Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 21
Sau khi ăn xong, Lục Tiến Lãng liền bảo Văn Gia Ninh đi ngủ sớm. Vẫn là căn phòng khách đó, thậm chí còn được sắp xếp thoải mái hơn một chút. Lục Tiến Lãng vào giúp cậu thay một chiếc chăn dày hơn, nói hôm nay trời có vẻ lạnh hơn.
Sau đó, anh mở cửa chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, anh hỏi Văn Gia Ninh: “Cậu không có gì muốn thể hiện sao?”
Văn Gia Ninh vốn dĩ đã ngồi ở mép giường, nghe thấy câu đó liền đứng bật dậy, bước nhanh tới bên cạnh Lục Tiến Lãng, ôm lấy mặt anh và hôn mạnh một cái. Sau khi hôn xong, nói: “Chúc ngủ ngon.”
Lục Tiến Lãng mỉm cười chúc lại anh ngủ ngon, rồi đóng cửa lại.
Ban đầu Văn Gia Ninh theo phản xạ định khóa trái cửa, nhưng chợt nghĩ mình cũng chẳng có gì phải đề phòng nữa, liền rút tay lại. Bị Lục Tiến Lãng phát hiện, ngược lại anh lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Lục Tiến Lãng muốn đợi đến khi anh tự nguyện thỏa hiệp. Anh biết rất rõ, đến bước này rồi, chính bản thân anh cũng bắt đầu nghi ngờ liệu có phải sớm muộn gì cũng sẽ thỏa hiệp. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không ép mình đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Hôm sau khi đến đài truyền hình luyện tập, Văn Gia Ninh yêu cầu với đạo diễn rằng muốn đổi bài hát cho vòng chung kết.
Đạo diễn nghe xong liền tỏ vẻ không vui, nói: “Đến nước này rồi mà còn muốn đổi bài? Còn mấy ngày nữa mà đủ thời gian chuẩn bị? Đã tính đến hiệu quả biểu diễn trực tiếp chưa?”
Văn Gia Ninh thành thật xin lỗi, nhưng vẫn kiên quyết muốn đổi bài. Anh quyết định sẽ hát một ca khúc nhạc phim mà mình từng thể hiện, tên là “Lấp lánh”. Không ai biết vì sao, chỉ có cậu hiểu rõ, tối qua nằm trên giường mãi không ngủ được, cái chết bất ngờ của Văn Gia Ninh năm xưa với người ngoài chỉ là điều đáng tiếc, nhưng với anh lại là nỗi tiếc nuối và đau đớn cả đời. Bộ phim tối qua khiến bao ký ức trỗi dậy, anh chợt muốn làm điều gì đó để tưởng niệm chính mình.
Ca khúc “Lấp lánh” được Văn Gia Ninh đích thân thể hiện, khi đó là yêu cầu của đạo diễn, vừa là bài hát chủ đề của bộ phim, vừa được dùng làm nhạc nền trong phim. Tuy giọng hát của Văn Gia Ninh không quá xuất sắc, nhưng trong khung cảnh ấy, kết hợp với lời thoại do chính anh lồng tiếng, lại tạo ra một bầu không khí đầy cảm xúc.
Đáng tiếc, bây giờ Văn Gia Ninh muốn hát lại ca khúc này thì lại không được nhiều người ủng hộ. Lý do là vì chất giọng của Kha Tín Hàng (thân phận hiện tại của Văn Gia Ninh) và Văn Gia Ninh rất khác nhau, muốn có hiệu quả tốt thì không chỉ đơn giản là đổi tông, mà có thể phải phối khí lại hoàn toàn. Điều đó không phải không làm được, chỉ là sẽ tốn nhiều công sức.
Văn Gia Ninh nói với đạo diễn rằng anh có thể tự đi tìm người phối lại, không cần dùng đến đội ngũ âm nhạc của đài.
Tổ đạo diễn bảo sẽ bàn bạc rồi trả lời sau.
Về lại phòng nghỉ, Dịch Nam và Ôn Lâm đều có mặt.
Chuyện hôm qua Văn Gia Ninh cãi nhau với Dịch Nam thì Ôn Lâm đương nhiên cũng biết, anh ra hiệu cho Văn Gia Ninh đến ngồi cạnh mình.
Văn Gia Ninh vừa ngồi xuống đã hỏi: “Cậu chuẩn bị thế nào rồi?”
“Vẫn ổn.” Ôn Lâm luôn rất tự tin với âm nhạc của mình. Nếu ai nói chuyện với anh về âm nhạc, anh sẽ nói: “Tôi thấy rất ổn.”
