Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 12: Đau cũng phải chịu
Thời Ôn cảm thấy mình đã sắp chạm đến giới hạn, nhưng một người chưa từng có cả nụ hôn đầu thì thật khó mà đoán được phía sau còn có thể phát sinh những gì.
Trong ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng hay tụm lại, tránh sao khỏi sẽ xem vài thứ linh tinh, Thời Ôn cũng từng bị kéo xem. Nhưng có lẽ trời sinh là thế, đối diện màn hình cậu chỉ cảm thấy ngượng ngùng cực độ. Bạn bè xem đến hừng hực khí thế, chẳng ai dám đứng dậy, chỉ có Thời Ôn thì chẳng chút phản ứng nào.
Đến mức một thời gian dài, mọi người đều nghi ngờ cậu có phải gặp vấn đề sinh lý không. Mãi đến khi cậu đưa ra thiệp mời kết hôn, mọi người mới phát hiện hóa ra Thời Ôn thích đàn ông.
Cậu đã có chuẩn bị tâm lý về "quá trình", nhưng không ngờ lại đau đến vậy.
Khi những ngón tay được rút ra, cậu vừa thở phào, thì ngay sau đó một sức ép dữ dội hơn ập đến. Trong khoảnh khắc ấy, trước mắt Thời Ôn như có những tia lửa nổ tung, cậu gần như ngất lịm tại chỗ.
Phản ứng của cậu giống như một đứa trẻ không hề phòng bị mà bất chợt bị quất roi, cả người bật dậy, bật kêu một tiếng rồi liều mạng trốn tránh. Vạn Trọng Vi không ngờ cậu phản ứng mạnh đến thế, chưa kịp giữ lại đã nghe "cốp" một tiếng, đầu Thời Ôn đập vào thành giường. May mắn là chỗ dựa bằng da khá mềm, bằng không chắc chắn đã rách toác da đầu.
Nhưng làm sao Vạn Trọng Vi chịu dừng lại giữa chừng. Hai bàn tay mạnh mẽ giữ chặt, kéo Thời Ôn quay lại, vừa gằn giọng, vừa tiếp tục đè ép: "Lúc nhỏ trong nhà cậu không dạy rằng làm việc thì phải có đầu có cuối sao? Hửm?"
Thời Ôn nghẹn họng, muốn nói cũng không thành tiếng. Men say cũng tan đi hơn nửa, toàn thân run rẩy vì đau.
Có lẽ thấy cậu đã tỉnh táo hơn, Vạn Trọng Vi bỗng đổi giọng thấp xuống, mang theo vài phần dịu dàng: "Đau không?"
Thời Ôn miễn cưỡng bật ra một âm thanh run run: "...Ừm."
Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang trên đỉnh đầu: "Đau cũng phải chịu."
Ý thức của Thời Ôn mơ hồ, giữa chừng còn bị bế vào phòng tắm. Nước trong bồn tắm ấm áp, thoang thoảng mùi tinh dầu hoa hồng. Cậu gục đầu lên thành bồn, tay chân rã rời như con rối bị vặn lò xo đến trượt ren, tứ chi mềm oặt chẳng còn chút sức lực.
Vạn Trọng Vi kiên nhẫn thay lau rửa cho cậu. Thời Ôn lúc này chỉ mong nhanh chóng được ngủ, chẳng còn hơi sức để thấy xấu hổ, đành nhắm mắt để mặc đối phương kỳ cọ tùy ý. Mãi đến khi nhận ra động tác kia mỗi lúc một khác thường, cậu mở mắt, liền bắt gặp một "cơn sóng dữ" vốn đã nên lặng yên.
Thời Ôn hoảng hốt, hít mạnh một hơi, cũng không biết lấy đâu ra sức, cố lồm cồm bò ra khỏi bồn.
Vạn Trọng Vi bị động tác ấy chọc tức đến bật cười, thẳng tay kéo cậu lại, còn vỗ mạnh một cái lên lưng: "Được rồi, không làm gì nữa. Mau tắm cho xong rồi đi ngủ."
Tim Thời Ôn đập thình thịch, run rẩy tắm nốt, rồi bị quấn trong khăn tắm đưa trở về giường. Đến lúc được đặt xuống nệm, trái tim như muốn bật ra ngoài mới dần dần trở lại vị trí. Vạn Trọng Vi không nói thêm gì, chỉ nghiêng người qua, khẽ hôn lên trán cậu, rồi tắt đèn.
Trong đêm tối, Thời Ôn mở mắt, men rượu đã tan sạch.
