Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 61


Lúc này trong phim trường chỉ còn lại mấy người bọn họ, điều này khiến Văn Gia Ninh thầm thấy may mắn. Chỉ cần bịt được miệng của Kha Tín Phàm thì sẽ không có thêm rắc rối nào nữa.


Nhưng cú đá của Lục Tiến Lãng lại khiến Kha Tín Phàm bị thương không nhẹ. Vùng bụng dưới là nơi mềm yếu nhất trên cơ thể, sau khi được đưa đến bệnh viện kiểm tra, Kha Tín Phàm lại bị đưa thẳng vào phòng phẫu thuật.


Hạ Nham nói, anh ta bị rách mạc nối lớn trong ổ bụng, máu tích tụ trong khoang bụng, cần phải phẫu thuật.


Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh ngồi đợi bên ngoài phòng phẫu thuật.


Văn Gia Ninh nói với Lục Tiến Lãng: “Nếu anh ta nhất quyết truy cứu thì cứ nói là tôi đá.”


Lục Tiến Lãng quay đầu nhìn cậu, điềm tĩnh nói: “Em nói đùa đấy à?”


Nói xong, anh đặt tay lên mu bàn tay Văn Gia Ninh, dịu giọng nói: “Đừng lo, chuyện này tôi sẽ giải quyết.”


Văn Gia Ninh nói: “Để tôi gọi cho chị Đình một cuộc. Dù sao công ty cũng cần biết, còn có cách ứng phó.”


Không ngờ Lục Tiến Lãng lại nói: “Không cần gọi đâu, chuyện này để tôi lo. Bên Bạch Thắng Triết tôi cũng sẽ nói rõ.”


Nghe vậy, Văn Gia Ninh không biết trong lòng mình là cảm xúc gì. Cậu chỉ thở dài: “Anh không thể bảo vệ tôi cả đời như thế này được.”


Lục Tiến Lãng lại nói: “Tôi có thể. Tôi muốn bảo vể em cả đời. Chỉ cần Lục Tiến Lãng còn sống, bất kỳ ai cũng không được phép có cơ hội làm khó em.”


Lời này khiến Văn Gia Ninh ngẩn người, cậu nhìn thẳng vào Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng lại nói tiếp: “Chỉ cần em đồng ý.”


Anh không sợ bất kỳ trở ngại nào, điều duy nhất khiến anh bận tâm chính là bản thân Văn Gia Ninh không chịu chấp nhận anh.


Lúc này ca mổ cũng gần hoàn tất, khi bác sĩ bắt đầu khâu lại thì Hạ Nham đã ra ngoài thông báo tình hình. Đây là một ca phẫu thuật nhỏ, chủ yếu để kiểm tra xem có tổn thương nội tạng nào khác trong khoang bụng hay không, sau đó khâu lại vết rách và cầm máu là xong.


Kha Tín Phàm được đưa về phòng bệnh, thuốc mê vẫn chưa hết, cả người vẫn còn mơ màng.


Nhìn người nằm trên giường bệnh, Văn Gia Ninh đột nhiên cảm thấy có chút áy náy. Khi Kha Tín Phàm xông vào chất vấn lớn tiếng, cậu đã bắt đầu nghi ngờ mối quan hệ giữa hai anh em Kha Tín Phàm.


Kha Tín Hàng có thể đã bị mình hiểu lầm. Có thể họ không thân thiết, nhưng không có nghĩa là không có tình cảm anh em.


Kha Tín Hàng là người nhạy cảm, kiêu ngạo. Nếu là con người thật của cậu ấy, cho dù bị Lục Tiến Lãng để mắt tới cũng chắc chắn sẽ không chịu thỏa hiệp, càng không thể phát triển đến mức này.


Cho nên Kha Tín Phàm mới bất ngờ như vậy, mới cảm thấy không thể hiểu nổi.


Văn Gia Ninh ngồi xuống bên cạnh giường bệnh. Lục Tiến Lãng vẫn đang nói chuyện với Hạ Nham ở ngoài hành lang. Văn Gia Ninh cũng phải thừa nhận rằng, có Lục Tiến Lãng bên cạnh khiến cậu cảm thấy rất an tâm.


