Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 17: Việc gì cũng phải có cái giá của nó


"Tiểu Ôn, ra chụp hình nào!" Đại Chu không chút khách khí, chạy tới kéo Thời Ôn, rồi quay đầu nói với Vạn Trọng Vi đang ngồi bên kia: "Vạn tổng, cho tôi mượn nhà anh một lát nhé."


Thời Ôn bị cậu ta kéo đến lảo đảo, vốn đã uống chút rượu, bị lắc thêm càng thấy choáng váng.


Dư Kỳ Ngôn theo sau, vỗ mạnh một cái vào lưng Đại Chu, gỡ tay cậu ta đang nắm cánh tay Thời Ôn ra, xấu hổ nhìn Vạn Trọng Vi nói: "Xin lỗi nhé, cậu ta hăng quá."


Bữa tiệc vốn dĩ chỉ là nhóm bạn cùng đề tài của Thời Ôn, Dư Kỳ Ngôn bọn họ vừa khéo cũng đang ở trường, nên cùng đi theo. Ngoài Lương Minh Chiêu và Cao Đường, Thời Ôn vốn thân với bạn cùng phòng hơn, ở chung cũng thoải mái. Cậu chỉ hơi choáng, chưa đến mức đứng không nổi, vẫn cười cười, tranh giành điện thoại với Dư Kỳ Ngôn.


Sau lưng chỗ họ ngồi là cửa sổ sát đất toàn cảnh, nhìn ra đoạn bờ biển đẹp nhất của thành phố này, quanh co uốn lượn, ánh đèn rực rỡ.


Cuối cùng, điện thoại của Dư Kỳ Ngôn rơi vào tay Vạn Trọng Vi. Hắn chọn góc độ, bật chế độ làm đẹp, dáng vẻ rất kiên nhẫn, giúp bốn người trong ký túc xá hiếm hoi tụ đủ mà chụp một tấm ảnh chung.


Thời Ôn ngồi ở giữa, ba người còn lại hoặc ngồi hoặc đứng, khoác vai bá cổ mà cười lớn. Niềm vui của tuổi trẻ như sức sống căng tràn, giản đơn mà dồi dào. Đến tận khoảnh khắc ấy, Vạn Trọng Vi mới bỗng có chút cảm giác mình thật sự hòa vào vòng tròn sinh hoạt của Thời Ôn.


Vòng tròn ấy, giống hệt con người cậu, nhiệt tình thẳng thắn, sạch sẽ ấm áp.


Kết thúc, Vạn Trọng Vi trước mặt mọi người thêm WeChat của Dư Kỳ Ngôn, bảo gửi cho hắn một bản những bức ảnh vừa chụp.


Dư Kỳ Ngôn là người lớn tuổi nhất trong ký túc xá, tính cách cũng trầm ổn. Ban đầu cậu còn nghĩ với thân phận như Vạn Trọng Vi, khi đứng trước một đám sinh viên sẽ ít nhiều mang dáng vẻ kiêu ngạo, hoặc là kiểu coi thường trẻ con. Nhưng từ đầu đến cuối, hắn đều hòa nhã dễ gần, hoàn toàn không khiến ai cảm thấy khó chịu. Đối với bạn bè và những chuyện xung quanh Thời Ôn, hắn tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn. Nếu không thật sự yêu đối phương, e là rất khó làm được như thế.


Ngay lúc đó, Dư Kỳ Ngôn liền sinh ra nhiều thiện cảm, đối mặt với Vạn Trọng Vi cũng chẳng còn gò bó nữa.


Cậu gửi ảnh cho Vạn Trọng Vi, rồi lại gửi thêm cả tên và số điện thoại của mình. Vạn Trọng Vi cũng nhanh chóng gửi số của hắn qua, còn kèm thêm một câu: "Cảm ơn đã chăm sóc A Ôn, có thời gian thì thường xuyên tụ họp nhé."


