Hời Hợt - Vu Triết
Chương 103
Tiếng côn trùng ngoài lều dần dần trở lại trong tai, trong lều hai người mới chậm rãi bình ổn lại hơi thở.
"Vừa nãy em... có phát ra tiếng không?" Trâu Dương nằm nghiêng trên đệm, giọng rất nhỏ hỏi.
Hắn có thể cảm nhận được hơi thở còn nóng hổi của Phàn Quân phả lên lưng mình.
"...Có một chút." Phàn Quân ôm hắn, cằm đặt trên vai hắn, "nhưng... cũng không sao."
"Không sao cái rắm ấy," Trâu Dương nén giọng, "chắc chắn là nghe được."
"Không nghe thấy đâu," Phàn Quân thì thầm bên tai hắn, "bên họ chỉ nghe được tiếng ngáy của Trương Truyền Long thôi."
Trâu Dương nín thở nghe một lúc, bật cười: "Nó bình thường ở ký túc xá có ngáy đâu."
"Đổi giường nằm không quen." Bàn tay Phàn Quân lần mò trên đệm.
"Đừng sờ loạn, lát nữa anh lại chạm lung tung hết cả." Trâu Dương tặc lưỡi.
"Anh tìm khăn ướt!" Phàn Quân hạ giọng.
"Không có ở chỗ em." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân lại rụt tay về mò phía sau mình, tìm được gói khăn ướt, ngồi dậy rút hai tờ ra lau tay.
"Ôi..." Trâu Dương xoay người, duỗi thẳng rất thoải mái, "k*ch th*ch thật..."
"Đừng xoay loạn," Phàn Quân lại đẩy hắn nằm nghiêng, rút khăn ướt lau trên lưng hắn, "không biết dính chỗ nào..."
"Anh quét như bắn liên thanh ấy." Trâu Dương nhắm mắt.
"Chỉ mình anh chắc?" Phàn Quân lại lau trên đệm, xoay hắn nằm ngửa, rồi lấy khăn ướt lau trên bụng hắn.
"Ê đừng lau xuống dưới..." Trâu Dương chộp lấy tay anh, "em tự làm."
"Ừm." Phàn Quân khẽ cười, đặt khăn vào tay hắn.
Lúc này mặt trăng đã bị mây che khuất, trong lều tối om, hai người cũng không dám bật đèn điện thoại, mò mẫm một hồi mới dọn dẹp xong.
Trâu Dương thở dài một hơi, nằm thêm trên đệm, rượu cộng thêm cao trào vừa rồi, hắn bắt đầu thấy lạnh: "Em hơi thấy lạnh rồi."
Phàn Quân không nói, nằm xuống ôm lấy hắn, tay chân quấn chặt: "Còn lạnh không?"
Trâu Dương im lặng một lát rồi bật cười: "Chúng ta có túi ngủ mà."
"Ờ." Phàn Quân buông hắn, ngồi dậy lần tìm túi ngủ mở ra, "em dịch ra chút đi, để anh trải."
Trâu Dương từ từ lăn sang một bên.
Đợi anh trải xong túi ngủ, kéo khóa ra, hắn lại từ từ lăn về.
Phàn Quân kéo hắn vào trong túi ngủ, kéo khóa lại, rồi cũng chui vào, ôm chặt hắn: "Còn lạnh không?"
"Hết rồi." Trâu Dương nghiêng đầu, cọ nhẹ vào chóp mũi anh, "nhưng em chợt nhớ một chuyện..."
"Hửm?" Phàn Quân đáp.
"Kính của em không biết bị văng đi đâu rồi." Trâu Dương nói.
"Để anh tìm." Phàn Quân vừa nói vừa định ngồi dậy.
"Đừng tìm nữa." Trâu Dương lập tức ôm chặt cánh tay anh, "vốn dĩ là kính cũ thay ra rồi, hay là anh bồi thường cho em cái mới đi."
"Anh mua cho em cái mới," Phàn Quân nói, "sao lại thành bồi thường?"
"Lúc anh làm em ngã có thể đè hỏng rồi." Trâu Dương nói.
"Anh..." Phàn Quân ngẩn ra, "đè em ngã hồi nào?"
"Nãy đó." Trâu Dương đáp.
"Cái đó gọi là ngã sao?" Phàn Quân hỏi.
"Ừm." Trâu Dương nhắm mắt, sờ lên người mình, "anh còn cắn em nữa."
Phàn Quân không nói, đưa tay sờ lên vai hắn.
"Ngay chỗ này à?" Trâu Dương hỏi.