Một vài nghi hoặc chẳng đúng lúc lại ùa đến. Khi cậu còn mơ hồ, Vạn Trọng Vi dường như cực kỳ phóng túng, mang theo sự dữ dằn và lạnh lẽo. Nhưng khi tỉnh táo, người ấy lại quan tâm chu đáo, vẫn giống như thường ngày.
Không biết có phải tất cả đàn ông khi ở trên giường đều là dáng vẻ hai mặt như vậy hay không.
Nhưng Thời Ôn quá mệt rồi. Cả đêm bị lật qua lật lại, cậu chẳng còn sức để nghĩ nhiều nữa. Sự nghi hoặc kia chỉ như cơn gió thoảng lướt qua liền biến mất. Chẳng mấy chốc, cậu rơi vào giấc ngủ sâu.
Đến khi tỉnh lại đã là mười giờ sáng. Toàn thân ê ẩm là điều nằm trong dự liệu, may mà vẫn chịu đựng được. Vạn Trọng Vi như thường lệ không có ở nhà.
Thời Ôn bước vào phòng tắm rửa mặt, nhìn bản thân trong gương mà ngẩn ngơ.
Những dấu vết trên cổ, chăn gối lộn xộn, thùng rác còn lưu lại vỏ và bao cao su, và cả chiếc bồn tắm tròn ngay trước mắt, tất cả đều nhắc nhở một sự thật: Cuộc hôn nhân bằng thỏa thuận giữa cậu và Vạn Trọng Vi, đã thực sự biến thành hôn nhân đúng nghĩa chỉ sau một đêm.
Trong lòng Thời Ôn thoáng rối loạn, đột nhiên cậu thấy mơ hồ về phương hướng và mục đích của cuộc hôn nhân này.
Cậu vốn là người đơn giản, ngoài học tập thì đối với mọi việc đều rõ ràng, thẳng thắn. Về hôn nhân với Vạn Trọng Vi, cậu vẫn luôn xác định rõ ràng: Giúp hắn ứng phó với cha và bên ngoài, hai năm sau hết hạn hợp đồng thì rời đi. Cùng lắm... cùng lắm là trong quá trình giúp đỡ, lặng lẽ thỏa mãn một chút ước vọng thầm kín bao năm của bản thân, rồi thôi, chẳng còn gì khác.
Cậu chưa bao giờ nghĩ họ sẽ bước qua giới hạn ấy. Sau này làm sao còn có thể thoải mái mà ở chung một phòng nữa? Tương lai, họ sẽ tính là mối quan hệ gì đây?
Tiếng gõ cửa vang lên, kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn.
Chưa kịp đáp lại, Vạn Trọng Vi đã đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, không thấy chút mệt mỏi hay khó xử nào, hắn vẫn như thường ngày, giục cậu nhanh rửa mặt chải đầu rồi dẫn cậu ra ngoài.
Thời Ôn vội vàng tăng tốc, thu xếp gọn gàng, chẳng kịp hỏi đi đâu đã mơ mơ hồ hồ bị đưa lên chiếc xe thương vụ, kèm theo đó còn có hai vali to.
Một tiếng sau, máy bay đã lên trời, Vạn Trọng Vi vẫn cặm cụi xử lý công việc trên laptop. Thời Ôn ngồi cạnh bên được đắp chăn, ngẩn ngơ nhìn mây trắng ngoài cửa sổ.
Khi trả lời xong email cuối cùng, Vạn Trọng Vi mới khép máy.
"Lần này đến Nara, mục đích của chúng ta là đi hưởng tuần trăng mật, nghỉ ngơi cho tốt." Hắn vừa nói vừa kể những việc sắp làm, hệt như người bận rộn khi nãy chẳng phải là mình.
Cho hươu ăn, ngâm suối nước nóng, đi công viên... những hoạt động này nghe qua chẳng giống phong cách của Vạn Trọng Vi, nhưng hắn rõ ràng cho rằng Thời Ôn sẽ thích. Mà chỉ hai tiếng trước thôi, Thời Ôn còn không hề biết họ sẽ đi hưởng tuần trăng mật, càng không ngờ mình lại bay đến Nara. Cậu thậm chí chẳng kịp soạn đồ, chỉ vội mang theo giấy tờ, rồi đã bị Vạn Trọng Vi đưa thẳng ra sân bay.
Tại sân bay, Thời Ôn có gọi cho thầy mình là Tôn Quang Mộ, xin nghỉ một tuần. Thông báo gấp gáp như vậy khiến cậu thấy áy náy, nhưng thầy chẳng nói gì, chỉ dặn cứ yên tâm đi chơi, chưa cần vội về học.
Cho đến khi vào khách sạn, Thời Ôn mới thực sự cảm nhận được hương vị của kỳ nghỉ dưỡng.
