Hời Hợt - Vu Triết
Chương 104
Video không dài, chưa đến hai mươi phút.
Thế nhưng, trong chưa đầy hai mươi phút ấy, Phàn Quân lại sống lại một lần nữa trọn vẹn cả một năm qua.
Bằng góc nhìn từ thế giới của Trâu Dương.
Nhìn thấy chính mình trong thế giới của Trâu Dương, nhìn thấy những trải nghiệm một năm ấy trong thế giới của Trâu Dương, nhìn thấy từng chi tiết, từng cảm xúc mà anh chưa từng trải qua, từng chút một.
Video phát xong, tất cả đều không nói gì, cũng chẳng ai động đậy.
Trên gương mặt Phàn Quân vẫn luôn có cảm giác ngứa ran, nước mắt không ngừng trượt xuống từ khóe mắt. Anh còn không đưa tay lên lau, mặc cho lệ tràn ra, từng giọt rơi xuống.
Khoảnh khắc này, anh không còn là Phàn Quân luôn làm việc thận trọng, cảm xúc chẳng bao giờ bộc lộ trong mắt người khác.
Anh là Phàn Quân, người cần Trâu Dương nhất trên đời này.
Ngón tay Trâu Dương khẽ móc dưới cằm anh, gạt đi mấy giọt lệ.
Sau đó hắn đứng dậy, bước đến trước mặt anh, xoa xoa đầu anh.
Phàn Quân ôm lấy eo hắn, áp mặt vào bụng hắn.
Nước mắt nhanh chóng thấm ướt áo thun, Trâu Dương cảm nhận được nơi bụng mình dần dần ẩm ướt, mang theo hơi ấm, cùng với cơ thể Phàn Quân khẽ run rẩy.
Người vừa mới định giữ lấy hình tượng "Huấn luyện viên Phàn" của mình, lúc này đã buông bỏ tất cả, ôm hắn mà khóc như một đứa trẻ yếu ớt.
Trâu Dương không nói gì, cúi đầu, nhẹ vỗ lưng anh, ngón tay quấn lấy một lọn tóc trên đỉnh đầu anh, chậm rãi xoay xoay.
Lưu Văn Thụy rút một tờ khăn giấy, ấn vào mắt, khẽ thở dài, nghe ra đầy cảm khái.
Lý Tri Việt cũng rút một tờ khăn giấy, lau đi lau lại trên mặt.
Trương Truyền Long vẫn bất động, có lẽ không khóc, chỉ là ngẩn ngơ dán chặt mắt vào màn hình.
Vốn dĩ Trâu Dương nghĩ rằng ở đoạn này mình sẽ lại khóc một trận, nhưng không hiểu sao, hắn không khóc.
Trong lòng cuộn trào biết bao cảm xúc, nhưng hắn không khóc.
Chỉ là cảm khái.
Vô cùng cảm khái.
Cảm khái cho chính mình, cũng cảm khái cho Phàn Quân, người gần như chưa bao giờ biểu lộ những cảm xúc mãnh liệt trước mặt người khác, giờ phút này lại run rẩy khóc đến như vậy.
Phàn Quân khóc rất dữ, trước mặt Trâu Dương, người anh coi như đứa trẻ, và trước mặt mấy người bạn học của hắn, khóc mà chẳng hề che giấu.
Bên kia bờ, những người đi cắm trại ăn sáng xong đã trở lại, có người bắt đầu thu dọn, có lẽ sắp về, có lẽ lại đến điểm đến tiếp theo.
Còn bên này, vài người như bị đóng khung trong một bức tranh, cảnh tượng ấy không ai để tâm đến, mọi người đều bận rộn chuyện trong tay. Cuối cùng khi rời đi, có một người anh vẫy tay chào bọn họ.
Trâu Dương cũng giơ tay vẫy lại.
Nhìn theo những người rời đi bên kia bờ, hắn chợt có cảm giác khó tả.
Một đời người, sẽ gặp bao nhiêu người đây.
Trong kiếp người, có bao nhiêu người chỉ đi ngang qua.
