Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Chương 26
Xe chạy trên con đường tối đen tĩnh mịch.
Ứng Đề ngắm màn đêm một lúc, quay đầu lại, nhìn Lâu Hoài đang ngồi bên cạnh, cô cười cười, dựa vào người anh, nói: “Bận rộn thế mà còn đến đón em à?”
Giọng điệu có chút cậy được cưng chiều mà kiêu ngạo.
Lâu Hoài xoa vai cô, nói: “Tối nay vừa khéo xong việc sớm, qua đón em đi ăn chút gì đó.”
Ứng Đề liền nói: “Ăn gì?”
Anh cười một cái, đôi mắt đen láy lập tức nhìn sâu vào đáy mắt cô, nói: “Ăn em?”
“…”
Ứng Đề nhất thời câm nín, đành phải đưa tay véo eo anh một cái.
Lâu Hoài chịu đựng, nhưng cũng thong thả nói: “Cẩn thận véo hỏng rồi, hạnh phúc sau này của em tìm ai đây hả?”
“…”
Cái miệng này sao mà độc địa thế?
Ứng Đề nghĩ một chút, ngẩng đầu hôn lên môi anh.
Là cô chủ động trước, Lâu Hoài trước khi đến đã phải chịu bực dọc ở chỗ ông cụ, lúc này vừa hay cô cho một nơi để phát tiết, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nếu những lời nói trước đó là đùa giỡn chiếm phần nhiều, thì lúc này đây, anh thực sự đang biến nó thành hành động rồi.
Ứng Đề không nghĩ nhiều đến thế, miệng lưỡi người này quá lợi hại, cô lại nói không lại anh, chỉ muốn khiến anh yên tĩnh một lúc. Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài dùng cách này ra thì hình như cũng chẳng còn cách nào khác.
Cô chỉ định thử hời hợt thôi, hoàn toàn không muốn đi sâu, không ngờ Lâu Hoài lại không dễ dàng buông tha cô như vậy.
Nhưng cũng có thể là cân nhắc đến những ngày này, anh thực sự đã buông thả quá mức, nên anh cũng không làm chuyện gì quá đáng trên xe.
Ngọn lửa do Ứng Đề vô tình châm lên, bị kìm nén suốt dọc đường, mãi cho đến khi về tới phòng khách sạn, lúc này mới hoàn toàn bùng cháy.
Khi tiếng “tít” của thẻ phòng vang lên, cửa được mở ra, tất cả mọi chuyện xảy ra sau đó đều không còn nằm trong tầm kiểm soát của Ứng Đề nữa.
Vừa vào cửa, cô đã bị Lâu Hoài đè lên cánh cửa.
Đôi môi nóng bỏng, sự gấp gáp cuộn trào, tất cả đều nói cho Ứng Đề biết, Lâu Hoài đêm nay rất khác.
Cảm xúc của anh thường xuyên lên xuống thất thường, có lúc dịu dàng, có lúc thô bạo.
Rõ ràng lúc ở trên xe, thần sắc anh còn như bình thường hỏi han cô những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Mặc dù lúc đó anh vừa hôn cô, vừa hỏi.
Nhưng hành vi rất kiềm chế.
Vậy mà lúc này, trong phòng ngủ tràn ngập hơi lạnh điều hòa, anh lúc thì siết chặt, lúc lại buông lỏng cô, Ứng Đề y hệt như con thuyền lênh đênh gặp bão giữa biển khơi, cơ thể chao đảo không ngừng, chẳng có lấy một phút giây ngơi nghỉ.
Cô muốn cầu xin anh, nhưng anh như cố ý, hôn chặn lấy môi cô, hoàn toàn không cho cô cơ hội nói chuyện, trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nức nở đứt quãng.
“Anh…” Nhân lúc th* d*c, cô cố gắng thốt lên một tiếng.
“Anh làm sao?” Lâu Hoài vén những sợi tóc dính mồ hôi trên má cô ra.
Giọng nói trầm thấp của anh, cố tình đè nén, rơi vào tai Ứng Đề, không hiểu sao lại giống như tiếng đàn Cello nhuốm màu năm tháng, trầm ấm và mê người.
Ứng Đề bỗng nhiên lại không muốn trách anh nữa, chỉ nói: “Anh nhẹ một chút.”
Cơ thể anh hơi dùng sức về phía trước, nói: “Thế này có nhẹ không?”
“…”
Cố ý!
