Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 67: Sự cố ẩu đả
Thời Ôn ngồi trên sofa, ôm một cốc cà phê nóng nhấp từng ngụm nhỏ. Cậu nhìn Vạn Trọng Vi đem từng món đồ trong hành lý ra, những thứ trước đó mang đi nay lại được đặt về chỗ cũ, khí thế như thể lần này trở lại là sẽ không bao giờ đi nữa.
Cậu lại thấy hắn dọn dẹp cả căn nhà một lượt, sau đó vào bếp loáng thoáng bận rộn, chẳng bao lâu đã bưng ra hai bát mì nóng hổi.
Hai người ngồi đối diện ở hai bên bàn trà nhỏ, ăn xong bát mì. Thời Ôn cả ngày chưa ăn gì, lúc này quả thực rất đói, ngay cả nước mì cũng uống cạn sạch. Vạn Trọng Vi thấy cậu ăn được, tinh thần khôi phục đôi chút, mới yên tâm phần nào.
Gần đến chiều, vừa ăn mì xong Thời Ôn ra một thân mồ hôi, liền đi tắm. Cậu có chút không tập trung, tắm xong mới phát hiện quần áo thay chưa lấy, khăn tắm cũng phơi ở ngoài. Đang còn bối rối, cửa phòng tắm bỗng vang lên tiếng gõ, giọng Vạn Trọng Vi từ sau cánh cửa mỏng trầm thấp vang tới: "Em mở hé cửa một chút, khăn tắm và quần áo của em đây."
Thời Ôn dựa sau cửa, chậm rãi kéo ra một khe nhỏ, cúi đầu nhận lấy đồ từ tay hắn, rồi đóng lại ngay.
Một lúc sau, Thời Ôn lau tóc bước ra. Vạn Trọng Vi trong bếp gọi: "Máy ép hoa quả ở đâu?"
Thời Ôn đi tới, ngồi xổm xuống, lấy máy ép từ ngăn tủ dưới cùng đặt lên bàn bếp. Vừa định quay đi thì bị Vạn Trọng Vi nắm cổ áo kéo lại.
Bộ đồ ngủ dài tay trước đó đã được thay bằng áo thun quần short, là đồ Vạn Trọng Vi đưa cho cậu, cậu không để ý liền mặc luôn. Áo thun rộng, vốn mua để làm đồ ngủ, lỏng thõng trên người, vừa rồi ngồi xổm xuống, cổ áo mở rộng, cúi mắt là có thể thấy hết bên trong.
Sắc mặt Vạn Trọng Vi chợt khó coi, bất chấp Thời Ôn giãy giụa lật áo cậu lên, để lộ ra những vết bầm xanh tím khắp vai lưng và trước ngực. Cánh tay lộ ra ngoài cũng có vết bầm, ngay dưới nách một mảng lớn, nhìn mà rùng mình.
"Ai làm?" Ánh mắt hắn như muốn phun lửa, nhưng vẫn cố nén giận, có lẽ sợ dọa đến Thời Ôn.
Thời Ôn không muốn trả lời, kéo vạt áo ra khỏi tay hắn, quay lưng bỏ đi.
Vạn Trọng Vi đuổi theo, chỉ cảm thấy tim mình như bị dội cả thùng dầu sôi, đau rát đến tận cùng.
"Tối qua đã xảy ra chuyện gì?" Hắn dồn dập hỏi, "Còn chỗ nào khác bị thương không?"
Một lúc lâu sau, Thời Ôn mới buồn bực nói: "Không có gì, chỉ là đánh nhau với hàng xóm. Tôi đã báo cảnh sát, xử lý xong rồi. Trên người cũng không có vết thương nào khác."
Vạn Trọng Vi cố kìm lại cơn phập phồng nơi lồng ngực, hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng bình tĩnh. Dù Thời Ôn chỉ nói vài câu đơn giản, hắn vẫn nghe ra ẩn ý. Hắn hiểu rõ tính cách cậu, từ nhỏ đến lớn luôn là học trò ưu tú, chỉ biết đọc sách làm thí nghiệm, nếu không phải bị người khác ép đến đường cùng, sao có thể ra tay đánh nhau.
Nhưng Thời Ôn rõ ràng không muốn nhắc đến. Cậu từ nhỏ đã quen tự mình giải quyết, có tổn thương cũng lặng lẽ nuốt vào, chưa bao giờ để lộ sự yếu mềm trước mặt người khác.
Miệng Vạn Trọng Vi không dám gặng hỏi quá, nhưng hành động thì lại ngang ngược vô cùng.
Hắn bắt Thời Ôn ngồi xuống sofa, ép cậu cởi áo ngoài. Thời Ôn bất lực hỏi: "Anh không thể đừng nhìn sao?"
Hắn nghiêm mặt: "Không thể."
