Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 26
Đối với người như Mã Kiến Quốc, có thể tỏ tình với cô gái mình thầm yêu có lẽ đã là gom góp hết sự can đảm từ trước đến nay của bản thân rồi.
Phương Duy không sửa kịch bản theo cách Văn Gia Ninh đã diễn thử, mà vẫn bám sát vào nội dung gốc, có lẽ vì không cần Mã Kiến Quốc phải có quá nhiều nội tâm phức tạp, cũng không muốn để Văn Gia Ninh chiếm hết ánh hào quang của nữ chính.
Văn Gia Ninh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, bên dưới là quần thể thao màu xanh lam có hai sọc trắng ở bên ngoài ống quần, chân đi giày thể thao. Tóc cắt ngắn hơn một chút, đeo kính gọng đen, tuy gương mặt vẫn có vẻ trắng trẻo thanh tú, nhưng vào thời đó, kiểu thanh niên như vậy có lẽ không được ưa chuộng lắm.
Phương Duy vẫn còn ấn tượng tốt với Văn Gia Ninh, thấy anh ăn mặc như vậy thì gật đầu hài lòng.
Sau giờ học buổi tối, Tần Như vội vã cầm cặp sách đi ra ngoài, Mã Kiến Quốc liền đuổi theo cô, bắt kịp ở hành lang và hỏi: “Có thể cùng về không?”
Tần Như đồng ý.
Hai người cùng đi trên con đường bên ngoài trường học. Vì là lúc tan học buổi tối, học sinh qua lại rất nhiều.
Khi đối diện với Mã Kiến Quốc, cô gái trẻ Tần Như rõ ràng không còn vẻ ngượng ngùng như khi đối diện với Giang Tử Tân mà ngược lại cô có vẻ hơi lơ đãng.
Vừa đi về phía trước, Mã Kiến Quốc vừa thổ lộ tình cảm với cô: “Tần Như, tớ thích cậu.”
Tần Như dừng lại, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Mã Kiến Quốc.
Chàng trai do Văn Gia Ninh thủ vai thể hiện vẻ căng thẳng và ngượng ngùng, nhưng cũng mang theo một chút mong đợi. Cậu buộc phải tỏ tình, vì sắp tốt nghiệp cấp ba, sau này sẽ mỗi người một phương.
Tần Như lại nói: “Xin lỗi, tớ phải học hành nghiêm túc, bây giờ không phải là lúc để yêu đương.”
Mã Kiến Quốc không muốn từ bỏ hy vọng, nói: “Không sao, chúng ta có thể chờ đến khi thi đại học xong, tớ—”
Tần Như lắc đầu mạnh mẽ: “Có thể đến khi tốt nghiệp đại học tớ cũng sẽ không yêu đương, tớ không muốn để ảnh hưởng đến việc học.”
Mã Kiến Quốc trông vô cùng thất vọng.
Tần Như lại nói: “Xin lỗi, tớ phải về rồi.” Nói xong, cô quay người bước nhanh về phía trước. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Giang Tử Tân đang đứng trước cửa hàng tạp hóa gần đó.
Giang Tử Tân ra ngoài mua thuốc lá, trên tay cầm thuốc và bao diêm đứng ven đường thấy Tần Như, sau đó cố tình quẹt diêm và bật lửa theo kiểu rất ngầu, rõ ràng là để cho Tần Như thấy.
Tần Như nhìn về phía Giang Tử Tân, khóe miệng bất giác nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh vẻ đang yêu.
Tất cả những điều đó Mã Kiến Quốc đều nhìn thấy. Cậu vốn định đuổi theo Tần Như, nhưng sau đó lại đứng ngẩn ra tại chỗ nhìn bóng dáng cô ôm cặp sách cúi đầu dần đi xa.
Cảnh diễn của Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng đều qua ngay lần đầu, chỉ có Cẩn Trân Trân là bị NG vài lần, nhưng nhìn chung buổi quay tối hôm đó diễn ra khá suôn sẻ.
Những học sinh được mời làm diễn viên quần chúng không thể thức khuya, nên đoàn phim quyết định nghỉ sớm.
Văn Gia Ninh thay đồ trên xe phục trang, khi xuống xe thì thấy một chiếc xe hơi màu đen đậu trước mặt. Người lái xe hạ cửa kính xuống một chút, lộ ra nửa khuôn mặt và nói: “Lên xe đi.”
Hôm nay Lục Tiến Lãng có vẻ đã nghỉ ngơi đủ, tinh thần trông khá tốt.
Văn Gia Ninh cúi đầu nhìn anh, tò mò hỏi: “Xe ở đâu ra vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: “Mượn của Lý Gia Trinh, lên xe đi, đưa cậu đi ăn khuya.”