Anh tuyệt đối là cố ý.
Ứng Đề cắn môi, nói: “Lâu Hoài, anh lại đang giở trò xấu!”
Lâu Hoài nhìn cô một lúc lâu, tuy cô đang giận, nhưng ánh mắt long lanh sống động, nào có nửa phần dáng vẻ tức giận thật sự, ngược lại còn mang theo vẻ đẹp của sự mong chờ. Anh cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, nói: “Không phải em thích anh giở trò xấu nhất sao?”
Cánh môi anh áp lên má cô, lúc cười trầm thấp, quyến rũ không nói nên lời.
Ứng Đề đắm chìm trong đó, nhưng cũng không quên chuyện chính, cô có lời muốn hỏi anh.
“Dạo này công việc của anh bận lắm à?”
“Ừ, chỉ có hôm nay rảnh hơn chút, chẳng phải nhân lúc tan làm sớm, liền chạy qua đón em sao.”
Cũng phải, Ứng Đề cười, sờ má anh nói: “Chỉ bận công việc thôi à, không đi gặp người khác sao?”
Lâu Hoài nắm lấy tay cô, hôn một cái, nói: “Nếu không thì sao, cảm thấy anh có người khác ở bên ngoài à?”
Ứng Đề sững sờ, cười nói: “Ai mà biết được, anh anh tuấn tiêu sái thế này, bên ngoài thiếu gì người nhung nhớ.”
Lâu Hoài cười trầm thấp: “E rằng em là người nhung nhớ sâu sắc nhất nhỉ.”
“…”
Nhìn xem, người này đối với cô chính là có sự tự tin như vậy đấy.
Đổi lại là người khác nghe thấy lời này, e rằng sẽ đáp lại một câu “vậy em có nhung nhớ anh không”, nhưng đến lượt anh, anh lại quả quyết khẳng định thay cho cô.
Tình yêu kiên định và sự si mê cố chấp của cô dành cho anh, anh đều nhìn thấy trong mắt, hơn nữa nắm chắc trăm phần trăm rằng cô sẽ luôn tiếp tục si mê anh, yêu anh như vậy.
Ứng Đề rất muốn hỏi anh, vậy còn anh thì sao?
Liệu anh có yêu cô kiên định như vậy, và sẽ mãi kiên trì như vậy không?
Nhưng qua vài câu thăm dò ban nãy, rõ ràng anh không muốn nhắc đến chuyện những ngày qua. Anh bận rộn như vậy, ngoài công việc ra, e là còn phải đối phó với ông cụ nhà anh nữa nhỉ?
Mà chuyện có thể khiến ông nội anh năm lần bảy lượt tìm anh, ngoài công việc công ty ra, thì e rằng, chính là chuyện đại sự cả đời của cá nhân anh.
Công việc công ty mọi thứ vẫn vận hành bình thường, thành tích hàng năm đều vô cùng đẹp mắt, hoàn toàn không bới ra được chút sai sót nào, ông cụ đã có thể giao công ty vào tay anh, tự nhiên là yên tâm. Ông cụ tuổi tác cũng đã cao, đối với việc vận hành công ty chỉ cần không xảy ra vấn đề lớn, ông cụ cũng vui vẻ làm một ông chủ thảnh thơi giao quyền.
Tính ra, mấy năm nay chuyện có thể khiến ông cụ hết lần này đến lần khác chủ động liên lạc với anh, chỉ có chuyện đại sự cá nhân của anh thôi.
Con cháu trạc tuổi anh trong nhà họ Lâu, ai nấy đều đã thành gia lập nghiệp, ngay cả con cái cũng biết đi mua nước tương rồi, duy chỉ có anh – người nắm quyền Lâu gia lại không có chút ý định cưới xin nào. Nếu nói anh một lòng vì công việc thì cũng không phải, bên cạnh anh còn nuôi một cô minh tinh. Thời buổi này, đại gia bao nuôi minh tinh chẳng phải chuyện gì hiếm lạ, cái hiếm là ở chỗ, anh và cô minh tinh này đã qua lại với nhau suốt năm năm trời rồi.
Thời gian lâu dần, bên ngoài đồn đại đủ kiểu, chẳng hạn như biết đâu có ngày hai người sẽ tu thành chính quả.
Xem ra ông cụ lần này thực sự sốt ruột rồi, nếu không cũng chẳng đến mức từng này tuổi rồi còn đuổi tới tận Thượng Hải.
