Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 20
Văn Gia Ninh đứng bên ngoài tòa nhà Lợi Tinh chờ Lục Tiến Lãng thì phát hiện có người bên kia đường đang lén chụp ảnh anh. Từ sau khi trở thành Kha Tín Hàng, anh đã mất một thời gian để thích nghi với cuộc sống không bị ai chú ý hay săn đón, vậy mà bây giờ lại phải học cách làm quen với việc chỉ cần đứng bên đường cũng bị người khác chụp ảnh.
Anh gọi điện cho Lục Tiến Lãng rồi đi vào tòa nhà, bảo anh ta lái xe thẳng vào bãi đậu dưới tầng hầm để tránh bị người ta chụp hình.
Khi ngồi vào xe của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh nghe anh ta hỏi: “Muốn ăn gì không?”
Văn Gia Ninh đáp: “Không muốn ăn gì cả, về nhà đi.”
Lục Tiến Lãng nghe vậy liền bật cười, đạp nhẹ phanh xe: “Cậu coi tôi là tài xế taxi hả?” Từ sau chuyện tối qua, Lục Tiến Lãng cảm thấy như thể hai người đã hoàn toàn trở mặt, ngay cả phép lịch sự tối thiểu Văn Gia Ninh cũng không thèm giả vờ nữa.
Văn Gia Ninh nhìn anh ta hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Lục Tiến Lãng cười nói: “Tôi sợ cậu trả không nổi.”
Tuy nói vậy, nhưng Văn Gia Ninh cũng không nhắc lại chuyện muốn về nhà nữa.
Lục Tiến Lãng vừa lái xe vừa hỏi: “Tâm trạng tệ lắm à?”
Văn Gia Ninh chống đầu bằng một tay, không nói gì.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi nghe nói cậu cãi nhau với Dịch Nam?”
Văn Gia Ninh hững hờ đáp: “Ngài Lục quan tâm tôi đến thế à?”
Lục Tiến Lãng mỉm cười hiền hòa: “Tôi đã rất cố gắng kiềm chế để không đi tìm hiểu tin tức về cậu.”
Văn Gia Ninh không nhịn được quay sang nhìn anh ta. Anh khó mà phân biệt được Lục Tiến Lãng đang nói là thật lòng hay giả. Diễn xuất của đối phương quá xuất sắc, mỗi câu nói đều có thể biến thành lời tán tỉnh ngọt ngào nhất.
Nhưng nhắc đến đây, Văn Gia Ninh lại chợt nhớ tới một chuyện, liền hỏi: “Chuyện tối qua có ai biết không?”
Lục Tiến Lãng dường như hơi ngạc nhiên: “Cậu nghĩ tôi sẽ để ai biết chứ? Đương nhiên chỉ có mình tôi biết.”
“Không phải chuyện đó.” Văn Gia Ninh nhận ra lời mình có thể gây hiểu nhầm, liền sửa lại: “Tôi nói chuyện anh đưa tôi rời đi ấy.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Người quản lý của cậu, hình như họ Hà?”
“Hà Siêu Thụ.” Văn Gia Ninh khẽ nhíu mày. Nếu chỉ có Hà Siêu Thụ biết, vậy thì chắc chắn là anh ta đã nói cho Dịch Nam biết rồi.
Lục Tiến Lãng không dừng lại để ăn mà lái xe thẳng về nhà.
Văn Gia Ninh biết tâm trạng hôm nay của mình hơi bực bội, nhưng giờ thì cảm xúc đã dần bình tĩnh trở lại, anh cũng đang nghiêm túc suy nghĩ nên xử lý mối quan hệ với Lục Tiến Lãng như thế nào trong tương lai. So với hoảng loạn tối qua và tức giận lúc sáng, giờ đây anh đã không còn giận Lục Tiến Lãng vì chuyện đó nữa.
Đậu xe xong, Lục Tiến Lãng nói: “Vào nhà nghỉ ngơi đi, đói rồi hẵng tính chuyện ăn.”
Trong phòng khách tầng một nhà Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh phát hiện dưới tủ TV có một chồng đĩa DVD. Anh tiện tay lật xem, toàn bộ đều là phim mà Lục Tiến Lãng từng đóng. Đĩa thứ hai chính là bộ phim cả hai cùng tham gia – “Đối Quyết”.
Lục Tiến Lãng vào bếp rót cho anh một ly nước ấm, mang ra đưa tận tay, rồi ngồi xuống sàn cạnh anh, hỏi: “Thích xem à?”