**


Sau khi dự án được định xong, mọi người có hai tuần nghỉ. Cả nhóm nhanh chóng ai về nhà nấy, chuẩn bị cho khối lượng học tập sau kỳ nghỉ. Dư Kỳ Ngôn bọn họ bàn bạc, thấy hai tuần cũng chẳng ngắn, nên quyết định rủ nhau đi chơi một chuyến. Họ hỏi Thời Ôn có muốn đi cùng không, cậu cũng không do dự lâu, liền nói mình còn có việc nên không thể đi.


Thực ra cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, chỉ là cậu muốn ở lại, để bầu bạn với Vạn Trọng Vi.



Những ngày sau đó vẫn bình thản như thường, chỉ có một điều thay đổi, nhu cầu của Vạn Trọng Vi ngày càng lớn.


Có lần, bọn họ thậm chí còn làm ngay trong vườn hoa.


Hôm ấy Vạn Trọng Vi đi xã giao đến rất muộn. Thời Ôn ngồi trên giường vừa đọc sách vừa đợi hắn. Vạn Trọng Vi gọi điện cho cậu, bảo xuống gara. Thời Ôn đoán hắn có lẽ uống hơi nhiều, liền khoác áo xuống đón. Kết quả, vừa bước vào gara, cậu đã bị Vạn Trọng Vi đang tựa vào xe kéo tay lôi đi.


Hai người loạng choạng đi một đoạn, Thời Ôn sợ hắn ngã nên lấy vai mình đỡ, còn chừa một tay vỗ ngực hắn, liên tục hỏi: "Anh có khó chịu không?" "Có mệt không?" "Có đau đầu không?" ... Ánh mắt đầy quan tâm, không hề giả dối, khiến người nghe cả tai đều tê dại.


Mải bận lo cho hắn, đợi đến khi Thời Ôn kịp phản ứng lại, mới phát hiện mình đã bị dắt tới vườn hoa. Góc đó rất khuất, chỉ có từ ban công khúc quanh lầu một mới nhìn thấy được. Chính là nơi năm bảy tuổi, Thời Ôn từng hứa với Vạn Trọng Vi rằng sẽ trồng cho hắn một vườn hoa hồng vàng.


Nhận ra đối phương định làm gì, Thời Ôn rõ ràng hoảng sợ.
Từ nhỏ đến lớn, Thời Ôn luôn là một đứa trẻ ngoan, thậm chí ngay cả trốn học cũng chưa từng làm. Cho đến nay, chuyện "khác người" nhất mà cậu từng làm chính là đồng ý với hôn ước của Vạn Trọng Vi. Cậu cho rằng, bất cứ việc gì cũng phải diễn ra ở nơi thích hợp. Tỉ như chuyện thân mật, thì nên ở trong phòng, ở trên giường.


Giữa luống hồng trong vườn, trên mảnh cỏ mềm, cậu bị ép xuống. Thời Ôn có chút kháng cự, khẽ đẩy bờ vai rắn chắc như núi đè ép trên người mình.


"Không được... đừng ở đây..."


Lời cậu lập tức bị nụ hôn mang theo mùi rượu nồng nàn chặn lại. Vạn Trọng Vi vốn dĩ trong phương diện này luôn tùy ý, hôm nay lại càng kịch liệt hơn.


Thời Ôn nhạy bén nhận ra, dường như hôm nay hắn không được vui. Trong lòng cậu thoáng đoán vậy, có lẽ công việc gặp áp lực, hoặc chuyện gì đó không thuận lợi. Bởi thế, cậu chỉ chống cự lúc ban đầu, rồi rất nhanh liền thuận theo, mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.


Hắn bế Thời Ôn từ bụi hoa lên, đặt cậu xuống dưới gốc cây phượng già, thân cây to đến nỗi cậu chẳng thể nằm cũng chẳng thể ngồi, chỉ có thể mệt nhọc tì cả người vào thân cây. Da thịt bị vỏ cây thô ráp cọ đến đau rát, nhưng so với sức mạnh nóng rực phía sau truyền tới, tất cả chỉ là mờ nhạt.


Hắn cứ thích hỏi: "Đau không?"