Nhớ năm xưa, cô con gái út mà ông cụ yêu thương nhất đi lấy chồng, hôn lễ tổ chức ở Thượng Hải, vì đường xá xa xôi, ông cụ cũng không qua tham dự, nói là sức khỏe không chịu nổi, về sau mới tổ chức bù một buổi tiệc ở Bắc Thành.
Cũng không trách Ứng Đề suy nghĩ nhiều được.
Thực sự là hai năm nay, vì chuyện hôn nhân của Lâu Hoài, ông cụ đã âm thầm lẫn công khai sắp xếp cho anh gặp mặt không ít người.
Chỉ là Lâu Hoài đều từ chối từng người một, lần duy nhất bị chụp ảnh truyền ra ngoài, chính là bức ảnh với đại tiểu thư nhà họ Ôn – Ôn Chiêu.
“Em đang thẫn thờ cái gì thế?”
Có lẽ thấy ánh mắt cô đờ đẫn, không hề có tiêu cự. Hơn nữa cô là một người nhạy cảm như vậy, anh giày vò cô đến thế mà cô lại chẳng có chút phản ứng nào, quả thực quá khác thường, nên Lâu Hoài mới hỏi một câu.
Ứng Đề nói: “Em…”
Anh cười cười “Em cái gì? Là cảm thấy anh ‘làm’ vẫn chưa đủ à?”
Anh cúi đầu ghé sát xuống.
Ứng Đề quay mặt đi, nói: “Không phải, em…”
“Em cái gì?” Lâu Hoài nắm lấy tay cô nói “Anh thấy em chính là tinh lực dồi dào quá rồi đấy, tối nay sao lại chạm mặt đám Từ Sính thế?”
Khoan đã, chủ đề này chuyển cũng nhanh quá rồi.
Ứng Đề nói: “Anh ta đến đây họp, chẳng phải em qua gặp nhà sản xuất sao? Cứ thế mà chạm mặt thôi.”
“Ồ? Vậy sao?”
Ứng Đề đang định nói phải, thì thấy Lâu Hoài âm trầm nói: “Quan tâm cậu ta thế cơ à, ngay cả việc cậu ta đến Thượng Hải làm gì cũng tìm hiểu rõ ràng rành mạch.”
???
Sao tự nhiên cái nồi lớn từ trên trời rơi xuống thế này.
Ứng Đề nói: “Không phải.”
Lâu Hoài nói: “Sao lại không phải, anh thấy em vẫn chưa đủ mệt đâu.”
Dứt lời, anh lại bắt đầu ra sức tần nhẫn.
Ứng Đề cảm thấy linh hồn sắp bị anh đâm nát rồi, nhưng anh vẫn vui vẻ tận hưởng trong đó. Lúc đầu Ứng Đề còn định tranh luận vài câu, về sau thấy anh căn bản là mượn cớ để phát huy, tìm chút niềm vui, cộng thêm trong lòng đang nghĩ ngợi, thực sự cũng mệt rồi, biết rằng chỉ có thuận theo anh mới có thể khiến bản thân thoải mái hơn chút, bèn phối hợp với anh.
Đợi đến khi Lâu Hoài thực sự buông tha cô, đã là ba giờ đêm, cô đã mệt đến mức không còn một chút chút sức lực nào nữa, chỉ muốn ôm chăn bông mềm mại ngủ một giấc thật ngon, còn chuyện muốn hỏi Lâu Hoài, đã sớm bị cô quẳng ra sau đầu.
Giấc này, Ứng Đề ngủ thẳng đến mười giờ sáng hôm sau.
Không biết có phải thuốc bác sĩ kê đã có tác dụng hay không, dạo gần đây giấc ngủ của cô quả thực rất tốt, hiếm khi nằm mơ, ngoại trừ đêm qua.
Loại giấc mơ như rơi xuống hầm băng đó lại một lần nữa ập đến với cô.
Khác với lần trước, lần này trong mơ Lâu Hoài không dứt khoát rời đi, nhưng việc anh làm còn quá đáng hơn cả sự dứt khoát rời đi.
Ứng Đề mơ thấy, anh kết hôn.
Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Ôn – Ôn Chiêu.
