Hời Hợt - Vu Triết
Chương 100
"Còn phải viết sến súa thêm bao nhiêu tờ nữa đây?" Lưu Văn Thụy cầm chai coca.
Chữ của Trâu Dương đã luyện suốt hai ngày, trừ giờ lên lớp ra, mấy người bọn họ gần như đều ngồi trong ký túc xá để xem hắn viết.
Giấy viết hỏng trải đầy cả nền nhà, hai tờ được chọn lựa kỹ lưỡng đã đặt ngay ngắn trên bàn bên cạnh, Trâu Dương lúc này một tay cầm bút, một tay chống bàn, trầm ngâm suy nghĩ.
"Mấy tờ này coi như bỏ hết sao?" Trương Truyền Long ngồi xổm dưới đất, cầm lên một tờ nhìn rồi nói: "Đâu có tệ, tao thấy cũng được mà?"
"Bệnh cầu toàn tái phát ấy mà," Lưu Văn Thụy thở dài, "mắt tao trông cái nào cũng giống nhau, nhưng mà cậu ta chỉ vì một nét ngang hay một nét phẩy mà bảo không được, bỏ luôn."
"Còn đủ giấy không thế?" Trương Truyền Long hỏi.
"Đủ." Trâu Dương đáp.
"Đủ thì chắc chắn đủ," Lý Tri Việt vừa ăn khoai tây chiên vừa dựa vào tủ, "tao thấy cậu ấy mua tận hai cỡ, tổng cộng cũng phải một dao giấy, giờ chi bằng hỏi thử xem đống giấy bỏ đi này xử lý thế nào."
(dao: đơn vị tính giấy, khoảng 500 tờ)
"Phí quá," Trương Truyền Long vừa tặc lưỡi vừa cầm từng tờ xem qua, lắc đầu cảm thán, "không sai một chữ nào cả, vậy mà bỏ hết... Tình bất tri sở khởi..."
(Chú thích: "Tình bất tri sở khởi" là câu mở đầu một khúc từ nổi tiếng trong "Đào hoa phiến" của Viên Chẩn, thường được dùng để chỉ tình yêu đến một cách tự nhiên, không rõ bắt đầu từ đâu.)
"Đừng đọc nữa, mày đọc nữa chắc xảy ra án mạng đó." Trâu Dương cầm bút chuẩn bị hồi lâu mà vẫn chưa hạ xuống được, bị cậu ta đọc như vậy, suýt nữa muốn ném bút chạy ra khỏi ký túc xá.
Vốn dĩ viết mấy thứ này trước mặt cả đám cùng phòng đã đủ mất mặt rồi, lại còn đọc to ra nữa...
Quả thực y như tái hiện cảnh xấu hổ lúc ở tầng hai tiệm sách, khi Phàn Quân đọc lại cho hắn nghe.
"Bọn tao sẽ giữ bí mật mà," Lưu Văn Thụy nói, "cứ yên tâm đi."
"Giữ bí mật gì, mày còn có thể chạy đi đâu mà nói nữa?" Trâu Dương liếc cậu ta một cái, "Đến cả Lữ Trạch cũng biết rồi."
Mấy người lập tức bật cười không nhịn nổi.
"Cũng đúng, bọn tao đâu thể chạy ra hành lang mà hét lên được," Lý Tri Việt vừa cười vừa nói, xong lại có chút cảm khái, "nói thật thì, đổi là người khác chắc gì dám, chưa chắc đã không buột miệng ra đâu..."
"Nếu để tao nói linh tinh thì..." Trương Truyền Long nghĩ ngợi, "tao có thể đọc gì nhỉ..."
"Hùng phát chỉ nguy quan, mãnh khí xung trường anh." Trâu Dương nói.
(Chú thích: Câu này trích trong "Mã tống hữu nhân" của Lý Bạch, ý chỉ chí khí hùng mạnh, tinh thần hiên ngang.)
"...nghe quen quen." Trương Truyền Long nói.
"Tiếu tận nhất bôi tửu, sát nhân đô thị trung." Trâu Dương nói.
(Chú thích: Câu thơ của Lý Bạch, miêu tả sự hào sảng, uống rượu hết chén rồi lại ra chiến trường giết địch, khí thế mạnh mẽ.)