Văn Gia Ninh cầm cốc nước trong một tay, tay kia rút đĩa ra “Đối Quyết.”
“Đúng rồi, phim đóng chung với thần tượng của cậu đó, chưa xem à?” Lục Tiến Lãng hỏi.
Văn Gia Ninh không trả lời trực tiếp mà nói: “Mở lên xem đi.”
Lục Tiến Lãng đồng ý luôn: “Được.”
Anh cho đĩa vào đầu phát, tắt đèn trần phòng khách. Hai người cùng ngồi trên ghế sofa xem bộ phim duy nhất mà họ cùng đóng. Tiếc là, Lục Tiến Lãng lại không biết người ngồi cạnh mình chính là Văn Gia Ninh.
Còn Văn Gia Ninh lại cảm thấy có chút phấn khích không nói thành lời.
“Đối Quyết” kể về cuộc đối đầu giữa một cảnh sát trẻ mới vào ngành với một tên tội phạm nguy hiểm. Văn Gia Ninh vào vai cảnh sát, còn Lục Tiến Lãng là nghi phạm.
Ban đầu, người quản lý của Văn Gia Ninh khuyên anh đừng nhận vai vì đóng vai phản diện thường dễ nổi bật hơn, nhất là đối thủ lại là Lục Tiến Lãng. Nhưng cũng chính vì là Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh bất chấp phản đối, quyết tâm nhận vai. Anh tin mình có thể làm tốt dù là cảnh sát hay tội phạm.
Sau khi quay xong, Văn Gia Ninh đã từng không dám xem lại, nhất là khi cả hai cùng được đề cử giải Kim Tượng. Anh có chút tự ti trong cuộc cạnh tranh đó.
Nhưng hiện tại, tâm trạng anh đã hoàn toàn khác. Anh muốn cùng Lục Tiến Lãng xem lại bộ phim đó. Anh biết mình diễn tốt hơn và mong muốn được nghe Lục Tiến Lãng đánh giá.
TV lớn cùng hệ thống âm thanh vòm khiến cả phòng như một rạp chiếu phim mini.
Khi tên anh xuất hiện trên màn hình, Văn Gia Ninh vẫn cảm thấy tiếc nuối – ở đỉnh cao sự nghiệp lại đột ngột dừng lại, bao nỗi căm hận như tan biến trong hư vô, cảm giác ấy thật quá đau đớn.
Bộ phim mở đầu bằng một vụ trộm kỳ lạ tại trung tâm thương mại. Cảnh sát trẻ Tạ Án cùng cấp trên đến hiện trường. Cận cảnh gương mặt Văn Gia Ninh, anh cẩn thận quan sát từng chi tiết.
Không tìm được manh mối, hai người ra ngoài ăn mì ở quán ven đường, gặp nghi phạm Vu Phong Lâm – do Lục Tiến Lãng thủ vai. Hắn đeo kính, mặc áo khoác lỗi thời, trông rất bình thường.
Tối hôm đó, Tạ Án nhận được tin nhắn của cấp trên nói có manh mối, hẹn hôm sau gặp. Nhưng sáng hôm sau lại nghe tin ông ấy đã bị giết.
Tạ Án điều tra và phát hiện người cuối cùng cấp trên tiếp xúc đã biến mất. Từ đó chuỗi vụ án liên hoàn xảy ra, mọi đầu mối mà anh tìm được đều bị ai đó nhanh tay phá hủy.
Sau nhiều lần đấu trí, Tạ Án lập kế dụ Vu Phong Lâm giết mình, không ngờ hắn lại tìm đến bạn gái đang mang thai của anh. Cuối phim, Tạ Án giết được hắn, nhưng bạn gái và đứa con chưa chào đời cũng chết theo.
Bộ phim thuộc thể loại trinh thám, ly kỳ với nhiều chi tiết tinh tế, đặc biệt là diễn xuất bùng nổ của hai người khiến bộ phim rất đáng xem.
Văn Gia Ninh khi xem lại phim, chủ yếu chú ý đến diễn xuất của mình và Lục Tiến Lãng. Anh nhớ nhất cảnh cuối khi Vu Phong Lâm giết bạn gái của Tạ Án. Lúc đó, ánh mắt của Lục Tiến Lãng vô cùng lạnh lẽo, xen lẫn chút kh*** c*m b*nh h**n. Trợ lý của Văn Gia Ninh từng nói nổi hết da gà khi xem cảnh ấy, thật sự bị dọa sợ.