Nhà họ Lâu và nhà họ Ôn đều là những gia tộc lớn có máu mặt ở Bắc Thành, hôn lễ này có thể nói là cường cường liên thủ, vì vậy đã chi ra một khoản tiền khổng lồ, tổ chức vô cùng hoành tráng. Trong khung cảnh long trọng nghiêm túc này, Lâu Hoài và Ôn Chiêu giống như một đôi bích nhân, vai kề vai đứng cùng nhau nhận lời chúc phúc của từng người đến tham dự hôn lễ.
Dư luận bên ngoài bàn tán đây có khác gì hôn lễ thế kỷ đâu?
Khung cảnh này có thể nói là ấm cúng hài hòa tốt đẹp, Ứng Đề nhìn, ngỡ như một người ngoài cuộc.
Ôn Thư Du đứng bên cạnh đôi tân nhân cũng giống như con gà trống thắng trận, cười đắc ý với cô, nói từng câu từng chữ: “Tình cảm cô kiên trì suốt năm năm chỉ là một trò cười, đến cuối cùng, người nắm tay anh ấy đi đến bạc đầu chỉ có thể là chị gái tôi, còn cô vẫn không xứng được kết hôn đàng hoàng với anh ấy, cô chỉ xứng làm kẻ thứ ba trong cống ngầm không thấy được ánh mặt trời.”
Câu nói này vừa dứt, Ứng Đề liền tỉnh lại.
Tình tiết bị mắng là kẻ thứ ba trong mơ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Cô thở hổn hển, nhìn điện thoại, thấy đã mười giờ rồi, giờ này, Lâu Hoài chắc chắn đã đang làm việc ở văn phòng rồi, cô ngồi dậy, dựa vào đầu giường thở nhẹ.
Giấc mơ này thật vô lý, nhưng lại chân thực như thật vậy.
Bởi vì Ứng Đề lại nhớ đến câu nói mà tối qua Từ Sính đã nhắc tới …
Gần đây ông nội của Lâu Hoài cũng đến Thượng Hải.
Vốn dĩ tối qua về cô đã suýt hỏi ra miệng rồi.
Dạo này anh bận rộn như vậy, lúc nào cũng về khách sạn muộn như thế, còn ban ngày luôn có những cuộc điện thoại nghe không hết, có mấy lần, thái độ khá không tốt, giống như đối phương là người đáng ghét lắm vậy.
Cô muốn hỏi anh, liệu có liên quan đến việc ông cụ đến Thượng Hải hay không.
Trước đây anh đi công tác cũng bận, nhưng cũng không bận đến mức độ này.
Hơn nữa cho dù công việc có gặp chuyện khó giải quyết hay người khó đối phó đến đâu, anh chưa bao giờ bộc lộ sự nóng giận ra ngoài, luôn khoan thai có chừng mực.
Quan trọng nhất là, bất kể là ở Tô Thành hay ở Thượng Hải, hai lần này dường như anh đặc biệt kiên trì muốn giữ cô ở bên cạnh.
Mà lần trước xảy ra tình huống tương tự như vậy, là hai năm trước, khi anh bị ông cụ sắp xếp bàn chuyện cưới hỏi với tiểu thư nhà họ Thẩm.
Mọi dấu hiệu đều đang tiết lộ điều gì đó.
Cô thực sự muốn hỏi anh, nhưng Lâu Hoài không cho cô cơ hội để hỏi.
Anh quấn lấy cô cả đêm.
Đêm đã qua, dường như rất nhiều nghi vấn của cô cũng cứ thế trôi qua.
Nhưng Ứng Đề biết, rất nhiều chuyện chưa thực sự qua đi.
Cô nghĩ, không thể cứ tiếp tục dây dưa không minh bạch như thế này nữa, không thể lúc nào cũng để một mình cô ở đây suy nghĩ lung tung, đoán già đoán non. Đợi lần này về Bắc Thành, đợi bên phía Lâu Hoài rảnh rỗi, vẫn phải tìm một cơ hội nói chuyện rõ ràng về hai người.
Cô đã cùng anh chơi bời năm năm rồi, là tâm cam tình nguyện, là không cầu bất kỳ danh phận nào, nhưng điều này không có nghĩa là, cô thực sự muốn cứ dây dưa không rõ ràng với anh mãi như vậy.
Có một chuyện cô vẫn luôn không muốn đối mặt chính là …
Lâu Hoài sẽ phải kết hôn.
Anh ngồi ở vị trí này, rất nhiều chuyện liền không thể do anh tùy ý được.