"Lý Bạch!" Trương Truyền Long chỉ tay vào hắn, "câu này tao biết."
"Vậy thì đọc câu này," Trâu Dương gật đầu, "nhớ cho kỹ."
"Mày còn nghĩ lời giùm cho nó nữa," Lưu Văn Thụy gõ bàn, "viết đi, mày định viết gì nghĩ xong chưa?"
Thật ra thì đã nghĩ xong từ lâu, chỉ là ngại không dám hạ bút.
Trâu Dương ngẩng lên nhìn Lưu Văn Thụy, rồi quay đầu nhìn Lý Tri Việt và Trương Truyền Long.
Thôi, mấy người này cũng coi như ngày ngày ở chung, biết rõ cả rồi, có chuyện gì xấu hổ cũng không giấu được nhau...
Hắn cắn răng.
Ngòi bút hạ xuống giấy.
"Tôi..." Lưu Văn Thụy ghé sát lại, "lại 'tôi anh' cái gì đây? Tôi muốn... tôi muốn..."
"Tôi muốn bay cao hơn—" Trương Truyền Long hát to lên cũng chen lại gần.
"Bay cao hơn..." Lý Tri Việt cũng hùa theo.
Trâu Dương tiếp tục.
"Cưới..." Lưu Văn Thụy đọc theo rồi sững lại, "Tôi muốn cưới?"
Cả đám im bặt.
Trâu Dương lúc này lại thấy bút đi rất thuận, ba chữ đều viết ra cực kỳ vừa ý.
Hắn cũng chẳng quan tâm mấy người kia có phản ứng gì, nắm bắt lấy cảm giác đó, đem hai chữ chưa từng luyện, cũng ngại không dám luyện mà viết tiếp xuống.
Phàn Quân.
Không hổ là người hắn ngày ngày nghĩ đến.
Hai chữ này viết ra đẹp đến bất ngờ, ngay cả hắn cũng không ngờ tới.
"Tôi muốn cưới Phàn Quân?" Lý Tri Việt không còn bình tĩnh nổi nữa, khi đọc lên mang theo vẻ kinh ngạc không giấu được.
"Ngày mai em sẽ gả cho anh~" Trương Truyền Long lại bắt đầu hát.
"Lúc đó... mày thực sự nói câu này à?" Lưu Văn Thụy chỉ vào chữ trên giấy.
Những câu trước thì mọi người đều biết là hắn mê sảng trong lúc chưa tỉnh thuốc mê, nhưng riêng câu này hắn chưa từng dám nói.
Thế mà giờ dứt khoát viết xong, lại thấy sảng khoái lạ thường.
"Ừ." Trâu Dương buông bút, lùi một bước, khoanh tay ngắm năm chữ viết cực kỳ vừa ý.
"Ôi—mẹ nó!" Một đám cùng phát ra tiếng cảm thán đều đặn như một
"Tao phát ngượng thay mày luôn á." Lưu Văn Thụy nói.
"Dù sao lúc đó tao cũng không biết." Trâu Dương nói.
"Đỉnh thật." Trương Truyền Long bước đến bên bàn xuýt xoa, "mày đúng là văn võ song toàn."
"Cảm ơn." Trâu Dương nói.
"Bước tiếp theo là đóng khung à?" Lý Tri Việt hỏi.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
"Là mấy thứ kia phải không?" Lưu Văn Thụy chỉ vào cái thùng giấy cạnh tường, bên trong có mấy hộp keo và cọ bản.
"Đúng." Trâu Dương xoa tay.
Mọi người cùng nhau dọn hết giấy nháp trên nền, nhưng không vứt đi, ai cũng thấy tiếc.
Trâu Dương nhìn đống giấy đó, chau mày nghĩ một lát, không vứt cũng được, có thể tận dụng làm cái khác.
Quà của Phàn Quân chắc chắn không đơn giản, còn quà của hắn tuy theo lời Trương Truyền Long là mười mấy năm tích lũy, nhưng sau khi đã tích lũy rồi, làm thật sự không khó...
Khó không bằng nhiều, lấy số lượng bù.
