Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 68: Một vệt nắng ấm


Thời Ôn ném gói thuốc trong tay, mặt sầm xuống.


Vạn Trọng Vi thầm kêu hỏng rồi, nhưng ngoài mặt vẫn không đổi sắc, nói: "Không ngủ chung cũng được, tôi vẫn ngủ giường nhỏ vậy."


Hắn vừa nói vừa định đứng dậy, còn lầm bầm: "Tôi đi thu dọn ga gối trước."


Nhưng lần này không thể "đục nước béo cò" được, Thời Ôn lạnh giọng gọi hắn từ sau lưng: "Vạn Trọng Vi, anh giỏi nhỉ, ở ké nhà tôi lâu như vậy."


Vạn Trọng Vi đành ngượng ngập ngồi xuống lại. Thời Ôn ngồi trên ghế sô-pha, hắn ngồi dưới thảm, một cao một thấp, một màn "thẩm vấn" bắt đầu.


Thật ra không thể trách Thời Ôn phản ứng chậm. Hai ngày nay tinh thần kiệt quệ, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Vạn Trọng Vi vừa về đã nhúng tay vào, Thời Ôn không còn thừa tâm trí lẫn sức lực để nghĩ xem tại sao đối phương đột nhiên xử lý vấn đề có logic, lời nói thì dài dòng mà lại rõ ràng như thế.


Giờ bình tĩnh nghĩ lại, cậu thậm chí còn không chắc Vạn Trọng Vi là mới hồi phục, hay đã hồi phục từ lâu rồi.


Nếu là đã hồi phục từ trước, thì cậu chắc chắn sẽ tức đến phát điên.


"Ngay từ đầu đã giả vờ à?" Thời Ôn hỏi.


"Không," Vạn Trọng Vi thật thà khai, "Sau phẫu thuật, trạng thái em thấy ở tôi là thật, giảm trí nhớ, rối loạn nhận thức, phải hồi phục rất lâu mới đỡ."


"Từ khi nào thì hồi phục?"


Đây là câu hỏi lấy mạng, Vạn Trọng Vi im re.


Thời Ôn thấy hắn giả chết, lại hỏi: "Lúc cậu ruột anh đưa anh đến nhà tôi sao?"



Vạn Trọng Vi xoa chỗ sưng đỏ trên đầu gối, vẫn im lặng.


Tức là mặc nhận rồi.


Thời Ôn lại mở miệng, giọng đã mang theo kích động: "Lừa tôi vui lắm hả?"


Vạn Trọng Vi vội nói: "Lúc đó vừa mới hồi phục, tôi thật sự không nghĩ ra lý do hay cách nào để đến gần em, đành phải làm vậy. Xin lỗi, tôi không nên lừa em."


"Thế mộng du với ảo thính thì sao?"


"Cái đó là thật, đúng là di chứng, tôi không khống chế được. Còn trị liệu oxy cao áp, phản ứng mạnh là vì tới một giai đoạn nhất định thì không còn thích ứng cách phục hồi đó nữa."


"Anh đã hoàn toàn khỏi rồi, còn quay lại làm gì? Lừa tôi như vậy có vui không?"


"Không vui, nhưng tôi không muốn rời xa em." Vạn Trọng Vi lầm bầm nhỏ, "Hơn nữa, tôi cũng chưa hoàn toàn khỏi, giờ vẫn đang phục hồi mà!"


Thời Ôn quay mặt đi, chẳng buồn để ý đến hắn.


"Nếu tôi không quay lại, em một mình bị bắt nạt, ngoài báo cảnh sát ra còn làm gì? Có chuyện gì cảnh sát giải quyết được hết à? Em một mình, ốm không ai chăm cũng báo cảnh sát ư? Lạnh đói cũng báo cảnh sát? Bị cả đống 'đào hoa xấu' bám theo cũng báo cảnh sát?"


Vạn Trọng Vi vòng ra trước mặt, nhìn thẳng vào cậu; nói một hồi lại thấy mình có lý, giọng cũng cứng hơn.


"Những người không có người yêu thì không sống nổi một mình chắc? Lý lẽ kiểu gì vậy, đừng hòng lừa với tôi." Đầu óc Thời Ôn đã tỉnh táo, phản bác ngay ngắn, kín kẽ.


"Tôi lừa em? A Ôn, em tự hỏi chính mình đi, ngoài lúc ban đầu... sau đó tôi nào còn dám lừa em một lần nào nữa không? Tôi chỉ hận không thể moi tim mình ra cho em xem, để em biết tôi hối hận đến mức nào, hối hận đến ruột gan đều xanh cả rồi. Nhưng tôi biết mình chẳng có tư cách. Mất rồi thì chính là mất rồi, tôi phải chấp nhận."