Nhà họ Lâu to lớn nhường ấy tuyệt đối không thể đứt đoạn ở chỗ anh, anh đã chọn làm người nắm quyền nhà họ Lâu, vậy thì sự tiếp nối của nhà họ Lâu cũng đặt lên vai anh.
Tìm một nửa kia môn đăng hộ đối, hoặc chênh lệch thực lực tương đương, thường là một lựa chọn theo lối mòn cũ kỹ và sẽ không xảy ra sai sót trong cái vòng tròn này của bọn họ.
Nhìn thế nào, Ứng Đề cũng không nằm trong sự lựa chọn này.
Nhưng qua những tiếp xúc trong những năm qua, khiến Ứng Đề cảm thấy, chưa chắc Lâu Hoài sẽ không chọn một khả năng khác.
Một khả năng đi ngược lại với giới của họ.
Ôm ấp khả năng này, cô kiên trì suốt năm năm trời.
Cô cảm thấy, có lẽ đáp án lần này, sẽ khác với hai năm trước.
Có lẽ lần này, Lâu Hoài sẽ kiên định lựa chọn cô, lựa chọn đứng bên cạnh cô, sau đó hai người cùng nắm tay đi hết cuộc đời này.
Không biết tại sao nhưng cô cứ có sự chắc chắn này.
Sắp xếp lại suy nghĩ, Ứng Đề cũng không để bản thân suy nghĩ lung tung nữa.
Mấy ngày sau đó, cô lại gặp nhà sản xuất hai lần, ký xong hợp đồng, chốt xong lịch trình sắp xếp cho mấy tháng tới, cả người Ứng Đề cũng thả lỏng hẳn.
Ngoài sự nhẹ nhõm, cô không tránh khỏi nghĩ đến Lâu Hoài.
Những ngày đến Thượng Hải này, hai người vẫn chưa được ăn một bữa tử tế cùng nhau. Anh luôn bận rộn, đi sớm về khuya, thời gian muốn ăn cùng nhau cơ bản là không tìm ra, chỉ có duy nhất khoảng thời gian âu yếm vào ban đêm.
Nhưng việc làm vào ban đêm thường cực kỳ mệt người, đâu còn sức lực để nói chuyện phiếm.
Hôm nay, Ứng Đề đọc sách liên quan đến ngân hàng đầu tư một lúc, cảm thấy cứ ở khách sạn đợi Lâu Hoài về mãi cũng không phải cách, nghĩ đi nghĩ lại, cô về phòng thay quần áo, trang điểm đơn giản, sau đó ra ngoài.
Văn phòng chi nhánh của nhà họ lâu tại Thượng Hải nằm ở Lục Gia Chủy, địa điểm làm việc chính của Lâu Hoài thời gian này cũng ở đó.
Ứng Đề tự lái xe ra ngoài, sau khi đến tòa tháp trung tâm tài chính nơi Lâu Hoài đang làm việc, cô cũng không vội tìm anh, trước tiên đến một quán cà phê có tiếng ở gần đó, mua hai phần cà phê và bánh ngọt, lúc này mới bước vào tòa tháp tài chính kia.
Tầng một tòa tháp có cửa kiểm soát, ra vào cần đăng ký, hơn nữa không phải đăng ký đơn giản, cần nói rõ đến vì việc gì, đồng thời phải có nhân viên của công ty đóng tại tòa tháp ra đón.
Ứng Đề lần này đến vốn là để cho Lâu Hoài một sự bất ngờ, tất nhiên không thể thông qua trợ lý Dư, trước khi đến cô đã nhờ Triệu Lượng giúp sắp xếp, đợi đến nơi, cô rất nhanh đã thông qua đăng ký ở quầy lễ tân.
Triệu Lượng sắp xếp cho cô là đi phỏng vấn.
Lúc lên thang máy, Ứng Đề nhận được điện thoại của anh ta, anh ta hỏi: “Vào rồi chứ?”
Ứng Đề nói rồi, sau đó lại nói: “Anh sắp xếp cho em một buổi phỏng vấn à?”
“Ây da, em bảo anh sắp xếp gấp thế, anh biết làm sao được, vừa hay anh có bạn ở bên đó, bèn nhờ người ta giúp một chút, thật không phải anh nói em đâu, còn bày đặt bất ngờ gì chứ, cứ trực tiếp qua tìm anh ta chẳng phải được rồi sao, cũng đâu phải mới bên nhau ngày đầu tiên.”
