Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 77


Mối tình đầu


Từ này phù hợp hơn với những thiếu niên thiếu nữ, nơi lớp học, trên sân thể dục, với những cảm xúc mơ hồ và đôi má ửng đỏ.


Nhưng Văn Gia Ninh chưa từng trải qua những điều đó. Ngay cả cậu cũng không ngờ, đến độ tuổi này rồi mà lại bất ngờ say đắm một người đàn ông mà trước đây cậu luôn cho rằng là không thể.


Bàn tay của Lục Tiến Lãng đặt lên cổ cậu, các ngón tay v**t v* cằm cậu không ngừng, lực không nhẹ, đến mức Văn Gia Ninh thấy hơi đau. Cậu không đoán được Lục Tiến Lãng đang nghĩ gì, nhưng lúc này, có thể được ôm chặt như vậy, Văn Gia Ninh không kìm được mà nhắm mắt lại, vùi mặt vào vai anh hít một hơi thật sâu.


“Em vẫn luôn thích đàn ông à?” Lục Tiến Lãng hỏi bên tai cậu.


Văn Gia Ninh lắc đầu. Trước đây cậu chưa từng thích ai, bất kể nam hay nữ, và cậu cũng chưa từng nghĩ mình là đồng tính.


d*c v*ng là điều không thể tránh khỏi. Cách cậu xả stress phần lớn là với phụ nữ chứ không phải đàn ông. Nhưng cậu cũng phải thừa nhận, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể đem lại cho cậu cảm giác k*ch th*ch như Lục Tiến Lãng. Thậm chí trước cả khi yêu anh ấy, cơ thể cậu đã bị chinh phục. Có phải do ảnh hưởng của Kha Tín Hàng hay không, cậu cũng không rõ, nhưng ít nhất cậu biết một điều đó chính là cậu không phải một người dị tính hoàn toàn.


Trong lòng Lục Tiến Lãng cũng rất rối rắm. Anh siết chặt Văn Gia Ninh hơn, trong tâm trí dần dần trùng khớp hai hình bóng Văn Gia Ninh và Kha Tín Hàng. Anh bắt đầu tò mò về quá khứ của Văn Gia Ninh, anh ấy là người như thế nào, sống ra sao, nghĩ những gì…


Mùa hè vẫn chưa kết thúc, nhưng đêm khuya ở sườn núi đã có chút se lạnh. Xa xa có tiếng suối chảy, tiếng côn trùng kêu, còn phía sau là ánh đèn rực rỡ từ khu giải trí tách biệt với thế giới ngoài kia, nơi mỗi đêm là những màn trình diễn phóng túng, thật giả lẫn lộn. Chỉ có cái ôm trước mắt là chân thành và ấm áp.


Văn Gia Ninh đưa tay ôm lấy lưng Lục Tiến Lãng.


Cậu cảm nhận được vòng tay kia đang siết chặt hơn.


“Anh… không còn chê tôi nữa sao?” – Văn Gia Ninh hỏi khẽ.


Lục Tiến Lãng trả lời: “Anh từng chê em khi nào?”


Văn Gia Ninh cười khổ. Những lời này, ngay cả cậu cũng cảm thấy khó nói: “Tôi còn lớn tuổi hơn anh, không phải chàng trai hai mươi tuổi mới vào nghề.”


Lục Tiến Lãng hồi tưởng lại hình ảnh của Văn Gia Ninh, nghiêm túc đáp: “Nhưng dáng em vẫn đẹp lắm.”


Văn Gia Ninh nghe vậy vẫn mỉm cười, dù cậu chẳng thấy buồn cười gì cả: “Tôi mỗi tuần ít nhất ba ngày đến phòng gym. Tôi biết mình không còn trẻ nữa, muốn duy trì trạng thái tốt nhất để tiếp tục diễn…”



Nói đến đây cậu dừng lại, thấy lòng hơi khó chịu. Cậu cũng chỉ lớn hơn Lục Tiến Lãng hai tuổi thôi. Bản thân Lục Tiến Lãng giờ cũng không còn trẻ gì. Những khó khăn trong ngành này, làm sao anh không hiểu?