Họ lướt qua tầm mắt ta, lướt qua vai ta, đôi khi nghe thấy tiếng nói của họ, đôi khi ánh nhìn thoáng quét qua gương mặt họ, nhưng chẳng bao giờ nhớ nổi một ai...
Hoặc có vài người, một câu, hai câu, trò chuyện hay tranh cãi; hoặc có người, ta biết tên họ, biết họ ở đó, nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có giao điểm...
Thế nhưng, giữa muôn vàn sự lướt qua ấy, có những người lại ở lại bên cạnh.
Họ là bạn bè, là tri kỷ.
Và sẽ có một người, trong muôn vàn sự lướt qua ấy, như một điều kỳ diệu, trở thành phần không thể thiếu trong đời.
Là người yêu, là bạn trai.
Hắn cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đầu Phàn Quân.
Lúc này, Trương Truyền Long, người vẫn luôn im lặng không động không nói, rút một tờ khăn giấy, trong vùng ngoại ô vắng người, chỉ còn tiếng nước sông róc rách, cúi đầu xì mũi.
"Đệt," Lưu Văn Thụy chửi khẽ một tiếng, "dọa tao hết hồn!"
"Mày gan gì mà bé xí," Trương Truyền Long mắt đỏ hoe, lại xì thêm một cái, "rèn luyện đi."
Trâu Dương cảm nhận rõ Phàn Quân thoáng sững lại, rồi úp mặt vào bụng hắn mà bật cười.
"Đệt." Hắn vừa cười vừa rút hai tờ khăn giấy, nhét vào tay Phàn Quân.
Phàn Quân nhận lấy khăn giấy, buông tay, cúi đầu vùi mặt vào, thở ra một hơi thật sâu, rồi lau đi nước mắt.
Khi ngẩng đầu lên, hốc mắt và chóp mũi đều đỏ, mấy vết sẹo nhỏ trên mặt cũng đỏ bừng, Trâu Dương không kìm được đưa tay chạm vào mặt anh.
"Thu dọn đi," Giọng Phàn Quân khàn khàn, "về phải mất hơn một tiếng."
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
Phàn Quân cầm khăn giấy chùi chùi lên áo thun hắn: "Ướt cả rồi, em có mang theo áo khác không?"
"Lát nữa gió thổi là khô mà." Trâu Dương xoa xoa tóc anh.
Dọn dẹp xong, cả nhóm kéo xe từ tấm ván gỗ chủ lều đặt sẵn, quay lại bãi đỗ.
Khi trả lều, vì lều của Trâu Dương và Phàn Quân bị gãy một cây cột chống, nên bồi thường cho chủ lều hai mươi tệ.
Trên đường về, vẫn là Phàn Quân lái xe. Một đám vừa lên xe liền ngủ gục, Trâu Dương nhìn dáng vẻ ngủ say của họ, cứ cảm thấy sao sao, nghi rằng bọn này cả đêm không ngủ, chỉ nằm nghe trộm.
Xe chạy đến trung tâm thương mại, Phàn Quân xuống xe, để Trâu Dương lái về trường.
"Về tới trường nhớ nhắn cho anh nhé." Phàn Quân bám vào cửa sổ xe, nói nhỏ.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, "Quà anh đã cầm hết chưa? Cả cái họ tặng cho anh cũng lấy rồi chứ?"
"Đều trong túi rồi." Phàn Quân lắc lắc hai chiếc túi trong tay.
"Ừ." Trâu Dương đáp lại.
"Đi đi." Phàn Quân lại nhìn mấy kẻ đang giả vờ ngủ ở ghế sau, khẽ nói: "Cảm ơn mọi người."
Rõ ràng rất muốn trốn học, nhưng Trâu Dương vẫn cắn răng chịu đựng. Khi Phàn Quân xoay người rời đi, hắn nghiến răng nghiến lợi đóng cửa xe, thắt dây an toàn.
Lưu Văn Thụy đổi lên ghế phụ, hắn khởi động xe, lái về phía trường học.
"Ê——" Lưu Văn Thụy kéo dài tiếng thở dài.
"Sao nữa." Trâu Dương liếc hắn một cái.
"Chỉ là cảm khái thôi," Lưu Văn Thụy nói, "sinh nhật này làm tao cảm khái đủ điều."