Ứng Đề cúi đầu nhìn hai phần trà chiều trên tay, nói: “Anh không hiểu đâu.”
Triệu Lượng nói: “Là anh không hiểu, có điều em cứ nhân lúc có chút thời gian gần đây mà thân mật với Lâu tổng nhà em đi. Hợp đồng này đã ký xong, tháng sau là phải vào đoàn học tập rồi, đến lúc đó không xin nghỉ được đâu, em phải biết tiết chế đấy.”
Ứng Đề nói biết rồi.
Văn phòng Lâu Hoài ở tầng 31, có lẽ buổi chiều mọi người lúc này đều đang làm việc, thang máy không có ai dùng, còn khá nhanh, chẳng mấy chốc đã đến tầng 31.
Cửa thang máy mở ra, Ứng Đề bước ra ngoài.
Lễ tân thấy có người đến, tuy không biết là đến làm gì, nhưng với tố chất nghề nghiệp, vẫn hỏi một câu: “Thưa cô, cô có hẹn trước không ạ?”
Trước khi ra ngoài sợ người ta nhận ra, Ứng Đề đã cải trang, cố ý ăn mặc theo phong cách sinh viên đại học, để giả cho giống hơn chút, cô còn đeo một cái kính gọng đen to và phối với một chiếc túi vải canvas.
Ứng Đề đang nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Lễ tân thấy cô ăn mặc thế này, tưởng là đến phỏng vấn, nói: “Thưa cô, chúng tôi phỏng vấn ở tầng 26 ạ.”
Ứng Đề cười với cô ấy một cái, nói: “Tôi không phải đến phỏng vấn, tôi tìm Dư Minh, trợ lý Dư.”
Nghe lời này, tưởng là bạn gái của trợ lý Dư, lễ tân còn nghĩ bạn gái trợ lý Dư vậy mà là sinh viên đại học, lại còn xinh đẹp thế này, kinh ngạc xong, không kìm được nhìn cô thêm vài lần.
“Vậy cô đăng ký bên này trước, tôi xác nhận với trợ lý Dư một chút.”
Nói rồi lễ tân đó lấy một tập tài liệu kẹp bảng đăng ký khách đến và một cây bút bi đen.
Ứng Đề cúi đầu định viết thông tin, bỗng nhiên, ánh mắt quét qua vài dòng chữ bên trên, cô lập tức sững sờ tại chỗ.
Trên tờ khai đăng ký khách đến này, tên của một người khiến Ứng Đề không thể không dừng mắt lại.
Là Ôn Chiêu, tên của cô ta xuất hiện ba lần, mặc dù khoảng cách đều là hai ba ngày, nhưng cùng một người xuất hiện quá nhiều lần, thì có chút không bình thường rồi.
Có lẽ người trùng tên thì có rất nhiều, nhưng trùng tên đến mức độ này, mà lại có dính líu đến Lâu Hoài, người Ứng Đề biết chỉ có một.
Lễ tân vừa hay nhận được một cuộc điện thoại, lúc này đang nói chuyện với đối phương.
Nhân lúc lễ tân không chú ý, Ứng Đề lại lật về phía trước vài trang.
Phía trước thì không có tên Ôn Chiêu xuất hiện nữa.
Ứng Đề đặc biệt chú ý thời gian tên cô ta xuất hiện lần đầu tiên, đúng vào ngày thứ hai Lâu Hoài đến Thượng Hải, mà lần gần nhất chính là hôm qua.
Nói cách khác, Ôn Chiêu thời gian này đều ở Thượng Hải? Và thường xuyên gặp mặt Lâu Hoài?
Suy nghĩ của Ứng Đề bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Cô ta tìm Lâu Hoài làm gì?
Bọn họ gặp nhau thường xuyên như vậy là làm gì?
Cô không dám nghĩ, đó là một sự tồn tại mà chỉ cần nghĩ đến một chút cũng cảm thấy ngạt thở.
May mà thời gian cũng không cho cô cơ hội nghĩ nhiều.
Lễ tân nghe xong điện thoại, liền quay sang xem cô đã đăng ký xong chưa, thấy cô viết xong rồi, lễ tân nhìn thông tin đăng ký bên trên, lại nhìn về phía Ứng Đề, nói: “Cô Lý xin chào, cô đợi ở đây một lát, tôi vào trong hỏi trợ lý Dư nhé.”
Sau khi nhìn thấy thông tin khách đến của Ôn Chiêu, Ứng Đề không viết tên thật, mà dùng họ của mẹ, rồi bịa bừa một cái tên.