Anh quay sang hỏi: “Cảnh nào trong phim khiến anh ấn tượng nhất?”
Lục Tiến Lãng dùng ngón tay cái vuốt nhẹ môi: “Cảnh Tạ Án nhìn người phụ nữ mình yêu bị giết.”
Đó là một cảnh kinh điển. Khi Văn Gia Ninh nhận giải Kim Tượng, màn hình cũng phát lại cảnh này. Anh đã dùng diễn xuất chứng minh năng lực, làm nổi bật một vai vốn không quá đặc sắc.
Nghe Lục Tiến Lãng nói vậy, Văn Gia Ninh không nhịn được hỏi tiếp: “Anh cũng công nhận diễn xuất của Văn Gia Ninh?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Văn Gia Ninh là một diễn viên rất giỏi, thật đáng tiếc.”
Nghe như lời nói đối đáp với người ngoài, nhưng lúc này Văn Gia Ninh cảm thấy đó là lời thật lòng.
Lục Tiến Lãng bất ngờ đặt tay lên gáy anh, nói: “Việc tôi công nhận Văn Gia Ninh có quan trọng với cậu không?”
Văn Gia Ninh không trả lời mà đổi đề tài: “Tôi đói rồi.”
Lục Tiến Lãng liền đứng dậy: “Vậy đi ăn thôi, xem muốn ăn gì.”
Văn Gia Ninh đi theo anh vào bếp, mở tủ lạnh thấy đầy ắp thức ăn, không nhịn được hỏi: “Nhiêu đây đồ, anh ăn hết được à?”
Lục Tiến Lãng nói: “Không phải có cậu ăn cùng sao? Xem muốn ăn gì, tối rồi ăn nhẹ chút thôi.”
Cuối cùng, Lục Tiến Lãng lấy bánh mì, giăm bông và rau sống làm sandwich.
Khi anh đang chuẩn bị đồ ăn, Văn Gia Ninh đứng ở cửa bếp nhìn anh.
Lục Tiến Lãng vừa cắt giăm bông vừa nói: “Sáng nay tôi thật sự rất lo cho cậu, nhưng cậu khôi phục nhanh hơn tôi tưởng.”
Văn Gia Ninh tựa đầu vào khung cửa: “Chẳng lẽ tôi nên sống dở chết dở? Hay giết anh để anh mãi mãi câm miệng?”
Lục Tiến Lãng mỉm cười.
Văn Gia Ninh nói: “Chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, anh cũng thấy rồi, chính là như vậy.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Thật ra tôi không cảm thấy gì cả.”
Văn Gia Ninh khẽ “hừ” một tiếng.
“Tôi nói thật đấy.” Lục Tiến Lãng tiếp lời: “Cậu vẫn khỏe mạnh, có thể đứng trên sân khấu biểu diễn, có nhiều người hâm mộ yêu thích và giống như bao người đàn ông khác, vẫn có thể hưởng thụ niềm vui.”
Văn Gia Ninh hơi giật mình khi hiểu được ý cuối của câu nói. Dù nghĩ đến chuyện tối qua vẫn còn giận, nhưng anh biết Lục Tiến Lãng nói đúng. Anh nhận ra bản thân vẫn có phản ứng, điều đó khiến anh không còn tuyệt vọng như trước.
Nếu không quá khắt khe với bản thân, anh có thể sống hạnh phúc hơn.
Lục Tiến Lãng bưng đĩa đi ra khỏi bếp, lúc đi ngang qua Văn Gia Ninh, anh ta dùng ngón tay kẹp một lát giăm bông đưa đến gần miệng anh: “Há miệng.”
Văn Gia Ninh ngoan ngoãn mở miệng, nhưng không phải giăm bông được đưa vào, mà là một nụ hôn.
Cơ thể anh bị ép vào cửa. Sau nụ hôn cuồng nhiệt, Lục Tiến Lãng mới đút miếng giăm bông vào miệng anh: “Cắn đi.”
Văn Gia Ninh cắn một miếng nhỏ, rồi dùng tay lấy phần còn lại ra khỏi miệng.
Lục Tiến Lãng mỉm cười, đưa tay v**t v* mặt anh: “Đứa trẻ ngoan.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 20
10.0/10 từ 25 lượt.