Vạn Trọng Vi biết có những chuyện cũ không thể nhắc lại, nhắc lại chính là con đường chết. Nhưng chẳng có cách nào khác, hắn đã sai, thì hắn phải chịu.



Rồi hắn lại nói: "Từ nhỏ tôi đã được dạy một đạo lý: muốn gì thì phải dốc toàn lực giành cho bằng được, liều chết cũng phải hoàn thành. Báo thù là vậy." Hắn dừng lại một chút, giọng bỗng khàn đi, mang chút thô ráp.


"Giành lại em cũng là vậy."


Kim đồng hồ chỉ đúng nửa đêm, cả căn phòng tĩnh lặng.


Thời Ôn đã rất mệt, cả tinh thần lẫn thể xác đều chịu đả kích dồn dập trong thời gian ngắn, uể oải trông thấy rõ. Cậu ban đầu còn có thể ngồi thẳng trên ghế sô-pha, giờ đã nghiêng người dựa vào tay vịn, ánh mắt có chút trống rỗng.


Lúc này, trí lực và tinh lực của cậu hoàn toàn không chống chọi nổi với Vạn Trọng Vi. Trước những lý lẽ ngang ngược kia, cậu lại chẳng tìm được điểm phản bác hay khe hở để phản công.


Khoảng thời gian này vốn dĩ là lúc con người yếu mềm nhất về cảm xúc.


Vạn Trọng Vi lại tiếp: "Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện buông tay, cũng sẽ không bao giờ buông tay. Em một ngày không quay đầu, tôi sẽ đuổi một ngày; em một năm không quay đầu, tôi sẽ đuổi một năm; em mười năm, hai mươi năm không quay đầu, tôi sẽ đuổi mười năm, hai mươi năm."


"Nếu đến khi em già rồi vẫn không tha thứ cho tôi, thì tôi sẽ theo đến lúc em già. Cho đến khi em già đi không nổi, răng cũng rụng hết, bên cạnh chỉ còn một ông già là tôi. Lúc ấy em chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể ở bên tôi thôi."


Nghe hắn nói kiểu vô lại như vậy, Thời Ôn tức giận. Cậu ngồi bật dậy, hầm hừ nói: "Tôi vĩnh viễn sẽ không quay đầu. Không chỉ không quay đầu, tôi còn sẽ quen người khác, yêu đương, kết hôn, cùng nhau ăn cơm, đi du lịch, cùng nhau trải qua từng ngày kỷ niệm, rồi nắm tay nhau đến cuối đời."


Cậu ngừng một chút, lại bồi thêm một câu: "Toàn bộ chẳng liên quan gì đến anh cả!"


Vạn Trọng Vi như không chịu nổi đả kích ấy, mím chặt môi, trong lúc Thời Ôn miêu tả thì tưởng tượng ra cảnh tượng gì đó, lập tức chọc trúng thần kinh của hắn.


"Vậy em chi bằng giết tôi đi. Bằng không để tôi nhìn thấy em cùng người đàn ông khác làm những chuyện đó, tôi nhất định sẽ giết tên đó trước."


"Anh giỏi lắm, quản trời quản đất quản cả việc người ta tiểu tiện chắc."


Thời Ôn xưa nay chưa từng nói tục, câu này là nghe một nhóc mới đến viện nghiên cứu nói, có lẽ bị hắn chọc tức đến hồ đồ, vậy là bật thốt ra.



Vạn Trọng Vi bị câu nói bất ngờ ấy của cậu làm cho đứng hình, phản ứng một lúc, lại bất giác muốn cười, nhưng không dám cười, đành gắng sức nín lại.


"Anh cười cái gì!" Thời Ôn đỏ bừng cả mặt, vớ lấy gối ôm ném qua, "Anh đúng là giỏi tính toán. Trên đời này còn có chuyện gì anh không tính toán nổi sao?"


Vạn Trọng Vi ôm lấy gối ôm, nhét vào lòng mình: "Xin lỗi, tôi thật sự hết cách rồi. Tôi sợ bệnh khỏi rồi thì sẽ không còn cơ hội nào nữa. Nể tình hai tháng nay ngày ngày kề cận, A Ôn, em có thể tha thứ cho tôi không?"


Thời Ôn hừ lạnh một tiếng: "Chúng ta chẳng có tình gì hết."


Vạn Trọng Vi nói: "Vậy thì nể mặt hai tháng nay tôi giặt giũ nấu nướng lo việc nhà, cho tôi một cơ hội đi. Không có công lao thì cũng có khổ lao, em không thể dùng xong thì vứt bỏ tôi vậy được."


