Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 13: Lúc nào cũng phải sẵn sàng bị hắn làm tổn thương
Buổi sáng khách du lịch không nhiều, Thời Ôn bị bầy nai vây quanh, chăm chú cho chúng ăn.
Ánh mắt Vạn Trọng Vi vô thức đi theo bước chân cậu.
Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, bên trong là áo thun cùng màu, phía dưới là quần jean xanh nhạt và giày thể thao trắng, dáng vẻ điển hình của một sinh viên đại học. Khác hẳn với trạng thái căng thẳng, trang trọng trong lễ cưới ngày hôm qua, giờ trông cậu thoải mái tự nhiên hơn nhiều.
Vạn Trọng Vi chưa từng thích qua người nào, cũng không biết mình thích kiểu người gì. Từ sau chín tuổi, hắn chỉ sống vì một mục tiêu, chuyện vui chơi hay yêu đương đều hoàn toàn xa lạ đối với hắn.
Đương nhiên, hắn không thiếu người vây quanh. Chỉ cần hắn muốn, bất kể kiểu người nào cũng sẽ tự tìm đến. Trước đây hắn từng nghĩ đến việc tìm người kết hôn giả, nhưng mãi chẳng thành, cũng chưa từng thật sự để tâm chọn lựa.
Hiện giờ, người này ngược lại lại rất hợp ý hắn.
Có một con nai nhỏ đi tới chân hắn, ngước đôi mắt ướt át lên đòi ăn.
Những con nai này quanh năm được khách du lịch cho ăn đến kén chọn, gần như thành tinh. Vạn Trọng Vi không lấy gì ra, nó liền không chịu rời đi. Kỳ Vọng còn đang đi mua bánh nai chưa quay lại, hắn chỉ có thể ngồi đó trừng mắt nhìn con nai, vẻ mặt lạnh nhạt đến cực điểm.
Hắn vốn chẳng có bao nhiêu lòng yêu thương, cũng không thích mấy con vật lông lá. Nếu không phải mượn danh nghĩa nghỉ tuần trăng mật để làm việc, thì hắn nào chịu ngồi đây phí thời gian. Hơn nữa, ánh mắt con nai này lại khiến hắn bất giác liên tưởng đến dáng vẻ Thời Ôn nhìn hắn.
Thời Ôn từ xa chạy tới, nhét một gói bánh vào tay hắn, coi như giải vây.
Không ngờ mấy con nai đực to lớn cũng chạy theo, tranh cướp bánh từ con nai nhỏ. Trong lúc giành giật, một con nai đực bất ngờ nổi giận, lao thẳng về phía con nai nhỏ. Nó không kịp tránh, lại hung hăng nhào về phía Vạn Trọng Vi.
Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế dài có lưng tựa, tốc độ con nai lao tới quá nhanh, căn bản không còn chỗ tránh. Chưa kịp phản ứng, trong lòng hắn đã có một thân thể ấm áp bổ nhào tới, kèm theo một tiếng rên khẽ, Thời Ôn chắn giữa hắn và con nai nhỏ, ôm chặt lấy đầu hắn, dùng cơ thể mình che chắn ngực bụng hắn.
"Không sao chứ?" Kỳ Vọng từ xa chạy tới, ném vội số bánh trong tay để dẫn bầy hươu đi, rồi mới quay lại xem hai người có bị thương không.
Vạn Trọng Vi lập tức đỡ cậu dậy, kiểm tra sau lưng xem có bị va chạm không. Áo sơ mi đã bẩn, sau lưng loang một mảng đỏ, ngoài ra không có gì nghiêm trọng. Thời Ôn hơi ngượng, khẽ giãy khỏi vòng tay hắn, đứng lên nói: "Không sao ạ."
Cả ba bị phen náo loạn này đều mất hứng, bèn quay về khách sạn.
Vạn Trọng Vi lấy thuốc mỡ từ lễ tân, về phòng liền bôi cho Thời Ôn. Chỉ chốc lát, vết đỏ đã biến thành bầm tím, nhìn khá dọa người.
"Chiều nay nghỉ ở khách sạn, không đi đâu nữa." Hắn xoa thuốc trong lòng bàn tay cho nóng rồi nhẹ nhàng ấn lên vết bầm.
"Làm gì mà yếu ớt thế chứ, em còn có thể chạy thêm 20 cây nữa cơ." Thời Ôn nằm sấp trên giường, giọng điệu thoải mái.
"Cậu từng nói thích chạy bộ?"
"Vâng, em từng chạy marathon rồi. Nhưng chỉ bán marathon thôi, toàn bộ thì không chịu nổi."
"Thế cũng giỏi lắm rồi."