Họ đến nơi đã là buổi tối, có người ra đón. Ăn xong bữa tối, cả hai trở về phòng.
Thời Ôn rất mệt, tối qua bị quấy rầy quá nửa đêm, hôm nay lại bay liền sáu tiếng liền, dù sức khỏe có tốt đến đâu cũng khó mà chịu nổi. Thế là cậu bàn với Vạn Trọng Vi, muốn ngủ bù một chút. Theo kế hoạch của hắn, buổi tối nay họ sẽ đi tắm suối nước nóng.
"Muốn ngủ thì cứ ngủ, mai chơi cũng được." Vạn Trọng Vi nói.
Khi Thời Ôn tỉnh lại, nửa giường phía kia đã lạnh, Vạn Trọng Vi không ở đó.
Đã hơn nửa đêm, Thời Ôn ngồi dậy, lúc này không còn buồn ngủ nữa, nghĩ có lẽ hắn đang ở suối nước nóng ngoài kia, bèn tính đi tìm.
Suối nước nóng ở ngoài trời, bể nhỏ lượn quanh cây cối, hơi nước bốc lên mờ mịt. Đêm đã khuya, gần như không còn ai. Vì vậy Thời Ôn nhanh chóng nghe thấy có tiếng người nói chuyện, giọng rất thấp, nhưng với cậu mà nói lại quá quen thuộc, chỉ cần nghe liền nhận ra ngay.
"Đủ rồi, rút đi thôi..." là giọng của Vạn Trọng Vi.
"Không ở thêm vài hôm nữa à?" Một giọng đàn ông khác vang lên.
"Thế là được rồi." Vạn Trọng Vi đáp.
Khi Thời Ôn đến gần, hai người trong bể đồng thời quay đầu lại, chính là Vạn Trọng Vi và một gương mặt xa lạ.
Thời Ôn không biết họ có đang bàn việc không, bản thân mình bất ngờ xuất hiện có hợp không, thoáng chốc thấy ngượng, không rõ nên đi hay nên ở.
Vạn Trọng Vi nhận ra sự bối rối ấy, đoán chắc cậu là ra tìm mình, bèn bước lên khỏi bể, tiện tay khoác một chiếc áo choàng tắm, hỏi: "Sao lại ra đây?"
Hắn mặc chiếc quần bơi sẫm màu, áo choàng khoác hờ, để lộ những đường nét cơ bắp lưu loát và vừa vặn.
Thời Ôn không dám nhìn lung tung, ép mình bình tĩnh đáp: "Em vừa tỉnh dậy, thấy anh không ở phòng nên ra xem."
Người đàn ông trong bể cũng bước lên. Hắn rất cao, dung mạo anh tuấn, trông trẻ hơn Vạn Trọng Vi một chút.
"Kỳ Vọng, trợ lý đặc biệt của tôi." Vạn Trọng Vi giới thiệu đơn giản, "Cậu ấy đi chuyến sau, có việc của công ty nên theo sang đây xử lý."
Thời Ôn mỉm cười lễ phép chào Kỳ Vọng. Trong đầu chợt nhớ hình như đã gặp người này ở hôn lễ.
"Về thôi." Vạn Trọng Vi tự nhiên khoác vai Thời Ôn, "Khuya rồi thì ngủ đi."
Kỳ Vọng nhìn động tác quen thuộc và tư thế thân mật ấy, lông mày hơi giật giật, nhưng không nói gì, chỉ chúc "ngủ ngon" rồi trở về phòng mình.
Sáng hôm sau, họ dậy muộn, gặp lại Kỳ Vọng trong nhà hàng. Ăn sáng xong, cả nhóm cùng đi dạo. Kỳ Vọng vẫn đi theo, tuần trăng mật thế là biến thành "chuyến đi của ba người".
Đi không xa, dưới chân núi đã thấy bầy nai. Vạn Trọng Vi mua nhiều bánh cho nai, nhét hết vào ba lô của Thời Ôn, như một phụ huynh đi chăm con nhỏ, để cậu đi cho nai ăn.
Thời Ôn chưa từng đến Nara, nhìn thấy cả đàn nai ngốc nghếch đáng yêu, trong lòng vui vẻ hớn hở, trên mặt cũng không giấu nổi nụ cười. Cậu giơ bánh cho nai, chẳng mấy chốc đã bị một vòng nai con vây quanh.
Vạn Trọng Vi ngồi cách đó không xa, yên lặng nhìn, trên mặt không để lộ biểu cảm gì. Lúc Thời Ôn không ở gần, Kỳ Vọng tranh thủ nói về chuyện hot search.