Lục Tiến Lãng đổi xe với Lý Gia Trinh, để cả đoàn người của Lý Gia Trinh ngồi xe bảo mẫu mà anh thuê về khách sạn, Lư Doãn An đương nhiên cũng về theo.
Còn anh thì đưa Văn Gia Ninh lên xe, không về thành phố cùng đoàn mà lái xe về hướng một huyện nhỏ gần thị trấn.
“Nghe nói ở đó có quán bò hầm ngon lắm, giờ cũng đúng lúc để ăn khuya.” Lục Tiến Lãng vừa nhập địa chỉ vào GPS vừa nói.
Văn Gia Ninh hỏi: “Sao anh biết?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Có người trên Weibo gợi ý.”
Weibo của Lục Tiến Lãng ít khi cập nhật, nhưng gần đây có người biết anh đang quay phim ở đây nên để lại bình luận dài, giới thiệu các món ngon và chỗ vui chơi gần đó.
“Anh không sợ về trễ sẽ ảnh hưởng quay ngày mai à?”
Lục Tiến Lãng vẫn đang loay hoay với GPS, nói: “Dự báo thời tiết nói mai có mưa, cậu muốn cược không, xem mai có quay được không?”
Văn Gia Ninh chủ động nhận lấy thiết bị định vị, để anh tập trung lái xe và tự nhập địa chỉ vào.
Từ thị trấn đi về huyện lỵ là một con đường cũ, không có đèn đường, hai bên là hàng cây cao và cánh đồng, ban đêm đen kịt, chỉ có ánh đèn xe chiếu sáng một khoảng nhỏ phía trước.
Văn Gia Ninh không mấy hứng thú với đồ ăn, cũng không thể hiểu được tâm lý phải vòng vèo đêm hôm để đi tìm đồ ngon của Lục Tiến Lãng, nhưng đối với lời mời này, anh lại thấy rất hào hứng.
Trên đường đi, Văn Gia Ninh hỏi Lục Tiến Lãng: “Anh thấy Cẩn Trân Trân thế nào?”
Lục Tiến Lãng nhún vai, không nói gì, Văn Gia Ninh đoán ý là không tốt lắm.
Cẩn Trân Trân được Phương Duy chọn quả thực là may mắn, nhưng khí chất trong sáng của cô cũng là một giới hạn. Sau này có đột phá được hay không vẫn là điều chưa biết.
Văn Gia Ninh lại hỏi: “Thế anh thấy tôi thế nào?”
Lục Tiến Lãng cười cười không trả lời câu hỏi đó, nhưng bảo: “Nếu tôi nhường vai nam chính cho cậu, tôi tin cậu có thể diễn tốt.”
Anh chắc chắn diễn được, vốn dĩ vai này nên là của anh!
Văn Gia Ninh không nói gì, nhưng với câu trả lời ấy, anh cảm thấy rất hài lòng.
Chạy được khoảng nửa tiếng, Lục Tiến Lãng phát hiện phía trước có ngã ba, bên trái là đường cũ, bên phải là đường mới mở.
GPS không có chỉ dẫn gì đặc biệt nên Lục Tiến Lãng vẫn tiếp tục đi theo hướng dẫn, nhưng sau khoảng 5-6 phút thì phát hiện đường bị chặn.
Văn Gia Ninh nói: “Chắc là phải đi đường mới.”
Lục Tiến Lãng lập tức quay đầu xe, quay lại ngã ba và lái vào con đường mới. Đi được hơn 10 phút thì GPS bắt đầu không hoạt động nữa.
Có lẽ vì con đường này vừa được xây, hệ thống định vị trên xe chưa kịp cập nhật.
Tới một ngã ba tiếp theo, Lục Tiến Lãng dừng xe lại.
Anh gọi cho Lư Doãn An nhờ hỏi dân địa phương về đường đi.
Rất nhanh sau đó Lư Doãn An báo lại, nói rằng chỉ cần rẽ trái ở ngã ba đầu tiên rồi đi thẳng là tới huyện.
Sau khi cúp máy, khi Lục Tiến Lãng chuẩn bị khởi động lại xe thì xe đột nhiên chết máy. Dù cố gắng thế nào cũng không khởi động lại được.
Văn Gia Ninh và anh nhìn nhau. Lúc này vì không có ánh sáng từ bảng điều khiển, cả hai thậm chí không nhìn rõ mặt nhau.
Lục Tiến Lãng xuống xe, dùng ánh sáng yếu ớt từ điện thoại mò trong cốp sau một chiếc đèn pin, rồi mở nắp capo xem xét.
Văn Gia Ninh cũng xuống xe, cúi người bên cạnh hỏi: “Anh biết sửa không?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Thử xem sao.”
Vừa dứt lời, một tiếng sấm ầm vang trên bầu trời.