Mồ hôi Thời Ôn rơi xuống, theo trán chảy vào khóe mắt cay xè. Toàn thân như bị tháo rời rồi ghép lại, lý trí ít ỏi thì lại bị nỗi sợ hãi có thể bị người khác bắt gặp cùng sự xấu hổ đè nén. Nhưng cảm xúc thì vẫn chỉ có một, đó là mong hắn được vui. Vậy nên, cho dù hơi thở đứt quãng, cậu vẫn khàn khàn thì thầm: "Không đau."


"Trồng hoa hồng vàng, vì sao?" Vạn Trọng Vi hôm nay như mất kiểm soát, nhất định muốn Thời Ôn lặp lại câu trả lời mà hắn vốn đã rõ, muốn cậu nói ra tình cảm của mình đối với hắn.


"Bởi vì...thích anh..."


"Thích đến mức nào?!" Cánh tay cường tráng của hắn vòng qua ngực cậu, siết chặt lấy, gần như khiến cậu nghẹt thở.



Thời Ôn ngửa đầu, cố tìm chút khe hở để thở, trong sự khống chế tuyệt đối ấy, lắp bắp dốc hết tấm chân tình: "... Có thể vì anh mà làm bất cứ điều gì."


Trong cơn kiệt quệ, Thời Ôn chìm vào hôn mê. Ý thức cuối cùng, là Vạn Trọng Vi ghé bên tai cậu nói: "Hoa hồng vàng sao sánh được với em! Em mới là món quà tuyệt vời nhất."


**


Trong hầm rượu tư nhân của Phạm Sùng Quang, bọn họ vẫn chưa uống xong.


Trên bàn đã bày đầy chai rỗng, ba người đều lười nhác dựa ngồi, chẳng ai nói chuyện, cũng chẳng lo ngại bầu không khí xấu hổ. Có lẽ, đây mới là trạng thái thoải mái nhất của người trưởng thành.


"Tài liệu gần như đã thu thập đủ, người cũng đã khống chế, đến lúc ra tay thì phải ra tay thôi. Nhiều năm như vậy, cậu cũng nhẫn nhịn quá rồi. Nhanh chóng kết thúc, nhanh chóng hưởng cuộc sống tự do đi!" Phạm Sùng Quang nửa nằm nửa ngồi trên sofa, hai chân còn gác lên tay vịn, chẳng có chút đứng đắn nào.


"Cứ chờ thời cơ thích hợp," Kỳ Vọng liếc nhìn Vạn Trọng Vi ngồi bên cạnh, "Đã làm thì phải một đòn chí mạng, khiến nhà họ Phương không còn đường xoay chuyển, đúng không, ông chủ?"


Vạn Trọng Vi nốc một ngụm rượu, không trả lời.


Kỳ Vọng dứt khoát thay hắn nói: "Soundpost vẫn còn vài thủ tục chưa xong, trong Vạn Nguyên cũng có vài cổ đông vẫn lưỡng lự chưa quyết, chưa phải lúc tốt nhất."


Thời gian này, Kỳ Vọng chạy sang nước M lo thủ tục, còn Vạn Trọng Vi thì xoay sở giữa mấy vị cổ đông lớn. Nhưng lòng người vốn khó đoán, đâu thể gấp gáp mà xong. Thứ hắn thiếu, chính là thời cơ.


Nhưng cũng không phải hoàn toàn là tin xấu, ít nhất thì Soundpost đã trở thành đối tác lớn nhất của Vạn Nguyên, và vài cổ đông hoàn toàn đứng về phía Vạn Trùng Vi cũng đã bắt đầu hành động.


Sau mười năm chuẩn bị, âm thầm vây ép từ trong ra ngoài, thì cái tập đoàn Vạn Nguyên nhìn có vẻ hào nhoáng không tì vết kia, thật ra đã gánh trên vai một núi nợ khổng lồ.


Vạn Trùng Vi chưa bao giờ để kẻ địch có cơ hội suy đoán hay thở phào, một khi ra tay thì tuyệt đối không để lại đường lui. Kế hoạch chuẩn bị những mười mấy năm này chẳng khác nào một chuỗi quân cờ domino, chỉ cần đẩy ngã quân đầu tiên, tất cả sẽ sụp đổ ồ ạt như thác lũ, không gì có thể ngăn cản.