Cảm giác này rất lạ, nhiều năm trước, khi còn nghĩ đến việc lập gia đình với một người phụ nữ, cậu từng cho rằng sau này mình nên là chỗ dựa cho ai đó. Nhưng không ngờ có một ngày lại có một người đàn ông trở thành chỗ dựa cho mình.



Mà cảm giác này… thực sự không tệ. Thậm chí còn khiến người ta muốn chìm đắm, không nỡ buông bỏ.


Văn Gia Ninh ngồi đó, thấy Kha Tín Phàm trên giường hơi cử động. Cậu bất chợt có chút thương cảm. Dù tình cảm anh ta dành cho Kha Tín Hàng là gì đi nữa, thì Kha Tín Hàng cũng đã không còn trên đời này.


Kha Tín Phàm mở mắt nhìn cậu.


Văn Gia Ninh hỏi: “Anh sao rồi?”


Kha Tín Phàm yếu ớt nói: “Báo cảnh sát.”


Văn Gia Ninh nhìn anh ta, từng chữ một đáp: “Anh không có bằng chứng. Là anh tự ngã.”


Nghe vậy, Kha Tín Phàm lại bật cười rồi chậm rãi nhắm mắt lại.


Lúc này Lục Tiến Lãng bước vào, đứng bên giường hỏi: “Anh không sao chứ?”


Kha Tín Phàm nói: “Để tôi đá anh một cái thử xem?”


Lục Tiến Lãng bật cười, nói: “Anh muốn gì thì cứ nói. Nếu có yêu cầu gì liên quan đến Tín Hàng cũng được, tôi đảm bảo sẽ đáp ứng.”


Kha Tín Phàm mở mắt nhìn anh: “Đó là em trai tôi.”


Lục Tiến Lãng trầm giọng: “Nhưng tôi không nhìn thấy anh đối xử với em ấy như anh trai gì cả.”


Kha Tín Phàm hừ lạnh, có lẽ động đến vết thương nên nét mặt liền trở nên đau đớn.


Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Anh cứ nghỉ ngơi đi, có gì cần nói thì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi.”


Nói xong, anh vỗ vai Văn Gia Ninh: “Em cũng về nghỉ đi, mai còn phải quay. Anh đã bảo Hạ Nham mời hộ lý đến chăm sóc rồi.”


Văn Gia Ninh liếc nhìn Kha Tín Phàm, thấy anh ta đang nhìn mình. Do dự một lúc, cậu nói: “Tối nay tôi ở lại đây.”


Kha Tín Phàm dường như yên tâm phần nào, tựa đầu vào gối nhắm mắt lại.


Lục Tiến Lãng không ép cậu, quay người rời khỏi phòng bệnh.


Văn Gia Ninh ngồi trong phòng bệnh một lát thì có một hộ lý bước vào, ngồi xuống bên giường.


Kha Tín Phàm như đã ngủ, phát ra tiếng ngáy nhẹ.


Một lúc sau, Hạ Nham đến, vỗ vai Văn Gia Ninh ra hiệu cậu đi ra ngoài. Ở hành lang, Hạ Nham nói với cậu rằng Lục Tiến Lãng trước khi rời đi đã bảo anh chuẩn bị một phòng nghỉ cho cậu. Có thể vào đó chợp mắt một chút.


Văn Gia Ninh cảm ơn rồi do dự một chút trước khi vào phòng nghỉ. Cậu ngủ một giấc, đến sáng mới quay lại phòng bệnh của Kha Tín Phàm. Lúc này anh ta đã tỉnh, đang nhờ hộ lý điều chỉnh độ cao của giường bệnh.


Văn Gia Ninh nói: “Tôi phải đến phim trường. Anh nghỉ ngơi cho tốt nhé.”



Kha Tín Phàm nhìn cậu, không ngăn lại, chỉ nhấc tay lên nói: “Nhớ quay lại vào chiều đấy. Chúng ta còn chưa tính sổ xong đâu.”


Văn Gia Ninh cười: “Yên tâm đi, anh nghỉ ngơi cho tốt.”


