Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 60


Sáng hôm sau, Kha Tín Phàm đúng giờ đến đón Văn Gia Ninh đến phim trường.


 Văn Gia Ninh vừa lên xe đã nghe anh ta hỏi: “Em ăn sáng chưa?”


Cậu lắc đầu.


 Kha Tín Phàm nói: “Ồ, anh cũng chưa ăn.”


Trên đường, Kha Tín Phàm dừng xe xuống mua hai cái bánh bao, lên xe thì ném cho Văn Gia Ninh một cái.


Văn Gia Ninh vừa định nói “cảm ơn” thì đã nghe anh ta buông một câu: “Nhớ kê vào chi phí nhé.”


Lời cảm ơn lập tức bị cậu nuốt trở vào.


Đến phim trường, Văn Gia Ninh phát hiện Lục Tiến Lãng đã đến từ sớm. Rõ ràng tối qua quay phim rất muộn, chắc chắn anh cũng chưa ngủ được bao lâu, vậy mà giờ đã cùng quay phim thảo luận góc máy.


Thấy cậu đến, Lục Tiến Lãng quay đầu nhìn một cái, không nói gì rồi lại quay đi tiếp tục công việc.


Tối qua Văn Gia Ninh lơ mơ như thể mơ thấy Lục Tiến Lãng. Dạo gần đây cả người cứ bồn chồn, có lẽ vì quá lâu rồi chưa từng giải tỏa. Trong mơ, cảm giác bàn tay Lục Tiến Lãng chạm lên cơ thể vẫn còn rõ ràng đến bây giờ.


Cậu ngồi trong phòng trang điểm, nhìn bản thân trong gương mà ngẩn người.


Từng có những trải nghiệm với phụ nữ, vậy mà đến lúc này cậu lại như chẳng nhớ gì, chỉ còn lại Lục Tiến Lãng. Tựa như cả đời này cậu chỉ từng có một người là anh, và sau này… chắc cũng sẽ chẳng còn ai khác. Nhưng Lục Tiến Lãng liệu còn là của cậu không?


“Tín Hàng? Tín Hàng?” Chuyên viên trang điểm gọi mấy lần cậu mới bừng tỉnh.


“Xong rồi.” Chuyên viên trang điểm nói với cậu.


Văn Gia Ninh nhìn mình trong gương, lại trở thành một sinh viên non nớt.


Hầu như toàn bộ cảnh quay nội đều dựng trong phim trường, từng chi tiết đều do Lục Tiến Lãng đích thân tìm tư liệu rồi sắp xếp.


Bộ phim này tốn không ít kinh phí, nhưng là phim đầu tay của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh có thể hiểu được sự theo đuổi hoàn hảo của anh.


Phần lớn các cảnh của cậu đều diễn với Giản Tuấn, không có nữ chính.


Nhân vật Viên Húc do say nắng nên mãi chưa hồi phục. Viên Thịnh không biết tìm đâu ra thang thuốc bắc, bắt cậu ta uống. Ban đầu Viên Húc định từ chối khi thấy bát thuốc đen sì, nhưng Viên Thịnh khăng khăng ép uống cho bằng được.


Viên Thịnh vốn là kiểu lưu manh giang hồ, Viên Húc lúc đầu còn có phần sợ anh ta. Cuối cùng vẫn phải nhăn mặt mà uống vào.


Chỉ một cảnh như thế, Văn Gia Ninh bị ép uống mấy bát coca, vậy mà Lục Tiến Lãng vẫn không hài lòng.


Đặt bát xuống, Văn Gia Ninh quay sang thấy Lục Tiến Lãng đang cúi đầu trầm ngâm.



Hôm nay có phóng viên đến phim trường, máy quay hướng thẳng về phía Lục Tiến Lãng. Anh hơi ngẩng đầu, ánh đèn chiếu lên góc nghiêng khuôn mặt anh hoàn mỹ như một bức tranh.


Nghỉ trưa, Văn Gia Ninh thấy Ôn Đình Hoan hấp tấp chạy tới, không chào cậu hay Giản Tuấn lấy một câu, mà đi thẳng đến chỗ Lục Tiến Lãng.