"Chịu sức bền à?" Hắn lặp lại đầy ẩn ý, rồi cúi xuống kề sát tai cậu, thấp giọng nói: "Vậy tối nay thử xem."
Thời Ôn: "..."
Đêm đó, rốt cuộc bọn họ cũng chẳng thử.
Vạn Trọng Vi để Thời Ôn ở khách sạn nghỉ ngơi, buổi chiều liền cùng Kỳ Vọng ra ngoài. Chuyến đi ấy kéo dài đến tận rạng sáng mới quay về. Ngày hôm sau, hắn lại biến mất.
Tuy gọi là đi hưởng tuần trăng mật, nhưng dường như không có một ngày nào hắn không bận rộn xử lý công việc. Trong lòng Thời Ôn hiểu rõ, chuyến đi này e rằng Vạn Trọng Vi còn có mục đích khác. Nhưng hắn không nói, cậu cũng tuyệt đối không hỏi. Ban ngày yên lặng ở lại khách sạn, buổi tối thì lặng lẽ đợi hắn về. Nếu hắn không về, cậu tự đi ngủ trước, tuyệt không để đối phương thấy phiền.
Thỉnh thoảng cậu cũng ra ngoài dạo một vòng, có tài xế đi theo. Nhưng phần lớn thời gian đều ở lại khách sạn, đến khi thật sự rảnh rỗi, cậu bèn lôi đề tài nghiên cứu của nhóm trong học kỳ này ra làm, tiến độ còn nhanh hơn dự kiến.
Một hôm sau bữa trưa, Kỳ Vọng bất ngờ quay lại, gõ cửa phòng Thời Ôn để lấy tập tài liệu bỏ quên.
Vali mà Vạn Trọng Vi mang đến vẫn để trong tủ áo, bên trong mọi thứ xếp ngay ngắn theo một thứ tự nhất định, chưa từng bị ai động qua. Dù vali có khi hắn không khóa, Thời Ôn cũng tuyệt đối biết giữ chừng mực, thậm chí liếc nhìn cũng không.
Kỳ Vọng liếc qua, thấy vậy mới yên tâm, rồi lại thêm vài phần bội phục Vạn Trọng Vi. Quả thật, ông chủ của cậu ta nhìn người dùng người rất chuẩn, Thời Ôn đúng là kiểu người khiến người ta có thể tin tưởng. Thế nên trong lòng cậu ta cũng thêm chút thiện cảm.
"Ông chủ mấy hôm nay đang gặp một người, mãi vẫn chưa bàn xong chuyện, chắc không thể đi chơi với cậu được." Kỳ Vọng cầm tập tài liệu, trước khi rời đi còn tốt bụng giải thích một câu. Cậu ta đoán nếu Vạn Trọng Vi không nói, với tính cách của Thời Ôn thì tuyệt đối cũng sẽ không hỏi.
"Không sao, anh ấy bận thì lo việc của mình đi. Tôi tự chơi được." Thời Ôn đáp. Trong tay cậu còn đang cầm giấy tính toán cùng bản phác thảo, rõ ràng là đang vùi đầu vào học tập.
"Tôi biết," Thời Ôn nói, "Khi đó anh ấy đã rất giỏi rồi."
"À, suýt quên, cậu từ nhỏ đã ở trong nhà ông chủ. Chẳng trách để tâm đến chuyện của anh ấy thế. Khi đó chắc cũng đã chú ý đến anh ấy rồi đúng chứ?" Kỳ Vọng nháy mắt, cố tình trêu chọc.
Thời Ôn lập tức đỏ mặt, vội vã lái sang chuyện khác: "Anh và anh ấy cũng quen nhau từ nhỏ sao?"
"Anh ấy hơn tôi hai khóa, coi như là đàn anh cùng ngành. Tôi tốt nghiệp rồi liền theo anh ấy làm việc tới giờ." Kỳ Vọng đáp.
Thời Ôn gật gù, cười nhẹ: "Thảo nào."
Ánh mắt Kỳ Vọng lộ ra chút nghi hoặc.
"Thảo nào anh ấy tin tưởng anh như vậy. Khi ở cùng anh, anh ấy rất thoải mái. Nếu không phải loại tin tuyệt đối, chắc chắn anh ấy không thể như thế."
Lần này thì đến lượt Kỳ Vọng ngạc nhiên.
Mối quan hệ giữa Vạn Trọng Vi và cậu ta, nào chỉ đơn giản là đàn anh và đàn em như lời vừa kể. Giữa họ là tình nghĩa từng liều cả tính mạng.
Chuyện cũng cũ rồi, nhưng ai trải qua thì tự biết đau thế nào.
