Hời Hợt - Vu Triết

Chương 101


Ánh sáng bên ngoài đã tối hơn so với lúc mới đến, nhưng vẫn còn có thể nhìn rõ xung quanh.


Nhưng ngay khoảnh khắc Trâu Dương hôn xuống, tất cả đều biến mất.


Cảnh vật ngoài cửa lều tan biến, trước mắt chỉ còn bóng dáng mơ hồ của Trâu Dương; âm thanh người nói, tiếng suối róc rách đều biến mất, bên tai chỉ còn hơi thở dồn dập của hắn.


Ngay cả hương cỏ non và đất ẩm thoang thoảng quanh lều cũng biến mất, từng hơi thở đều là mùi hương của Trâu Dương, loại hương vị có thể khiến anh say mê tức thì...


Giây phút ấy, cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.


Thấy được, nghe được, ngửi được, chạm được, tất cả đều là Trâu Dương.


Cái nóng ấm xen lẫn mát lạnh nơi kẽ răng, nhịp tim hòa cùng một tiết tấu.


Những đầu ngón tay cắm sâu vào da, men theo đường eo mà từng chút một trượt xuống...


Nhưng đột ngột dừng lại.


Khi môi Trâu Dương rời đi, anh có chút ngẩn ngơ, muốn đuổi theo, lại bị hắn ấn trán xuống.


"Hửm?" Anh thấp giọng phát ra tiếng nghi hoặc.


"Bên ngoài có người." Giọng Trâu Dương cũng rất thấp.


"...Gì cơ?" Anh vẫn còn thở gấp.


"Nín lại." Trâu Dương kề sát tai anh nói.


Mấy giây sau Phàn Quân mới nhắm mắt, kẽ răng ép ra một chữ: "...Má."


Trâu Dương ngồi thẳng dậy, cúi đầu nhìn anh: "Sao thế?"


"Em còn hỏi anh à?" Phàn Quân có chút bất lực, nằm yên không động, ánh mắt thuận theo thân thể quét xuống dưới một lượt.


"Anh nhìn gì, có phản ứng," Trâu Dương kéo nhẹ quần, "Thế này mà không có phản ứng chắc xong đời."


Phàn Quân nghiêng đầu đi, dừng lại một thoáng, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười: "Trâu Dương, anh thật sự chịu thua em rồi."


"Thời gian không đủ, chỉ muốn tìm chút k*ch th*ch thôi." Trâu Dương trườn về phía cửa lều, chìa một cánh tay ra ngoài, biểu thị rằng hai người hiện tại trong sạch rõ ràng.


"Ừm." Phàn Quân thở dài, ngồi dậy, "Đồ thần kinh."


"Có thích không?" Trâu Dương hỏi.


"Thích." Phàn Quân đáp.


Khi Trâu Dương bước ra khỏi lều, Lý Tri Việt đang cầm một cây sào treo đèn chuẩn bị chọc xuống đất: "Mày biết nối bình điện không? Hình như là mình được thuê bình điện mà, đèn với máy chiếu đều phải dùng..."


"Không biết, để lát nữa xem đã." Trâu Dương nhìn dáng vẻ thư sinh yếu ớt của Lý Tri Việt đang gắng sức chọc lên một hòn đá, liền đưa tay lấy cây sào, "Lý Tri Việt, màynên đi khám mắt đi."


"Sao cơ?" Lý Tri Việt sững ra, rồi nhanh chóng cúi đầu nhìn đất, "Tao chọc vào đá à?"


"Mày chọc nguyên vào một bãi sỏi," Trâu Dương thở dài, dịch cây sào sang bên nửa mét, c*m v** đất bùn, "Bình điện đâu?"


"Ở chỗ Văn Thuỵ." Lý Tri Việt liếc nhìn cây sào, "Dễ vậy thôi à?"


"Ừ." Trâu Dương gật.


Lý Tri Việt do dự hai giây, nắm cây sào kéo lên, kéo không nổi.


"Ý gì đây?" Trâu Dương hỏi.


"Thôi vậy," Lý Tri Việt bỏ luôn ý định rút ra cắm lại, "Bọn thư sinh yếu ớt như tao không có sức rút sào, mấy võ phu tụi mày..."