"Không mày chết thì tao chết thôi chứ còn gì nữa!" Phạm Sùng Quang nâng ly rượu, cảm khái một câu rồi cười: "Lão Vạn này, nhà họ Phạm tụi tôi coi như liều mạng đi theo ông phen này đó.
Đến cuối cùng mà ông không trụ nổi, đừng có kéo tôi chết chung nghe chưa!"


"Phạm tổng, anh đi một chuyến kiếm được bao nhiêu lợi lộc rồi? Đừng có giả vờ coi tiền như rác chứ." Kỳ Vọng nhịn không được châm chọc.


"Thôi, không đấu võ mồm với cậu nữa." Phạm Sùng Quang ném chai rượu xuống, ngồi dậy, chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc.



"Dự án dưỡng sinh của tôi sắp làm rồi, phải đi thủ phủ thăm dò trước. Lão Vạn, ông giúp tôi nhắn với thằng em họ ông, bảo nó bắt mối với nhà Ngôn đi."


"Được, tôi sẽ nói." Vạn Trọng Vi đáp.


Phạm Sùng Quang vốn là người gốc Bình Châu, gia tộc kinh doanh giàu có, cũng là một trong hai người bạn và đối tác duy nhất mà Vạn Trọng Vi thật sự tin tưởng trừ Kỳ Vọng. Ngoài mặt, hai người chỉ như xã giao thương trường, nhưng thực chất thì lại đi chung trên một thuyền.


Khác với Vạn Trọng Vi, Phạm Sùng Quang là điển hình của kiểu người hai mặt: ngoài thì một kiểu, trong thì một kiểu, đem bán người khác rồi còn có thể giúp đếm tiền. Nhưng gã có nguyên tắc, tuyệt đối không bán đứng bạn bè. Bao nhiêu chuyện mà Vạn Trọng Vi bất tiện ra mặt, hầu hết đều do Phạm Sùng Quang đứng ra xử lý. Tất nhiên không phải miễn phí, rất nhiều nhát dao ngầm từ phía gia tộc họ Phạm, cũng là nhờ Vạn Trọng Vi ra tay dẹp yên.


Có thể nói, gã không thể tìm được một cộng sự đắc lực nào khác như Vạn Trọng Vi, bởi vậy quan hệ hai người mới ổn định bền vững như thế. Dự án dưỡng sinh lần này của gã, cũng phải dựa vào mối quan hệ bên nhà chú của Vạn Trọng Vi ở thủ đô.


Lợi ích, đó mới là sợi dây vững chắc nhất giữa những người trưởng thành, cả hai đều hiểu rõ.


Chai whisky trước mặt đã cạn, mà Vạn Trọng Vi vẫn tiếp tục uống. Gần đây hắn quá mệt, mỗi bước đi đều hiểm nguy rình rập, không được phép sơ suất.


Phạm Sùng Quang xuýt xoa: "Ông chủ của cậu gần đây áp lực nặng nề lắm, cậu phải tìm cách cho anh ta chút vui vẻ giải khuây chứ, làm một trợ lý xứng đáng đi, chỉ nói miệng thôi thì có ích gì."


"Anh trách oan tôi rồi, ông chủ nhà tôi đâu cần tôi tìm vui cho." Kỳ Vọng cười đầy ẩn ý, "Ở nhà vui vẻ đủ rồi."


Phạm Sùng Quang biết Kỳ Vọng ám chỉ gì, bèn hỏi Vạn Trọng Vi: "Đời sống tân hôn thế nào?"


Ngừng một lúc, Vạn Trọng Vi quăng ly rượu, đáp gọn: "Bình thường."


"Bình thường? Bình thường cái gì mà bình thường!" Phạm Sùng Quang không hài lòng với câu trả lời đó, "Gần đây tôi giới thiệu bao nhiêu người mà ông chẳng thèm, gọi ra ngoài cũng không đi. Đừng bảo với tôi là ông tìm thấy tình yêu đích thực rồi, định từ đây rửa tay gác kiếm đấy nhé. Hay là... người trong nhà kia, so với mấy kẻ trước đây, lại càng giúp ông xả stress hơn?"


