Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 27
Một tiếng sau Lư Doãn An mới lái chiếc xe bảo mẫu đến đón bọn họ.
Khi trở lại khách sạn thì đã là đêm khuya.
Văn Gia Ninh vào phòng tắm mở nước nóng tắm, Lục Tiến Lãng cũng đi vào theo, cậu không từ chối.
Thật ra cái gọi là “nước chảy thành sông, hai bên tình nguyện” theo Văn Gia Ninh mà nói thì cũng chỉ đến vậy. l*m t*nh là một chuyện vui vẻ, không cần phải thêm thắt quá nhiều thứ.
Chỉ là lần đầu thử với đàn ông, Văn Gia Ninh cũng hơi căng thẳng, nhưng Lục Tiến Lãng lại nhẹ nhàng và kiên nhẫn đến đáng sợ.
Đây cũng là lần đầu tiên của Kha Tín Hàng. Có lẽ cậu thiếu niên đó từng nghĩ cả đời này mình sẽ chẳng bao giờ làm chuyện thân mật như vậy với ai, nhưng Văn Gia Ninh đã làm thay cậu ấy.
Hôm sau vẫn tiếp tục mưa, đoàn phim tạm dừng một ngày, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng ngủ mãi đến tận trưa mới tỉnh.
Trước đó, Lư Doãn An có gõ cửa một lần, không thấy ai trả lời nên lặng lẽ rời đi.
Văn Gia Ninh tỉnh dậy trước Lục Tiến Lãng. Trong phòng mở điều hòa, anh xoay người, phát hiện mình không mặc đồ cũng không đắp chăn, cúi đầu nhìn một cái rồi kéo góc chăn đắp lên người.
Với động tác của anh, Lục Tiến Lãng cũng tỉnh, đưa tay dụi mắt rồi duỗi tay ôm lấy vai anh, hôn lên trán một cái.
Lục Tiến Lãng dậy đi vào nhà vệ sinh trước.
Văn Gia Ninh nằm thêm một lát rồi ngồi dậy ngẩn người trên giường. Rèm cửa che ánh sáng, chỉ hở một khe nhỏ, từ đó có thể nhìn thấy ánh sáng bên ngoài và tiếng mưa rả rích kéo dài suốt đêm.
Lục Tiến Lãng quay lại, thấy Văn Gia Ninh ngồi trên giường d*ng ch*n ngẩn người, liền đến bên giường ngồi xuống, đưa tay chạm vào “của quý” của anh, hỏi:
“Ý gì đây?”
Văn Gia Ninh cúi đầu nhìn, rồi ngước lên hỏi lại: “Xấu lắm sao?”
Lục Tiến Lãng nhìn kỹ rồi nói: “Tôi không thấy vậy.”
Văn Gia Ninh nói: “Vậy hôm nay tôi không mặc đồ nữa.”
Nghe vậy, Lục Tiến Lãng bật cười, nói: “Được, miễn là cậu ở cạnh tôi.”
Dù nói vậy, nhưng đến giữa trưa Văn Gia Ninh vẫn cùng Lục Tiến Lãng xuống nhà hàng ăn cơm.
Đoàn phim ăn buffet do khách sạn đặt, mọi người đều ăn trưa ở tầng hai. Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh và Lư Doãn An ngồi cùng bàn, những người khác dù nhìn sang nhưng không ai đến gần.
Sau đó, Phương Duy và Lý Gia Trinh bưng đĩa thức ăn đến ngồi cùng bàn.
Phương Duy hỏi Văn Gia Ninh: “Cảm giác thế nào?”
Văn Gia Ninh mỉm cười đáp: “Cũng ổn.”
Phương Duy gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Đã từng học diễn xuất chưa?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Chưa từng học.”
Phương Duy nói: “Chưa học cũng có cái hay. Diễn xuất đôi khi cần trí tưởng tượng bay bổng, đừng bị những gì người khác dạy bó buộc suy nghĩ. Văn Gia Ninh, cậu biết chứ?”