Tay anh lại trượt lên cổ hắn, ở bên gáy có thể sờ thấy hai vết hằn rõ rệt, anh khẽ "xuýt" một tiếng.
"Anh xuýt cái gì," Trâu Dương cũng hạ giọng, "em có cắn anh đâu, anh cắn một dãy, y như chó ấy."
"Một... dãy sao?" Phàn Quân hơi do dự, tay lại trượt xuống xương quai xanh, rồi tới ngực, bụng, eo... mãi đến bắp đùi, chỗ nào cũng có vết hằn nổi lên.
Anh không nói thêm, ôm chặt lấy Trâu Dương, vùi mặt vào hõm cổ hắn: "Tự em chuốc lấy."
"Hửm?" Trâu Dương nghiêng đầu.
Phàn Quân hôn nhẹ khóe môi hắn: "Em chỉ chỗ nào anh cắn chỗ đó."
Trâu Dương im lặng, một lúc lâu sau mới nói: "Ngủ đi."
"Ừm." Phàn Quân đáp.
Không ngủ nổi.
Dù hơi buồn ngủ, nhưng trong đầu thỉnh thoảng lại lướt qua từng hình ảnh kèm âm thanh, khiến anh không thể tĩnh tâm.
Nhắm mắt lại một lúc, anh lại mở ra: "Trâu Dương."
"Hửm?" Trâu Dương đáp, mang chút giọng mũi mơ màng, nghe ra gần như sắp ngủ.
Anh đưa tay xoay mặt hắn lại, áp trán mình lên môi hắn, dừng một lát, rồi cúi xuống hôn hắn.
"...Hửm?" Giọng Trâu Dương lẫn chút mơ hồ, nhưng vẫn đáp lại.
So với lúc trước, nụ hôn này mang theo cơn buồn ngủ nên dịu dàng hơn nhiều, Trâu Dương cũng bị động hơn, phối hợp theo sự quấn quýt và đòi hỏi của anh...
Khi môi Phàn Quân chạm về khóe môi hắn, hơi thở Trâu Dương dần trở nên đều đều, dài và chậm.
...Ngủ rồi.
Phàn Quân khẽ thở dài, hôn nhẹ lên khóe mắt hắn, lại áp trán mình lên môi hắn, nhắm mắt lại.
Bình minh nơi ngoại ô ồn ào hơn nhiều so với khu dân cư trong thành phố.
Cảm giác như cả thế giới chim chóc đều vây quanh lều mà hót, mỗi con một giọng, một âm điệu khác nhau.
Dòng sông nhỏ bên cạnh dường như cũng chảy xiết hơn tối hôm trước, nước cuộn qua đá phát ra âm thanh rì rào cao thấp khác nhau...
Khi Trâu Dương mở mắt, Phàn Quân cũng vừa tỉnh, chống tay trên đệm ngồi bên cạnh lấy lại tinh thần.
Thấy hắn mở mắt, Phàn Quân vội đưa tay che mắt hắn: "Anh làm em tỉnh à? Ngủ thêm chút đi, anh ra xem có bữa sáng chưa..."
"Dậy rồi... lũ chim này kêu ghê thật, như kêu ngay trong tai em vậy..." Trâu Dương ngáp một cái, tay thò ra khỏi túi ngủ, cả người duỗi thẳng, rướn người vươn vai thật mạnh.
Lưng căng gần như bị chuột rút, hắn lại co ngay về, xoay người ôm lấy Phàn Quân, cắn một cái vào thắt lưng anh.
"Xì——" Phàn Quân hít mạnh một hơi, lưng thẳng dựng lên, "Em đói chưa?"
"Ừm." Trâu Dương buông miệng ra, lại lăn về nằm thẳng, mắt nhìn lên ô cửa sổ trong suốt trên đỉnh lều, "Mấy giờ rồi?"
"Còn năm phút nữa là sáu giờ." Phàn Quân nói.
"Lâu lắm rồi em chưa dậy sớm thế này..." Trâu Dương nhíu mày, "khác gì không ngủ đâu chứ..."
"Hay em ngủ thêm chút nữa đi?" Phàn Quân đưa tay sờ mặt hắn, "Bọn họ còn chưa dậy, sáng nay tụi em học tiết cuối mà?"
"Ngủ không được nữa." Trâu Dương lại trở mình, "dù gì cũng đang cắm trại..."
Rồi hắn lại lăn qua lăn lại, cuối cùng ngồi dậy: "Ngủ không yên..."
Chưa nói dứt câu, bên ngoài vang lên tiếng của Lưu Văn Thuỵ: "Đệt, giày của tao đâu rồi?"