Vạn Trọng Vi không trả lời, chỉ ngẩng đầu nheo mắt nhìn lên ngọn đèn vàng, gương mặt Thời Ôn mơ hồ hiện ra, đang khẽ mỉm cười với hắn.


"Đúng vậy, áp lực lớn lắm, cậu ấy khá hợp."


Trên giường thì hợp, ngoài đời cũng thấy thuận mắt. Vạn Trọng Vi nghĩ, sau này hết hợp đồng, chưa chắc hắn tìm được ai hợp ý như Thời Ôn nữa. Người dịu dàng chu đáo thì nhiều, nhưng người có tình cảm chân thật như cậu, e là hiếm lắm.


Nhưng Vạn Trọng Vi cũng chẳng mấy bận tâm.



Nghe vậy, Phạm Sùng Quang lại thấy hứng thú: "Ông có biết thiên hạ đang đồn gì về ông không? Rằng ông thà hủy ba mối hôn nhân, còn đem 2% cổ phần nhường cho Vạn Vân Tri, chỉ để cưới cái cậu sinh viên nghèo đó. Đây không phải là tình yêu đích thực thì là gì?"


"Đó chẳng phải chính là mục đích ban đầu sao?" Vạn Trọng Vi nhạt giọng đáp. Khi đó có hot search, bao nhiêu màn diễn trước sau, tất cả chỉ để tạo nên giả tượng hắn thật lòng yêu Thời Ôn.


"Bây giờ nhà Phương đã nhắm vào cậu ta rồi, ông định tính sao?"


Vạn Trọng Vi lắc đầu: "Không định tính gì cả, vẫn cứ theo kế hoạch trước đây mà làm."


"Thật tuyệt tình," Phạm Sùng Quang như đang xem trò vui, "Trước mặt thì che chở, sau lưng thì cưng chiều, còn mời cả thầy trò người ta đi ăn, tôi còn tưởng ông có chút lương tâm."


Lương tâm ư? Vạn Trọng Vi thoáng ngẩn người.


Nói sao đây... chẳng có người đàn ông nào lại không vì thứ tình cảm thuần khiết ấy mà vừa thổn thức vừa đắc ý, hắn cũng không ngoại lệ. Nhưng khác ở chỗ, hắn chỉ bỏ ra nửa phần chân tình, còn lại luôn giữ tỉnh táo, nhìn đối phương sa vào, như thể trêu chọc một con thú nhỏ, đem tình yêu bày trên tay chơi đùa, vắt kiệt đến giọt cuối cùng.


Có thấy áy náy không? Xin lỗi, cái đó hắn không có.


Từ ngày Cảnh Vũ nhảy lầu, hắn chỉ còn sống vì một việc duy nhất.


Kỳ Vọng thường tiếp xúc với Thời Ôn, vẫn nhớ cảnh ở kỳ nghỉ tuần trăng mật hôm đó, Thời Ôn đứng chắn giữa con nai nhỏ và Vạn Trọng Vi, căng thẳng mà không chút do dự.


Trong lòng cậu ta chợt dấy lên một tia thương cảm cho chàng trai dịu dàng kia.


Cậu ta thử thăm dò: "Ông chủ, Thời Ôn thật sự rất thích anh đó."


"Tôi biết." Vạn Trọng Vi day day ấn đường, không muốn tiếp tục chủ đề này, nhưng vẫn nói, "Làm việc thuận lợi mới là quan trọng nhất."


"Dù thế nào, cậu ấy cũng vô tội."


Thái dương nhói lên, mỗi lần nghe đến hai chữ "Thời Ôn" là cơn đau nửa đầu của Vạn Trọng Vi lại bắt đầu. Hắn im lặng hồi lâu, ánh mắt thâm trầm khó đoán, rồi mới cất lời:


"Việc gì cũng phải có cái giá của nó."


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 17: Việc gì cũng phải có cái giá của nó
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...