Trâu Dương lại thở dài: "Ai đời lại nắm tuốt trên cao mà rút bao giờ, thế thì lấy đâu ra lực?"


"Đi nối bình điện đi, võ phu." Lý Tri Việt giữ cây sào.


Trâu Dương ngồi xổm xuống trước bình điện, nhập hội cùng Lưu Văn Thuỵ và Trương Truyền Long, hai người đã ngồi xổm ở đó nửa ngày.


"Có vẻ hơi khó hiểu nhỉ?" Lưu Văn Thuỵ nói.


"Ông chủ không đưa kèm hướng dẫn à?" Trương Truyền Long hỏi, "Đã chắc chắn thì phải có hướng dẫn chứ?"


"Ai mà thuê cái bình điện còn kèm cả hướng dẫn, mà lúc ông chủ dặn cách dùng thì tao cũng chẳng nghe," Lưu Văn Thuỵ nói, "Tao nghĩ năm người bọn mình mà không đấu lại được cái bình điện à?"


Trương Truyền Long quay đầu nhìn Trâu Dương.


Trâu Dương lặng im vài giây nhìn bình điện: "Chẳng lẽ không phải cứ cắm phích vào ổ là được?"


"Nhưng mày xem đi, mỗi ổ đều có cái nắp tròn nhỏ này, chẳng lẽ nó phải..." Trương Truyền Long còn đang nói dở thì tay Phàn Quân đã đưa qua, trực tiếp hất nắp tròn đó ra.


"Cắm tẩu thuốc lá ô tô đấy." Phàn Quân nói.


"Anh từng dùng rồi hả?" Trương Truyền Long ngẩng đầu nhìn anh.


"Chưa," Phàn Quân nói, "mở ra nhìn một cái chẳng phải biết liền sao..."


"Sợ bị điện giật." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Không sợ bị ngốc à." Phàn Quân nói.



"Ơ?" Lưu Văn Thuỵ quay đầu nhìn anh.


"...Không có điện," Phàn Quân nói, "tôi thử rồi."


Trâu Dương ngồi xổm bên cạnh cười cả buổi.


"Lại đây nào," Lưu Văn Thuỵ lấy một cái ghế xếp đặt xuống cạnh hắn, "ngồi mà cười cho đã."


Ngoại ô đều giống nhau, mặt trời vừa lặn, bốn phía sẽ nhanh chóng tối sầm lại, cảnh vật xám xịt khiến người ta có chút bất an.


Khoảnh khắc đèn sáng lên, dường như mọi người đều thở phào một hơi.


Đèn khá sáng, hai chiếc đèn có thể chiếu rọi cả khu vực bếp nướng và lều trại.


Mấy người bên kia sông cũng bật đèn, thoáng chốc hai bờ sông sáng rực, trông vô cùng náo nhiệt.


Phàn Quân nhóm lửa trên bếp nướng: "Tối nay chỉ ăn nướng thôi hả?"


"Ai nói thế," Lưu Văn Thuỵ vừa nói vừa lấy ra một túi đồ và hai hộp giữ nhiệt, "còn có món chính nữa."


Cái hộp giữ nhiệt này, Phàn Quân vừa nhìn đã nhận ra, lần nhóm Trâu Dương bất ngờ xông vào phòng bệnh của anh đã mang theo cái hộp này.


Anh bỗng thấy sống mũi hơi cay.


"Bánh bao với cơm chiên của căng-tin trường em," Trâu Dương ngồi bên cạnh giới thiệu, "hai món chính ngon nhất, đặc biệt là cơm chiên."


"Ừm." Phàn Quân gật đầu.


"Sao thế?" Trâu Dương nghiêng đầu nhìn lướt gương mặt anh.


"Không sao." Phàn Quân mỉm cười.


"Có phải nhận ra hộp giữ nhiệt này rồi không?" Trâu Dương nhếch khóe môi, "Trí nhớ cũng khá đấy, Quân à."


Phàn Quân cười khẽ, thở dài một hơi.


"Không phải em cố ý đâu." Trâu Dương vỗ nhẹ mông anh.


