Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 18: Không có lần sau
Sau khi đề tài bắt đầu, Thời Ôn liền bận rộn hẳn lên. Cậu vốn dĩ nghiêm túc, lại chịu khó, rất nhiều phần phân tích số liệu và sắp xếp tài liệu đều không dám có lấy một chút sơ suất.
Chiều thứ Tư, có một số liệu không nhỏ xảy ra vấn đề, mẫu thí nghiệm đã bị lẫn, Thời Ôn không còn cách nào khác, đành phải lên kế hoạch vào núi một chuyến, lấy mẫu mới mang về.
Bởi vì phải vào núi, lại còn cần ở lại trong thôn một đêm, một mình đi thì ít nhiều không an tâm, nên Tôn Quang Mộ liền sắp xếp thêm một nam sinh khác đi cùng Thời Ôn, để cả hai có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Thời Ôn đặt vé tàu trưa, trước khi đi cũng đã nói rõ ràng với Vạn Trọng Vi, bao gồm cả hành trình, địa điểm và người đi cùng. Ban đầu, hắn định gọi người lái xe đưa bọn họ đi, nhưng Thời Ôn nhất quyết không chịu. Cậu nói phải ngủ lại một đêm, đường núi lại khắc nghiệt, lái xe theo cùng không những vất vả mà còn bất tiện, chẳng cần phải làm phiền thêm một người chịu khổ.
Vạn Trọng Vi bèn thuận theo ý cậu.
Mãi cho đến khi vào ga tàu, Thời Ôn mới phát hiện người đang chờ ở sảnh đợi chính là Lương Minh Chiêu.
"Sáng nay anh mới biết em phải vào núi, anh đã nói với thầy rồi, để anh đi cùng em." Lương Minh Chiêu nhận lấy túi hành lý từ tay Thời Ôn, lại nhét vào tay cậu một chai nước, sau đó bước đi lấy vé ở quầy.
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, Thời Ôn còn chưa kịp nói gì đã bị Lương Minh Chiêu kéo đi về phía trước.
"Không thì... không thì để em tự đi cũng được." Trong lòng Thời Ôn dấy lên một cảm giác bất an khó hiểu, bèn dừng bước lại, nói với sư huynh: "Sư huynh, anh bận lắm mà, chuyện nhỏ thế này thật sự quá lãng phí thời gian của anh."
Lương Minh Chiêu cũng chẳng để ý, tự mình lấy vé, rồi lại kéo Thời Ôn ra xếp hàng ở cửa soát vé.
Trong đầu Thời Ôn chợt thoáng hiện câu nói kia.
Hôm đó Vạn Trọng Vi từng dặn cậu, sau này đừng đi riêng với Lương Minh Chiêu nữa. Thật ra cậu vẫn không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy. Cậu và đàn anh tình cảm rất thân thiết, nhưng ngoài mối quan hệ anh khóa trên em khóa dưới thì chẳng có gì khác. Sau đó cậu tự đoán, có lẽ ý của Vạn Trọng Vi không phải nhắm vào "sư huynh" cụ thể nào, mà là một loại hành vi, tức là không được tự tiện đi riêng với người khác mà không báo trước.
Nghĩ vậy, Thời Ôn liền thấy nhẹ nhõm. Lần này cậu đã báo cáo hành trình, chỉ là người đi cùng tạm thời thay đổi, chắc sẽ không sao. Hơn nữa Vạn Trọng Vi bận rộn đến thế, sao có thể để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.
Cậu không cho đây là việc gì to tát, thế nên vừa rồi trong thoáng chốc nghĩ đến chuyện gọi thêm cuộc điện thoại cho Vạn Trọng Vi, nhưng đúng lúc loa phát thanh vang lên "bắt đầu soát vé", chỉ do dự một chút, rồi lại bỏ qua.
Hành trình diễn ra khá thuận lợi, họ ngồi tàu hơn ba tiếng, sau đó thuê một chiếc xe van đi vào núi.