Nhưng cậu còn chưa nói hết thì Lục Tiến Lãng đã hỏi tiếp, có vẻ khá hứng thú: “Nụ hôn đầu của em là khi nào?”


Văn Gia Ninh ngẩn ra, không phải là không nhớ, mà là chuyện đã quá xa xôi và cũng chẳng có gì đáng để nhớ, nên không muốn nhắc đến.


Lục Tiến Lãng lại hỏi tiếp: “Còn đêm đầu tiên thì sao?”


Văn Gia Ninh hiểu ra, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh đang cười nhạo tôi đấy à?” Vì lúc nãy cậu vừa nói đây là mối tình đầu của mình nên khá nhạy cảm với phản ứng của Lục Tiến Lãng.


Nhưng Lục Tiến Lãng không hề có ý cười nhạo: “Anh chỉ muốn biết thôi.”


Văn Gia Ninh trầm mặc một lúc rồi nói: “Chuyện đã qua rồi.”


“Với đàn ông hay phụ nữ?” – Lục Tiến Lãng hỏi.


“Trước đây chưa từng làm với đàn ông. Anh là người đầu tiên.” Văn Gia Ninh trả lời.


Và cũng là người duy nhất. Điều này không cần nói, Lục Tiến Lãng cũng hiểu.


Anh giơ tay vuốt nhẹ gương mặt Văn Gia Ninh: “Anh là người đàn ông đầu tiên của em?”


Nói vậy cũng không sai.


Văn Gia Ninh im lặng đồng ý.


Tâm trạng của Lục Tiến Lãng chợt có chút khác lạ. Anh từng là người đàn ông duy nhất của Kha Tín Hàng, điều đó anh chắc chắn. Nhưng phần lớn lý do là vì Kha Tín Hàng có những hạn chế về thể chất, không thể thân cận ai. Còn Văn Gia Ninh thì khác – anh ấy là người gần như hoàn hảo trong mắt người khác, vậy mà lại thật lòng thừa nhận đây là lần đầu tiên động lòng, lần đầu bị đàn ông đặt dưới thân…


Ngay cả Lục Tiến Lãng cũng cảm thấy kích động. Có lẽ đây là cảm giác chinh phục bẩm sinh của đàn ông.


Thật ra, cũng không có gì xấu. Lục Tiến Lãng bỗng cảm thấy, so với một Kha Tín Hàng luôn thiếu một mảnh thì người trước mắt này – Văn Gia Ninh – đã trở nên hoàn chỉnh, có thể đem đến cho anh nhiều điều bất ngờ hơn.


Đúng lúc đó, Văn Gia Ninh lại đẩy anh ra.



“Dù thế nào.” Cậu nói: “Dù anh có thể chấp nhận hay không, tôi vẫn muốn một câu trả lời rõ ràng.”


“Giả sử anh không thể chấp nhận thì sao?” Lục Tiến Lãng hỏi lại.


Văn Gia Ninh ngẩn người một thoáng rồi trả lời: “Anh từng nói, chúng ta đều là người trưởng thành rồi. Nếu không thể thì chia tay trong hòa bình. Bao nhiêu năm qua, không ai sống thiếu ai mà chết cả.”


Lục Tiến Lãng đáp: “Em nói đúng. Không ai không thể sống nếu thiếu ai. Nhưng một khi đã chia tay, anh thực sự không thể tưởng tượng cuộc sống sau đó sẽ như thế nào. Cả đời này, tìm được một người đâu dễ dàng gì.”


Văn Gia Ninh ngạc nhiên nhìn anh, như thể chưa hiểu rõ ý anh.


“Xin lỗi.”  Lục Tiến Lãng bất ngờ nắm lấy tay cậu: “Câu này nên là anh nói. Những ngày qua khiến em khó chịu rồi.”


Văn Gia Ninh không nói gì.