"Ừm." Phàn Quân cầm lấy xâu thịt xiên, đặt lên bếp nướng.


Trâu Dương lại đưa tay nắm nhẹ mông anh.


Phàn Quân liếc hắn một cái.


"Hửm?" Trâu Dương lại vỗ một cái.


"Uống rượu rồi hả?" Phàn Quân hỏi.


"Chưa, lát nữa uống rồi em xem tiếp." Trâu Dương đáp.


Mẻ thịt nướng đầu tiên chín xong, cả nhóm liền ngồi xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rượu rót ra, ngay lập tức dậy lên cái không khí y như một quán nướng vỉa hè.


"Có cần nói gì không? Hay cứ uống luôn?" Trương Truyền Long cầm ly hỏi.


"Tao phải nói đôi câu," Lưu Văn Thuỵ nói, "có cảm xúc thì phải thổ lộ..."


"Cứ nói đi." Trâu Dương nói.


"Hôm nay, tuy là vì sinh nhật của anh Phàn mà tụ tập ở đây..." Lưu Văn Thuỵ nâng ly, "mặc dù mấy người chúng ta gần như ngày nào cũng gặp... nhưng cơ hội cùng kéo nhau ra ngoài chơi một chuyến như thế này, nói thật cũng không nhiều, cho nên... phải cảm ơn anh Phàn trước, đã cho bọn mình dịp này."


"...Không có gì." Phàn Quân khẽ đáp.


"Sau đó..." Lưu Văn Thuỵ lại nói tiếp.


"Còn nữa à?" Trương Truyền Long ngạc nhiên.


"Ban nãy mới là mở đầu, dẫn nhập đề tài thôi." Lưu Văn Thuỵ liếc hắn.


"Chúc rượu thôi mà mày còn cần phải mở đầu nhập đề?" Trương Truyền Long khó hiểu.


"Mày để nó nói đi." Lý Tri Việt cười.


"Trâu Dương." Lưu Văn Thuỵ nhìn về phía hắn.


"Ê." Trâu Dương vội cầm ly, "sao gọi đích danh tao?"


"Phàn Quân." Lưu Văn Thuỵ nhìn sang anh.


"Ừ." Phàn Quân mỉm cười, cũng cầm ly.


"Hai người... thật sự không dễ dàng," Lưu Văn Thuỵ nhìn hai người, "những chuyện hai người trải qua, bọn tôi cả đời có lẽ cũng không gặp phải... dĩ nhiên, cũng chẳng muốn gặp... nhưng hai người lại đã gặp..."


"Đừng vòng vo, nói thẳng." Lý Tri Việt nhắc.


"Hai người ở bên nhau..." Lưu Văn Thuỵ theo lời nói được nửa thì dừng, trừng Lý Tri Việt một cái, trầm ngâm hai giây, "thật không dễ... không phải nói ở bên nhau rồi tiếp tục đi về phía trước khó đâu! Không phải vậy, là hai người có thể ở bên nhau đã không dễ rồi. Trước đây Phàn Quân thế nào tôi không rõ, chắc chắn cũng khổ sở, nhưng Trâu Dương thì bọn tôi thấy rõ mồn một, tuy rằng một câu cũng chẳng nói, thật sự một câu cũng không, nhưng bọn tôi vẫn nhìn ra được... haiz, thật sự... chẳng biết diễn tả sao, quá tội nghiệp..."


Phàn Quân không nói gì, chỉ quay sang nhìn Trâu Dương.


Trâu Dương lấy ly che mặt, mấp máy môi nói một câu.


Không thảm thế đâu.


Phàn Quân mỉm cười.



Vậy sao.


Nhưng giọng Lưu Văn Thuỵ đã hơi nghẹn lại.


"Giờ thì ổn cả rồi." Lưu Văn Thuỵ uống một ngụm rượu, chỉnh lại tâm tình.


"Sao đang nói nửa chừng đã uống trước rồi?" Trương Truyền Long nói.


"Mày im đi," Lưu Văn Thuỵ giơ ly cao, "giờ thì ổn cả rồi, chỉ mong hai người sau này mỗi năm đều có thể cùng nhau đón sinh nhật..."