"Chủ yếu là do hai người đó chứ gì," Trương Truyền Long ở ghế sau cũng cảm khái, "không dễ dàng đâu, bao nhiêu người trong giai đoạn đó đã lạc mất nhau rồi."
"Đúng thế..." Lưu Văn Thụy và Lý Tri Việt cùng lên tiếng.
"Được rồi đó," Trâu Dương nói, "cũng chẳng phải mới quen ngày đầu, sến súa vậy là định tuyệt giao hay sao?"
"Thế để tao nói câu không sến nhé," Lưu Văn Thụy tặc lưỡi, "cái dấu răng Phàn Quân để lại trên cổ mày ấy, lát nữa lấy cái băng dán cá nhân dán vào đi, kẻo ai thấy lại hỏi."
"Gì..." Mặt Trâu Dương nóng bừng như bốc cháy.
"Gì gì cái gì," Lưu Văn Thụy nói, "mày chỉ gãi nhẹ thôi cũng đỏ hết cả mảng, mày không biết nó lộ rõ thế nào à?"
"...Biết rồi." Trâu Dương đáp.
"Thật ra cũng chẳng sao, vết hôn mà," Trương Truyền Long nói, "ít nhất chứng minh mày thoát ế, mày là niềm kiêu hãnh của ký túc chúng ta."
"Mày thôi đi," Lưu Văn Thụy nói, "ký túc xá bên cạnh, nhanh thì năm nhất, chậm thì năm hai đều đã có đôi có cặp rồi. Chỉ có ký túc mình như cái kho bảo tồn hạt giống... còn tự hào gì nữa, sợ thiên hạ không biết vẫn còn ba thằng ế chắc?"
Lý Tri Việt cười đến nỗi không nói nên lời, còn sặc ho khù khụ.
"Bao nhiêu oán khí thế này." Trương Truyền Long nói.
Trâu yangEm về đến trường rồi, chuẩn bị vào học.
PhànVideo đó, gửi anh một bản đi.
Trâu yangAnh muốn xem lại à?
PhànMuốn giữ làm kỷ niệm.
Trâu Dương gửi video cho Phàn Quân.
PhànHôm nay em có qua không?
Trâu yangCó.
PhànAnh đến đón em nhé?
Trâu DươngXe em để ở trường, em tự chạy qua cũng được.
"Có lẽ cũng sắp có tin tức rồi," Hà Xuyên nhìn quyển lịch nhỏ trên bàn, "theo lý mà nói, chuyện bồi thường, cộng với khởi kiện và thi hành án, hai ba tháng là xong cả."
"Ừ." Phàn Quân đáp.
"Hôm qua tôi lại nói chuyện với ông chủ quán cà phê," Hà Xuyên rót trà, "tuần này sẽ chuyển quán cho tôi."
"Cố gắng cầm cự lâu vậy, mà làm ăn vẫn chẳng khấm khá lên sao?" Phàn Quân hỏi.
"Tôi nói cho cậu biết, làm ăn là thế, không có chuyện ngồi chờ mà tự khởi sắc được," Hà Xuyên khoát tay, rồi nhìn anh, "thế nào, cậu có ý gì không?"
"Hả?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Có định đầu tư chút tiền, cùng tôi hùn vốn không?" Hà Xuyên hỏi.
Phàn Quân không nói gì.
"Hôm đó tôi nói vay tiền, có phải cậu đã nghĩ vậy rồi đúng không?" Hà Xuyên cười, "tình cảm anh em thế nào, tôi cũng không vòng vo với cậu."
"Muốn đầu tư bao nhiêu?" Phàn Quân hỏi.
"Xem cậu," Hà Xuyên nói, "nhưng chuyện này ấy, tôi cũng phải hỏi cậu một câu trước."
"Hỏi đi." Phàn Quân nói.
"Cậu với Trâu Dương," Hà Xuyên nhìn anh, "không phải bạn bè bình thường đúng không? Ý là, không phải kiểu anh em chí cốt, mà là... hơn thế nữa..."
"Ừm." Phàn Quân khẽ ừ một tiếng.