"Làm việc thôi, nghĩ gì đấy?" Lưu Văn Thụy dọn sạch bàn, vỗ tay một cái, "bắt đầu nào, Tri Việt, quay tiếp đi."
"Cái này cũng quay hả?" Trâu Dương lấy cuộn màng bọc thực phẩm trải lên bàn.
"Trước đó viết chữ cũng quay hết rồi mà, trừ đoạn vừa rồi..." Lưu Văn Thụy nói, "mà đoạn đó không quay cũng được, dù sao mày cũng chẳng dám cho người ta xem."
Trâu Dương mỉm cười, lấy một tờ chữ đã hoàn thành đặt lên, vuốt phẳng.
Bình xịt chứa nước, hắn xịt đều mặt sau tờ giấy.
"Đây là làm gì thế?" Lý Tri Việt giơ điện thoại hỏi.
"Làm ẩm giấy," Trâu Dương liếc hắn một cái, "mày còn định thuyết minh à?"
"Tiếp theo thì sao?" Lý Tri Việt lại hỏi.
"Quét hồ dán." Trâu Dương mở lọ hồ mua sẵn, thấy còn tốt, liền lấy cọ lông cừu nhúng vào, từ giữa giấy quét dần ra bốn phía.
Sau đó đặt một tờ giấy lót mua kèm lên trên, dùng cọ bản gạt phẳng từng chút.
"Đưa bộ Từ Hải của Tri Việt ra đây tao dùng." Trâu Dương nói.
"Ở đâu?" Trương Truyền Long lập tức đi tìm.
"Dưới gầm bàn ấy." Lý Tri Việt nói, "bước này để làm gì?"
Việc này vốn phức tạp, trước đây lúc học làm hắn thường thấy phiền.
Nhưng lúc này mỗi bước hắn đều làm rất nghiêm túc, cũng thấy dễ chịu, trong đầu toàn là hình ảnh phản ứng của Phàn Quân khi nhìn thấy.
Tổng cộng ba tờ, chẳng mấy chốc đã quét xong và ép ổn thỏa.
"Đợi thôi," Trâu Dương nói, "đi nào, tao mời tụi mày một bữa, về là có thể làm bước tiếp theo."
"Được, tiện thể bàn luôn lịch trình sinh nhật." Lưu Văn Thụy nói.
Sinh nhật Phàn Quân không rơi vào cuối tuần, bọn họ vẫn còn tiết học, Phàn Quân thì phải đi làm.
Nhưng Trâu Dương lại không muốn dời ngày ăn mừng, hắn chỉ muốn đúng hôm đó, thế là cả bọn quyết định chơi thâu đêm.
So với sinh nhật mấy người khác, chỉ ăn uống đơn giản rồi đi hát karaoke hoặc ra bar, sinh nhật Phàn Quân thì họ hào hứng hơn hẳn.
Nhất định phải lái xe đi xa, tuy vẫn là nướng thịt, nhưng không thể ở quán nướng.
Có lẽ vì sinh nhật này mang ý nghĩa khác.
Có lẽ vì đây là bạn trai của Trâu Dương... nói thế nghe hơi kỳ.
Nhưng thật ra, nếu là bạn gái ai đó sinh nhật, họ cũng chưa chắc bỏ nhiều tâm sức thế này, quả là vừa kỳ lạ vừa đáng ngờ, nên chính vì là bạn trai...
"Vậy xác định là chiều hôm trước đi, nướng thịt, rồi cắm trại," Lý Tri Việt tổng kết, "qua mười hai giờ là sang sinh nhật, mấy thứ cần chuẩn bị... Văn Thụy hình như bảo cắt một đoạn video sến súa, tập hợp ảnh các kiểu, vậy thì cần có máy chiếu đúng không?"
"Phàn Quân có máy chiếu." Trâu Dương nói.
"Vậy chốt," Lý Tri Việt gật đầu, "chỗ nướng thịt đặt trước là được, chỉ là món ít, mình mang thêm..."
"Xong." Trương Truyền Long vỗ tay một cái.
"Bánh sinh nhật phải nhờ tiệm cho thùng giữ lạnh và đá khô..." Lưu Văn Thụy nói.
"Xong." Trương Truyền Long lại vỗ tay.