Cậu ta im lặng một lát, lúc mọi người còn tưởng sẽ nói thêm gì nữa, thì ngửa đầu uống cạn, cũng không chờ cả nhóm.


Lý Tri Việt đành vội nâng ly: "Nguyện được làm cá uyên ương, thà chết không rời. Chỉ ước... làm đôi uyên ương, chẳng mơ thành tiên."


(*): Câu này gợi từ câu thơ nổi tiếng của Bạch Cư Dị: "Nguyện tác uyên ương bất tác tiên" – mong làm uyên ương chứ không làm tiên, nói lên tình yêu son sắt, thắm thiết.)


Mọi người cùng cụng ly vào giữa.


"Khoan khoan..." Lưu Văn Thuỵ hấp tấp rót thêm rượu vào ly mình, đuổi theo cụng lại từng người.


Cụng xong rút ly về, Trâu Dương lại cố tình cụng thêm một cái thật mạnh vào ly Phàn Quân, suýt chút nữa làm tràn rượu trong ly anh.


Phàn Quân nhìn hắn, mỉm cười.


Trâu Dương ngửa đầu uống một ngụm rượu.


"Ăn thôi." Lý Tri Việt vung tay.


Phàn Quân gắp thịt nướng trên bếp đặt lên bàn.


"Nướng bánh bao đi, tao đói sắp chết rồi, phải ăn chút món chính trước." Lưu Văn Thuỵ nói.


"Rồi cái này nướng sao?" Trâu Dương hỏi.


"Nướng bánh bao ấy, chưa ăn bao giờ hả?" Lưu Văn Thuỵ nói.


"Cái đó mà giống nhau sao!" Trâu Dương thở dài.


"Giờ thì giống rồi, nguội thì biết làm sao." Lưu Văn Thuỵ kiên định.


Trương Truyền Long đứng dậy, từ túi lấy bánh bao, xếp từng cái lên bếp.


"Thế nào cũng khét." Phàn Quân cầm cọ dầu, quét một vòng lên bánh bao.


"Phàn Quân anh biết nấu ăn phải không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"...Xem như biết, nấu được vài món." Phàn Quân đáp.


"Thế cũng hơn Trâu Dương, nó chỉ biết làm mỗi trứng xào cà chua thôi," Lưu Văn Thuỵ nói rồi lại thở dài, "nó còn giỏi hơn bọn tôi, bọn tôi thì chẳng biết làm gì cả."


"Lần sau đến nhà anh ăn nhé," Trương Truyền Long vừa gặm thịt vừa nói, "anh Phàn nấu cho."


"Được." Phàn Quân cười gật đầu.


"Mày đúng là chẳng biết giữ ý gì." Lý Tri Việt nhìn Trương Truyền Long.


"Sao đâu, hai người họ là một đôi rồi mà?" Trương Truyền Long nói, "có gì mà khách sáo nữa."


Lý Tri Việt khựng vài giây, vỗ tay: "Nói hay lắm."


Đám bánh bao ấy, Phàn Quân quét dầu mấy lần, còn chọc thủng vài lỗ, cuối cùng cũng nướng xong. Không giống loại vỏ giòn mà Lưu Văn Thuỵ tưởng tượng, vỏ ngoài hơi cứng, nhưng bên trong ít ra cũng nóng.


Mọi người cầm bánh bao, vừa chuyền qua chuyền lại để bớt nóng, vừa lột vỏ.


"Vui ghê." Phàn Quân khẽ nói.


"Đến sinh nhật Lưu Văn Thuỵ ta cũng ra ngoài chơi nhé," Trâu Dương nói, "bảo Lý Tri Việt với Trương Truyền Long đừng về nhà, dù sao cũng là kỳ nghỉ hè cuối cùng rồi."


"Sang năm em đi làm rồi nhỉ." Phàn Quân hơi cảm thán.


"Ừm." Trâu Dương gật, thấy trong tay Phàn Quân đã lột xong vỏ bánh bao, liền đưa cái chưa lột xong của mình cho anh.


Phàn Quân ngẩn ra, rồi đổi với hắn, tiếp tục lột vỏ hộ: "Thế em... định đi làm chứ?"