Bất ngờ nghe thấy tên mình, anh ngẩn người, sau đó đáp: “Tất nhiên là biết.”
Phương Duy tiếp lời: “Cậu có thể xem một số tác phẩm của cậu ấy, diễn xuất luôn rất sáng tạo, vừa khiến người ta thấy mới mẻ, vừa hợp lý.”
Nghe được lời khen như vậy, Văn Gia Ninh không khỏi xúc động. Trước đây, trước mặt anh Phương Duy chưa từng nói những lời như thế.
Lục Tiến Lãng nói với Văn Gia Ninh: “Còn không cảm ơn đạo diễn Phương đi, hiếm khi anh ấy chỉ dạy cho người mới thế này.”
Văn Gia Ninh lập tức cảm ơn theo lời của Lục Tiến Lãng.
Phương Duy nhìn Lục Tiến Lãng lắc đầu cười: “Thật tiếc cho Văn Gia Ninh, còn trẻ như vậy….” Sau khi cảm thán, ông bảo Văn Gia Ninh để lại số điện thoại cho Lý Gia Trinh để sau này tiện liên lạc.
Lý Gia Trinh cười nói: “Cho nên tôi mới bảo anh phải tin vào con mắt nhìn người của tôi mà.”
Cả bàn nói cười vui vẻ, những người bàn khác thỉnh thoảng lén liếc nhìn sang.
Trương Chử liếc nhìn Văn Gia Ninh, rồi cúi đầu ăn tiếp cơm chiên.
Có người cùng bàn hỏi hắn: “Không phải cậu nói Kha Tín Hàng trước ở cùng phòng với cậu sao?”
“Ừm,” Trương Chử đáp: “Cậu ta dọn ra từ lâu rồi.” Nói xong cũng không nói thêm, cắm đầu ăn cơm.
Cơn mưa ấy kéo dài cả ngày.
Ăn xong không có chỗ đi, Văn Gia Ninh lại cùng Lục Tiến Lãng trở về phòng.
Lục Tiến Lãng ngồi trên sofa đọc kịch bản, đôi chân dài thoải mái gác lên bàn trà.
Văn Gia Ninh xem tivi, đang chiếu một chương trình sinh tồn ngoài trời rất nổi tiếng ở nước ngoài, được quảng bá là 100% chân thực, nhanh chóng thu hút lượng lớn khán giả trong nước. Có tin đồn Đài Tinh Quang muốn mua bản quyền và mời sao lớn tham gia.
Nhìn đôi nam nữ trong tivi vất vả chặt cây bằng rìu, Văn Gia Ninh cảm thán: “Thời buổi này, ai cũng khổ cả.”
Lục Tiến Lãng ngước lên nhìn:“Không có ngành nào mà không phải nỗ lực để đạt được thành công.”
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh, Lục Tiến Lãng lại cúi đầu đọc kịch bản. Văn Gia Ninh nằm nghiêng trên sofa, gối đầu lên chân Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng cúi xuống nhìn cậu, phát hiện ánh mắt anh có chút trống rỗng, nhìn về phía trước.
Thật ra Văn Gia Ninh khi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Lục Tiến Lãng, trong lòng chỉ đang nghĩ có lẽ bản thân đã bị ảnh hưởng ít nhiều bởi Kha Tín Hàng. Có thể giải thích theo hướng khoa học là do cơ thể Kha Tín Hàng có khuyết điểm nên bị ảnh hưởng nội tiết, suy nghĩ thay đổi. Hoặc có thể là do cơ thể trẻ lại, dù mang tư duy 34 tuổi nhưng cơ thể 20 tuổi không thể kìm chế d*c v*ng.
Lục Tiến Lãng dùng tay vén tóc anh, ngón tay lướt qua làn da mịn màng, rồi từng chiếc tháo nút áo của anh.