Văn Gia Ninh biết chắc là cô ta đã điều tra được chuyện về Kha Tín Phàm.


Hôm nay Kha Tín Phàm chở cậu đến rồi lái xe đi luôn, bảo khi nào tan làm gọi thì anh ta quay lại đón.


Với kiểu vô trách nhiệm này, Văn Gia Ninh cũng không hề oán trách câu nào, để mặc anh ta đi.


Sau đó, Lục Tiến Lãng để ý thấy bên cạnh Văn Gia Ninh không có ai hỗ trợ, bèn sai Lư Doãn An đến phụ một tay.


Thấy Ôn Đình Hoan đang nói chuyện với Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh liền đi đến, ngồi xuống cạnh họ.


Ôn Đình Hoan liếc cậu một cái.


Văn Gia Ninh nói: “Sao? Tôi không được nghe à?”


Ôn Đình Hoan mặc kệ, tiếp tục nói với Lục Tiến Lãng: “Trước đây Kha Tín Phàm nhận thầu công trình xây dựng, nghe nói có một công nhân gặp tai nạn chết tại chỗ, phải bồi thường mấy chục vạn. Từ đó cứ bị người ta gây khó dễ, gánh không nổi nên bỏ trốn.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Ai gây khó dễ cho anh ta?”


 Ôn Đình Hoan lắc đầu: “Không rõ, nghe bảo là đắc tội với ai đó ở địa phương. Vụ tai nạn chắc cũng là có người cố tình giở trò, không những phải bồi thường mà tiền công cũng không lấy lại được.”


Lục Tiến Lãng nhíu mày: “Vậy mà các cô vẫn dám thuê anh ta, không sợ rước phiền phức à?”


Ôn Đình Hoan lần này nhìn sang Văn Gia Ninh: “Ban đầu bọn tôi đâu biết. Giờ thì chỉ còn Tin Hàng quyết định thôi.”


Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng cũng đang nhìn mình, do dự một chút rồi nói với Ôn Đình Hoan: “Chị Đình, em có vài lời muốn nói riêng với đạo diễn Lục.”


Ôn Đình Hoan không vui: “Tôi không được nghe à? Đồ vong ân phụ nghĩa!” Miệng thì nói vậy, nhưng cô vẫn đứng dậy đi về phía Giản Tuấn.


Còn lại chỉ có hai người.


 Văn Gia Ninh nói: “Anh ta là anh tôi, biết rõ tình trạng cơ thể của tôi. Bây giờ thỉnh thoảng cố tình nhắc tới, không biết có phải đang lấy đó làm cái cớ uy h**p tôi không.”


Lục Tiến Lãng trầm giọng: “Mục đích của anh ta là gì? Tiền à?”


 Văn Gia Ninh lắc đầu, rồi cười nhẹ: “Anh ta không nói, nhưng ngoài tiền ra thì tôi cũng chẳng nghĩ được anh ta còn muốn gì khác.”


Lục Tiến Lãng nói: “Anh ta ở bên cạnh em chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ. Em tính làm sao?”


Sau một lúc im lặng, Văn Gia Ninh đáp: “Nói chuyện với anh ta.”


Lục Tiến Lãng nói thẳng: “Em sẽ trở thành cái máy ATM của anh ta thôi.”



Văn Gia Ninh chẳng lẽ lại không hiểu điều đó. Nhưng ngoài việc g**t ch*t Kha Tín Phàm, cậu thật sự không biết có cách nào khiến anh ta mãi mãi câm miệng. Mà chuyện giết người… cậu không phải xã hội đen, không làm được. Huống chi, hiện tại Kha Tín Phàm cũng chưa thật sự uy h**p cậu điều gì.


Thấy Văn Gia Ninh im lặng, Lục Tiến Lãng bất ngờ đưa tay xoa đầu cậu: “Để tôi nói chuyện với anh ta.”


Văn Gia Ninh vội vàng: “Đừng.”


Lục Tiến Lãng nhìn cậu, chờ lời giải thích.


 Văn Gia Ninh nói: “Không cần phiền đến anh. Vốn là chuyện riêng của tôi.”


Lục Tiến Lãng hỏi: “Tôi quan tâm em, có khiến em thấy phiền phức không?” 


