Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 78
Sáng sớm hôm sau, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng rời khỏi Lam Lư quay lại đoàn phim để chuẩn bị quay những cảnh cuối cùng của bộ phim.
Lần này bối cảnh quay nằm tại một trường đại học trong nội thành.
Trong khuôn viên trường người ra vào tấp nập, gây ra không ít trở ngại cho công tác quay phim. Đặc biệt là Văn Gia Ninh, cậu có sức hút rất lớn trong khuôn viên trường, gần như một nửa nữ sinh của trường đều kéo đến xem cậu diễn, ai nấy đều rút điện thoại ra chụp ảnh cậu.
Cuối cùng, phó đạo diễn phải dùng loa kêu gọi sinh viên phối hợp thì mới miễn cưỡng dọn được một khu nhỏ làm nơi quay phim.
Lục Tiến Lãng cũng rất được hoan nghênh, nhưng không hiểu có phải vì anh trông nghiêm túc hơn hay không mà lúc nghỉ giữa các cảnh quay, không ít nữ sinh chạy đến xin chụp ảnh cùng Văn Gia Ninh, còn rất ít người đến tìm anh.
Thỉnh thoảng có một hai người đến xin chữ ký, nhưng đều căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, như thể sợ làm phiền anh.
Văn Gia Ninh mặc một chiếc áo thun rộng màu nhạt, đeo túi chéo, mái tóc rũ xuống che đi vầng trán mịn màng, bước đi trong khuôn viên trường nhìn giống hệt một thiếu niên xinh đẹp.
Cảnh này thực chất là cảnh mở đầu của bộ phim.
Cậu đi dọc theo con đường nhỏ trong TSu giờ học thì điện thoại đột nhiên vang lên, là mẹ gọi đến, báo rằng bà sắp tái hôn.
Văn Gia Ninh đứng lặng tại chỗ, tay vẫn cầm điện thoại, ánh mắt mơ hồ nhìn vào khoảng không xa xăm, rõ ràng vẫn còn ngơ ngác, không biết nên làm gì trước tin tức này.
Tối hôm đó, trên mạng xuất hiện một chủ đề hot liên quan đến Kha Tín Hàng. Tên chủ đề là “Thiếu niên không khí”, trong ảnh là một góc nghiêng khuôn mặt Văn Gia Ninh được chụp bằng điện thoại.
“Thiếu niên không khí” là gì? Người khởi xướng chủ đề giải thích: Trông mờ ảo, linh động, mang cảm giác tươi mới khó nắm bắt.
Dù sau đó cái tên bị cho là quá khoa trương và gây ra một cuộc khẩu chiến trên mạng, nhưng mức độ nổi tiếng hiện giờ của Văn Gia Ninh là điều không thể phủ nhận.
Vì các cảnh quay trong trường đều là cảnh đơn của Văn Gia Ninh nên quá trình quay diễn ra suôn sẻ. Trong hai ngày như dự kiến, bộ phim đã hoàn tất.
Tối hôm phim đóng máy, Lục Tiến Lãng với tư cách nhà đầu tư kiêm đạo diễn mời cả đoàn một bữa thịnh soạn. Anh đặt vài bàn trong một nhà hàng cao cấp ở nội thành để cảm ơn mọi người đã vất vả.
Tuy không tham gia quay hai ngày cuối, Giản Tuấn vẫn có mặt trong bữa tiệc tối hôm đó, đi cùng còn có Ôn Đình Hoan.
Ôn Đình Hoan nói với Văn Gia Ninh: “Coi như lần này chị được hưởng sái từ cậu đó.”
Văn Gia Ninh chỉ cười, không nói gì.
Cô “chậc chậc” hai tiếng rồi trêu: “Nhìn cậu kìa, chắc lại làm lành với đạo diễn Lục rồi chứ gì?”
Văn Gia Ninh không đáp, xem như ngầm thừa nhận.
Ôn Đình Hoan nói: “Mấy hôm trước còn như bị thất tình, bây giờ làm lành rồi thì tất cả hiện rõ trên mặt. Thì ra đàn ông đang yêu cũng đáng sợ thật.”