Cả ngày hôm đó quay phim, thực ra Văn Gia Ninh không thể tập trung được. Tuy rằng bằng kinh nghiệm cậu vẫn diễn được trôi chảy, nhưng Lục Tiến Lãng nhìn qua màn hình theo dõi thì vẫn có thể thấy rõ cậu đang lơ đãng. Vì khi chuyển đổi cảm xúc, cậu hay bị ngập ngừng.


Điều đó cũng khiến người diễn cùng cậu là Giản Tuấn cảm thấy lúng túng.


Từ trước đến giờ, Giản Tuấn luôn cảm thấy diễn cùng Văn Gia Ninh là việc rất dễ dàng. Cậu ấy luôn có thể dẫn dắt mình nhập vai. Nhưng bây giờ đến cả Văn Gia Ninh còn không tìm được trạng thái, thì cậu cũng không thể làm gì khác.


Vì thế, Lục Tiến Lãng hô “CUT” cho mọi người nghỉ.


Giản Tuấn hơi do dự, hỏi: “ Anh Tín Hàng, anh không sao chứ?”


Văn Gia Ninh quay sang nhìn cậu: “Sao vậy?”


Giản Tuấn lắc đầu. Cậu chỉ cảm thấy tâm trạng của Văn Gia Ninh có gì đó không ổn, nhưng không rõ lý do, cũng không tiện hỏi kỹ.


Lúc này Ôn Đình Hoan đang đứng một bên theo dõi cảnh quay của họ.


Đợi đến khi Văn Gia Ninh đi về phía cô, cô tò mò hỏi: “Kha Tín Phàm đâu rồi? Hai ngày nay không thấy anh ta?”


Văn Gia Ninh đáp: “Có chút việc, ra ngoài rồi.”


Ôn Đình Hoan lập tức tỏ vẻ không vui, cảm thấy công ty trả lương cho Kha Tín Phàm không phải để anh ta lười biếng như vậy. Hơn nữa, như thế thì bên cạnh Văn Gia Ninh cũng chẳng còn ai giúp việc cho cậu nữa.


Văn Gia Ninh biết vì sao cô không vui, cậu khuyên nhủ: “Em không sao đâu, đừng lo cho em.”


Ôn Đình Hoan nói: “Chiều tan làm thì đợi đấy, chị đưa cả hai về.”


Văn Gia Ninh gật đầu đồng ý.


Tuy nhiên, buổi chiều cậu lại không để Ôn Đình Hoan đưa về mà để Lư Doãn An lái xe cùng với Lục Tiến Lãng đến bệnh viện thăm Kha Tín Phàm.


Kha Tín Phàm trông có vẻ khá hơn rất nhiều, đã có thể tựa vào giường ngồi, tỉnh táo trò chuyện với họ.


Trong phòng bệnh lúc này chỉ còn ba người họ.


Lục Tiến Lãng bình tĩnh mở lời: “Anh Kha, giờ chúng ta có thể nói chuyện được rồi chứ?”


Kha Tín Phàm lúc này cũng tỏ ra bình thản, nhưng lời nói thì không mấy dễ nghe, anh ta nói: “Anh đã chơi chán em trai tôi rồi, giờ mới nhớ ra cần nói chuyện với tôi à?”


Văn Gia Ninh nói: “Làm ơn tôn trọng một chút.”


Kha Tín Phàm nhìn Văn Gia Ninh, ánh mắt có phần khó hiểu: “Anh thật không ngờ em lại sa ngã đến mức này? Trước đây em không như thế.”



Kha Tín Phàm ngớ người ra, trừng mắt hỏi: “Không phải anh đang dùng quyền lực quy tắc ngầm với nó à? Chẳng lẽ lại là thật lòng yêu đương?”


Vừa dứt lời, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng liếc nhau một cái.


Kha Tín Phàm nhìn thấy, bỗng bật cười lớn, cười đến mức động đến vết thương, phải rên lên hai tiếng, anh ta nói: “Hai người yêu nhau? Anh biết em trai tôi là hoạn quan bẩm sinh mà? Anh thích nó thật à? Nghiêm túc đấy à?”


Một luồng giận dữ dâng lên trong lòng Văn Gia Ninh, nhưng cậu không biểu lộ ra ngoài, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương.