"Vậy thì được," Hà Xuyên gật đầu, "cậu muốn đầu tư bao nhiêu thì tùy vào tình hình, mười vạn, hai mươi vạn cũng được, có nhiều hơn thì càng tốt."
"Anh là muốn dùng tôi để kéo Trâu Dương vào chứ gì?" Phàn Quân hỏi.
"Thì đương nhiên có cân nhắc đó," Hà Xuyên nói, "hai người các cậu quan hệ gần gũi, tôi làm ăn chẳng khác nào mở rộng thêm một mảng. Không phải muốn hại các cậu, chỉ đơn thuần nghĩ từ góc độ kiếm tiền thôi."
Phàn Quân không nói gì.
"Cậu cứ cân nhắc đi," Hà Xuyên nói, "không cần gấp, có lo lắng gì thì cứ nói, nhưng cậu nhớ một điều thôi."
Hà Xuyên giơ ngón tay trỏ lên, nhìn anh.
"Điều gì?" Phàn Quân hỏi.
"Chỉ vì lúc đó cậu lĩnh mấy nghìn đồng lương mà dám xuống xe đối đầu với mấy tên kia," Hà Xuyên nói, "tôi, Hà Xuyên! Dù bất cứ khi nào cũng sẽ không bao giờ hại cậu."
Câu này của Hà Xuyên nói rất hùng hồn, khiến chính anh ta cũng xúc động đến nỗi khóe mắt ánh lên.
"... Cái này thì tôi tin anh." Phàn Quân nói.
"Cho nên cậu cứ nghĩ đi, nếu chưa yên tâm, thì bàn với Trâu Dương một chút," Hà Xuyên nói, "cậu ấy là sinh viên đại học, đầu óc cũng nhanh nhạy."
Tối nay Phàn Quân được nghỉ, Trâu Dương sau khi tan học thì tới quán tìm anh, hai người ăn tạm bát cơm trộn ở cạnh khu chung cư, dắt Tiểu Bạch đi dạo hai vòng rồi mới về.
Vừa bước vào cửa, Đại Hắc đã đứng trên tủ giày, vừa thấy Trâu Dương liền dụi vào cánh tay hắn.
Trâu Dương xoa đầu Đại Hắc, giày còn chưa đổi, ánh mắt đã dừng lại trên bức tường ngay phía trên bàn khách, nơi treo hai bức cuộn thư pháp.
"Khởi tình vô do, nhất vãng tình thâm, sinh giả khả tử, tử giả khả sinh.
Nguyện vi tây nam phong, trường thệ nhập quân hoài."
[Dịch thơ:
Tình khởi vốn không do,
Một lần vướng đã thành sâu nặng.
Sống còn cũng vì nhau mà sống,
Chết rồi nếu sống lại cũng vì tình nghĩa ấy.
Mãi mãi ùa vào lòng người thương.]
"Anh..." Trâu Dương sững lại, "sao còn treo lên tường vậy?"
"Đã đóng khung rồi chẳng lẽ không treo?" Phàn Quân nói, lại chỉ sang bức tường chỗ sofa, "cái khung kính kia anh treo bên đó."
Trâu Dương quay đầu, thấy trên sofa treo một khung kính dài, bên trong là bức tranh hắn đã cắt vụn từ mấy bản nháp bỏ đi ghép thành.
Cái này thì còn ổn, ít ra nhìn không ra cụ thể là gì.
"Cái kia..." Trâu Dương hỏi.
"Ở trong phòng ngủ." Phàn Quân đáp.
"Ồ," Trâu Dương thở phào, đổi giày xong lại không nhịn được hỏi, "nhất định phải treo sao?"
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "nhất định phải treo."
"Được thôi." Trâu Dương cười, đi đến bàn nhìn dòng chữ trên tường.
"Anh rất thích mấy bức vẽ nhỏ này của em." Phàn Quân chỉ vào hình nhỏ bên cạnh chữ.
Một bức vẽ Tiểu Bạch, một bức vẽ Đại Hắc.
Chúng chỉ bằng một chữ, thực ra vẽ rất đơn giản, vài nét là xong, miễn sao ra được thần thái.