Lúc hoàng hôn, cả hai đến được ngôi làng dưới chân núi. Lương Minh Chiêu đã từng đến đây nhiều lần, rất quen thuộc, nên nhanh chóng tìm được bí thư thôn, sắp xếp chỗ nghỉ ở nhà một hộ dân, đồng thời xác định tuyến đường vào núi sáng mai. Như vậy cả hai mới có thể tạm nghỉ ngơi.
Nhà người dân cũng khá rộng, nhưng chỉ có một phòng trống, trong phòng chỉ có một chiếc giường. Đều là đàn ông, chen chúc một đêm cũng bình thường, bí thư thôn cảm thấy mình đã sắp xếp ổn thỏa, dặn dò hai người nghỉ ngơi sớm rồi rời đi.
Ban đầu cũng không có gì, nhưng đến khi ăn cơm xong, rửa ráy sạch sẽ, chuẩn bị lên giường ngủ, Thời Ôn mới cảm thấy hơi gượng gạo.
Nếu là trước khi kết hôn, chen chúc với Lương Minh Chiêu cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ cậu đã kết hôn, đối tượng lại là đàn ông. Trong tình cảnh này, ít nhiều gì cũng nên giữ ý một chút.
"A Ôn, em ngủ trong đi." Lương Minh Chiêu thì lại thản nhiên, sửa sang chăn gối một lượt, rồi ra hiệu cho Thời Ôn lên giường nằm.
Trời đã muộn, cả hai mệt lả sau một ngày đường. Thời Ôn chỉ băn khoăn một lát, nhìn đàn anh quang minh chính đại như vậy, ngược lại thấy bản thân mình có vẻ quá câu nệ. Cậu không nghĩ nhiều nữa, ngoan ngoãn trèo lên giường chui vào chăn.
Lương Minh Chiêu quay đầu liền thấy Thời Ôn co ro, tay chân thu lại, nằm sát tường thẳng đuỗn một đường.
"Em làm cái gì vậy? Anh đâu có ăn thịt em đâu." Lương Minh Chiêu bực mình nói.
"Không phải đâu anh..." Thời Ôn lập tức ngượng ngùng, "Em sợ mình lăn qua lăn lại làm anh ngủ không ngon, em sẽ cố nằm yên."
"Không cần, em muốn ngủ thế nào thì ngủ. Ở chỗ anh, em vĩnh viễn không cần gò bó." Trong mắt Lương Minh Chiêu thoáng qua một ý vị khó đoán.
Thời Ôn bật cười, để lộ hàm răng trắng nhỏ, rồi lăn một vòng, nằm sấp trên gối. Một đêm ngủ yên không mộng, hương giấc ngọt lành.
Sáng hôm sau, chưa đến sáu giờ, Lương Minh Chiêu và Thời Ôn đã ăn tạm chút điểm tâm rồi vào núi. Đường núi khó đi, may mà có dân làng dẫn đường, hai người lại còn trẻ, sức lực dồi dào, rốt cuộc cũng kịp đến nơi trước khi nắng gắt.
Việc lấy mẫu đơn giản, chỉ mất nửa tiếng là xong. Cả hai nghỉ ngơi một lát rồi vội vã quay về làng trước giờ trưa.
Bí thư thôn thuê cho họ một chiếc xe chở hàng, đưa thẳng ra ga tàu thành phố, chuyến về nhàn nhã hơn nhiều. Hai người lấy vé, đi ngược lại lộ trình cũ. Khi về đến Bình Châu thì đèn hoa đã sáng rực.
Thời Ôn không để Lương Minh Chiêu đưa về, tách nhau ở ga rồi tự bắt xe về Lạc Thủy Cư.