Lễ tân cầm bảng đăng ký khách đến đi vào trong.
Ứng Đề nhìn bóng dáng cô ấy biến mất ở góc khu vực văn phòng, gần như không chút do dự, cô chẳng đợi nữa, lập tức đi thang máy xuống lầu rời đi.
Rõ ràng lúc đến cô vô cùng mong chờ, nghĩ đến Lâu Hoài đang bận rộn công việc, nếu nhìn thấy cô, sẽ có phản ứng gì.
Những năm qua cô rất ít khi đến nơi làm việc của anh tìm anh, mấy lần hiếm hoi, cũng là vì quay phim ở nơi khác xa cách quá lâu, cô thực sự nhớ nhung. Mấy lần đó, Lâu Hoài đều khá vui vẻ.
Vì sắp phải vào đoàn phim mới rồi, biết rằng mấy tháng tới muốn gặp anh tùy ý như vậy là chuyện rất khó. Nghĩ rằng gần đây cũng không có việc gì khác, chi bằng nhân lúc đang có thời gian, cho anh một bất ngờ nho nhỏ vậy.
Ai ngờ đâu, cô lại nhìn thấy tên của Ôn Chiêu trên bảng khai đăng ký khách đến kia.
Bất ngờ này không những không trao được, ngược lại còn tự tặng cho mình một phen hoảng sợ.
Ra khỏi tòa tháp, đi được một đoạn, Ứng Đề quay đầu lại.
Là một tòa tháp mang tính biểu tượng nổi tiếng nhất Lục Gia Chủy, tòa tháp phía sau lưng cô chứa đựng ước mơ của tất cả những người làm tài chính.
Ứng Đề ngẩng đầu, nhìn tòa tháp cao không thấy đỉnh này, lại cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.
Lúc đi thang máy xuống lầu, cô thuận tiện tra thông tin của Ôn Chiêu.
Tra xong cô mới biết, bố của Ôn Chiêu là Ôn Hữu Lương gần đây cũng ở Thượng Hải, gần đây ông ta đưa Ôn Chiêu tham dự mấy cuộc họp, bên truyền thông đã chụp không ít ảnh.
Ôn Hữu Lương chỉ có hai cô con gái, không có con trai, Ôn Chiêu là người được ông ta một tay bồi dưỡng để kế thừa gia nghiệp, mà Ôn Chiêu cũng không phụ công sức dạy dỗ của ông ta, mấy bài báo gần đây liên quan đến cô ta, miêu tả của truyền thông đều rất tích cực.
Đặc biệt là khi bàn đến chuyện hôn nhân cưới hỏi.
Mặc dù không trả lời trực diện câu hỏi của phóng viên, nhưng câu trả lời của Ôn Hữu Lương với bên ngoài là có tin vui sẽ công bố.
Câu trả lời này bị phóng viên viết thành, người thừa kế nhà họ Ôn sắp có hỷ sự.
Ứng Đề rất ít khi quan tâm đến thông tin giới tài chính ngoài Lâu Hoài.
Lúc này, cô nhìn dòng chữ nhỏ trên bản tin, toàn thân run rẩy dữ dội.
Chiều bốn giờ hơn, mặt trời vẫn to và gay gắt, chiếu vào người vừa nóng vừa choáng váng, thực sự mệt mỏi.
Ứng Đề đi trên con phố được bao quanh bởi đủ loại tổ chức tài chính này, trong lòng mờ mịt một hồi.
Có chuyện trùng hợp đến thế sao?
Ông nội Lâu Hoài ở Thượng Hải, Ôn Chiêu, Ôn Hữu Lương gần đây cũng ở Thượng Hải, đồng thời Ôn Chiêu trong vòng chưa đầy một tháng, đã gặp Lâu Hoài ba lần.
Nhớ đến mấy tháng trước, bức ảnh Lâu Hoài và Ôn Chiêu bị chụp ở một bữa tiệc rượu tư nhân, lúc đó phóng viên viết là trai tài gái sắc, cường cường liên thủ.
Sau đó quả thực cũng có tin vỉa hè tiết lộ hai người trong tương lai có thể sẽ liên hôn, nhưng sau đó Lâu Hoài bên này không có động tĩnh gì, thậm chí vì con gái út nhà họ Ôn làm khó cô, Lâu Hoài đã ra mặt trở mặt với nhà họ Ôn, Ứng Đề cứ tưởng chuyện của hai người bọn họ có lẽ chỉ là do phóng viên thêu dệt, suy diễn vô căn cứ mà thôi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ đầu người ôm vọng tưởng không chịu đối mặt với hiện thực, từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô.