Lục Tiến Lãng lại dang tay ôm chặt lấy cậu: “Giờ anh không thể một mình quyết định. Anh chỉ muốn hỏi em… có thể tha thứ cho sự cố chấp trước đây của anh không?”


Anh rất biết ơn vì hôm nay Lý Vinh đã gọi điện kéo anh đến đây. Có lẽ điều họ cần ngay từ đầu chính là một cuộc nói chuyện thẳng thắn đối mặt, chứ không phải tự giam mình và suy diễn.


Dù là Kha Tín Hàng hay Văn Gia Ninh, anh đã xác định rõ, người anh yêu chính là người trước mắt này. Nhìn cậu ấy buồn anh cũng đau lòng, thấy cậu ấy cười anh cũng vui vẻ.


Văn Gia Ninh cảm nhận được hơi ấm cơ thể của anh ấy, lại một lần nữa thì thầm: “Tôi là Văn Gia Ninh. Chính là người anh từng biết đó.”


Lục Tiến Lãng nói: “Ừ, anh biết rồi.”


Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh.


Lục Tiến Lãng nhẹ nhàng vén tóc mái trước trán cậu, cúi đầu hôn lên môi cậu.


Văn Gia Ninh không né tránh, ngược lại còn phối hợp, hé miệng đón nhận nụ hôn sâu ấy.


Lục Tiến Lãng ôm chặt cậu, một tay xoa gò má và sau gáy, động tác đầy nhiệt tình. Sau đó, anh hơi dùng lực bế cậu lên, đặt ngồi lên lan can ngoài ban công.


Văn Gia Ninh cứ nhìn anh mãi. Đèn trong hành lang hắt qua cửa sổ, ánh sáng chiếu lên mắt anh lấp lánh. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, nhưng lại thấy tủi thân. Khi thấy Lục Tiến Lãng nhìn mình, cậu không nhịn được mà quay mặt đi.



Nhưng Lục Tiến Lãng lại đưa tay giữ cằm cậu, ép cậu quay đầu lại rồi tiếp tục hôn. Nụ hôn lần này mạnh mẽ hơn, như muốn nuốt chửng cậu ngay tại chỗ.


Cho đến khi Văn Gia Ninh hơi đẩy anh ra, Lục Tiến Lãng mới nhận ra chỗ này không tiện.


Anh hỏi: “Em có đặt phòng không?”


Văn Gia Ninh chưa trả phòng: “Vẫn là cái lần trước.”


Lục Tiến Lãng bế thẳng cậu lên.


Văn Gia Ninh giật mình, giãy dụa đòi xuống. Cậu vẫn cảm thấy có gì đó kỳ cục. Trước đây, khi Lục Tiến Lãng nghĩ cậu là Kha Tín Hàng hai mươi tuổi, làm gì cậu cũng thấy chẳng sao. Nhưng giờ, khi là Văn Gia Ninh ba mươi sáu tuổi lại thấy ngại.


Lục Tiến Lãng cũng cần thời gian để thích nghi. Trải qua bao nhiêu đấu tranh và bất an, anh cũng cần thời gian để điều chỉnh, để tìm ra điểm cân bằng mới giữa cả hai.


Cuối cùng anh không cố chấp nữa, đặt cậu xuống rồi nắm tay dẫn cậu về căn nhà nhỏ kia.


Vừa vào trong, Lục Tiến Lãng liền đè cậu lên cánh cửa, hôn dữ dội, tay v**t v* mặt và cổ.


Văn Gia Ninh lặng lẽ đáp lại.


Lục Tiến Lãng hôn lên vành tai cậu th* d*c thì thầm: “Em có bao giờ nghĩ rằng nếu không trải qua tất cả những điều này, chúng ta sẽ không bao giờ đến được với nhau không?”


Văn Gia Ninh giật mình. Cậu cũng hiểu rõ, nếu hôm đó cậu không uống say, không ngủ mê mệt trên giường, không sống lại vào thân thể Kha Tín Hàng, thì cậu và Lục Tiến Lãng sẽ mãi mãi bỏ lỡ nhau.