Qua giờ cao điểm, đường thông thoáng, xe chạy cũng nhanh. Cậu tựa vào ghế sau, mở điện thoại. Trang chat được ghim trên đầu, tin cuối cùng là tin nhắn cậu gửi vào trưa nay: [Em mua vé tàu bốn giờ chiều, chắc khoảng bảy giờ rưỡi sẽ đến ga.]
Vạn Trọng Vi không trả lời.
Trước đó nữa, là tin nhắn duy nhất hắn gửi trong suốt hai ngày nay, ngay lúc cậu lấy vé hôm qua trưa, [Đến ga chưa?]
Dưới đó toàn là tin nhắn của Thời Ôn: [Đến rồi, lấy vé xong, sắp soát vé.]
[Đến làng rồi, chỗ này đẹp lắm, người cũng tốt. Tối nay ngủ nhờ nhà dân, sáng mai vào núi lấy mẫu.]
[ Anh ngủ chưa? Ngủ ngon nhé.]
[Em ăn sáng xong chuẩn bị vào núi đây. Anh dậy chưa, ăn sáng chưa?]
[Em lấy mẫu xong rồi, đang xuống núi.]
[Về đến làng rồi, bí thư thôn thuê xe van đưa bọn em ra ngoài. Anh ăn trưa chưa, có bận không?]
Và cuối cùng là tin vừa nãy: [Em mua vé tàu bốn giờ chiều, chắc khoảng bảy giờ rưỡi sẽ đến ga.]
Từ tin nhắn hỏi [Đến ga chưa] đó đến giờ, Vạn Trọng Vi không có động tĩnh gì nữa.
Lòng bàn tay Thời Ôn siết chặt, một tia bất an len lên. Vạn Trọng Vi xưa nay luôn chu toàn, chưa từng để cậu nhắn tin mà không trả lời.
Về đến nhà, chú Bình và Tiểu Hà đã ăn tối nghỉ ngơi rồi. Thời Ôn tự mình nấu một bát mì, chậm rãi ăn xong, Vạn Trọng Vi vẫn chưa về.
Chắc là bận quá thôi. Vừa rồi chú Bình cũng nói, mấy hôm nay hắn đi sớm về muộn, dặn cậu đừng chờ, hôm nay cũng chẳng biết mấy giờ mới về.
Thời Ôn nghe vậy mới an tâm hơn đôi chút, thu dọn hành lý, tắm rửa nước nóng rồi lên giường.
Liên tục chạy hai ngày, cuối cùng cũng về nhà, cậu nằm trong chăn êm mềm, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Lơ mơ, cậu nghe thấy tiếng cửa mở, có bước chân quen thuộc đi vào. Một lát sau, tiếng nước trong phòng tắm ngưng lại, Vạn Trọng Vi bước ra, trong không khí vương chút hơi ẩm.
Thời Ôn trở mình, chậm rãi ngồi dậy. Cậu mệt lắm, cố mở mắt, như thường lệ khẽ nói: "Anh về rồi à."
Bầu không khí trôi qua một sự im lặng quái dị. Thời Ôn chẳng hề nhận ra, còn mò dưới gối lấy điện thoại, định xem giờ.
Ánh sáng trắng của màn hình hắt lên gương mặt, khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút, cuối cùng cũng mơ hồ nhận ra, Vạn Trọng Vi đang đứng ngay đối diện, nhìn chằm chằm vào cậu.
Ánh đèn vàng nhạt, nhưng Thời Ôn vẫn nhìn rõ gương mặt của Vạn Trọng Vi, lạnh nhạt, xa cách. Không hẳn là tức giận, mà giống một áp lực xa lạ, mang theo ánh mắt soi xét, như chim ưng lượn vòng trên cao, bất cứ lúc nào cũng có thể lao xuống bẻ gãy cổ con thỏ.
Thời Ôn lập tức tan sạch cơn buồn ngủ.
"Không cho lái xe đi cùng," Giọng hắn ép xuống rất thấp, ngữ khí bình thản, "Là vì cậu thấy bất tiện... khi đi cùng đàn anh sao?"