"Lều thì thuê, buổi tối lạnh thì phải mang túi ngủ." Lý Tri Việt nói.
"Tao mua cũng được." Trâu Dương nói.
Trương Truyền Long im lặng.
"Giờ cơ bản là đủ hết rồi." Trâu Dương nhìn cậu.
"Khỉ thật." Trương Truyền Long cười ngả vào ghế, nghĩ rồi lại cảm khái, "năm nay bọn mình còn có thể cùng nhau tổ chức sinh nhật đủ lượt, sang năm chưa chắc... có khi chẳng còn ở cùng một thành phố nữa..."
Mọi người đều im lặng, chợt thấy man mác buồn.
"Không sao," Lưu Văn Thụy nói, "nếu đến lúc đó không có ai tìm được việc thì vẫn có thể hẹn nhau."
"Giờ đã nguyền rủa rồi đấy." Lý Tri Việt tặc lưỡi.
"Trâu Dương nuôi bọn mình." Trương Truyền Long nói.
Trâu Dương cười: "Được."
Khi bận rộn, thời gian trôi rất nhanh.
Vừa đi học, vừa làm khung chữ, cắt viền, dán khung, ốp lên tường... không đúng, là ốp vào gương đứng và vách tủ trong ký túc xá... cuối cùng mài láng, lắp trục.
Ngày trước sinh nhật Phàn Quân, Lưu Văn Thụy lái xe của bố đến trường, Trâu Dương đem mấy bức tranh cuộn cùng một hộp dài bỏ vào cốp.
Chiều khởi hành, cốp xe chật ních: quà của mấy người, một đống thịt, mấy cái túi ngủ, mấy bao to đồ ăn vặt, trên đường còn lấy thêm bánh sinh nhật, cơ bản là đầy kín.
"Anh ấy đang đợi ở ven đường rồi." Trâu Dương nhìn điện thoại.
"Thấy rồi," Trương Truyền Long chỉ về phía trước, "kia kìa!"
Trâu Dương ngẩng đầu nhìn.
Mấy hôm nay bận rộn, hắn và Phàn Quân cũng ít gặp, giờ bất chợt thấy Phàn Quân đứng bên lề đường, tim hắn liền đập dồn dập.
Thật ra Phàn Quân vẫn như thường ngày, vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy: áo thun và quần công nhân, chỉ vì lúc này trời nắng khá gắt nên anh đội mũ và đeo kính râm.
Đã lâu rồi không thấy Phàn Quân đội mũ.
Từ khi Phàn Cương mất, Phàn Quân hầu như không đội mũ nữa, trời lạnh gió lớn thì kéo mũ áo khoác lên, như một cách trút bỏ, thứ mũ đã đội mười mấy năm, từ đó không còn đội lại...
Giờ bất ngờ thấy Phàn Quân đội mũ, Trâu Dương có một cảm xúc khó tả, bất giác bật cười.
Đẹp trai.
Ngầu vãi.
Muốn lao đến ôm chặt, vừa hôn vừa cắn lấy cắn để.
Xe còn chưa chạy đến trước mặt Phàn Quân, Trâu Dương đã hạ cửa kính ghế phụ, thò đầu ra ngoài, huýt sáo một tiếng, giòn và vang.
Phàn Quân đang mặt không cảm xúc nhìn dòng xe qua lại, nghe thấy tiếng huýt sáo ấy thì khóe môi đã nhếch lên trước cả khi quay đầu lại.
Lưu Văn Thụy dừng xe ngay cạnh Phàn Quân, Trâu Dương lập tức nhảy xuống.
"Đồ..." Phàn Quân định mang đồ lên xe.
Tay vừa đưa ra thì bị Trâu Dương hất đi.
"Có nhớ em không?" Trâu Dương hỏi.
"Nhớ." Phàn Quân liếc về phía xe.
"Nói nghiêm túc." Trâu Dương nói.
Phàn Quân nhìn hắn: "Nhớ, rất nhớ."
"Có biết chúng ta đã mấy ngày rồi không gặp nhau không hả?" Trâu Dương hỏi.
"Bốn ngày." Phàn Quân đáp.
"Bốn ngày không gặp mà đã rất nhớ rồi à?" Trâu Dương nhướng mày.