"Em giỏi thật, vẽ mấy nét linh tinh thôi mà nhìn ra ngay Đại Hắc là mèo trắng." Phàn Quân nói.
"Tất nhiên rồi." Trâu Dương thả người xuống sofa, dang tay.
"Anh có chuyện muốn bàn với em." Phàn Quân đi tới trước sofa, ngồi xuống thảm.
"Nói đi." Trâu Dương đưa tay gẩy nhẹ lên mặt anh.
"Cái quán cà phê hôm trước Hà Xuyên định sang nhượng, bên kia đã đồng ý chuyển cho anh ta rồi," Phàn Quân nói, "anh ta hỏi anh có muốn góp vốn chung không."
"Amh định bỏ bao nhiêu?" Trâu Dương hỏi.
"Bao nhiêu cũng được," Phàn Quân nhìn hắn một cái, "chủ yếu là muốn... kéo thêm quan hệ của em."
Trâu Dương không nói gì, gối tay trầm ngâm một lát mới mở miệng: "Còn ý kiến của anh thì sao? Nếu không tính tới chuyện kéo quan hệ."
"Hôm đó anh ta đi bàn, bảo không đủ tiền... anh liền có chút muốn..." Phàn Quân nói.
"Vậy thì làm đi." Trâu Dương chưa để anh nói hết đã ngắt lời.
Phàn Quân nhìn hắn: "Nhưng khi đó anh nói ra, anh ta chưa chắc đồng ý, bây giờ tới tìm là vì muốn..."
"Không cần để ý những cái đó," Trâu Dương nói, "anh thấy hợp tác được thì làm, anh ta đến tìm anh thì cứ làm. Đừng lo chuyện quan hệ gì hết, quyền chủ động nằm ở anh, hiểu chưa?"
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Anh do dự ở điểm nào?" Trâu Dương hỏi.
"Chỉ là... cảm giác như đang lấy em ra làm đòn bẩy." Phàn Quân nói nhỏ.
"Anh ta nhận ra quan hệ của chúng ta không phải bạn bè rồi đúng không?" Trâu Dương hỏi.
"Cái này... khó mà không nhận ra." Phàn Quân đáp.
"Thế thì quan hệ của chúng ta, nhiều chuyện vốn dĩ sẽ bị gắn liền, không thể tách riêng được." Trâu Dương nói.
"Ừm." Phàn Quân đưa tay khẽ nhéo mặt hắn.
"Anh định góp bao nhiêu với anh ta?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân nghĩ một chút: "Anh để dành được hơn mười vạn, anh tính..."
"Đệt," Trâu Dương bật dậy nhìn anh, "Phàn Quân, anh giỏi tích cóp thế cơ á?"
"Anh tốt nghiệp cấp ba là đã đi làm rồi, có hai năm làm ăn tốt lắm, học viên nhiều, thu nhập cũng cao," Phàn Quân cười, "hơn nữa bình thường anh chẳng mấy khi tiêu pha, chú Lữ cũng không lấy tiền cơm nước gì."
"Đừng bỏ hết, mười vạn là được," Trâu Dương nói, "không đủ thì em góp thêm cho."
"Không cần," Phàn Quân nói, "nhỡ mà lỗ thì..."
"Ê!" Trâu Dương lập tức chỉ tay vào anh, "đừng nói linh tinh! Nhanh nhổ ba cái đi!"
"Phù phù phù." Phàn Quân làm theo.
"Vậy anh góp tiền của anh đi," Trâu Dương cũng không ép, "nếu thuận lợi, sau này có thể thêm."
"Ừm." Phàn Quân ngửa đầu tựa vào chân hắn, "Trâu Dương."
"Hửm?" Trâu Dương đáp.
"Có em thật tốt," Phàn Quân nói, "cảm giác rất vững tâm."
"Cho nên có chuyện gì cũng phải nói với em, tuy em không giải quyết được, nhưng lý lẽ lệch lạc thì nhiều," Trâu Dương lắc lắc chân, "còn có thể cãi cùn."
Phàn Quân bật cười.
Điện thoại mà Trâu Dương để trên tủ giày reo lên, Tiểu Bạch chạy lại ngậm lấy mang tới.