Nghĩ đến đây, tâm trạng vốn đang tươi sáng của Ứng Đề, lúc này tụt dốc không phanh.
Cô không biết mình lái xe về khách sạn bằng cách nào.
Lại về phòng bằng cách nào.
Thứ gọi lại suy nghĩ của cô là cảm giác lạnh lẽo trên tay.
Cô bàng hoàng hoàn hồn, lúc này mới phát hiện, phần trà chiều vốn mua cho Lâu Hoài, đổ đầy ra bàn.
Cà phê lạnh chảy lan dọc theo mặt bàn, chẳng mấy chốc đã chảy đến tay cô.
Mặc dù trời nóng, nhưng cà phê ướp đá, vẫn lạnh thấu xương.
Ứng Đề vội rút mấy tờ giấy, lau vết cà phê trên bàn. Lau mãi lau mãi, suy nghĩ mờ mịt hoảng loạn của cô cũng nhờ cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay mà dần bình tĩnh lại.
Tay trái cô chống lên bàn, tay phải kéo cái ghế bên cạnh, từ từ ngồi xuống.
Trong vài phút ngồi tĩnh lặng suy nghĩ, cô vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vừa tự hỏi…
Tại sao cô lại phải thần hồn nát thần tính như vậy chứ?
Chẳng lẽ tên của Lâu Hoài và Ôn Chiêu xuất hiện cùng nhau, thì không thể là vì việc công sao?
Chẳng lẽ ông nội Lâu Hoài đến Thượng Hải thì không thể là vì việc riêng của mình sao?
Chẳng lẽ những người này vừa khéo đều ở Thượng Hải, thì cô phải nghĩ theo hướng liên hôn sao?
Cô chưa gì đã quá hoảng loạn rồi.
Nghĩ như vậy, suy nghĩ của Ứng Đề hoàn toàn bình tĩnh lại.
Nếu thực sự là liên hôn, mấy người này tụ tập ở Thượng Hải, bên ngoài làm sao có thể không rò rỉ chút tin tức vỉa hè nào được.
Nhưng sự thật là, hiện tại mọi thứ đều sóng yên biển lặng.
Ứng Đề cảm thấy, là do mình nghĩ quá nhiều rồi.
Vị bác sĩ đông y kia nói không sai, vẫn là còn quá trẻ, khó tránh khỏi suy tư quá nhiều.
Cô vứt hai phần trà chiều đi, lấy nước sạch lau sạch bàn, sau đó về phòng tắm rửa.
Tắm xong đi ra, cô cũng không nhàn rỗi, phòng khách sạn Lâu Hoài đặt là căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách, trong đó dụng cụ nhà bếp có đủ cả, những ngày ở khách sạn đợi Lâu Hoài về, lúc buồn chán cô sẽ tự mình xuống bếp.
Cô mở tủ lạnh, có rất nhiều thực phẩm.
Là Lâu Hoài cho người chuẩn bị, cũng sắp xếp dì giúp việc đến nấu cơm trưa và tối.
Có lúc anh không về ăn cơm, Ứng Đề liền không cho dì đến.
Nhìn quanh tủ lạnh một vòng, Ứng Đề vừa lấy thực phẩm ra, vừa nhắn tin Wechat cho Lâu Hoài.
Lúc bê thực phẩm vào bếp, Lâu Hoài cũng đã trả lời tin nhắn.
Người xấu: [Tối nay anh về ăn, khoảng bảy giờ về đến nhà.]
Nhìn dòng tin nhắn này, khóe miệng Ứng Đề khẽ nhếch lên, nhìn chằm chằm một lúc, cô thoát khỏi giao diện trò chuyện, mở trình phát nhạc, vừa nghe nhạc, vừa rửa thực phẩm.
Nước từ vòi chảy xuống rào rào, trong tiếng nền róc rách đó, bài hát đang hát như thế này.
“…
Hỏi đến bao giờ nho mới chín mọng
Em phải đợi chờ, lại đợi chờ
Dù có mất mùa, vẫn luôn phải giữ
…”
Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Story
Chương 26
10.0/10 từ 12 lượt.