"Không nhìn thấy em thì sẽ nhớ," Phàn Quân nói, "chẳng liên quan gì đến thời gian."
"... Má." Trâu Dương bật cười, liếc nhìn đống đồ dưới chân anh, ngoài máy chiếu ra còn có một túi giấy đã niêm phong, chắc là quà, "Đi thôi, để đồ vào cốp xe."
Khi hai người bọn họ xách đồ ra sau xe thì mấy người còn lại mới lục tục bước xuống.
"Anh Phàn, lát nữa anh lái nhé." Lưu Văn Thuỵ mở cốp.
"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng, nghĩ ngợi rồi lại thêm: "Cảm ơn các cậu."
"Ơ?" Lưu Văn Thuỵ nghe xong câu này thì đột nhiên có chút luống cuống, "Cảm ơn gì chứ..."
"Bọn tôi cũng chỉ muốn tìm dịp để chơi cùng nhau thôi," Lý Tri Việt cười nói, "Đâu cần khách sáo vậy."
Đặt đồ xong, Lưu Văn Thuỵ liền ngồi vào ghế sau.
"Trâu Dương." Phàn Quân gọi hắn, nghiêng người ghé sát tai khẽ nói: "Họ lại mua quà nữa à?"
"Ừ, sinh nhật mà, chắc chắn sẽ có quà." Trâu Dương cũng nhỏ giọng đáp.
"Anh chưa từng tặng quà cho họ, cũng chẳng biết sinh nhật họ khi nào..." Phàn Quân nói.
"Lý Tri Việt tháng tám, Long Long với em đều tháng mười," Trâu Dương liếc nhìn anh một cái, "Lưu Văn Thuỵ tháng mười hai. Vì anh không để ý đến em, nên chẳng có một cái sinh nhật nào anh tham dự cả"
Phàn Quân khựng lại, không nói gì.
"Thấy nợ nhân tình rồi đúng không?" Trâu Dương nói.
"Ừ." Phàn Quân nhìn hắn, "Em giận à?"
"Cũng không hẳn," Trâu Dương khẽ chạm vào tay anh, rồi nắm lấy ngón tay anh bóp nhẹ, "Chuyện này em chưa từng giận anh, em cũng không phải lúc nào cũng vô lý."
Phàn Quân không đáp, chỉ vươn tay ôm chặt lấy hắn.
Trâu Dương nhắm mắt, dựa vào anh.
Mãi cho đến khi không biết ai bấm còi "bíp" một cái, Phàn Quân mới buông tay, có hơi ngượng ngùng bước nhanh về phía ghế lái.
"Không phải là do tôi muốn phá đám hai người đâu nhé," Lưu Văn Thuỵ ngồi ghế giữa phía sau, khoanh tay, "Bây giờ xuất phát, đến nơi cũng mất một tiếng, muộn hơn chút thì chuẩn bị đều phải làm trong bóng tối."
"Cái bãi nướng này chẳng lẽ không có điện sao." Trâu Dương thắt dây an toàn.
"Lái xe đi." Trâu Dương mỉm cười, khẽ hất cằm với Phàn Quân.
"Ừ." Phàn Quân nổ máy.
Khi đến bãi nướng thì trời vẫn còn sáng, chỉ là không còn sáng rực nữa.
Vì không phải cuối tuần hay ngày nghỉ, nên chỗ này rất vắng, ngoài họ ra thì bãi đỗ chỉ có bốn chiếc xe con và một chiếc xe RV.
Chỗ cắm trại nhìn từ xa cũng chỉ có năm sáu lều, vẫn còn nhiều chỗ trống cho họ.
Đây không phải là địa điểm lần trước, nhưng cũng là nơi Phàn Quân chưa từng đến. Khác với lần trước có hồ nước, ở đây là một con suối nhỏ chảy qua giữa bãi cỏ, nói là sông cũng được. Lúc đi ngang qua đoạn hạ lưu thì dòng nước khá lớn, nhưng ở chỗ này thì chỉ cần lội là qua được.
Khung cảnh rất đẹp, không còn ánh nắng chói chang, toàn bộ bãi cỏ, con suối, núi xa và rừng cây đều phủ trong một lớp sáng dịu, tầm nhìn thoáng đãng.