“Ôi chao.” Văn Gia Ninh nhìn anh, “Anh thắng rồi, nhưng không cần đợi đến mai đâu, có vẻ sắp mưa to rồi.”
Sau tiếng sấm, gió lớn nổi lên, báo hiệu một trận mưa lớn sắp đến.
Sấm sét rền vang, gió giật từng cơn, nhìn có vẻ rất đáng sợ.
Lục Tiến Lãng thở dài bất lực: “Lên xe trước đi.”
Hai người nối đuôi nhau lên xe, mưa lớn đột ngột đổ xuống, từng giọt mưa to như hạt đậu rơi rào rào lên nóc xe và mặt đường.
Lục Tiến Lãng gọi cho Lư Doãn An nhờ lái xe đến đón.
Văn Gia Ninh nói: “Lại phải làm phiền Doãn An rồi.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Không còn cách nào.”
Hai người bị mắc kẹt trong không gian kín tối om.
Văn Gia Ninh thấy điện thoại mình sắp hết pin nên không dám để màn hình sáng.
Trong hoàn cảnh này, nếu cả hai đều im lặng thì bầu không khí sẽ trở nên ngượng ngùng. Vì vậy Văn Gia Ninh lên tiếng: “Hôm nay không ăn được bò hầm, anh thấy tiếc không?”
Lục Tiến Lãng nói: “Không tiếc lắm, hôm nay không được thì còn có ngày mai, trừ khi quán đóng cửa, muốn ăn thì lúc nào chả có cơ hội.”
“Càng không ăn được lại càng muốn ăn?”
Lục Tiến Lãng khẽ cười: “Ừ, giống như cậu vậy.”
Không hiểu vì sao, nghe Lục Tiến Lãng nói vậy, Văn Gia Ninh bỗng thấy trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Anh nói: “Vậy có phải một khi đã ăn rồi thì sẽ không còn hứng thú nữa?”
Lục Tiến Lãng hỏi ngược lại: “Đồ ăn ngon chẳng phải ăn một lần lại càng nhớ mãi sao?”
Văn Gia Ninh nói: “Nhưng ngon mấy cũng không thể ăn hằng ngày mãi được.”
Lục Tiến Lãng lại cười: “Còn tôi thì muốn ăn hằng ngày.”
Văn Gia Ninh không đáp.
Trong bóng tối, Lục Tiến Lãng bất ngờ đặt tay phải lên mu bàn tay trái của anh, nắm lấy rồi đưa lên môi hôn nhẹ.
Văn Gia Ninh bỗng cảm thấy trong hoàn cảnh và không khí thế này, nếu không làm gì với Lục Tiến Lãng thì đúng là uổng công trời đất an bài.
Lục Tiến Lãng rõ ràng cũng không định bỏ lỡ cơ hội này, anh ta đưa tay ôm lấy gáy Văn Gia Ninh, cúi đầu hôn lên môi anh.
Văn Gia Ninh luôn cảm thấy nụ hôn của Lục Tiến Lãng nóng bỏng và đầy sức mạnh, anh rất thích kiểu hôn đó, dễ dàng khuấy động cảm xúc. Anh vòng tay qua vai Lục Tiến Lãng, rồi cảm thấy tay kia siết chặt sau gáy, nụ hôn cũng trở nên dữ dội hơn.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp, chênh lệch nhiệt độ khiến cửa kính ô tô mờ đi vì hơi nước. Mưa vẫn ào ào rơi trên xe, cảm giác cả thế giới như bị cách ly.
Đáng lẽ trong hoàn cảnh xa lạ, lại mưa gió thế này phải thấy sợ mới đúng, nhưng chiếc xe kín này lại khiến Văn Gia Ninh cảm thấy an toàn.
Văn Gia Ninh cảm nhận được Lục Tiến Lãng đang kéo anh qua ngồi lên đùi ở ghế lái.
Dù sao cũng là hai người đàn ông, tư thế này hơi chật chội, lưng anh dựa vào vô lăng, chẳng còn chỗ nào để tránh.
Lục Tiến Lãng hôn lên cổ anh, một tay bắt đầu c** th*t l*ng.
“Không được!” Văn Gia Ninh bất ngờ ngăn lại.
Lục Tiến Lãng giữ chặt cổ tay anh, giọng lạnh đi: “Không được?”
Văn Gia Ninh đổ người về phía trước, đầu tựa vào vai anh, nói: “Ở đây không được, Doãn An có thể đến bất cứ lúc nào, để về rồi tính.”
Nghe vậy, Lục Tiến Lãng cuối cùng cũng buông tay, nụ hôn dữ dội dần trở nên dịu dàng. Những nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên má và cổ Văn Gia Ninh, cuối cùng l**m qua yết hầu gần như không thể thấy rõ của anh.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 26
10.0/10 từ 25 lượt.