Văn Gia Ninh lắc đầu: “Không phải vậy. Tôi chỉ không muốn mọi chuyện rối thêm nữa thôi.”


Nghe vậy, Lục Tiến Lãng không nói thêm gì.


Buổi quay hôm nay kết thúc sớm. Buổi chiều Ôn Đình Hoan có việc rời đi trước, phía Giản Tuấn có xe công ty đến đón. Còn Văn Gia Ninh thì không gọi cho Kha Tín Phàm.


Khi cậu đang thay đồ trong phòng thay đồ tại khu hóa trang, cảm thấy mệt mỏi nên ngồi dựa lưng vào tường nghỉ ngơi một chút không ngờ lại ngủ thiếp đi.


Có lẽ chỉ ngủ được mười mấy phút, Văn Gia Ninh giật mình tỉnh dậy, phát hiện bên ngoài đã im ắng không một tiếng động, hình như cả phim trường chỉ còn lại mỗi mình cậu.


Cậu vội vàng thay đồ rồi ra ngoài định gọi xe về nhà. Nhưng phát hiện trường quay vẫn còn đèn sáng, dường như vẫn có người đang ở đó.


Văn Gia Ninh bước vào trong thì thấy người bên trong là Lục Tiến Lãng, còn Lư Doãn An cũng đứng bên cạnh chờ anh ta. Thấy Văn Gia Ninh bước vào, Lư Doãn An im lặng ra hiệu rồi tự lui ra ngoài.


Đứng tại chỗ một lúc, Văn Gia Ninh tiến về phía Lục Tiến Lãng.


Lục Tiến Lãng ngồi trên chiếc giường dùng để quay phim, nhắm mắt không biết đang suy nghĩ gì.


Với bộ phim này, Văn Gia Ninh cảm thấy Lục Tiến Lãng đang chịu áp lực khá lớn. Cậu thậm chí không hiểu vì sao anh lại tự gây áp lực cho bản thân như vậy.


Cậu đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.


Lục Tiến Lãng mở mắt, thấy cậu thì hỏi: “Sao còn chưa về?”


Văn Gia Ninh hỏi ngược lại: “Anh sao còn chưa về?”


Lục Tiến Lãng nói: “Tôi đang suy nghĩ về cảnh quay ngày mai.”


Văn Gia Ninh đột nhiên thở dài: “Sao lại tự tạo áp lực lớn như vậy?”


Lục Tiến Lãng quay đầu nhìn cậu: “Vì đó là điều tôi nợ em. Trước đây tôi đã hứa với em, vốn không chỉ là vai nam chính trong một bộ phim. Tôi hy vọng bộ phim này có thể đạt được kỳ vọng của em.”


Văn Gia Ninh có chút sững sờ.



Cậu nhìn Lục Tiến Lãng, biết người đàn ông này thích mình và sẵn sàng vì mình mà cố gắng. Dù trước đây người lùi bước là Lục Tiến Lãng, nhưng nếu bản thân cậu chịu tiến thêm một bước, thì họ đã không như bây giờ.


Tại sao vẫn còn do dự?


“Tôi…” Văn Gia Ninh định nói gì đó.


Nhưng Lục Tiến Lãng lại cướp lời: “Thật ra tôi đang nghĩ có phải tôi đã quyết định sai lầm không. Lẽ ra tôi nên mời Phương Duy làm đạo diễn. Em cứ đi tới đi lui trước mặt tôi mỗi ngày, tôi thật sự rất khó giữ bình tĩnh để làm việc cùng em.”


Văn Gia Ninh nghe vậy liền bật cười.


Lục Tiến Lãng hỏi cậu: “Hôm qua khiến em phấn khích lắm à?”


Câu hỏi thẳng thắn như vậy, Văn Gia Ninh chẳng còn đường né tránh, cậu dứt khoát cũng trả lời thẳng: “Đúng vậy, anh biết mà, ngoài anh ra thì tôi không thể lên giường với ai khác được.”


Lục Tiến Lãng khoanh tay trước ngực, tiếp tục hỏi: “Nếu Văn Gia Ninh thật sự còn sống thì sao?”