Dịch Nam lúc đó đang ngồi gần đó, đeo tai nghe nghe nhạc. Lúc này anh bất ngờ gỡ tai nghe ra, đứng dậy bước đến bên cạnh Văn Gia Ninh nói:
“Ra ngoài nói chuyện một chút được không? Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Ôn Lâm lập tức đứng dậy chắn giữa hai người, các chuyên viên hóa trang và trang phục trong phòng cũng căng thẳng đi đến.
Văn Gia Ninh đứng lên, vỗ vai Ôn Lâm ra hiệu không sao, rồi nói với Dịch Nam: “Tìm chỗ yên tĩnh đi.”
Hôm nay Văn Gia Ninh không còn nóng nảy như hôm qua nữa, anh đã bình tâm trở lại, có lẽ là do bộ phim hôm qua khiến anh nhớ lại mục tiêu của mình. Anh tự nhủ, dù những người bên cạnh không thể là sự trợ giúp cho sự nghiệp của mình, thì cũng đừng biến họ thành kẻ thù dễ dàng như vậy.
Hai người tìm một phòng nghỉ trống và yên tĩnh.
Dịch Nam cũng kiềm chế cảm xúc, hỏi Văn Gia Ninh: “Chuyện hôm qua cậu nói là nghe ai kể? Có thể nói cho tôi biết không?”
Văn Gia Ninh đáp: “Người nói có quan trọng không? Ai đứng sau giúp cậu, trong lòng cậu chẳng lẽ không rõ?”
Dịch Nam cúi đầu nhìn bàn, có vẻ thất vọng: “Tôi về hỏi rồi, ai cũng nói không biết. Tôi phải hỏi người đó.”
“Vậy cậu hỏi cũng vô ích, không muốn nhận thì vẫn sẽ không nhận thôi.”
Dịch Nam khoanh tay trước ngực, vẻ mặt phức tạp, vừa giận vừa không cam tâm, hừ một tiếng: “Thật ra thì cũng chẳng cần thiết phải hoàn hảo làm gì đúng không? Nếu họ không làm mấy chuyện thừa thãi đó, cậu nghĩ cuộc thi lần này ai hơn tôi?”
Văn Gia Ninh vốn định không quan tâm, nhưng thấy anh ta tự cao như vậy thì không nhịn được nói: “Cậu thấy sao? Nếu thật sự xứng đáng, thì cần gì để bụng?”
“Nếu không phải dựa vào Lục Tiến Lãng thì cậu có đi được đến hôm nay không?” Dịch Nam có vẻ tức giận, như thể Văn Gia Ninh là người cuối cùng có tư cách nói anh.
Văn Gia Ninh thấy buồn cười, nói: “Đúng vậy, cho nên chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân. Tôi không coi thường cậu, thì cậu lấy gì để khinh thường tôi? Nếu đầu thai cũng là một phần của năng lực thì tôi tôn trọng năng lực đó của cậu.”
Nói xong, Văn Gia Ninh đứng dậy bước ra ngoài. Dịch Nam tức giận muốn kéo lại nhưng không kịp. Sau khi Văn Gia Ninh rời đi, Dịch Nam không đuổi theo mà tự giận dỗi một lúc, lại chẳng biết phải phản bác ra sao.
Sau khi bàn bạc, tổ đạo diễn cuối cùng cũng đồng ý với yêu cầu của Văn Gia Ninh.
Vài ngày tiếp theo, Văn Gia Ninh gần như ngày nào cũng dính chặt với đội âm nhạc của đài, bàn bạc về việc phối lại bài hát.
Vì ca khúc được đổi thành “Lấp lánh”, tổ chương trình thuận nước đẩy thuyền, đề xuất thêm một đoạn biểu diễn tưởng niệm cố ảnh đế vào tiết mục của Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh dĩ nhiên không có ý kiến, vì thế trong phần biểu diễn của mình, anh có thêm hai bạn múa phụ họa, nội dung múa là chuyển thể từ bộ phim mà Văn Gia Ninh từng thủ vai chính.
Bận rộn mấy ngày liền, Văn Gia Ninh không có thời gian gặp Lục Tiến Lãng. Lục Tiến Lãng có gọi điện, nhưng anh từ chối thẳng thừng, nói là không rảnh. Lúc gác máy, nhìn màn hình điện thoại dần tối lại, Văn Gia Ninh bật cười khẽ.
Người chơi guitar của ban nhạc bên cạnh hỏi: “Có chuyện gì mà vui vậy?”
Văn Gia Ninh lắc đầu, cười rồi nhét điện thoại vào túi áo.
Lần tiếp theo gặp lại Lục Tiến Lãng, chính là trong đêm chung kết trực tiếp của chương trình “Sing to Soul”.
Hai tiếng trước khi chương trình bắt đầu, Văn Gia Ninh vừa luyện tập lần cuối xong, quay lại hậu trường thì gặp Lư Doãn An trước cửa phòng trang điểm.