Văn Gia Ninh ghé sát cô, thì thầm: “Biết là được rồi, ngoan nào.”
Cô lườm cậu: “Phì!”
Giản Tuấn ngồi bên cạnh thấy hai người nói chuyện rì rầm, cũng nhận ra tiền bối mình hai ngày nay tinh thần rất khác, trông rạng rỡ và sống động hơn hẳn.
Bữa tiệc tối nay, do đạo diễn Lục đã lên tiếng cho mọi người ăn uống thoải mái, ai cũng vui vẻ thả ga.
Giản Tuấn tính tình ngây ngô, ai mời rượu cũng không từ chối, kết quả uống đến mức gục luôn xuống bàn không dậy nổi.
Ngược lại, nhân vật chính của bữa tiệc là Lục Tiến Lãng rõ ràng bị mọi người vây quanh mời rượu nhiều nhất, nhưng anh cứ bình tĩnh khéo léo từ chối, đến cuối tiệc cũng chỉ hơi mơ màng.
Về sau, Triệu Thấm bưng ly rượu đến ngồi cạnh Lục Tiến Lãng, vừa nằng nặc mời rượu, vừa cố tình lấy ngực cọ nhẹ vào tay anh.
Lục Tiến Lãng quay đầu lại thì thấy Văn Gia Ninh đang chống cằm nhìn anh cười. Anh liền mỉm cười, nâng ly cụng với Triệu Thấm rồi uống cạn, sau đó đứng dậy đi đến chỗ Văn Gia Ninh, giả vờ muốn mời cậu một ly.
Người ngồi cạnh Văn Gia Ninh chủ động nhường chỗ cho Lục Tiến Lãng.
Anh đặt ly xuống, Văn Gia Ninh hỏi: “Anh ổn chứ?” đồng thời đổi rượu trong ly anh thành trà.
Lục Tiến Lãng nhìn động tác của cậu, cười đáp: “Ổn.” Nói rồi liếc nhìn Giản Tuấn: “Nhưng hậu bối của em hình như không ổn lắm.”
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn, thấy Ôn Đình Hoan đang lo lắng nhìn Giản Tuấn, liền nói: “Chút nữa đưa cậu ấy về đi.”
Lục Tiến Lãng gật đầu, cụng ly trà với Văn Gia Ninh rồi uống cạn.
Sau đó, hai người cùng nhau dìu Giản Tuấn ra ngoài.
Ôn Đình Hoan không uống rượu nên lái xe, Lục Tiến Lãng ngồi ghế phụ, còn Văn Gia Ninh đỡ Giản Tuấn ngồi ghế sau.
Giản Tuấn ngủ thiếp đi, Văn Gia Ninh để đầu cậu tựa vào vai mình.
Cô liệt kê mấy hợp đồng quảng cáo đã được đề nghị, nói rằng cậu có thể nghỉ ngơi một thời gian, chỉ quay vài quảng cáo và có thể cân nhắc tham gia vài chương trình truyền hình để duy trì độ nổi tiếng.
Cô không biết mối quan hệ giữa Lục Tiến Lãng và Lợi Tinh, nhưng cảm thấy trong việc nhận quảng cáo, Văn Gia Ninh có thể tham khảo ý kiến của anh.
Trên đường xe cán phải đá, xóc một cái.
Giản Tuấn bị giật mình tỉnh lại, hơi ngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn đường chiếu vào từ cửa sổ, cậu thấy góc nghiêng gương mặt Văn Gia Ninh, ánh sáng mờ ảo khiến đường nét gương mặt Văn Gia Ninh càng thêm dịu dàng.
Trong đầu vẫn còn choáng váng, cậu đột nhiên giơ tay sờ ngực Văn Gia Ninh một cái.
Văn Gia Ninh bị dọa giật mình, cúi đầu nhìn: “Cậu làm gì vậy?”
Giản Tuấn thất vọng thở dài, quả nhiên không có ngực.