Văn Gia Ninh không cản lại, anh biết Lục Tiến Lãng đang nhìn cơ thể mình.
Cơ thể anh rất đẹp, chính xác là cơ thể của Kha Tín Hàng rất đẹp. Tất nhiên, nếu gặp người không thể chấp nhận, thì có thể nói là xấu xí, dị hợm.
Nhưng rõ ràng Lục Tiến Lãng không nghĩ vậy.
Văn Gia Ninh cảm thấy Lục Tiến Lãng rất quan tâm đến cơ thể này, không phải vì khinh bỉ hay xúc phạm, mà là thật sự quan tâm. Nhưng điều đó cũng khiến anh nhớ lại rằng cơ thể mình “khác thường”, cảm giác đó thật sự không dễ chịu.
Khi Lục Tiến Lãng đặt tay lên đùi anh, anh liền khép chặt hai chân lại, kẹp tay anh ta giữa hai đùi, không cho tiếp tục.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Từng thử đi bệnh viện phẫu thuật chưa?”
Văn Gia Ninh lắc đầu. Thật ra là Kha Tín Hàng chưa từng thử. Không biết lý do, nhưng cảm nhận được rằng cậu ấy khá bài xích chuyện đó.
Lục Tiến Lãng nói: “Cũng không cần thiết. Nhưng từ nhỏ đến lớn chắc mang lại nhiều phiền toái nhỉ?”
Văn Gia Ninh nhớ lại nhật ký của Kha Tín Hàng, nói: “Hồi nhỏ học cấp hai ở huyện, nhà vệ sinh cũ kỹ, các vách ngăn không có cửa, phía trước là bồn tiểu. Tôi gần như không dám đi vệ sinh ở trường. Nhà gần, buổi trưa đều về nhà, nhịn được thì nhịn, thường ngày còn không dám uống nhiều nước.”
Đây là điều Văn Gia Ninh đoán ra từ vài dòng nhật ký, nói ra cũng không khỏi thấy chua xót.
Lục Tiến Lãng vuốt tóc anh như an ủi.
Văn Gia Ninh nói: “Sau đó tốt nghiệp cấp ba tôi không học đại học nữa, như vậy không cần phải c** q**n đi khám sức khỏe, cũng không phải chen chúc tắm trong nhà tắm công cộng ở ký túc xá.”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Cũng tốt.”
Văn Gia Ninh mỉm cười, không nói gì thêm.
Lục Tiến Lãng lại hỏi: “Vậy cậu còn dám trêu chọc tôi? Không sợ tôi tiết lộ bí mật của cậu sao?”
Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh: “Tiết lộ sao? Nói rằng anh c** q**n tôi ra phát hiện bên dưới tôi không đầy đủ, rồi chỉ còn cách mặc quần bỏ đi?”
Lục Tiến Lãng bật cười thành tiếng.
Văn Gia Ninh nói: “Dù tôi tin anh sẽ không nói ra, nhưng đến được bước này thật sự tôi không ngờ tới.”
Ban đầu anh nghĩ Lục Tiến Lãng sẽ không thể chấp nhận được, sau đó mối quan hệ giữa hai người coi như kết thúc trong im lặng, chí ít không đắc tội, mỗi người đi con đường riêng, không nghĩ sẽ dựa dẫm nhau.
Lục Tiến Lãng rút tay bị kẹp giữa hai đùi anh ra, nắm lấy mặt anh hôn xuống.
Văn Gia Ninh đưa tay ôm lấy vai anh ta.
Chiều hôm đó, giữa tiếng mưa tí tách bên ngoài, họ lại một lần nữa quấn quýt trên sofa.
So với đêm qua, lần này không còn đau đớn, Văn Gia Ninh bắt đầu cảm nhận được niềm vui kh*** c*m rõ ràng hơn.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 27
10.0/10 từ 25 lượt.