"Ê, Bạch à," Trâu Dương nhận điện thoại, lấy vai Phàn Quân lau nước dãi Tiểu Bạch, "mày đi học đi có khi cũng..."
"Em chùi lên đâu đấy?" Phàn Quân kéo áo mình nhìn.
"Là luật sư Tào..." Trâu Dương vừa nói vừa nghe máy, "luật sư Tào, chào anh."
"Chào Trâu Dương, giờ làm phiền cậu thật ngại quá," Luật sư Tào vẫn nói nhanh gọn, "hiện tại thông báo với cậu về việc phân chia di sản của cha cậu, Trâu Nghiễn Thanh..."
Trâu Dương không nói, chỉ yên lặng lắng nghe.
Vụ bồi thường đã thi hành xong, bây giờ Trâu Thiên Thụy hẹn gặp hắn tại văn phòng luật sư để phân chia tài sản còn lại.
Cúp máy xong, Trâu Dương nằm lại trên sofa, nhắm mắt thở dài thật dài.
"Phải đi bàn phân chia rồi à?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ," Trâu Dương nhíu mày, "ba giờ chiều mai, phiền chết đi được."
"Mai em có tiết không?" Phàn Quân hỏi.
"Không, có cũng phải xin nghỉ," Trâu Dương ngáp, "xong chuyện này thì em mới yên tâm sống cuộc đời của mình được."
"Có cần để mấy người trong ký túc xá đi cùng không?" Phàn Quân hỏi.
"Không cho đi thì bọn họ cũng đi, chuyện này ngay cả ký túc bên cạnh còn hóng được," Trâu Dương cười, "anh phải đi với em."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu, "có đánh nhau nữa không?"
"Luật sư Tào đã mời cảnh sát tới hỗ trợ giữ trật tự rồi," Trâu Dương nói, "lần này chắc không loạn đâu, đến nước này rồi, làm ầm ĩ cũng vô ích..."
"Thực ra cũng chẳng cần cảnh sát," Lưu Văn Thuỵ ngồi ghế sau chen vào, "chúng ta chỉ cần đứng chắn ra đó, nếu vẫn là mấy người hôm trước, thấy bọn mình chắc chắn không dám ra tay."
"Chẳng phải là do nhìn thấy Phàn Quân sao?" Lý Tri Việt nói.
"Anh Tri Việt," Lưu Văn Thuỵ nói, "có vài lời không cần nói trắng ra, trong lòng tự biết là được, nói ra lại mất lòng."
"Biết rồi." Lý Tri Việt cười.
Hôm nay không phải cuối tuần, bãi đỗ toàn xe, Phàn Quân vòng một vòng mới tìm được chỗ.
Mọi người xuống xe liền đảo mắt nhìn quanh, không thấy ai khả nghi.
Trâu Dương gọi điện báo cho lễ tân văn phòng luật sư, tiện thể hỏi thử bác cả họ có đến chưa, lễ tân nói chưa thấy ai khả nghi.
"Đi thôi, không có ai." Trâu Dương nói.
"Họ không tới sao?" Lưu Văn Thuỵ nói, "vậy có khi lại thành ra bọn mình đến gây chuyện?"
"Không đâu," Phàn Quân nói, "mình là vệ sĩ."
"Đúng!" Trương Truyền Long lập tức bước lên đi trước Trâu Dương.
"... Dẫm lên giày tao rồi đấy." Trâu Dương nói.
Bọn họ canh thời gian rất chuẩn, vừa bước vào văn phòng luật sư, Trâu Dương đã được dẫn vào phòng họp.
Trâu Thiên Thụy và dì cô bé đã ngồi đợi sẵn.
Nghe thấy hắn bước vào, Trâu Thiên Thụy quay lại liếc nhìn, hắn gật đầu, rồi ngồi xuống đối diện.
Hai tháng hơn không gặp, Trâu Thiên Thụy gầy đi nhiều, nhưng lần này nhìn thì tinh thần có vẻ khá hơn trước.
"Bắt đầu đi." Trâu Dương nói.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 104
10.0/10 từ 32 lượt.