Thời Ôn bị cái tinh thần không biết xấu hổ của hắn làm cho tức đến bật cười lạnh, lập tức đứng dậy, xoay người vào phòng ngủ, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.


Cái gì mà "dùng xong thì vứt bỏ", hắn mà cũng nói ra được.


Thời Ôn nằm trên giường, đèn cũng không bật. Ngoài phòng khách vang lên tiếng sột soạt, sau đó giọng Vạn Trọng Vi dán sát cửa truyền vào: "A Ôn, em ngủ ngon nhé, đừng giận nữa."


Thời Ôn kéo chăn trùm kín đầu, nhắm chặt mắt, chẳng bao lâu liền chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau Thời Ôn ngủ một mạch đến mười giờ rưỡi. Cậu bò dậy mở cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn hàng cây pháp thụ dài ngoài kia.


Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến âm thanh quen thuộc, là Vạn Trọng Vi đang dọn dẹp. Trước kia mấy chục ngày, cậu đều tỉnh dậy trong thứ âm thanh ấy. Lúc này nghe lại, không hiểu sao thấy hơi an tâm.


Sắp sang tháng Chín rồi, gió bắt đầu se se. Mùa thu mà cậu thích nhất sắp tới.


Nghĩ vậy, tâm trạng bỗng chẳng còn tệ nữa. Cái tên hàng xóm đáng ghét kia dường như cũng chẳng còn đáng sợ. Tất nhiên, cậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận trong này có phần nguyên nhân là vì Vạn Trọng Vi đã quay lại.


Cậu nghĩ, chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn.



Tự xây dựng xong phòng tuyến tâm lý cho mình, Thời Ôn mở cửa phòng đi ra.


Trong nhà không có ai, cửa ra vào khép hờ. Cậu bước tới, mở ra thò đầu nhìn, thì thấy Vạn Trọng Vi đang ngồi xổm dưới đất lau sàn hành lang.


Nhìn thấy Thời Ôn, hắn ung dung chào hỏi: "Dậy rồi à? Bữa sáng để trên bàn còn nóng đấy, em mau ăn đi. Tôi sắp dọn xong rồi, chờ chút thôi."


Thời Ôn đứng yên, tầm mắt dừng lại trên cây chổi lau nhà.


Vạn Trọng Vi lại giải thích: "Trên đất toàn là máu, hôm qua muộn quá chưa kịp dọn, sợ hôm nay em ra ngoài dẫm phải. Với lại cửa thoát hiểm cũng phải lau sạch, bẩn quá."


Hắn vừa nói, vừa đứng dậy xách xô nước. Trong xô nước đã đục ngầu, tỏa ra mùi khó ngửi.


Vạn Trọng Vi khẽ đẩy vai Thời Ôn vào trong: "Em vào nhà trước đi, mùi này khó chịu, tôi dọn xong sẽ vào."


Thời Ôn ăn sáng xong, dọn dẹp qua loa, chuẩn bị tới viện nghiên cứu. Cậu đã xin nghỉ liền hai ngày, trong lòng cứ nhớ đến số liệu thí nghiệm, nghĩ đã không còn chuyện gì thì nên đi trông coi sớm. Lúc ấy, Vạn Trọng Vi đã lau sàn và cửa thoát hiểm sạch bóng, bộ dạng tận tâm tận lực, ra dáng một người siêng năng chịu khó.


Nhìn thấy cậu đeo ba-lô định đi, hắn liền đóng cửa đi theo.


"Anh đừng có theo tôi." Thời Ôn nói. Nhưng giọng điệu không còn chống cự và giận dữ như hôm qua, chỉ là đang nói sự thật.


Vạn Trọng Vi không nghe, vẫn bám theo, chỉ đáp: "Sau này anh sẽ đưa đón em."


Hắn dắt xe đạp ra khỏi tầng dưới, dài chân vắt qua yên, rồi ngoái đầu lại cười với Thời Ôn.


Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười kia rơi thẳng vào đáy mắt cậu. Trong đầu Thời Ôn chợt hiện lên câu danh ngôn của Flaubert: "Một trận cười sảng khoái, tựa như một vệt nắng ấm chiếu vào căn phòng, chói lòa mắt người."


Ánh mặt trời buổi trưa nồng nàn mà không gay gắt, phủ lên người ấm áp, không còn cái oi bức của mùa hè, cũng chưa tới sự se lạnh của cuối thu. Quả nhiên đầu thu chính là mùa đẹp nhất trong năm.


Vạn Trọng Vi đứng trong nắng ấm và làn gió nhẹ, vươn tay về phía Thời Ôn, nói: "Lên đi."


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 68: Một vệt nắng ấm
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...