Áo thun được cởi ra, Vạn Trọng Vi lại tỉ mỉ kiểm tra một lượt, xác định không có vấn đề gãy xương, sau đó ngang ngược bắt cậu cởi luôn quần short.
May mắn thay, chân không bị thương.
Vạn Trọng Vi quỳ một gối trên thảm, nắm lấy mắt cá trắng mịn mà xem xét kỹ. Đôi chân Thời Ôn thon dài trắng trẻo, đùi rắn chắc cân đối, bắp chân mảnh khảnh, càng nhìn bầu không khí càng trở nên vi diệu.
Thời Ôn sớm đã cảm nhận được ánh mắt chuyên chú cùng lực đạo nơi bàn tay hắn, bất giác rụt mạnh chân lại, có chút xấu hổ.
Vạn Trọng Vi cũng thoáng lúng túng. Hắn đứng lên khoác áo ngoài, vừa đi ra cửa vừa nói: "Tôi đi mua thuốc, em ở nhà đừng ra ngoài."
Vạn Trọng Vi mở định vị đến một tiệm thuốc gần đó, đi bộ chừng mười lăm phút. Hắn bước rất nhanh, vừa đi vừa rít thuốc, mượn hơi khói để ép mình bình tĩnh lại.
Hắn mua ít thuốc bôi tan máu bầm, thuốc kháng viêm, còn tiện tay lấy thêm thuốc cảm và miếng dán hạ sốt. Xong việc, hắn không dám chậm trễ, xách túi thuốc quay thẳng về.
Đầu óc hắn rối bời, lại còn bốc hỏa. Giận Thời Ôn cả người đầy thương tích mà tối qua gọi video một chữ cũng không nói, lại càng giận bản thân, tại sao phải về Bình Châu tái khám rồi còn ôm chuyện công ty, kết quả chỉ cần hắn không trông thì lập tức xảy ra chuyện.
Một bụng lửa không biết xả đi đâu, cứ nghẹn trong ngực, nhưng giờ quan trọng nhất vẫn là lo chữa trị cho Thời Ôn.
Hắn vừa đẩy cửa khu đi vào, bước mấy bậc cầu thang đã nghe tiếng ồn ào phía trên. Tim hắn chùng xuống, túm chặt lấy túi thuốc, mấy bước phóng thẳng lên lầu.
Căn hộ đối diện nhà Thời Ôn mở toang, gã người ngoại quốc kia cầm chai whisky đập liên tục vào cửa nhà cậu.
Giọng gã rất lớn, gào thét chửi bới, say khướt nên lời nói đứt quãng, giọng địa phương nặng nề. Đại khái là bắt Thời Ôn mau mở cửa, nếu không gã sẽ không tha, càng về sau càng bẩn thỉu tục tĩu, lộ rõ là kẻ đã quen thói quấy rối.
Cuối cùng gã hét lên một câu hạ lưu tột độ, trong ngoài cửa đều nghe rõ: "Ông đây để mắt tới mày là phúc phần cho mày rồi, đừng có không biết điều. Lại đây, thử xem có sướng không!"
Vạn Trọng Vi nghe xong, lạnh lùng gọi gã một tiếng từ phía sau.
Hành lang tầng này dài chừng mười mét, một tầng hai hộ đối diện, cầu thang nằm sau cánh cửa an toàn. Bình thường cửa an toàn vẫn mở để tiện đi lại, nhưng nếu đóng chặt thì cả tầng coi như thành một không gian khép kín, cách âm cũng khá tốt.
Ngay sau đó, gã kia bị ép chặt lên cánh cửa an toàn, máu văng đỏ cả tấm cửa.
Một lát sau, Vạn Trọng Vi lôi hắn ngã vật xuống đất, hất tay một cái. Hàm dưới gã đã gãy rời, răng văng mất hai chiếc. Vạn Trọng Vi đánh người không hề hoa mỹ, chỉ nhắm đúng một chỗ mà dập thẳng tay. Hắn dừng lại không phải vì thấy đối phương mặt mũi biến dạng, mà vì mu bàn tay mình cũng đã bật máu.
Gã nằm sõng soài dưới đất, không bò dậy nổi, miệng đầy máu sùi bọt, ú ớ r*n r*.
Vạn Trọng Vi nhặt túi thuốc vừa để sang bên cạnh, đổ hết thuốc ra ngoài. Sau đó hắn đi đến bên gã kia, ngồi xổm xuống, rất kiên nhẫn nói chuyện.
"Ngạt thở đến chết, giới hạn là 4 phút. Mày uống rượu, mũi miệng đầy máu, cố lắm được 2 phút thôi."
Hắn nói xong, dùng đầu gối ghì chặt cổ tay đang cố giãy giụa, mở túi nilon ra trùm lên đầu đối phương, rồi buộc một nút chết ngay chỗ yết hầu.