Cậu khó khăn ngồi dậy khỏi vai Văn Gia Ninh, chuyển qua dựa vào cửa sổ.
Lục Tiến Lãng và Ôn Đình Hoan nghe tiếng liền hỏi: “Sao thế?”
“Không sao.” Văn Gia Ninh cũng thấy khó hiểu, nói: “Chắc là Giản Tuấn uống nhiều quá.”
Ôn Đình Hoan lầm bầm: “Thằng nhóc này đúng là kiểu nhịn quá sinh hư.”
Văn Gia Ninh nhướn mày: “Con gái nên nói năng lịch sự một chút.”
Lục Tiến Lãng nghe vậy khẽ cười.
Sau khi đưa Giản Tuấn về, Ôn Đình Hoan tiếp tục chở hai người về khu nhà ở Hoa viên Bắc Úc.
Vừa vào nhà, Lục Tiến Lãng liền ôm Văn Gia Ninh từ phía sau, kéo cậu ngồi lên đùi mình trên sofa.
Văn Gia Ninh vùng vẫy thử nhưng không thoát được, đành để mặc anh.
Lục Tiến Lãng cười khẽ.
Văn Gia Ninh hơi khó chịu: “Cười gì?”
Lục Tiến Lãng chỉ nhớ tới phản ứng ban nãy của cậu khi Ôn Đình Hoan trêu chọc, cảm thấy rất đáng yêu, không nhịn được hỏi: “Lúc em vừa tỉnh lại trong cơ thể của Tín Hàng, phản ứng đầu tiên là gì?”
Nhắc tới Kha Tín Hàng khiến bầu không khí nặng nề hẳn. Lục Tiến Lãng cũng khẽ thở dài, dường như nhớ tới cậu thiếu niên năm nào.
Văn Gia Ninh bất giác ghen tuông, hỏi: “Anh đau lòng à?”
Câu hỏi hơi khó trả lời. Thật ra mỗi khi nhớ cơ thể này từng thuộc về Kha Tín Hàng, Lục Tiến Lãng vẫn có chút xót xa. Nhưng anh cũng rất rõ mình yêu ai. Anh nói: “Nếu một ngày nào đó em và Tín Hàng đều lấy lại thân thể của mình…”
Văn Gia Ninh xoay đầu lại, có chút căng thẳng trước giả định này.
Lục Tiến Lãng nắm lấy tay cậu, hôn lên, nói: “Anh nhất định sẽ đi tìm em, không phải cậu ấy.”
Ban đầu anh bị cơ thể này thu hút, nhưng cảm giác đó chỉ là tạm thời. Thứ mê hoặc và khắc sâu trong tim anh luôn là linh hồn của Văn Gia Ninh. Lục Tiến Lãng biết rõ người anh yêu là ai.
Sau khi phim đóng máy, Văn Gia Ninh có một kỳ nghỉ ngắn. Còn Lục Tiến Lãng tiếp tục công việc làm hậu kỳ phim.
Văn Gia Ninh hoàn toàn thư giãn vài ngày, ngủ đến tự tỉnh, chạy bộ, xem phim, thậm chí còn thử nấu ăn, làm bít tết cho Lục Tiến Lãng. Nhưng do anh thường xuyên ra vào khu hoa viên Bắc Úc, không thể không bị truyền thông phát hiện.
Một phóng viên nhỏ rình trước cổng vài ngày, phát hiện Lục Tiến Lãng ngày nào cũng qua đêm ở đó, liền kết luận rằng anh đang sống chung với người yêu.
Tuy nhiên, vì an ninh khu này rất nghiêm ngặt nên paparazzi không vào được, chỉ có thể lần lượt loại trừ từng hộ dân. Cuối cùng, họ cho rằng người Lục Tiến Lãng sống chung là nữ diễn viên độc thân sống ở khu đó Kim Quân Phương.
Có một lần, anh chở cô đi nhờ xe bị phóng viên chụp được, thế là lập tức bị thêu dệt thành mối tình chị em.