Có thể vẫn có một cuộc thi chọn lựa nào đó để Lục Tiến Lãng gặp Kha Tín Hàng. Nhưng Kha Tín Hàng thật sự sẽ không bao giờ gần gũi được với anh ấy. Còn nếu cậu sống tiếp với thân phận cũ, cho dù có hợp tác trở lại, họ vẫn sẽ giữ khoảng cách lịch sự, không bao giờ có giao thoa.


Nếu giờ Lục Tiến Lãng hỏi, cho cậu chọn lại, cậu muốn là Văn Gia Ninh hay trở thành Kha Tín Hàng, thì cậu thật sự không biết trả lời.


Cậu vẫn lưu luyến con người cũ của mình, nếu không đã chẳng khăng khăng nói thật với anh ấy. Nhưng đã là Kha Tín Hàng rồi, những giả thiết đó cũng vô nghĩa. Cậu sẽ sống tiếp thật tốt và hạnh phúc với thân phận này.


May mắn là Lục Tiến Lãng không hỏi câu hỏi ấy.


Bởi điều khó trả lời với Văn Gia Ninh, với Lục Tiến Lãng thì lại quá rõ ràng, anh rất biết ơn ông trời vì đã đưa Văn Gia Ninh đến bên anh. Không phải vì tham lam một cơ thể trẻ trung, mà vì điều đó tạo nên cơ hội để họ ở bên nhau, nếu không sẽ là bỏ lỡ mãi mãi.



Vừa nguy hiểm, lại vừa may mắn.


Văn Gia Ninh nằm trên chiếc giường lớn, cảm nhận sức nặng từ cơ thể Lục Tiến Lãng đè lên. Cậu siết lấy ga trải giường, th* d*c giữa cơn đam mê…


Sau khi làmxong, cả hai đều không thấy buồn ngủ.


Lục Tiến Lãng một tay ôm cậu, tay còn lại v**t v* lưng trần mịn màng.


Văn Gia Ninh mở mắt nhìn trần nhà, đầu óc vẫn còn mơ hồ, đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến cậu không thể nào tiêu hóa hết ngay được.


Cậu đưa tay lên, xòe các ngón ra, nhìn ánh sáng từ cửa sổ lọt qua kẽ tay.


Lục Tiến Lãng bất ngờ giơ tay mình ra đan tay với Văn Gia Ninh, hôn lên tai cậu và hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”


Văn Gia Ninh lắc đầu. Sau một cuộc ** *n dốc hết tâm trí, cậu lại thấy trống rỗng. Có lẽ là do vẫn còn vết thương lòng từ trước chưa lành.


Lục Tiến Lãng nhớ đến câu hỏi lúc trước “Anh có chê tôi không?”. Khi ấy anh chưa trả lời thỏa đáng, giờ quyết định nhắc lại: “Anh chưa bao giờ chê em. Tuổi tác, ngoại hình, không phải lý do anh bận tâm, em hiểu không?”


Văn Gia Ninh nghiêng đầu nhìn anh.


Lục Tiến Lãng thành thật: “Lúc đầu anh không thể chấp nhận, chỉ vì hai thân phận của em khiến anh có cảm giác như hai người khác nhau. Cái cảm giác lệch pha đó quá mạnh, khiến anh không chịu nổi.”


Văn Gia Ninh vẫn im lặng.


Lục Tiến Lãng ôm cậu chặt hơn: “Gia Ninh, em có muốn anh gọi em như vậy không?”


Văn Gia Ninh khẽ run lên.


Lục Tiến Lãng lại siết chặt cậu trong lòng: “Có thể nơi công cộng không tiện, nhưng khi chỉ có hai chúng ta…. em muốn anh gọi thế nào cũng được.”


Văn Gia Ninh lặng im một lúc, rồi nói: “Gọi là chồng đi.”


Lục Tiến Lãng chống một tay lên, cúi xuống nhìn cậu rồi bật cười, thì thầm một câu bên tai cậu.


Văn Gia Ninh cũng bật cười, siết chặt lấy tay anh.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 77
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...