Trước đó Lý Tri Việt đã gọi đặt chỗ, đến nơi thì ông chủ đã chuẩn bị sẵn đồ trong xe kéo dã ngoại, họ chỉ việc lôi đi tìm một chỗ để dựng trại.
"Qua bờ bên kia đi," Trương Truyền Long nói, "Chỗ đó không có ai."
"Biết tại sao không ai chọn bên đó không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.
Vì người khác không muốn cởi giày, lội nước làm ướt, rồi lại phải dẫm bùn, lại còn rửa sạch, phơi khô mới đi tiếp...
Nhưng bọn họ khác, là những sinh viên tràn đầy sức sống, không ngại phiền toái mà thích nghịch ngợm.
Trâu Dương thì hơi khác một chút, hắn chỉ muốn tìm nơi vắng người.
Cởi giày lội nước thì không khó, khó ở chỗ vừa cởi giày vừa phải chân trần dẫm lên đá lại còn phải cùng nhau khiêng cả xe kéo.
"Tại sao chúng ta không mang đồ qua trước, rồi kéo xe qua nước sau?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.
"Vì bọn mình không có não." Trương Truyền Long đáp.
"Đã đi được nửa rồi mới nghĩ ra hỏi," Lý Tri Việt nói, "Chi bằng khỏi hỏi."
"Đừng chọc tao cười," Trâu Dương nói, "Cười một cái là hết sức rồi."
"Mày còn cười nổi à," Lưu Văn Thuỵ nghiến răng nghiến lợi, "Chân tao sắp nát rồi đây này."
"Mày có thể buông tay." Phàn Quân nói.
Lưu Văn Thuỵ rất kiên định: "Không được, tao sẽ không bỏ tụi mày lại..."
"Bây giờ là mày đang treo mình lên xe đấy," Lý Tri Việt nói, "Mày buông tay thì nhẹ đi hai chục cân."
"Không được, tao không bám thì qua không nổi." Lưu Văn Thuỵ nói.
Một đám loạng choạng kéo lê xe qua suối, dưới ánh mắt dõi theo của chục con người thuộc năm chiếc xe cùng một chiếc RV.
Kế tiếp là dựng lều. Lần trước dựng lều, Trâu Dương toàn nằm không, lần này hắn cùng Phàn Quân nhanh gọn dựng xong hai cái lều to.
"Chỉ có hai cái lều thôi à?" Trương Truyền Long hỏi, "Vậy còn một người ngủ ở đâu?"
"Hai người họ một cái, ba chúng ta một cái." Lưu Văn Thuỵ nói.
"Tại sao ba bọn mình phải ngủ chung?" Trương Truyền Long chui vào lều ngó.
"Bởi vì người ta là một đôi! Mày với tao là một đôi hay mày với Lý Tri Việt là một đôi hả," Lưu Văn Thuỵ tặc lưỡi, "Người ta mua túi ngủ, tụi mình túi đơn, họ đôi, mày có muốn không?"
Trương Truyền Long không nói, chỉ tặc lưỡi tiếp.
"Túi ngủ đôi à?" Phàn Quân trong lều đang trải tấm chống ẩm, liếc sang cái túi ngủ để cạnh.
"Ừ." Trâu Dương cũng chui vào lều.
"Em định..." Phàn Quân nhìn hắn, "Làm gì?"
"Anh hỏi là bây giờ hay nửa đêm?" Trâu Dương áp sát anh.
"...Hỏi bây giờ trước." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không trả lời, trực tiếp ôm lấy eo anh, bất ngờ đè ngã anh xuống tấm lót, rồi phủ lên trên.
Phàn Quân trợn to mắt, túm chặt tay hắn đang muốn luồn vào trong áo mình, đè giọng xuống: "Người ta nhìn thấy bây giờ!"
"Có ai vô duyên tới mức mò qua xem chứ?" Trâu Dương thấp giọng, nói xong liền cúi đầu hôn lên môi anh.
Hơi thở của Phàn Quân khựng lại một giây, rồi buông tay hắn ra, ngay lập tức ôm lấy eo hắn, bóp mạnh hai cái.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 100
10.0/10 từ 32 lượt.