Văn Gia Ninh biết tin từ cuộc gọi của Ôn Đình Hoan. Cô còn gửi tờ báo nhỏ đến, dặn cậu cẩn thận kẻo bị lộ.
Văn Gia Ninh hiểu rõ sự nghiêm trọng của việc này. Cậu lo sợ nhất là paparazzi tìm cách đột nhập vào và chụp được ảnh Lục Tiến Lãng ra vào nhà mình.
Sau một hồi do dự, cậu quyết định tạm thời dọn đi.
Lục Tiến Lãng không để tâm, hỏi cậu muốn về căn hộ ở trung tâm hay biệt thự ngoại thành.
Căn hộ ở trung tâm vốn được Lục Tiến Lãng mua riêng để tiện sống cùng Văn Gia Ninh mà giới truyền thông chưa biết đến. Trong tình hình nhạy cảm này, đây là lựa chọn an toàn hơn.
Văn Gia Ninh nói: “Về căn hộ đi.”
Căn hộ đó lưu giữ rất nhiều ký ức đẹp giữa hai người. Khi quay lại, Văn Gia Ninh còn mang theo hai con gấu bông năm xưa Lục Tiến Lãng tặng mình, đặt lại đúng chỗ cũ.
Mọi thứ vẫn y như khi họ rời đi. Căn hộ được thuê người dọn dẹp mỗi tháng, giữ nguyên hiện trạng.
Cậu đội mũ, đeo kính râm đi siêu thị với Ôn Đình Hoan, mua một đống đồ dùng sinh hoạt.
Ôn Đình Hoan nói: “Giờ cậu sống như bà nội trợ ấy.”
“Chứ sao nữa?” Văn Gia Ninh chọn dầu gội: “Sống là vậy mà.”
Ôn Đình Hoan dặn: “Hai ngày nữa có rảnh thì về công ty một chuyến. Thầy Trịnh muốn nói chuyện với mấy người.”
“Với ai?” Văn Gia Ninh hỏi.
“Cậu, Ôn Lâm, và Dịch Nam.”
Cậu đặt đồ xuống: “Anh ta định lập nhóm cho bọn tôi hả?”
“Lập cái đầu cậu ấy!” Ôn Đình Hoan không biết dạo này học đâu mấy câu chửi tục, nói xong tự vả vào miệng mình.
Văn Gia Ninh lườm cô, nhưng đeo kính râm nên cô không thấy.
Cô nói: “Có thể chỉ muốn cho ba người ra mắt một đĩa đơn, vừa là kỷ niệm, vừa để Ôn Lâm thỏa lòng.”
Văn Gia Ninh chỉ lặng lẽ gật đầu.
Tối hôm đó, Lục Tiến Lãng ôm cậu ngâm trong bồn tắm, một tay liên tục v**t v* đùi cậu. Có lẽ môi trường quen thuộc khiến cả hai tràn về nhiều kỷ niệm.
Văn Gia Ninh kể chuyện Ôn Đình Hoan nói ban ngày.
Lục Tiến Lãng bảo: “Anh có tìm Bạch Thắng Triết, muốn để bọn em hát ca khúc chủ đề phim.”
“Bọn em? Cả ba?” Văn Gia Ninh bất ngờ.
“Em là một trong số đó, còn ai hát cùng thì chưa chắc. Ôn Lâm và Dịch Nam đều do Bạch Thắng Triết đề cử, anh sẽ đến Lợi Tinh bàn chuyện này.”
Văn Gia Ninh nói ngay: “Chọn Ôn Lâm đi.”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Em có nghĩa khí anh không ý kiến, nhưng hãy nghĩ cho phim chút, Ôn Lâm chưa chắc hợp bằng Dịch Nam.”
“Tin em đi, Ôn Lâm hợp hơn.” Văn Gia Ninh quả quyết.
Lục Tiến Lãng không nói nữa, chỉ đưa tay lên mặt cậu kéo lại và hôn thật sâu.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 78
10.0/10 từ 25 lượt.