"Dĩ nhiên rồi," Trâu Dương nói, "những thứ của ba em... coi như có chút bảo đảm, nhưng em muốn sống theo cách của mình."


"Ừm." Phàn Quân cười, cắn một miếng bánh bao, "Nhân thịt to."


"Ngon không anh?" Trâu Dương nhìn anh, "toàn thịt cả đấy, đi muộn thì chẳng còn đâu."


"Ngon." Phàn Quân gật, lại cắn thêm một miếng.


"Đừng động." Trâu Dương nhanh chóng rút điện thoại.


Phàn Quân vẫn ngậm miếng bánh bao, nhìn hắn.


Trâu Dương giơ máy lên chụp một tấm, rồi cúi đầu phóng to nhìn: "Anh đáng yêu lắm đấy, Quân à."


"Em bị gì vậy." Phàn Quân cười, tiếp tục ăn bánh bao.


Có thêm bánh bao và cơm chiên lót dạ, cả nhóm ngồi thong thả vừa trò chuyện vừa nướng thịt.


Trâu Dương vẫn chẳng hiểu sao ai nấy lại đói thế, đến lúc xem đồng hồ mới nhận ra, cả bọn náo loạn như thể chẳng làm gì, mà đã khuya lắm rồi.



Chủ yếu vì bên kia sông vẫn ồn ào không ngớt.


Khoảng thời gian sau đó, hắn cứ dán mắt vào đồng hồ.


Nói vài câu lại nhìn đồng hồ, nói thêm mấy câu nữa lại nhìn đồng hồ.


"Căn biệt thự đó mày định ở hay bán vậy?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.


"Không biết nữa," Trâu Dương nghĩ một lát, "giờ cũng chẳng rõ bán được bao nhiêu, luật sư Tào nói mới làm xong phần điện nước, cửa nẻo thôi."


"Nếu bán thì thế này lại dễ bán, làm nội thất xong còn khó bán hơn," Lý Tri Việt nói, "người ta mua mà không thích thì lại phải tốn tiền tháo ra."


"Ừ." Trâu Dương đáp, dù sao hắn cũng chẳng có tiền để tiếp tục hoàn thiện, mà có làm xong thì hắn cũng chẳng muốn ở, cứ thấy gượng gạo.


Trò chuyện thêm một lúc, Lý Tri Việt liếc hắn, lại khẽ giơ điện thoại.


Trâu Dương nhìn đồng hồ, sắp mười hai giờ rồi.


"Anh ngồi đây chờ nhé." Hắn ghé tai Phàn Quân thì thầm, rồi đứng dậy.


Lưu Văn Thuỵ lập tức hiểu ý, cũng đứng dậy đi cùng hắn ra chỗ xe cắm trại.


Hai người trước tiên lấy chiếc bánh kem trong túi giữ lạnh ra, bên trong nhét đầy đá lạnh, hiệu quả bảo quản khá tốt, bánh vẫn giữ nguyên hình dạng ban đầu.


Lần này Trâu Dương chọn một chiếc bánh kem hình trái tim nhỏ, kiểu dáng đơn giản, trái tim màu trắng, bên trên có ruy băng và nơ đỏ làm bằng đường.


Không có chữ nào, chỉ có hai hình vẽ nhỏ, một đôi sừng dê và một thanh kiếm nhỏ, bởi vì tiệm thực sự không thể làm được hình "Nhai Tí" nên đành phải giản lược đi.


Nhìn thế này ngược lại cũng khá dễ thương.


Hai người luống cuống cắm xong nến, còn một phút nữa thì Trâu Dương đã thắp nến lên, quay lưng lại với Phàn Quân, nâng bánh trong tay.


Đúng 0 giờ, Lý Tri Việt ấn điện thoại, nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên, Trương Truyền Long đồng thời rút phích cắm đèn, xung quanh đột ngột tối sầm lại, chỉ còn ánh sáng từ hai ngọn nến trên chiếc bánh.


Âm thanh ồn ào náo nhiệt từ bờ sông đối diện cũng dần dần lắng xuống.