Hai người hiếm khi có cơ hội nói thẳng về vấn đề này. Văn Gia Ninh đáp: “Tôi nhắc lại lần nữa, anh hiểu lầm rồi. Tôi không có chút suy nghĩ nào với Văn Gia Ninh cả.”


Lục Tiến Lãng hiển nhiên không tin lắm: “Nếu anh ta còn sống, anh ta chạm vào em, em cũng sẽ phấn khích sao?”


Văn Gia Ninh thấy câu hỏi này có phần buồn cười, cậu do dự một chút rồi trả lời: “Nếu anh ta còn sống, thì anh ta vĩnh viễn sẽ không có cơ hội chạm vào tôi.”


Lục Tiến Lãng nhìn cậu, ánh mắt có chút thay đổi: “Cảm xúc và h*m m**n của em có thể tách rời được sao?”


Nếu nói không thể, thì rõ ràng là nói dối. Ban đầu Văn Gia Ninh đúng là có thể tách biệt hai thứ đó, nếu không thì đã chẳng đồng ý duy trì mối quan hệ này với Lục Tiến Lãng. Nhưng đến bây giờ cậu đã không còn phân biệt được nữa.


Văn Gia Ninh không trả lời trực tiếp, mà nói: “Anh không phải phân biệt rất rõ ràng sao? Chuyện với Nhan Nhược Duy tôi vẫn chưa quên đâu.”


Lục Tiến Lãng lại hỏi: “Em để bụng à? Không phải em nói là không để bụng sao?”


Để bụng không? Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn lên trần studio. Lý trí bảo cậu rằng không cần để tâm, nhưng về mặt tình cảm thì làm sao có thể không để tâm?


Lục Tiến Lãng nói: “Lúc tôi ở bên em thì tôi đã chia tay với Nhan Nhược Duy hơn một năm rồi. Sau khi chia tay cậu ta, tôi chỉ có quan hệ thân mật với một mình em thôi.”


Văn Gia Ninh nghe vậy có chút ngạc nhiên nhìn anh. Cậu biết Lục Tiến Lãng sống kín đáo, nhưng không ngờ lại sạch sẽ đến mức này. Khi thích ai đó, anh sẽ xác định mối quan hệ trước rồi mới tiến xa hơn. Có thể sau này sẽ chia tay vì không hợp, nhưng về bản chất, đó không khác gì một mối quan hệ yêu đương thật sự.


Dù trước giờ chưa từng kỳ vọng, nhưng khi nghe những lời này, trong lòng Văn Gia Ninh vẫn không kìm được dâng lên một cảm giác ngọt ngào.


Lục Tiến Lãng tiếp tục hỏi: “Những điều em từng nói với Nhan Nhược Duy, sau này có thay đổi gì không?”


Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng, không trả lời.


Ánh mắt của Lục Tiến Lãng trầm tĩnh, dịu dàng, dưới ánh đèn khẽ lóe sáng, trong đó phản chiếu hình bóng của Văn Gia Ninh. Văn Gia Ninh nhận ra nét mặt mình rất do dự, cậu luôn vô tình bộc lộ con người thật trước mặt Lục Tiến Lãng: Yếu đuối, phân vân,…. những phần cần phải che giấu ấy, chỉ cần là Lục Tiến Lãng thì cậu lại không ngần ngại để anh nhìn thấy.


Ngoài từ “lưu luyến”, Văn Gia Ninh chẳng tìm được từ nào khác để miêu tả tình cảm của mình dành cho Lục Tiến Lãng. Mà “lưu luyến” thì ngoài sự nương tựa, còn có cả tình yêu.



Lục Tiến Lãng đưa tay nắm lấy vai cậu, nhưng rất nhanh lại buông ra. Vốn dĩ hai người bắt đầu từ mối quan hệ bao nuôi, trừ khi có sự phát triển về mặt tình cảm, Lục Tiến Lãng không có ý định quay lại kiểu quan hệ ban đầu.


Văn Gia Ninh nhìn anh, hồi lâu sau mới nói: “Tôi…”


Câu nói còn chưa dứt, thì có người đột ngột xông vào.