Ngược lại, Lục Tiến Lãng ngăn lại: “Đã là em trai cậu, nói chuyện nên tôn trọng một chút.”


Kha Tín Phàm vẫn cười, cười đến chảy cả nước mắt.


Văn Gia Ninh không biết trước đây Kha Tín Phàm đã đối xử với em trai mình thế nào, nhưng nghe những lời gần như sỉ nhục này, trong lòng cậu chỉ còn sự giận dữ gần như chuyển thành thù hận.


Lúc này Lục Tiến Lãng nắm lấy tay Văn Gia Ninh, anh nói với Kha Tín Phàm: “Cậu cảm thấy cơ thể em trai mình khiếm khuyết là chuyện đáng cười lắm sao?”


Kha Tín Phàm lại hỏi ngược: “Nó có cứng được không?”


Ngay khoảnh khắc Lục Tiến Lãng nắm lấy tay cậu, Văn Gia Ninh đột nhiên bình tĩnh lại. Cậu tự nói với mình: Tại sao phải tức giận? Không đáng để tức giận vì một người không liên quan.


Lục Tiến Lãng thản nhiên đáp: “Có thể. Cậu quan tâm đến đời sống t*nh d*c của em trai mình à? Còn gì nữa cứ hỏi đi.”


Kha Tín Phàm bỗng thấy chẳng còn gì thú vị, ngả người ra sau.


Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Em ấy làm được mọi thứ, chỉ là không thể lên giường với phụ nữ, ngoài ra chẳng khác gì đàn ông bình thường. Cậu nói những lời đó có ý gì? Là để sỉ nhục em ấy à? Sỉ nhục em ấy khiến cậu thấy mình vượt trội sao? Thẳng ra mà nói, ngoài việc của quý của cậu to hơn một chút, cậu có điểm nào hơn em ấy? Nửa đời này cậu sống chỉ vì thứ đó thôi à?”


Những lời này tuy có phần th* t*c, nhưng Văn Gia Ninh không nhịn được mà siết chặt tay Lục Tiến Lãng. Từ khi bước vào thân xác Kha Tín Hàng, cậu đã trải qua rất nhiều, nhưng điều cậu không thể đối diện nhất vẫn là khiếm khuyết thể xác. Đó là điểm chí mạng của cậu, chỉ cần ai chạm vào là cậu sẽ không còn nơi chôn thân. Vậy mà lúc này, Lục Tiến Lãng lại nói nhẹ nhàng như thể: “Con người không sống chỉ vì một cơ quan sinh dục.”


Trong khoảnh khắc đó, Văn Gia Ninh thấy chua xót, bao nhiêu cảm xúc dồn dập trào dâng.


Kha Tín Phàm nhìn bàn tay họ đang nắm lấy nhau, im lặng một lúc lâu, rồi nói: “Thôi đi.”


Văn Gia Ninh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại rồi hỏi Kha Tín Phàm: “Đến giờ phút này rồi, anh có thể nói rõ anh trở về rốt cuộc là vì chuyện gì chưa? Tôi biết anh gặp chuyện ở công trường ngoài tỉnh, nợ tiền bị người ta đòi? Trở về là để trốn nợ à?”


Kha Tín Phàm lạnh giọng: “Em cho người điều tra anh?”


Văn Gia Ninh vẫn nắm chặt tay Lục Tiến Lãng, nói: “Anh đột ngột xuất hiện như vậy, anh nghĩ tôi nên nghĩ gì về anh đây?”


Kha Tín Phàm nhắm mắt, hít sâu một hơi, hỏi Văn Gia Ninh: “Em không muốn làm anh em với anh nữa sao?”


Văn Gia Ninh hỏi ngược: “Anh coi tôi là anh em à? Anh đối xử với anh em bằng những lời độc ác như vậy sao?”


Kha Tín Phàm im lặng một lúc mới nói: “Em đã thay đổi rồi, không giống em trước đây nữa.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Cậu nợ bao nhiêu tiền? Tôi giúp cậu trả.”



Văn Gia Ninh lập tức kéo tay Lục Tiến Lãng lại: “Tại sao lại là anh trả?” Dù nói đến tiền, cũng nên là chuyện giữa cậu và Kha Tín Phàm.