Ảnh bọn họ lúc ở sân bay lại bị chụp với tiêu đề: "Vạn Trọng Vi cùng chồng mới cưới ngọt ngào du lịch" được đặt ở vị trí nổi bật, kèm hình hắn khoác một tay qua vai Thời Ôn, tay kia cầm thẻ lên máy bay.
Giống lần trước, lần này hot search cũng do một tay Kỳ Vọng thao túng. Bây giờ mọi người đều biết Vạn Trọng Vi "vì tình mà bỏ lợi", thậm chí sẵn sàng vì tình mà gác lại công việc.
"Hot search sáng nay đã gỡ rồi, hôm qua chỉ treo có nửa đêm, nhưng người cần thấy thì cũng đều thấy hết." Kỳ Vọng nói.
Vạn Trọng Vi gật đầu: "Về sau không cần làm thêm nữa, thế là đủ rồi." Hắn vốn cực ghét phô trương, hai lần hot search đã đạt hiệu quả, vậy là quá đủ.
"Bên nhà họ Phương thì sao?"
"Không có động tĩnh gì, nhưng đã có dấu hiệu muốn gắn kết Hoàng Vân Tịch với Vạn Vân Sinh."
"Ừ, bà ta từng tìm tôi." Vạn Trọng Vi vặn nắp một chai nước ngọt, uống một ngụm. Hương đào chua chua ngọt ngọt, đây là do Thời Ôn trong lúc bận rộn cho nai ăn đã chạy sang mua cho hắn, đưa tận tay, dặn đừng để khát, rồi lại quay về bận rộn với đàn nai.
"Mụ đàn bà này còn tinh ranh hơn cả hồ ly, cứ để bà ta nóng ruột đi." Kỳ Vọng cười khẩy, xem náo nhiệt thì chẳng sợ chuyện lớn.
Dừng một chút, Kỳ Vọng ngẩng đầu nhìn về phía xa nơi Thời Ôn đang đứng, lại nói: "Phương Liên Tô đang cho người điều tra cậu ta."
"Bình thường thôi." Vạn Trọng Vi mặt mày vẫn thản nhiên, "Cứ để hắn điều tra, một người đơn giản như vậy, chẳng đào ra được gì đâu."
Càng đơn giản, càng dễ dùng.
Câu này bọn họ đều không nói ra, nhưng trong lòng đều hiểu rõ.
Kỳ Vọng tặc lưỡi. Thời Ôn đối xử với hắn thế nào, cậu ta đều thấy cả. Cậu ta không tin Vạn Trọng Vi không cảm nhận được. Lại nghĩ đến gương mặt hoàn toàn không có phòng bị kia, ánh mắt đầy ắp tín nhiệm và ái mộ, bất giác cậu ta cũng nảy lên chút thương cảm.
Cậu ta hỏi vu vơ một câu: "Anh biết cậu ta thích anh chứ?"
"Tôi biết."
Phải rồi, làm sao hắn có thể không biết. Nếu không, sao hắn lại nhanh chóng đi đăng ký kết hôn với Thời Ôn như thế. Việc này tất nhiên có thể tìm một người khác giả vờ, nhưng sẽ chẳng bao giờ có được sự chân thật như thế, từng cử chỉ chăm sóc, từng cái quan tâm thấm đẫm tình cảm, đó là thứ không thể giả tạo, càng khiến người khác tin phục.
Thời Ôn hiển nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Kỳ Vọng bèn im lặng. Ông chủ của cậu ta vốn tàn nhẫn vô tình, không phải chuyện ngày một ngày hai. Thứ gọi là lương tâm, đặt ở người như Vạn Trọng Vi, giống loài động vật sắp tuyệt chủng vậy, có lẽ tồn tại, nhưng hiếm ai nhìn thấy.
"Chỉ cần bù đắp cho cậu ta là được." Hắn cầm chai nước ngọt đã uống cạn từ lúc nào, cúi đầu nhìn nhãn chai đơn sơ, sắc hồng phớt trắng, như màu trên da Thời Ôn khi chìm trong nửa đêm tình sắc hôm qua.
"Anh... ngủ với cậu ta rồi hả?" Kỳ Vọng bỗng hỏi với vẻ xấu xa.
Hắn lạnh lùng liếc sang, không đáp.
Kỳ Vọng nhướng mày, quả nhiên. Bất cứ chuyện gì hắn đã làm nhưng không muốn trả lời, đều là dáng vẻ này.
Trong lòng, Kỳ Vọng âm thầm mắng một tiếng: Cầm thú.
**
Tác giả:
Vạn Trọng Vi chỉ nói thật duy nhất một câu: "Đau cũng phải chịu."
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 12: Đau cũng phải chịu
10.0/10 từ 21 lượt.