"Hửm?" Phàn Quân sững ra.
Bên kia Lưu Văn Thuỵ tóc tai rối bù, cả người vẫn quấn trong túi ngủ ngồi thụp trước cửa lều: "Giày tao chỉ còn một chiếc... đệt, chỗ này còn có người trộm giày sao?"
Trâu Dương nheo mắt nhìn giày của mình và Phàn Quân, dù giày hắn bị đá ra xa một chút, nhưng đếm kỹ thì một, hai, ba, bốn, đủ cả.
"Mày mang tạm giày tao đi rồi ra ngoài tìm thử đi." Lý Tri Việt nói trong lều, "có khi bị động vật tha đi đâu rồi..."
"Đệt," Lưu Văn Thuỵ nhíu mày, "ở đây còn có động vật hả? Động vật gì? Sói à?"
"Chó ấy!" Lý Tri Việt nói, "hôm qua lúc đến đỗ xe chẳng có mấy con chó đấy thôi, mày không thấy hả?"
"Không." Lưu Văn Thuỵ liếc Trâu Dương, "tao chỉ thấy từ trong xe bọn mình đi ra ba con chó thôi."
"Đồ thần kinh." Trâu Dương bật cười.
"Trâu Dương." Phàn Quân gọi hắn trong lều.
"Hửm?" Hắn quay lại.
"Vào đây." Phàn Quân nắm cổ chân hắn kéo nhẹ.
"Sao thế?" Trâu Dương lùi vào trong lều.
"Cái dấu ở cổ em." Phàn Quân chỉ vào cổ hắn, ánh mắt lại trượt xuống, "hơi rõ quá..."
Trâu Dương tặc lưỡi, cúi đầu định lấy điện thoại chụp xem thử, vừa cúi thì thấy cả người đầy vết đỏ, hắn sững lại, rồi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phàn Quân.
Phàn Quân không nói, tay che mắt, thở ra khẽ khàng.
"Đệt, Phàn Quân?" Trâu Dương nhào tới, giật tay anh ra, nắm cằm anh, "là cái dấu ở cổ em thôi đúng không?"
"Những chỗ này... không nhìn thấy." Phàn Quân nói, "chỉ có ở cổ là dễ thấy thôi..."
"Sao anh không cắn chết em luôn đi?" Trâu Dương nén giọng.
Trong tầm mắt, từ ngực đến đùi, chi chít toàn vết đỏ lớn nhỏ.
Hắn biết Phàn Quân đã cắn mình, nhưng không ngờ lại cắn đến mức này...
Y như một bức tranh.
"Anh không cố ý." Phàn Quân hạ giọng, đưa tay sờ lên vết hằn trên ngực hắn, nhíu mày, "anh không kiềm chế được... da em cũng quá..."
"Quá cái gì?" Trâu Dương nhìn anh.
"Anh không... cố ý..." Phàn Quân cũng nhìn hắn, hơi lưỡng lự.
"Không phải câu đó." Trâu Dương nói.
"Da em..." Phàn Quân vừa nói vừa quan sát phản ứng của hắn, đoán xem hắn muốn nghe câu nào.
Trâu Dương im lặng.
"Anh không kiềm chế được." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhướng mày, nắm cằm anh khẽ lắc lắc.
"Trâu Dương em..." Phàn Quân bật cười, "đúng là hết nói nổi."
"Sao?" Trâu Dương nghiêng đầu.
Phàn Quân không nói, bổ nhào ôm lấy hắn, hôn mạnh một cái vào cổ.
Trâu Dương bị anh đè ngửa, va vào cây trụ chống lều.
Không biết trụ nào chịu lực, chỉ nghe một tiếng "bụp" hơi đục, cái lều vốn dựng hình bán nguyệt bỗng sụp lõm một khúc ở giữa.
"Trâu Dương?" Bên ngoài vang lên tiếng Lưu Văn Thuỵ giật mình, giọng rất gần, chắc đang tìm giày loanh quanh đến chỗ họ.
"Liên quan gì..." Trâu Dương nói được nửa câu thì bị Phàn Quân che miệng.
Trước mặt mấy người này, Phàn Quân luôn là anh Phàn, thầy Phàn, điềm đạm nghiêm túc, chắc ngại làm hỏng hình tượng.
Trâu Dương bật cười.
"Tao trượt chân." Trâu Dương nói.
Phàn Quân hôn khẽ lên chóp mũi hắn.
"Mới sáng sớm," Giọng Lưu Văn Thuỵ lại xa dần, "nhiều sức thế thì ra đây tìm giày giúp tao đi."