Trâu Dương vừa hát vừa xoay người, định bước tới thì phát hiện mình hoàn toàn không nhìn thấy đường.


"Chúc anh sinh... tao không thấy đường," Hắn vừa hát vừa thăm dò bước chân, "trời đụ, chúc anh sinh nhật vui... tao không nhìn thấy..."


Màn hình điện thoại của Phàn Quân sáng lên, rọi xuống bãi cỏ dưới chân hắn.


Dựa vào chút ánh sáng ấy, hắn bước tới, đặt chiếc bánh lên bàn trước mặt Phàn Quân.


Phàn Quân nhìn chiếc bánh, rồi lại ngẩng đầu nhìn Trâu Dương, gương mặt hắn được ánh nến nhấp nhô phác ra những đường nét thật đẹp, khiến anh thoáng ngẩn người.


Mãi đến khi bài hát kết thúc, bên kia bờ đã có người vỗ tay reo hò, anh mới hoàn hồn, nhắm mắt cầu nguyện, rồi nhẹ nhàng thổi tắt nến.


"Chúc mừng sinh nhật!" Một đám cùng hô to.


"Cảm ơn." Phàn Quân mỉm cười đáp.


"Đợi đã," Trâu Dương lại quay người đi về phía chiếc xe dã ngoại, "em có quà cho anh."


Trương Truyền Long cắm lại đèn.


"Một đống quà luôn." Lưu Văn Thụy thêm thắt.


Phàn Quân chỉ cười không nói, nhìn Trâu Dương từ trong xe lấy ra ba ống đựng tranh và một hộp lớn dẹt.


Vậy mà có tới bốn món quà sao?


"Không mở hết đâu," Trâu Dương bước đến trước mặt anh, đặt đồ lên bàn mà Lý Tri Việt đã nhanh chóng dọn trống, "anh chọn một món mở trước đi, coi như lấy hên, mấy cái khác để về nhà rồi xem."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu, do dự một chút rồi cầm lấy một ống nhỏ hơn.


Trâu Dương liếc nhìn anh.


Ánh mắt thoáng chút phức tạp.


Anh ngừng lại: "Cái này được không?"


"... Được." Trâu Dương gật nhẹ.


Phàn Quân cảm thấy tay mình vì xúc động mà hơi run, rút hai ba lần mới mở được nắp ống.


Bên trong là một cuộn giấy.


Trên đó có chữ.


"Em viết à?" Phàn Quân không nhịn được hỏi trước, anh biết Trâu Dương biết vẽ, chữ cũng rất đẹp, nhưng không ngờ sẽ nhận được món quà thế này, thực sự bất ngờ.


"Ừ." Trâu Dương gật đầu.


Anh từ từ mở cuộn giấy.


"Tôi."


Chữ đầu tiên đã vô cùng kinh diễm, không biết trong mắt người sành thì ở mức nào, nhưng trong mắt Phàn Quân, đây là chữ đẹp nhất anh từng thấy.


"Muốn cưới."


Phàn Quân sững lại.



Ngay lập tức anh hiểu ra tại sao lúc nãy khi mình chọn ống này, ánh mắt Trâu Dương lại như thế.


"Em..." Anh nhìn Trâu Dương.


"Mở tiếp đi!" Lưu Văn Thụy chỉ vào cuộn giấy, khóe miệng nhịn cười không nổi.


Phàn Quân mở hết cuộn giấy, trải lên bàn.


"Tôi muốn cưới Phàn Quân."


Phàn Quân chưa từng nghĩ sẽ thấy câu nói này trên một thứ trang nhã, tao nhã, văn nhã như vậy.


Anh ngẩn người mấy giây, cuối cùng không nhịn được, quay đầu bật cười.


Mấy người cũng lập tức phá lên cười theo.


"Thích không?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ." Phàn Quân vừa cười vừa gật đầu, "Thích, thật sự cực kỳ thích."


"Vậy thì tốt." Trâu Dương hít hít mũi, cuộn giấy lại, "Cái khác để về xem."


"Những cái khác..." Phàn Quân ghé lại hỏi nhỏ, "cũng đều...?"