Ban đầu cả hai đều nghĩ là Lư Doãn An, nhưng không ngờ lại là Kha Tín Phàm. Lư Doãn An vội vàng đuổi theo sau định ngăn lại nhưng không kịp.


Kha Tín Phàm hùng hổ xông tới, giơ nắm đấm định đấm vào mặt Lục Tiến Lãng, mắng chửi: “Mẹ kiếp! Mày dám chơi em trai tao!”


Lục Tiến Lãng nhanh nhẹn né được.


Khi Kha Tín Phàm định ra đòn thứ hai, Văn Gia Ninh liền chắn trước mặt anh ta, Lư Doãn An cũng tiến đến giữ chặt anh ta từ phía sau.


Kha Tín Phàm vẫn gào thét chửi bới: “Mẹ kiếp! Lấy cớ quay phim để giở trò với minh tinh nhỏ hả? Mai tao sẽ tố cáo mày, cho mày thân bại danh liệt!”


Văn Gia Ninh lớn tiếng nói: “Im đi! Anh ấy là bạn tôi!”


Kha Tín Phàm sững người, rồi quay sang Văn Gia Ninh, tức giận nói: “Thảo nào mày sống được tới giờ! Mày cam tâm sa ngã đúng không? Nhìn mày như vậy, chắc chỉ có thể lên giường với đàn ông, không tìm được đàn bà đúng không?”


Vừa dứt lời, Lục Tiến Lãng liền giơ chân đá thẳng vào bụng dưới của Kha Tín Phàm khiến anh ta kêu thảm một tiếng, lập tức co rúm lại dưới đất.


Lư Doãn An hoảng hốt buông tay ra. Anh ta chưa từng thấy Lục Tiến Lãng bạo lực đến vậy.


Vì có mặt Lư Doãn An nên Lục Tiến Lãng không nói nhiều. Anh cúi người, nắm lấy tóc Kha Tín Phàm ép anh ta ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: “Im miệng. Nếu tôi còn nghe cậu nói một chữ nào về Tín Hàng nữa, tôi đảm bảo cậu sẽ không thể mở miệng thêm lần nào trong đời.”


Con ngươi Kha Tín Phàm co rút mạnh. Anh ta biết Lục Tiến Lãng nói thật. Ở đây chỉ có vài người, nếu thật sự muốn giết anh ta thì cũng chẳng ai biết. Anh ta liếc nhìn Văn Gia Ninh, lại thấy cậu chỉ đặt một tay lên vai Lục Tiến Lãng nhìn anh ta mà chẳng thèm liếc nhìn mình lấy một cái.


Văn Gia Ninh đang ngăn Lục Tiến Lãng ra tay tiếp. Cậu cảm thấy chuyện vẫn chưa đến mức đó, không muốn ép Kha Tín Phàm vào đường cùng. Nhưng rõ ràng Lục Tiến Lãng đã bị câu nói của Kha Tín Phàm chọc trúng nỗi đau.


Lư Doãn An do dự một chút rồi nói: “Anh Lục, hay là tôi ra ngoài trước?” Anh ta linh cảm có chuyện gì đó mà Lục Tiến Lãng không muốn anh ta nghe thấy.


Lục Tiến Lãng lắc đầu. Anh nhìn dáng vẻ Kha Tín Phàm ôm bụng đau đớn, không giống như đang giả vờ, liền cúi xuống hỏi: “Sao rồi?”


Kha Tín Phàm chửi rủa: “Mẹ nó! Muốn giết người đấy à?”


Văn Gia Ninh thấy vậy cũng ngồi xuống, thấy trán Kha Tín Phàm toát mồ hôi lạnh, liền vội vàng hỏi: “Đau lắm à?”


Kha Tín Phàm lạnh lùng nói: “Mày còn coi tao là anh mày à?”


Văn Gia Ninh không trả lời, chỉ quay sang nói với Lục Tiến Lãng: “Đến bệnh viện.”


Lục Tiến Lãng nói với Lư Doãn An: “Đi lái xe lại đây, giờ đến chỗ bác sĩ Hạ, tôi sẽ gọi cho Hạ Nham.”


Lư Doãn An gật đầu, lập tức chạy ra ngoài.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 60
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...