"Đi." Trâu Dương cầm áo thun mặc vào, "ra giúp anh em chúng ta tìm giày."
Chiếc kính mắt rơi ra khỏi áo.
"Đệt!" Trâu Dương kêu một tiếng, nhặt lên, "kính tao ở đây này?"
"Chó còn tha cả kính của mày à?" Lưu Văn Thuỵ hỏi ngoài kia.
"Chó chỉ tha giày của mày thôi." Trâu Dương đáp.
Lưu Văn Thuỵ thở dài, bắt đầu phát ra mấy tiếng "chụt chụt chụt".
"Chụt giày à?" Trương Truyền Long chui ra khỏi lều.
"Chụt mày đấy, ngủ dậy chưa hả!" Lưu Văn Thuỵ mắng.
"Không gãy chứ?" Phàn Quân cúi xuống xem kính của hắn.
Không thể nói là gãy, nhưng cũng chẳng còn nguyên.
Càng kính bị lệch.
Trâu Dương thử đeo cưỡng ép, khung kính bên cao bên thấp.
"Để anh chỉnh lại cho." Phàn Quân tháo kính xuống, cúi đầu nghiên cứu.
"Bẻ nhẹ cái càng bên trái là được, tạm dùng được đến khi về rồi em ra tiệm cạnh trường đổi cái mới..." Trâu Dương đang nói dở thì phát hiện ngón cái tay trái Phàn Quân có một vết máu nhỏ.
Không đeo kính nên hắn nhìn không rõ, bèn rướn lại gần.
Phàn Quân vội vàng trượt người lùi về sau.
"Sao thế này?" Trâu Dương chộp tay anh, hắn vốn rất nhạy cảm với bất kỳ vết thương nào ở tay trái của Phàn Quân, "búa đập vào à?"
"Không." Phàn Quân cứng đầu.
Tay trái Phàn Quân hồi phục khá tốt, lần này Trâu Dương kéo mấy lần đều không thắng nổi, đành giữ chặt cổ tay anh mà kéo mình sát lại, nhìn kỹ thì đúng là vết cắn mới.
Hắn bỗng hơi khựng lại, nhìn Phàn Quân.
Phàn Quân cũng nhìn hắn, một lát sau mới thấp giọng: "Em cắn đấy."
"Em cắn lúc nào?" Trâu Dương chưa hiểu.
Phàn Quân hắng giọng, từ tốn đưa tay, ngón cái khẽ lướt qua môi hắn.
Trong đầu Trâu Dương lập tức lóe lên cảnh tượng đêm qua, tai nóng bừng.
"Đệt." Hắn gạt tay anh ra, "sao không dùng tay phải, đưa tay trái lỡ em cắn bị thương thì làm sao!"
"Vì tay phải đang bận." Phàn Quân nói.
Trâu Dương thấy mình có ít nhất hai giây đầu óc trống rỗng.
"Em đi tìm giày cho Lưu Văn Thuỵ." Hắn vội chui ra ngoài lều.
Đôi giày của Lưu Văn Thuỵ được tìm thấy ở gần tấm ván hôm qua bọn họ qua sông, ba con chó con chưa trưởng thành đang ăn bánh bao cạnh đó.
Đoán chừng là chó nhà ông chủ quán nướng.
"Không chạy đâu, là tụi nó đó." Lưu Văn Thuỵ nhặt giày lên xem, mặt giày có mấy lỗ nhỏ, vừa đi vừa ngó mấy con chó con đang gặm bánh bao, "cái bánh bao này chẳng lẽ cũng tha từ chỗ bọn mình à?"
"Đại ca, hôm qua bọn mình ăn sạch hết bánh bao rồi còn gì." Trâu Dương nói.
"Không không, là ba con chó bọn tao và cặp đôi mặt dày kia ăn sạch mới đúng." Lưu Văn Thuỵ đáp.
Trâu Dương nghe thế chột dạ, trừng mắt nhìn cậu ta: "Ý gì đấy?"
"...Ờ." Trâu Dương lập tức thở phào.
Khi trở về lều, trời đã hơi sáng.
Lý Tri Việt đang mang chiếc giày đơn độc của Lưu Văn Thuỵ, ngồi cạnh Phàn Quân điều chỉnh máy chiếu.
"Sao rồi?" Trâu Dương hỏi.
"Chưa xong quy trình." Lý Tri Việt nói, "hôm qua vốn định chờ hai người về rồi xem tiếp, kết quả mày say thế..."
Trâu Dương nhớ ra họ nhờ Phàn Quân mang máy chiếu đến để xem video do Lưu Văn Thuỵ dựng.