"Không," Lý Tri Việt vừa cười vừa chen vào, "anh vừa khéo chọn trúng cái bùng nổ nhất rồi."


"Sao anh lại chọn chuẩn thế nhỉ?" Phàn Quân nói.


"Đồng tâm tương ứng mà." Trâu Dương nhướn mày, bỏ cuộn giấy vào lại ống.


"Cảm ơn em." Phàn Quân nhìn hắn.


Trâu Dương không nói gì, cũng chỉ nhìn lại anh.


"Anh thật sự..." Phàn Quân nhỏ giọng, "không ngờ tới, rất bất ngờ."


"Anh bất ngờ thật hả?" Trâu Dương cười.


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Viết nửa tháng liền đó," Lưu Văn Thụy nói, "hỏng hơn vạn bản mới chọn ra được mấy tờ này."


"Bớt khoác lác lại đi." Trâu Dương nói.


"Đã khoác lác thì còn bớt gì nữa..." Lưu Văn Thụy chậc một tiếng.


"Anh cũng..." Phàn Quân đứng dậy, "có quà cho em."


"Ừ." Trâu Dương gật đầu, cũng không giả vờ nữa, món quà này hắn đã chờ rất lâu rồi.


"Là..." Phàn Quân đi tới bên xe, lấy túi giấy đựng mặt nạ đặt xuống bàn, ngồi xuống, lôi ra một cái hộp, "anh làm... nhưng cũng chỉ mới học, có thể không được... đẹp lắm, nhưng..."


Trâu Dương nhìn cái hộp ấy, là một hộp sắt, trơn nhẵn không có bất kỳ ký hiệu nào.


"Cái hộp này cũng anh làm hả?" Hắn hỏi.


"... Ừ." Phàn Quân đẩy hộp về phía hắn, "Hộp này thì đơn giản, bên trong mới khó, làm rất chậm, nên mất nhiều thời gian..."


"Em biết ngay là anh giấu em làm quà mà." Giọng Trâu Dương run run.


Lúc mở nắp hộp, hắn căng thẳng đến mức tay cũng run.


Nắp bật ra, nhìn rõ thứ bên trong, Trâu Dương im bặt.


Một đám bên cạnh cũng lập tức lặng đi.


"Cái này là..." Phàn Quân xoa xoa tay, "một cái mặt nạ, dựa theo bức chân dung em vẽ, anh... chỉnh lại."


Trâu Dương không nói, cầm mặt nạ lên.


Đó là một chiếc mặt nạ nửa khuôn mặt bằng sắt, dựa theo bức vẽ Nhai Tí của hắn, từ trán xuống mũi, nơi khóe mắt có một viên đá ôliu nhỏ treo bằng sợi xích, khẽ đung đưa theo tay hắn.


Mặt nạ không thể nói là tinh xảo, nhưng đã vượt xa tưởng tượng. Hắn biết Phàn Quân làm món quà này, nhưng không ngờ lại có thể làm được đến mức ấy.


Mũi Trâu Dương cay xè, hốc mắt bỏng rát.


Ngay khoảnh khắc nước mắt trào lên, hắn tháo kính, ném lên bàn, giơ mặt nạ lên che nửa gương mặt, nhìn Phàn Quân.


"Đây là quà sinh nhật của năm ngoái," Phàn Quân nói, "trễ rất lâu, nhưng... mong nó có thể bảo vệ em."


Trâu Dương không đáp, đứng dậy, bước đến trước mặt anh.


Phàn Quân ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn hắn: "Trâu Dương..."


Trâu Dương vẫn không nói, trực tiếp ngồi lên đùi anh.


Phàn Quân ngẩn ra.


"Ê, mẹ nó," Lưu Văn Thụy đưa tay che mắt Trương Truyền Long, "trẻ con đừng có nhìn."


Chiếc ghế dã ngoại rất thấp, khi Trâu Dương ngồi xuống đùi Phàn Quân thì đầu gối trực tiếp chạm đất.


Hắn chẳng còn để ý gì, tay ấn nhẹ trán Phàn Quân ngửa ra sau.


Khi Phàn Quân ngẩng đầu, hắn nặng nề hôn xuống.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 101
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...