Mái tóc ướt nhỏ từng giọt bên thái dương. Hắn chưa bao giờ thích sấy khô tóc, mỗi lần tắm xong cũng chỉ lau qua loa. Trước đây Thời Ôn từng cảm thấy dáng vẻ này của hắn là đặc biệt nhất, không còn dáng vẻ nghiêm cẩn ban ngày, mà mang chút tuỳ ý, gần gũi như ở nhà.
Nhưng lúc này, Vạn Trọng Vi lại như một kẻ phán quyết từ bóng tối bước ra, thu hết vỏ bọc dịu dàng, phô bày nanh vuốt lạnh băng. Từ đầu đến chân chẳng dính dáng chút gì tới hai chữ "gia đình".
Hoặc tất cả đều là giả, đây mới chính là hắn, chỉ là hôm nay Thời Ôn mới lần đầu được thấy.
Cậu ngồi trên giường, tay vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, có chút lúng túng. Nhưng chẳng duy trì được bao lâu, cậu liền nhỏ giọng giải thích lý do vì sao lại đi cùng Lương Minh Chiêu.
Cậu nói rất chi tiết, không giấu giếm điều gì.
"Xin lỗi..." Thời Ôn co chặt lòng bàn tay, ép xuống cảm giác khó chịu nơi lồng ngực, "Sau này em sẽ không thế nữa."
Nói xong, cậu cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Đây là lần đầu tiên giữa cậu và Vạn Trọng Vi xảy ra chuyện không vui. Là lỗi của cậu, cậu đã không coi lời cảnh cáo là nghiêm trọng, đã không giữ vững giao ước.
Không khí trong phòng ngủ nặng nề. Vạn Trọng Vi dõi ánh mắt lạnh lùng xuống xoáy tóc nơi đỉnh đầu cậu, nhìn đôi tay đôi chân co rút trốn trong chăn, chẳng biết đặt vào đâu.
Cậu vừa ấm ức, vừa sợ hãi.
Rất lâu sau, hắn mới mở miệng: "Không có lần sau."
Thái độ và lời cảnh cáo của Vạn Trọng Vi, đối với Thời Ôn, người luôn toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào hắn là một cú đánh khá nặng.
Đến mức mấy ngày sau đó, Thời Ôn cũng chẳng dám nhìn thẳng vào hắn. Cùng ngồi vào bàn ăn, cậu ăn thật nhanh phần của mình, rồi vội vã chào, đeo ba lô đi học.
Trước đây, cậu còn múc canh cho hắn, đôi khi đánh liều hỏi công việc có thuận lợi không, hoặc kể vài chuyện vui ở trường.
Giờ thì chẳng còn nữa.
Vạn Trọng Vi nghĩ, Thời Ôn chắc chưa từng có kinh nghiệm cãi vã với ai, càng không biết phải làm sao để đối phó khi rơi vào chiến tranh lạnh. Cậu thích ai thì sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với người ấy. Một khi người kia tỏ ra xa cách hay khắt khe, cậu hoàn toàn không biết phải xử lý thế nào, cũng chẳng dám cầu hoà. Chỉ biết lẩn tránh, rồi tự tìm một góc mà ấm ức.
Thậm chí cậu còn không dám hỏi vì sao hắn lại biết rõ mọi hành tung của mình.
Bị theo dõi mọi hành động hẳn là một cảm giác chẳng dễ chịu. Nhưng Thời Ôn một chút trách cứ cũng không hề lộ ra.
Vạn Trọng Vi không nhịn được nghĩ: Rốt cuộc thì làm sao một người lại có thể sinh ra sự bao dung và tin tưởng vô điều kiện đến thế với một người khác?
Đây... có phải gọi là tình yêu không?
Hắn chưa từng yêu ai, nên thật sự không biết.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 18: Không có lần sau
10.0/10 từ 21 lượt.