"Bắt đầu tính giờ. Nào, thử xem có 'sướng' không."
Còn chưa hết 2 phút, Thời Ôn đã "rầm" một tiếng mở cửa. Cậu sững người một thoáng, rồi lao tới xé túi nilon trên đầu gã.
Vạn Trọng Vi giữ tay cậu lại một cái: "Chưa đủ thời gian mà!"
Thời Ôn nào rảnh để ý, chỉ chăm chăm dùng tay cạy túi nilon. Vạn Trọng Vi thấy cậu luống cuống như thế, cũng không giúp, chỉ liếc đồng hồ, ước chừng thời gian Thời Ôn gỡ được túi cũng vừa đủ, bèn thôi không cản nữa.
Túi nilon dày, chỉ rách thành mấy vệt dài mỏng, khó mà xé ngay được.
Đến khi Thời Ôn cuối cùng cũng lôi ra được, gã kia đã bị nghẹt đến tím tái, mắt trợn trắng, mặt loang lổ xanh đỏ nhìn chẳng ra hồn. Thời Ôn vội bắt mạch ở cổ, may mà chưa chết, lúc này mới thở phào.
Vừa rồi trong phòng, cậu nghe động tĩnh ngoài cửa càng lúc càng lạ, sau đó nhận ra tiếng Vạn Trọng Vi, liền biết hai người đã chạm mặt. Cậu mở cửa ra, liền chứng kiến cảnh kinh hãi này.
"Anh điên rồi à!" Thời Ôn ngồi bệt xuống đất, tim đập như muốn văng ra khỏi lồng ngực. "Đã là người lớn rồi, sao cứ làm chuyện hồ đồ vậy!"
"Đừng lo, nó chết không được." Vạn Trọng Vi vung tay.
"Tôi lo cho gã chắc?"
Vạn Trọng Vi im bặt, nhíu mày, trên mặt ngược lại còn dịu đi một chút.
**
Cả đêm rối loạn như vậy, đã vắt kiệt sức của Thời Ôn. Cậu cũng chẳng hiểu vì sao mọi chuyện thành ra thế này, lo lắng chồng chất khiến tâm trạng sa sút.
Ngay vừa rồi, Vạn Trọng Vi đã gọi cảnh sát, lại còn đưa gã kia vào bệnh viện, chủ động trả viện phí. Đối với cáo buộc "mưu sát", hắn cũng giải thích rõ ràng với cảnh sát: chỉ là đánh hơi nặng tay, không có ý giết. Hắn còn mở cả đoạn ghi âm trong điện thoại, cảnh sát vốn không nghĩ xa, nhưng nghe xong mấy câu tục tĩu gã kia nói, thì đã rõ ràng hết.
Sau đó chẳng biết từ đâu xuất hiện một người trông như luật sư, lo liệu hết vụ "ẩu đả vì bị quấy rối t*nh d*c" này. Tóm lại, sau khi đánh người xong, Vạn Trọng Vi xử lý mọi việc ung dung, lại giống như một người bình thường.
Tắm rửa xong, hắn đi ra thì thấy Thời Ôn đã nấu bữa khuya.
Cơn giận dồn nén trong lồng ngực hắn đã được xả sạch, lúc này lại ngoan ngoãn ngồi xuống ăn hết hơn hai chục cái bánh sủi cảo đông lạnh, nhưng ăn xong lại bắt đầu lải nhải.
"Bị người ta bắt nạt đến mức này mà không nói, em coi tôi chết rồi chắc?"
Thời Ôn cũng chẳng còn tâm trạng tốt lành gì: "Tại sao phải nói? Liên quan gì đến anh? Anh đã đi rồi còn quay lại làm gì?"
"Em mà không khóc, tôi có quay về nhanh thế này được sao?"
"Khóc thì liên quan gì đến anh."
"Được, được," Vạn Trọng Vi liên tiếp buông hai chữ được, "Em cứ chọc tức tôi đến chết đi cho xong!"
"Ai tức chết ai? Gặp loại rác rưởi đó, lỡ như anh đánh chết gã, chẳng phải tự rước họa vào thân à? Có bao nhiêu cách để giải quyết, sao nhất định phải ra tay?"
"Em học nhiều sách thế rồi, có biết xử lý vấn đề thì phải tùy cơ ứng biến, tùy người mà dạy dỗ không hả!" Vạn Trọng Vi nhịn không nổi bật lại một câu.
Thời Ôn bất chợt lặng đi, chỉ ngây ngẩn nhìn hắn. Hốc mắt và chóp mũi đỏ ửng, môi mấp máy mấy lần nhưng không thốt nên lời. Cậu không giỏi tranh cãi, cũng chẳng phải không biết những gì Vạn Trọng Vi nói đều có lý, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, cậu bị một cơn xúc động bất ngờ nhấn chìm.