Lư Doãn An nói: “Anh Kha, anh Lục mời anh đến phòng nghỉ của anh ấy.”
Vì Lư Doãn An đã đích thân đến mời, Văn Gia Ninh cũng không làm khó, gật đầu đồng ý.
Lúc đến phòng nghỉ của Lục Tiến Lãng, chuyên viên đang trang điểm cho anh ta. Anh ta ngồi trên ghế sofa, không quay đầu, chỉ liếc nhìn anh một cái rồi nói: “Cậu bận quá ha?”
Trang điểm cho Lục Tiến Lãng không phức tạp, lúc Văn Gia Ninh bước vào thì đã gần xong, chuyên viên thấy hai người có chuyện muốn nói liền thu dọn đồ rồi rời đi.
Chỉ còn hai người, Văn Gia Ninh nói: “Cũng khá bận.”
Lục Tiến Lãng dựa lưng vào ghế, nói: “Cậu nắm bắt tâm lý của tôi rất chuẩn, mấy ngày không gặp, tôi bắt đầu nhớ cậu rồi.”
Văn Gia Ninh nghe vậy thì nói: “Anh Lục đúng là giỏi nói lời tình cảm, suýt nữa tôi tưởng anh yêu tôi thật rồi.”
Lục Tiến Lãng cười cười, hỏi: “Chuẩn bị thế nào rồi? Có tự tin giành quán quân không?”
Văn Gia Ninh thẳng thắn: “Không có. Vốn dĩ quán quân cũng không phải của tôi.”
Lục Tiến Lãng nói: “Vẫn còn một tiếng rưỡi nữa mới bắt đầu, quán quân là ai còn chưa chắc. Cậu có thể cân nhắc lại.”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi suy nghĩ kỹ rồi, không cần đâu.”
Lục Tiến Lãng như có chút tiếc nuối.
Văn Gia Ninh bước tới trước mặt anh, nói: “Nghe nói ‘Pháo Hoa Tháng Mười’ sắp khai máy rồi?”
Lục Tiến Lãng ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu quan tâm vậy sao?”
“Thế nào?” Văn Gia Ninh hỏi: “Anh có muốn cân nhắc nhường vai nam chính cho tôi không?”
Lục Tiến Lãng bật cười, nói: “Tuần sau chính thức khai máy, bên này cũng vừa kết thúc.”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Vậy thì thật tiếc.”
Lục Tiến Lãng bỗng đưa tay nắm lấy tay anh, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn tay anh, nói: “Không có gì tiếc cả. Ngoài ‘Pháo Hoa Tháng Mười’ ra, sau này cậu sẽ còn rất nhiều cơ hội.”
Văn Gia Ninh không nói gì.
Lục Tiến Lãng khẽ lắc tay anh một cái: “Chỉ là phim cấp ba và quảng cáo đồ lót thì chắc không quay được rồi.”
Văn Gia Ninh lập tức sầm mặt, hất tay anh ra rồi quay đầu bỏ đi.
Lục Tiến Lãng nhìn bóng lưng anh, khẽ cười.
Thật ra Văn Gia Ninh cũng không giận thật vì câu đùa ấy, chỉ thấy đại ảnh đế Lục rảnh rỗi sinh nông nổi trêu chọc mình. Ra khỏi phòng nghỉ, anh không nhịn được mắng thầm một câu: “Vớ vẩn.”
Chung kết chỉ còn ba thí sinh, tổ chương trình buộc phải thêm nhiều tiết mục phụ, như mời lại top 20 về hát hợp ca, phỏng vấn cổ vũ cho ba người.
Ba người họ mở màn bằng một tiết mục hợp ca. Sau đó MC lên sân khấu, chính thức tuyên bố chung kết bắt đầu.
Trận này không còn là chuyện Lục Tiến Lãng nói một câu là có thể quyết định thứ hạng của Văn Gia Ninh nữa. Nói vậy cũng không hẳn đúng….có lẽ anh vẫn có cách, nhưng chắc chắn phải lén làm, chứ không phải đơn giản là gật đầu là xong.
Văn Gia Ninh không muốn giành quán quân, nhưng phần trình diễn ca khúc “Lấp lánh” của anh vẫn khiến không khí chương trình lên đến cao trào. Bài hát có một câu: “Dưới ánh sao rực rỡ tạo nên huyền thoại, tôi chính là ngôi sao vĩ đại nhất.”
Câu hát như để miêu tả Văn Gia Ninh đã khuất.
Khi bước lên sân khấu, anh mặc một bộ lễ phục trắng gần giống hệt tạo hình trong phim cũ, cúi đầu đứng dưới ánh đèn sân khấu mờ ảo. Khoảnh khắc đó, khán giả như thật sự thấy Văn Gia Ninh trở lại.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 21
10.0/10 từ 25 lượt.