Nhưng Lục Tiến Lãng lại nói với cậu: “Tôi là ông chủ của em, em quên rồi sao? Nghệ sĩ của công ty mà chút rắc rối thế này còn không giải quyết được, thì tôi mở công ty giải trí để làm gì?”


Kha Tín Phàm lại lạnh giọng chen vào: “Tôi chưa từng nói sẽ để hai người trả nợ thay tôi.”


Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng nhìn nhau, không ai đoán được Kha Tín Phàm rốt cuộc đang có tính toán gì.


Lục Tiến Lãng nói với anh ta: “Cậu có thể từ từ suy nghĩ cho kỹ, nhưng tôi khuyên cậu một điều, nên biết chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm. Cậu biết đấy, nếu cậu công khai việc liên quan đến cơ thể của Tín Hàng, thì ngoài việc khiến danh tiếng em trai cậu mất sạch, cậu cũng chẳng được lợi lộc gì…. không đáng chút nào.”


Kha Tín Phàm cười lạnh: “Đang uy h**p tôi à?”


Lục Tiến Lãng đáp: “Xem như vậy cũng được, cậu cảm thấy mình bị uy h**p rồi sao?”


Kha Tín Phàm chỉ cười khẩy, không nói gì.


Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng cùng rời khỏi phòng bệnh.


Văn Gia Ninh nói: “Tôi thật sự không hiểu Kha Tín Phàm rốt cuộc muốn gì nữa.”


Lục Tiến Lãng đáp: “Đừng lo, chỉ cần anh ta có điều muốn thì không đáng sợ. Đáng sợ là khi anh ta không cần gì cả, chỉ muốn gây rắc rối cho em.”


“Trên đời này thật sự có loại người b**n th** như vậy sao?” Văn Gia Ninh không kìm được hỏi.


Lục Tiến Lãng mỉm cười: “Trên đời này, loại người gì cũng có thể có.”


Văn Gia Ninh dừng bước, đột nhiên hỏi: “Vào phòng nghỉ ngồi một lát nhé?”


Lục Tiến Lãng ngạc nhiên: “Tối nay em vẫn không định về à?”


Văn Gia Ninh không trả lời, chỉ nói: “Tôi muốn mời anh ngồi một chút.”


Lục Tiến Lãng thấy khó hiểu, nhưng vẫn không từ chối. Anh theo Văn Gia Ninh vào phòng nghỉ, còn chưa kịp bật đèn, Văn Gia Ninh đã xoay người đóng cửa lại, ôm lấy vai anh và hôn lên môi anh.


Lúc này cảm xúc của cậu rất kích động, bởi vì những lời Lục Tiến Lãng nói với Kha Tín Phàm trước đó đã khiến cậu gần như run rẩy. Về chuyện hai người có thể bên nhau hay không, cậu đã suy nghĩ rất nhiều, chỉ một câu “tôi yêu anh, anh yêu tôi” thì có thể đi được bao xa, thật ra cậu không có chút tự tin nào.


Nhưng hiện tại cậu có thể cảm nhận được tình cảm của Lục Tiến Lãng dành cho mình không chỉ đơn giản là câu “tôi yêu cậu”. Những điều đó khiến cậu quá xúc động, khiến cậu không muốn tiếp tục trốn tránh nữa.


Thế nhưng nụ hôn đó còn chưa kịp sâu thêm, Lục Tiến Lãng đã tránh mặt đi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.


Bàn tay anh đặt sau gáy Văn Gia Ninh, nói: “Tôi biết vì sao em xúc động, nhưng tôi hy vọng em có thể làm rõ cảm xúc của mình, đừng hành động theo cảm tính.”


“Lục Tiến Lãng.” Văn Gia Ninh hỏi anh: “Anh nói anh không kiểm soát được trái tim mình, là thật hay giả?”


Lục Tiến Lãng im lặng trong giây lát rồi đáp: “Tất nhiên là thật.”


“Được.” Văn Gia Ninh nói: “Vậy bây giờ tôi trao lại quyền lựa chọn cho anh. Tôi nói tôi cũng rung động rồi, tin hay không tùy anh, có chấp nhận hay không cũng tùy anh, tôi chờ câu trả lời của anh.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 61
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...