Cha ruột Kỳ Vọng mất sớm, cậu ta theo mẹ và cha dượng sống. Cha dượng chẳng ra gì, thường xuyên đánh đập mẹ cậu ta. Đến năm lớp 11, có lần Kỳ Vọng về nhà bắt gặp cảnh cha dượng đang ra tay. Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi nóng nảy, lập tức lao vào cầm dao. Kết quả, cha dượng bị hắn chém mười hai nhát, chết tại chỗ.
Từ đó, Kỳ Vọng liền đi theo Vạn Trọng Vi làm việc.
Muốn có được sự tín nhiệm của Vạn Trọng Vi khó đến mức nào, e rằng không ai rõ hơn Kỳ Vọng. Ông chủ của cậu ta chính là một kẻ đa nghi tu luyện cả trăm năm, chẳng tin ai hết. Nghĩ đến đây, cậu ta cũng lo lắng không biết sau này Thời Ôn sẽ phải chịu những gì.
Nhưng điều cậu ta không ngờ tới, là Thời Ôn quan sát tỉ mỉ đến thế. Nhìn thì tưởng một tiểu học bá đơn thuần, nhưng thực ra lại rất tinh tế, sớm đã nhận ra chuyến trăng mật lần này còn có mục đích khác.
Quả thật, lần này là vì đàm phán mà đến. Để không khiến Phương Liên Tô nghi ngờ, Vạn Trọng Vi mượn cớ nghỉ trăng mật bay sang Nara, tìm gặp người kia, là đối tác của một dự án môi trường do Phương Liên Tô chủ trì, kẻ trước nay vẫn không chịu lộ diện. Hắn đưa ra điều kiện vô cùng hậu hĩnh, nhằm lật ngược thế cờ từ phía sau. Đối phương đã bắt đầu lung lay, hiện giờ bước vào thời khắc then chốt, hai bên liên tục ra giá thêm, trong tình cảnh như vậy, tất nhiên hắn chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới Thời Ôn.
Đương nhiên những chuyện này, Kỳ Vọng sẽ không nói với Thời Ôn. Cùng lắm chỉ bóng gió rằng đừng kỳ vọng quá nhiều vào tuần trăng mật, mà ngầm ý cũng chính là: Đừng kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này.
"Ông chủ là kiểu người lý trí đến đáng sợ. Ở cạnh một người như vậy, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị tinh thần... sẽ bị anh ấy làm tổn thương." Kỳ Vọng cười gượng hai tiếng, hy vọng Thời Ôn nghe ra được.
Nói nhiều hơn thì cậu ta không dám, sau đó cầm theo tài liệu, chẳng bao lâu đã ra khỏi phòng.
Mãi đến ngày trở về cuối cùng, Vạn Trọng Vi mới quay lại. Thời Ôn cảm giác rõ ràng, hắn nhẹ nhõm hơn hẳn, chắc hẳn công việc tiến triển thuận lợi, nên trong lòng cũng thấy vui thay cho hắn.
"Sao trông cậu vui thế?" Vạn Trọng Vi nhìn Thời Ôn cười cười hớn hở. Ở trong khách sạn suốt năm sáu ngày, cậu chẳng hề tỏ ra bất mãn, ngược lại còn ngoan ngoãn chờ hắn về mỗi tối, không than phiền không ầm ĩ. Điều này rất hợp ý hắn.
Thời Ôn ngồi xếp bằng trên sofa, đặt chồng bản vẽ vừa xong lên đầu gối, nghe vậy thì buông bút xuống, cười hí hửng: "Bài tập nhóm em làm xong rồi. Hơn nữa... anh cũng vui."
Bởi vì anh vui, nên em mới vui.
Ánh nắng ban trưa ấm áp, sắc vàng nhạt thấm vào những đường nét bên mặt cậu, khiến người ngồi bên cửa sổ mềm mại như một đóa hồng Hoà Âm đang nở rộ, không phô trương, không rực lửa, nhưng đem từng chút dịu dàng lan toả, sưởi ấm một trái tim vốn dĩ trôi nổi bất định.
Mãi đến rất nhiều năm về sau, khi Vạn Trọng Vi nhớ lại chuyến trăng mật lần ấy, điều duy nhất in đậm trong tâm trí hắn, không phải là chuyện hắn đã "lôi kéo" được đối tác về phía mình, cũng chẳng phải là lịch trình bận rộn từng ngày. Mà chính là buổi chiều hôm đó, ngay trước khi khởi hành, là gương mặt mỉm cười của Thời Ôn khi ngồi bên sofa cạnh khung cửa sổ.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 13: Lúc nào cũng phải sẵn sàng bị hắn làm tổn thương
10.0/10 từ 21 lượt.