"Giờ còn xem được không? Trời sáng rồi mà." Trâu Dương ngồi xổm xuống.
"Máy chiếu này xịn lắm, hôm qua tao cầm thấy nặng chết đi được," Lý Tri Việt nói, "độ sáng cao, sáng hơn nữa vẫn xem rõ."
"Đệt." Lưu Văn Thuỵ vừa đổi giày vừa tặc lưỡi, "Phàn Quân, anh ở nhà xem phim thôi mà mua loại xịn thế? Chắc tốn mấy nghìn nhỉ?"
"Ừm." Phàn Quân khẽ cười, đưa kính lại cho Trâu Dương, "trước đây... tôi cũng chẳng có thú vui gì, chỉ xem phim, loại này xem dễ chịu hơn."
Trâu Dương đón lấy kính, theo bản năng lại liếc sang ngón cái tay trái của anh.
Phàn Quân không nói, nhấc ngón tay, dùng khớp ngón cái khẽ cọ khóe môi.
Trâu Dương sững người, rồi vội quay đi, ngập ngừng một lát lại quay đầu, dùng khẩu hình mắng một câu:
Đồ khốn!
Phàn Quân bật cười.
Máy chiếu đã chỉnh xong, Trương Truyền Long cũng chạy sang bên kia sông lấy bữa sáng về, mọi người vừa ngồi xuống bàn ăn vừa xem video chiếu trên lều.
Một đoạn nhạc rõ ràng có bản quyền vang lên, trên màn hình xuất hiện một thư mục từ nhỏ thành lớn, nhan đề: Phàn & Trâu, tiếp đó hiện ra tiêu đề: Chúng ta.
Lưu Văn Thuỵ thậm chí còn làm cả đoạn mở đầu.
Trâu Dương giơ tay bóp vai cậu ta.
"Anh em cả." Lưu Văn Thuỵ gật đầu.
Trâu Dương lại quay đầu nhìn Phàn Quân, anh không nhìn hắn, tay chống thái dương, chăm chú dõi theo màn hình.
Ban đầu toàn ảnh chụp, bắt đầu từ mấy tấm chụp ở chỗ Dung Dung, từng tấm lần lượt lướt qua màn chiếu, với đủ kiểu hiệu ứng xoay, lật, trượt, cuộn.
Có cảnh trong công viên giải trí, cảnh ăn uống, có ảnh của anh, cũng có ảnh của Trâu Dương, phần lớn đều là Trâu Dương chụp anh, nhiều tấm anh cũng không còn ấn tượng gì nữa.
Khi những tấm ảnh chụp sinh nhật năm ngoái bắt đầu xuất hiện, mắt Phàn Quân dần trở nên mơ hồ.
Mấy tấm ảnh lướt qua, tiếp đến là một đoạn video, mọi người cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, ngọn lửa nhảy nhót trên cây nến khiến khóe mắt hắn nóng lên.
Một năm trước ngày này, tâm tình của anh và Trâu Dương đều rất phức tạp, có vui vẻ, có bất ngờ, có chua xót, có đau đớn...
Ngay sau đó, tốc độ chuyển ảnh bắt đầu nhanh hơn, khi nhìn thấy ảnh Trâu Dương nằm trên giường bệnh, anh khẽ nhắm mắt lại, may mắn thay rất nhanh sau đó là một đoạn video.
Kem lửa.
Có giọt nước mắt trượt xuống, Phàn Quân lập tức cúi đầu, dùng tay áo chùi vội khóe mắt.
Sau đó, ảnh xuất hiện càng nhiều hơn, trước mắt anh mờ nhòe, hoàn toàn không còn nhìn rõ được màn hình.
Chỉ biết rằng đoạn cuối là một video, Trâu Dương trong ký túc xá làm quà sinh nhật cho anh.
Viết đi viết lại, bỏ bản thảo hết lần này đến lần khác.
Rồi tiếp đó là đóng khung, từng công đoạn một, qua tầm nhìn nhòe nhoẹt, anh vẫn thấy dáng vẻ Trâu Dương chăm chú cúi đầu...
Cuối cùng cũng hoàn thành, ống kính hướng vào Trâu Dương, dần dần tiến lại gần.
Trâu Dương ngồi ngay bên cạnh anh bất ngờ ghé sát tai anh, cùng với chính mình trong video đồng thanh nói một câu.
"Phàn Quân, chúc mừng sinh nhật."
Tác giả có lời muốn nói:
Hai người bọn họ chỉ là "thủ công" thôi, chứ chưa có "làm gì đó" [cho tôi hóng với].
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 103
10.0/10 từ 32 lượt.