Đột nhiên thấy rất ấm ức.
Vạn Trọng Vi lập tức buông bát đũa xuống, mấy bước đã đi tới, đưa tay nắm lấy tay Thời Ôn. Cậu hất ra, hắn lại không chịu bỏ cuộc, tiếp tục với tới, cho đến khi tóm chặt được bàn tay kia trong lòng bàn tay mình.
"Xin lỗi, tôi nói khó nghe quá, là do tức giận thôi." Vạn Trọng Vi hạ giọng mềm lại, "Thấy em toàn thân thương tích nên trong lòng khó chịu, tôi không cố ý muốn cãi nhau với em đâu."
Hắn lại nói: "Mua thuốc về thì thấy tên kia đang đập cửa, còn nói mấy lời ghê tởm, tôi thật sự khó mà khống chế được. Nếu lúc đó em bắt tôi phải giải quyết bằng lý trí, tôi thật sự làm không nổi. Không b*p ch*t hắn chính là lý trí lớn nhất rồi. Tôi hứa, sau này sẽ không để em phải lo lắng nữa. Nhưng em cũng phải hứa, sau này có chuyện gì nhất định phải nói với tôi ngay."
Thời Ôn im lặng tiêu hóa những lời này một lúc, mới khẽ nói: "Ai mà lo cho anh chứ."
"Được, được, không cần lo cho tôi." Vạn Trọng Vi nhẹ giọng dỗ dành.
Thời Ôn hất tay hắn ra, không nghĩ dùng lực, vậy mà nghe hắn rít khẽ một tiếng.
Hai người cùng lúc nhìn xuống mu bàn tay hắn, khớp xương đã rách da, rớm đỏ.
"Có hơi đau," Vạn Trọng Vi nhỏ giọng nói, "Còn thuốc không? Tôi cũng bôi một chút được không?"
Lúc ăn khuya xong, hắn đã bôi thuốc cho Thời Ôn, chỉ là giúp cậu thoa những chỗ vai lưng cậu không với tới. Phần còn lại thuốc vẫn đặt trên bàn trà, hắn đâu có không thấy, chỉ là cố tình ra vẻ cẩn thận hỏi xin cậu cho phép.
Thời Ôn vừa bực hắn giả vờ ngoan ngoãn, lại vừa lo hắn đau thật, trong lòng kẹt nghẹn một hơi. Nhưng cuối cùng vẫn giúp hắn bôi thuốc.
Bôi xong tay, Thời Ôn tiện miệng hỏi: "Còn chỗ nào khác bị thương không?"
Vạn Trọng Vi chờ đúng câu này, lập tức nói: "Đầu gối đau lắm." Rồi ngồi xuống xắn ống quần.
Thời Ôn ghé sát, thấy trên đầu gối hắn có một vết đỏ bằng bàn chân mèo, khẽ bĩu môi, rốt cuộc cũng không nói gì, chỉ xoa nóng thuốc trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng bôi lên chỗ đỏ đó.
Vạn Trọng Vi ngoài mặt thản nhiên, trong lòng thì cuồn cuộn như núi sập biển gào. Chuyện được đằng chân lân đằng đầu vốn hắn luôn khinh thường, nhưng lần nào cũng vận dụng thành thạo hơn ai hết.
"Đầu có hơi choáng nữa," hắn chạm trán mình, lẩm bẩm, "Nếu tối sốt thì phiền lắm."
"Sao cơ?" Thời Ôn nghe vậy liền dừng tay, ngẩng lên nhìn hắn, mặt không giấu nổi lo lắng.
"Sợ mộng du." Vạn Trọng Vi nói, "sốt sẽ làm nặng thêm chứng mộng du với ảo thính."
Thời Ôn hỏi: "Thế có cách nào không?"
Vạn Trọng Vi do dự một chút, chăm chú quan sát sắc mặt cậu, rồi cố gắng chỉnh lại nét mặt: "Tối nay tôi ngủ cùng em được không? Nếu mộng du, em gọi tôi tỉnh."
"Thế thì không hay lắm," lông mày Thời Ôn chau lại, "dù sao thì-"
Câu còn chưa nói xong, trong đầu cậu bỗng lóe lên một ý nghĩ kỳ quái. Vẻ mặt ngẩn ra vài giây, cuối cùng mới chậm rãi nhận ra: Từ lúc Vạn Trọng Vi trở về lần này, cái cảm giác "có gì đó không đúng" cậu vẫn luôn thấy... chính là đây.
Vạn Trọng Vi lần này về, tuy hắn cố gắng kìm nén, nhưng đã chẳng khác gì một người bình thường nữa rồi.
Hắn đã hoàn toàn hồi phục!
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 67: Sự cố ẩu đả
10.0/10 từ 21 lượt.
