Trâu Dương chưa để anh nói hết đã đáp ngay.


Phàn Quân khựng lại.


"Em vốn định hỏi anh từ trước, lần sau có muốn em đi cùng không, nhưng mãi chẳng dám mở miệng." Trâu Dương nói, "em sợ... thật ra cũng chẳng biết anh sẽ nghĩ thế nào."


"Anh cũng mới đến có một lần..." Phàn Quân khẽ nói, "sau đó bận rộn quá, cũng chưa đi nữa."


"Ừ." Trâu Dương cũng chẳng bận tâm việc hai người họ giờ đang đứng ngay tại ngã rẽ, bên cạnh liên tục có người từ cáp treo bước xuống, hắn trực tiếp vòng tay ôm lấy Phàn Quân, nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh.


"Hôm qua anh đã định nói với em rồi," giọng Phàn Quân vang bên tai hắn, "nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào."


"Giờ thì nghĩ ra cách nói chưa?" Trâu Dương hỏi.


"Trâu Dương." Phàn Quân khẽ gọi hắn một tiếng.


"Hửm?" Trâu Dương đáp.


"Đi cùng anh... đến thăm mẹ anh, được không?" Phàn Quân hỏi.


"Được." Trâu Dương gật đầu.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 106
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...